Sky talkshow: Hôm nay hay ngày mai?

Anh Sky ơi, chuyên mục Hồ sơ “thợ săn” trên báo Hoa số 1013 mới đây thực sự đã làm mong muốn đi du học của em mạnh mẽ hơn. Nhưng em mới học lớp 9 thôi anh ạ, liệu em suy nghĩ về vấn đề này có sớm quá không? Giờ em còn phải lo thi vào cấp Ba, có nên “tơ tưởng” về việc đi du học chưa?

Kim Anh

(kan.stormylf…@gmail.com)

Chào em,

Đọc thư em xong, tự nhiên trong đầu anh chợt loé lên câu: “Bây giờ em suy nghĩ và sau này suy nghĩ có gì khác nhau không?”. Sự tình là anh đang bị “ám ảnh” bởi một câu chuyện thế này.

Gina là thành viên trong câu lạc bộ nhạc kịch ở trường đại học. Trong cuộc diễn thuyết ở trường, Gina trình bày ước mơ: Sau khi tốt nghiệp sẽ đi du lịch châu Âu một năm rồi trở thành diễn viên chính ở sân khấu kịch nổi tiếng Broadway (New York, Mỹ). Chiều hôm đó, cô giáo của Gina mới hỏi rằng: “Bây giờ em đến New York và sau khi tốt nghiệp mới đến New York thì có gì khác nhau?”. Gina suy nghĩ hồi lâu rồi quyết định năm sau đến Broadway. Cô giáo lại gặng hỏi: “Bây giờ em đi và năm sau em đi có gì khác biệt?”. Gina đăm chiêu rồi nói học kỳ sau sẽ đi. Lúc này cô giáo vẫn nghiêm túc hỏi: “Bây giờ em đi và học kỳ sau em đi có gì khác nhau?”. Gina trầm ngâm, nghĩ đến giấc mơ từ ngày nhỏ được biểu diễn trên sân khấu Broadway, rồi quyết định tháng sau đi New York. Cô giáo vẫn không thay đổi: “Bây giờ đi và tháng sau đi có gì khác biệt?”. Gina đáp: “Em sẽ chuẩn bị hành lý và đi trong tuần sau.”. Cô giáo vẫn chưa dừng lại: “New York chẳng thiếu thứ gì, bây giờ em đi và tuần sau em đi có gì khác nhau?”. Gina nghe xong rơm rớm nước mắt: “Ngày mai em sẽ đi”. Cô giáo mỉm cười: “Tốt lắm. Cô đã đặt vé ngày mai rồi”.

“New York chẳng thiếu thứ gì, bây giờ em đi và tuần sau em đi có gì khác nhau?”

Hôm sau, Broadway thông báo có buổi tuyển diễn viên trong mấy ngày tới. Gina không mua quần áo hay làm tóc mà mua ngay cuốn kịch bản để luyện tập. Ngày dự tuyển, khi được hỏi về kinh nghiệm diễn xuất, Gina đề nghị được diễn một đoạn cô đã thể hiện trong vở kịch ở trường, và sau đó là vai diễn trong kịch bản để tuyển vòng hai. Bằng sự nhiệt tình cùng niềm đam mê, Gina đã chinh phục vị đạo diễn, khiến ông ngừng buổi dự tuyển vì đã chọn được diễn viên chính.

Tương lai của chúng ta được quyết định từ-ngày-hôm-nay. Nhiều trong số chúng ta có những giấc mơ to lớn nhưng lại để thời gian “thổi bay” giấc mơ khỏi hiện thực. Cơ hội là do chúng ta tạo ra, không có lí do gì chúng ta phải trì hoãn điều đó. Đó là chưa kể nếu em nhìn thử những cuốn sách SAT, em sẽ tự hiểu tại sao nên bắt đầu càng sớm càng tốt. Anh có dịp tham dự những buổi hội thảo hướng dẫn du học, đa số những bạn giành được học bổng trung học tại Mỹ đã chuẩn bị từ năm lớp 7, 8. Trong khi muốn nhắm đến học bổng đại học thì từ tháng 9 năm lớp 10 các bạn cần phải tìm hiểu về ngành, trường… và lên kế hoạch luyện thi SAT, TOEFL… Em có thể tranh thủ mùa Hè để tìm hiểu về hệ thống giáo dục nhiều nước để chọn ra điểm đến phù hợp và lên kế hoạch cho chuyến cất cánh sau này.

“Nhiều trong số chúng ta có những giấc mơ to lớn nhưng lại để thời gian “thổi bay” giấc mơ khỏi hiện thực”

Em biết không, đọc thư em xong, anh định là ngày hôm sau mới trả lời nhưng trong đầu lại vang lên câu: “Hôm nay viết và ngày mai viết có gì khác biệt?”. Thế là anh viết liền một mạch. Hi vọng em cũng sẽ xắn tay áo lên và chuẩn bị cho kế hoạch của mình ngay và luôn nhé!

SKY
Email: guianhsky@gmail.com

(gửi bài về tòa soạn từ rất sớm)

Trắc nghiệm: Người khác…ghen tỵ điều gì ở bạn?

Trong khi bạn ngồi cám cảnh về việc mình không xinh bằng A, không xì-tai bằng B, thì rất có thể A, B, C lại đang thầm ghen tỵ vì một điều gì đó hay ho ở bạn. Bạn có muốn biết đó là điều gì không? Test nào!

 

1. Nếu bạn trở thành một tỷ phú giàu sụ, bạn cho rằng thành công của mình là nhờ điều gì?

a. Sự tử tế của bạn. Vì bạn đã “cho đi” nhiều hết mức có thể và chính những việc tốt đã đem lại điều tốt lành cho bạn.

b. Động lực của bạn. Mọi nỗ lực hết mình của bạn cuối cùng cũng đã được đền đáp.

c. Sự bình tĩnh và thản nhiên của bạn. Khi mình không quá ham hố tiền bạc thì tiền sẽ đến.

d. Thái độ chiến thắng của bạn. Bạn chưa bao giờ sợ thất bại hoặc đối mặt với rủi ro.

e. Trái tim của bạn. Chính vì bạn làm những điều bạn yêu thích và đam mê nên bạn mới thành công.

f. Sự sáng tạo của bạn. Đó chính là điều đã giúp bạn nghĩ ra những cách tuyệt vời để làm giàu.

 

2. Bạn thân của bạn mới gặp một chuyện rất không vui. Bạn giúp bạn ấy bằng cách nào?

a. Bạn thuyết phục bạn ấy rằng mọi việc rồi sẽ ổn, và bạn biết rằng rồi bạn ấy sẽ ổn.

b. Bạn nấu ăn, dọn dẹp và làm mọi việc vặt hộ bạn ấy, như thể một người thân vậy. Bất kỳ điều gì để giảm bớt stress cho bạn ấy.

c. Bạn giúp bạn ấy nhìn nhận rằng ai cũng trải qua những thời khắc không vui, và cố đem những cảm xúc mới tới cho cuộc sống của bạn ấy.

d. Bạn dành nhiều thời gian cho bạn ấy hết mức có thể.

e. Bạn thử đủ mọi cách để bạn ấy cảm thấy vui hơn. Nếu cách này không xong, bạn sẽ thử cách khác.

f. Bạn dành cho bạn ấy cả một đôi tai và một trái tim biết lắng nghe. Những lúc như thế này thì lắng nghe là điều quan trọng nhất.

ghenti5

“Có thể nhiều người ghen tỵ với việc bạn có rất nhiều người sẵn sàng hy sinh vì mình, đó là vì bạn luôn mở rộng trái tim của mình đấy”

 

3. Nếu được thử làm một nghề gì đó trong 3 tháng hè, bạn muốn thử làm gì nhất?

a. Một vận động viên chuyên nghiệp.

b. Một nhà thuyết trình tạo động lực và truyền cảm hứng cho mọi người.

c. Một bác sĩ chuyên khoa, trị liệu tâm lý là tốt nhất.

d. Tình nguyện viên cho một tổ chức vì hoà bình.

e. Giáo viên hướng dẫn tập yoga.

f. Một nhà phát minh.

