Trân trọng cả những vết sẹo

Po Bronson, trong cuốn sách “Tại sao tôi yêu những con người này?” (Random House, 2005), kể lại câu chuyện có thật về một cây đu. Câu chuyện này không mới nên có thể bạn đã từng đọc rồi. Tác giả nhắc đến cái cây được trồng vào nửa đầu của thế kỷ 20 tại một trang trại gần Beulah, bang Michigan (Mỹ). Cái cây lớn lên rất đẹp đẽ. Ngày nay, cây đu đó có tán rộng tới 20m, trông như một chiếc vương miện tráng lệ màu xanh rì. Chu vi thân cây lên tới 4m. Và có một đường sẹo sâu bao vòng quanh thân cây.

Vào những năm 1950, gia đình sở hữu trang trại này nuôi một con bò lớn và họ xích nó vào cây đu. Con bò cứ chạy vòng vòng quanh cái cây. Sợi xích sắt nặng trĩu cào thành một cái rãnh ngang trên lớp vỏ cây, quãng cách mặt đất khoảng 60cm. Đường rãnh bao quanh này qua nhiều năm thì ngày càng sâu hơn, dường như sẽ giết chết cây đu. Nhưng mặc dù vậy, thật lạ lùng là cây đu vẫn không chết.

Sau vài năm, gia đình này bán trang trại và đem con bò đi. Họ cắt sợi xích, nhưng để nguyên lại vòng xích bao quanh thân cây, cùng một mắt xích trĩu xuống. Cây đu tiếp tục lớn lên và vỏ cây dần dần che phủ từng phần của sợi xích gỉ quấn quanh nó. Chỉ còn vết cắt sâu quanh thân cây trở thành một vết sẹo xấu xí.

Thế rồi một năm, một thảm họa nông nghiệp ập tới Michigan, người ta gọi là Bệnh Cây đu Hà Lan. Đường đi của căn bệnh chết chóc này băng ngang qua những vùng rộng lớn của khắp nông thôn nước Mỹ. Hầu hết các cây đu tại bang Michigan đều bị nhiễm bệnh và chết. Nhưng cây đu kỳ lạ nói trên vẫn chẳng bị sao.

“Từ năm này qua năm khác, nó vẫn xanh tốt. Không ai hiểu tại sao nó vẫn đứng vươn cao ở một vùng mà hầu hết các cây đu khác đều đã biến mất”

Thật kỳ diệu là nó đã sống sót qua hai thử thách lớn. Nó đã không bị giết bởi dây xích sắt nhiều năm trước, và lần này, nó lại chiến thắng bệnh dịch thảm họa. Từ năm này qua năm khác, nó vẫn xanh tốt. Không ai hiểu tại sao nó vẫn đứng vươn cao ở một vùng mà hầu hết các cây đu khác đều đã biến mất.

Các nhà nghiên cứu bệnh thực vật từ trường Đại học công bang Michigan đã tới nghiên cứu cây đu này. Họ xem xét rất kỹ sợi dây xích ngập sâu trong vết sẹo trên thân cây. Những chuyên gia này cho rằng chính sợi dây xích đã cứu cây đu. Lý do mà họ đưa ra là cây đu đã hút quá nhiều sắt từ sợi dây xích bị bỏ lại, đến mức nó trở nên miễn dịch với bệnh nấm đã giết chết nhiều cây đu khác. Thứ mà lẽ ra đã giết cái cây cuối cùng lại khiến nó mạnh hơn và kiên cường hơn.

Như Ernest Hemingway nói: “Thế giới bẻ gãy tất cả mọi người và sau đó, rất nhiều người trở nên mạnh mẽ ở chính những điểm bị bẻ gãy”. Cùng sợi xích khiến cho cây đu bị thương nghiêm trọng cuối cùng lại cứu cái cây.

Câu chuyện về cây đu này nhắc tôi nhớ rằng chính những điều đã khiến tôi tổn thương, cả về thể chất lẫn cảm xúc, lại cũng giúp tôi nhiều hơn mức tôi có thể biết. Rất nhiều điều trong số đó để lại những vết sẹo – một số vết sẹo có thể nhìn thấy, một số thì không. Nhưng giờ đây, tôi đang học để chấp nhận những vết sẹo của mình – thậm chí là trân trọng chúng.

“Rằng ở chính những chỗ mà cuộc sống “bẻ gãy” tôi, thì tôi lại mạnh mẽ và kiên cường hơn. Những gì khiến tôi tổn thương trong quá khứ thực ra đã khiến tôi được trang bị tốt hơn để đối diện với hiện tại”

Tại sao lại không chứ? Những vết sẹo nhắc tôi rằng thực tế, tôi đã sống sót và vượt qua những tổn thương sâu sắc nhất, những vết thương đau nhất. Chỉ riêng việc đó thôi đã là một thành công. Và những vết sẹo còn khiến tôi nghĩ đến một điều nữa: Rằng ở chính những chỗ mà cuộc sống “bẻ gãy” tôi, thì tôi lại mạnh mẽ và kiên cường hơn. Những gì khiến tôi tổn thương trong quá khứ thực ra đã khiến tôi được trang bị tốt hơn để đối diện với hiện tại.

Đúng, tôi có những vết sẹo. Tôi đã quyết định nhìn vào chúng và coi chúng là biểu tượng của vẻ đẹp. Vậy khi bạn nhìn vào những tổn thương trong quá khứ – điều mà ai cũng có, hãy coi chúng là bằng chứng cho việc bạn đã luôn sống sót, vượt qua và trở nên mạnh mẽ hơn.

Thục Hân (Dịch)

Ra mắt tập thơ “Rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương” ngày 2/3

Thời gian gần đây, mảng thơ đang ngày một trở nên gần gũi hơn với giới trẻ. Rất nhiều các tác giả ra mắt thơ thời gian gần đây nằm trong lứa tuổi 8x, 9x như Nguyễn Phong Việt, Nguyễn Thế Hoàng Linh, hay mới đây là September Rain, Lương Đình Khoa…

Mới nhất, tập thơ “Rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương” của tác giả Việt Anh ra mắt cuối tháng 2/2014 đang đón nhận được nhiều yêu mến. Việt Anh là cây bút không hề xa lạ gì với độc giả của Hoa Học Trò – Trà Sữa Cho Tâm Hồn khi thường xuyên xuất hiện trong các tuyển tập sách do nhà H2T phát hành.

reloinao11

Hiện Việt Anh cũng đang là chủ mục “Thơ” trên báo Sinh Viên Việt Nam phát hành thứ Hai hàng tuần. Nhẹ nhàng, lãng mạn và rất “phiêu”, thơ của Việt Anh dễ khiến người đọc “phải lòng” với những cảm xúc “chạm” tới tim:

 Mùa thu trên những gánh hoa
Hà Nội kiêu sa khoác lên mình áo mới
Thời gian qua cửa ô
Có biết thế nào là chờ đợi
Năm tháng qua rồi
Kí ức cũng rong rêu

Kỉ niệm quay cuồng như những sự đùa trêu
Người khác xưa rồi, cả nỗi buồn cũng khác
Anh lặng lẽ đi qua ngày gió lạc
Ngày gió buồn chầm chậm vòng xe…

 (Trích Đi qua ngày gió)

 Nói về tựa đề cuốn sách “Rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương” , Việt Anh chia sẻ:  “Một tối, người bạn ở xa gửi cho tôi tin nhắn: “Vơi rồi lại đầy, loanh quanh trong những ngày trẻ tuổi, rẽ lối nào cũng bắt gặp nhớ thương…”. Hệt như những gì tôi đang nghĩ trong đầu, mà chưa nói ra được. Về những tháng ngày này, về bạn bè tôi, về tuổi trẻ…

Có thể, sau nhiều năm nữa nhìn lại, chúng ta sẽ cười xòa khi nghĩ về tuổi trẻ của mình, đôi chút tự hào, đôi chút tiếc nuối cho một quãng đời quá vãng. Điều kì diệu nhất là được sống những tháng ngày này. Những tháng ngày “hít thở tự do và mơ giấc mộng lành”. Những tháng ngày sống dưới bầu trời, được “nhìn thấy người cười đã coi là hạnh phúc”. Những tháng ngày yêu và được yêu- một cách tha thiết nhất.

Tôi muốn được cùng bạn bè mình sống những ngày như thế. Những ngày “cười thật tươi chứ chẳng phải gượng cười”, “được yêu chân thành chứ không yêu gắng gượng”.

Và bằng tất cả niềm ham sống mãnh liệt đó, “Rẽ lối nào cũng bắt gặp nhớ thương” không chỉ đơn thuần là kể lại những câu chuyện tình. Đó còn là tình yêu với cuộc sống, với niềm tin, với những phút “hoang hoải” mà chúng ta vẫn thường loay hoay để kiếm tìm sự an nhiên trong tâm hồn mỗi người.

Chốn bình yên ấy, tự trong chính trái tim mỗi người. Tôi chỉ giúp họ góp thêm vài tiếng nói dịu dàng, rằng ai cũng xứng đáng với tình yêu và hạnh phúc.”

 reloinao

 Việt Anh sẽ tổ chức một buổi ra mắt sách, giới thiệu tập thơ “Rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương” tới đông đảo độc giả gần xa vào lúc 14h ngày Chủ Nhật 2/3/2014 tại Cafe Trung Nguyên, 52 Hai Bà Trưng, Hà Nội.

An Thụy

Những bài học cuộc sống: Ngày kỷ niệm.

