Thành viên mới

Hôm đó người giao hàng đến nhà thì tôi bận đi học thêm Anh văn nên cô Chi ký nhận thay. Theo thoả thuận với người bán hàng trên mạng, những thứ tôi mua sẽ gói kỹ trong hộp các-tông dán kín. Tuy nhiên khi tôi về nhà thì nắp hộp đã mở bung. Các cuộn len, que đan và quyển sách in những mẫu áo tặng kèm đều bị gỡ ra hết, nằm lăn lóc trên bàn phòng khách. Tôi mang tất cả những thứ ấy vô trong bếp, nơi cô Chi vừa coi phim truyền hình vừa nấu cơm. Tôi còn chưa kịp mở miệng hỏi thì cô đã ngoảnh lại, vui vẻ nhìn chiếc hộp trên tay tôi, hệt như mở xem trộm đồ đạc của người khác là việc không có gì quan trọng:

– Ui nè, cô đang muốn hỏi con đặt mua mấy thứ này làm chi vậy?

Dù nỗi bực dọc bốc lên nhưng tôi gắng kiềm chế, nói nhẹ nhàng:

– Tại sao cô lại tự ý mở gói hàng của con? Nếu nó không phải của con, mà của người khác, thì sẽ thế nào?

Cô Chi phẩy tay vô tư:

– Thì gói lại rồi dán băng keo. Có gì đâu mà nghiêm trọng. Nhưng con nói thế là sao, cô đọc rõ ràng trên nắp hộp ghi tên con mà?

Tôi không biết nói gì thêm nữa. Ôm chiếc hộp giấy, tôi lẳng lặng đi lên phòng riêng của mình và đóng chặt cửa lại.

“Còn tôi mất hơn một năm mới thôi khóc, từng bước quay trở lại cuộc sống bình thường và tự nhắc mình rằng, từ nay không còn có mẹ ở cạnh bên chăm sóc và nhắc nhở nữa đâu”

Cách đây sáu năm, khi tôi học lớp Bảy, bác sĩ phát hiện mẹ tôi mắc phải bệnh hiểm nghèo về xương. Các tế bào bạch huyết tăng nhanh trong thời gian ngắn biến mẹ tôi từ một giảng viên thông minh và hoạt bát thành một người trầm lắng và chỉ nằm yên một chỗ. Ba tôi đã dốc hết tiền bạc nhờ cậy các bác sĩ giỏi nhất chữa trị cho mẹ. Tuy nhiên tình trạng xấu đi dần. Mẹ gần như không nói gì nữa, chỉ nắm bàn tay tôi, mắt nhắm thiêm thiếp. Sau khi mẹ mất, ba tôi gầy sọm, tóc bạc. Còn tôi mất hơn một năm mới thôi khóc, từng bước quay trở lại cuộc sống bình thường và tự nhắc mình rằng, từ nay không còn có mẹ ở cạnh bên chăm sóc và nhắc nhở nữa đâu.

Ba tôi vượt qua những ngày khó khăn đó bằng cách tập trung vào công việc. Một thời gian sau, cùng với một đồng nghiệp, ba tôi mở công ty riêng. Có lẽ nhờ mẹ tôi trên thiên đàng luôn dõi theo giúp đỡ nên việc kinh doanh của ba phát đạt, còn tôi cũng tự tin hơn với sức học của mình. Đến năm lớp Mười, tôi thi đậu vào trường chuyên thành phố. Để ba không phải lúng túng với hoàn cảnh gà trống nuôi con, tôi cố gắng tự làm hết mọi việc. Nhưng nói gì thì nói, ngôi nhà hai cha con vẫn trống trải thế nào đó, bữa cơm thường lạnh ngắt vì mua vội ở ngoài. Một lần ba hỏi: “Con nghĩ sao nếu ba đi thêm bước nữa?” Hai tay tôi lạnh toát. Đó là điều tôi lo sợ nhất. Nhưng rồi nhìn ba mới chỉ trung niên, rất cần một người ở cạnh chăm sóc và chia sẻ, tôi khẽ gật đầu: “Con nghĩ cũng được thôi.” Ba ngồi im hồi lâu rồi nói: “Đó sẽ là một người phụ nữ tốt, không gây khó cho con, con gái ạ!”.

Ba dẫn tôi đến cuộc hẹn với cô Chi ở một nhà hàng. Ba đã không sai lầm khi chọn người bạn đời mới. Là nhân viên kế toán trong công ty của ba, trẻ hơn ba mười tuổi, cô Chi có vẻ ngoài rất tươi tắn. Mọi chuyện cô luôn nhìn ở khía cạnh vui vẻ lạc quan. Bữa đó cô đã hỏi sở thích các món ăn và bình luận đề tài này thật rôm rả. Cô còn kể hồi trẻ cô chỉ thích mở nhà hàng thôi, nhưng vì gia đình khuyên nhủ nên cô mới học kế toán. Tôi bắt đầu cảm thấy dễ chịu, cô bỗng nhìn tôi một lượt: “Sao con mặc đồ không đẹp chút nào. Có muốn cô dẫn đi may đồ mới tươi sáng hơn không?”. Tôi khựng lại. Tôi đã chọn mặc bộ đầm ưng ý nhất. Không thể tưởng tượng nổi lại nghe một nhận xét như thế. Khi cô Chi vô trang điểm lại, ba ghé tai tôi: “Con đừng buồn. Một người luôn nói thành thật, dù nghe không hay, vẫn tốt hơn người chỉ ngon ngọt mà con không biết họ thực sự muốn gì.”

Vậy là cô Chi đã chuyển đến nhà tôi hơn một năm. Cô chăm chút nhà cửa và chăm sóc mọi người rất nhiệt tình. Bầu không khí trong nhà sôi nổi hẳn lên. Ba tôi cũng trẻ lại. Tuy nhiên mẹ tôi tinh tế và sâu sắc bao nhiêu thì cô Chi đơn giản bấy nhiêu. Cô có thể nấu ăn ngon, hỗ trợ ba công việc, nhưng làm sao cô có thể trò chuyện với tôi về bài vở, về những cô bạn, cậu bạn ở trường. Chưa kể các hành động và lời nói bộc tuệch của cô không ít lần làm tôi sượng trân. Đi học thì thôi, về nhà, tôi lại rút vào phòng nghe nhạc, đọc sách, làm những món đồ hand-made giống như hồi xưa mẹ bày.

  1. “Hãy luôn thương yêu và thông hiểu những người sống bên mình…” Có lẽ trên trời cao, mẹ đang mỉm cười khi thấy ba hạnh phúc, tôi đã lớn lên và tìm thấy con đường của mình….

Tôi nộp hồ sơ thi đại học, đồng thời gửi hồ sơ xin học bổng quốc tế. Đó cũng là khi cô Chi báo tin sắp có em bé. Sau thời gian hồi hộp trông đợi, tôi có kết quả thi đậu đại học, rồi lại nhận thư báo được cấp học bổng qua Úc. Nhiều tin vui cùng lúc. Cô Chi đề nghị mở tiệc lớn ăn mừng. Ba tôi hỏi: “Tiệc mừng gia đình ta sắp có con trai hay mừng con gái đậu đại học?” Cô tròn mắt: “Anh hỏi chi lạ. Tất nhiên tiệc mừng bé Vy đậu đại học rồi. Đâu dễ gì mà đậu vô nhiều trường như thế!” Mặc dù có bầu khá mệt, cô Chi vẫn đích thân nấu bữa tiệc để tôi mời bạn bè cả lớp đến nhà.

Sau bữa tiệc, giúp cô Chi dọn dẹp xong, tôi lên pòng. Trên giường, bộ đồ len bé trai gồm áo, quần, vớ tay vớ chân đã đan xong. Chỉ còn chiếc mũ nhỏ xíu. Tôi tiếp tục đan. Chắc chắn xong kịp trước ngày lên đường. Tôi sẽ trao bộ  đồ cho cô Chi, để cô mặc cho cậu em trai tôi còn chưa thấy mặt. Móc từng mũi đan, tôi vẫn như nghe lời thì thầm khi mẹ cầm tay tôi ngày nào: “Hãy luôn thương yêu và thông hiểu những người sống bên mình…” Có lẽ trên trời cao, mẹ đang mỉm cười khi thấy ba hạnh phúc, tôi đã lớn lên và tìm thấy con đường của mình.

Và cuộc sống luôn chảy trôi. Ta chỉ có cách tiến về phía trước…

 

                                                                  Hoàng Giang

Tiểu thuyết truyện tranh Suzumiya Haruhi sắp lên kệ tại Việt Nam

Trong tháng 1/2014,  series Light Novel có tựa Suzumiya Haruhi của tác giả Nagaru Tanigawa, được minh họa bởi Itou Noizi sẽ lần đầu tiên ra mắt tại Việt Nam.

Light Novel ban đầu được biết tới là dòng tiểu thuyết Nhật Bản có kèm minh họa với đối tượng độc giả là học sinh trung học cơ sở, trung học phổ thông. Ở Việt Nam, Light Novel là thể loại mới, chưa được biết đến nhiều trong cộng đồng Otaku Việt Nam nhưng ở Nhật Bản, Đài Loan, Hàn Quốc… thì thị phần hiện nay đã vượt xa Manga và đang trở thành trào lưu rất mạnh ở các nước Châu Á.

Cover1-Suzumiya

Tập đầu tiên của Suzumiya Haruhi được xuất bản tại Nhật Bản vào tháng 6 năm 2003 với tựa đề Nỗi buồn của Suzumiya Haruhi. Nội dung series xoay quanh cô nàng nữ sinh trung học Suzumiya Haruhi cùng những trò kì lạ của cô và bạn bè trong Đoàn SOS – câu lạc bộ do cô thành lập.

Tính đến tháng 6 năm 2011, số bản in bán ra tại Nhật Bản đã đạt mốc 8 triệu bản, lượng tiêu thụ của Light Novel này và phiên bản truyện tranh của nó tại 15 quốc gia khác cũng lên tới 16 triệu 500 nghìn bản. Nỗi buồn của Suzumiya Haruhi đã đạt giải thưởng Sneaker lần thứ 8 và luôn dẫn đầu trong các bảng xếp hạng về Light Novel ở Nhật Bản và thế giới.

Không chỉ được chuyển thể sang manga, series Suzumiya Haruhi còn được chuyển thể thành hàng loạt anime, video game trong đó các anime của series này khi phát sóng đã thu hút đông đảo người xem và được đánh giá là anime chuyển thể thành công nhất trong các tác phẩm Light Novel.