 

4. Những khi làm việc theo cả nhóm, bạn thường là người…

a. Giúp những bạn hơi rụt rè trong nhóm, các bạn ấy cần được chú ý nhiều hơn.

b. Tạo động lực cho cả nhóm.

c. Cân đối mối quan hệ giữa mọi người.

d. Hướng và giữ cho mọi người đi đúng đường với những gì cần làm.

e. Lắng nghe ý kiến và sự đóng góp của mọi người mà không phán xét.

f. Nghĩ ra những ý tưởng tuyệt vời và kế hoạch tổng thể.

ghenti4

“Mọi người có thể ghen tỵ với việc bạn có một cuộc sống cân bằng và nhẹ nhàng. Nhưng bạn cũng chẳng ngại, thậm chí chẳng để ý đến sự ghen tỵ đó, đơn giản vì bạn không mấy quan tâm đến những gì người khác nghĩ..”

 

5. Bạn tuyệt đối không thích làm bạn với những người…

a. Xấu tính.

b. Ích kỷ.

c. Kịch tính hoá mọi việc.

d. Hay lo lắng, bất an.

e. Mờ nhạt, chậm hiểu.

f. Lười biếng.

 

*Bạn hãy chấm điểm cho mình thế này:

1. a2, b1, c3, d6, e5, f4.

2. a6, b1, c3, d2, e4, f5.

3. a1, b6, c5, d2, e3, f4.

4. a2, b1, c3, d6, e5, f4.

5. a5, b2, c3, d6, e4, f1.

 

Nếu số điểm của bạn là 5-8đ: Mọi người ghen tỵ với nghị lực và sức sống của bạn.

Bạn dường như luôn tràn đầy năng lượng, luôn có động lực và sự kiên định để giữ cho cuộc sống luôn có trật tự. Đó là cách có thể dẫn bạn tới những thành công cực lớn.

Nhiều người thường ghen tỵ với những gì bạn đạt được, nhưng có lẽ họ không hiểu những nỗ lực và sự chăm chỉ đằng sau đó. Tuy nhiên, dù sao cũng phải nói rằng không mấy ai có được sự kiên trì và lòng quyết tâm để đạt mục tiêu như bạn đâu.

 

Với 9-12đ: Mọi người ghen tỵ với sự phóng khoáng, rộng lượng của bạn.

Bạn là một tâm hồn thích chia sẻ, thích trao tặng, và bạn sẵn sàng làm hầu như bất kỳ điều gì vì những người mình yêu thương. Và ngược lại, họ cũng mong muốn được làm bất kỳ điều gì vì bạn. Bạn thật hạnh phúc, vì bạn luôn yêu thương và được yêu thương.

Có thể nhiều người ghen tỵ với việc bạn có rất nhiều người sẵn sàng hy sinh vì mình, đó là vì bạn luôn mở rộng trái tim của mình đấy.

ghenti2

“Hãy yêu quý bản thân, bạn sẽ tìm được những thế mạnh của mình, những điều mình đam mê và khi đó, chắc chắn cuộc sống sẽ luôn tốt đẹp đối với bạn”

 

Với 13-17đ: Mọi người ghen tỵ với sự bình yên và thái độ bình tĩnh của bạn.

Bạn hiểu được vị trí của mình trong một thế giới và luôn chấp nhận cuộc sống như nó vốn có. Đối với bạn, “mọi việc đều ổn, hoặc rồi sẽ ổn”. Bạn biết rõ rằng mình muốn gì và cố gắng để đạt được điều đó, nhưng nếu không được, bạn cũng hài lòng vì mình đã cố hết sức.

Mọi người có thể ghen tỵ với việc bạn có một cuộc sống cân bằng và nhẹ nhàng. Nhưng bạn cũng chẳng ngại, thậm chí chẳng để ý đến sự ghen tỵ đó, đơn giản vì bạn không mấy quan tâm đến những gì người khác nghĩ.

Nếu bạn có 18-22đ: Mọi người ghen tỵ với sự thông minh và khéo léo của bạn.

Bạn là con người đầy ắp những ý tưởng độc đáo, những kế hoạch to lớn, và một cái nhìn hài hước, thoải mái, dễ chịu về cuộc sống. Rất nhiều người tìm được cảm hứng từ chính bạn. Mọi người có thể ghen tỵ với sự sáng tạo cũng như thái độ “ai mà quan tâm chứ?” của bạn. Trong mắt nhiều người, bạn giống như một thiên tài vậy, có thể hơi lập dị, nhưng luôn khiến người khác phải chú ý. Những người hay ghen tỵ với bạn sẽ cảm thấy mình quá bình thường khi đứng bên cạnh bạn. Bởi vì bạn thực sự toả sáng.

 

Với 23-25đ: Mọi người ghen tỵ với lòng nhân hậu của bạn.

Bạn có một trái tim tử tế và sự thông cảm lớn lao đối với tất cả mọi người, thậm chí mọi sinh vật, với môi trường… Bạn dễ vui lây với niềm vui của người khác và cũng buồn trước những tổn thương của người khác.

Mọi người có thể ghen tỵ với lòng nhân hậu của bạn, và quan trọng hơn, là những mối quan hệ, những kết nối mà lòng nhâu hậu giúp bạn xây dựng nên. Không có nhiều người có được trái tim giàu cảm xúc chân thành cho người khác đến vậy đâu.

ghenti3

“Mọi người có thể ghen tỵ với lòng nhân hậu của bạn, và quan trọng hơn, là những mối quan hệ, những kết nối mà lòng nhâu hậu giúp bạn xây dựng nên..”

 

Với 27-30đ: Mọi người ghen tỵ với sự tự tin của bạn.

Bạn có một thái độ và cái tôi mạnh mẽ, vững vàng để đối diện với bất kỳ chuyện gì. Từ “thất bại” có vẻ không phải là một tuỳ chọn của bạn – nó thậm chí không xuất hiện trong đầu bạn. Mọi người có thể ghen tỵ với khả năng bền bỉ chấp nhận thử thách của bạn – và họ cũng thầm lo rằng bạn nghĩ mình vượt trội, “cao cấp” hơn họ. Nhưng thực ra bạn không hề như thế. Bạn chỉ đơn giản là rất chắc chắn và tự tin về bản thân mình.

Vậy là, thực ra, mỗi chúng ta đều có những điểm mạnh và đáng ngưỡng mộ riêng. Trong khi bạn có thể mong được giống như người nào đó thì người nào đó rất có thể lại đang mong được như bạn. Hãy yêu quý bản thân, bạn sẽ tìm được những thế mạnh của mình, những điều mình đam mê và khi đó, chắc chắn cuộc sống sẽ luôn tốt đẹp đối với bạn.

 

Thục Hân (dịch)

Chiếc xe đạp màu hồng

Tim tôi như ngừng đập. Khi hai mẹ con bước vào cửa hàng, tôi chỉ có đúng một điều ước: chiếc xe đạp màu hồng vẫn còn ở đó. Nó sẽ là cái xe đạp đầu tiên trong đời tôi. Nhưng chỉ còn một tuần nữa là Tết, nên mẹ cảnh báo rằng có thể nhiều mặt hàng đã bán hết.

Tôi có thể cảm thấy tay mình run đến mức nào. Tôi nhắm tịt mắt khi đi đến gần khu vực bán xe đạp. Và tôi thở phào khi cái xe vẫn đứng tít trong cửa hàng. Chính nó, cái xe to tướng và sáng bóng! Nó quá sạch nên tôi phải giấu tay vào túi để khỏi chạm vào nó.