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Ngày kỷ niệm

Hôm trước tôi và vợ cùng mừng lễ kỷ niệm lần thứ 17. Như thường lệ, trong những dịp kỷ niệm, chúng tôi không tổ chức mừng ngày cưới, mà dành cả ngày để nhớ lại những buổi hẹn đầu tiên, khi cả hai chúng tôi cùng đang học lớp 12. Và khi hồi tưởng, tôi thú nhận với vợ tôi rằng tôi cứ tưởng chuyện của chúng tôi rồi sẽ chẳng bao giờ đi đến đâu.
– Sao anh lại nói như vậy? – Vợ tôi hỏi.
– Vì anh rất sợ bố em – Tôi mỉm cười.
Bố cô ấy đã, và vẫn là một người rất vạm vỡ, cao lớn. Đó là hình mẫu một ông bố mà bất kỳ một cô cậu tuổi teen nào chỉ nhìn cũng đã sợ hãi.
– Nhưng em thấy anh rất can đảm mà – Vợ tôi nói ngọt ngào – Anh đã làm gì khi gõ cửa nhà em lần đầu tiên? Bố em có ra mở cửa không?
– Ông bố nào chẳng ra mở cửa trong những buổi hẹn đầu tiên của con gái mình – Tôi trả lời – Nếu anh nhớ chính xác, thì lúc đó, lưỡi anh như cứng lại và anh cứ tưởng mình sẽ ngạt thở đến chết.
– Bố em có nói gì với anh không?
– Không, bố chỉ đứng ở cửa, nhìn anh chằm chằm, không nói một lời nào. Hình như bố nghĩ anh đi quyên góp cho quỹ từ thiện.
– Sao anh lại nghĩ thế?
– Vì bố nhún vai rồi đưa anh một đôla.
– Nhưng rồi bố cũng cho anh qua vòng kiểm soát, vì bố cho chúng ta đi chơi với nhau đấy thôi?
– Đúng – Tôi trả lời – Nhưng trước khi chúng ta ra khỏi cửa, bố nhìn anh, rồi nhìn em, rồi nhìn cái xe đạp của anh.
– Tại sao?
– Dường như bố muốn nói điều gì đó.
– Anh nghĩ bố muốn nói gì?
– Rằng nếu chiếc xe đó không đưa em về nhà đúng giờ thì anh sẽ bị ra về với một bên chân khập khiễng.
Đôi mắt vợ tôi ánh lên ngộ nghĩnh:
– Có phải đó là lý do mà anh không bao giờ dám nắm tay em trước mặt bố em?
Tôi gật đầu:
– Anh sợ bố sẽ nói…
– Nói gì?
– Kiểu như là: “Này, cậu định giữ bàn tay đó đấy à?”.
Tất nhiên, một thời gian sau thì những lần tôi đến nhà cô ấy đã đỡ khó khăn hơn. Trước khi gia đình tôi đi du lịch vào kỳ nghỉ hè, tôi cũng đến nhà cô ấy. Bố mẹ cô ấy đi vắng và cô ấy nói phải đến chiều mới về, nên như bất kỳ một “chàng trai trẻ con” nào khác, tôi sung sướng nằm dài ra ghế sofa.
Điều tiếp theo tôi biết là bố cô ấy đỗ xịch xe trước cửa – bố cô ấy về sớm hơn mức tôi kỳ vọng. Với mái tóc bù xù, tôi bắt đầu cuống lên, tim đập thình thịch. Tôi ngồi phắt dậy, giả vờ chăm chú dán mắt vào cuốn tạp chí khoa học mới cứng để trên bàn. Còn bố cô ấy thì nhanh chóng bước vào cửa với ánh mắt như cảnh sát săn tìm tội phạm.
– Cháu chào bác – Tôi lắp bắp khó khăn. Tôi cũng định giơ tay ra bắt tay, nhưng lại vướng ngay vào trang giấy mới của cuốn tạp chí và nó cứa đứt tay tôi, tôi vội rụt tay lại, cố ấn ngón tay vào vạt áo để nó ngừng chảy máu. Bố cô ấy thì nhìn tôi chăm chú, hết sức dò hỏi về sự lúng túng đó.
Cuối cùng, khi những hạt mồ hôi to tướng lăn xuống cổ tôi, bố cô ấy cất giọng trầm và nghiêm khắc:
– Nào, Ken, khi nào thì cháu định đi?
– Bây giờ ạ – Tôi vội đứng dựng dậy, hoảng hốt.
Bố cô ấy nhìn tôi chừng mười giây, rồi bắt đầu phá lên cười:
– ý bác là bao giờ cháu định đi du lịch ấy?
– Bố em vẫn hay nhắc về kỷ niệm ấy đấy – Vợ tôi nhận xét.
Có lẽ bất kỳ ông bố nào của một đứa con tuổi teen cũng nghiêm khắc như thế, nhưng bên trong vẻ ngoài nghiêm khắc vẫn là một trái tim ấm áp và mềm mỏng trước sự yêu thương chân thành.
Còn tôi bây giờ thì hy vọng rằng mình sẽ nghiêm khắc và đáng sợ chỉ cần bằng một nửa bố vợ tôi khi cô con gái 15 tuổi của chúng tôi bắt đầu hẹn hò.

Ken Swarner
Thục Hân (dịch)

Cuộc sống ngoài bóng đá

Thực tế rằng vẫn có “cuộc sống ngoài bóng đá” có lẽ là lời nhắc nhở cho hầu hết chúng ta, bất kể bạn có là fan của môn bóng đá hay không.

Đó là lời của Tony Dungy, huấn luyện viên trưởng của đội bóng Colts, từng giành cúp vô địch quốc gia. Thực ra, ông nói những lời này không phải vào buổi tối Chủ Nhật, khi mà đội bóng của ông chiến thắng vang dội, mà ông nói ngay sau khi James, con trai ông, tự tử vào 13 tháng trước đó.

Trong bài nói chuyện sau thảm kịch đó, Dungy nói về cả ba cậu con trai của mình. Đầu tiên là ông nhắc đến cậu con trai thứ, Eric. Ông nói rằng Eric có bản tính cạnh tranh cao. Cậu ấy quá tập trung vào thể thao, tới mức “nó gần như trở thành một vấn đề”. Bởi cậu không để ý đến điều gì khác ngoài thể thao. Ông e rằng nếu gặp thất bại trong môn thể thao ưa thích, cậu ấy sẽ dễ dàng suy sụp. Bởi cậu ấy không nhìn ra rằng trong cuộc sống còn nhiều điều khác nữa.

Rồi ông nói đến cậu con út của mình, Jordan. Jordan bị một chứng bệnh bẩm sinh hiếm gặp, khiến cậu không nhạy cảm với những cơn đau.

“Ban đầu thì nghe điều đó có vẻ tốt, nhưng tôi xin hứa với các bạn rằng nó không tốt chút nào” – Huấn luyện viên Dungy nói – “Chúng tôi đã học được rằng có một số nỗi đau là rất cần thiết cho trẻ em. Nỗi đau là cần thiết để trẻ em nhận ra sự khác biệt giữa những gì là tốt và những gì là có hại”.

“Nỗi đau bên trong đôi khi cho chúng ta biết rằng tâm hồn hoặc trái tim chúng ta đang không ổn, và chúng ta cũng cần thời gian và yêu thương để hàn gắn. Và rằng sẽ có ai đó giúp chúng ta hàn gắn. Đôi khi nỗi đau là cách duy nhất khiến chúng ta nhận ra mình cần làm gì và làm thế nào”

“Bánh quy thì rất ngon” – Vị huấn luyện viên giải thích – “Nhưng, trong đầu óc của Jordan, thì nếu bánh quy khi ở trên đĩa đã ngon, hẳn chúng còn ngon hơn khi vẫn còn ở trong lò. Jordan sẽ chạy đến chỗ cái lò nướng khi không có ai để ý, thò tay vào, bê cái khay bánh ra, làm bỏng cả tay – rồi ăn những chiếc bánh quy trên tay và làm bỏng cả lưỡi và vẫn không bao giờ cảm thấy gì cả”.

“Nỗi đau đôi khi cho chúng ta biết rằng mình có vấn đề gì đó cần được sửa chữa” – Dungy nói tiếp – “Nỗi đau bên trong đôi khi cho chúng ta biết rằng tâm hồn hoặc trái tim chúng ta đang không ổn, và chúng ta cũng cần thời gian và yêu thương để hàn gắn. Và rằng sẽ có ai đó giúp chúng ta hàn gắn. Đôi khi nỗi đau là cách duy nhất khiến chúng ta nhận ra mình cần làm gì và làm thế nào”.

Rồi sau đó, huấn luyện viên Dungy mới nói về con trai cả của ông – James. James tự tử ba ngày trước lễ Giáng Sinh. Ông nói về nỗi đau của gia đình ông. Ông nói về những bài học mà họ học được từ việc đó. Sau đó, ông và vợ mình đã tham gia một tổ chức từ thiện nhằm giúp đỡ những bạn trẻ bị trầm cảm và ngăn chặn họ có những hành động nguy hiểm cho bản thân.

Tôi rất mừng là đội của Dungy đã chiến thắng trong trận đấu quan trọng. Tôi rất ấn tượng bởi sự khiêm tốn, sức mạnh và sự sâu sắc của ông. Và tôi rất biết ơn vì ông đã nhắc tất cả chúng ta rằng vẫn luôn có cuộc sống bên ngoài bóng đá, bên ngoài công việc, và bên ngoài cả những thảm họa. Luôn có tình yêu thương và sự quan tâm chân thành mà con người dành cho nhau để giúp nhau vượt qua, và để rồi chúng ta nhận ra điều gì mới thực sự có ý nghĩa trong cuộc sống.