Một đoạn trích ngắn trong tập 1 - Nỗi buồn của Suzumiya Haruhi

“Tôi không có hứng thú với người bình thường. Nếu có ai là sinh vật ngoài hành tinh, người đến từ tương lai, người du hành không gian hay người có siêu năng lực, hãy đến gặp tôi. Xin hết.” Chính là Suzumiya Haruhi đã gửi đến màn chào hỏi gây chấn động ngay hôm khai giảng. Ai mà chẳng nghĩ chuyện đó chỉ có trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng… Tôi cũng nghĩ thế. Nhưng không, từ tận đáy lòng Haruhi rất nghiêm túc. Và đến khi nhận ra, cuộc sống của tôi đã không còn bình thường nữa rồi…”

Cover1-SuzumiyaThông tin tác phẩm

Tên tác phẩm: NỖI BUỒN CỦA SUZUMIYA HARUHI

Tác giả: Nagaru Tanigawa

Dịch giả: Minh Trí – Vân Phiên ( Hiệu đính)

Khổ: 10,5 x 14,8 ( Hình thức bìa rời)

Số trang: 348

Giá bán: 54.000 đồng

Thời gian phát hành: 17.1.2014

 

 

 

Truyện ngắn: Luôn có ai đó dành cho bạn

1. Lấy lý do có điện thoại, Phi lặng lẽ ra khỏi phòng hát karaoke. Tin nhắn gửi tới Du chưa nhận được hồi đáp. Phi nhấn nút gọi. Những tiếng tút tút dài rót vào tai cảm giác căng thẳng.

“Mọi sự chờ đợi đều có giá của nó. Đừng buồn, Phi!”

Phi quay sang và nhìn thấy chủ nhân của câu nói, Ngọc. Thế mà Phi cứ nghĩ lí trí của nó vừa lên tiếng cơ đấy. “Đơ” vài giây, Phi đã kịp định thần và tự hỏi tại sao Ngọc có thể đoán trúng phóc những gì Phi nghĩ và quan trọng hơn, đây không phải lần đầu tiên Ngọc xuất hiện đúng lúc và nói những điều rất đủ với Phi như thế. Như thể hai đứa nó là một cặp bài trùng, hiểu nhau lắm vậy.

Chuyện tình cảm của nó và Du đã trục trặc cả nửa năm nay. Những bất đồng nhỏ, những lần Du bỏ về đột ngột, những lần Du than vãn kêu Phi bỏ nhảy… Phần nào đó trong Phi không thuộc về Du. Phi luôn (gượng) tin vào phần còn lại. Nhưng hẳn là không kịp và không đủ nữa rồi.

Đấy, những ý nghĩ về Du cứ hiện ra như một ma trận rắc rối và phức tạp. Phi cứ mơ màng, chưa kịp hỏi sao Ngọc biết Phi đang chờ đợi thì Ngọc đã (lại) nói.

“Mọi người đang chờ. Vào nhé?!”

Giọng Ngọc nghiêm nghiêm khiến câu nói lửng lơ giữa ranh giới của câu hỏi và một mệnh lệnh. Nhưng Phi trở vào phòng thật. Ba đứa bạn đang chiếm sân khấu, vừa hát vừa nhảy. Phi chạy vô, chiếm luôn một chỗ. Những động tác vui nhộn, đám bạn ngồi dưới vỗ tay và hát theo như điên. Phi biết mình thuộc về nơi này, thuộc về những điệu nhảy, thuộc về những ngày lang thang theo nhóm đi biểu diễn ở Hà Nội hay vào Hồ Chí Minh. Đâu cũng được, miễn là còn được nhảy. Giá mà Du chịu hiểu, mọi thứ đã có thể trở nên tuyệt vời.

Mệt phờ, Phi ngồi xuống cạnh Ngọc. Đối lập hoàn toàn với vẻ thấu hiểu một cách… già dặn lúc nãy, Ngọc cười thoải mái. Ngọc là PR mới của nhóm, được anh Phương, cựu quản lý đặc biệt tuyển chọn. Anh Phương ấn tượng với bảng thành tích hoạt động ngoại khóa của Ngọc đến mức đã ngay lập tức bấm số gọi phỏng vấn nhưng không thấy cô nàng nghe máy. Lát sau, Ngọc gọi lại và khi được biết anh Phương (có thể) là “ông chủ tương lai” của mình, Ngọc đã đề nghị: “Em biết như thế này thật không phải nhưng anh gọi lại cho em được không ạ? Tài khoản điện thoại em sắp âm rồi ạ!”

Đôi lần tới gần “thử” tài, Phi phát hiện Ngọc đã sớm trở thành bậc thầy của trò này nhưng gạ hoài cô nàng không chịu nâng cấp sang “năm mặt”.

“Duyên” khiếp thế mà cuối cùng Ngọc được nhận. Tháng thử việc qua nhanh, cô bạn chính thức trở thành bạn đồng hành của tụi nó. Không đến phòng tập thường xuyên như các thành viên khác trong nhóm, vài ngày trong tuần, cô nàng chạy xẹt qua, mang theo túi hoa quả hay nước ngọt rồi phổ biến công việc. Thỉnh thoảng, Ngọc cũng tham gia những vụ lê la cafe chém gió, nhưng thường là cô nàng sẽ chăm chú vào trò rubik bốn mặt. Đôi lần tới gần “thử” tài, Phi phát hiện Ngọc đã sớm trở thành bậc thầy của trò này nhưng gạ hoài cô nàng không chịu nâng cấp sang “năm mặt”.

“Thói quen sẽ không bao giờ nhàm chán nếu cậu thực sự yêu thích nó, Phi à!”

Đó là lần đầu tiên Phi thấy suy nghĩ của nó và Ngọc giống nhau. Khi ấy, Phi đã nhớ đến những lần sang nhà đón Du đi chơi. Ngày thứ Bảy của tuần. Luôn là như thế. Hai đứa sẽ vào Thư viện, mượn một ôm những cuốn thú vị rồi ngồi đồng ở đó đọc say sưa. Buổi trưa, hai đứa dung dăng dung dẻ ra ngoài hàng cơm gần đó măm măm rồi về trà chanh trong khuôn viên thư viện tám chuyện với nhau, đầu giờ chiều lại quay vào đọc nốt, đến tối mặt giời lặn mới ra về. Ban đầu là Phi chiều Du, nhưng sau khi phát hiện ra một kho sách rất tuyệt về nhạc Rock/ Hiphop… thì chính Phi cũng ghiền địa chỉ này luôn. Nghe Phi kể, hội bạn “Xì” than chán. Phi cười chúng nó và thấy yêu sao những thói quen của nó và Du. Mãi cho tới ngày Du bảo tạm thời không gặp nhau nữa được không. Du nói tạm thời, mà sao giọng Du xa cách như lời từ biệt. Phi không nói được câu gì. Tối hôm đó, Phi ở lại phòng tập rất muộn. Ra về, Phi tình cờ gặp Ngọc đang chạy tập thể dục buổi tối. Hai đứa đã chạy song song một đoạn đường ngắn, nói với nhau những câu chuyện vô thưởng vô phạt nhưng đủ để Phi hiểu về Ngọc nhiều hơn.

 

2. Từ ngày trở thành PR của nhóm, lượng người subscribe (đăng kí theo dõi) Ngọc trên FB nhiều hơn hẳn. Nửa vui nửa buồn, đôi khi Ngọc cảm thấy quá tải trước những tin nhắn (nhờ) thăm hỏi anh A, anh B,.. Tất nhiên là thi thoảng mũi tên (đi lạc) cũng trúng Ngọc chút đỉnh nhưng tỷ lệ cực hiếm. Ngọc thường than vãn với những mem trong nhóm rằng không hiểu tại sao các bạn ấy còn đăng kí theo dõi Ngọc trong khi nhóm đã sở hữu một fanpage riêng được cập nhật khá thường xuyên và đầy đủ. Phi bảo quan tâm làm chi cảm xúc của người ta, và thật tệ nếu để những lý do (dù là gì) ảnh hưởng đến mình. Miễn sao mình cảm thấy thoải mái là được, nhỉ?

Thế là Ngọc vẫn cho phép mọi người đăng kí theo dõi, nhưng cũng không ngừng thắc mắc tại sao. Trong số ấy, có người nào đó thực sự quan tâm đến nó hay chỉ quan tâm đến cái mác PR nó đang mang. Tính Ngọc là thế. Khi nào cũng thẳng thắn và trắng đen rõ ràng. Cũng may, nó luôn gặp được những con người tuyển dụng theo hiệu quả công việc chứ không dựa trên bản chất “ruột ngựa” của nó. Cứ xem bữa anh Phương gọi điện phỏng vấn và nó đề nghị… anh Phương gọi lại là biết ngay thôi.

“..Phi cũng không mảy may nhướn mày hay bực mình tí ti cơ. Thôi thì Ngọc giấu, giấu Phi rằng nó đã thích cậu ấy từ rất lâu, rất lâu rồi…”

Ngọc thích nhóm nhảy này từ rất lâu rồi. Từ cái thời nhóm tập tọe biểu diễn và kiếm được suất nhảy trong buổi khai giảng đầu năm học lớp 12 của trường nó, cho đến khi nhóm đùng đùng đoàng đoàng giành giải Quán quân của một cuộc thi nhảy đẳng cấp quốc tế cơ. Mới đó mà đã hơn một năm và Ngọc đã trở thành một phần của họ… Trong sáu chàng trai của nhóm, Ngọc thấy gần Phi hơn cả. Ngọc thích những lúc cậu ấy phiêu cùng điệu nhảy, Ngọc thích những lúc Phi lơ đãng đâu đâu rồi chạy ra, lúi húi tìm điện thoại trong túi xách. Thảng hoặc, nó có cảm giác như thể nỗi buồn của Phi ngấm vào mình, dù hai đứa đứng cách nhau một quãng xa. Như cái ngày nó chạy bộ buổi tối và tình cờ gặp Phi. Phi cười, nói huyên thuyên với nó nhưng nó vẫn thấy Phi… sao sao ấy. Không biết được. Thế là trước khi nói tạm biệt để Phi ra về, Ngọc đã nói với Phi điều mà nó không bao giờ nghĩ mình có thể.

 

Ngọc không biết Phi có tin vào điều ấy không. Nhưng cậu ấy vẫn buồn. Cảm giác nhắn tin đi và chờ đợi trong vô vọng, cảm giác bấm số nhưng người kia không nhấc máy, bất lực đến mức chỉ muốn ném điện thoại vào không trung. Ngọc hiểu, Ngọc thấy đau. Nhưng nó còn biết làm điều gì khác ngoài đưa ra câu nói ngắn gọn như thế chứ. “Mọi sự chờ đợi đều có giá của nó”. Phi có tin không hả Phi. Nó thì nó tin. Bằng chứng là mỗi ngày nó đều thích Phi hơn một chút nhưng vẫn giấu nhẹm xúc cảm bên trong mình. Có vẻ như sự đồng cảm và những lời an ủi nó dành cho Phi chỉ khiến Phi tin rằng nó là đứa cực kì hợp với vai trò bạn thân của Phi thôi. Hình như thế, thậm chí có ngày nó bịa ra câu chuyện đang băn khoăn không biết nên chọn ai giữa hai chàng trai cùng có cảm tình với nó, Phi cũng không mảy may nhướn mày hay bực mình tí ti cơ. Thôi thì Ngọc giấu, giấu Phi rằng nó đã thích cậu ấy từ rất lâu, rất lâu rồi…

 

3. Phi thích trốn lên sân thượng những ngày gió, khi đám bạn đã lục tục ra về hết. Đang thơ thẩn ngắm trời, ngắm mây, Phi nghe tiếng kẹt kẹt, ngó ra thấy ngay nụ cười của Ngọc. Theo một cách kì dị nào đó, không ai trong Phi và Ngọc hỏi về lý do sự có mặt của người kia. Một sự thỏa hiệp ngầm chẳng hạn. Phi ngồi bên Ngọc, huyên thuyên những chuyện không đầu không cuối, có tên và không tên. Đôi khi người ta có thể đặt 100% lòng tin vào một người ta ngỡ không thật thân và gần với ta. Bởi niềm tin rằng người ấy 100% không xa lạ. Với Phi, Ngọc là một người như thế.

