Sky talkshow: Một câu chuyện tình yêu

Chào anh Sky, hiện tại em đang rất hoang mang. Chẳng là một lần dọn dẹp phòng của đứa em trai đang học lớp 8, em tình cờ tìm được một chiếc hộp rất đẹp để ở góc hộc bàn của nó. Mở ra thì em thấy rất nhiều hình cậu bạn thân hay đến nhà chơi kèm theo những trái tim xung quanh. Em lo quá, em trai em bị bệnh gay rồi! Em có hỏi khéo em trai mà nó tránh mặt em cả tuần rồi, em phải làm sao đây anh?

(em gái giấu tên)

 

Chào em,

Trước tiên, anh muốn nhắn với em là: Hãy bình tĩnh để suy xét mọi việc, chớ vì vấp nhẹ sợi dây dưới chân mà hốt hoảng vì tưởng đạp phải rắn. Lớp 8 đang là độ tuổi biến đổi mạnh mẽ về tâm sinh lý do quá trình dậy thì. Rất có thể em trai em đang có một tình cảm “lạ”. Anh không dám chắc. Nhưng đừng làm mọi thứ “trầm trọng” hơn!

Chúng ta thường xem đồng tính là một vấn đề nhạy cảm. Vì không hiểu về nó và không có sự chuẩn bị cho tình huống này mà em đắn đo, hoang mang. Em cần có thông tin để có thể chia sẻ cùng em trai mình.

Thực ra ở độ tuổi này chưa thể có một kết luận chắc chắn nào. Có thể em sẽ bất ngờ khi 18 tuổi, cậu em sẽ dẫn về một cô bạn gái. Nhưng cũng có thể cậu bé ấp úng thú nhận mình thích cậu bạn trai cùng lớp. Giải pháp tốt nhất trong tình hình này chính là thời gian. Như Ricky Martin, ngay khi bước chân vào làng giải trí, anh chàng bị nghi ngờ về giới tính nhưng Ricky vẫn giấu nhẹm do chưa chuẩn bị tâm lý. Mãi sau 21 năm, khi Ricky sẵn sàng cho một cuộc sống với người mình yêu, chuẩn bị tâm lý làm cha, xây dựng gia đình và suy nghĩ hết mọi đường trong suốt nhiều năm, anh ấy đã tự công bố với thế giới. Hiện giờ thì Ricky rất hạnh phúc với cuộc sống của mình.

“…Chúng ta thường xem đồng tính là một vấn đề nhạy cảm. Vì không hiểu về nó và không có sự chuẩn bị cho tình huống này mà em đắn đo, hoang mang…”

Trong trường hợp khó khăn nhất: em trai em xác định bản thân là đồng tính, em cũng hãy giữ bình tĩnh vì những người đồng tính luôn chịu nhiều thiệt thòi: bị xa lánh, khinh miệt và chịu những tổn thương về tinh thần to lớn khi họ dũng cảm bộc lộ con người thật của mình. Lúc này, em hãy là một “hậu phương” vững chắc cho em trai.

Đồng tính không phải là một căn bệnh, không lây lan và cũng không thể chữa. Từ năm 1994, tất cả các tổ chức y tế trong đó có cả APA – Hiệp hội tâm lý học nổi tiếng của Mỹ – đều đã loại đồng tính khỏi danh sách các bệnh tâm thần cần được chữa trị. Không phải bệnh thì dĩ nhiên đâu thể chữa, đúng không em? Thích một người bạn cùng phái nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng em hãy hình dung đó đơn thuần là “một câu chuyện của tình yêu”. Em đâu thể nào giải thích rằng mình thích chocolate ngoài việc “nó ngon”. Em trai em không bị bệnh gì cả, nó vẫn là đứa em rất bình thường, chỉ có điều em ấy có thể sẽ thích… một chàng trai thay vì một cô gái. Nhưng rõ ràng, đồng tính không phải là chuyện xấu!

Hãy cho em trai của em thông tin đó một cách nhẹ nhàng, vào thời điểm phù hợp, để cậu nhóc không bị tổn thương vì những xúc cảm giới tính “khác bạn bè” của mình. Hoặc chí ít, nếu em ấy đã biết rồi, thì khi nghe chị mình chia sẻ, em trai em sẽ thấy được an ủi, thông cảm.

“…Hãy luôn trò chuyện để em trai biết tự bảo vệ mình, không làm mình bị tổn thương vì sự kỳ thị hay bắt nạt của mọi người…”

Hãy luôn trò chuyện để em trai biết tự bảo vệ mình, không làm mình bị tổn thương vì sự kỳ thị hay bắt nạt của mọi người. Không ai có thể làm tổn thương mình nếu bản thân không cho phép, luôn chắc chắn điều ấy với em của em nhé!

 

SKY

 

Chương trình Giáng sinh ở trường Baring

“Suỵt, các em phải im lặng khi các bạn khác đang luyện tập!”. Chúng tôi thường nghe thấy cô Miller kêu lên như vậy. Thật ra cô rất hiền vì bây giờ là sắp Giáng sinh và cô biết bọn tôi phấn khích đến mức nào. Đây là thời điểm luyện tập cho chương trình Giáng sinh hằng năm ở trường Baring. Tất cả các bậc phụ huynh và nhiều người lớn khác trong vùng sẽ tới tham dự.