“Luôn có tình yêu thương và sự quan tâm chân thành mà con người dành cho nhau để giúp nhau vượt qua, và để rồi chúng ta nhận ra điều gì mới thực sự có ý nghĩa trong cuộc sống”

Cuộc sống có những lúc phải có nỗi đau. Nhưng vẫn có cuộc sống bên ngoài những nỗi đau, cũng như vẫn có cuộc sống bên ngoài môn bóng đá. Luôn có cách để chấp nhận hoàn cảnh và vượt qua, khi bạn yêu thương và chia sẻ.

 

Thục Hân (Dịch)

Truyện ngắn: Khoảnh khắc đẹp nhất

Đầu năm lớp 11, gia đình tôi chuyển từ quê lên thành phố nơi bố vừa nhận công tác. Ngôi trường mới khá đẹp, khuôn viên trồng đầy hoa, các dãy phòng học xếp hình chữ U, bao quanh một khoảng sân rộng rợp bóng phượng vĩ. Trường có vẻ cổ kính nhưng pha một chút hiện đại và nghịch ngợm. Đó là tất cả những gì tôi quan sát được khi đứng ở hành lang chờ cô chủ nhiệm dẫn vào lớp.

– Bạn Hà sẽ là thành viên mới của lớp, kể từ hôm nay.

Các bạn trong lớp xôn xao. Cô chủ nhiệm chỉ chỗ ngồi cho tôi, chỗ duy nhất còn trống trong bốn dãy bàn đông đúc, cứ như thể nó đã trống từ rất lâu để chờ tôi vậy. Cậu bạn ngồi cạnh quay sang tôi, lấy cái bút bi gạt mấy sợi tóc mái phất phơ. Cậu ta cười. Nụ cười rất lạ từ một người không quen, nhưng lại là tất cả những gì tôi cần cho ngày đầu tiên vào lớp mới.

*

Tôi đi học sớm. Tôi vẫn luôn đi học sớm từ khi còn ở trường cũ. Tôi đạp xe chầm chậm trên con đường gió thổi nhè nhẹ, xào xạc những lá phượng bay. Tôi kéo thấp cái mũ xuống một chút, mặt cúi xuống cặm cụi đạp xe.

“Nụ cười rất lạ từ một người không quen, nhưng lại là tất cả những gì tôi cần cho ngày đầu tiên vào lớp mới…”

Tôi thích màu đỏ, nhất là gam màu đỏ rất tươi của cánh phượng vĩ trong những ngày rất nắng. Hơi nóng gay gắt từ gam màu rực rỡ đó làm tôi cảm thấy choáng ngợp và bất an, nhưng vô cùng thích thú. Tôi đứng trên hành lang, nhìn ra khoảng sân rộng của khuôn viên trường và say mê ngắm nhìn gam màu nóng rực của cây phượng già lừng lững. Một cánh phượng rơi, chao nghiêng và bay về phía một người đang ngồi trên chiếc ghế đá ngay gần đó. Đó là cậu bạn ngồi cạnh tôi ở lớp. Cậu bạn ngồi chăm chú nhìn lên đám hoa đỏ rực, rộn lên nhè nhẹ mỗi đợt gió qua. Bất giác mái tóc phất phơ đó hướng về phía tôi. Tôi không phải là người duy nhất say đắm màu sắc đặc biệt đó…

*

Phía sau lưng dãy nhà A của trường là một khoảnh sân nhỏ. Đám học sinh ít khi chạy qua đó chơi, vì chỗ đó không tiện đường từ các khu nhà khác.

Tôi ngồi trên ghế đá, đeo tai nghe và chờ gió. Chiếc máy nghe nhạc bật đi bật lại mỗi một bài, thói quen của tôi mỗi khi có chuyện không vui. Một bài hát nghe lại cả chục lần trong một buổi chiều gió cũng như dòng nước chảy, tràn qua những ký ức đã bám sâu như gốc rễ, bật lên những âm hưởng để nhâm nhi…

Con đường khuya, ngã tư không đèn…

Những đêm vắng… dẫn lối ta về với tuổi thơ

Ở ngay ghế đá bên cạnh, Hiếu, cậu bạn ngồi cạnh tôi trên lớp, đang nghêu ngao hát ra thành tiếng. Hai tay cậu ta dang ra thư thái, mặt ngửa lên trời và chụp lên cái mũ lưỡi trai xanh, đôi chân duỗi ra nhịp nhịp theo bài nhạc. Tôi ngạc nhiên cười. Điệu cười bối rối của một người bị “đụng hàng” âm nhạc, nhưng cảm thấy thật sự thoải mái. Hình như tiếng cười của tôi làm cậu bạn giật mình. Hiếu bỏ cái mũ ra, quay sang và cười thật tươi khi nhìn thấy tôi.

-Tớ hát to quá hả? Xin lỗi nhé!

-Không sao, cũng đúng nhạc mà. – Tôi nháy mắt tinh quái.

Hiếu cười khoái chí. Gió vẫn thổi rì rào, một buổi chiều tưởng vắng người mà hóa ra cũng không vắng lắm. Tôi gỡ tai nghe, đứng dậy.

-Tớ về trước nhé!

-Bye! – Hiếu đưa tay lên vẫy nhẹ và lại lấy cái mũ xanh úp lên mặt.

“Chỉ là một bài nhạc thôi mà. Một bài nhạc mà hầu như ai cũng biết và rất nhiều người nghe…” Tôi đi bộ ra nhà để xe, những cảm giác khó chịu tích tụ sau một buổi sáng nắng gắt đã nguôi ngoai đi rất nhiều.

“Chỉ là một bài nhạc thôi mà. Một bài nhạc mà hầu như ai cũng biết và rất nhiều người nghe…” Tôi đi bộ ra nhà để xe, những cảm giác khó chịu tích tụ sau một buổi sáng nắng gắt đã nguôi ngoai đi rất nhiều.

*

Tôi không phải là một người dễ làm quen với người khác, nhất là khi tôi đột ngột bị đẩy vào một môi trường lạ hoắc. Tôi thường đi học một mình, về cũng một mình nốt. Tôi không thể hòa nhập được với những câu chuyện dài bất tận, khác hẳn với những gì bọn bạn ở quê tôi thường bàn tán. Tôi cứ ngồi mãi ở chỗ của mình, chìm trong im lặng và lắng nghe những tiếng xì xầm tám chuyện của các nhóm lớn nhỏ trong lớp.

Bộp!! Trước mặt tôi là một túm hoa ngọc lan. Tôi ngẩng lên nhìn, thấy Hiếu đang cầm cái mũ xanh, thứ vừa được dùng để đựng đám hoa này, nheo nheo mắt với tôi thích thú.

-Cậu thích cái này không?

-Tớ thích mùi ngọc lan nhất! Làm sao cậu biết?

-Biết thì biết thôi, hehe. Thật ra tớ cũng thích mùi này.

Tôi không ngạc nhiên nữa, mà thay vào đó là choáng váng. Những sở thích của Hiếu ăn khớp với tôi một cách kỳ lạ. Tôi lấy tay gẩy gẩy đám hoa trắng muốt, trong lòng ngổn ngang bao nhiêu câu hỏi về sự quan tâm bất ngờ và đặc biệt của cậu bạn mới này.

-Sao cậu không ra “tám” với lũ con gái? – Hiếu chống cằm nhìn tôi.

-Tớ thấy không hợp thôi.

-Sao lại không hợp? – Cậu ta lại lấy cái bút nghịch ngợm đám tóc mái.

-Không hợp thì không hợp thôi.

Đã hai tuần kể từ ngày đầu tiên vào lớp mới. Tôi vẫn thấy quá ngột ngạt và xa lạ với những gì đang diễn ra quanh mình. Tôi muốn về lại nhà cũ, trường cũ, về với đám bạn quen thuộc của tôi.

*

Tôi đứng trên hành lang một mình khi cả lớp đã về hết. Những ngày này, tôi chỉ cảm thấy thật sự thoải mái khi được ở một mình. Những người bạn ở lớp mới của tôi không hề xấu mà thật sự thân thiện, nhưng tôi luôn cảm thấy giữa tôi và tụi nó là những khoảng cách quá lớn.

-Đứng đây một mình làm gì thế cậu?

“Chúng tôi đi tha thẩn trong sân trường. Những lời “gạ gẫm” của cậu bạn thế mà lại ảnh hưởng đến tôi mạnh mẽ. Đám cây giữa sân trường vẫn đang rì rào ngả nghiêng theo gió. Tháng Tám sắp hết, những cánh phượng cuối cùng cố gắng đậu lại trên nhành cây, rồi cũng lặng lẽ rơi”

Hiếu đã đứng cạnh tôi từ lúc nào. Mỗi lúc tôi muốn tận hưởng một thứ cảm xúc riêng tư nào đó, cậu bạn này lại xuất hiện…

-Cậu muốn xem cảnh đẹp nhất của trường mình không? – Hiếu nháy mắt.

-Ở đâu thế?

-Phải chờ đến hoàng hôn!