“Chỉ là cảm giác thôi mà. Cậu phải can đảm đối mặt, như cách cậu đã đối mặt với sự phản đối của bố mẹ khi biết cậu chọn nhóm bọn mình vậy!”

Ngọc mạnh mẽ và luôn có dư năng lượng để làm điều cô bạn muốn. Chưa một lần, Phi thấy Ngọc do dự hay lăn tăn. À hình như có một lần duy nhất, cái lần cô bạn kể với Phi về hai anh chàng cùng lớp. Lấn cấn thường tình của những cô bạn thôi mà. Còn lại, Ngọc luôn biết cách làm chủ cảm xúc của mình và không bao giờ để nó ảnh hưởng đến công việc. Bởi điều ấy, Phi có lần đã thấy nó và Ngọc thật giống nhau. Cái ngày Ngọc lăn tăn hỏi tại sao nhiều người đăng kí theo dõi cô bạn đến thế, Phi cũng đã nói với Ngọc những điều ấy. Nhưng Phi có làm được đâu…

“Ai cũng biết cậu đang gặp khó khăn. Mọi người im lặng vì muốn tôn trọng lựa chọn của cậu. Nhưng nếu cần giúp đỡ thì nhớ là bọn tớ luôn ở đây, ngay bên cạnh cậu này.”

Ngọc nói một hơi, như rút hết gan ruột rồi xuội lơ. Bắt gặp ánh mắt chăm chú của Phi, Ngọc hơi thảng thốt:

“Cậu lại buồn đấy à?”

“Há?! Tớ đâu có buồn? Chỉ là tự nhiên tớ thấy cậu rất quen như tớ đã từng gặp đâu đó…”

“Quen hả? Nửa năm rồi, không quen mới lạ ấy chứ! Nói toàn lời đâu đâu.”

“Không. Không phải thế. Ý tớ là cậu rất gần tớ. theo cách rất lạ. Rất lạ ấy…”

Những gì sẽ đến sau đó, với hai đứa, Ngọc không biết chắc. Nhưng có một điều Ngọc, và Phi đều thật thấm thía, rằng cả hai đã vừa đi qua một quãng đường khá xa và sự chờ đợi luôn đáng giá mà, phải không!

Nói xong câu ấy, Phi không dưng đỏ mặt. Ngọc phát hiện ra nhưng nó quyết định lờ lớ lơ. Ít nhất, thật tuyệt khi Phi nói rằng cậu ấy không buồn nữa!

Ngọc để yên tay mình gọn trong bàn tay ấm nóng của Phi.

Những gì sẽ đến sau đó, với hai đứa, Ngọc không biết chắc. Nhưng có một điều Ngọc, và Phi đều thật thấm thía, rằng cả hai đã vừa đi qua một quãng đường khá xa và sự chờ đợi luôn đáng giá mà, phải không!

 

Mũ Xanh

Truyện ngắn: Trang trại cà phê

Kết thúc kì thực tập – tình nguyện kéo dài bốn tuần ở thủ đô Kuala Lumpur (KL), tôi bắt đầu rải CV và đơn xin việc đến vài công ty trong vùng. Bảng thành tích học tập nổi trội, kinh nghiệm làm việc trong môi trường quốc tế cũng như khả năng giao tiếp bằng ba ngoại ngữ không mang lại nhiều điểm cộng cho tôi trong một đấu trường cạnh tranh gắt gao như thế này. Không để bản thân rơi vào trạng thái mục ruỗng vì đợi chờ, tôi bỏ vào vali những món đồ cần thiết, trả phòng trọ rồi ra bến tàu, rời thành phố.

Những rặng cây xanh mướt hối hả chạy ngược chiều tàu hỏa, chẳng mấy chốc bị bỏ lại phía sau. Những ồn ào, tất bật cũng theo đó mà biến mất. Tôi nhìn qua khung cửa sổ, say sưa ngắm những ngọn đồi xanh thẫm lá cà phê. Tôi quen Sha, một chàng trai của vùng này chừng một tháng trước. Mạng couchsurfing mang đến cho chúng tôi cơ hội đón khách lạ đến nhà đồng thời cũng được chào đón ở nhà những người lạ. Nếu như một tháng trước, tôi chấp nhận host (cho ở nhờ) Sha trong hai ngày ở KL thì lúc này, Sha cũng tỏ ra tốt bụng như thế khi gật đầu đồng ý, không quên gửi cho tôi chỉ dẫn bắt xe buýt địa phương tìm đường tới nhà cậu. Couchsurfing là nơi tất cả mọi thứ đều diễn ra dựa trên sự tin tưởng và hoàn toàn không mất phí. Chúng tôi cân nhắc chọn người cho ở nhờ hoặc xin ở ké dựa vào những nhận xét mọi người để lại trước đó. Sha từng host bốn người, du lịch cùng năm người khác. Tổng cộng chín nhận xét tích cực. Bằng trực giác, tôi biết mình không cần lăn tăn quá nhiều khi đến ở trang trại của gia đình Sha.

Sha sống cùng bố mẹ, nhưng cả gia đình cậu ấy không ở trong thành phố mà định cư ở một vùng ngoại ô khá xa trung tâm. Sha bảo, chỉ những người không mắc kẹt trong lịch trình du lịch nhanh và gấp như con thoi, đồng thời muốn trải nghiệm một cuộc sống thực sự khác nhưng cũng rất đặc trưng của vùng mới gửi cho cậu ấy lời đề nghị xin ở nhờ.

“Cậu là người thứ năm, nhưng lại là vị khách nữ đầu tiên đấy!”.

Tôi hơi co người lại, không thể giấu cảm giác sợ và lo lắng. Một chút.

“Đồ ngốc! Da cậu… nâu đen như người bản địa, lại có thể bắn tiếng Bahasa chẳng kém gì người ở đây, ai có thể bắt nạt cậu được chứ!”.

Tôi gật gù, cũng đúng.

Dự định của tôi không phải là lang thang thăm quan ngôi làng của Sha trong vài ngày rồi tiếp tục di chuyển sang những vùng khác. Tôi muốn sống như một người ở đây, không phải một người thành thị như tôi đã từng sống trong suốt sáu tuần trước đó mà là một cuộc sống ven ngoại ô như Sha và gia đình cậu ấy. Ít nhất là cho đến lúc tôi nhận được một công việc mới ở KL. Sha tỏ vẻ khá bất ngờ trước kế hoạch của tôi, nhưng chưa đầy năm giây sau, cậu ấy đã bật cười thích thú và nói rằng mùa thu hoạch cà phê đã kết thúc từ lâu nhưng tôi có thể ở lại và phụ giúp gia đình cậu ấy rang cà phê.

Hết tuần đầu tiên, tôi nhận ra đó chỉ là một câu nói đùa của Sha để giúp tôi bớt ngại khi lưu trú ở trang trại của gia đình cậu ấy lâu đến thế. Trên thực tế, Sha không yêu cầu tôi làm gì cả. Cậu ấy để mặc tôi chạy lăng xăng theo bố mẹ cậu ấy đi khắp trang trại, rồi vào các kho chứa. Bố mẹ Sha rất thân thiện, thực sự rất thân thiện. Thế nhưng, khi tôi đưa ra nhận xét ấy, bác gái thường chỉ cười hồn hậu trong khi bác trai giả vờ đốc thúc tôi mau làm xong việc còn về ăn tối.

“Sha bảo, chỉ những người không mắc kẹt trong lịch trình du lịch nhanh và gấp như con thoi, đồng thời muốn trải nghiệm một cuộc sống thực sự khác nhưng cũng rất đặc trưng của vùng mới gửi cho cậu ấy lời đề nghị xin ở nhờ”

Khí hậu nắng nóng quanh năm mang đến làn da rám nắng rắn khỏe cho người dân nơi này. Nếu như ở Việt Nam, tôi luôn cảm thấy tự ti về nước da bánh mật của mình thì ở đây, gam màu nâu rám ấy lại như một tấm vé thông hành cho phép tôi nhanh chóng trở thành một phần quen thuộc của ngôi làng cà phê. Trong trường hợp Sha hoặc bố mẹ cậu ấy không giới thiệu, hẳn không ai nghĩ rằng tôi là một kẻ đến từ phương xa.

***

Gần một tháng trôi qua, tôi tham gia vài cuộc phỏng vấn qua Skype nhưng kết quả không tốt như mong đợi. Phần vì tôi trẻ, phần vì tôi đến từ một nước đang phát triển chứ không phải những nước phát triển sử dụng tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức. Sha không tìm cách an ủi tôi, hoặc cậu ấy đã an ủi tôi theo cách của riêng mình.

Buổi tối, nhiệt độ thường giảm đột ngột. Chúng tôi ngồi trước hiên nhà, uống sữa nóng pha thêm một chút cà phê. Sha dùng hai tay lạnh giữ cốc nước ấm rồi áp vào má, bật cười “Thích thật!”.

Phát hiện tôi vẫn đang ngẩn người suy nghĩ mông lung, Sha dùng khuỷu tay hích nhẹ.

“Này! Vẫn buồn chuyện phỏng vấn sáng nay hả? Còn chưa đầy một tháng cơ mà, rất nhiều người tớ quen phải chờ cả nửa năm trời mới xin được việc đấy nhé!”.

“Ừ!” – tôi bắt đầu hoang mang, không biết mình đang bám trụ ở mảnh đất này vì điều gì. Visa của tôi sẽ hết hạn trong một tháng nữa, khoản tiền tiết kiệm mang theo cũng không còn nhiều.

“Đừng lo khoản chi phí ăn ở!” – Sha, cậu ấy có khả năng đọc suy nghĩ của người khác đúng không? – “Cậu hoàn toàn có thể ở đây đến bất cứ lúc nào cậu thích!”

Rồi để tôi không cảm thấy khó xử, như lần trước, cậu ấy chèn thêm.

“Bố mẹ tớ rất vui khi tớ quyết định “tuyển” cậu vào làm đấy nhé!”.

Tôi nhìn Sha, đột nhiên cảm thấy mình là người may mắn nhất trên đời. Những tháng ngày sống nơi đất khách, những người lạ mặt tốt bụng. Chắc hẳn, sau này khi trở về Việt Nam kể lại cho người thân và bạn bè nghe, họ cũng sẽ nghi ngờ và cho rằng trên đời kiếm đâu nhiều người tốt như thế. Thế rồi, tôi bất giác giật mình. Những vùng đất tôi từng đi qua, những câu chuyện tôi từng chứng kiến trên đường, hành tranh của những năm tháng tuổi trẻ,… tôi không biết nên tâm sự và chia sẻ cùng ai cả. Sinh ra và lớn lên ở mảnh đất ấy, nhưng chẳng hiểu sao tôi chưa bao giờ thực sự tìm thấy mối ràng buộc rõ ràng giữa mình và thế giới xung quanh. Đó là lý do tôi tiết kiệm tiền, tìm kiếm cơ hội đặt chân đến những nơi thật xa, sống giữa những người mình không hề biết. Vài đứa bạn nói tôi sung sướng, chỉ riêng tôi hiểu mình đang chạy trốn chính mình. Tệ thật!

