Nụ hôn Dã Quỳ

Trong đám bạn chơi chung từ hồi nhỏ xíu, tui thân với Dã Quỳ hơn hết. Một phần vì hai đứa ở gần nhà nhau. Phần nữa là nếu không đánh bạn với tui, nhỏ sẽ không có ai chơi chung. Mấy đứa con gái cứ thấy bóng Quỳ từ xa là thu dọn đồ hàng, ôm búp bê lẳng lặng kéo đi chỗ khác. Nhỏ bạn tui tỉnh bơ, nghênh mặt đạp xe phóng qua cái vù, không thèm. Hồi nít ranh chẳng để ý gì mấy vụ dễ thương hay dễ ghét, tui vẫn phải công nhận rằng, Quỳ không giống tụi con gái xung quanh chút nào. Tính nhỏ không màu mè vòng vo nên nhiều khi cãi vã tui cũng giận cành hông. Nhưng giận xong là hiểu luôn, khỏi có để bụng. Nước da nhỏ vốn đã ngăm nâu, tới Hè lại còn dang nắng ngoài công viên nên khuôn mặt càng đen nhẻm. Bị người lớn quở ốm nheo, vậy mà nhỏ vẫn  khoái “dếnh” áo thun và chiếc quần jeans cắt thành quần soóc, khoe ra cẳng tay cẳng chân tong teo như que củi. Đó là chưa kể mái tóc phía trước xén ngang lông mày của nhỏ rối nùi cháy khét, cột cao lên bằng cọng dây thun. Tuy nhiên, bù lại cho tất cả những đường nét “thôi rồi” đó, hàm răng hô của nhỏ làm nụ cười sáng chưa từng thấy. Phe tui kéo đi đánh lộn bị đối thủ rượt chạy tan nát, chỉ cần nhỏ đồng đội cười thiệt tươi, tuyên bố “chuyện nhỏ, bỏ qua!”, cả đám đều lên tinh thần, tin chắc chiến thắng trong nay mai sẽ tới.

Các mùa Hè trôi qua. Trong khi mấy đứa con gái cùng tuổi điệu bộ khác đi từng ngày, nhỏ Quỳ vẫn y xì như cũ. Tui và nhỏ chạy chung chiếc xe đạp, luân phiên chở nhau, đi ăn bột chiên hay bánh tráng trộn. Có lần cả đám chơi bóng rổ về, khát quá tấp vô xe nước mía. Mình tui uống năm ly. Nhỏ uống cũng chừng đó, không kém. Tên bạn Tịt Mũi đi cùng ngó Quỳ, tò mò:

– Sao bà uống chi nhiều dữ vậy?

– Nước mía toàn đường ngọt, uống nhiều sẽ mập lên. Mập lên thì đẹp ra!

Nghe nhỏ giải thích tỉnh rụi, Tịt Mũi cười khì:

– Đừng có mơ bà ơi. Tên bà Dã Quỳ, tức là “quỷ già” đó. Làm sao đẹp nổi!

“Bị người lớn quở ốm nheo, vậy mà nhỏ vẫn khoái “dếnh” áo thun và chiếc quần jeans cắt thành quần soóc, khoe ra cẳng tay cẳng chân tong teo như que củi. Đó là chưa kể mái tóc phía trước xén ngang lông mày của nhỏ rối nùi cháy khét, cột cao lên bằng cọng dây thun..”

Cả đám cười rộ lên. Mình tui không cười. Quỳ thong thả đứng dậy, cầm ly nước lọc, xối lên đầu Tịt Mũi. Tên bạn chưa kịp phản ứng, nhỏ nhảy lên xe, phóng đi luôn. Sau vụ “sự thật tàn nhẫn” bị nói lên đó, Quỳ không đi cùng đám con trai nữa. Riêng tui là nhỏ vẫn chơi thân, như chưa từng có chuyện khó chịu xảy ra.

Hè năm đó sắp lên lớp 9. Một sáng, Tịt Mũi xẹt qua nhà tui, xách theo trái banh màu cam mới tinh, thơm phức, còn nguyên trong túi lưới, khoe cậu nó mới mang trái banh xịn từ bên Mỹ về cho. Tui trầm trồ săm soi trái banh, tên bạn tằng hắng: “Có cách để trái banh này là của mày đó!” Tui trố mắt: “Cách nào nói lẹ đi?” Tịt Mũi đợi cho tui hồi hộp hết cỡ, mới thong thả: “Mày dám hôn nhỏ Dã Quỳ ngoài công viên, một cái thôi, cho tụi tao nhìn thấy, báu vật da cam này sẽ là của mày!” Lời đề nghị quá choáng. Tui ú ớ: “Hôn nhỏ Quỳ á…  Tức là kiss lên má nó í hả?” Tịt Mũi gật, gỡ trái banh khỏi bao lưới, quay tít trên một ngón tay. Báu vật da cam có sức thôi miên. Tui lẩm bẩm: “Ờ… Nhưng mà hôn một cái thôi đó nhe!”

Hôm sau là Chủ nhật. Từ sáng, theo rỉ tai của Tịt Mũi, cả đám con trai kéo ra công viên, hí hửng chờ coi khoảnh khắc khó tin. Chỉ có tui hồi hộp và lo sợ. Không biết nhỏ Quỳ sẽ đáp lại nụ hôn kiểu gì. Dễ đoán nhất, nó sẽ đấm cho kẻ bạo gan một cú. Còn tồi tệ hơn là nghỉ chơi luôn. Nhưng trái banh da cam quá hấp dẫn. Với lại đã nhận thách thức mà không làm, coi sao đặng. Tui bồn chồn đi qua đi lại trên cỏ. Tuy nhiên, trưa trờ trưa trật, vẫn không thấy bóng nhỏ Quỳ đâu. Cả đám tiu nghỉu về. Tịt Mũi xách trái banh, dứ dứ từ xa để tui đừng có mà quên.

Mấy ngày liền không thấy Quỳ đâu, cũng không có điện thoại. Tui lò dò qua nhà kiếm. Má Quỳ ra mở cổng, thì thào: “Con khuyên nó ăn miếng cháo rồi uống ly sữa giùm cô, nghen!” Tui rón rén bước vô. Nhỏ nằm chèo queo trong xa lông, đã ốm nhách mà nay chỉ thấy khuỷu tay và đầu gối, gương mặt hóp lại, ngó rất thảm. Nghe tui hắng giọng, nhỏ mở mắt, lảo đảo ngồi lên. Tui hỏi “Sao vậy?” tới lần thứ ba, nhỏ mới hé răng. Nhưng tui chẳng cần nghe giải thích. Tui chỉ còn thấy hàm răng hô trắng tinh với nụ cười rạng rỡ đã biến đổi, bị niềng lại bởi hai vòng thép chỉnh nha xám xì. Thấy vẻ mặt tui, nhỏ hỏi: “Nhìn xấu gớm, đúng không?” Còn hơn cả xấu gớm í chứ. Nhưng lúc đó, tui chỉ nghĩ tới vẻ yếu mệt của nhỏ, đến mức tin rằng vài ngày nữa thôi, nhỏ sẽ tắt thở, và tui sẽ mất luôn đứa bạn thân. Tui cầm ly sữa, kiếm cái ống hút: “Ai mà quan tâm xấu đẹp. Uống cho khoẻ giùm đi!”

” Thấy vẻ mặt tui, nhỏ hỏi: “Nhìn xấu gớm, đúng không?” Còn hơn cả xấu gớm í chứ. Nhưng lúc đó, tui chỉ nghĩ tới vẻ yếu mệt của nhỏ, đến mức tin rằng vài ngày nữa thôi, nhỏ sẽ tắt thở, và tui sẽ mất luôn đứa bạn thân. Tui cầm ly sữa, kiếm cái ống hút: “Ai mà quan tâm xấu đẹp. Uống cho khoẻ giùm đi!”