Chúng tôi đi tha thẩn trong sân trường. Những lời “gạ gẫm” của cậu bạn thế mà lại ảnh hưởng đến tôi mạnh mẽ. Đám cây giữa sân trường vẫn đang rì rào ngả nghiêng theo gió. Tháng Tám sắp hết, những cánh phượng cuối cùng cố gắng đậu lại trên nhành cây, rồi cũng lặng lẽ rơi.

-Đến giờ rồi, đi theo tớ!

Thái độ của cậu bạn giống hệt trong mấy bộ phim phiêu lưu dành cho con nít. Tôi đi theo Hiếu qua dãy hành lang dài tăm tắp, đến cầu thang cuối cùng của dãy phòng học và đi dần lên trên.

Cửa mở.

Happy Birthdayyyyy!!! Bộp bộp bộp !!!

Tôi tối tăm mặt mũi. Cả một tràng pháo tay ầm ĩ và pháo giấy tới tấp hướng về phía tôi.

-Chúc mừng sinh nhật cậu! Hehe…

Những gói quà to nhỏ, xanh đỏ tím vàng đủ loại. Tôi ngạc nhiên. Hóa ra cả lớp mới này đã biết ngày sinh nhật của tôi, và đây là cái kết cuối cùng của “kịch bản” mà Hiếu đã chuẩn bị cả buổi chiều này. Tôi khóc như mưa, vừa hờn giận đám bạn mới cho tôi một quả đứng tim, vừa bất ngờ và xúc động. Mấy đứa bạn trong lớp lần lượt đứng lên hát mấy bài chúc mừng, trong khi tai tôi thì ù đi còn mắt mũi thì ướt nhèm.

Mặt trời xuống dần, sân thượng của dãy nhà C ngập trong sắc đỏ của nắng hè sắp tắt. Hoàng hôn ở đây rất đẹp, tôi biết. Nhưng những gì đang diễn ra còn đẹp hơn rất nhiều lần.

    *

-Tớ biết cậu thích mùi ngọc lan, tớ biết cậu thích hoa phượng, tớ cũng biết luôn là cậu thích nghe bài nhạc đó những lúc buồn.

-…

-Không có sự trùng hợp nào ở đây cả  Tớ đã hỏi bố cậu về cậu và những người bạn cũ của cậu. Tớ đã liên lạc với một trong số đó. Tớ biết việc chuyển trường không hề đơn giản, vì chính tớ cũng đã từng như vậy.

“Để ngắm được những cảnh đẹp nhất, ta phải chờ đến hoàng hôn. Tôi vẫn ngắm hoàng hôn ở khoảnh sân nhỏ ngay sau dãy nhà A. Hiếu bảo, đó là khoảnh khắc kết thúc đẹp nhất của ngày. Tôi đồng ý với cậu ấy!”

Hiếu ngửa mặt lên trời, hai tay vòng ra sau gáy, nói tiếp:

-Nhưng điều quan trọng là cậu rất đặc biệt!

Tôi chuyển hết từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Cậu ấy biết quá nhiều thứ về tôi. Tôi hỏi khẽ:

-Tớ đặc biệt ở chỗ nào?

Hiếu cười, lắc đầu không nói.

*

Sân trường mới của tôi đầy lá rơi vào buổi chiều cuối hè. Mặt trời xuống dần. Mọi thứ xung quanh đang trở nên mỗi lúc một thân quen. Để ngắm được những cảnh đẹp nhất, ta phải chờ đến hoàng hôn. Tôi vẫn ngắm hoàng hôn ở khoảnh sân nhỏ ngay sau dãy nhà A. Hiếu bảo, đó là khoảnh khắc kết thúc đẹp nhất của ngày. Tôi đồng ý với cậu ấy!

 

IDOKIDO

Truyện ngắn: Một cơn gió

Mùa Hè năm ấy của tôi bắt đầu bằng công việc làm thêm ở một trung tâm dạy ngoại ngữ. Công việc của tôi là tư vấn và làm hồ sơ cho học viên đang kí vào học ở trung tâm. Tôi gặp anh ở đó. Anh tên Việt. Là thầy giáo dạy tiếng Anh trẻ nhất ở trung tâm. Ca dạy của anh thường bắt đầu từ 6 giờ chiều và kết thúc lúc 8 giờ tối, khoảng thời gian muộn mà mọi giáo viên khác đều từ chối dạy. Ẩn tượng của tôi về anh không nhiều, nhưng lại là những dấu ấn khó quên.

Lúc anh bước vào cửa, tôi ngỡ anh là học viên đến đăng kí học vì anh trẻ quá, teen hơn cái tuổi 22 của anh rất nhiều. Lớp học buổi tối cũng đông hơn hẳn một lượng học viên là con gái, đơn giản vì “thầy giáo” dáng đẹp, khuôn mặt baby, lại rất hiền. Mấy nhò bạn học cùng lớp tôi cũng đăng kí vào lớp học của “thầy” giống như hội chứng “cuồng sao Hàn” đang làm loạn tâm trí cả tween và teen bây giờ.

Ấn tượng đậm nhất mà tôi không thể quên đó là nụ cười rạng rỡ của anh. Thi thoảng anh đến sớm, và ngồi nói chuyện với tôi. Mỗi khi tôi kể về những chuyện ngốc nghếch mà tôi hay vướng phải, anh thường bật cười rồi bảo: “Nhóc thật ngộ quá đi!”. Tôi không thích lắm khi bị người ta gọi là “nhóc”, nhưng với anh, là… ngoại lệ. Anh hiền, nhưng vẫn làm cho người ta có cảm giác vì nể. Gần anh, tôi bỗng hiền một cách kì lạ.

Vào cuối mỗi tháng, anh thường xin nghỉ khoảng một tuần rồi đi đâu đó, có khi là đến một nơi xa xôi, có khi lại đến những địa điểm quen thuộc. Số tiền từ các công việc làm thêm đều được anh dành cho mọi chuyến đi. Anh tự ví mình giống một “cơn gió”.

Vào năm học, tôi chỉ đến trung tâm vào thứ Bảy vả Chủ Nhật. Anh cũng dãn dần các ngày dạy, tôi và anh ít gặp nhau hơn nhưng thi thoảng chúng tôi vẫn đi lang thang đâu đó. Anh biết rất nhiều nơi thú vị ở thành phố này. Ví dụ bãi cỏ ngay sau trường cấp ba tôi học là nơi trú ẩn tuyệt vời cho những lần xì trét. Từ bãi cỏ có thể nhìn ra hồ nước nhỏ, anh và tôi hay ngồi dựa lưng vào bờ tường rồi tán đủ thứ chuyện trên đời.

Mặt hồ vào tiết trời Thu thật đẹp, hèn gì mà mấy vị thi sĩ thời xưa cứ nhằm đến mùa Thu là cảm xúc tuôn trào rồi cho ra một loạt các kiệt tác bất hủ. Để hiện giờ tôi đang ngồi ở trên bãi cỏ một mình, nhồi vào đầu cái đoạn phân tích bài “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến để mai kiểm tra một tiết.

Sắp vào kì thi học kì I nên tôi xin anh quản lí cho nghỉ một tháng. Anh cũng đã nghỉ hẳn công việc dạy học ở trung tâm.

Suốt một tháng đó tôi không gặp anh. Anh cũng không đến bãi cỏ sau trường tôi nữa, có lẽ vì trời lạnh, với lại bãi cỏ vào mùa đông cũng không còn xanh mướt và êm ái nữa.

Giáng sinh qua đi cũng là lúc tôi vừa kết thúc kì thi học kì I. Hôm nay đã là ngày 26 rồi nhưng tôi vẫn thưởng cho mình một ngày giáng sinh muộn, dù sao cũng vào chủ nhật. Nhưng đi đâu bây giờ nhỉ?

“Suốt một tháng đó tôi không gặp anh. Anh cũng không đến bãi cỏ sau trường tôi nữa, có lẽ vì trời lạnh, với lại bãi cỏ vào mùa đông cũng không còn xanh mướt và êm ái nữa…”

Thay vì tìm đến những quán nước quen thuộc, tôi quyết định tìm cho mình một không gian mới. Sau khi thưởng thức đồ uống ngon nhất của quán xong, tôi sẽ đi mua sắm, một vài phụ kiện xinh xinh sẽ làm tâm trạng vui lên. Nếu còn thừa thời gian, tôi sẽ đi tìm mua một chậu cây xương rồng thêm vào bộ sưu tập của mình.

Tôi tìm thấy quán Memory trong một con đường khuất và quyết định rẽ vào. Và tôi, lại gặp anh ở đó, một cách rất tình cờ. Anh ngồi ở một bàn cách rất xa chỗ tôi đứng, có vòi nước và chậu hoa nhưng lại khuất gió. Chính xác là góc trong cùng khuôn viên quán.

– Em ngồi cùng được chứ?

Anh giật mình nhìn lên. Rồi rất nhanh, anh mỉm cười đứng dậy, kéo chiếc ghế đối diện ra:

– Tại sao lại không?

– Sao anh lại ở đây?

– Tại sao em ở đây được mà anh lại không chứ? Em muốn uống một li cà phê do chính tay anh pha không?

– Được không ạ?

– Tất nhiên? Do chính chủ quán phục vụ.

Nói xong, anh đi vào phía quầy pha chế, có lẽ anh không để ý dấu hỏi to đùng đang hiện ra trên đầu tôi lúc đó. Khoảng 5 phút sau thì anh bước ra, tươi cười với hai li cà phê trên tay:

– Em thử đi.

– Đây là lần đầu tiên em uống cà phê đấy! – Tôi gãi đầu, cười khì vì biết rằng mình chẳng có chút kiến thức nào về mấy món này.