“Sha này, cậu đã bao giờ muốn đến một nơi hoàn toàn xa lạ chưa?”.

“Để làm gì cơ?” – Sha trả lời tôi bằng một câu hỏi khác.

“Thì một nơi cậu chẳng quen biết ai cả, mọi thứ đều lạ lẫm. Để cậu có thể làm bất cứ điều gì cậu muốn, nói bất cứ điều gì cậu nghĩ và không cần lo người khác phán xét như thế nào ấy!”

“Cứ coi như tớ là một người xa lạ, giờ cậu muốn làm gì?”

Tôi đã hét rất to, nhưng chưa được ba giây đã bị Sha bịt mồm chặn lại. Trời đã về khuya, và hẳn là tôi không muốn đánh thức bố mẹ Sha cũng như những người dân khác trong xóm làng tĩnh mịch ấy. Chúng tôi nhìn nhau, ôm bụng cười.

“Ra đó là điều cậu muốn làm ở nơi xa lạ hả?”

“Dĩ nhiên là khôngggggg!” – tôi kéo dài chữ “Không” với âm lượng to hơn mức bình thường khiến Sha ngay lập tức đưa tay lên miệng ra dấu im lặng.

Tôi bắt đầu thì thầm kể cho cậu ấy những điều mình nghĩ, những dự định mơ hồ tôi vạch ra cho tương lai của mình, những tháng ngày cô đơn và buồn tẻ trước mắt nếu tôi phải về nước do visa hết hạn…

“Thế rồi, tôi bất giác giật mình. Những vùng đất tôi từng đi qua, những câu chuyện tôi từng chứng kiến trên đường, hành tranh của những năm tháng tuổi trẻ,…”

“Đan này, cậu đã bao giờ kể những chuyện này cho những người bạn của cậu nghe chưa?”

“Chưa!” – tôi cũng không biết tại sao nữa. – “Họ ở rất gần nhưng cũng rất xa tớ!”

Tôi toan đứng dậy để vào nhà thì Sha lên tiếng.

“Nếu cậu không thực sự mở lòng, ai cũng sẽ là người xa lạ mà Đan!”

Tôi từng quen rất nhiều người như thế, những người có thể dễ dàng kết thân với người lạ nhưng thường xuyên đánh mất sợi dây gắn bó với những người đã quen. Tôi chỉ không biết, mình là một người trong số đó.

***

Ngoài thời gian ở trang trại cà phê, thi thoảng Sha chạy xe máy chở tôi lên thị trấn, nơi có cửa hàng bán cà phê rang và xay của một người họ hàng. Sau khi thu hoạch, phơi và phân loại cà phê, người ta sẽ tiến hành rang cà phê. Cà phê chưa rang thường có màu xanh ngọc, rang miết tới khi nhiệt độ tăng lên 400 độ C thì dầu bắt đầu chảy ra từ các hạt, mang lại mùi thơm đặc trưng cho các mẻ cà phê rang. Tôi và Sha thường ghé cửa hàng mỗi buổi sáng Chủ nhật, khi chủ cửa hàng cũng là chị họ của Sha bắt đầu rang cà phê trước sự chứng kiến của khách hàng. Nghĩ đơn giản, tôi đề nghị chị để tôi phụ giúp nhưng chị đã khéo léo từ chối. Sha nói nhỏ vào tai tôi “Tưởng đơn giản mà khó lắm đó nghen. Nếu ai rang chưa quen, tay chưa đều, cà phê sẽ bị cháy hoặc không còn thơm mùi dầu cà phê nữa”

Một người ngoại đạo như tôi nhìn vào chỉ thấy một chiếc chảo nặng, một chiếc xẻng gỗ để xào xáo cà phê. Nhưng với những người sành cà phê như người dân vùng này, rang cà phê là cả một nghệ thuật. Sau khi rang, người ta thường phải đợi chừng 36 tiếng đồng hồ mới có thể xay. Tôi rất thích cảm giác bột cà phê mịn màng chảy qua kẽ tay, nghe mùi âm ấm của cà phê mới xay xông lên cánh mũi,…

Thi thoảng, mẹ Sha cũng rang và xay cà phê ở nhà. Cái cách bác rang cà phê tỉ mẩn và cẩn trọng đến mức đã có lúc tôi bật cười với ý nghĩ của mình, rằng biết đâu bác có thể đếm được số hạt cà phê trong chảo ấy chứ. Thành quả của mẻ xay cà phê đầu tiên, bác cho vào một chiếc hộp kín rồi đưa cho tôi.

“Cất đi, sau này mang về làm quà cho bố mẹ con!”.

Tôi sống xa bố mẹ từ những năm tháng học cấp Hai, bán trú tại trường. Cấp Ba và Đại học, tôi ở nội trú trong KTX của trường nên cũng đã quen với cuộc sống độc lập, học cách tự chăm sóc mình khi không có bố mẹ ở bên. Tôi kiếm việc làm thêm, độc lập về mặt tài chính, lang thang đây đó, chỉ thỉnh thoảng mới gọi điện về nhà. Tôi dần trở nên xa cách với bố mẹ mình, xa đến mức tôi xa nhà đã lâu nhưng rất ít khi cảm thấy nhớ.

“Có lẽ cậu ấy hiểu, có lẽ không. Nước mắt tôi cứ lăn dài trên má. Tôi không biết mình đã lãng phí bao nhiêu thời gian miết mải tìm kiếm những điều xa lạ mà không biết thương yêu luôn ở ngay bên mình”

“Con một mình lang thang nơi xứ lạ thế này, chắc bố mẹ con cũng lo lắm nhỉ?”.

“Dạ không đâu ạ! Bố mẹ con đơn giản lắm! Miễn sao con kiếm đủ tiền tự nuôi sống bản thân thì con có thể đến bất cứ đâu, sống bao lâu cũng được, bố mẹ nhất định không can thiệp!” – Tôi trả lời, nhớ đến những lần nói chuyện hiếm hoi giữa tôi và bố mẹ trong hơn hai tháng gần đây.

“Bố mẹ ủng hộ lựa chọn của con nên tỏ ra lãnh đạm để con có thể nhẹ lòng bước đi vậy thôi! Chứ bố mẹ nào mà không muốn con mình ở gần, bố mẹ nào lại muốn con mình lang thang xứ lạ chật vật khó khăn cơ chứ!”.

Tối hôm ấy, tôi bấm số gọi điện cho bố, kể về cuộc sống bên này. Tôi nói đùa, về Việt Nam thất nghiệp, con nhất định sẽ ăn bám bố mẹ. Bố bảo: “Mỏi chân thì về, con nhé! Bố mẹ nuôi con hai mươi năm trời, chẳng lẽ không thể nuôi con thêm nhiều năm nữa!”.

Sha ngồi cạnh, cậu ấy không hiểu tiếng Việt. Nhưng giây phút tôi gần như bật khóc ấy, Sha đã xoa đầu tôi như một đứa trẻ. Có lẽ cậu ấy hiểu, có lẽ không. Nước mắt tôi cứ lăn dài trên má. Tôi không biết mình đã lãng phí bao nhiêu thời gian miết mải tìm kiếm những điều xa lạ mà không biết thương yêu luôn ở ngay bên mình.

***

Công cuộc rải CV và phỏng vấn qua Skype cuối cùng cũng mang lại kết quả. Tôi được nhận vào vị trí hướng dẫn viên cho một công ty du lịch. Tôi không chuyển về thành phố mà sống ở trang trại của gia đình Sha. Những lúc cần dẫn tour, tôi bắt tàu lên thành phố từ đêm hôm trước. Cuối tháng, tôi đưa mẹ Sha một khoản tiền nho nhỏ. Đó là khoản tiền đầu tiên tôi đưa bác kể từ ngày đầu tiên đặt chân đến trang trại cà phê. Bác từ chối, không nhận. Tôi phải mè nheo “dọa” nếu bác không nhận, tôi sẽ dọn đồ về thành phố ở, bác mới thôi lắc đầu.

Nhận được tháng lương thứ hai, tôi mua vé máy bay về thăm nhà. Hà Nội đã vào mùa lạnh, nhưng đất trời ở KL vẫn vàng ươm màu nắng. Lúc tiễn tôi ra sân bay, bác gái đưa tôi một chiếc khăn mỏng.

“Sha bảo ở nhà con mùa này lạnh lắm, quàng tạm chiếc khăn này trong lúc chờ người nhà đến đón, kẻo ốm, biết chưa? Là hướng dẫn viên du lịch, chăm sóc bao nhiêu hành khách mà vẫn không biết tự bảo vệ chính mình thế hả?”.

Tôi dành toàn bộ những ngày ở Việt Nam của mình để trò chuyện, ăn uống với bố mẹ, lang thang với vài người bạn cũ. Những câu chuyện của những người bạn lâu ngày chưa gặp, những lời quan tâm hỏi han khiến khoảng thời gian gần nửa năm qua dường như chưa từng tồn tại. Tôi ngồi giữa phố phường Hà Nội, chợt thấy nhớ KL vô chừng, với một niềm biết ơn vô hạn dành cho những con người nơi ấy, những người xa lạ đã dạy tôi cách mở lòng với chính người người thân thuộc của mình.

***

Xuống đến sân bay của KL, tôi lên xe buýt của hãng máy bay mà không biết rằng xe chỉ chạy trên vài tuyến đường chính. Chiếc xe dừng hẳn khi tia nắng cuối cùng biến mất còn tôi chẳng biết chính xác mình đang ở chỗ nào. Sha kêu tôi gửi định vị GPS cho cậu, rồi bảo.

“Dù cậu ở đâu, cứ ở yên đó!”.

Đó là điều Sha thường nói với tôi mỗi lần tôi đi lạc trong làng và thị trấn. Thật lạ lùng cách cậu ấy nhanh chóng tìm ra tôi sau đó. Vài anh chị cùng công ty thắc mắc hỏi tại sao tôi ở trọ xa trung tâm như thế, tôi lắc đầu phủ nhận. Đã từ lâu tôi không coi đó như một căn gác trọ.

“Đã từ lâu, tôi coi nơi đó như một góc của riêng mình, nơi chốn dậy mùi cà phê thương yêu, quen thuộc của tôi…”

 

 

Dung Keil

Trắc nghiệm: Con tàu bí mật

Một bài trắc nghiệm rất nhanh, chỉ cần bạn có một tờ giấy trắng và một chiếc bút. Nhớ là một tờ giấy trắng nhé, bạn đừng lấy đại một tờ nháp đã viết rồi.

Nào, có giấy bút chưa? Giờ thì bạn hãy vẽ một con tàu.

Khi vẽ xong, bạn hãy đọc tiếp để xem kết quả trắc nghiệm tính cách của bạn. Vẽ xong mới được xem nha, đừng ăn gian.