Continue reading

Sky talkshow: Lựa chọn đúng, lựa chọn sai

Anh Sky ơi,

Tình hình là em đang học lớp 12 và điều khác biệt lớn nhất trong năm nay là em phải lựa chọn và quyết định quá nhiều. Ban đầu cũng vui vui, kiểu thấy mình có vẻ “người lớn”, nhưng càng ngày em càng sợ hãi mỗi khi phải lựa chọn. Em biết anh sẽ khuyên em kiểu đừng sợ hãi này nọ nhưng nhỡ em lựa chọn sai thì sao hả anh? Anh có bao giờ lựa chọn sai chưa, khi đấy anh đã làm gì?

Kem_bodega_matcha…@yahoo.com

Continue reading

Đai thủ nữ nhi

Nhỏ Ròm mới chuyển vô xóm nhà lá được chừng hai tuần thì bắt đầu có chuyện động trời xảy ra liên tiếp.

Ban đầu, cái lu nước to đùng đặt ở mé sông chuyên dành cho mấy đứa con nít trong xóm tắm bỗng nhiên… bể làm đôi. Nhỏ Ròm bị tình nghi vì nhà nó gần bờ sông nhứt. Mà chiều nào nó cũng ra bờ sông huơ chân múa tay tập món võ gì gì đó, cứ hết “hây!”, “hự!” rồi lại “bụp!”. Dòm một hồi, thằng cu Tít ôm bụng cười ngặt: “Tụi bay ra mà coi con Ròm nó múa… củi kìa. Thiệt tình!”. Vừa dứt lời, tức thì Tít bị nhỏ Ròm thụi cho một nhát. Tít đau quá, té lăn cu đơ, la chói lói. Sau bữa đó, tụi con trai trong xóm đứa nào cũng kiềng mặt nhỏ Ròm. Riêng cu Tít thì hận nó đến tận xương tủy.

nunhi2

“Về với ba nghen Ròm!” – tiếng một người đàn ông sang sảng. “Không! Con không về đâu. Con ở lại đây với má” – nhỏ Ròm khóc nấc lên…

Nhà nhỏ Ròm nhỏ xíu xiu, nằm xiêu vẹo, một bên kế mép sông, kế bên là vườn cây ăn trái nhà thằng Tít. Trưa nắng gắt, Tít lót tót chạy ra vườn, leo đại lên một chạc cây ngủ khoèo.

Nhỏ Ròm ở bên này lụi cụi hết xắt rau lang cho heo rồi lại quay qua quét sân quèn quẹt. Bị “kinh động”, Tít không ngủ được, cáu tiết lắm. Bữa nọ, canh trúng lúc nhỏ Ròm đi vắng, Tít hốt hết đám lá khô trong vườn rồi lén đem sang rải khắp sân nhà nhỏ và… bị phát hiện. Khỏi nói, bữa đó, mấy đứa trong xóm được coi no nê con mắt cái cảnh “thằng Tít bị con nhỏ luyện võ cho ăn đòn”. Phải công nhận con nhỏ ra đòn dữ dội thiệt. Ra đòn nào là trúng đòn đó nghen. Nghe đâu, trước kia, con nhỏ đã từng hạ gục hai tên trộm dám lẻn vô công kênh con heo duy nhất trong nhà. Và Ròm đã thắng.

Sau vụ đó, Tít im re, hết dám chọc phá. Rồi một chủ nhật rảnh rỗi, từ bên này, Tít có thể trông thấy rõ mồn một cái cảnh đông đúc nhộn nhịp hiếm thấy bên nhà hàng xóm. Bất giác, nó nhón chân chạy ra sát rạt bờ rào, lắng tai nghe ngóng. Thì ra là nhà nhỏ Ròm có khách. “Về với ba nghen Ròm!” – tiếng một người đàn ông sang sảng. “Không! Con không về đâu. Con ở lại đây với má” – nhỏ Ròm khóc nấc lên.

Lời qua tiếng lại. Tiếng người lớn tranh cãi ì xèo xen lẫn tiếng con nhỏ nấc lên nấc xuống. Bỗng, Tít nghe cái “xoảng!”, rồi tiếp đến là tiếng tru tréo của má nhỏ Ròm. Tít líu quíu, lưỡng lự trong vài giây rồi ba chân bốn cẳng chạy vọt sang coi rõ sự tình. Ngay trước mắt nó là cảnh nhỏ Ròm bị ba má giằng qua giằng lại. Con nhỏ ở chính giữa, vừa đau, vừa sợ, nên khóc không thành tiếng. Bất ngờ, Tít nhào vô, ra sức kéo nhỏ Ròm về phía… mình! Nghe chộn rộn, hàng xóm chạy qua can ngăn.

Xế chiều, ba Ròm trở về thành phố tay không vì con nhỏ xin ở lại với má nó. Khi nói câu đó, Ròm nhìn qua Tít một cái, thiệt lẹ.

nunhi3

“Tui thương má tui dữ lắm, Tít à. Bởi thế tui mới phải học võ để bảo vệ má, để má tui không bị ai ăn hiếp nữa.” – Nhỏ thủ thỉ vậy. Tít gật đầu, nói nhỏ: “Ừa, Ròm giỏi thiệt. Nhưng mai mốt, Ròm đừng có lo lắng gì nghe. Ròm bảo vệ má. Còn Tít, Tít bảo vệ Ròm!”…

Mấy người lớn trong xóm cứ kháo ầm lên, rằng ba nhỏ Ròm làm kinh doanh trên thành phố, giàu dữ dội lắm. Ba má nó li dị từ lâu lắc rồi. Ba nó giành được quyền nuôi nhưng nhỏ Ròm chỉ theo má mà thôi. “Tui thương má tui dữ lắm, Tít à. Bởi thế tui mới phải học võ để bảo vệ má, để má tui không bị ai ăn hiếp nữa.” – Nhỏ thủ thỉ vậy. Tít gật đầu, nói nhỏ: “Ừa, Ròm giỏi thiệt. Nhưng mai mốt, Ròm đừng có lo lắng gì nghe. Ròm bảo vệ má. Còn Tít, Tít bảo vệ Ròm!”. Nhỏ bạn đưa mắt liếc thằng bạn thân một cái, sắc lẻm, rồi toét miệng cười tươi như hoa.

