Người đàn ông chiêu đãi 2 đứa trẻ đường phố và hóa đơn nhà hàng khiến vị khách rơi lệ

Bản gốc được viết bằng tiếng Malayalam (một trong bốn ngôn ngữ chính thuộc hệ ngôn ngữ Dravida ở miền nam Ấn Độ), kèm theo cả ảnh để chứng minh đây là câu chuyện hoàn toàn có thật.

Nhân vật chính của chúng ta, chúng ta hãy tạm gọi ông ấy là Ngài H, đang ở thành phố Malapurram thuộc bang Kerala (Nam Ấn), để họp mặt kinh doanh với đối tác. Ông đã dành cả ngày để nói chuyện với những đối tác kinh doanh thương mại giống như ông, những người ngày ngày đều làm việc như một cái máy.

Cảm thấy có chút mệt mỏi, ông đã quyết định nghỉ lại một đêm trong thành phố. Ông thuê một căn phòng và nghĩ rằng sẽ tự tìm cho mình một bữa ăn thịnh soạn trong thị trấn này, vì đây là nơi được biết đến với nền ẩm thực khá phong phú.

Ông cảm thấy thực sự đói và bước vào một khách sạn ngay gần đấy, sau đó nhanh chóng gọi món. Khi những món ăn đã sẵn sàng trên bàn, ông đã đói đến mức nghĩ rằng mình có thể ăn hết luôn những món ngon này.

Nhưng vào chính thời điểm này, ông đã nhìn thấy những đôi mắt nhỏ đang nhìn trộm qua tủ kính, nhìn những món ăn ngon mắt đang được phục vụ và cả những người đang thưởng thức chúng.

opo-1453290674-1454043465506-crop-1454043470389

Ngài H cảm thấy đau nhói tận sâu trong trái tim mình. Ông vẫy cậu bé lại gần và thấy rằng cậu bé không chỉ có một mình, bên cạnh cậu còn có thêm một cô em gái nhỏ.

Ánh mắt hai đứa trẻ lại phản bội chúng một lần nữa, khi chúng chỉ nhìn sững vào bàn thức ăn mà không hề chú tâm đến người vừa đưa chúng vào bên trong nhà hàng này là ai.

Ngài H hỏi 2 đứa trẻ có muốn ăn món gì trong thực đơn không, chúng lắc đầu và chỉ vào những đĩa thức ăn nóng hổi ở trên bàn.

Cậu bé dường như sắp bổ nhào vào đĩa đồ ăn nhưng cô em gái đã kịp ngăn lại. Cậu bé hiểu ý rồi sau đó cả hai cùng đi rửa tay trước khi ăn.

Rửa tay xong chúng quay trở lại bàn ăn. Không nói, không cười, cũng không hề gây ra rối loạn nào. Sau khi ăn xong, chúng lại đứng lên đi rửa tay một lần nữa, sau đó rời đi.

Ngài H đã không hề chạm vào đồ ăn của mình cho đến tận lúc đó. Ông thấy cơn đói của mình được xua đi một cách thỏa mãn lạ kỳ, ông tìm thấy một cảm giác hiếm hoi mang tên “thành tựu”.

Ông lại một lần nữa gọi món, lần này là để bản thân ông thưởng thức, sau đó gọi thanh toán. Sau khi rửa tay xong quay trở lại chỗ ngồi, ông nhìn tờ hóa đơn để trên bàn mình.

Ông đã bị xúc động. Một giọt nước mắt khẽ rơi. Nhìn người đàn ông tại quầy thu ngân và mỉm cười. Tuyệt vời là anh ta đã đáp trả lại ông bằng một nụ cười còn rạng rỡ hơn thế.

Và đây là hóa đơn thanh toán mà ông đã nhận được. Không hề có số tiền ghi trên đó, mà chỉ có một lời nhắn:

nguoi-dan-ong-chieu-dai-hai-dua-tre-duong-pho-va-hoa-don-cua-nha-hang-da-khien-vi-khach-roi-le

Theo Trí Thức Trẻ

Truyện ngắn: Lời thú tội của Mặt Trăng

1. Tôi có một bà chị, chính xác là hai, nhưng cứ đề cập đến một đi đã. (Ui, một đã là… quá nhiều!!!) Số là từ hồi lên cấp 3, tôi đỗ trường chuyên và lên thành phố học, bà chị tôi lúc đó đang học năm thứ 2 Đại học. Và thế là nghiễm nhiên, 2 chị em về “góp gạo thổi cơm chung”. Ngày 2 chị em đoàn tụ, bố mẹ mừng vui, chị em hớn hở, ríu rít đi sắm sửa bao nhiêu thứ trong nhà, cho một cuộc sống “có chị có em”

Nhưng than ôi, cái “hạnh phúc mong manh” ấy chỉ đến và trú ngụ trong căn phòng trọ của chúng tôi chưa đầy ba tháng. Tôi nhận ra tôi là mặt trăng, còn bà ấy là mặt trời. Bắt đầu là những mâu thuẫn “nho nhỏ như con thỏ”, kiểu:

– Bật đèn bàn mà học, mày để bóng neon chị không ngủ được. (Nhưng khổ nỗi là ánh vàng của đèn bàn làm tôi lờ đờ buồn ngủ chỉ sau 5 phút thì còn học nỗi gì???)