Tui ở bên cạnh Quỳ suốt mùa Hè, chở nhỏ đi uống nước mía, kiếm mấy hàng cháo cá lóc, cháo thịt bằm. Cứ mỗi tháng, nhỏ phải tới phòng nha, bước ra với hai tay ôm mặt. Tui an ủi: “Chịu khó chút nghe!” Nhỏ gật đầu, mắt rơm rớm. Hai năm niềng răng thực sự đau đớn và khó khăn đã trôi qua như thế. Đó cũng là thời gian tui và nhỏ vùi đầu lo học chuyển cấp, vô lớp 10, không còn thời gian rong chơi. Mọi thứ trôi qua bình lặng, nên tui đâu có nhận ra, từ lúc nào đó Quỳ hiền hơn, không còn thốt ra những lời nói hay làm các hành động “hết hồn” nữa.

Chủ Nhật vừa rồi, hai đứa đi bộ mua sách giáo khoa chuẩn bị cho lớp 11. Sau đó, Quỳ rủ tui qua phòng nha. Tui lại chuẩn bị tinh thần chờ gương mặt ủ rũ đau đớn của nhỏ bạn sắp tới. Nhưng, tui đã lầm. Sau nửa tiếng, bước ra cửa, là một nụ cười sáng bừng trên gương mặt nhỏ nhắn xinh không thể tin nổi. “Trông tớ thế nào?”, nhỏ bạn hỏi. Thời hạn chỉnh nha đã xong rồi. Tui chỉ biết đứng im ngó nhỏ bạn thân, không biết nói sao.

Bước kế bên tui giờ đây là một cô gái mảnh khảnh, tóc thắt bím mềm mại, dễ thương ơi là dễ thương. Tự dưng tui thấy run run và buồn buồn, như sắp bị đánh cắp điều gì rất quý giá. Lúc đi qua đường tắt cắt ngang công viên, Quỳ bỗng nắm tay tui, bước chậm lại. Nhỏ bạn mỉm cười: “Nếu không có Khoa, chắc Quỳ bỏ cuộc, không có ngày hôm nay đâu!” Tim tui đập thình thịch, mặt đỏ bừng. Trong công viên không có ai, nhưng tui vẫn quay sang, hôn lên trán nhỏ bạn đã cùng lớn lên từ ngày ấu thơ, thay cho câu trả lời: “Mình hạnh phúc biết bao, khi được ở bên Dã Quỳ”.

 

                                                                   Khoa Anh

 

Có thể tìm thấy nhau

Mặc dù các chàng trai dành nhiều thiện cảm cho những cô gái khiêm tốn, nhưng sự nhút nhát của Nghi em gái tôi nhiều hơn mức cần thiết đối với một cô gái 16 tuổi.

Trong khi các cô bạn cùng tuổi rất hào hứng tham dự các buổi tiệc của bạn bè cùng lứa, nó luôn tìm thấy một lý do nào đó để chối từ. Chẳng hạn không thể nghỉ một buổi học tiêng Nhật, phải vẽ bản đồ lịch sử, hoặc đã hứa làm cho xong ổ bánh rau câu để kịp tặng sinh nhật đứa trẻ hàng xóm.

Vẻ lặng lẽ và khép kín của con bé khiến ba mẹ và chính tôi cũng thấy lo lắng. Con bé sẽ xoay sở thế nào nếu một mai phải đi học xa? Con bé thực sự cần gì hay muốn gì? Trong cuộc sống đầy cạnh tranh này, nó sẽ ra sao khi chấp nhận vị trí chìm khuất?

Hôm ấy, lớp kiến trúc năm nhất bọn tôi tổ chức buổi cắm trại qua đêm ở Long Hải. Tôi quyết định dẫn em gái mình theo. Suốt sáng hôm ấy, con bé ngồi một mình đọc sách dưới bóng mát hàng dương. Nhưng đến chiều, nó đi đâu mất. Mãi lúc gần tối nó mới về, xách theo một cái xô nhỏ có đến chục con cá sáng lấp lánh, bơi rất nhanh. “Làm sao em bắt được lũ cá này hay vậy?” – Tôi ngạc nhiên. Nhưng, cho dù tôi gạn hỏi đến mấy, con bé không nói là không nói.

Bầy cá biển hình như đã mang tới một phép lạ nào đó mà tôi không thể hiểu được. Nghi bắt đầu thay đổi. Rất nhanh. Sau chuyến đi biển với lớp đại học của tôi, con bé vui vẻ và hoạt bát hẳn lên. Nó vẫn giữ các thói quen cũ, nhưng có thêm nhiều thói quen mới. Chẳng hạn không chỉ đọc sách, nó giờ đây nghe chung các đĩa R&B với tôi. Trong tủ quần áo của nó có thêm những bộ áo pull và quần shorts nghịch ngợm. Và bất ngờ nhất, vào sinh nhật 17 tuổi, khi mẹ tôi hỏi thích món quà gì, Nghi thẳng thắn cho biết rất thích có một bộ áo tắm mốt mới vì đến hè, nó nhất định phải đi học bơi. Và chắc chắn, nó sẽ bơi rất giỏi.

timnhau

“Con bé không phải là cô gái xinh nhất có mặt trong buổi tiệc. Nhưng tôi không thể không thấy rằng, rất nhiều cậu bạn của tôi chú ý đến nó. Vẻ rạng rỡ, hoạt bát và đầy sức sống của nó thu hút hơn tất cả những bộ trang phục kiểu cọ hay các món trang sức sặc sỡ”

Nếu không bận vẽ bài, đôi khi tôi cũng ghé hồ bơi gần nhà. Sau khoá học một tháng, em gái tôi đã biết bơi thành thạo. Đứng khuất sau khu vực thay quần áo, tôi có thể thấy em gái mình leo lên cầu nhảy, tung mình lao xuống làn nước xanh biếc. Nó có thể lặp lại điều đó vài ba lần, không chán ngán. Rồi nó bơi quanh hồ vài vòng, thỉnh thoảng nhô đầu lên, phun phèo phèo như một con rái cá, vuốt nước trên mặt và cười một mình.

Tôi nói một mình, là vì ở hồ bơi, rõ ràng không có ai quen biết với Nghi cả. Nhưng, con bé vẫn thật tự nhiên, giống như xung quanh nó không có gì cần phải e dè.

Năm lớp mười hai, Nghi tuyên bố thi đại học Kiến trúc, giống như tôi. Ba mẹ khuyên con bé chọn ngành khác, dễ dàng hơn. Nhưng nó tuyên bố: “Con sẽ không thất bại đâu!”. Không bàn luận, nhưng tôi biết, thực sự, đây là lựa chọn thử thách với bất kỳ cô gái nào.

Vẽ năng khiếu là môn duy nhất con bé cần luyện thi. Nhà thầy ở khá xa. Các buổi tối, nó đi học một mình. Ngay cả những hôm bị cảm sốt, nó vẫn không bỏ lớp. Trong quyết tâm học của con bé, có một điều gì đấy rất đặc biệt, tôi không sao hiểu nổi.

Tôi đã có bạn gái. Tuy nhiên các buổi tiệc hay dạ hội ở khoa tổ chức, tôi vẫn lấy thêm một vé mời, dẫn Nghi đi cùng. Con bé không phải là cô gái xinh nhất có mặt trong buổi tiệc. Nhưng tôi không thể không thấy rằng, rất nhiều cậu bạn của tôi chú ý đến nó. Vẻ rạng rỡ, hoạt bát và đầy sức sống của nó thu hút hơn tất cả những bộ trang phục kiểu cọ hay các món trang sức sặc sỡ. Tuy nhiên, Nghi không chú ý đến ai cả.

Trên đường về nhà, cô bạn tôi vui vẻ đoán rằng sang năm, nếu Nghi thi đậu vào trường, chắc chắn nó sẽ là cô gái mà nhiều chàng trai hy vọng được làm quen nhất. Con bé lắc đầu, mỉm cười: “Em sẽ đi du học!”. Giờ đây thì tôi không tỏ ra chế giễu hay ngờ vực nữa. Em gái tôi sẽ làm được những điều nó nói.