 

Cún Xù

 

 

Bước từng bước nhỏ

“Cái thằng tên chi kì cục!”, thằng Tú vừa đi vừa lẩm bẩm một mình. “Mày nói sao?” – tui tò mò. “Thì cái thằng mới chuyển tới xóm mình í. Mèng ơi, nó tên Hồng đó mậy!” Cả đám cười ré lên. Công nhận, cái tên nghe “độc” dễ sợ.

Thằng Hồng trạc tuổi tụi tui, nhỏ con nhứt đám. Da nó đen nhẻm như hòn than từ dưới mỏ mới chui lên. Má nó bán bánh ú ngoài chợ, bởi vậy, tụi tui toàn nhè tên “bánh ú” lên mà réo. Học chung lớp với tui, Hồng học ẹ cỡ nhứt nhì lớp. Má nó phiền lòng lắm. Bữa nọ, vừa xếp chén vô mâm cơm, tui vừa nghe má nó rì rầm với má tui chuyện gì đó trên nhà. Tối, má rỉ tai tui: “Mốt con kèm thằng Hồng học nha. Má nó năn nỉ quá trời. Tội nghiệp!”. Tui ừ hữ để đó cho xong. Kèm ai thì kèm, chớ kèm cái thằng chậm chạp ấy thiệt tình rầu hết sức luôn.

Sau bữa đó, chẳng hiểu sao thằng Hồng cưng tui dễ sợ. Nhà có món gì ngon ngon là nó tình nguyện bưng qua cho tui đánh chén. Sáng nào tui cũng được nó ưu ái cho nguyên một cái bánh ú bự thiệt bự. Trưa lại có xơ-ri tráng miệng nữa. Được đúng một tuần, nó bắt đầu… gợi chuyện: “Trung nè, mai mốt mày cho tao xách tập qua học cùng với mày nha! Tao học ẹ quá, má tao rầu!”. Ngó vẻ mặt tội tội, tui giả bộ lặng thinh một hồi rồi cũng xuôi xị: “Cũng được. Tối mai mày qua tao luôn đi. Nhớ mang tập Toán đi đó!”. Hai mắt thằng Hồng sáng rỡ: “Thiệt hen?”.

Hồng học bài chậm rì. Có bài Toán dễ ẹc mà nó tính hoài không xong. Bữa nọ, tức quá, tui kí nó muốn lủng đầu: “Trời ơi là đất. Sao có cái công thức đơn giản dễ sợ mà mày cũng không thuộc là sao?”. Tức thì, chẳng nói chẳng rằng, thằng Hồng xách tập… ra về, mặc cho tui í ới: “Nè, giận tao hả mậy? Kí đầu có chút xíu mà!”. Sau vụ đó, tui mới biết thằng Hồng có cục tự ái bự chảng. Mấy bữa sau, nó quyết tâm tự học ở nhà, mặc cho tui năn nỉ muốn gãy lưỡi. Nó nói: “Tao biết tao học ẹ. Nhưng như thế không có nghĩa là mày muốn nói tao sao cũng được. Tao đang cố gắng mà!”. Tui lặng đi.

Thằng Hồng chẳng thèm qua nhà tui học nhóm nữa. Má tui biết chuyện, rủ rỉ: “Hay con qua nhà nó coi sao?”. Tui lũn cũn xách tập qua năn nỉ nó… học cùng. Thiệt tình, ngược đời hết sức. Thấy tui lọ mọ chạy qua, thằng Hồng róc mía cho tui ăn, rồi còn leo lên cây xoài cao tít để lựa trái chín cho tui đem về nữa. Chơi riết, tui mới hay tính thằng Hồng dễ thương thiệt. Nó thương má nó nhứt nhà. Năm rồi, nó tính bỏ học để lo làm bánh ú mà thấy má khóc rức nên nó thôi. “Mai mốt học hết cấp III, tao tính đi học nghề cho mau ra tiền chứ không học đại học. Tao khoái sửa xe gắn máy lắm Trung à” – thằng Hồng thổ lộ với tui vậy đó.

banbe2

Nó nói: “Tao biết tao học ẹ. Nhưng như thế không có nghĩa là mày muốn nói tao sao cũng được. Tao đang cố gắng mà!”. Tui lặng đi…

Kết thúc học kì I, điểm của Hồng leo lên top 15 của lớp. Má nó mừng rớt nước mắt, bữa nào cũng bắt nó xách bánh ú qua cho tui ăn.

- Trung nè! – Hồng khều tui.

- Chi mậy?

- Tao suy nghĩ lại rồi. Má tao khoái cho tao đi học lắm. Bởi vậy, tao sẽ ráng học thật tốt để có học bổng, mai mốt còn vô Đại học nữa mà. Mày nghĩ sao? – Hồng rụt rè.

Tui mở ngoác miệng, tròn mắt ngạc nhiên. Cuối cùng thì thằng bạn chậm chạp của tui cũng đã vượt qua mặc cảm và dám mơ ước.

- Tao ủng hộ mày! – Tui gật đầu, nói nhỏ.

Mọi người cứ nghĩ tui giúp Hồng. Nhưng thiệt ra, nó giúp tui nhiều hơn. Bằng một cách nào đó, Hồng đã giúp tui nhận ra: Cứ chầm chậm, chinh phục từng bước nhỏ, sẽ đến lúc được phép ước mơ về một con đường dài.