 

Hình vẽ con tàu đã nói những gì về tính cách của bạn nào:

 

1. Vị trí của con tàu trên tờ giấy (đấy là lý do bạn cần một tờ giấy trắng):

a. Nếu bạn vẽ con tàu gần mép trên của tờ giấy, thì bạn là một người lạc quan, thích cực. Bạn luôn chừa chỗ cho những cơ hội mới, và bạn dễ dàng bỏ qua những chuyện không vui. Bạn thường nói những câu kiểu như: “Chuyện qua rồi thì cho qua đi”, hoặc “Sữa đã đổ rồi thì thôi, khóc làm gì cho phí công”.

b. Nếu bạn vẽ con tàu gần khoảng giữa tờ giấy, thì bạn là người thực tế. Bạn thích quan sát, ghi nhớ, chỉnh sửa những gì chưa đúng thay vì chỉ chờ đợi hoặc buồn bã. Bạn là mẫu người mà nếu bạn thấy trong tủ lạnh chỉ còn ít sữa, thì bạn sẽ ghi vào giấy để lần sau đi chợ sẽ mua thêm.

c. Nếu bạn vẽ con tàu gần đáy tờ giấy, thì bạn là người tiêu cực, cái gì cũng nói “không”. Chính vì thế mà nhiều khi bạn bỏ lỡ những cơ hội của mình. Bạn là mẫu người mà nếu bạn không tìm thấy sữa trong tủ lạnh thì sẽ chỉ biết ngồi ủ ê: “Đứa nào lấy hết sữa trong tủ của mình rồi?”.

“..như đang lao từ trong tờ giấy về phía chính bạn, thì bạn là mẫu người thông minh và cẩn trọng. Bạn hay đề phòng, luôn quan sát người khác…”

2. Các chi tiết:

a. Nếu bạn vẽ con tàu với rất ít chi tiết, chứng tỏ bạn là người bạo dạn, sẵn sàng chấp nhận rủi ro. Bạn sống vô tư lự, thích tự do thoải mái. Điều này khiến tâm hồn bạn lúc nào cũng thảnh thơi nhưng cũng không ít khi dẫn bạn tới một đống rắc rối.

b. Nếu bạn vẽ rất nhiều chi tiết cho con tàu, bạn là người rất có óc… điều tra. Trước mỗi ý tưởng, bạn suy nghĩ rất kỹ trước khi thực sự hành động.

 

3. Phương hướng:

a. Nếu con tàu của bạn hướng về bên phải, bạn là mẫu người của ngôn từ, thích viết lách, rất hợp làm tác giả. Bạn thích chuyển các ý tưởng của mình thành từ ngữ, dù là qua văn nói hay văn viết.

b. Nếu bạn vẽ con tàu hướng thẳng về phía trước, như đang lao từ trong tờ giấy về phía chính bạn, thì bạn là mẫu người thông minh và cẩn trọng. Bạn hay đề phòng, luôn quan sát người khác.

c. Nếu bạn vẽ con tàu hướng sang trái, bạn là mẫu người của hiện tại, thích hành động hơn là nói. Bạn rất hợp làm nhà kinh doanh, vì bạn thích mua và bán, hoặc bạn cũng có thể nghiên cứu những môn khoa học liên quan đến vật chất. Bạn có rất ít hứng thú với ngôn ngữ.

“..Bạn thích quan sát, ghi nhớ, chỉnh sửa những gì chưa đúng thay vì chỉ chờ đợi hoặc buồn bã. Bạn là mẫu người mà nếu bạn thấy trong tủ lạnh chỉ còn ít sữa, thì bạn sẽ ghi vào giấy để lần sau đi chợ sẽ mua thêm.”

4. Ống khói

a. Nếu bạn vẽ tàu không có ống khói, bạn là người hiện đại, hợp thời. Bạn biết những gì đang là xu hướng mới nhất, và bạn thích những nơi nhộn nhịp, nhiều hoạt động. Bạn cũng có thể là người rất sáng tạo và nhiều phát minh.

b. Nếu bạn vẽ tàu có ống khói, bạn có tố chất nghệ sĩ. Bạn có thể hơi trầm lặng nhưng bạn xuất sắc trong các môn nghệ thuật mà bạn chọn.

 

5. Kích thước

a. Bạn vẽ con tàu càng to (chở được càng nhiều người), chứng tỏ khả năng lắng nghe của bạn càng tốt.

b. Bạn vẽ ống khói tàu càng to, chứng tỏ bạn càng là người đa cảm, thích chia sẻ và tâm sự.

 

Bài trắc nghiệm này được phát triển bởi các bác sĩ tâm lý, bạn có thấy nó đúng với nhiều phần tính cách của bạn không?

Đặng Mỹ Dung (Dịch)

Dự án mùa hè

Hồi đầu kỳ nghỉ hè, Quang rủ tôi và Ngọc, cùng nhau bàn một kế hoạch bí mật. Ba thằng thử sức kinh doanh mặt hàng nào đó, kiếm một khoản, sang năm lên lớp mười một sẽ tự sắm sửa đồ dùng học tập và nâng cấp máy vi tính, không phải ngửa tay xin tiền ba má.

Gọi là bàn nhau, nhưng nói đúng thì tôi và Ngọc lắng nghe ý kiến Quang, rồi… gật. Từ hồi nào giờ, Quang luôn giữ vai trò trưởng nhóm. Đầu óc cậu ấy luôn bùng nổ các ý tưởng đặc biệt. Gia đình Ngọc khá giả, nên với nó, vui là chính, không quá quan trọng chuyện kiếm tiền. Cực kỳ hào hứng trước kế hoạch của Quang, nó nói chắc như đinh đóng cột: “Mày cứ tính kỹ đi, cần bao nhiêu, tao rút tiền bỏ ống đưa cho!”.

Tôi cũng gật đầu, hùa theo nhè nhẹ. Thiệt ra, tôi cũng hơi lo lo. Từ tính toán đến thực tế luôn là khoảng cách rất dài. Chừng như đọc thấy vẻ lưỡng lự trong mắt tôi, trưởng nhóm hất cằm: “Sao Tú, có quyết tâm thực hiện không?”. Tôi gật: “Thì làm chứ, sợ gì!”.

Sau hai ngày cuối tuần tập trung tính toán và điều tra thị trường, Quang gửi bản “dự án” qua e-mail cho hai thằng trong nhóm. Một kế hoạch chi tiết về kinh doanh cá cảnh. Cá biển đấy nhé. Cửa hàng đặt ở nhà Quang. Các chú cá biển rực rỡ đủ màu sẽ được nhóm tụi tôi rao bán trên mạng.

Ngọc sướng rơn, la lên: “Đúng ý tao quá. Tao mê cá cảnh nhất đó mày!”. Trưởng nhóm quàng vai tôi: “Tụi mình chỉ cần đầu tư bể chứa và máy lọc oxy thôi. Cá lấy gối đầu. Ông Năm chủ vựa Kim Long bên quận 8 nói vậy. Lấy mười con, tính tiền tám con để trừ hao mấy con bị yếu chết. Tụi mình lấy số nhiều, giá rẻ. Về bán lẻ, có lời khá lắm!”. Tôi yên tâm hẳn. Rút hết tiền bỏ ống được hơn ba trăm ngàn, tôi đưa hết cho Quang. Ngọc “góp vốn” nhiều nhất, đúng một triệu.

Trưởng nhóm và Ngọc lên khu Nguyễn Thông, chọn mua bể kiếng, máy bơm oxy và máy lọc nước. Để tiết kiệm, thay vì thuê xe, hai cậu ấy lại tự chở hai cái bể kiếng lồng vào nhau trên chiếc xe gắn máy. Đi qua ngã tư, bị chú công an huýt còi gọi tấp vô lề vì chở cồng kềnh, Quang loạng choạng tay lái. Ngọc ngồi sau không chống chân kịp, buông tay. Trong chớp mắt, cả hai bể cá trị giá hơn triệu đồng rớt thẳng xuống mặt đường, tan tành.

duan2

“Coi như cả ba đứa đã có một bài học nho nhỏ về kinh doanh bước đầu. Với lại cuộc sống mà, tôi tự rút ra, phải có lúc thành, lúc bại chứ…”

Kế hoạch kinh doanh cá biển đổ bể. Tôi thất vọng ghê lắm. Ba trăm ngàn dành dụm bấy lâu coi như tan biến. Nhưng, nhìn trưởng nhóm ngẩn ngơ tiếc và áy náy, tôi lại dẹp mọi nghĩ ngợi qua một bên. Coi như cả ba đứa đã có một bài học nho nhỏ về kinh doanh bước đầu. Với lại cuộc sống mà, tôi tự rút ra, phải có lúc thành, lúc bại chứ. Chỉ có Ngọc vẫn bực bội dữ lắm. Nó nói thẳng tưng:

– Coi như một triệu của tao đổ ra sông biển rồi!

Quang nhăn mặt:

– Thì tụi mình lập kế hoạch khác!

– Vụ gì? – Ngọc hỏi.

– Bây giờ không còn tiền vốn, tớ tính vầy được không: Tụi mình mở cửa hàng cho thuê truyện tranh ngay mặt tiền nhà tớ. Ba đứa mình ai cũng có cả tủ truyện đầy nhóc, đâu có đọc nữa. Mà tụi nhỏ trong xóm lại rất mê đọc truyện tranh – Quang nói từ từ – Tớ hỏi ý ba má rồi. Ba má tớ đồng ý cho mượn mặt bằng và một ngăn tủ kệ bày sách. Tụi mình phải thay phiên nhau trực ở nhà tớ, ghi chép sổ sách. Chịu không?

Ngọc và tôi gật lia. Cái “dự án” này dễ dàng và hấp dẫn thật. Tính sơ sơ, ba thằng sẽ kiếm hơn hai triệu mỗi tháng chứ chẳng chơi. Tuy vậy, lại xảy ra một rắc rối. Không đúng như lời hứa lúc đầu, vì tiếc rẻ và sợ cũ mất, Ngọc giữ lại mấy bộ truyện quý hiếm, không góp vô tủ sách cho thuê. Quang và tôi lại chẳng có đủ các bộ truyện hấp dẫn đó. Thuyết phục cách nào, Ngọc cũng lắc. Trưởng nhóm bỗng nổi giận: “Nếu tụi mình không đồng lòng, thì thôi, dẹp kế hoạch này đi!”. Ngọc đứng phắt dậy, khịt mũi: “Dẹp thì dẹp. Có gì đâu mà lớn chuyện!”. Rồi nó nhìn qua tôi, ngoắc tay: “Tú, về mày!”. Bắt gặp đôi mắt choáng váng của Quang, nhưng tôi vẫn theo Ngọc, bước đi.