Tôi và anh ngồi nói chuyện rất lâu, tôi gác lại tất cả những dự định mà buổi sáng đã lên kế hoạch. Khi tôi hỏi về chuyến đi trong tháng vừa rồi của anh, anh chỉ cười và bảo: “Hay là em giúp anh đi nhé, nơi nào mà em thấy tò mò và hứng thù thì hãy đến đó”.

Tôi nhớ đó là lần cuối cùng tôi gặp anh. Sau đó tôi đi làm lại ở trung tâm anh ngữ, nhưng anh thì đã thôi hẳn công việc ở đó. Không xin được số điện thoại cũng chẳng thể biết thêm một thông tin nào để có thể tìm anh đâu đó, tôi đã rất thất vọng.

Tôi chẳng biết nên gọi tình cảm giữa tôi và anh là gì cả. Tôi và anh chẳng phải bạn bè, cũng chẳng phải đồng nghiệp, và có lẽ càng không phải tình yêu. Nhưng tôi nghĩ về anh rất nhiều – một chàng trai đặc biệt. Tôi mở ngăn tủ, lục lại tất cả những món đồ mà anh mua cho tôi sau mỗi chuyến đi. Giỏ hoa làm thủ công anh mua ở Đà Lạt, vỏ ốc ở bãi biển Nha Trang, đèn hoa đăng ở Hội An, chuông gió làm từ sò biển ở Cửa Lò, vòng tay kết từ ốc biển ở đảo Cát Bà, san hô ở Hạ Long, bộ sưu tập ốc và sò biển ở đảo Cô Tô, túi thổ cẩm ở Sa Pa. Tôi tự hỏi ở đất nước hình chữ S này còn chỗ nào có thể đến mà chưa có dấu chân của anh. Hầu hết những nơi anh đến đều là biển. Có lẽ vì biển rộng lớn, đẹp và thơ mộng – một địa điểm du lịch tuyệt vời.

“Tôi chẳng biết nên gọi tình cảm giữa tôi và anh là gì cả. Tôi và anh chẳng phải bạn bè, cũng chẳng phải đồng nghiệp, và có lẽ càng không phải tình yêu. Nhưng tôi nghĩ về anh rất nhiều – một chàng trai đặc biệt”

Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng tôi rất mong được gặp lại anh. Thế nhưng anh như biến mất khỏi thế giới này vậy. Mỗi ngày, tôi vẫn luôn thử hỏi giờ này anh đang làm gì. Mỗi ngày, tôi vẫn luôn thắc mắc xem điểm đến của anh tháng này là nơi nào. Mỗi ngày, tôi luôn tự hỏi xem anh còn nhớ tôi không. Có lẽ tôi chỉ là một người qua đường, giống như trong mỗi chuyến đi của anh, anh thường gặp gỡ rất nhiều người, nhưng có thể đó là lần gặp đầu tiên và cũng là cuối cùng.

Mùa Hè năm nay của tôi bận rộn hơn với những lớp ôn luyện thi đại học. Tôi cũng không hay ngồi thơ thần nhớ về anh nữa. Nhưng cũng không hẳn là quên thật, thi thoảng tôi vẫn nhớ về anh, điều mà đến bây giờ tôi chẳng thể cho mình được lí do.

Nếu bạn hỏi tôi về người con trai tôi yêu thương nhất, tôi có thể trả lời là không có nhưng trong đầu tôi sẽ xuất hiện hình ảnh của anh đầu tiên.

Nếu bạn hỏi tôi nghĩ gì về anh, thì tôi sẽ mỉm cười và nói rằng anh giống một “ngọn lửa”. Đơn giản, vì tôi tìm thấy ở anh một điều gì đó rất mạnh mẽ, một ham muốn gì đó cháy bỏng ẩn sâu trong con người hiền lành kia. Thay vì cháy bùng lên rồi vụt tắt thì sự tồn tại của ngọn lửa này là lâu dài và bền bỉ.

Tôi vừa mới nhận giấy báo thi đậu Đại học. Trước ngày lên trường nhập học, tôi xin phép bố mẹ, tự thưởng cho mình một chuyến đi xa, về Khánh Hoà – tôi sẽ ra biển, tôi có một người họ hàng ở đó. Lớn lên ở thành phố và chưa từng đi đâu xa một mình, nên tôi háo hức lắm, đếm từng ngày một.

– Alo.

– Chào bạn, tớ là em trai anh Việt.

Hơi bất ngờ và có một chút nghi hoặc nhưng tôi vẫn quyết định xuống tàu dù chỉ còn ít phút nữa là chuyến tàu khởi hành tới nơi mà tôi mong đợi bấy lâu.

Tôi bắt xe quay trở về Memory, trong lòng chộn rộn vô vàn câu hỏi, tại sao mình lại làm thế, tại sao phải làm việc này, liệu có ý nghĩa gì không? Nhưng quan trọng, ước muốn được gặp lại anh đã chiến thắng mọi ý nghĩ và nghi ngại kia.

Tôi đưa mắt nhìn khắp không gian của quán, và dừng lại ở chỗ bàn có vòi phun nước, được đặt rất nhiều chậu hoa. Anh ngồi đó. Tôi bước nhanh về phía anh.

Nhưng đến gần tôi mới nhận ra, đó không phải anh. Dũng – em trai anh Việt đứng lên chào tôi lịch thiệp. Cậu ấy kém tôi một tuổi. Nét mặt hao hao giống anh. Cái mũi cũng thẳng, nụ cười cũng rất hiền. Nhưng đôi mắt thì hoàn toàn xa lạ. Tôi nhớ đôi mắt anh luôn có cái nhìn rất sâu, trong và phẳng như hồ nước cuối thu, nhưng hơi u uẩn buồn…

Anh nằm đó, im lặng trong căn phòng trắng tinh, nồng mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện. Đôi mắt nhắm nghiền nhưng nụ cười hình như vẫn còn phảng phất trên gương mặt hao hao gầy kia. Lần đầu tiên tôi ngắm anh ở khoảng cách gần như thế vì trước giờ, tôi thường chỉ nhìn anh ở một khoảng cách xa xa chứ không dám nhìn thẳng. Không gian im lặng cảm giác như chỉ nghe được tiếng thở của tôi và anh. Một giọt nước lăn dài, tôi khóc, khóc mà cũng không hiểu được lí do tại sao. Căn bệnh ung thư di căn lên não, cuộc sống của anh giờ chỉ còn tính bằng ngày.

“Giờ thì tôi đã hiểu thứ sức mạnh mà tôi cảm thấy trong anh chính là ham muốn được sống. Anh biết mình có thể từ bỏ cuộc sống này bất cứ lúc nào, nhưng anh vẫn đi dạy, vẫn mở Memory, vẫn dành thời gian đến những nơi tốt đẹp nhất của cuộc sống…”

Giờ thì tôi đã hiểu thứ sức mạnh mà tôi cảm thấy trong anh chính là ham muốn được sống. Anh biết mình có thể từ bỏ cuộc sống này bất cứ lúc nào, nhưng anh vẫn đi dạy, vẫn mở Memory, vẫn dành thời gian đến những nơi tốt đẹp nhất của cuộc sống.

Dù đau đớn, dù mệt mỏi hay khó chịu, căn bệnh đó vẫn không hạ ngục được con người có khao khát sống mãnh liệt. Người ấy vẫn sống hết mình, vẫn làm việc nhiệt tình, vẫn yêu thương trọn vẹn.

-Cậu có muốn đến bệnh viện không?

Dũng đề nghị khi hai chúng tôi đang ngồi ở Memory.

-Anh tớ hiến giác mạc cho một người. Hôm nay người ấy ra viện.

– …

-Cả nhà không đồng ý, nhưng anh ấy nói là muốn được tiếp tục nhìn thế giới này…

Tôi mỉm cười, giật đầu.

Ngoài kia, nắng vẫn nhảy múa, gió vẫn hát nhẹ nhàng.

 

Chil

Định sẵn hay kiên định

Có lần, có người hỏi một giáo viên hướng dẫn nhảy dù:

– Một học viên cần phải nhảy thành công bao nhiêu lần thì mới được cấp chứng chỉ ạ?

Giáo viên này đáp:

– Tất cả các lần!

Tuy nhiên, môn nhảy dù hẳn là một ngoại lệ. Bởi cuộc sống của bạn có được xây dựng trên một loạt những thành công nối tiếp nhau không (hoặc bạn có thấy ai như thế không)? Bạn có thường thử điều gì đó mới và thành công ngay lập tức, rồi thành công lần nữa, và lần nữa, và cứ như thế mãi không? Hay điều mà bạn gặp thường xuyên hơn chính là điều… ngược lại?

Những thành công của chúng ta thường được xây dựng trên những thất bại nhỏ hơn. Chúng ta bị ngã khỏi xe đạp vài lần trước khi biết đi xe đạp. Và ai cũng tạo ra một số (hoặc rất nhiều) “thảm họa” trong nhà bếp trước khi họ có thể nướng được một chiếc bánh vừa ngon vừa đẹp hoặc chuẩn bị được món trứng cuộn mà mọi người đều hài lòng.

“Bạn có thường thử điều gì đó mới và thành công ngay lập tức, rồi thành công lần nữa, và lần nữa, và cứ như thế mãi không? Hay điều mà bạn gặp thường xuyên hơn chính là điều… ngược lại?”