Nhờ khả năng tiếng Nhật xuất sắc và điểm thi đại học rất cao, em gái tôi giành được học bổng đặc biệt do một trường đại học ở Kyushu trao tặng. Từ trước tới nay, chỉ có hai sinh viên trường tôi đưọc học bổng giá trị này. Lúc chia tay con bé ở sân bay, tôi thì thầm vào tai nó: “Đừng có để mình rơi vào đơn độc nhé!”. Nghi nhìn thẳng vào mắt tôi: “Em đi học, nhưng cũng là để đến với người mà em rất thương yêu!”. Tôi lặng đi, chợt hiểu…

Anh em tôi vẫn trò chuyện thường xuyên trên net. Lâu lâu, con bé lại gửi hình chụp của nó dạo chơi bờ biển ngày cuối tuần. Những bức ảnh do Tiến, bạn cùng lớp tôi hồi năm nhất, chụp. Cậu ấy chính là sinh viên đầu tiên cuả trường tôi đến học ở Kyushu.

timnhau2

“Giờ đây, tôi không lạ lùng về những điều mà tình yêu có thể làm được. Tôi chỉ ngạc nhiên tự hỏi, vì sao em gái tôi có thể nuôi giữ một cảm xúc thuần khiết và sâu đậm đến thế, ngay từ rung động đầu tiên?”

Tuần trước, Nghi gửi cho tôi một bưu thiếp do nó tự làm, là bức ảnh nó và Tiến ngồi câu cá trên một mỏm đá, bên cạnh có một cái xô nhỏ. Mặt sau bưu thiếp, em gái tôi viết: “Em gặp anh Tiến hôm đi cắm trại cùng lớp anh Hai. Anh ấy rủ em đi câu cá ở bờ biển. Em rất ngạc nhiên khi biết rằng giữa hàng triệu sinh vật trong đại dương, những con cá nhỏ nhất vẫn có thể tìm và nhận ra nhau. Anh ấy bảo em, để được như thế, những con cá ấy phải thật can đảm, bỏ lại sự yếu ớt của chính nó, để bơi được xa, rất xa…”.

Tôi ngắm em gái tôi và chàng trai của nó trong bức ảnh. Giờ đây, tôi không lạ lùng về những điều mà tình yêu có thể làm được. Tôi chỉ ngạc nhiên tự hỏi, vì sao em gái tôi có thể nuôi giữ một cảm xúc thuần khiết và sâu đậm đến thế, ngay từ rung động đầu tiên?

 

 Phan Nhật Linh

 

Những bài học cuộc sống: Những quả táo đầu tháng 6

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

 Những quả táo đầu tháng 6

Hồi năm 1961, mẹ tôi có kế hoạch trồng một vườn cây ăn quả nhỏ. Mẹ dùng các sợi dây và cọc để “đóng khung lãnh thổ” của mình, rồi sau đó, mẹ bảo bố xây một cái hàng rào. Chính những sợi dây và cọc là cách để mẹ khẳng định rằng đây là một việc rất quan trọng đối với mẹ và đừng ai coi thường. Còn bây giờ, với một cái hàng rào nữa thì vườn cây ăn quả của mẹ chính thức trở thành một phần tài sản và lịch sử của gia đình.

Vườn cây của mẹ được trồng ở phía Tây của ngôi nhà. Mẹ quyết định rằng đó là địa điểm hoàn hảo, vì nó sẽ nhận được những tia nắng cuối cùng mỗi ngày, và vòi nước thì dễ dàng được phun tới từng cái cây. Mẹ trồng rất nhiều loại cây ăn quả, bao gồm anh đào, lê và táo.

Trong hàng năm trời, cái vườn cây của mẹ trông chỉ như những cành con nhô lên khỏi mặt đất. Nhưng mẹ tôi kiên nhẫn vô cùng. Mỗi năm, mẹ đều đo chiều cao của những đứa con mình, rồi chiều cao của những cái cây mình trồng. Nhưng rồi cũng đến lúc những cái cây che rợp bóng trên đầu chúng tôi và cho quả ngọt.

Trong đó, có một cái cây trở thành niềm tự hào và niềm vui của mẹ. Đó là cây táo được mẹ đặt tên là “Đầu Tháng Sáu”, luôn cho những quả táo màu vàng xanh sáng rất đẹp, nếu hái xuống ăn ngay thì khá chua, nhưng để làm mứt, nướng bánh thì ngon tuyệt hảo.

Mỗi mùa, cây táo nhỏ bé nhưng trung thành này cho chúng tôi hàng trăm, hàng trăm quả táo mà mẹ dùng để làm bánh cho cả gia đình và thậm chí cả những nhà hàng xóm. Bánh táo, mứt táo và nước sốt táo của mẹ tôi là ngon nhất trần đời. Nhưng mẹ luôn nói tất cả là nhờ cây táo “Đầu Tháng Sáu”. Mẹ khiêm tốn: “Lý do mà những chiếc bánh ngon đến thế là vì những quả táo của “Đầu Tháng Sáu”. Nếu không có chính những quả táo đó thì bánh mẹ làm cũng chỉ ở mức trung bình thôi”.

Trong suốt nhiều năm với gió mạnh, bão tuyết, sấm chớp, côn trùng và các bệnh dịch khác, vườn cây của mẹ cũng bị tàn phá nhiều, mặc dù mẹ chăm sóc chúng cẩn thận như thể chúng là những thành viên của gia đình. Nhưng dù có những nỗ lực không ngừng của mẹ, sau những trận bão lớn, mẹ cũng mất đi hầu hết những cái cây yêu quý của mình. Bây giờ, mẹ chỉ còn lại đúng hai cây trong vườn: “Đầu Tháng Sáu” và một cây khác tên là “Màu đỏ Washington”.

Mùa đông năm ngoái, cây táo yêu quý của mẹ bị những trận gió bão quật đổ sang một bên. Cả nhà tôi được mẹ triệu tập để chứng kiến tình cảnh bi đát của “Đầu Tháng Sáu” – rõ ràng mẹ rất lo lắng cho người bạn lâu năm của mình. Nhìn cây táo bị đổ vật sang một bên, đối với mẹ, cũng như nhìn thấy một người mình yêu quý đang hấp hối. Anh trai tôi là người lên tiếng trước tiên:

– Mẹ à, trông nó thảm quá. Nó đã bị bật một phần rễ rồi. Con không biết nó còn sống hay không nữa…

Anh tôi dừng lại để đợi phản ứng của mẹ. Mẹ không nói gì. Mẹ chỉ đứng yên nhìn chăm chăm vào cái cây. Cuối cùng, anh tôi nói tiếp:

– Nếu mẹ muốn con dọn dẹp xung quanh nó thì con sẽ làm. Chúng ta cũng có thể cố nâng nó lên và dựng các thứ chống đỡ hỗ trợ nó, xem nó có sống được không.

Mẹ vẫn không nói gì. Mẹ chỉ gật đầu.

Tất cả chúng tôi cố dựng cây táo lên và dùng các cọc gỗ để đỡ nó, nhưng không ăn thua. Cứ mỗi lần chúng tôi dựng được nó lên và chống xong thì nó lại đổ nghiêng xuống. Cuối cùng, sau nhiều lần thử, anh trai tôi bảo mẹ:

– Mẹ ơi, con không nghĩ là ăn thua gì đâu. Mình cứ làm đi làm lại thế này thì còn hại nó hơn nữa đấy. Con không thể dựng nó đứng lên được.

Biết rằng mẹ rất yêu cây táo và mẹ cũng thích mọi thứ phải gọn gàng, đúng trật tự, đặc biệt khu vườn và những cái cây ăn quả, nên anh tôi nói tiếp:

– Có thể tốt nhất là chúng ta nên chặt nó ra làm củi. Nó nằm ngay sát đường thế này, đi ngoài phố nhìn vào thấy lôi thôi lắm!

Mẹ tôi – một người chưa bao giờ cao giọng với con cái – bỗng nói bằng giọng to nhất (như hét) mà tôi từng nghe thấy:

– Mẹ không quan tâm đến việc người ngoài phố nhìn vào thấy thế nào!

Một sự im lặng nặng nề bao trùm lên tất cả chúng tôi khi chúng tôi cùng nhìn mẹ, rồi nhìn xuống “Đầu Tháng Sáu”, rồi lại nhìn mẹ. Cuối cùng, dường như thấy rõ sự bất lực của mình, mẹ oà lên khóc. Chúng tôi vội vã chạy tới an ủi mẹ.