Rồi kiểu:

– Ra giặt quần áo đi kìa, ngâm một ngày rồi đấy!

Tại sao bà ấy lai nhăm nhe nói lúc tôi đang cáu vì giải bài Toán không ra? Thế là tôi xẵng giọng:

– Em đang bận, chị cứ để đấy, không phải giặt đâu mà lo.

Và thế là bà ấy cũng không vừa:

– À, lại còn thế, con gái gì mà… (Tất nhiên đằng sau chữ “mà” là vô số điều mà con gái không nên có!)

Rồi lại kiểu:

– Tại sao lại đi đầu trần dưới nắng thế kia? Muốn ốm phải không?

– Có mỗi một lần em quên mũ thôi mà. Chị làm gì mà nghiêm trọng thế?

Ngay lập tức:

– Có biết thương ai không hả? Ốm lăn ra đấy thì lại khổ chị, khổ bố mẹ… Lớn rồi mà không biết lo thân… blah blah…

Chưa hết:

– Tờ báo HHT em mua sáng nay chị có thấy đâu không?

– Tao cho cái Nga mượn rồi.

Đáng lẽ ra tôi cũng không “ki bo” đến mức phải hét ầm ĩ lên, nhưng đằng này, vấn đề không phải là cho ai mượn, vấn đề là bà ấy đáp lại bằng một giọng tỉnh bơ như không. Cứ như trêu ngươi ấy!

 

2. Mâu thuẫn được đẩy lên “cao trào” khi một hôm, sau một hồi quát tháo ầm ĩ về chuyện tôi bùng một tiết học ra ngồi net (để viết mail cho đứa bạn ở nhà. Lẽ nào bà ấy không có bạn ở quê nữa???) Thế là, không cần “thương xót” cái tài khoản còm cõi trong điện thoại, bà ấy phone ngay về papa&mama để “Đấy, bố mẹ xem, nó dám thế đấy…”.

Hôm ấy, tôi tức tưởi khóc, không phải vì trận quát của bố mẹ ngay sau đó, mà vì tôi thấy tủi thân vô cùng. Chị em ở với nhau, ai lại đối xử với nhau như thế bao giờ?

thutoi2

Tôi trốn vào nhà tắm, vặn nước chảy thật to và rấm rứt khóc một mình. Tôi muốn được tự do. Tôi muốn “tự quyết” lấy cuộc sống của tôi. Ôi, tôi thật là ghen tị với mấy đứa bạn tôi, đi học xa nhà, chúng nó thuê một phòng trọ, tự ăn, tự ở, tự làm tất thảy những gì mình thích. Rồi trong lúc bi quan, tôi lại nghĩ đến câu nói tôi đọc được ở đâu đó và bây giờ nó “nhảy chồm” ra, cực kỳ hợp tình hợp cảnh: “Kẻ mạnh là kẻ làm được những gì mình thích, kẻ yếu là kẻ chỉ làm được những gì họ được cho phép làm”. ừ, bất hạnh thay, tôi là một kẻ yếu. Hic!

 

***

3. Vì thế nên hẳn mọi người sẽ hiểu tại sao nếu khi trước tôi sắp phát điên vì xì-trét thì bây giờ tôi suýt… điên thật vì SUNG SƯỚNG khi nghe tin bà ấy sẽ đi thực tập hẳn một tháng. Ôi, tự do muôn năm, muôn năm tự do!

Tối hôm trước, lúc bà ấy chuẩn bị lên đường, tôi tíu tít xếp quần áo cho bà ấy, nói chuyện ríu rít. Bà ấy dặn dò tôi những gì, mà thú thực là bây giờ, tôi cũng chả nhớ nữa. Đại khái là không được bỏ bữa, không được bùng tiết, không được ngâm quần áo trong chậu lâu quá, rồi lại phải biết chi tiêu tiết kiệm…

Một tháng tự do của tôi bắt đầu ngay sau đó.

Đầu tiên là tôi tha hồ tung tẩy sau mỗi buổi đi học về. Tôi đến nhà mấy đứa bạn, buôn chán rồi lại kéo chúng về nhà nấu nướng. Tôi có thể ngâm đồ đến lúc bắt buộc tôi phải giặt. Tôi thích ăn lúc nào thì ăn, thích ngủ lúc nào tôi muốn. Thích mua những thứ tôi thích. Nói tóm lại, Thích là Được!