Mẹ tôi là kế toán làm việc ở công ty sản xuất tập vở học sinh. Sắp đầu năm học mới, mẹ tôi bảo: “Ở chỗ mẹ, có khuyến khích nhân viên nhận sản phẩm, tự tiêu thụ. Chiết khấu khá lắm. Mẹ bận quá, nên chắc từ chối thôi!”. Tôi vội vã nói ngay: “Mẹ nhận tập về đi. Tụi con làm được!”.

duan3

“Đi qua thử thách, chúng tôi chấp nhận có những người bạn rơi rụng. Nhưng cũng có tình bạn bền chắc lên nhiều. Bền chắc, vì nó bắt đầu bằng sự đồng lòng và tin cậy, không cần điều kiện nào hết…”

Suốt một tháng cuối cùng của kỳ nghỉ hè năm đó, Quang và tôi làm việc như một đại lý nhỏ của công ty sản xuất giấy tập. Ngăn kệ định bày truyện tranh bên nhà cậu ấy xếp đầy những quyển tập mới thơm phức. Hai thằng bán hàng không nghỉ tay. Chúng tôi kiếm không những đủ tiền mua dụng cụ học tập và nâng cấp máy tính, mà còn dư ra, mua được một bể kiếng nuôi cá biển. Nuôi chơi thôi, không kinh doanh đâu, vì vô năm học rồi.

Tôi và Quang giờ là bạn thân nhất của nhau. Cái đầu cậu ấy vẫn đầy ắp ý tưởng, nhưng thực tế hơn. Tôi thì đã quyết đoán hơn trước rồi. Thỉnh thoảng, hai thằng nhắc lại các “dự án” của mùa hè, cười phá lên vui vẻ. Đi qua thử thách, chúng tôi chấp nhận có những người bạn rơi rụng. Nhưng cũng có tình bạn bền chắc lên nhiều. Bền chắc, vì nó bắt đầu bằng sự đồng lòng và tin cậy, không cần điều kiện nào hết.

 

Duy Tú

(Đại học Kinh tế)

 

 

 

 

 

Truyện ngắn: Lời tạm biệt của mùa thu

 

Tặng F.

 

Mất ví. Bị xin đểu. Nợ nần.

Tất cả đều xảy ra trong vòng hai ngày. Và đó là lý do nó căm thù tháng Mười, cái tháng giao mùa ẩm ương, Thu gần đi mà Đông còn chưa tới.

*

Cách đây hai ngày, nó bị rạch ba-lô trên xe buýt và mất luôn cái ví Totoro yêu thích, cái ví nó đã phải tìm đỏ con mắt mới tìm mua được ở hội chợ Việt-Nhật, cái ví nó đã nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Tình hình tài chính trở nên bi đát hơn khi một trăm ngàn cuối cùng trong túi đã bị một tên thanh niên “xin đểu” trên đường nó đi bộ từ siêu thị về nhà. Nhưng dường như đời vẫn chưa đủ đen. Một buổi trưa, trong lúc mắt nhắm mắt mở đạp xe băng qua khu chợ nhỏ cạnh trường, nó đã lao ầm vào một chị hàng chuối. Hôm đó, lũ bạn được dịp cười bung rún khi thấy nó mếu máo xách tới lớp sáu nải chuối nát bấy như tương. Thế là một trăm ngàn vừa vay con bạn thân đã bay sạch. Due-day!

Đám bạn nó nhao nhao, mỗi đứa vào chém một câu: “Mặt lúc nào cũng lơ ngơ thế kia bảo sao không bị xin đểu!”; “Đã bảo bao nhiêu lần rồi, đi xe bus thì phải đeo ba-lô trước ngực!!!”; “Thôi, cầm lấy hai trăm xài đỡ, cuối tháng trả tao, lời lãi tính sau”. Cái Giang, thần bói chỉ tay, vật tay nó ra, săm soi đến từng đường vân li ti rồi phán:

-Tháng Mười này chính xác là tháng-tận-hạn của mày. Nhưng yên tâm, vận hạn sẽ hoàn toàn chấm dứt vào tháng Mười Một tới.

Nó nằm xõa trên bàn. Những gì còn sót lại của mùa Thu trong mắt nó đã chính thức hết dịu dàng.

“Nó nằm xõa trên bàn. Những gì còn sót lại của mùa Thu trong mắt nó đã chính thức hết dịu dàng…”

*

Nó bắt đầu tin vào lời phán của cái Giang sau một sự kiện bất ngờ con cá cờ xảy ra vào một buổi sáng chan chứa nắng. Tất nhiên, đó là ngày đầu tiên của tháng Mười Một. Sáng đó, nó đi ngang qua Tiamo Café và nhìn thấy tấm biển tuyển nhân viên rất xinh, cứ như là để dành riêng cho nó: “Cần tuyển nhân viên. Chăm chỉ, lịch sự. Lương thỏa thuận”. Ồi ôi, nó đứng lùi ra một góc, vuốt lại mớ tóc, chỉnh sửa áo quần, hít một hơi thật sảng khoái rồi đẩy nhẹ cửa bước vào. Mùi cà phê xay thoang thoảng. Màn phỏng vấn diễn ra chớp nhoáng, có vẻ như quán đang thiếu nhân viên trầm trọng:

-Em tên gì?

-Dạ, Thu.

-Bao nhiêu tuổi.

-Dạ, mười lăm tuổi rưỡi.

-Học trường nào?

-Dạ, Phú Nhuận.

-Có kinh nghiệm bán hàng không? Có đi làm ca tối được không? Có phương tiện đi lại không?

-Tất cả đều có ạ.

-Em từng bán hàng ở đâu?

-Dạ, bán… báo Hoa trong trường ạ.

-Lương một triệu rưỡi, bao cơm tối, làm từ 7 giờ đến 10 giờ thứ 3, 5, 7, Chủ Nhật. Đồng ý thì kí vào đây!

Lão quản lý cao kều mà nó đoán là chỉ nhỉnh hơn nó chừng dăm ba tuổi đẩy tờ hợp đồng về phía nó. Nó đọc thật kĩ hợp đồng để chắc chắn rằng mình không bị bóc lột sức lao động. Xong, nó kí. Công việc sẽ chính thức được bắt đầu vào tối mai.

Bố mẹ hoàn toàn ủng hộ việc nó đi làm thêm và hi vọng rằng từ tháng sau, nó có thể tự chi trả cho các khoản tiêu vặt, sách vở bút thước này nọ.

-Không khéo tháng sau lại có người tranh trả tiền net với mình í nhỉ! – Bố nó huýt sáo.

-Ấy, cái tạp dề chẳng hiểu sao bung hết chỉ rồi. – Mẹ nói bâng quơ.

-Hai, Asari Shin chuẩn bị ra tập mới! – Con em nó rạng rỡ.

-Rồi rồi. Sẽ có quà cho tất cả! – Nó cười, hai mắt tít lên.

Cảm giác cứ như là vừa nhận được tháng lương đầu tiên ấy. Cơ mà, chuyện vặt! Một triệu rưỡi cơ mà.

*

Buổi chiều trước khi đi làm, mấy đứa cùng bàn nhìn nó bằng ánh mắt ngưỡng mộ:

-Mày sướng thật! Bố mẹ tao thậm chí còn không dám cho tao đi ăn sinh nhật tối.

-Một triệu rưỡi hả? Xài mát luôn nhoaaa!!!

-Có tháng lương đầu tiên cấm được quên bạn bè đấy!

” Trong một đống những yếu điểm như lạnh lùng, khó tính, khó gần, kì cục thì đây chính là điểm đáng yêu hiếm hoi mà nó thấy ở lão. Duy chỉ có một điều, ngoài khách ra, lão chưa cười với nhân viên bọn nó bao giờ, ý nó là một nụ cười thực sự í…”

Trước giờ vào ca chừng mươi phút, lão quản lý kéo nó riêng ra một góc, căn dặn thật kĩ những việc nó nên-làm, phải-làm, không-nên-làm và tuyệt-đối-không-được-làm. Lão ấy buồn cười tới mức đi đánh máy và in tất cả những điều quá đơn giản và dễ nhớ ấy ra làm hai cột: DoDon’t. Ở cột Do, yêu cầu “Luôn cười thật tươi với khách” được tô đỏ, tương tự như thế với yêu cầu “Không được nhăn nhó với khách” ở cột Don’t. Nó gật gù: Ở đây, nó không chỉ bị quản lý về thời gian mà còn bị quản lý cả về trạng thái xúc cảm.

Sự háo hức chính thức bị ngủm củ tỏi sau 45 phút đầu tiên. Nó bị trượt chân trong lúc lên cầu thang và làm bể tan tành một ly mocktail. Lão quản lý lạnh lùng: “Tiền nước sẽ bị trừ thẳng vào tiền lương. Lần sau đi đứng nhớ phải để ý đấy!”. Gần xong ca thì nó gặp phải một vị khách khó tính kinh, bắt nó đổi đi đổi lại ly cà phê hương quế vì “Không đúng vị”. Sau 3 tiếng mệt phờ râu chạy long sòng sọc khắp mấy tầng lầu, nó chua chát nhận ra: Xét cho cùng, được ở nhà ăn cơm của bố mẹ, được nhận tiền tiêu vặt mỗi tháng từ bố mẹ vẫn là thung thướng nhấttt!!!

Nhưng nó không có ý định nghỉ làm. Mới vất vả có mấy tiếng mà đã giơ tay đầu hàng, nhục! Vì tiền tiêu vặt, vì cái tạp dề mới của mẹ, mấy cuốn truyện mới của con em, vì niềm tự hào ngớ ngẩn của bọn bạn cùng bàn và nhất là vì khoản ngân sách đang bị thâm hụt nặng. Thôi thì, rángggg!!!

*

Điều quyến rũ nó nhất ở Tiamo Café ngoài lương ra chính là mùi cà phê xay thơm nồng. Nó nghiện mùi hương này ngay lập tức. Lão quản lý tên Minh, sinh viên kiến trúc năm cuối. Những lúc cao điểm, tầm 7-8 giờ tối, nhân viên chạy cuồng lên không kịp phục vụ, lão lại rời quầy pha chế, đeo tạp dề và cũng chạy bàn như vịt. Trong một đống những yếu điểm như lạnh lùng, khó tính, khó gần, kì cục thì đây chính là điểm đáng yêu hiếm hoi mà nó thấy ở lão. Duy chỉ có một điều, ngoài khách ra, lão chưa cười với nhân viên bọn nó bao giờ, ý nó là một nụ cười thực sự í.

Ca tối của bọn nó có tất cả 4 nhân viên, nó nhỏ tuổi nhất. Chị Thanh là sinh viên năm nhất, hầu như không nói chuyện với nó ngoài mấy câu mệnh lệnh “Bàn số 2, một đen đá”, “Bàn số 5, tính tiền”… Ban đầu, nó cứ tưởng do bản mặt nó khó ưa, mãi sau này mới biết tính chị ấy vẫn thế. Anh Tuấn và anh Thắng đã là sinh viên năm hai, cứ hết việc là lại chúi mũi vào điện thoại đọc báo, chả nói chuyện với nhau mà cũng chả ừ hữ với ai. Nói chung, quán này toàn những con người lạnh lùng và kém thân thiện.

Đi làm thêm được 2 tuần, nó chợt nhận ra mình bắt đầu bớt nóng tính hẳn. Mới sáng nay, lúc cái Ly vô tình làm đổ cả hũ sữa chua lên quần nó, con bé xám mặt chờ cơn thịnh nộ thì nó chỉ rối rít: “Cho tao xin miếng khăn giấy, mau!”. Hay lúc thằng Tuấn làm rách một miếng báo của nó, phải mọi khi thì nó đã sạc cho thằng này một trận ra trò, bắt mua báo đền, thì nay nó chỉ thản nhiên: “Làm gì mà cứ chạy như ma đuổi thế?”. Phải nói là bọn bạn nó cứ trố mắt hết lượt. Thế đã là cái gì, đến bố nó cũng phải gật gù:

-Dạo này nhìn cái Thu nhà mình ra dáng lắm!