Cả tuần trước đối với tôi chậm chạp như một năm. Ở trường, chúng tôi phải tự làm những món đồ chơi nhỏ để quyên góp cho trại trẻ mồ côi. Tuy nhiên, tôi chẳng để tâm nhiều đến việc đó vì tôi chỉ nghĩ đến cái xe đạp thôi. Tôi cũng không thể đợi cho qua kỳ nghỉ Tết, để rồi tôi có thể “cưỡi” cái xe mới đi học. Tôi sẽ trở thành đứa trẻ số một của lớp, ít nhất một lần!

Trong khi cùng cả lớp chờ xe bus tới chở chúng tôi đến trại trẻ mồ côi chia quà thì tôi ngồi trong lớp viết cho mẹ tôi một lá thư cảm ơn vì mẹ đã đặt chiếc xe cho tôi. Cuối cùng, khi xe bus đến, tôi ngồi cạnh một đứa mà bố nó đã đặt mua một đôi giày trượt tuyết. Chúng tôi nói chuyện không ngừng về sự hào hứng của mình đối với những món quà sắp có…

…cho đến khi tôi nhìn thấy những đứa trẻ đứng trước cổng trại trẻ mồ côi. Tôi thật sự sốc. Chúng mặc quần áo vá víu, mỏng mảnh, đứa nào trông cũng khắc khổ và gầy gò.

Cô giáo bảo mỗi đứa chúng tôi hãy chọn một “bạn” ở trại trẻ và nói chuyện với bạn ấy. Tôi thấy một con bé ngồi thu lu trong góc, thậm chí khi nhìn thấy tôi lại gần, nó cũng chẳng buồn chào.

xedap

“cho đến khi tôi nhìn thấy những đứa trẻ đứng trước cổng trại trẻ mồ côi. Tôi thật sự sốc. Chúng mặc quần áo vá víu, mỏng mảnh, đứa nào trông cũng khắc khổ và gầy gò..”

Tôi ngồi xuống bên cạnh, hỏi nó có thích Tết không, hỏi nó thích quà không…, nhưng nó chẳng nói gì hết. Cuối cùng, tôi kể rằng tôi sắp có một cái xe đạp màu hồng. Vừa nói đến đây, đôi mắt con bé sáng bừng lên và nó mỉm cười:

– Tớ sẽ là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế giới này nếu tớ có một cái xe đạp!

Rồi nó kể cho tôi nghe về cuộc sống, về một tuổi thơ không bình thường: Bố mẹ nó đều nghiện rượu và không có tiền thuê nhà nên bị đuổi từ nhà nọ sang nhà kia. Cuối cùng, họ bỏ nó và nó phải vào trại trẻ này. Không còn ai để gọi là gia đình nữa.

Tôi biết rằng việc con bé này nhận được một cái xe đạp quả là chuyện không tưởng. Ai sẽ mua cho nó cơ chứ?

Chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều đến mức tôi chỉ đứng dậy khi cô giáo tôi lại gần, vỗ vai và kéo tôi đứng dậy.

Đêm hôm đó, tôi nằm nhớ lại những gì cô bé đã kể cho tôi nghe về cuộc sống ở trại trẻ mồ côi. Tất cả những gì tôi làm chỉ là muốn cái này cái nọ và chẳng bao giờ thấy đủ. Còn bây giờ tôi gặp một cô bé chỉ bằng tuổi tôi, chưa bao giờ có đủ cái gì và có lẽ cũng chẳng bao giờ có cơ hội đòi hỏi cái gì cả.

Suốt 3 ngày tiếp theo, tôi liên tục nghĩ xem làm thế nào để giúp cuộc sống của cô bé tốt đẹp hơn. Và tôi quyết định tặng nó chiếc xe mà tôi sắp nhận được. Khi tôi giải thích tất cả những điều này với mẹ, mẹ đã cười rất tươi. Đúng sáng ngày giao thừa, mẹ giúp tôi chở món quà đến trại trẻ mồ côi.

Ngồi trên xe, tôi cũng cảm thấy hơi tiếc vì không được giữ cái xe, nhưng cảm giác đó hoàn toàn biến mất khi tôi bước vào trại trẻ. Cô bé vẫn ngồi ở đúng cái góc như lần trước tôi đến. Trông nó có vẻ rất buồn. Tôi lại gần và nói tôi đem quà tết đến cho nó.

xedap2

“Khi tôi giải thích tất cả những điều này với mẹ, mẹ đã cười rất tươi. Đúng sáng ngày giao thừa, mẹ giúp tôi chở món quà đến trại trẻ mồ côi”

Mặt con bé lại sáng bừng lên. Tôi chưa bao giờ thấy một đứa trẻ vui đến thế. Vui hơn cả thằng bé được bố mua cho giày trượt tuyết. Thậm chí vui hơn cả tôi lúc mẹ đặt mua xe đạp.

Tôi dẫn cô bé ra ngoài. Đỗ ngay ngoài cửa là chiếc xe đạp màu hồng với một cái nơ đỏ chót. Tôi chắc chắn rằng con bé sẽ cười còn tươi hơn nữa. Nhưng… Nó bắt đầu khóc và cứ ôm lấy tôi mà cảm ơn. Ngay khi đó, tôi biết là tôi đã làm được một điều thực-sự-khác- biệt cho cuộc sống con bé.

Điều mà tôi chưa nhận ra vào lúc đó là thực ra, tôi đã làm nên một điều khác biệt cho chính cả cuộc sống của tôi.

Tôi biết rằng nhận một món quà luôn làm cho bạn vui, nhưng tặng một món quà còn làm cho bạn vui hơn rất nhiều.

Tôi đã không có cơ hội hưởng niềm vui của việc sở hữu chiếc xe đạp màu hồng, nhưng mẹ nói mẹ rất tự hào về tôi. Điều đó có ý nghĩa với tôi hơn bất kỳ một chiếc xe đạp nào có thể làm được!

 

 

Brittany Anne Reese

 

Hiểu về trái tim: Cuốn sách chữa lành những tổn thương và nổi đau

Một cuốn sách đáng đọc, đọc đi đọc lại để bạn hiểu thấu bản thân mình, suy nghĩ tích cực để ta thêm yêu mọi người và tin tưởng vào tương lai của cuộc sống này!

“Thấu hiểu cảm xúc của chính bản thân mình để thêm hiểu và yêu thương  con người, trở về với nội tâm sâu lắng để hiểu được sự hình thành cảm xúc yêu thương, căm giận, hạnh phúc hay khổ đau” là nội dung mà cuốn sách “Hiểu về trái tim” của thiền sư Thích Minh Niệm mang đến cho bạn đọc.

Nhằm hướng các bạn trẻ nhận biết được các cảm xúc của bản thân dựa trên những hiểu biết và những tư duy tích cực về giá trị đích thực của cuộc sống để phát huy cảm xúc tích cực và chuyển hóa các cảm xúc tiêu cực để làm chủ hành động, làm chủ tương lai trung tâm UCENLIST- VMA phối hợp với các câu lạc bộ sinh viên các trường Đại học tại Hà Nội đã tổ chức Chương trình “Hiểu về trái tim” – chương trình giao lưu, đàm thoại với thiền sư Thích Minh Niệm – tác giả cuốn sách “Hiểu về trái tim“ tại Nhà văn hóa học sinh – sinh viên (37 Trần Bình Trọng).

Khách mời của chương trình là tác giả Minh Niệm-  Tác giả của tác phẩm “Hiểu về trái tim”.

Khách mời của chương trình là tác giả Minh Niệm- Tác giả của tác phẩm “Hiểu về trái tim”.

Tác phẩm “Hiểu về trái tim” của nhà văn Minh Niệm được nhà xuất bản Trẻ xuất bản năm 2010, gồm 50 bài viết về các trạng thái tâm lý của con người trong dòng chảy cuộc đời như: Bình an, Nương tựa, Thành công, Dựa dẫm, Lười biếng, Thất bại ...