Tom Hopkins, người được coi là một “huyền thoại” trong ngành kinh doanh và là tác giả của hơn 10 cuốn sách, cũng như là một diễn giả nổi tiếng về lĩnh vực này, nhận xét: “Số lần tôi thành công là một tỷ lệ nhỏ từ số lần tôi có thể thất bại và tiếp tục cố gắng”. Còn Winston Churchill khẳng định: “Thành công là đi từ thất bại này sang thất bại khác mà không mất đi lòng nhiệt tình”. Cả hai người tuy có cách nói khác nhau nhưng cùng có suy nghĩ giống nhau rằng chính sự nản lòng, chứ không phải thất bại, mới là kẻ thù của thành công. Những người có thể tiếp tục hy vọng, tiếp tục nỗ lực và tập trung, cho dù thất bại, mới chính là những người cuối cùng sẽ thành công.

Người ta nói rằng Emily Dickinson đã viết gần 1.800 (một ngàn tám trăm) bài thơ. Khi bà học xong Đại học và bắt đầu làm thơ thì cũng chẳng ai biết. Sau đó một vài bài được đăng, nhưng cũng chẳng ai để ý. Cuối cùng, mặc dù chỉ có chưa đến 10 bài trong số 1.800 bài thơ được xuất bản khi bà còn sống, và tuyển tập thơ đầu tiên của bà đã không được phát hành cho đến tận 4 năm sau khi bà qua đời, nhưng thành công của Dickinson vẫn là tượng trưng cho thực tế rằng bà đã không để cho sự nản lòng tách rời bà khỏi đam mê văn thơ.

Và bà đã viết một đoạn thơ rất đẹp:

“Hy vọng là một thứ có lông vũ

          “Đậu trong tâm hồn

          “Và hát giai điệu không cần lời

          “Và không bao giờ ngừng lại”.

Hy vọng… không bao giờ ngừng lại. Văn học của thế giới sẽ thế nào nếu Emily Dickinson đã mất đi lòng nhiệt tình và ngừng viết? Mặc dù hầu hết các bài thơ của bà không trở nên nổi tiếng, nhưng bà vẫn giữ cho ước vọng của mình sống mạnh mẽ, và giờ đây người ta gọi bà là nhà thơ đặc sắc nhất trong thế kỷ 19, và là một trong những nhà thơ tuyệt vời nhất mọi thời đại.

“Số lần tôi thành công là một tỷ lệ nhỏ từ số lần tôi có thể thất bại và tiếp tục cố gắng” – Tom Hopkins

Sẽ rất tốt nếu bạn nhớ rằng thành công có thể chỉ đứng ngay đằng sau thất bại tiếp theo thôi, và khi bạn tới đó, không phải là vì bạn đã được định sẵn để tới đó, mà bởi vì bạn đã kiên định để đi tới đó.

 

Thục Hân (Dịch)

Trượt tuyết mùa hè

Có một hình ảnh gây ấn tượng rất mạnh với tôi, khi tôi mới là một cô bé tám tuổi. Năm đó diễn ra thế vận hội mùa đông ở Salt Lake. Trong chương trình tường thuật thể thao trên TV, tôi không thể nào rời mắt khỏi hình ảnh những vận động viên trên thanh ván trượt. Ngay sau tiếng súng xuất phát, tất cả lướt như bay, đuổi theo nhau qua các sườn dốc chập chùng, tuyết phủ trắng xoá. Không hiểu sao, tôi biết rất rõ rằng, nếu được đứng trên hai thanh trượt đó, lao đi với tốc độ đó, mình sẽ có cảm giác giống hệt một con chim dang cánh, chao lượn nhẹ nhàng trong không trung. Lớn lên một chút, nếu ai hỏi về mơ ước, tôi nói ngay chỉ thích bay lượn như chim. Mọi người vô cùng ngạc nhiên, cười phá. Có người còn nghĩ đầu óc tôi không được ổn lắm. Sau này thì tôi im lặng, không chia sẻ mơ ước ấy với ai.

Lên trung học, tôi là một cô gái vui vẻ và hoà đồng. Mọi người không gọi tôi là cô nàng lập dị nữa. Tôi gắng làm theo những gì mà các bạn yêu cầu. Chẳng hạn đứng trong đội hát tốp ca của lớp. Phụ việc cho cậu hoạ sĩ chính khi thực hiện tờ báo tường. Cố gắng giành điểm trung bình trong các giờ thể dục…. Nói đúng hơn, việc chọn một vị trí mờ nhạt đã giúp tôi được mọi người dễ dàng chấp nhận. Một đôi lần, tôi cũng thử đưa ra ý kiến riêng. Tuy nhiên, lời nói của tôi lọt thỏm trong vô vàn các ý tưởng sống động và độc đáo khác. Chẳng hạn hôm tất niên lớp mười, mọi người bàn nhau sẽ dùng quỹ lớp và đóng góp thêm, đi cắm trại ba ngày ở một địa điểm xa thành phố. Ngay tức khắc, tôi đề xuất đi Đà Lạt. Ở đấy, có nhiều đồi núi. Dương, cậu bạn ngồi dãy bên cạnh gật gù lên tiếng ủng hộ ý kiến của tôi. Nhưng các thành viên lớp đưa ra quyết định thực tế hơn: để không tốn thời gian di chuyển, sẽ đi gần thôi, khu Mũi Né ở Phan Thiết. Ở đấy, mọi người không chỉ sẽ tắm biển thoả thích, mà còn tha hồ làm tiệc nướng barbeque với những thứ đồ biển thật ngon lành. Bắt gặp vẻ mặt thất vọng của tôi, Dương mỉm cười, an ủi riêng: “Đi biển chung với lớp cũng vui mà. Nếu Thảo không thích xuống nước thì hóng gió biển cũng khoẻ lắm đó!”. Làm sao cậu ấy biết được tôi chỉ muốn thử cảm giác được lao thật nhanh trên các sườn dốc núi, dù chỉ một lần thôi.

Khu lều trọ lớp tôi thuê ngay sát biển. Mọi người chia thành các nhóm, thay nhau đi chợ, nấu ăn. Tôi vốn sợ nước nên không dám xuống tắm lần nào. Chưa kể buổi chiều tối, gió nổi lên mạnh, cơ thể gầy còm của tôi liên tục ngả nghiêng, chỉ lo té chúi nhủi trên bờ cát. Trừ những lúc nấu ăn, tôi toàn ru rú trong lều của mình. Các bạn không mấy ai nhận ra điều này, trừ Dương. Nhưng cậu ấy cũng lo xách máy đi chụp hình. Lúc về, cậu ấy nhào vô, giúp tôi rửa sạch mấy kí khoai lang chuẩn bị buổi tối, lớp sẽ đốt lửa trại và nướng khoai trên bãi biển. Đêm xuống, lúc mọi người nhảy múa tưng bừng quanh đống lửa bập bùng, cậu ấy nắm chặt tay tôi. Thế là tôi không lảo đảo chút nào nhé, dù gió thốc rất mạnh, khiến cột lửa trại đổ nghiêng sang hẳn một bên.

tuyetmuahe2

“Không hiểu sao, tôi biết rất rõ rằng, nếu được đứng trên hai thanh trượt đó, lao đi với tốc độ đó, mình sẽ có cảm giác giống hệt một con chim dang cánh, chao lượn nhẹ nhàng trong không trung”

Sáng sớm. Mọi người sau một đêm thức khuya và nhảy múa ồn ào còn ngủ say. Bỗng điện thoại của tôi có tin nhắn. Tôi lồm cồm chui ra khỏi lều. Dương mặc gọn gàng, trước ngực đeo chiếc máy ảnh. Cậu ấy hỏi: “Có một chỗ này vui vui. Thảo có muốn đi cùng không?”. Dù sao thì chuyến đi cắm trại của tôi kỳ này cũng chẳng có gì hay, nếu có thêm một thất vọng nữa cũng không sao. Tôi gật, chui vào lều lấy thêm áo khoác.

Cậu ấy và tôi đi bộ dọc theo bờ biển rồi chuyển lên đường lộ. Mặt trời đang nhô dần trên mặt nước xám bạc. Hai đứa vừa đi, vừa nói đủ thứ chuyện trên đời. Bỗng, Dương hỏi: “Nè, nếu có một điều ước, Thảo thích ước gì?”. Tôi chưa kịp trả lời, bỗng, trước mặt hai đứa hiện ra đồi cát. Rất vắng bóng người. Lần đầu tiên, tôi đứng giữa mênh mông là cát. Những sườn đồi phẳng mịn với các khoảng sáng tối chưa có dấu chân người. Cậu ấy bảo: “Dương sợ Thảo buồn, nên dẫn ra đây chụp hình, mai mốt về up lên blog cũng vui!”. Tôi lắc đầu: “Thảo không chụp hình đâu!”. Và không để cậu ấy thất vọng, tôi nói tiếp, thành thật: “Nhưng Dương có dám chơi trượt cát cùng Thảo không?”.

tuyetmuahe

“Mỗi khi đổ dốc, lượn qua các khúc quanh, tôi nhắm mắt, dang nhẹ hai cánh tay. Giây phút ấy, tôi thấy mình giống hệt hình ảnh in dấu từ ngày ấu thơ, giống hệt một con chim đang sải cánh”

Chúng tôi đã chơi trượt cát suốt sáng hôm ấy. Mới đầu là trượt bằng áo khoác. Rồi sau đó, Dương thuê được hai bộ ván trượt từ mấy chú nhóc. Hai đứa lướt qua các ngọn đồi càng lúc càng cao hơn, càng lúc càng xa hơn. Mỗi khi đổ dốc, lượn qua các khúc quanh, tôi nhắm mắt, dang nhẹ hai cánh tay. Giây phút ấy, tôi thấy mình giống hệt hình ảnh in dấu từ ngày ấu thơ, giống hệt một con chim đang sải cánh. Cách tôi một quãng không xa, Dương cũng say sưa bay lượn. Có lẽ, chẳng cần tôi trả lời nữa, cậu ấy cũng hiểu giấc mơ của tôi rồi. Và tôi cũng hiểu, nếu không có lòng thương mến và quan tâm của cậu ấy, mong ước của mình mãi mãi là một điều lập dị buồn cười mà thôi.