-Ra dáng thế nào? – Mẹ nó hỏi.

-Sáng dậy sớm biết pha cà phê cho bố. Pha ngon ngon là…

-Con chỉ là chân chạy bàn thôi bố ơi!

-Nhưng bố bảo ngon mà lị.

Nó tít mắt. Thực ra, pha cà phê thì có gì khó đâu, nhất là bố lại khoái uống cà phê đen đá, mà món ấy thì ai chả làm được. Nó chưa bao giờ yêu tháng Mười Một đến thế, nhất là ngày lãnh lương đang tới rất gần. Nó lật đật xem lịch, ồ, chỉ còn đúng hai ngày nữa. Nó sẽ giành bill trả tiền net với bố này, mua cái tạp dề màu cam cho mẹ này, vài cuốn truyện tranh cho con em này, và một đống bánh trái cho mấy đứa trong tổ nữa chứ. Hóa ra, kiếm tiền và mua quà cho những người mình thương yêu còn hạnh phúc hơn cả việc được sờ vào những tờ po-ly-me ấy.

*

Ngày cuối cùng của tháng, quán cà phê đông khách kinh. Phải tới 10 giờ hơn, những đôi chân mềm oặt vì chạy bàn mới được nghỉ. Giây phút hạnh phúc nhất đã đến, mọi người ngồi quây tròn quanh một cái bàn mây. Nhân vật quan trọng nhất mở ví, mở sổ. Một xấp tiền được đẩy về phía nó. Một triệu sáu trăm năm mươi ngàn. Nó được thưởng thêm vì làm việc tốt. Miệng nó nhành ra vì nụ cười sung sướng không thể kìm lại được. Anh Thắng ngồi bên cạnh đưa tay kí đầu nó một cái. Cả bàn cười vang. Nó thấy ruột mình như nở ra từng khúc. Chị Thanh cười, anh Tuấn cười, cả lão ấy cũng cười nốt. “Ai cũng cười đẹp thế mà sao bây giờ mới khoe ạ?” – nó thắc mắc. “Tại công việc bận rộn làm mọi người khô khan dần đi đó mà” – chị Thanh bảo. “Ngụy biện!” – Nó hét lên hài hước. Ai cũng bật cười.

“Tại công việc bận rộn làm mọi người khô khan dần đi đó mà” – chị Thanh bảo. “Ngụy biện!” – Nó hét lên hài hước. Ai cũng bật cười…

11 giờ đêm, nó xách xe đạp ra khỏi quán. Trời hơi lạnh, Lúc quẹo qua một con phố nhỏ, một tiếng vúttt lướt qua tai nó rất nhanh. Nó hốt hoảng bóp phanh. Chiếc túi đeo chéo trên lưng nó biến mất. Hai gã thanh niên chạy Wave đỏ rú ga mất hút vào bóng đêm. Nó buông thõng hai tay, chân gần như khuỵu xuống. Toàn bộ số tiền lương, điện thoại, cuốn sách yêu thích, thế là mất hết.

Qua cơn choáng váng, nó vẫn phải lầm lũi đạp xe về. Đoạn đường ngày thường bỗng trở nên dài thượt. Nó chưa muốn về nhà. Nó không biết sẽ nói thế nào với bố mẹ và em. Nó quyết định dừng xe bên vệ đường có đèn cao áp sáng choang, gục mặt lên đầu gối và khóc.

-Sao giờ này còn chưa về? – Chiếc xe Honda cũ đỗ xịch ngay trước mặt

Nó ngẩng mặt lên, hai mắt nhòe nước.

-Túi đâu? – lão hỏi nó.

-Mất rồi!

-Sao mất?

-Bị giật!

Lão xuống xe:

-Thế trong túi ngoài tiền lương ra thì còn có những gì?

-Điện thoại với cuốn sách.

-Mất rồi thì thôi, ngồi đây để làm mồi cho bọn côn đồ nữa hả?

Lão chở nó về, kéo theo sau chiếc xe đạp. Gió lạnh làm khô nước mắt. Nó im lặng. Tiếng lão dịu đi:

-Tiền mất vẫn có thể kiếm lại được. Lo gì!

Bố mẹ hốt hoảng khi thấy bộ dạng bơ phờ của nó. Bố bảo tiền net đã đóng từ hai hôm trước rồi. Mẹ bảo tạp dề chứ có phải đầm dạ hội đâu mà quan trọng hóa. Con em thì nhặng xị lên: “Có bị té không? Có bị xước đâu không?”. Hai mắt nó lại ngân ngấn nước.

-Thôi, coi như của đi thay người. Tiền tiêu vặt tháng sau cứ để bố, nhé!

Nó tắm qua quýt, ăn qua quýt bữa tối muộn mẹ để phần rồi chui tọt lên phòng, trùm mền, khóc rưng rức. Nó tiếc tiền, số tiền ấy lẽ ra nó đã có thể dùng vào khối việc. Sao vận xui còn đeo đẳng mãi thế?

*

Nó quay lại Tiamo Café. Vừa thấy bóng nó, cả quán bu lại:

-Lần sau cứ để hai anh thay phiên nhau đưa mày về. Con gái đi xe đạp về khuya một mình nguy hiểm lắm! – anh Thắng đề nghị.

-Cầm lấy cái này, cấm được từ chối đấy. Không phải tiền của mọi người đâu. – chị Thanh dúi vào tay nó cái phong bì.

Nó mở ra và lập tức đưa ngược trở lại:

-Không phải tiền của mọi người thì số tiền này ở đâu ra?

-Tiền “thặng dư” của tháng rồi. Không nhiều đâu, coi như em gánh phần xui cho cả quán. Cầm đi! – Lão bình thản.

Chị Thanh chẳng nói chẳng rằng, nhét phong bì vào chiếc ba-lô bố mới mua cho nó. Lão lật đật trở lại quầy, anh Tuấn và anh Thắng trở vào trong đeo tạp dề. Nó phải mất một lúc lâu mới trấn tĩnh lại được. Tất cả những chuyện này, sao tới cùng một lúc như thế?

Tối, nó xé phong bì. Tám trăm ngàn mới cứng và một mảnh giấy nhỏ xíu có gương mặt cười kèm dòng chữ: “Cười đẹp thế thì phải cười nhiều lên!”.” Nét chữ con trai, nhưng chẳng biết là của ai: anh Tuấn, anh Thắng hay là lão. Nhưng nào có quan trọng gì!

Bọn bạn nó đã từng bảo “Trong cái rủi có cái may, và phải luôn nhìn thấy cái may”. Nó nhét tám trăm ngàn dưới gối. Số tiền ấy đủ để mua quà cho tất cả mọi người. Nhưng nó còn chưa biết các anh chị ở quán thích gì nữa, nhất là lão. Lão thì khó tính và kĩ tính kinh lên được. Đêm, lạnh. Nó trùm mền qua đầu, lẩm bẩm khi chìm vào giấc ngủ êm: Những chuyện buồn vẫn đến và rồi sẽ đi mau thôi. Cứ tin như thế, là được!

 

MAYY  

Cách làm thiệp Noel: 4 mẫu thiệp nổi độc đáo ấn tượng

Những mẫu thiệp giáng sinh cực kỳ độc đáo, ấn tượng – sẽ giúp bạn ghi điểm với “gà bông”, người yêu, bạn gái trong dịp lễ Noel đặc biệt đó! Thử dành một chút thời gian ngày cuối tuần mày mò xem sao nha!

1. Thiệp cây thông:

Giáng sinh không thể thiếu cây thông Noel phải không nào? Thiệp cây thông hẳn cũng là thiệp được ưa dùng nhất với màu xanh mướt mắt nổi bật hình cây trên nền bìa thiệp trắng như tuyết.

Bạn chỉ cần in mẫu cây thông lên giấy trắng và căn ke nó lên mặt trái của bìa màu xanh. Kí hiệu trên hình: đường kẻ xanh là đường cần rạch, đường kẻ xám là đường cần gập nếp. 


Cách làm thiệp popup cơ bản hẳn bạn đã rõ: sau khi rạch bằng lưỡi dao trổ tại các đường cần rạch, bạn dùng sống dao trổ để rạch nhẹ trên các đường cần gập. Sau đó, lật mặt phải của thiệp để gập nếp giữa thiệp, dùng tăm nhấc nhẹ phần hình vừa rạch nổi lên mặt thiệp và miết lại các nếp gập thật sắc nét.

 


Dán phần thiệp vừa cắt gập vào bìa thiệp có màu tương phản để thiệp nổi bật.

 


Nhớ làm thêm phong bì đẹp mắt cho tấm thiệp bạn vừa làm nữa nhé!


2. Thiệp rừng thông: 

 


Các bạn cũng áp dụng cách làm tương tự như trên với mẫu 3 cây thông này.


Khi hoàn thành, chúng mình sẽ có một tấm thiệp rừng thông rất sáng tạo rồi đấy! Các bạn có thể vẽ trang trí thêm cho thiệp và những cây thông nữa nhé!


3. Thiệp tuần lộc đỏ rực: 


Mẫu tuần lộc này còn dễ làm hơn rất nhiều vì không cần tạo nếp gập, các bạn chỉ cần cắt khoét bỏ hình tuần lộc trên bìa đỏ là hoàn thành.

Dán lót một lớp giấy trắng trong miếng bìa đỏ, bạn sẽ có ngay một tấm thiệp tuần lộc kiểu kirigami vô cùng ấn tượng rồi!


4. Thiệp chữ nổi sáng tạo: 


Còn với mẫu thiệp chữ này, bạn đừng ngạc nhiên tại sao mẫu in lại là chữ ngược nhé! Lý do là vì bạn sẽ căn ke nó lên mặt sau của thiệp. Sau khi rạch và tạo nếp như cách làm thiệp cây thông, bạn lật mặt phải lại thì chữ sẽ khắc thành xuôi thôi.


Thành quả cuối cùng đây nhé! Nếu muốn sáng tạo với dòng chữ khác bạn cũng nhớ in chữ ngược vào phía sau thiệp đấy!



Noel sắp tới rồi, cùng bắt tay làm những tấm thiệp xinh xắn tặng bạn bè và người thân thôi!

 

Địa chỉ shop quà tặng Noel: Quà tặng YCN

Website http://quatang.ycn.vn

Hotline: 091.969.9983 – 098.289.7670

Hành trình quan trọng nhất

Tôi nghĩ người ta đã hoàn toàn chính xác khi nói rằng thật dễ để mà làm một thiên thần khi chẳng ai động đến bạn, khi không có ai khiến bạn xù lông – tức là chọc giận hoặc gây ảnh hưởng đến bạn. Nhưng có vẻ như những người “khiến người khác phải xù lông” sẽ luôn có mặt ở quanh chúng ta.