Tác phẩm “Hiểu về trái tim” của nhà văn Minh Niệm được nhà xuất bản Trẻ xuất bản năm 2010, gồm 50 bài viết về các trạng thái tâm lý của con người trong dòng chảy cuộc đời như: Bình an, Nương tựa, Thành công, Dựa dẫm, Lười biếng, Thất bại …

Hiểu về trái tim là là sự  trải nghiệm cơ bản của con người  nhằm tìm hiểu, khám phá về bản chất thái độ của mình đối với sự vật hiện tượng bên ngoài, đối với người khác và đối với chính bản thân mình.

Tìm hiểu về cảm xúc là tiến trình căn bản dẫn đến làm chủ cảm xúc, làm chủ bản thân, là nền tảng vững chắc cho việc bồi dưỡng và phát triển đạo đức, lối sống lành mạnh của mỗi con người. Khi chưa có nhận thức đúng đắn và kiên định về thế giới nội tâm, quản lý được cảm xúc của chính bản thân mình, những người trẻ rất dễ bị hoàn cảnh chi phối bởi những sự kiện, lời nói, hành vi không như ý của xã hội bên ngoài, và rất dễ làm bùng nổ những cảm xúc tiêu cực như: Giận dữ, ghen ghét, khổ đau, thất vọng ….

Những cảm xúc tiêu cực này có thể đẩy các bạn trẻ có những hành động mang lại hậu quả khôn lường, có khi hủy hoại cả tương lai của bản thân hay người khác.

Chương trình đã được tổ chức nhiều lần ở khu vực phía Nam. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên chương trình được tổ chức tại Hà Nội với hi vọng sau chuỗi các sự kiện giao lưu và đàm thoại giữa các bạn sinh viên và khách mời sẽ mang đến cho các bạn trẻ đang sống và học tập tại Thủ đô những suy nghĩ, thái độ…phù hợp, tích cực và đúng đắn.

Chương trình đã được tổ chức nhiều lần ở khu vực phía Nam. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên chương trình được tổ chức tại Hà Nội với hi vọng sau chuỗi các sự kiện giao lưu và đàm thoại giữa các bạn sinh viên và khách mời sẽ mang đến cho các bạn trẻ đang sống và học tập tại Thủ đô những suy nghĩ, thái độ…phù hợp, tích cực và đúng đắn.

Chương trình giao lưu với tác giả “Hiểu về trái tim” đã được tổ chức nhiều lần, gặt hái được nhiều thành công và có những tác động tích cực đến nhận thức, suy nghĩ cũng như hành động của nhiều bạn trẻ ở khu vực phía Nam.

Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên chương trình được tổ chức tại Hà Nội với hi vọng sau chuỗi các sự kiện giao lưu và đàm thoại giữa các bạn sinh viên và khách mời sẽ mang đến cho các bạn trẻ đang sống và học tập tại Thủ đô những suy nghĩ, thái độ…phù hợp, tích cực và đúng đắn để bước vào đời với một thái độ tự tin, một trái tim yêu thương biết chia sẻ, có trách nhiệm với hạnh phúc của chính bản thân và xã hội.

Sáng thứ 7 ngày 4/10/2014, Trung tâm bồi dưỡng kỹ năng sống và ứng dụng thiền Vipassana trực thuộc Liên hiệp các hội UNESCO Việt Nam phối hợp với các câu lạc bộ sinh viên Hà Nội sẽ tổ chức chương trình giao lưu – đàm thoại với thiền sư Thích Minh Niệm – tác giả cuốn sách “Hiểu về trái tim“ tại Nhà văn hóa học sinh – sinh viên 37 Trần Bình Trọng.

Sáng thứ 7 ngày 4/10/2014, Trung tâm bồi dưỡng kỹ năng sống và ứng dụng thiền Vipassana trực thuộc Liên hiệp các hội UNESCO Việt Nam phối hợp với các câu lạc bộ sinh viên Hà Nội sẽ tổ chức chương trình giao lưu – đàm thoại với thiền sư Thích Minh Niệm – tác giả cuốn sách “Hiểu về trái tim“ tại Nhà văn hóa học sinh – sinh viên 37 Trần Bình Trọng.

Mời bạn vui lòng truy cập vào website http://ucenlist.org để biết thêm thông tin về đơn vị tổ chức – Trung tâm UNESCO bồi dưỡng kỹ năng sống và ứng dụng thiền Vipassana trực thuộc Liên hiệp các hội UNESCO Việt Nam và  địa chỉ https://www.facebook.com/hanoi.hieuvetraitim  để cập nhật chi tiết thông tin chương trình.

Anh Thư

Trắc nghiệm: Bạn đã xứng đáng được cấp hộ chiếu “công dân thế giới”?

Thế giới ngày càng “phẳng” hơn. Teen mình đi du lịch nước ngoài nhiều nhiều, bạn bè ở khắp năm châu, chat chit xuyên biên giới cùng lúc với những người bạn cả ở Nhật lẫn ở Anh. Vậy hãy thử xem, bạn đã đủ tiêu chuẩn nhận hộ chiếu “công dân thế giới” hay chưa?

 

1. Bạn có bao nhiêu người bạn là người nước ngoài?

a. Một hay hai gì đó.

b. Chẳng có ai cả.

c. Ít nhất phải vài “tên”, đấy là mới kể những “friends” mà tớ hay liên lạc đấy.

 

2. Ngoài tiếng Việt, bạn còn nói được mấy ngoại ngữ nữa?

a. Hơi bị xí hổ, nhưng mà… hầu như không nói được thêm ngoại ngữ nào đâu (tiếng Anh học ở trường, tớ cũng chỉ bập bẹ thôi, không dám nhận là “nói được”).

b. Một ngoại ngữ được học ở trường, và ít nhất một ngoại ngữ nữa tớ đang tự học (đi học thêm, tự học ở nhà…). Nói chung trình độ cũng “ngon lành” lắm.

c. Một thôi, là ngoại ngữ được học ở trường. Cũng vừa đủ để tớ đi du lịch thì… không bị lạc đường.

 

3. Bạn nghĩ thế nào về việc đi du lịch nước ngoài?

a. Thôi thôi, tớ chỉ thích ở nhà.

b. Hay đấy chứ, tớ sẽ tha hồ mà chụp ảnh. Nhưng tốt nhất là đi theo đoàn để có hướng dẫn viên cho chắc ăn.

c. Quá thích luôn! Tớ chăm chăm bỏ ống heo chỉ để có xiền vi vu hết nơi này đến nơi khác đấy.

hochieu4

“Bất kỳ khi nào có thể, bạn cũng đều cố gắng chú ý tới những gì xảy ra trên thế giới. Bạn thực sự có hứng thú với những con người ở những vùng đất khác nhau, xa lạ, khác biệt và thú vị..”

 

4. Bạn có bao giờ đọc tin tức (bất kỳ loại tin tức gì) từ các nguồn tin nước ngoài?

a. Cũng đôi khi, nhưng đọc tin tiếng Việt thì dễ hơn chứ.

b. Không. Tin tức gì, thỉnh thoảng xem trên TV đã đủ lắm rồi.

c. Hầu như ngày nào cũng đọc.

 

5. Bạn có quan tâm đến vấn đề gì mang tính quốc tế/toàn cầu không?

a. Có, chẳng hạn như phong trào greenager chẳng hạn.

b. Nhiều chứ. Môi trường này, nhân quyền này, bình đẳng sắc tộc này…

c. Không. Những vấn đề hàng ngày của chính tớ còn chưa lo xong đây này.

 

6. Bạn có biết nhiều về các nước trên thế giới không?

a. Ít nhất là nhiều hơn những gì được học ở trường.

b. Không nhiều lắm.

c. Tớ thích tìm hiểu về thế giới cực. Tớ đọc đủ thứ về các nước trên thế giới, hầu như bất kỳ thứ gì tớ vớ được.

hochieu2

“Đối với bạn, mỗi người đều cần phải đóng góp phần của mình để làm cho thế giới, trong đó có chính đất nước của bạn, trở nên tốt đẹp hơn…”

 

7. Khi bạn đọc về cơn bão Nargis hay trận động đất ở Tứ Xuyên, chúng đã ảnh hưởng đến bạn thế nào?

a. Tớ rất buồn, nhưng cũng chẳng biết làm thế nào để giúp đỡ, vì một mình tớ thì ăn thua gì.

b. Tớ đã mổ heo đất để đem đi quyên góp ở địa phương và còn dùng credit card quyên góp online, tớ nghĩ mỗi người đều có thể tạo nên một sự khác biệt, dù nhỏ bé.

c. Sao lại ảnh hưởng đến tớ? Bão với động đất ở nước khác cơ mà?