Sau vài phút, mẹ bắt đầu nói trong tiếng nức nở:

– Mẹ sẽ chờ đến mùa xuân… Không ai được làm gì cả cho đến mùa xuân… để mẹ biết chắc liệu “Đầu Tháng Sáu” có qua được không… Các con hãy lấy đất phủ lên tất cả những phần rễ bị bật của nó đi…

Trong vài tháng sau đó, nhiều người hàng xóm có thiện chí khi đi ngang qua đều hỏi mẹ có muốn họ giúp kéo “cái cây táo chết” ra khỏi vườn cho sạch sẽ không. Mẹ chỉ nói:

– Không, cảm ơn, tôi đang chờ đến mùa xuân.

Mùa xuân đến, và tất cả chúng tôi, cũng như nhiều người khác, đều vô cùng ngạc nhiên khi cây táo xộc xệch vẫn ở trong vườn cây ăn quả của mẹ, nằm nghiêng sang một bên, nhưng các cành của nó nở đầy những bông hoa một cách kỳ diệu.

Nhìn thấy những bông hoa, mẹ mỉm cười:

– Đã có dấu hiệu sự sống cho “Đầu Tháng Sáu” rồi. Mẹ không thể chấp nhận chặt nó làm củi được, khi còn chưa biết chắc.

Vào năm đó, “Đầu Tháng Sáu” cho ra mùa quả bội thu hơn bao giờ hết. Chưa bao giờ chúng tôi có nhiều táo đến như vậy. Cây táo bé nhỏ nằm nghiêng một bên với những quả táo vàng xanh trĩu cành, đến mức ngày nào chúng tôi cũng phải ra hái.

Rất nhiều người khi nhìn thấy cái cây nằm nghiêng trên mặt đất liền đến gần để xem cho rõ, và không thể tin được là nó vẫn ra quả.

Mẹ tôi tiếp tục đứng bên cạnh “Đầu Tháng Sáu”, và trả lời dịu dàng với tất cả mọi người:

– “Đầu Tháng Sáu” cho chúng tôi những quả táo ngon nhất vùng này. Nếu không có những quả táo tuyệt vời của nó thì món bánh táo tôi làm cũng chỉ ở mức trung bình thôi.

Có lần, khi đứng cùng mẹ trong vườn cây ăn quả và lại nghe mẹ bày tỏ niềm tự hào của mình về “Đầu Tháng Sáu” trước một người hàng xóm, tôi có cảm giác rõ ràng rằng mình nhìn thấy những cành cây của “Đầu Tháng Sáu” vươn cao hơn một chút khi nghe lời khen ngợi của mẹ.

Không hiểu sao, tôi có niềm tin rằng cây táo nhỏ “Đầu Tháng Sáu” của mẹ tôi vẫn sẽ cho ra quả chừng nào mẹ còn nướng những chiếc bánh táo ngon lành và coi đó là “công” của nó. Tôi nghĩ cũng giống như những người bạn thân thiết lâu năm, giữa mẹ và “Đầu Tháng Sáu” có một sự thấu hiểu kỳ lạ nào đó, được tạo nên bởi sự kiên nhẫn của tình yêu thương, không dừng lại và không bỏ cuộc.

Thục Hân (dịch)

Sky talkshow: Đi nhanh và đi xa

Anh Sky ơi!

Thật là bất công khi em là đứa học khá môn Anh văn nhất nhóm, toàn phải giảng bài lại cho mọi người, thế mà kiểm tra chất lượng đầu năm lại thua ngay nhỏ trong nhóm học dở hơn em. Bất công quá hiuhiu! Chắc đợt sau khỏi chỉ bài tụi nó luôn! Vậy em có bị mang tiếng ích kỷ không anh?

Leavemealone_12@…

 

Chào em!

Ngay trong câu hỏi cũng đã hàm chứa câu trả lời của chính em rồi còn gì. Anh sẽ chỉ củng cố cho lòng tin của em vững chắc hơn nữa thôi!

Kể em nghe câu chuyện này trước nhé! Thung lũng Jordan là một địa điểm rất nổi tiếng vì có đến hai biển hồ. Biển hồ đầu tiên là Biển Chết, đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như bên ngoài khu vực này. Không một loại cá nào có thể sống nổi, người uống nước vào cũng bị bệnh. Biển hồ thứ hai là Galilee, đây là biển hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất. Nước ở đây lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng sống được. Vườn cây xung quanh tốt tươi nhờ nguồn nước này… Điều kì lạ là cả hai biển hồ này đều đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào Biển Chết, Biển Chết đón nhận và giữ lại riêng cho mình mà không chia sẻ nên nước ở đây trở nên mặn chát. Còn biển hồ Galilee thì đón nhận nguồn nước từ sông Jordan rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy mà nước luôn sạch và mang lại sự sống tốt tươi cho mọi thứ xung quanh.

“Đúng như câu “nước có chảy có trong”, càng chia sẻ thật nhiều hiểu biết của mình, thì những kiến thức đó sẽ càng được ghi nhớ tốt hơn và trở thành “tài sản” của riêng chúng ta”

Và rõ là em không muốn trở thành Biển Chết tí nào đúng không? Nếu là biển Galilee, em sẽ nhận được nhiều hơn hẳn so với chỉ một con điểm lẻ loi. Đúng như câu “nước có chảy có trong”, càng chia sẻ thật nhiều hiểu biết của mình, thì những kiến thức đó sẽ càng được ghi nhớ tốt hơn và trở thành “tài sản” của riêng chúng ta.

Sở dĩ anh hào hứng với câu hỏi này của em là vì trước đây anh cũng từng tức anh ách vì anh chỉ Vật lý cho bạn mà nó 10 còn anh được có 8. Tức lắm chứ! Nhưng lúc anh vò đầu bứt tai, cắn nát bút vì không giải được bài Toán, chẳng cần anh nhờ vả tí nào, “cậu bạn điểm 10” kia đã ngay lập tức xuất hiện, giảng liền tù tì cho anh, cặn kẽ từng tí một. Vậy đó, nếu em là biển hồ Galilee, tự dưng em sẽ thấy quanh mình cũng có rất nhiều “biển hồ Galilee” khi mọi người đều sẵn sàng giúp đỡ mình rất nhiệt tình. Đường chúng ta đi không chỉ dừng ở một bài kiểm tra, đó là cả một quá trình cùng học, cùng chia sẻ và làm thế nào để “túi khôn” của chúng ta đầy dần lên, đồng đều ở tất cả các lĩnh vực. Việc em làm không sai khi em nghĩ rằng mỗi người nên tự nỗ lực bằng chính khả năng của mình. Nhưng nếu chỉ lo lắng cho mỗi điểm số, có thể ta đã bỏ lỡ mất rất nhiều sự phóng khoáng, vui vẻ của tình bè bạn đó em!

“Chọn đi cùng một ai đó, hay chỉ đi một mình, điều đó tùy thuộc vào mục đích cuối cùng mà em đặt ra. Những trao đổi bài vở hàng ngày cùng bạn bè để “đi cùng nhau” hẳn sẽ giúp em tiến xa hơn rất nhiều, em có đồng ý với anh không, cô bé?”

If you want to go fast, go alone; if you want to go far, go together” (Nếu bạn muốn đi nhanh, hãy đi một mình; nếu bạn muốn đi xa, hãy đi cùng với nhau), anh rất thích câu ngạn ngữ này của người Châu Phi. Chọn đi cùng một ai đó, hay chỉ đi một mình, điều đó tùy thuộc vào mục đích cuối cùng mà em đặt ra. Những trao đổi bài vở hàng ngày cùng bạn bè để “đi cùng nhau” hẳn sẽ giúp em tiến xa hơn rất nhiều, em có đồng ý với anh không, cô bé?

 

SKY

Những điều tốt lành ẩn giấu

Có một nơi mà tất cả các sản phẩm công nghệ hiện đại đều đang hỏng.

Chính là nhà tôi.