 

Cún Xù

Truyện ngắn: Bông tuyết nhỏ, bông tuyết to

5h30 chiều Hùng bước vào lớp học 12A3. Nó để lại trên bàn những tờ rơi quảng cáo cho dạ hội tiếng Pháp của trường nó. Khi chuẩn bị bước ra, bỗng nó nhìn thấy một khối gì trăng trắng ở cuối lớp học thì phải.

“Có ai đấy không?” Hùng cố nheo mắt nhìn và từ từ lại gần, lớp đóng hết cửa sổ rồi cắt điện rồi, nó có nhìn thấy rõ gì đâu. Có tiếng sụt sịt. Hùng nghi nghi hoặc hoặc tiến thêm mấy bước. Một khuôn mặt ngẩng lên.

“Bạn có sao không?” Hùng hỏi. Giờ thì nó biết cô bạn này chắc đang gặp vấn đề gì rồi.

Hà, ngước mặt lên, đẫm nước mắt nhìn Hùng – “người xa lạ” với nó – đủ để Hùng biết là nó đã nghe thấy câu hỏi, rồi lại quay đầu vào tường. Hùng im lặng chờ đợi.

“Bạn có sao không?” Hùng lại hỏi.

“Tớ không sao đâu” Hà nói rồi gục mặt xuống gối thở dài như muốn chấm dứt mẩu hội thoại ngắn ngủn. Trong quá trình được các cán bộ lớp “đào tạo” đi phát tờ rơi, Hùng chỉ được dặn là phải xởi lởi cười thật tươi, “chèn” càng nhiều vào đầu người nhận tờ rơi tên, những cái hay ho và thời gian địa chỉ của Dạ hội trường nó càng tốt mà thôi. Nhưng đây là tình huống bất ngờ mà nó gặp phải, xởi lởi cười thật tươi chắc còn làm tình huống trở nên “bất ngờ” hơn mất.

“Bạn… có cần gì không?” Hùng hỏi.

“Thôi” Giọng Hà lùng bùng vì nó vẫn cúi đầu xuống gối. “Ấy đi đi, tớ không sao đâu mà.”

Hai đứa cách nhau khoảng một cánh tay, Hùng đứng, Hà ngồi.

“Nếu ấy cần gì, Hùng chăm chú nhìn Hà bảo, thì cứ gọi tớ, tớ chỉ ở quanh đây phát tờ rơi thôi.”

Hà cựa đầu nhưng không ngẩng lên. Chờ thêm một lúc nữa rồi Hùng bước đi sang lớp khác.

 

***

 

Trước lúc Hùng đến, Hà ngồi khóc một mình cũng được tròn trèm hơn một tiết rồi. Nó bị điểm kém môn Văn và người mắng nó là thầy giáo và cũng là bố nó. Ừ thì bài Văn rõ ràng nó làm vơ vẩn thật, vì đó vào đúng những ngày nó đang mải mê chinh chiến với kì Lên đỉnh Olympia cấp trường, nhưng nó không nghĩ thầy “bố” lại đối xử với mình như vậy. Lại còn xưng “chị”, “tôi” với nó trước mặt cả lớp. Nó nhìn bố trân trân, như muốn hỏi: “Tại sao bố lại làm vậy với con?,” nhưng nó biết thế thầy “bố” cũng bảo đó là có yêu thương thì mới thế, nên nó lại thôi không hỏi.

bongtuyet

“Nó nhìn bố trân trân, như muốn hỏi: “Tại sao bố lại làm vậy với con?,” nhưng nó biết thế thầy “bố” cũng bảo đó là có yêu thương thì mới thế, nên nó lại thôi không hỏi”

Tuy thế sao nó vẫn thấy ức, thất vọng, xấu hổ tràn trề. Hà bật khóc luôn ngay trước lớp. Mấy đứa trong lớp có ở lại an ủi: “Không sao đâu mà mày, bọn tao rất hiểu mày”, “Chắc bố mày lo cho mày quá ấy mà”… cũng không làm Hà chịu nín, cũng không làm Hà muốn về nhà nữa.

 

***

 

Ngồi thêm một chút nữa cho tới khi nước mắt đã ngưng rơi, nhưng nỗi buồn chán vẫn còn đó, Hà đành thất thểu rời khỏi lớp. Đằng nào tí nữa cũng có lớp học tiếng Pháp buổi tối, nó không về cũng bị đuổi thôi.

“Ai cho em làm thế hả!?!”

Tiếng quát làm Hà giật điếng mình. Nó ngó quanh, nhìn xuống thấy dưới tầng hai ở hành lang vuông góc với hành lang nó đang đứng, Hà thấy Hùng – cậu bạn xa lạ vừa hỏi thăm nó, đang đứng cầm một tệp tờ rơi, cúi đầu trước mặt bác lao công Minh “đại ca”. Đại ca này vốn nổi tiếng là thích cho những đứa học sinh nghe những tiếng quát khét óc buốt tai, dù chỉ về những chuyện rất nhỏ nhặt như uống nước máy của nhà trường làm rớt ra vài giọt hay vào phòng vệ sinh mà khép cửa không chặt.

“Tại sao em lại phát tờ rơi ra các lớp học? Em có biết là ngày mai tôi lại phải mất công dọn không hả?” Bác Minh “đại ca” cao giọng.