 

*Chấm điểm nè bạn:

Câu a b c
1 2 1 3
2 1 3 2
3 1 2 3
4 2 1 3
5 2 3 1
6 2 1 3
7 2 3 1

 

*Xem bạn đủ tiêu chuẩn “cấp hộ chiếu” chưa nào?

Với 7-11đ: Xin lỗi nhé, bạn chưa đạt yêu cầu để được cấp hộ chiếu “công dân thế giới”. Bởi vì khi nói đến những gì đang xảy ra ở phạm vi toàn cầu, bạn cực kỳ… hồn nhiên theo kiểu… không quan tâm. Có lẽ bạn còn quá bận rộn với việc suy nghĩ đến những gì xảy ra mà phải có ảnh hưởng lập tức và trực tiếp đến mình. Cũng có thể bạn được bố mẹ bao bọc trong một cái kén sung sướng, nên với bạn, cứ “không biết gì” thế này lại hay.

Và trong khi việc ở trong “vùng an toàn” của bạn là dễ nhất, thì bạn không để ý thấy rằng mình đang tụt hậu so với mọi người và rất có thể nhiều chuyện bạn bè hay TV hay báo chí nói đến thì bạn… không hiểu.

Tất cả mọi việc và tất cả mọi người đều có tính toàn cầu ngày càng cao. Và bạn cần phải theo kịp, nếu không muốn bị bỏ lại phía sau.

hochieu5

“Và trong khi việc ở trong “vùng an toàn” của bạn là dễ nhất, thì bạn không để ý thấy rằng mình đang tụt hậu so với mọi người và rất có thể nhiều chuyện bạn bè hay TV hay báo chí nói đến thì bạn… không hiểu…”

 

Với 12-16đ: Bạn được cấp hộ chiếu “công dân thế giới”, hạng B: Bất kỳ khi nào có thể, bạn cũng đều cố gắng chú ý tới những gì xảy ra trên thế giới. Bạn thực sự có hứng thú với những con người ở những vùng đất khác nhau, xa lạ, khác biệt và thú vị.

Bạn cố gắng học hỏi, du lịch, tìm hiểu. Thực sự trở thành một phần của thế giới là điều quan trọng đối với bạn, và bạn luôn cố nhìn nhận mọi việc theo hướng “quốc tế hoá” hơn.

hochieu3

“Bạn được cấp hộ chiếu hạng A, vì bạn là một công dân thế giới hiện đại và kiểu mẫu. Bạn quan tâm sâu sắc đến hành tinh này, và bạn đang đóng góp tất cả những gì mình có thể để giúp đỡ..”

 

Với 17-21đ: Bạn được cấp hộ chiếu hạng A, vì bạn là một công dân thế giới hiện đại và kiểu mẫu. Bạn quan tâm sâu sắc đến hành tinh này, và bạn đang đóng góp tất cả những gì mình có thể để giúp đỡ. Bạn cảm thấy sự bất công trên thế giới hay những vấn đề nam nữ bình quyền cũng là những vấn đề liên quan đến mình, và bạn đấu tranh ngay khi có thể để “lập lại trật tự”.

Bạn cảm thấy rằng nền văn hoá nào, ở đất nước nào cũng có rất nhiều điều đáng học và bạn đang cố gắng để biết được càng nhiều càng tốt, đi đến được càng nhiều nơi càng tốt.

Bạn thán phục những điều khác biệt được tạo nên trên thế giới, dù điều đó mới chỉ ở một nơi, do một số ít cá nhân thực hiện. Đối với bạn, mỗi người đều cần phải đóng góp phần của mình để làm cho thế giới, trong đó có chính đất nước của bạn, trở nên tốt đẹp hơn.

 

Thục Hân (dịch)

Sky talkshow: Không phải cánh đồng nào cũng cần nhiều cây

Bạn bè đánh giá em khá xinh, tham gia nhiều hoạt động của trường, cũng hay biểu diễn văn nghệ trên lớp, nói chung là xuất hiện “dày đặc” nhưng vẫn cứ thua nhỏ lớp phó. Friendlist của nó trên facebook lên tới gần 2000 bạn bè. Mỗi status đăng lên cái nào cũng nhận được cả trăm lượt like, hàng chục comment. Em ước gì mình cũng được như nó, có nhiều bạn bè, được mọi người quan tâm và hỏi han…

(Phương Trinh, 16 tuổi)

 

Chào em,

Trước tiên anh muốn hỏi em: Nhỏ bạn em “tự hàofriendlist trong facebook lên tới gần 2000 bạn bè”, em có đồng ý không? Nếu có, tức là em cũng đang tự mặc định rằng: Càng nhiều bạn bè thì càng nổi tiếng và được quan tâm, đúng không?

Em có biết câu chuyện Demi Lovato chưa? Demi là ngôi sao nổi tiếng, và cô ấy, dĩ nhiên, phải có rất rất rất nhiều bạn bè. Hằng ngày đi biểu diễn, tiệc tùng, sự kiện…, Demi đều được bao vây bởi cực nhiều người quen, người hâm mộ để nói chuyện, chụp hình… Rồi tới khi buộc phải nhập viện để điều trị các vấn đề tâm lý, cô nàng đã được bác sĩ yêu cầu tắt điện thoại và để ở nhà, hoàn toàn cách ly với mọi người. Xong đợt điều trị, Demi tìm chiếc điện thoại ngay vì chắc mẩm sẽ có hàng tá cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn hỏi thăm trong hộp thư thọai từ bạn bè. Nhưng em biết không, sau ba, bốn tháng từ bệnh viện trở về, mở điện thoại, cô nàng chỉ nhận được vỏn vẹn đúng bốn tin nhắn. Đến lúc đó, Demi mới hiểu được mình thật sự có bao nhiêu bạn.

“Ai cũng cần sự quan tâm và muốn được quan tâm. Nhưng điều đó không phải có được từ sự nổi tiếng hay vô số bạn bè. Ai cũng muốn mình trở nên thật đặc biệt. Nhưng đôi khi đặc biệt với ai quan trọng hơn đặc biệt với bao nhiêu nguời, em ạ!”

Mỗi lần về quê, quan sát các bác nông dân gieo hạt trên cánh đồng, anh thấy họ đi vài bước rồi mới gieo một hạt giống. Anh đã từng thắc mắc tại sao các bác ấy không gieo luôn thật nhiều hạt mà cứ canh một khoảng rồi mới thả một hạt xuống đất. Như thế vừa trồng được ít cây, vừa phí diện tích, trong khi tấc đất tấc vàng.

Em biết vì sao không? Mỗi hạt đậu đem đi gieo đã được tuyển chọn một cách cẩn thận nhất để chắc chắn chúng có thể đâm chồi và cho ra một cây con khỏe mạnh. Khi một cây non mọc lên, nó cần đủ khoảng không và ánh sáng để phát triển. Nếu cứ nhắm mắt quăng một đống hạt vào cánh đồng, tất cả chúng sẽ mọc chồng chéo lên nhau, tranh giành dinh dưỡng và kém phát triển hơn hẳn. Vụ mùa đó sẽ thất bát.