Chỉ trong vòng một tuần, bố tôi phải gửi cái thiết bị bơm xăng của xe ô tô tới nơi tái chế rác, chiếc máy giặt nhà tôi tới công ty sửa chữa (và không biết có sửa được không), và cái máy tính của tôi tới nơi bảo hành. Đấy là chúng theo bước những món đồ hiện đại nhưng lại trở thành một đống kim loại vô dụng, giống như cái máy rửa bát, lò vi sóng, máy xay sinh tố… tất cả bọn chúng đều đã bỏ cuộc chỉ trong vòng vài tháng trước.

Nếu có điều luật chống lại việc lạm dụng các thiết bị công nghệ, thì chắc gia đình tôi chắc sẽ là kẻ thù số một của xã hội.

Nhưng thật may là mẹ tôi luôn có giải pháp. Dù hơi khó khăn một chút, nhưng mẹ có thể hái cà chua ngay ngoài vườn, tự làm bánh mỳ và đủ thứ khác. Cho nên cả nhà chúng tôi vẫn sống khỏe, thích nghi được trong “cơn khủng hoảng nhỏ” của gia đình. Và dù gì, đấy mới là điều quan trọng.

Đó là những gì mẹ tôi nói.

– Mấy thứ đó chỉ là đồ đạc thôi – Mẹ an ủi, khi bố tôi viết tấm séc để trả tiền lắp một thiết bị bơm xăng mới.

– Đúng vậy – Bố tôi đáp chua chát, hình như tay vẫn còn run sau khi viết séc – Đồ đạc rất đắt đỏ đấy. Em có biết cái thiết bị bơm xăng này còn đắt hơn cả chiếc xe ô tô đầu tiên mà anh từng mua không hả?

Mẹ tôi mỉm cười:

– Thật là một điều tốt lành!

– Một điều tốt lành? – Bố tôi hết sức tò mò – Chúng ta vừa tốn một tháng lương của anh cho một thiết bị bơm xăng, và em vẫn nghĩ đó là điều tốt lành?

– Đúng mà – Mẹ tôi đáp – Thật là một điều tốt lành khi chúng ta vẫn còn đủ tiền để chi cho nó.

“…Dường như mẹ có rất nhiều kinh nghiệm về việc tìm kiếm những “đường viền màu bạc” ở các đám mây đen..”

Mẹ tôi có lý – như mọi khi. Nhưng có vẻ bố không để mẹ chiến thắng dễ dàng như vậy.

– Thế còn cái máy giặt thì sao? Nó hỏng đúng lúc này đấy! – Bố tôi hỏi – Chuyện đó thì có tốt lành không chứ?

– Chắc chắn rồi – Mẹ tôi đáp – Em trai em không ngại cho em dùng nhờ máy giặt của gia đình cậu ấy, nên em có thể dành thêm chút thời gian với gia đình của em mình trong khi đem quần áo đến đó giặt. Và khi nào chúng ta có máy giặt mới, chắc chắn em sẽ quý nó hơn nữa.

Mẹ tôi nói đúng. Chẳng có gì để thắc mắc nữa cả. Dường như mẹ có rất nhiều kinh nghiệm về việc tìm kiếm những “đường viền màu bạc” ở các đám mây đen. Nhưng tôi biết tôi sẽ khiến mẹ lúng túng với “chiêu” cuối cùng này:

– Thế còn cái máy vi tính của con thì sao? – Tôi hỏi – Con chẳng thấy có gì tốt lành cả.

Một chút lo lắng thoáng qua khuôn mặt mẹ. Câu này khó rồi, chẳng nghi ngờ gì nữa. Cũng như người ta vẫn thường nói: ai cũng mắc sai lầm, nhưng chỉ có một cái máy tính mới thực sự làm hỏng bét mọi chuyện.

Thế rồi bất chợt, mắt mẹ sáng lên.

– Con sẽ không thức quá khuya để chúi mũi vào máy tính nữa – Mẹ nói – Tức là con được ngủ nhiều hơn một chút. Đó là một điều tốt lành, phải không?

“…Những điều tốt lành đã luôn ở một chỗ nào đó. Chúng ta chỉ cần tìm chúng. Đôi khi phải tìm rất kỹ. Nhưng chúng luôn ở đó…”

Mẹ nói đúng! Tôi thực sự đã thấy mình khỏe hơn trong vòng vài ngày vừa rồi, và rõ ràng là vì tôi được ngủ nhiều hơn.

– Thôi được, mẹ thắng! – Tôi nói.

– Làm cách nào mà em có thể luôn tìm được những điều tốt lành trong mọi xui xẻo thế? – Bố tôi hỏi.

– Có gì khó đâu, thật mà – Mẹ đáp – Những điều tốt lành đã luôn ở một chỗ nào đó. Chúng ta chỉ cần tìm chúng. Đôi khi phải tìm rất kỹ. Nhưng chúng luôn ở đó.

Kể cả là ở nhà tôi.

Thục Hân (dịch)

Hai đứa nhỏ chơi đàn

Bố mẹ tôi rất mong con gái chơi được một nhạc cụ nào đó. Tôi được gửi đến nhà giáo viên âm nhạc, học ký xướng âm và tập đàn piano. Thế nhưng vài tháng, tôi lại bỏ giữa chừng. Bố mẹ lại tìm cho tôi giáo viên khác. Nhưng tình hình vẫn không khá hơn. Chiếc piano và cây organ ở nhà bám đầy bụi. Tâm hồn tôi xa lạ với tất thảy các loại nhạc cụ. Đến khi tôi lên lớp sáu thì không còn ai nhắc đến việc bắt tôi học đàn nữa. Tôi hoàn toàn tự do.

Nhà tôi chuyển về khu dân cư mới quy hoạch gần sông. Khu phố yên tĩnh, nhiều khoảng đất chưa xây cây cỏ mọc um tùm. Bên kia đường là đường ray xe lửa. Trong ngày, xe lửa chạy qua không dưới mười lần. Học bài xong, tôi mở cổng dắt con Miki đi chơi lang thang dọc theo con rạch nhỏ dẫn ra sông. Con cún chạy lăng xăng, sủa nhặng lên khi thấy lũ cá con quẩn quanh các thân cây dừa nước. Mua được cây cần câu bằng trúc, tôi xách lon đi đào giun. Nhiều bữa, tôi ngồi phơi nắng từ trưa đến chiều, câu được một xô mấy con cá teo hẻo rồi lại thả xuống nước, cho bơi đi. Bố mẹ đi kiếm, xách tai kéo về. Khi bị kéo tai như thế, mà tay vẫn khư khư cần câu và xô nhựa, tôi đi ngang cổng ngôi nhà màu trắng, có một thằng nhóc trạc tuổi dòm tôi, nhe răng cười nhạo. Tôi giận dữ quay ngoắt. Dù sao thì lội nước câu cá vẫn thú hơn ngồi trước sách nhạc tập đàn nhiều.

danhdan2

“Chiếc piano và cây organ ở nhà bám đầy bụi. Tâm hồn tôi xa lạ với tất thảy các loại nhạc cụ. Đến khi tôi lên lớp sáu thì không còn ai nhắc đến việc bắt tôi học đàn nữa. Tôi hoàn toàn tự do”

Rồi tôi phát hiện ra cái tên Khoa đó đang tập đàn ghi-ta. Nhìn tướng cục mịch mà mê nhạc ghê chưa kìa. Buổi chiều, nó vác đàn ra ngồi dưới dàn bông giấy, choàng qua cổ cái dây đeo bằng vải lụa vàng chóe, gảy tưng tưng. Tôi kiếm được chỗ nước lặng thả câu, giựt lên được gần hai chục con rồi mà nó cứ chơi miết, chẳng bài nào ra bài nào. Tôi gọi con Miki đi xa hơn. Tiếng đàn phèng phèng vẫn vẳng tới, bực bội hết sức.

Thế nhưng dần dần, từng tuần từng tháng trôi qua, tiếng đàn của tên Khoa đó hay dần lên. Những bài nhạc đã rõ hình thù. Đôi khi, tôi còn bắt gặp mình lẩm nhẩm theo lời bài nhạc nữa đó. Tuy vậy, khi đi ngang qua nó, tôi vẫn làm mặt tỉnh.