- Dạ, cháu xin lỗi bác…Lần đầu đến trường này nên cháu không biết…

- Lần đầu, lần đầu cái gì! Ai cần em bày việc hộ tôi nữa hả! Hả! Em học trường nào mà vô tâm thế? Trường D. à, có muốn tôi báo về trường không? Con cái nhà ai trông ngoan ngoãn mặt mũi phơi phới thế mà lại làm cái trò đấy! – Bác lao công quát tháo xơi xơi tới tấp hơn cả đại bác liên thanh nã vào Hùng.- Em chỉ nghĩ phát là phát cho xong thôi ư? May mà tôi bắt quả tang kịp đấy! Em có biết là tôi đang đi dọn không hả?

- Dạ…- Hùng cúi đầu.

Hà ở bên ngoài mà cũng thấy vừa sợ vừa tức. Bác Minh còn nói quát nặng hơn cả bố nó lúc nãy nhiều. Cái bác này như đang cố gây sự vậy, chuyện này Hà vốn thường thấy mà. Xối xả, xối xả một thôi một hồi chỉ thấy Hùng cứ im im ngoan hiền chẳng phản ứng gì, bác Minh “đại ca” giọng hơi dịu giọng lại:

- Thôi! Lần đầu tôi tha cho nhé. Lần sau làm gì cũng phải hỏi nghe chưa?

- Vâng. – Hùng gật đầu

- Nhớ đấy! Thôi về, về đi! – Hình như đại ca lao công đã thoả được cái nỗi được trút lên đầu người khác rồi nên bác ấy hả hê huỳnh huỵch bệ vệ xách xô và giẻ lau bỏ đi.

- Cháu chào bác ạ- Hùng ngoái đầu lại nhìn về phía bác.

Hà thấy Hùng đứng ở đấy một lúc, rồi quay vào các lớp học. Hà tò mò ngó vào, được một lúc thì Hùng trở ra, tay sắp xếp lại đống tờ rơi, rõ ràng trông chúng nhiều hơn lúc bạn nãy một chút. Hà hơi ngẩn người. Ơ! Tại sao cậu lại làm thế nhỉ, trong khi vừa bị mắng xong. Tại sao cậu ấy làm thế nhỉ: đi nhặt lại tờ rơi, bác lao công có yêu cầu cậu phải làm thế đâu. Hà nhìn Hùng bước lên tầng 3 chỗ cái Hà đang đứng. Hà bối rối, không hiểu sao, nó chạy lại vào trong lớp học của mình. Nó lúng túng đi loanh quanh trong phòng. Rồi Hà quyết định chạy sang lớp bên cạnh lớp nó, quả đúng là Hùng đang nhặt tiếp những tờ rơi thật.

Hùng ngẩng lên. Nhìn đôi mắt vẫn còn hoe đỏ của Hà một lúc, chắc Hùng đã nhận ra Hà là người nó vừa gặp lúc nẫy.

“Để tớ giúp cậu… được không?” Hà ngượng nghịu bảo.

“Ừ, tớ cảm ơn cậu.” Hùng mỉm cười gật đầu, thân mến nhìn Hà. Giọng Hùng ấm áp. Hùng nhặt một bên, Hà nhặt một bên, chẳng mấy chốc là xong một lớp.

bongtuyet4

“Phát xong thì trời mưa, Hùng và Hà đứng trú mưa ở một góc. Hùng lại kể tiếp cho Hà nghe nó những chuyện lúc nó đi phát tờ rơi. Chẳng hạn nó gặp một bạn hỏi thế vào rạp chỉ ngủ có được không?”

“Ấy chờ tớ tí” Hùng giơ một ngón tay ra trước Hà. Nó chạy dán một tờ rơi lên cạnh bảng, rồi hai đứa đi sang phòng khác.

“Ấy tên gì?” Hùng hỏi.

“Tớ tên Hà, còn ấy?”

“Tớ tên Hùng. ” Hùng cười. “nhân viên phát tờ rơi biết bơi của trường cạnh trường ấy đấy.” Hà và Hùng học ở hai trường chỉ cách nhau có vài con phố. Hai đứa bắt đầu nói chuyện với nhau.Hùng kể cho Hà về chuyện lớp nó tổ chức một dạ hội chào mừng ngày hội Pháp Ngữ.

“Để tớ đọc lời giới thiệu cho ấy nghe nhé” Hùng bắt đầu chuyển giọng liến láu: “ Ngày hội Pháp ngữ! Hay dữ hay dữ! Xin mời bạn đến với đêm dạ hội “Bông tuyết Việt Nam” của trường Y. chúng tôi! Hãy thưởng thức những tiết mục đặc sắc, như bài Bonjour Vietnam, cũng như thưởng thức những nén hương thơm mùi hoa hồng cắm đuổi muỗi trang trí quanh sân khấu một cách đầy nghệ thuật và xúc động ứa nước mắt.”

“Có hay không?” Hùng ngó sang Hà. Hà cười rung người. Hai đứa đi dán lại tờ rơi xong thì ra ngoài cổng để phát tận tay cho học viên tới học. Phát xong thì trời mưa, Hùng và Hà đứng trú mưa ở một góc. Hùng lại kể tiếp cho Hà nghe nó những chuyện lúc nó đi phát tờ rơi. Chẳng hạn nó gặp một bạn hỏi thế vào rạp chỉ ngủ có được không? Hùng trả lời cũng được, chỉ với điều kiện cứ mỗi một phút thì dậy đi đánh thức những khán giả khác một lượt thôi…

Hà bắt đầu thấy Hùng thật dễ mến. Lúc nãy Hà cứ tưởng là không sống nổi thế mà giờ đã đỡ đến mức cười híc híc mãi được rồi.

“Cảm ơn ấy đã giúp tớ.” Hùng bảo “Không có ấy, chắc mọi người không nhận tờ rơi của tớ đâu nhỉ?”