Tôi cũng gần như “tuyệt giao” với bà ấy. Nhưng là tôi thôi. Còn bà ấy vẫn thường xuyên nhắn tin cho tôi, kiểu: “Ăn cơm chưa? Nấu cơm ăn hay đi ăn cơm bụi?”, “Đi học thì nhớ mang mũ, lúc tối chị xem thời tiết thấy hôm nay Hà Nội nắng đến 36 độ”, “Hết tiền tiêu chưa? Ngủ một mình có sợ không? Sợ thì cứ bật bóng neong mà ngủ…”. Tôi vẫn có cảm giác là bà ấy… không chịu tha cho tôi dù đang cách xa nhau… 200km.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Chẳng có dấu hiện gì báo trước, đoàng một cái, tôi lăn ra sốt, chỉ sau một lần quên mũ. Tệ hại là đúng thời điểm thi đội tuyển quốc gia đang đến hồi nóng bỏng. Tệ hại nữa là, sau quãng thời gian tung tẩy kiểu “Thích là Được”, “ngân quỹ” của tôi bị hao hụt nghiêm trọng, chỉ còn đủ tiền mua một ít thuốc và một ít hoa quả. Dế của tôi thì đã bị “đói pin” hơn ba ngày. Không hề có một sms được gửi đến, không có một cuộc gọi nào. Tôi không đến được lớp, và dường như bị cô lập trong căn phòng đầy ắp tự do của mình!

Buổi sáng, tỉnh dậy, dù đầu óc, mình mẩy đều đau nhức nhưng tôi vẫn đến trường để dự thi. Tôi ngán ngẩm nhận ra chậu quần áo tôi ngâm từ… tuần trước vẫn án binh bất động trong nhà tắm. Hết sạch quần áo, tôi liếc sang chiếc quần Jean và chiếc áo màu vàng nhạt của bà ấy. Đây là bộ quần áo mà hôm đi Lạng Sơn chơi, bà ấy đã xách về cho tôi, nhưng tôi chê xấu không mặc. Thế là bà ấy mặc luôn.

Tôi thử nguyên bộ quần áo ấy. Đứng trước gương và ngắm nghía. Tôi nghe mũi mình cay cay khi trong tích tắc nhận ra rằng, tôi và bà ấy giống nhau biết bao! Đôi mắt này, cái trán dô này, cả cái miệng hơi hếch lên bướng bỉnh… Không! Giờ thì thực sự tôi muốn có bà ấy bên cạnh mình, bất kể tôi có ốm hay không?!

Tôi không còn nhớ tôi đã như thế nào trong phòng thi với cái đầu nóng hơn 39 độ. Khi tôi lê bước về đến nhà, đã thấy bà ấy ngồi thu lu bên mâm cơm đã nấu sẵn, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc di động. Thoáng thấy tôi, bà ấy bật dậy như một chiếc lò xo và… lại quát ầm lên:

– Mày làm sao mà cả tuần liền không nghe điện thoại? Sao không nhắn tin cho chị? Chị tưởng mày nửa đêm bị ma bắt đi rồi, mày không biết là chị mày lo cho mày thế nào à? Đồ vô tâm, vô duyên…

thutoi3

Tôi không chú ý đến âm lượng cũng như nội dung những gì bà ấy bắn ra. Tôi nhìn chằm chặp vào bà ấy, lắp bắp hỏi:

– Hơ, em quên sạc pin… chị… chị về sớm thế? Sao không báo trước… em tưởng… một tháng…

– Sao? Tiếc nuối vì tự do kết thúc sớm quá à? – Bà ấy hùng hổ – Hừm… thì đúng là một tháng thật, nhưng sốt ruột quá, lại lo không biết mày ăn uống kiểu gì, lại thi cử đến nơi… Phải cố làm nhanh báo cáo rồi xin phép về trước mấy hôm… – Giọng bà ấy tự nhiên nhỏ dần đều. Xong, nhìn tôi chòng chọc:

– Trời, mày ốm đấy à? Chết, sao mà nóng thế này….

– Không, em có bị làm sao đâu, ngủ một giấc là khỏe ngay… Thôi, em đi rửa mặt rồi vào ăn cơm…

Tôi nói nhanh, lại chạy ào vào nhà tắm, lại xả nước thật to và khóc cho đến lúc cánh cửa nhà tăm bị lay ầm ầm và tiếng bà ấy thánh thót chót vót “trên quãng tám”:

– Làm gì mà chậm như rùa thế? Ra ăn cơm rồi tao mua lá xông cho, chiều xông….