“Đã đến lúc phải xắn tay lên, chạy vào khu vườn của mình và chăm sóc ngay cho những cái cây tốt thay vì tìm cách gieo thêm thật nhiều hạt giống mới, đừng để “cỏ dại” mọc đầy và làm suy yếu chúng”

Tình bạn cũng vậy, cũng như một cái cây. Em phải chọn những hạt giống tốt nhất, đầu tư không gian, thời gian, cho chúng phát triển và lớn lên xanh tốt chứ không phải “add friend” hàng loạt để rồi đến khi “mưa nắng” thất thường, cánh đồng của em tan hoang. Đã đến lúc phải xắn tay lên, chạy vào khu vườn của mình và chăm sóc ngay cho những cái cây tốt thay vì tìm cách gieo thêm thật nhiều hạt giống mới, đừng để “cỏ dại” mọc đầy và làm suy yếu chúng. Ông bà mình cũng nói: “Quý hồ tinh, bất quý hồ đa”- chất lượng quan trọng hơn số lượng, rồi mà.  Chúc em có một “vụ mùa bội thu” nhé!

 

SKY

Tấm thẻ mất tích

Năm tôi học lớp Chín, ba tặng tôi tấm thẻ mượn sách thư viện tỉnh, tấm thẻ quý giá mà lẽ ra phải chờ tới sang năm, tôi mới được sở hữu. Ba bật mí lý do tôi được “đặc cách” là vì ba có người quen làm ở thư viện. Tôi sung sướng đem tấm thẻ lên lớp khoe và hứa với tụi bạn là nếu mượn được sách hay, tôi sẽ đọc thật nhanh để tụi nó có thể chuyền tay nhau đọc.

Cuốn sách đầu tiên tôi mượn có tựa đề rất hay: Tất cả các dòng sông đều chảy của tác giả Nancy Cato. Tôi đã đọc đi đọc lại cuốn đó hai lần và thích tới mức đi lật tung tất cả các nhà sách trong thành phố để tìm mua nó, tiếc là chẳng ở đâu còn bán cả. Thư, cô bạn cùng bàn gợi ý tôi đem cuốn sách mượn ở thư viện đi photo để đọc cho đỡ “ghiền”.

Cũng nhờ ý tưởng của Thư mà mỗi khi đọc xong một cuốn sách mà chỉ vừa kịp ngày đem trả, tôi vẫn còn một cuốn khác để đưa lên lớp cho tụi bạn mượn đọc. Tụi bạn gọi tôi là “tủ sách lưu động”.

Tôi thấy vui vui, dù khá nhiều lần tôi quên béng việc đòi sách vì không tài nào nhớ được ai đang giữ của tôi cuốn nào. Vì là lớp Văn nên tụi bạn tôi đứa nào cũng ghiền đọc sách. Ở cái thành phố nhỏ xíu này, khi các nhà sách chỉ đếm trên đầu ngón tay, việc ai đó có tấm thẻ mượn sách ở thư viện trong tay quả là một điều gì đó giống như mơ.

“Ở cái thành phố nhỏ xíu này, khi các nhà sách chỉ đếm trên đầu ngón tay, việc ai đó có tấm thẻ mượn sách ở thư viện trong tay quả là một điều gì đó giống như mơ…”

Khi cả lớp tôi đang chuẩn bị ráo riết cho đợt chọn lọc đội tuyển học sinh giỏi Văn của trường đi thi cấp thành phố, tấm thẻ của tôi có dịp hoạt động hết công suất. Tôi giúp tụi bạn tìm sách, photo thành nhiều bản rồi đem lên lớp phân phát. Nhờ mối quen biết của ba, tôi lại được “đặc cách” thêm một lần nữa: Tôi có thể mượn 2- 3 cuốn sách cùng một lúc với thời gian mượn lâu hơn. Tôi chỉ cần đảm bảo sách không bị quăn góc, rách trang và ở lại thư viện phủi bụi mấy kệ sách vào mỗi sáng thứ Bảy. Thư muốn cùng tôi tới thư viện để vệ sinh kệ sách, đổi lại, bạn ấy sẽ là người đầu tiên được cầm sách ngay sau khi tôi đọc xong. Tôi đồng ý.

Thư là một con mọt sách chính hiệu. Sau khi các kệ sách đã sáng bóng, cô bạn xin cô thủ thư cho ở lại ít phút để đọc sách ké. Cô thủ thư gật đầu. Thư sung sướng chọn một cuốn trên kệ trưng bày các tác phẩm văn học nước ngoài, đọc say mê. Bọn tôi thường ra về rất muộn, có khi tới trưa, có khi tận đầu giờ chiều.

Khi cô thủ thư xin nghỉ sinh em bé, một cô khác tới làm thay thì mọi chuyện bắt đầu trở nên khó khăn. Tôi chỉ được mượn một cuốn sách duy nhất, hạn trả trong hai ngày. Cả Thư và tôi đều không được tới thư viện vào sáng thứ Bảy nữa.

Đó cũng là lúc tôi chợt nhận ra Thư không đơn giản. Tấm thẻ thư viện của tôi bị mất, ngay sau buổi chiều tôi cùng Thư lang thang tiệm sách cũ gần trường. Cả buổi chiều hôm đó, tôi không hề mở ngăn ba lô có để tấm thẻ nên chắc chắn nó không thể rơi ra ngoài. Mà Thư lại giữ ba lô giùm tôi trong lúc tôi lựa sách…

Tối đó, tôi đã kể với ba rằng tôi đã lỡ làm mất thẻ thư viện, nếu có một ai đó nhặt được và muốn sử dụng nó thì sao. Thẻ của tôi có thể sử dụng tới mùa Hè năm sau, hình trên thẻ rất nhỏ và mờ, giả thiết tôi đặt ra là hoàn toàn có cơ sở. Ba hứa sẽ giúp tôi làm lại tấm thẻ mới. Còn chuyện có một ai đó đã cuỗm mất tấm thẻ, ba chỉ cười khà khà:

– Nếu tấm thẻ rơi vào tay một người mê đọc sách đến vậy thì cũng đâu có gì đáng buồn, con gái ha!

Tôi không buồn mà chỉ tức giận. Tôi quyết định không nói chuyện với Thư. Ngay cả khi tôi đã có tấm thẻ mới, cô thủ thư cũ quay trở lại làm việc, tôi lại được đặc cách mượn mấy cuốn sách một lần; ngay cả khi tôi đã cố tình tới thư viện mượn sách thật nhiều lần để mong chạm mặt Thư nhưng chưa lần nào tôi gặp bạn ấy, thì sự tức giận tôi dành cho cô bạn vẫn không hề nguôi ngoai. Thư hỏi mượn sách, tôi lắc đầu. Thư bắt chuyện, tôi làm thinh. Bọn tôi xa dần. Ngày cả lớp chuyền tay nhau những cuốn lưu bút chia tay, tôi vẫn không nói chuyện với Thư. Bạn ấy đặt vào tay tôi một cuốn sách làm quà, cuốn Tất cả những dòng sông đều chảy kèm mẩu giấy: “Tớ không biết đã có chuyện gì xảy ra. Nhưng dù có chuyện gì xảy ra, hãy bỏ qua cho tớ nhé!”.

..địa chỉ email cô bạn viết nắn nót trên một miếng sticker vàng cùng dòng chữ nắn nót “Hãy tới tìm gặp tớ, hoặc email cho tớ khi cậu đã có thể bỏ qua những điều khó chịu”.

Sau Hè năm đó, bọn tôi mất liên lạc. Tôi hẳn sẽ quên Thư cùng tấm thẻ bị mất năm nào, cho đến khi tôi dọn dẹp lại phòng của mình và tình cờ tìm thấy tấm thẻ thư viện đã ngả vàng kẹp trong một cuốn tạp chí cũ.

Tôi bật dậy tìm cuốn Tất cả những dòng sông đều chảy. Tôi lật tung cả cuốn sách, mừng rỡ tìm thấy địa chỉ email cô bạn viết nắn nót trên một miếng sticker vàng cùng dòng chữ nắn nót “Hãy tới tìm gặp tớ, hoặc email cho tớ khi cậu đã có thể bỏ qua những điều khó chịu”.