Hà thấy vui vui trong lòng, bạn ấy đề nghị giúp mình, cuối cùng mình lại còn đi giúp bạn ấy.

“Có gì đâu. Mà cậu thông cảm” Hà bảo “bác lao công trường tớ tính thế rồi”

Hừng cười. “Trường tớ trong hai bác lao công, cũng một bác hệt như thế. Bác kia hiền hơn thì toàn xoa đầu bác đó: “Thôi nào! Bạn làm thế là dại đấy, nhăn nhó chỉ tổ nhiều nếp nhăn thôi, lỡ một ngày bọn nhỏ chào mình bằng bà thì sao?”. Bác kia lại ừ nhỉ, tự cụng vào đầu mình và thôi luôn”

Hà không thể khép môi được với kiểu nói của Hùng, mà nín để làm gì. Cảm thấy thoải mái hơn lúc ban đầu, giờ nó mới hỏi Hùng:

“Hùng này, tớ hỏi thật nhé, sao cậu lại đi dọn lại các lớp làm gì? Chỉ là mấy tờ rơi thôi mà.”

Hùng chớp mắt nhìn Hà một lúc như thể Hà vừa hỏi nó về một ” hiển nhiên không có gì đáng bàn luận đâu”.

“Uhm, chắc tớ làm vậy thì thấy tự nhiên thoải mái hơn” Hùng như phải nghĩ lâu lắm mới kiếm ra một câu trả lời nghe có vẻ “triết lí” về một điều mà nó coi là đương nhiên như thế.

“Ngày mai không phải dọn nữa, chắc bác Minh sẽ không bực mình thêm. Đằng nào tớ cũng nghĩ ra cách cách thông minh hơn rồi: tớ dán tờ rơi cạnh bảng, hay phát tận tay mọi người, rồi đưa cho thầy cô quảng cáo nữa, thế là vẫn đạt mục đích rằng ai cũng đọc được, nghe được đấy thôi.”

Thấy Hà cứ chăm chăm nhìn mình như là mình đang tuôn ra cái gì phức tạp lắm ấy, Hùng nhăn răng ra cười.

“Đơn giản làm thế thì tớ mới chèn được điều đáng chèn í mà.“

“Ừ ”. Hà cũng cười gật đầu, nó cũng đã hiểu cái đáng chèn ở đây là gì mà. Không hỏi gì thêm, Hà cúi đầu xem lại tờ rơi quảng cáo dạ hội. Hình nền tờ rơi là những bông tuyết. Bông tuyết? Hà nhắm mắt lại hít một hơi.

Một bông tuyết bé xíu, nó rơi xuống đất và được lăn đi, lăn mãi thì trở thành bông tuyết to dần. Bông tuyết to được lăn để làm người tuyết chơi thì còn vui, chứ nếu nó lăn làm thủng nhà đổ cây thì… tệ lắm.

bongtuyet2

“Và rồi nó sẽ có một khởi đầu mới, chỉ với một lời xin lỗi thôi mà. Thì trên đời vốn có chuyện nhỏ chuyện lớn, nhưng có điều gì mà lại không có sức mạnh để thực hiện đâu?!!”

Tự dưng liên tưởng đến mình, Hà nhìn lại bản thân mà thấy mình…chả ra gì cả, cứ ngồi lì chảy nước mắt ở góc lớp như thế, bọn lớp chẳng khuyên can được, lại thấy khó xử thêm. Hà lại để nỗi buồn sinh ra nỗi buồn kìa. Thật chả khác gì bác lao công ấy, chuyện bé thì xé ra to. Hà quay sang nhìn Hùng, cái nhìn hơi hơi “ngưỡng mộ”. Ừ, thì xé chuyện to cũng tốt thôi, nhưng phải theo kiểu có lợi chứ nhỉ. Hùng cắt ngang suy nghĩ của Hà:

“Tớ bây giờ còn đi phát ở một số trường khác nữa đây. Hôm đấy nếu rảnh thì đến nhé, xem hay ngủ cũng được mà. Thế cậu bây giờ về nhà luôn à?”

Về nhà? Lúc này Hà vừa có ý nghĩ là sẽ bỏ đi lang thang ngoài phố một lúc để gặm nhấm nỗi buồn và để tránh nhìn thấy mặt bố mình, (rồi về bố bố sẽ mắng nó thêm nữa, và nó lại mệt mỏi lại tiếp tục muốn bỏ đi… nó biết thế nhưng vẫn cứ định làm thế (!)). Nhưng bây giờ thì tất nhiên là nó gạt dự định đấy đi rồi.

“Tớ sẽ về nhà Hùng ạ” Hà nhìn Hùng, quả quyết. Hà cũng sẽ xin lỗi bố nữa. Nó sẽ sửa lại cách học của mình, ai đời tham gia đường lên đỉnh Olympia mà để điểm trên lớp kém bao giờ. Và rồi nó sẽ có một khởi đầu mới, chỉ với một lời xin lỗi thôi mà. Thì trên đời vốn có chuyện nhỏ chuyện lớn, nhưng có điều gì mà lại không có sức mạnh để thực hiện đâu?!!

Thuỳ Linh

 

 

Trắc nghiệm: Ngôi nhà trong mơ

Ngôi nhà trong mơ của bạn thể hiện nhiều về con người bạn, cùng mơ mộng một chút xem nào!

 

1. Hãy tưởng tượng ngôi nhà trong mơ của bạn. Ngôi nhà đó sẽ có cả sân trước và sân sau (mơ mộng mà, mất gì đâu). Bạn sẽ dành một khoảnh nhỏ làm vườn hoa. Đó là ở:

a. Sân trước.

b. Sân sau.