Hôm đó nước triều lên cao. Tôi xăn quần, vác con Miki trên vai, đi câu. Mồi hết. Tôi nhảy vào bãi đất um tùm cỏ, xới đất bắt mấy con trùn. Bỗng dưng, con Miki nổi sủa, bước giật lùi, rồi gầm gừ hoảng sợ. Tôi vừa quay lại, bỗng một cảm giác đau điếng ngay sau bắp chân. Tôi chỉ kịp nhìn thấy cái đầu ngóc lên hung tợn. Roạt một cái, con rắn hổ đất trườn đi, lướt vèo trong vũng nước và mất hút giữa đám cỏ ướt. Tôi chỉ kịp lao mấy bước ra giữa mặt lộ vắng vẻ, ngã vật xuống. Con Miki chạy vòng quanh, sủa ầm ĩ.

Nếu không có Khoa thì tôi đã tiêu vì nọc rắn độc rồi. Nó đã tháo dải lụa vàng đeo đàn, buộc chặt bắp chân tôi, ngăn không để chất độc theo máu lan rộng. Nó cõng tôi, chạy ra ngoài đường lớn bắt xe taxi vào bệnh viện. Sau này nó còn huênh hoang đúng lúc đó, có xe lửa chạy qua, cõng tôi trên lưng mà nó chạy… song song đoàn tàu, nhanh không kém.

danhdan

“Thế nhưng, tình yêu âm nhạc và cây đàn còn ở lại mãi bên tôi, như dấu tích của tuổi thơ trong trẻo và hạnh phúc, khi hai đứa nhỏ ngồi hai bên cổng ngôi nhà trắng, dưới dàn bông giấy, cùng hòa tiếng đàn’

Tôi kết thân với Khoa từ dạo đó. Nó học bằng tôi, nhưng khác trường. Hồi tí xíu, nó ở quê với bà nội nên không lạ gì mấy trò sông nước. Kinh nghiệm chữa rắn cắn nó cũng biết từ nhỏ. Nó chỉ ham học đàn thôi nhưng chẳng có ai dạy. Lên thành phố, nó mày mò mua sách tự học đàn. Tui với nó đi cùng nhau, gọi mày tao thật vui. Nó bày cho tui cách móc mồi câu, cách quăng cần ra mặt nước xa để bắt được cá lớn. Nhưng ra sông một lúc, Khoa nhăn mặt: “Câu cá chán òm. Dợt đàn vui hơn mày ơi!”. Nể lời nó, tôi cũng thử đánh ghi-ta. Chút vốn liếng nhạc lý, tôi chỉ hết lại cho nó. Hai đứa cùng mày mò tập đàn. Rồi một ngày, tôi xin bố mẹ mua cho tôi một cây ghi-ta để lúc rảnh, xách qua “song tấu” cùng thằng bạn thân.

Hai đứa tôi lớn lên bên nhau cho đến khi Khoa đi học xa. Rồi bố mẹ tôi bán ngôi nhà gần sông, chuyển vào trong thành phố. Thế nhưng, tình yêu âm nhạc và cây đàn còn ở lại mãi bên tôi, như dấu tích của tuổi thơ trong trẻo và hạnh phúc, khi hai đứa nhỏ ngồi hai bên cổng ngôi nhà trắng, dưới dàn bông giấy, cùng hòa tiếng đàn.

 

Thiện Nhi

 

Những bài học giản dị: Thương yêu là hành động

“Nếu mình không bao giờ gặp nó nữa, mình cũng chẳng tiếc” – Tôi nghĩ và thấy mắt mình nhoè đi khi đứng trong tiệm giặt là. Tôi đang chờ nhận lại quần jeans và áo sơmi của Brett – đứa em con của mẹ kế của tôi. Nó 16 tuổi. Nghịch phá hết thứ này đến thứ khác. Và bộ quần áo mới này của nó đã thủng lỗ chỗ và đầy vết thức ăn.

Mệt. Chán. Tôi ngồi bệt xuống sàn, chờ người ta là lại quần áo một lần nữa. Mà quần áo đâu đã là gì. Brett đã phá hỏng hết giấy dán tường. Ga giường của nó chỉ thọ được một tuần từ ngày tôi bỏ cả một buổi chiều để đi mua. Cửa sổ đã phải sửa vài lần vì nó… phá cửa trốn đi bụi! Nhưng không gì có thể sánh được sự mệt mỏi về tinh thần mà Brett gây ra cho cuộc sống bình lặng của tôi.

yeuthuong3

“Yêu thương là hành động. Có thể chúng ta không hoàn toàn có những suy nghĩ tốt đẹp về một số người nhất định. Nhưng chúng ta vẫn có thể yêu thương họ”

Tôi biết Brett cần được quan tâm. Bố mẹ Brett cũng ly dị và mẹ Brett lấy bố tôi khi nó mới 12 tuổi. Nhưng hoàn cảnh tôi nào có khác gì? Mà tôi cũng thường xuyên cầu nguyện cho nó được hạnh phúc đấy chứ! Tôi vẫn nhớ câu: “Hãy yêu thương cả người hàng xóm của bạn”. Tôi thấy hoàn toàn có thể yêu thương hàng xóm của tôi, nhưng sao thấy khó yêu thương đứa em “ngoại tộc” này quá.

Nhưng trong suốt bốn năm vừa rồi, tôi đã cố đối xử với Brett kiên nhẫn hết sức có thể. Nhưng Brett chưa bao giờ thay đổi cách sống quái quỷ của nó. Và trong lòng, lúc nào tôi cũng mong ước: “Giá như mình không phải gặp nó trong nhà mình nữa. Mình không chịu nổi nó nữa rồi!”..cong ty tham tu | dich vu tham tu | tham tu tu | tham tu sai gon | 

Khi Brett gần 18 tuổi, nó quậy phá trong một party rồi bị cảnh sát bắt. Sau đó thì bị gửi tới một trường dạy nghề đặc biệt dành cho học sinh “có vấn đề về tâm lý”..cong ty tham tu | dich vu tham tu | tham tu tu | tham tu sai gon | 

Chế độ của trường học này rất khắt khe. Nhưng thật đáng ngạc nhiên, trong số hơn 30 học sinh của lớp, Brett là một trong 5 người đủ điểm tốt nghiệp..cong ty tham tu | dich vu tham tu | tham tu tu | tham tu sai gon | 

Vào buổi lễ tốt nghiệp, Brett được biểu dương và lên phát biểu trước toàn trường. Nó còn được đưa cho một bông hoa hồng để tặng cho người nào mà nó coi là có ý nghĩa với nó nhiều nhất.

Brett cảm ơn các thầy cô giáo, rồi cảm ơn bố mẹ, cuối cùng hướng về phía….tôi: “Tôi cũng muốn cảm ơn người chị, con của bố dượng tôi. Chị ấy luôn ở cạnh tôi, dù chuyện gì có xảy ra. Đối với bố mẹ tôi thì tôi là con của họ, và họ có trách nhiệm với tôi. Nhưng chị ấy thì bị “gắn” với tôi mà không mong đợi. Vậy mà chị ấy vẫn luôn cho tôi thấy chị ấy thương yêu tôi đến mức nào. Và tôi cũng yêu thương chị ấy y như thế!”.

yeuthuong

“Nhưng chị ấy thì bị “gắn” với tôi mà không mong đợi. Vậy mà chị ấy vẫn luôn cho tôi thấy chị ấy thương yêu tôi đến mức nào. Và tôi cũng yêu thương chị ấy y như thế!”.

Tôi đứng lặng đi khi Brett tiến về phía tôi, đặt bông hoa hồng vào tay tôi và ôm tôi rất chặt. Tôi nhận ra rằng dù tôi luôn đấu tranh thầm lặng với sự “oán hận” của mình đối với Brett, nhưng nó chỉ nhìn thấy những gì tôi đã làm cho nó.

Yêu thương là hành động. Có thể chúng ta không hoàn toàn có những suy nghĩ tốt đẹp về một số người nhất định. Nhưng chúng ta vẫn có thể yêu thương họ.