Đó là giây phút tôi nhận ra mình đã đánh mất và vừa tìm thấy lại người bạn thật sự. Người bạn đã không rời bỏ tôi ngay cả khi tôi lún sâu bởi một phán đoán sai lầm.

 

RIO

 

Sky talkshow: Những bức ảnh xấu xí kinh khủng

Anh ạ,

Em vừa bị một hội bạn chơi xấu. Em ức tới chết mất. Chúng nó chụp trộm ảnh của em. Toàn những cái ảnh xấu xí kinh khủnggggggggggggg! :( Rồi dán lên trên bản tin của lớp. Trời ạ, em xấu hổ tới chết luôn, em bóc ra thì đến hôm sau lại có một đống ảnh mới, tụi nó chụp từ lúc nào em cũng không biết nữa. Em xấu hổ kinh khủng vì có ảnh thì em đang nhồm nhoàm ăn một đĩa nộm, ảnh khác thì em đang ngoác miệng cười như một con điên, ảnh thì em mồ hôi nhễ nhại khi vừa chạy vòng quanh trường trong giờ thể dục. Hic, em phải làm thế nào với cái lũ bạn chết tiệt kia đây anh Sky ơiiiiiiiii!~x

(kyan_kirimenko…@yahoo.com)

 

Ơiiiiii em!~x ^^

Làm sao mà phải căng thẳng như thế, nói theo cách của Joker trong “The dark knight” thì là Why so seriuos? :) Có vẻ như em căng thẳng quá rồi. Anh không nghĩ rằng chuyện này nghiêm trọng đến mức vậy. Dường như điều đầu tiên em cần làm đó là nói chuyện với hội bạn đó, thì em lại chưa làm?

bucanh2

“Khi nào mà em đã nói chuyện, đã không muốn điều ấy nữa mà những bạn đó vẫn cố tình tiếp tục làm, thì khi đó mới là vấn đề, mới thực sự là một sự chơi xấu.”

Em biết đó, mỗi xã hội, mỗi quần thể, mỗi gia đình… đều giải quyết tất cả những phức tạp cũng như định hướng cho sự phát triển bằng những “buổi nói chuyện”. Đó là lý do chúng ta có họp quốc hội, đó là lý do những bộ lạc xưa kia có những buổi tối quây quần bên đống lửa, đó là lý do em thi thoảng sẽ bắt gặp những buổi “họp gia đình” với bố mẹ. Mọi thứ đều bắt đầu bằng sự thông cảm, tôn trọng và lắng nghe.

Tại sao em không nói chuyện với những người bạn kia, lý do gì mà những người bạn đó lại làm như vậy, có thật sự đó là một sự “chơi xấu” như em nghĩ không, hay chỉ là một trò vui mà bạn bè em làm, ừ thì cái hội nhất quỷ nhì ma rách giời rơi xuống mà :) Khi nào mà em đã nói chuyện, đã không muốn điều ấy nữa mà những bạn đó vẫn cố tình tiếp tục làm, thì khi đó mới là vấn đề, mới thực sự là một sự chơi xấu.

Anh còn nhớ hồi xưa khi còn đi học, hội bạn anh cũng rất hay nghịch những trò như vậy. Tụi nó kẹp giấy than vào sổ ghi đầu bài, thế là khi cô giáo ghi vào sổ thì nó nhoè nhoẹt ra trang sau, tụi nó cắm tai nghe vào tai mấy đứa ngủ trộm trong giờ khiến mấy đứa ấy giật mình la toáng lên… 😀 Nhiều trò nghịch lắm, có cả nghịch dại và nghịch vui, rồi nó đều thành kỉ niệm. Để sau này khi bọn anh đã ra trường, có những đứa đã lập gia đình rồi, thì thi thoảng vẫn tụ tập nhắc lại những trò nghịch ấy, không tưởng tượng được thằng bạn rất chững chạc đã làm bố bây giờ ngày xưa lại quậy phá như quỷ vậy. ^^ Biết đâu đấy, sau này khi bọn em đã lớn, thì những bức ảnh đó lại có thể thành một kỉ niệm đẹp, chính em, biết đâu lại cảm ơn tụi bạn vì đã lưu lại cho em những khoảnh khắc của thời học sinh. 😡

Và em ạ, tại sao em lại xấu hổ vì những bức ảnh ấy? Vì nó hiện hữu một hình ảnh “không xinh đẹp” của em ư? ^^ Em biết không, Zac Efron – chàng trai vàng của High School Musical – đã từng chia sẻ trên tạp chí Seventeen rằng cậu rất thích được paparazzi chụp những khoảnh khắc “là lạ” như vậy, bởi nó là một phần khác của con người Zac mà cậu muốn tất cả các fan cũng được biết. Chàng trai của cung Thiên Bình còn nói luôn trên tạp chí Jolie rằng cậu chẳng hấp dẫn lắm ngoài đời bởi cậu cũng có đủ các tật xấu như bất cứ một chàng trai 22 tuổi nào khác! Một ngôi sao sáng của Holywood còn thẳng thắn như vậy thì cớ gì em lại phải “sợ” những bức ảnh ấy!

bucanh3

“Chẳng phải nếu em biết mình đang được chụp thì em sẽ không có những khoảnh khắc tự nhiên và đầy sức sống như thế sao? 😉 Anh nghĩ em là một cô gái rất tuyệt với cách sống hết mình mà những tấm ảnh đó là minh chứng!”

Anh hiểu tâm lý của những cô gái ở tuổi như em. Nhưng em nghĩ xem nhé, chính Tyra Banks – siêu mẫu nổi tiếng và chủ của show truyền hình nổi tiếng America’s Next Top Model – còn nói rằng cô ấy thích những người mẫu có thể diễn ở mức tự nhiên nhất. Đã qua cái thời mọi thứ phải đẹp như một bức tượng Hy Lạp, chính cái sự không hoàn hảo, chính những nụ cười hết cỡ không hề “diễn” mới là sự hấp dẫn. Một cách vô tình, bạn bè em đã chụp những bức ảnh rất tuyệt vời! Anh nghĩ thế. 😡 Chẳng phải nếu em biết mình đang được chụp thì em sẽ không có những khoảnh khắc tự nhiên và đầy sức sống như thế sao? 😉 Anh nghĩ em là một cô gái rất tuyệt với cách sống hết mình mà những tấm ảnh đó là minh chứng!

Tất nhiên, thứ gì nó cũng có một cái vạch. Anh không hiểu rõ được cụ thể tình huống ấy bởi em không kể hết. Nếu nó đơn thuần là những bức ảnh chụp một cách vui vẻ thì hãy cứ mặc kệ nó, còn nếu đó thật sự là một trò ác ý lặp đi lặp lại với ý muốn làm xấu hình ảnh của em, thì em phải cương quyết và mạnh mẽ trước đám bạn đó cũng như nhờ sự can thiệp của một số nhân vật có tiếng nói. 😉

Take it easy, babe. 😉

 

Sky

Ngoại tui xài di động

Bà ngoại tui nghỉ hưu. Rời bỏ công việc bận rộn quen thuộc, bỗng dưng ngoại trở nên thảnh thơi, đi đây đi đó thăm hỏi bạn bè. Một hôm, quá giờ cơm tối, vẫn chưa thấy ngoại về nhà. Ba mẹ và cậu Út vô cùng lo lắng. Mọi người gọi điện khắp nơi nhưng chẳng ai biết ngoại ở đâu. Tui xách xe đạp, chạy lòng vòng quanh các con đường gần nhà.

Từ chiếc xe bus vừa tấp vô bến, ngoại tui thong thả bước xuống. Hoá ra, ngoại tranh thủ ghé thăm một đồng nghiệp cũ. Thấy mọi người lo âu, ngoại áy náy xin lỗi. Cậu Út nói luôn: “Hay má sắm điện thoại di động đi. Có gì tụi con tiện liên lạc!”. Ngoại nghiêm mặt: “Tiền mua điện thoại và chi phí cho nó dùng vào việc khác, có ích hơn!”. Ba má và cậu Út đưa mắt ngó nhau, lén thở dài. Bỗng dưng, tui vọt miệng: “Ngoại mà có di động, các ông bà trong tổ hưu cần gì thông báo qua điện thoại, đỡ mất công tới kiếm hoài!”. Ngoại nhìn tui, nhưng im lặng.