 

2. Vào một ngày trời đẹp, bạn quyết định ra ngoài trời ngồi đọc sách. Bạn sẽ ngồi ở:

a. Sân trước.

b. Sân sau.

ngoinha5

“Bạn muốn tất cả mọi người mà bạn gặp đều bạn thấy rằng bạn rất thông minh. Được coi là thông minh, giỏi giang, đối với bạn, cũng quan trọng như cái tôi của mình vậy”

 

3. Bạn còn quyết định sẽ mắc một cái xích đu trắng thật đẹp trong sân nhà nữa. Bạn sẽ mắc nó ở:

a. Sân sau.

b. Sân trước.

 

4. Liệu những người đi trên phố có nhìn thấy ngôi nhà của bạn không?

a. Có, nhưng tầm nhìn bị che khuất một phần bởi cây và bụi cây.

b. Có chứ, nhìn thấy toàn bộ luôn!

c. Không, vì hoặc là ngôi nhà đó ở trong ngõ, hoặc là hoàn toàn bị che khuất tầm nhìn.

ngoinha4

“Bạn chỉ quan tâm đến bạn bè và gia đình mình – bạn muốn họ thấy rằng bạn thật tuyệt vời. Bạn tập trung chủ yếu vào vẻ đẹp nội tâm và một trái tim tử tế, thay vì quá chú ý đến vẻ đẹp ngoại hình…”

 

5. Sân sau của ngôi nhà có:

a. Một hàng rào được khoá kỹ.

b. Một hàng rào không khoá.

c. Không có hàng rào.

 

Giải mã những câu trả lời của bạn nhé!

 

1. Vị trí của vườn hoa cho biết đối tượng mà bạn muốn gây ấn tượng:

a. Bạn muốn ngay cả những người không quen cũng phải chú ý đến mình, và nghĩ rằng mình thật thu hút và xinh đẹp.

b. Bạn chỉ quan tâm đến bạn bè và gia đình mình – bạn muốn họ thấy rằng bạn thật tuyệt vời. Bạn tập trung chủ yếu vào vẻ đẹp nội tâm và một trái tim tử tế, thay vì quá chú ý đến vẻ đẹp ngoại hình.

 

2. Việc đọc sách rõ ràng tạo nên ấn tượng về một con người thông minh và ham học hỏi kiến thức.

a. Bạn muốn tất cả mọi người mà bạn gặp đều bạn thấy rằng bạn rất thông minh. Được coi là thông minh, giỏi giang, đối với bạn, cũng quan trọng như cái tôi của mình vậy.

b. Bạn chỉ cần bạn bè và gia đình mình biết rằng mình thông minh, sáng suốt là đủ. Bạn muốn mình được coi là người sâu sắc và biết nhìn xa trông rộng.

ngoinha3

“Mọi người đều được bạn tạo cảm giác rằng bạn hoan nghênh họ. Bạn sẽ có rất nhiều bạn bè, nhưng đôi khi cũng phải chịu những thất vọng vì không tìm hiểu kỹ những người quen biết mình!”

 

3. Cái xích đu thể hiện khía cạnh bớt-nghiêm-trọng của con người bạn.

a. Bạn sống đúng với con người thật của mình, thoải mái và thư giãn, nhất khi ở bên cạnh gia đình và bạn bè. Đối với những người mà bạn chưa biết rõ thì bạn nghiêm túc hơn và ít chia sẻ, ít thể hiện.

b. Bạn là mẫu người “chẳng ngại gì ai”, và thường thấy thoải mái ngay cả khi ở những nơi mà bạn chẳng quen biết gì mấy. Thế nhưng đối với những người thân thiết, thì bạn lại thường tỏ ra rằng mình là người nghiêm túc.

 

4. Việc nhìn thấy ngôi nhà cho biết rằng bạn có để người khác dễ dàng hiểu được mình hay không.

a. Đối với những người mới quen, bạn cũng tỏ ra là người thân thiện và dễ gần, cởi mở, nhưng bạn luôn tin rằng vẫn cần phải giữ kín một số điều riêng tư.

b. Bạn cho rằng chẳng có gì phải ngại trong việc thể hiện con người thật của mình cho bất kỳ người nào. Bạn thẳng thắn và rõ ràng, dứt khoát, theo kiểu ai chấp nhận được đúng con người mình thì chơi, không thì thôi, khỏi mất thì giờ của cả hai bên.

c. Bạn khá kín đáo và luôn giữ khoảng cách với những người chưa quen thân. Nếu bạn chưa biết rõ về một người thì đừng hòng người đó hiểu được bạn, vì bạn giống như một ngôi nhà đóng kín cửa vậy.

ngoinha2

“Bạn là mẫu người “chẳng ngại gì ai”, và thường thấy thoải mái ngay cả khi ở những nơi mà bạn chẳng quen biết gì mấy. Thế nhưng đối với những người thân thiết, thì bạn lại thường tỏ ra rằng mình là người nghiêm túc”

 

5. Sân sau của ngôi nhà cho biết bạn có dễ dàng thân thiết với mọi người hay không.

a. Bạn không dễ trở nên thân thiết với nhiều người. Bạn chỉ thoải mái trong vòng tròn tình bạn nhỏ mà bạn có sẵn, không thích có thêm người mới, và để trở thành bạn thân của bạn thì thường cần rất nhiều thời gian.

b. Bạn sẵn sàng kết thân thêm nhiều bạn bè, nhưng cũng cần chút thời gian đủ để tạo lòng tin ở nhau.

c. Bạn là người rất cởi mở, gặp lần đầu cũng có thể thân thiết được. Mọi người đều được bạn tạo cảm giác rằng bạn hoan nghênh họ. Bạn sẽ có rất nhiều bạn bè, nhưng đôi khi cũng phải chịu những thất vọng vì không tìm hiểu kỹ những người quen biết mình!