 

Phương Thảo

Những bài học cuộc sống: Cái tên bị phát âm sai.

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

 Cái tên bị phát âm sai

          Suốt từ hồi còn nhỏ, tôi cứ tự hỏi tại sao bố mẹ lại quyết định đặt tên cho tôi theo một cách khác thường như vậy.

Mẹ tôi bảo đó là kiểu viết của người Pháp, và được đánh vần theo kiểu Pháp. Còn đối với tôi, nó là kiểu viết của sự kỳ cục và chỉ đánh vần ra rắc rối mà thôi.

Tên tôi là Annettee, phát âm là Annett. Cả hai chữ “e” ở cuối cùng đều là âm câm và không đọc lên. Đúng ra, kiểu viết phổ thông của cái tên này là “Annette”, với chỉ một chữ “e” ở cuối. Nhưng cái tên tôi thì khác – với hai chữ “e” ở cuối.

Tôi cảm thấy cực kỳ khó chịu và bực bội vì mọi người cứ luôn bỏ mất một chữ e khi viết tên tôi, hoặc thậm chí còn bảo tôi rằng tên tôi bị… viết sai chính tả! Không biết trong bao nhiêu năm, tôi chỉ mong có được một cái tên thật bình thường và giản dị như Carol hoặc Amy. Nhưng “Annettee” là cái tên tôi được đặt.

Thế rồi khi tôi học trung học, một người bạn (thân hẳn hoi) bắt đầu gọi tôi là “Annetteé” – tức là nhấn trọng âm vào chữ e cuối cùng. Vì đó là bạn thân của tôi nên mọi người đều tin rằng cô ấy phải biết rõ đọc tên tôi như thế nào, nên họ đều gọi theo như vậy. Thế là bây giờ, mọi người không chỉ viết sai tên tôi mà còn phát âm sai luôn. Khi sắp đến ngày tốt nghiệp, cô bạn bắt đầu nửa đùa nửa thật với tôi rằng rồi nhà trường cũng sẽ đọc tên tôi trên loa là “Annetteé” thôi. Chỉ mỗi lần nghe thấy điều đó là tôi đã thấy chán lắm rồi.

Cuối cùng thì lễ tốt nghiệp cũng đến. Ai nấy đều phấn khởi và có rất nhiều hoạt động hay ho. Vào buổi sáng là lễ trao bảng tên kỷ niệm của nhà trường cho những học sinh xuất sắc và hay tham gia hoạt động xã hội; còn vào buổi chiều là những hoạt động mừng lễ tốt nghiệp bao gồm tất cả các lớp sẽ ra trường.

Tôi đã luôn thích lễ trao bảng tên vì nó rất ý nghĩa. Chúng tôi không phải mặc đồng phục mà được mặc bộ áo dài tốt nghiệp. Sau đó, từng người được gọi tên lên sân khấu, phát biểu, chia sẻ về quãng thời gian học tập tại trường, và rồi sẽ nhận được một bảng tên nhỏ gài trên ngực áo, có tên của nhà trường, tên lớp và thời gian học. Bảng tên được làm rất cầu kỳ (vì là vật kỷ niệm mà), và chúng tôi ai cũng cảm thấy rất vinh dự khi được nhận.

Khi tên tôi được đọc lên để lên nhận bảng tên, tôi thở phào vì người ta đã phát âm đúng tên tôi. Tốt rồi, ít nhất cũng “qua” được một cửa. Và tôi còn mừng húm hơn nữa khi nhìn thấy trên bảng tên, tên của tôi được in hoàn-toàn-đúng-chính-tả! Thật là một ngày lễ tốt nghiệp tuyệt vời!

Thế nhưng sau khi tôi được gài bảng tên lên ngực áo và tôi bước ra chỗ micrô chuẩn bị phát biểu, thì chợt tôi nghe thấy những âm thanh rất quen-thuộc: tất cả bọn bạn tôi ngồi ở phía dưới sân trường đều đang hò reo hết cỡ: “Annetteé Ford! Annetteé Ford!…”.

Tôi thật không thể tin vào tai mình. Khi nhà trường đã đọc đúng tên tôi thì “bọn chúng” vẫn cố tình “nguyền rủa” một ngày của tôi bằng cách đọc sai đi. Nhưng khi tôi bước trên sân khấu đầy tự hào vì mình sắp tốt nghiệp và vì bảng tên vừa được nhận, thì tụi bạn tôi không chỉ kêu “Annetteé Ford!”, họ còn hò reo: “We love you!” và vẫy tay loạn lên với tôi như thể tôi là một ca sĩ nổi tiếng vậy. Thậm chí, còn có những bạn ở lớp khác cũng kêu to: “Annetteé! Tên hay lắm!”…

Và vào khoảnh khắc đó, tôi chợt thấy cái cách phát âm “Annetteé” cũng rất dễ thương, và tụi bạn tôi chưa bao giờ đáng yêu đến thế. Chúng ta đều có thể chọn cách nhìn một sự việc là điều tồi tệ hay điều tốt lành. Tôi quyết định sẽ chọn cách nhìn ra vẻ đẹp của cái tên mình. Nó bị phát âm sai thì sao chứ? Chính vì một cái tên “viết theo một cách kỳ cục và phát âm theo cách không giống ai” đã khiến cho ai cũng nhớ tên tôi đấy thôi! Và tôi là người duy nhất khi bước lên sân khấu được rất nhiều bạn ở phía dưới reo tên, có lẽ chỉ một phần vì những hoạt động tích cực của tôi trong trường, còn một phần vì cái tên “lập dị” của tôi nữa.

Điều đã xảy ra ngày hôm đó không chỉ là lễ tốt nghiệp trung học của tôi, mà tôi còn tốt nghiệp cả trong tiềm thức, để nhận ra rằng, với cái tên “khác thường” của mình, tôi hoàn toàn không phải là kẻ thiếu may mắn mà ngược lại, cái tên đã tự nhiên giúp tôi ghi dấu ấn vào trí nhớ của bạn bè.

Dù tôi biết rằng cô bạn tôi ban đầu đã cố tình gọi tôi là “Annetteé” chỉ vì đó là tên… con cún nhà cô ấy J.

Annettee Budzban

Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Những ô cửa mở

Tặng 12A1

 

Tháng Ba. Nắng chói chang xuyên thủng lớp bê tông dày cui để chui vào tận lớp học. 11 giờ trưa, lớp nó biến thành chảo lửa. Đứa lấy khăn ướt dấp dấp lên trán, đứa vù vù quạt mini, đứa lè lưỡi săm soi kim giây đang nhích từng chút. Trên bảng, thầy Toán vẫn say sưa giảng về đạo hàm và tích phân. Giọng thầy cứ sang sảng, đều đều. Nó gục mặt lên bàn, hai tay vẫn giữ khư khư cuốn sách ngụy trang. Đang lim dim thì bàn tay búp chuối của Mai mập đập bụp lên vai nó:

-Ông này! – Tiếng Mai mập thẽ thọt.

-Gì bà? – Nó nhăn nhó.

-Thảm họa 2012 sắp tới rồi đấy, biết gì chưa?

-Còn thảm họa nào nữa? Tôi tưởng trời thế này, đói khát và buồn ngủ díp hết cả mắt mà vẫn bị quấy nhiễu đã là thảm thảm họa rồi chứ?

Mai nguýt nó một cái rõ dài và thôi không lèo nhèo gì nữa. Nó lại gục mặt xuống bàn, tranh thủ làm một giấc chập chờn. Thế rồi chuông reo hết tiết, cả lớp gào rú lên trong không khí oi nồng của buổi trưa hè ngột ngạt.

“..Nó lại gục mặt xuống bàn, tranh thủ làm một giấc chập chờn. Thế rồi chuông reo hết tiết, cả lớp gào rú lên trong không khí oi nồng của buổi trưa hè ngột ngạt…:

Năm nay, mùa Hè đến sớm. Điều đó đồng nghĩa với việc bọn nó cũng chẳng còn nhiều thời gian. Thi học kì xong là chạy sô như điên, rồi thức đêm, rồi lại thi, rồi thi xong thì chả biết còn có dịp nào để gặp nhau nữa. Nó vừa đạp xe vừa nghĩ bâng quơ, cứ thấy tiêng tiếc thời gian thế nào. Ấy thế mà thoắt cái đã hết veo ba năm. Còn nhớ như in đầu năm lớp 10, cái dáng lùn tẹt của Mai mập chẳng hiểu bằng cách nào lăn với vận tốc kinh hoàng về phía nó. Hai đứa ngã chổng kềnh ngay giữa hành lang. Thế là quen, thân, rồi năm nào cũng năn nỉ ỉ ôi thầy cô cho ngồi cạnh nhau để làm “đôi bạn cùng tiến”. Một dạo, mấy thằng bạn cứ gặng hỏi nó có thích Mai mập không. Nó bảo không, nhưng trong lòng chợt nhói lên một cái. Thực ra là có thích một ít, nhưng ngẫm đi ngẫm lại thấy làm bạn an toàn hơn nên nó chọn “không”.