 

Hoa Chi

(Dịch)

Sự phản bội

“Tôi và Jack cùng lớn lên ở một làng nhỏ. Tôi coi Jack như một người anh, một người bạn thân thiết. Và Jack cũng thế, coi tôi như một đứa em gái nhỏ, một cô bạn có thể ngồi nói chuyện với anh hàng giờ về những băn khoăn, thắc mắc, những niềm vui cũng như nỗi buồn. Rồi hai đứa lớn lên, rất thân thiết, Jack vẫn thường xuyên nói với tôi về những vướng mắc của anh, những vấn đề khó giải quyết trong công việc và những mối quan hệ.

Có một ngày, anh gặp tôi và thật buồn bã, kể cho tôi nghe về một người con gái, cô ấy không hiểu những tình cảm của anh. Tôi đã khóc, nhưng không phải vì sự thông cảm như những lần trước đây, mà vì một điều thật đáng tiếc, anh cũng giống như người con gái ấy, không hiểu những tình cảm của tôi…

phanboi2

“mà vì một điều thật đáng tiếc, anh cũng giống như người con gái ấy, không hiểu những tình cảm của tôi…”

Hôm đó, tôi dã suy nghĩ rất nhiều, đã muốn nói với anh tất cả. Tôi biết tôi không thể là bạn của Jack khi trong tôi chỉ tràn ngập tình yêu đối với anh. Làm sao tôi có thể che giấu được tình cảm của mình.

Sáng hôm sau, gặp Jack, anh mỉm cười nhìn tôi và dịu dàng:” Chào em”

Tôi khẽ nói:”Tạm biệt”

“Tại sao?”- Jack ngạc nhiên, tưởng tôi nói đùa.

” Tạm biệt, bạn của tôi. Em sẽ ra đi và không có gì hối hận vì tình bạn của chúng ta. Em muốn xin lỗi anh, vì em là một kẻ phản bội, em đã phản bội tình bạn của chúng ta!”

“Phản bội ư? Em nói gì thế, anh chưa bao giờ thấy em phản bội, em luôn là người bạn tốt nhất”

” Không, anh không hiểu được đâu. Em đã hứa chúng ta sẽ là bạn thân mãi mãi, nhưng em mới phát hiện ra rằng, anh có một vị trí thật đặc biệt đối với em. Em muốn anh biết một điều trước khi em ra đi: Em yêu anh, người-bạn-thân-thiết nhất-của-em ạ!!”

phanboi3

“Em muốn anh biết một điều trước khi em ra đi: Em yêu anh, người-bạn-thân-thiết nhất-của-em ạ!!”

Và tôi bỏ chạy, mặc cho Jack đứng chết trân ở đó. Mất vài giây sau bất chợt anh chạy theo tôi:”Đợi anh với, Lisa!” những lời ấm áp và hiền từ .

***

Người phụ nữ khép lại cuốn sổ nhỏ đã ố vàng sau hơn 30 năm, âu yếm nhìn người chồng của mình. Nếu như không có ngày hôm ấy, có lẽ, Jack sẽ không có cơ hội nhìn lại bản thân mình và khám phá ra, anh yêu Lisa biết chừng nào. Anh đã tìm lại cô và họ đã sống hạnh phúc từ ngày đó. Có những sự “phản bội” thật đặc biệt, cũng giống như những lời nói dối chân thật, bởi nó là khởi đầu cho một tình cảm thiêng liêng nhất: tình yêu…

 

 

Danh sách chính thức

Còn một tháng rưỡi nữa đến buổi diễn hàng năm của lớp piano. Cô Yên là nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng. Mỗi năm cô chỉ biểu diễn trước công chúng một hoặc hai lần. Các đêm diễn của cô và học trò không bán vé mà do một khách sạn lớn đứng ra tổ chức. Những người yêu piano đều mong muốn có mặt trong các đêm trình diễn như vậy.

Trong mười học sinh của cô Yên, sẽ chỉ có hai người được chọn diễn cùng với cô, còn hai người thuộc nhóm dự bị. Danh sách chính thức và dự bị chỉ công bố vào giờ chót mà thôi. Mười đứa học trò ngầm hiểu, cơ hội chia đều cho tất cả, bởi không phải học lâu hay mau, trình độ cao hay thấp mà khả năng thể hiện tác phẩm thuyết phục mới là yếu tố quyết định để được cô chọn. Tôi đã học cô Yên gần sáu năm. Hai năm qua tôi mới lọt vào nhóm dự bị, đến xem đêm diễn thôi chứ chưa được ngồi vào đàn biểu diễn. Cây đàn Steinway & Sons đắt giá đặt giữa tấm thảm sang trọng. Từng nốt nhạc vang lên thánh thót trong không gian im phăng phắc. Khán giả lắng nghe đầy trân trọng và say mê. Rồi những bộ trang phục trình diễn tuyệt đẹp. Tất cả những điều như thế làm cho ước mơ trong tôi thêm cháy bỏng. Mỗi khi ngồi vào đàn, ở nhà hay ở lớp, tôi đều tự nhắc: Phải thể hiện thật hoàn hảo, để cô ghi tên mình vào danh sách biểu diễn chính thức.

Nhưng đâu phải chỉ có tôi khao khát điều này. Cả mười học sinh được học cô Yên đều có khả năng riêng. Tiến, cậu bạn bé bự, rất giỏi về nhịp. Các bản nhạc đảo phách, nhịp điệu phức tạp cậu ấy đều thể hiện ngon lành. Chị Quỳ cận thị, học sinh lâu năm nhất thì luôn được cô khen biểu diễn các bản sonate thật truyền cảm. Tuy nhiên, đối thủ mà tôi e ngại nhất là hai chị em sinh đôi cùng tên Uyên, mà cô gọi chung là Song Uyên. Cả hai vô cùng xinh đẹp với mái tóc thắt nơ, làn da thì trắng mịn vì đi học bằng xe hơi có tài xế đưa đón. Trong khi đám học trò tự chạy bộ hay đi thang máy lên lớp học nhà cô ở tầng năm, bao giờ Song Uyên cũng có mẹ đưa lên tận lớp. Được ba mẹ chăm sóc và đầu tư kỹ từ nhỏ, lại là sinh đôi rất hiểu nhau, nên cách thể hiện của hai chị em trong các bài diễn bốn tay luôn hấp dẫn. Nhưng điều làm cho chị Quỳ, Tiến, tôi hay các thành viên khác trong lớp cảm thấy lo ngại hơn hết chính là vẻ tự tin của Song Uyên. Từ khi biết về đêm diễn, hai chị em sinh đôi rất bình thản. “Chắc họ nắm chắc một suất song tấu rồi!”, tôi tự nhủ, lòng nôn nao đủ thứ cảm giác khó chịu, ghen tị có, tức giận cũng có.

“Khán giả lắng nghe đầy trân trọng và say mê. Rồi những bộ trang phục trình diễn tuyệt đẹp. Tất cả những điều như thế làm cho ước mơ trong tôi thêm cháy bỏng”

Mười học trò của cô Yên học rải rác các giờ trong tuần, sáng Chủ nhật mới gặp hết mặt nhau. Trong khi đứa kia trả bài, cả đám ngồi ngoài hành lang chung cư tán dóc, ngó xuống dưới vỉa hè xem bạn nào vừa tới, gọi tên nhau um sùm. Tuy vậy, càng gần đến ngày công bố danh sách chính thức và dự bị, cả đám càng ít đùa giỡn hơn. Thành thật mà nói, mặc dù rất muốn mình chiến thắng, nhưng tôi cũng không thích lắm bầu không khí căng thẳng dè chừng lẫn nhau thế này. Thỉnh thoảng cánh cửa giữa phòng học và ban-công mở hé, vẳng ra tiếng đàn của một học trò và lời nhận xét của cô Yên. Mấy tuần gần đây, được khen ngợi nhiều nhất không phải là chị Quỳ cận hay Tiến ù, cũng chẳng phải tôi, mà chính là Song Uyên. Hai chị em sinh đôi dạo này đến lớp sớm hơn thường lệ, không có mẹ đi cùng. Có hôm cả đám nhìn xuống, ngạc nhiên vì hai chị em bước qua từ trạm xe buýt bên kia đường chứ không phải từ chiếc xe hơi đen sang trọng.