 

Thục Hân (dịch)

 

Giải thích điều không thể giải thích

Hôm nay là một ngày trời trong, sáng sủa, nhiều nắng. Kiểu ngày rực rỡ mà cứ nhắc đến mùa hè là người ta sẽ nghĩ tới ngay. Kiểu ngày dường như thúc giục chúng ta lười biếng, chỉ ngồi với một cốc nước chanh thật lạnh, dưới bóng cây, và nghe nhạc hoặc chơi game.

Đúng, là mùa hè. Đi bơi. Trời xanh. Cỏ xanh. Yên ổn. Dễ chịu.

Tôi nói ra những điều này vì hôm qua là một kiểu ngày mùa hè hoàn toàn khác. Nó bắt đầu… ừm, hoàn toàn là mùa hè. Nhưng đến trưa, những đám mây báo bão tối sầm tụ lại, che khuất Mặt Trời. Những cơn gió nhẹ dịu dàng của mùa hè vào buổi sáng biến thành những đợt gió mạnh quần quật, rồi biến thành thứ gì đó còn khủng khiếp và đáng sợ hơn nữa. Những đám mây dường như mọc ra những ngón tay hình ống, dày cộp, xoáy tít tìm đường xuống mặt đất. Chỉ trong vòng vài khoảnh khắc, một cơn bão lớn đã quét qua thành phố, cách nơi tôi học không đầy 10km, tạo ra một cảnh tượng tan hoang, cả những thương tổn, và cả chết chóc.

“Đối với rất nhiều việc xảy ra trong cuộc sống, thì không một lời giải thích bình thường nào là hợp lý”

Các nhà khí tượng học địa phương vẫn đang cố giải thích tại sao một cơn bão có thể đổ xuống thung lũng bình yên của chúng tôi. Những ngọn núi bao quanh khu chúng tôi ở được cho là luôn bảo vệ chúng tôi khỏi những thảm họa như thế. Ít nhất, đó là những gì mà cô giáo dạy môn Khoa học tự nhiên lớp 9 của tôi nói. Và đó cũng là những gì bố mẹ vẫn nói với đứa em 5 tuổi của tôi, sau khi nó xem phim “Phù thủy xứ Oz” lần đầu tiên.

– Đừng lo, con yêu – Mẹ tôi nói khi em gái tôi gặp một cơn ác mộng – Ở đây chúng ta không có bão lớn. Những ngọn núi bảo vệ chúng ta mà.

Vài khoảnh khắc sau khi cơn bão trôi qua, mẹ tôi từ công ty vội vã gọi điện về nhà. Cũng giống như các nhà khí tượng học, mẹ tôi muốn giải thích nghiêm túc với em gái tôi.

Chà, thế mà chẳng có ai hỏi tôi. Nhưng có lẽ vào thời điểm đó thì tôi cũng không biết phải nói thế nào. Chỉ là, đến sau này, tôi mới nghĩ tôi có một lời giải thích. Đó là đôi khi, chẳng có gì để giải thích cả. Đôi khi, trên hành trình nhiều bất ngờ của chúng ta trong cuộc sống, mọi chuyện cứ thể xảy ra thôi – những chuyện thách thức bất kỳ sự miêu tả hay giải thích nào. Những thiên tai cứ xảy ra. Những hành động tồi tệ ngẫu nhiên cũng cứ xảy ra. Kể cả những việc tốt cũng cứ xảy ra – những việc chẳng hiểu vì sao cả. Đó là bản chất việc tồn tại của chúng ta trên hành tinh này. Đối với rất nhiều việc xảy ra trong cuộc sống, thì không một lời giải thích bình thường nào là hợp lý – hay cần thiết cả.

Tất nhiên, điều đó không ngăn chúng ta cố gắng giải thích những điều không thể giải thích. Mỗi lần một chuyện kiểu như thế xảy ra – dù tự nhiên hay do con người – chúng ta cũng muốn lắng nghe ý kiến các “chuyên gia”. Trong vòng 24h, tôi đã nghe rất nhiều lý thuyết về cơn bão bất thường. Nhưng nếu bạn lắng nghe thật kỹ, bạn sẽ thấy có một thông điệp chung, cơ bản trong đó: “Thôi nào, đôi khi mọi chuyện cứ xảy ra thôi” – chỉ có điều, mỗi người có một cách để nói điều này.

“..Bởi thành công, sự yên bình và hạnh phúc không liên quan nhiều đến những tác động từ bên ngoài…”

Và như thế cũng không sao. Bởi vì, thành công trong cuộc sống của chúng ta không được quyết định chỉ bởi những câu trả lời cho các câu hỏi “tại sao”. Bởi thành công, sự yên bình và hạnh phúc không liên quan nhiều đến những tác động từ bên ngoài, mà là đến cách chúng ta lựa chọn để phản ứng trước những tác động đó. Đây là vấn đề của thái độ sống. Bởi thực tế là, không ai trong chúng ta có thể kiểm soát được tất cả những gì xảy đến với mình. Chúng ta không thể đóng chai ánh nắng hoặc dập tắt những cơn gió. Nhưng chúng ta có thể kiểm soát được phản ứng của mình trước những chuyện “cứ xảy ra”. Và nếu chúng ta có thể kiểm soát được những phản ứng đó, thì việc chuyện gì xảy ra đâu có quan trọng.

Hay là tại sao chúng xảy ra cũng vậy thôi.

 

Thục Hân (dịch)