Có một câu chuyện kể rằng, Vương công Otto von Bismarck, người từng là Thủ tướng của nước Phổ (nước Đức) vào thế kỷ thứ 19, có lần đã giận điên lên bởi lời phê bình của một vị giáo sư (hẳn là vị giáo sư này đã khiến Bismarck phải xù lông), đến mức ông quyết định thách thức vị giáo sư đó tham gia một cuộc đấu tay đôi. Nghi thức của thời này là người bị thách thức cũng sẽ là người được lựa chọn vũ khí.

“…ông quyết định thách thức vị giáo sư đó tham gia một cuộc đấu tay đôi. Nghi thức của thời này là người bị thách thức cũng sẽ là người được lựa chọn vũ khí”

Vị giáo sư đó đã lựa chọn vũ khí là… xúc xích! Ông gửi thư cho Bismarck, cùng với hai chiếc xúc xích, nói rõ rằng một trong hai chiếc là xúc xích bình thường, ăn vào vẫn an toàn. Chiếc còn lại đã được tẩm độc, sẽ gây ra một cái chết từ từ và kéo dài, hoặc ít nhất là tàn phế, bệnh tật liên miên. Vị giáo sư này nói với Bismarck rằng Thủ tướng cứ việc chọn ăn một chiếc xúc xích, còn ông sẽ ăn chiếc còn lại.

Sau khi suy nghĩ, Bismarck đưa ra lý do rằng một người đàn ông có thể chết với danh sự trên trường đấu tay đôi, chứ không bao giờ nên chết vì… ngộ độc thức ăn cả. Nên ông gửi thư trả lời: “Ngài Thủ tướng đã hủy cả hai chiếc xúc xích và mời giáo sư đến làm khách dùng bữa tối nay. Sau khi cân nhắc, Ngài Thủ tướng cảm thấy rằng mình có thể đã hơi sai lầm một chút. Ngài tin rằng khi gặp gỡ, hai bên có thể tìm được tiếng nói chung”.

Một trong những hành trình quan trọng nhất mà một người từng đi có thể là “gặp ai đó ở nửa đường”, với nghĩa bóng là tìm đến sự thỏa hiệp. Bismarck đã “gặp đối thủ của mình ở nửa đường” và chọn cách tìm ra điều hữu ích gì đó từ cuộc xung đột này.

“Một trong những hành trình quan trọng nhất mà một người từng đi có thể là “gặp ai đó ở nửa đường”, với nghĩa bóng là tìm đến sự thỏa hiệp. Bismarck đã “gặp đối thủ của mình ở nửa đường” và chọn cách tìm ra điều hữu ích gì đó từ cuộc xung đột này”

Khi những người khác khiến chúng ta muốn xù lông, chúng ta luôn có một lựa chọn. Chúng ta có thể gặp họ trên trường đấu, nơi rõ ràng là một người sẽ thắng và người còn lại sẽ phải thua; hoặc chúng ta có thể gặp họ ở nửa đường – tức là nhận ra điểm chung, điểm hữu ích để thỏa hiệp với họ. Cho dù được trang bị chỉ bằng lời nói, chúng ta vẫn có thể tìm kiếm sự tổn thương, hoặc tìm kiếm một giải pháp.

Chính lựa chọn mà bạn đưa ra sẽ tạo nên sự khác biệt hoàn toàn.

Thục Hân (Dịch)e

Đối thủ cạnh tranh

Nhiều năm trước, để tăng thu nhập cho gia đình, ba tui xin phép ông bà nội cho sử dụng tầng trệt và mảnh sân vườn mở quán cà phê. Ba là kiến trúc sư nên chưa đầy hai tháng, quán cà phê Mộc Thảo đã ra đời. Ngoài sân là thảm cỏ, cây sa kê cho bóng mát, dãy chậu phong lữ đung đưa, thác nước và dòng suối nhỏ. Phía trong thì có quầy pha chế, kệ sách chạy quanh tường và các bộ bàn ghế bọc vải nhìn ấm áp, yên tĩnh giống như một thư viện nhỏ. Quán vừa xong, tui rủ Tùng qua chơi liền. Thằng bạn bình thường ít nói mà lúc đó không ngớt miệng trầm trồ khen. Nó nói: “Mày sướng nhất hạng đó Hiếu. Nếu ba mày cần người phụ bán hàng thì kêu tao qua làm nghe!” Tui phểnh mũi, có gì đâu mà không ừa. Khai trương xong, quán bắt đầu đông kín khách. Dù nhà tui nằm cuối con đường vắng, lại ở trong góc hơi khó kiếm, nhưng người ta vẫn kéo đến Mộc Thảo. Khách đông lên, bên ngoài nhà tui không đủ chỗ giữ xe nữa. Ba tui đang đau đầu thì bên cậu mợ Tùng đánh tiếng giữ xe giùm. Khoảng đất trước nhà nó giữ xe rất tiện. Coi như bên nhà thằng bạn cũng có thêm một khoản thu nhập.

Nhưng quán đẹp chưa chắc là lý do để khách tới nhiều, ba tui nói như vậy. Bí kíp chính là thức uống đặc sắc. Vụ này thì ông nội tui ra tay. Ông tìm các nguồn cà phê ngon, đọc sách nước ngoài, tham khảo khắp nơi để có nhiều công thức pha chế độc đáo. Chỉ riêng cà phê sữa thôi mà có cả hai chục loại, chưa kể về sau ba tui còn mở rộng thực đơn thêm các loại kem, sinh tố và nước quả ép. So với mấy quán nhỏ, mức giá quán nhà tui mắc hơn chút đỉnh, nhưng khách hàng vui vẻ chấp nhận. Đúng như ba tui mong muốn, cuộc sống gia đình khấm khá lên. Tui cần vật dụng học tập gì đều được ba má sắm cho dễ dàng.

” Ông tìm các nguồn cà phê ngon, đọc sách nước ngoài, tham khảo khắp nơi để có nhiều công thức pha chế độc đáo. Chỉ riêng cà phê sữa thôi mà có cả hai chục loại, chưa kể về sau ba tui còn mở rộng thực đơn thêm các loại kem, sinh tố và nước quả ép”

Trừ lúc đi học, gần như suốt ngày Tùng ở bên nhà tui. Hai thằng sát cánh bên nhau, lúc đông khách thì phụ mang trà đá và khăn lạnh, còn khi vắng vẻ thì ngồi trong phòng máy lạnh học bài, chơi điện tử. Hai đứa cùng lớn lên lúc nào không hay. Ba tui thường khen nó siêng năng, sáng ý. Khi hai thằng học lớp 11, kỳ nghỉ hè coi như thời gian tập sự quản lý quán luôn. Tui rất khoái vị trí kế toán, coi xét giấy tờ sổ sách, còn Tùng lại ưng ở bên quầy pha chế hơn. Nó nhớ công thức rất tài. Món gì được chỉ dẫn làm qua một lần là nó nhớ chính xác không sai một li. Nó còn hay mày mò “chế tạo” các món mới. Mẹ tui có lần nói đùa: “Nếu con mà mở quán là đông khách lắm đó!” Tên bạn không nói gì, chỉ cười.

Rồi Tùng mở quán thiệt. Học xong lớp 12, tui thi vô đại học Kinh tế. Tên bạn thân cho biết sẽ kiếm một việc gì đó tự nuôi sống bản thân, có tiền đã rồi sẽ tính học lên tiếp. Tui còn chưa hết ngạc nhiên, nó nói luôn:

– Tao sẽ mở một tiệm bán đồ uống.

– Ở đâu? – Tai tui ù đi.

– Tao xin cậu mợ cho mở ở ngay trước nhà.

– Mày tính giành khách với nhà tao phải không? – Tui thiệt quá sức bất ngờ – Zị là lâu nay mày học bí kíp để làm việc này chứ gì?

Tên bạn bối rối lắc đầu:

– Không như mày nghĩ đâu!

Tui quay lưng bỏ đi luôn. Nghe tin Tùng sẽ mở quán, ông bà nội và mẹ rất sốc. Mẹ tui lắc đầu, nói rằng không thể hiểu nổi tụi nhỏ bây giờ nghĩ gì, hành xử kiểu gì nữa. Sau mấy ngày giận dữ, tui bỗng thấy buồn. Coi như mất một tên bạn đã từng thân thiệt là thân. Trong nhà chỉ có ba tui là như không để ý tới chuyện sắp có “đối thủ cạnh tranh”. Sau khi tìm được chỗ gửi xe mới, ba tui hết sức vui vẻ.

Ba tháng trôi qua, điều tui phỏng đoán và lo âu đã không xảy ra. Sau đợt ba tui cho nghỉ bán để sửa sang, nâng cấp không gian quán, Mộc Thảo lại đông khách như trước, thậm chí còn đông hơn vào ngày cuối tuần. Dù nói sẽ không để ý tới tên bạn nữa, nhưng khi ngang qua nhà Tùng, tui vẫn hé mắt ngó vô. Quán nó làm kiểu nhỏ gọn, chỉ có vài ba bộ bàn ghế. Mặt ngoài quán sơn xanh lá cây và vàng tươi. Quán lúc nào cũng có khách, nhất là những vị khách chỉ dừng xe, mua các phần nước giải khát trong ly giấy mang đi luôn.

“Khi tui hỏi ba về chuyện đó, ba cười xoà: “Mọi người cứ nghe cạnh tranh là lo sợ. Chứ thiệt ra điều đó tốt mà. Ai cũng phải ráng sức làm ngon lành hơn. Thị trường này rộng lớn lắm, có bao nhiêu người là có bấy nhiêu nhu cầu khác nhau..”

Một bữa, khi tui đi bộ ngang qua, nó bỗng nhảy ra choàng tay kẹp cổ tui, kéo vô nhà: “Uống thử ly nước tao làm nè!” Nó nhét vào tay tui ly giấy lớn. Tui đành hút thử một miếng. Mùi rất lạ, có vị ớt xanh, cần tây và lá bạc hà, không giống Mộc Thảo chút nào. Nó nói: “Tao tránh không làm những thứ giống bên nhà mày. Vậy nên tao tìm công thức các loại nước ép từ trái cây kết hợp với rau củ, theo trào lưu organic đó. Tao bán cho khách mang đi là chính, toàn là sinh viên và các anh chị làm trong văn phòng không hà…” Tui uống một hơi hết ly nước mát lạnh, bật khen: “Ngon thiệt đó mày!”

Mãi sau nghe Tùng kể, tui mới biết, ba tui chính là người thiết kế quán cho nó. Nó cũng tham khảo ý ba tui để có một thực đơn hợp thời, tươi mới và quan trọng nhất là số vốn bỏ ra không quá lớn. Khi tui hỏi ba về chuyện đó, ba cười xoà: “Mọi người cứ nghe cạnh tranh là lo sợ. Chứ thiệt ra điều đó tốt mà. Ai cũng phải ráng sức làm ngon lành hơn. Thị trường này rộng lớn lắm, có bao nhiêu người là có bấy nhiêu nhu cầu khác nhau. Ba khoái Tùng ở chỗ dám làm những điều mới lạ. Với lại một đứa ba má mất sớm như nó, phải có tiền rồi mới học lên được. Nó đâu muốn ngửa tay xin tiền cậu mợ nó hoài. Con thấy ba nói phải không?” Tui dạ, bỗng thấy giận mình hẹp hòi và thương quá “đối thủ cạnh tranh” của mình.

 

                                                                      Huy Hiếu