Cuối tháng, giả bộ bắt thăm trúng thưởng chiếc điện thoại đời mới, ba tui đem biếu lại cho má vợ. Nhưng, ngoại vẫn vô cùng tinh ý: “Con bỏ tiền mua cho má, phải không?”. Ba tui gãi đầu gãi tai, cười trừ. Ngoại bỗng nghiêm giọng: “Thôi, con giữ lại đi!”. Ai nấy thót tim. Ngoại thong thả nói tiếp: “…Còn cái điện thoại cũ của con, đưa cho má xài là tốt lắm rồi!”. Cả nhà cười rần. Cậu Út hăng hái đăng ký một số sim mới, được khuyến mãi hàng trăm phút cuộc gọi. Tui đề nghị cài nhạc nền thật hoành tráng, ngoại gạt đi ngay. Ghi số phone của mình lên bảng, ngoại giải thích: “Để má học thuộc nó, rồi thông báo cho mọi người!”. Tui cười khắc khắc: “Ngoại có di động rồi nghen, teen ghê!”. Ngoại vặn nhẹ tai tui: “Dám nói ngoại teen hả, thằng quỷ!”.

Ngoại cặm cụi chuyển các số điện thoại từ sổ tay vào di động. Tất nhiên, tui trở thành “thư ký”, tức là bấm bàn phím nhập các con số và tên người. Sau đó, tui bày cho ngoại cách gọi. Ngồi coi TV, ba tui bỗng giật bắn khi điện thoại reo vang: “A lô, má…”. “Sao con biết má gọi vậy?” – Ngoại ngơ ngác. Ba tui gắng nghiêm trang: “Trời, số của má hiện lên máy con nè! Má đang ở đâu?”. Ngoại hắng giọng, bối rối: “Ừ, thì má đang… trong bếp. Má tập gọi thử máy coi sao!”. Suốt tối hôm đó, ngoại gọi cho khắp bạn bè, họ hàng thân quen. Ai cũng trầm trồ vì bà ngoại tui lớn tuổi mà thật hiện đại.

didong2

Bỗng một hôm, ngoại nói nhỏ với tui, buồn buồn: “Hình như ngoại bắt đầu bị đãng trí rồi, Tiến ạ. Sáng nay, ngoại quên đi họp. Họ nói là có báo tin rồi!”. Tui thử mở điện thoại của ngoại. Có một tin nhắn chưa mở. Hoá ra, ngoại tui không biết mở hay soạn tin nhắn. Thế là tui lại “tập huấn” luôn. Nghe nói nhắn tin tiết kiệm và không gây phiền như gọi trực tiếp, ngoại tâm đắc vô cùng.

Hè, các cụ hưu trí rủ nhau đi du lịch Nha Trang. Trước khi ngoại lên đường, tui bày ngoại cách chụp hình bằng điện thoại. Rồi tui lén cài luôn bài nhạc nền Trống cơm. Ra chơi đảo Khỉ, ngoại đưa máy lên chụp hình. Thình lình, một chú khỉ nhảy ra, chụp luôn chiếc di động. Trong khi mọi người thảng thốt, ngoại nhờ anh trưởng đoàn gọi vào số của mình. Bản nhạc Trống cơm khiến chú khỉ ăn cướp giật bắn, hoảng sợ ném máy đi. Rớt xuống thảm lá khô, chiếc máy vẹn nguyên. Kể cho cả nhà nghe, ngoại tặc lưỡi: “Cũng may là thằng quỷ nhỏ cài nhạc mới. Nếu không, chiếc điện thoại mất rồi. Thời buổi này, mất cái liên lạc là buồn nhất!”.

Thỉnh thoảng, tui lại nhận được tin nhắn của ngoại, nhắc chạy xe máy cẩn thận hoặc về nhà đúng giờ. Hôm rồi, sinh nhật tui, ngoại gửi tin nhắn chúc mừng sớm nhất. Giữa các con chữ thật nghiêm ngắn, bỗng có biểu tượng gương mặt mỉm cười. Ngoại thương thằng quỷ nhỏ nhất! Tui lẩm nhẩm đọc đi đọc lại, bỗng thương ngoại làm sao. Lúc nào ngoại cũng bên tui, chẳng có khoảng cách tuổi tác nào xen vào được.

 

Minh Tiến

Chúng ta nuôi dậy những đứa trẻ, chứ không phải những bông hoa!

Stephen Glenn là một nhà khoa học nổi tiếng, có nhiều nghiên cứu vượt bậc về y học. Có lần, khi một phóng viên hỏi tại sao Glenn có sự sáng tạo hơn hẳn người thường như vậy, và đây là câu trả lời của Glenn:

“Tất cả từ một câu chuyện có liên quan tới mẹ tôi, xảy ra vào năm tôi 3-4 tuổi. Khi đó, tôi cố lôi một chai sữa lớn từ trong tủ lạnh ra. Tôi ôm lấy cái chai, nhưng bị tuột tay. Chai sữa lăn quay ra sàn, đổ tung toé. Xung quanh tôi như thể một biển sữa!

Vừa lúc đó, mẹ tôi bước vào. Tuy mới 3-4 tuổi, nhưng tôi biết tôi vừa làm sai. Tôi chờ đợi việc mẹ sẽ quát mắng, phạt hoặc cho tôi một bài học theo bất kỳ cách nào. Nhưng mẹ bảo: “Steve, mẹ chưa bao giờ nhìn thấy nhiều sữa đổ thế này đấy! Trông buồn cười thật! Bây giờ chai sữa đã đổ rồi, con có muốn nghịch nó một chút trước khi mẹ dọn nó không?”.

nuoitre2

“Mà đó là bản chất của các thí nghiệm khoa học. Dù một thí nghiệm không đi đến đâu, chúng ta vẫn có thể học được một vài thứ giá trị”

Tất nhiên là tôi muốn. Sau vài phút dẫm lẹp bẹp trong đống sữa, mẹ tôi bảo: “Steve, bất kỳ khi nào con làm sai một việc, đằng nào rồi con cũng phải sửa chữa và làm lại cho đúng. Vậy lần này con sẽ làm thế nào? Bây giờ chúng ta có thể dùng một miếng mút, một cái khăn hoặc cái giẻ lau sàn. Con thích dùng cái nào?”. Tôi chọn miếng mút và mẹ giúp tôi dọn sạch chỗ sữa bị đổ.

Rồi mẹ nói tiếp: “Những gì con vừa học được là con sẽ thất bại nếu ôm một chai sữa lớn bằng đôi tay quá nhỏ. Bây giờ con hãy đổ nước vào chai sữa và mẹ sẽ xem lần này con có thể tìm được cách cầm chai sữa mà không làm đổ không nhé!”. Thằng bé nhỏ xíu – là tôi – chạy đi đổ nước vào chai sữa, và lần này tôi tóm lấy phần cổ chai – nhỏ vừa bàn tay của tôi – để không làm rơi cái chai nữa. Đó là bài học đầu tiên của tôi”.

Glenn nói thêm rằng vào lúc đó, ông biết ông không phải sợ rằng mình làm sai. Ông biết rằng mỗi lần sai là một cơ hội để học những cái mới. Mà đó là bản chất của các thí nghiệm khoa học. Dù một thí nghiệm không đi đến đâu, chúng ta vẫn có thể học được một vài thứ giá trị.

nuoitre3

“Liệu có phải là một điều tuyệt vời không nếu các bậc phụ huynh đều đáp lại con cái đúng theo cách mà mẹ của nhà khoa học Glenn đã đáp lại lỗi lầm của ông?”

 

 

Jack Canfield