Sáng Chủ nhật hôm đó tôi đến lớp đầu tiên. Cô Yên kêu tôi ra ngoài ban-công chờ vì cô có khách. Khách chính là mẹ của Song Uyên. Mấy tháng không gặp mà  bác ấy gầy hơn, không còn trang điểm như trước. Ngồi dưới ô cửa sổ, tôi nghe rõ câu chuyện giữa hai người. Bác ấy xin cô Yên cho hai con được thôi học. Hơn một năm qua, công việc kinh doanh địa ốc của ba Song Uyên đình trệ, công ty đã đóng cửa. Những tài sản có giá trị như xe hơi đều đã bán hết, thanh toán các khoản vay ngân hàng. Sau giây phút sững sờ, cô Yên nói: “Chị cứ cho hai cháu lên đây học như bình thường, tôi không thu học phí đâu!”. Mẹ Song Uyên khẽ khàng: “Sắp tới, gia đình chúng tôi dọn ra ra ngoại thành. Ngôi nhà đang ở bán luôn để trả nợ. Nói thật với cô, tại hai đứa nhỏ mê học đàn quá, cứ buồn và khóc hoài, nên tôi ráng cho theo. Chứ lẽ ra phải nghỉ từ nhiều tháng trước, vì cây đàn để tập ở nhà cũng bán rồi…”. Nói tới đó người mẹ nghẹn ngào lặng im. Không nghe cô Yên nói gì, nhưng tôi đoán cô đang khóc, vì tôi chỉ nghe trộm thôi mà cũng khóc theo.

“Nói tới đó người mẹ nghẹn ngào lặng im. Không nghe cô Yên nói gì, nhưng tôi đoán cô đang khóc, vì tôi chỉ nghe trộm thôi mà cũng khóc theo”

Mẹ Song Uyên về rồi cô Yên mới gọi tôi vô trả bài. Lúc tôi đàn xong bài Rondo, cô chỉnh ngón, dặn kỹ mấy đoạn cần tập nhiều hơn, “vì đây chính là bài em sẽ thể hiện trong đêm diễn sắp tới”. Tôi bàng hoàng ngước nhìn cô, bỗng nói: “Cô cho em vô nhóm dự bị cũng được. Suất diễn của em, cô cứ dành cho hai chị em Uyên. Các bạn ấy sẽ vui hơn khi được chọn…”. Bàn tay ấm áp của cô Yên đặt lên vai tôi: “Cô nghĩ kỹ rồi. Đêm đó, lớp mình có mặt đủ mười người. Tất cả sẽ cùng biểu diễn”.

Đó là đêm nhạc hay nhất và nhiều xúc cảm nhất tôi từng tham dự. Khi cô Yên hay một bạn trình diễn, chị Quỳ, Uyên chị, Tiến ù, Uyên em, tôi và các bạn ngồi dưới nắm tay nhau. Mọi ganh đua tị hiềm tan biến. Lần đầu tiên tôi nhận ra sức hấp dẫn của âm nhạc không phải bởi tiếng vỗ tay, vẻ đẹp của quần áo hay khán phòng sang trọng. Mà bởi khi tiếng đàn vang lên, mỗi người có thể chia sẻ sự cảm thông, thấu hiểu, tình cảm quyến luyến mến thương với người bạn bên mình. Âm nhạc đã thay chúng tôi nói với bạn rằng dù chia tay, tất cả vẫn nhớ đến nhau, mỗi khi đặt tay lên những phím đàn.

 

                                                                   Huỳnh Nhung

 

Con cá để đời

Hồi cậu bé đó 11 tuổi, cậu thường được bố cho đi câu cá ở căn nhà nhỏ của gia đình, nằm trên một hòn đảo ở giữa cái hồ rộng mênh mông tại New Hampshire. Một ngày trước khi bắt đầu mùa câu cá vược, hai bố con cậu lại đi câu vào buổi tối. Họ dùng giun làm mồi và câu được vài con cá rô. Thế rồi cậu bé thả mồi một lần nữa. Lần này, khi sợi dây câu căng ra, cậu bé biết rằng có con cá gì đó rất to đã cắn câu. Bố cậu bé quan sát bằng ánh mắt tự hào khi cậu con trai khéo léo kéo con cá lên. Đó là con cá lớn nhất mà cậu bé từng nhìn thấy, nhưng là một con cá vược!

Hai bố con cùng nhìn con cá đẹp đẽ đó, đang quẫy qua quẫy lại dưới ánh trăng. Người bố bật đèn pin lên xem đồng hồ đeo tay. Lúc đó là 10h tối – còn hai tiếng nữa thì mới chính thức bắt đầu mùa câu cá vược. Ông nhìn con cá, rồi nhìn cậu con trai.

– Con phải thả nó lại hồ thôi, con trai ạ – Người bố nói.

– Nào, bố! – Cậu bé mếu máo kêu lên.

– Con sẽ câu được con khác – Bố cậu bé vẫn dứt khoát.

– Nhưng không thể to bằng con này đâu! – Lần này thì cậu bé khóc òa.

“Bởi vì, giống như bố anh đã dạy, sự chính trực là những vấn đề đơn giản của đúng và sai. Chỉ có điều, thực hiện sự chính trực đó mới là khó”

Cậu bé nhìn quanh hồ. Không có ai đang câu cá quanh đây cả. Cậu lại ngước lên nhìn bố. Dù không ai nhìn thấy họ, và cũng không ai có thể biết được rằng cậu đã câu con cá này lên vào giờ nào, nhưng qua ánh mắt và giọng nói rõ ràng của bố, cậu bé biết rằng quyết định của bố là không thể thương lượng. Cậu bé chậm chạp gỡ lưỡi câu ra khỏi con cá và thả nó xuống nước. Con cá to tướng quẫy mạnh người và biến mất. Cậu bé cho rằng mình sẽ không bao giờ nhìn thấy một con cá tuyệt vời như thế nữa.

Đó là 34 năm về trước. Bây giờ, cậu bé đó đã là một kiến trúc sư thành công ở thành phố New York. Căn nhà gỗ nhỏ của gia đình anh vẫn ở đó, trên hòn đảo nhỏ giữa hồ. Thỉnh thoảng, anh vẫn dẫn hai đứa con đi câu cá ở cùng vị trí mà ngày trước bố con anh vẫn ngồi câu. Và anh đã đúng. Anh không bao giờ câu được một con cá lớn và đẹp như con cá mà anh đã phải thả trở lại hồ hồi anh 11 tuổi. Nhưng anh có nhìn thấy cùng con cá đó – từ lần này sang lần khác – mỗi lần anh phải đối mặt với một câu hỏi về đạo đức, về tính chính trực. Bởi vì, giống như bố anh đã dạy, sự chính trực là những vấn đề đơn giản của đúng và sai. Chỉ có điều, thực hiện sự chính trực đó mới là khó.

“Không phải về việc chúng ta có cơ hội gian dối và đã nắm lấy cơ hội đó, mà về việc chúng ta đã làm điều đúng ngay cả khi có thể làm sai, để rồi chúng ta vượt qua chính bản thân mình và mãi mãi trở nên mạnh mẽ hơn”

Chúng ta có vẫn làm điều đúng ngay cả khi không có ai nhìn mình? Chúng ta có từ chối quay cóp chỉ để được điểm cao? Hoặc từ chối lấy một thứ không phải của mình dù sẽ không có ai biết được? Chúng ta sẽ từ chối, nếu chúng ta được dạy thả con cá trở lại hồ vào hồi chúng ta còn nhỏ. Bởi vì bằng cách đó, chúng ta sẽ học được sự chính trực. Bởi vì cái quyết định làm điều đúng sẽ luôn mới nguyên trong ký ức của chúng ta. Đó là câu chuyện mà sau này chúng ta sẽ tự hào kể với con cháu mình. Không phải về việc chúng ta có cơ hội gian dối và đã nắm lấy cơ hội đó, mà về việc chúng ta đã làm điều đúng ngay cả khi có thể làm sai, để rồi chúng ta vượt qua chính bản thân mình và mãi mãi trở nên mạnh mẽ hơn.

Thục Hân (dịch)