*

Giữa tháng Ba, lớp trưởng cặm cụi lập một trang Facebook riêng cho cả lớp, cover là ảnh lớp nó nằm la liệt trên bàn vào những giây cuối của tiết năm. Thầy giám thị từng add facebook của lớp nhưng đã bị lớp trưởng thẳng tay… remove. Lý do rất chuối nải: Thằng Tuấn lớp phó đang trồng cây si con gái thầy, và ngày nào nó cũng mò lên đấy để hỏi han bí kíp cưa cẩm từ hội trai làng lẫn gái làng trong lớp. Lắm thầy nhiều ma, thằng Tuấn trầy trật mãi mà chẳng có nổi một cái hẹn, nhưng lớp nó nhờ thế mà cũng có khối việc để buôn ngoài mấy chồng đề thi cao ngất ngưởng. Vui phết!

Tiết sinh hoạt, trời bỗng kéo mây sầm sì, nghe dậy lên mùi lá cây khô lẫn với mùi của cái nắng ban chiều chưa tắt. Rồi mưa rào. Gió thổi phần phật làm bay cả xấp giấy nháp trên bàn nó. Mặc kệ mưa hắt cả lên sách, ướt cả áo, mấy đứa ngồi gần cửa sổ đồng loạt nhổm hết dậy để mở tung hai cánh cửa sổ. Thầy chủ nhiệm gỡ gọng kính, thong thả xóa mấy hình vẽ trên bảng, nắn nót ghi dòng chữ đủ sức khiến bất cứ đứa nào ngủ mê giờ này cũng phải bật dậy: “Thầy Minh dạy thể dục bị chấn thương đầu gối nên phải nghỉ dưỡng từ giờ cho đến hết năm. Cô Loan sẽ dạy thay thầy!”. Cả lớp đồng thanh gào lên. Nó cũng ú ớ chưa biết bình luận sao thì Mai mập nhỏ nhẹ:

-Lời cảnh báo của tôi đã trở thành sự thật. Haizzz…

-Vậy là bà biết vụ này từ trước? Thế ra đây chính là “thảm họa” sao?

-Chánh xoác! Trong một lần đi lấy tài liệu ở phòng giáo viên, tôi đã vô tình nghe lỏm được.

“..Lý do rất chuối nải: Thằng Tuấn lớp phó đang trồng cây si con gái thầy, và ngày nào nó cũng mò lên đấy để hỏi han bí kíp cưa cẩm từ hội trai làng lẫn gái làng trong lớp…”

Ra về, mặt nó cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ vì mải nghĩ về cái đầu gối của thầy Minh. Không hẳn vì cô Loan khó, lớp nào rơi vào tay cô thì chỉ có nước hít đất với chạy bộ mệt nghỉ. Cũng không hẳn vì thầy Minh dễ, cứ đến kì thi là thầy lại hào phóng cộng thêm ba điểm cho mấy đứa có giấy chứng nhận còi xương, tụt can-xi hay yếu tim trong lớp. Không phải vì mấy lý do tầm thường ấy. Mà vì lớp nó đã gắn bó với thầy ngót nghét cũng gần ba năm rồi. Mùa chia tay còn chưa tới, thầy nỡ lòng nào “sang nhượng” lớp nó cho cô Loan sao?

*

Buổi học thể dục đầu tiên diễn ra êm xuôi. Nhưng đến buổi thứ hai, 54 nhân lớp nó bị sốc nhiệt tập thể. Cuộc marathon bốn vòng quanh sân khiến đám con gái ngất lên ngất xuống, cánh con trai thì thở phì phà phì phò như trâu. Cuối buổi, đứa nào cũng tu nước ừng ực, rồi ngồi phệt ra giữa sân mà thở. Tối về, cả lớp lũ lượt kéo nhau lên facebook để than đau vai nhức xương. Mai mập tội nghiệp nhất. Bốn vòng với đứa khác cực một, thì Mai mập cực mười. Vận nội công để gần 60 kí lô ấy lăn đều trên sân là cả một vấn đề. Sang buổi tập thứ ba, mới chạy được non hai vòng thì Mai mập lăn đùng ra sân bất tỉnh. Mấy tên con trai hốt hoảng hò nhau khiêng Mai mập chạy như vịt vào phòng y tế gần đấy. Mai mập bị tụt huyết áp và được miễn buổi tập hôm đó, còn nó được lệnh ở lại và để mắt tới “bệnh nhân”. Khi lớp bắt đầu giãn ra, Mai mập mới hé mắt nhìn nó thều thào: “Chưa bao giờ bị tụt huyết áp mà tôi lại thấy… hạnh phúc như lúc này!” Nó cám cảnh ngồi bó gối ngó mông lung ra ngoài sân, chẳng buồn nói năng gì, chỉ thấy giận cô Loan ghê gớm.

Những tưởng xì-căng-đan tụt huyết áp của Mai mập sẽ khiến cô Loan động lòng mà rút bớt tần suất luyện tập. Nhưng không, bốn vòng là bốn vòng, chỉ khác cái là bọn nó được khởi động kĩ hơn. Mặt cô Loan lạnh băng. Nhìn Mai mập nhăn nhó, tức nước vỡ bờ, nó đã làm một chuyện động trời: Trước 53 cái miệng đang ngoác ra than thở, nó bật dậy, tiến về phía cô Loan và đề nghị với cô về một cuộc hẹn sau buổi học. Xong, nó nín thở. Phía dưới, cả lớp xì xồ bàn tán vì chẳng hiểu nó đang làm trò quái gì. Cô Loan tròn mắt nhìn nó. Một giây… hai giây… ba giây trôi qua. Tới giây thứ bốn, cô Loan gật đầu. Tim nó như muốn bay ra khỏi lồng ngực.

*

Nó hẹn cô Loan ở quán chè Cây Sấu sau giờ tan học. Chuông vừa reo, nó lao ra khỏi lớp như tên bắn. Tới quán Cây Sấu, nó đột ngột giảm tốc và đảo mắt tìm một vị trí đủ kín đáo để bọn trai làng lẫn gái làng trong lớp không nhận ra. Nó gọi một cốc chè thập cẩm rồi ngồi lẩm bẩm nhẩm… lời thoại. Lúc nãy sung quá, nó cứ nói đại thôi chứ đã kịp chuẩn bị gì đâu. Cô Loan tới đúng hẹn. Vừa thấy nó, cô đã tủm tỉm cười. Nó choáng! Chưa bao giờ nó thấy cô cười.

-Em ăn gì? – Cô quay sang hỏi nó.

Phải mất mấy giây sau, khi các nơ-ron thần kinh bắt đầu nhúc nhích, nó mới bối rối:

-Dạ, em gọi rồi. Mà (nuốt nước bọt) hình như cô cũng hay ăn chè ở đây lắm?

-Ừ. Chiều nào thầy cô cũng ra đây.

-Cô với… thầy? – Nó hỏi, tim đập thùng thùng nhưng mắt vờ đảo qua chỗ khác.

-Ừm. Thầy Minh bảo quán này ngon. Thế em với Mai dạo này thế nào rồi?

-Dạ, thế nào là… thế nào ạ? – Nó hoang mang.

-Chứ không phải hai đứa thích nhau mà giả vờ không thích à?

-Ơ, em có nói thế bao giờ đâu?

-Lúc bạn ấy bị ngất, tôi thấy mặt em xanh như tàu lá chuối!

-Ôi, cô ơi…

-À, thầy Minh bảo lớp này lười lắm. Phải tập thể dục mạnh lên còn có sức chạy nốt mấy tháng còn lại chứ. Sắp thi đến nơi rồi…

Nó im lặng, cắm cúi xử hết ly chè. Cô làm nó bối rối quá. Đến tận khi cô gặng hỏi nó gọi cô ra đây để làm gì, nó mới gãi đầu gãi tai: “Lớp nhờ em xin cô cho giảm tần suất luyện tập xuống một tí, sau đó thì tăng dần lên một tí ạ”. Cô tủm tỉm cười, bảo để cô về hỏi ý kiến thầy Minh đã. Nó đứng trơ như cột cờ giữa quán chè một lúc rồi mới lục đục dắt xe ra về. Mà sao thầy Minh và cô lại biết là nó thích Mai mập nhỉ?

“..Nó đứng trơ như cột cờ giữa quán chè một lúc rồi mới lục đục dắt xe ra về. Mà sao thầy Minh và cô lại biết là nó thích Mai mập nhỉ?…”

Nó vừa đi vừa suy nghĩ. Cũng gần hết năm rồi í nhỉ? Ai cũng biết chuyện-hai-đứa hết rồi í nhỉ? Gió chiều thổi mát rười rượi, nghe dậy lên mùi lá cây khô và mùi của cái nắng ban chiều. Hình như trời lại sắp mưa thì phải. Nó nhấn pê-đan và chồm người lên phía trước. Chẳng còn quan trọng nữa những ấm ức nhỏ nhặt. Cũng chẳng còn quan trọng nữa nỗi lo đánh mất tình bạn thân.

Nắng nhạt dần trên vai nó và thì thầm những bản tình ca muộn. Nó thở ra nhè nhẹ, tự nhủ: Hay là…

 

 

MAYY