 

***

4. Tôi đã trượt vào đội tuyển quốc gia. Nhưng tôi biết, tôi đã vượt qua “cuộc thi tìm hiểu… bà chị mình” với số điểm xuất sắc được tính bằng yêu thương. Nhiều lúc tôi lại lẩn thẩn nghĩ, nếu bà ấy không… chịu xa tôi gần một tháng, nếu tôi không tung tẩy đến mức ốm lăn ra… thì có lẽ bây giờ, tôi vẫn sẽ là mặt trăng, bà ấy vẫn là… mặt trời ?

Bà chị khó tính ơi, có thể ngày mai, hai chị em mình vẫn chí choé, vẫn mặt nặng mày nhẹ với nhau, nhưng em biết rằng, có những thứ khi đã tìm được rồi sẽ không bao giờ mất đi được!

 

Cao Hoài

 

Phép màu của bà Chín

Trong xóm chợ, nhà nhỏ Hiếu đối diện nhà tui. Má nó mất sớm, ba đi lấy vợ khác, nó sống với bà ngoại. Hai bà cháu nghèo xơ nuôi nhau. Ở chợ, sạp hàng của bà Chín ai cũng biết. Lâu lâu, có người bán dạo ở đâu tới ké một bên góc sạp, xin bày ké đồ nhựa hay quần áo đổ xôn một buổi, bà Chín vác chổi chà rượt chạy rớt dép. Khách mua trái cây mà lựa lên lựa xuống, trả giá kèo nài, bà Chín cạnh khóe nhức óc. Cũng hệt như ngoại nó, nhỏ Hiếu chưa bao giờ chịu thua ai một li. Nó cân hàng, đếm trái cây, tính tiền nhanh như chớp. Lúc cần, nó cũng chống nạnh cãi, ngoác miệng vã ra trò.

Bỗng dưng tháng trước, nhỏ Hiếu mon men qua gặp má tui, xin phụ rửa chén. Má tui bán canh bún, tiền lời chẳng bao nhiêu, mướn thêm người rửa chén làm gì. Thế nhưng nhỏ Hiếu chắc cú: “Thím cứ mướn con đi. Thím trả bao nhiêu cũng được!”. Má tui cười: “Trả bằng canh bún được không?”. Má tui nói chơi, vậy mà nhỏ Hiếu gật đầu cái rụp: “Dạ, cũng được. Bữa sáng và bữa trưa luôn, được hông thím?”. Vậy là má tui đành phải nhận nhỏ Hiếu qua làm.

Nhỏ Hiếu rửa chén bát sạch bong. Giúp má tui dẹp hàng, mình Hiếu xách cái bàn gỗ hay cái nồi nước lèo vô nhà, nhẹ tưng. Lạ là cái tính hung dữ của nó cũng biến đâu mất tiêu. Mấy lần má tui quạu chuyện gì đó, trách rầy nó. Tưởng con nhỏ sẽ trả treo, ai dè nó im ru.

Chỉ có điều, làm ở nhà tui nhưng hồn vía nhỏ Hiếu vẫn gửi tuốt bên sạp hàng trái cây của bà Chín. Hễ thấy khách tới sạp, là nó buông hết, băng ngay qua bên kia, bán xong mới quay lại. Tới giờ cơm, nó ăn quấy quá mấy miếng, rồi chạy về lo cho ngoại. Má tui ngạc nhiên: “Bà Chín canh hàng được rồi, mắc chi con phải chạy tới chạy lui vậy Hiếu?”. Nó làm như không nghe hỏi, cắm cúi rửa chén tiếp.

Làm việc bên nhà tui chưa đủ, nó còn xin rửa ly chè buổi tối ở hàng chè cốc-tai đầu chợ. Trong chợ đồn rằng Hiếu còn nhỏ mà đã có tính ham tiền. Phải ham tiền lắm thì mới làm việc quên chết như vậy chớ.

phepmau

Dần dần, người trong xóm chợ nhận ra bà Chín dạo này… hiền hẳn. Bà bớt phần càu nhàu với khách. Mấy đứa nhỏ bán hàng rong bày lềnh khênh móc chìa khóa, mũ nón đổ đống ngay trước sạp trái cây, bà cũng không cự nự như trước. Bà thường ngồi khuất trong nhà, ít ra ngoài. Còn nhỏ Hiếu, nhiều bữa tui bắt gặp nó ngồi thẫn thờ, ngó đâu đâu.

Hôm rồi, má gọi nhỏ Hiếu vô, đưa cho nó tiền công tháng đầu. Nó tròn mắt: “Thím trả tiền cho con thiệt sao?”. Má tui hứ một phát: “Bộ mi tưởng tao chỉ trả công bằng mấy chén bún thôi hả. Nhưng nè, khai thiệt đi, mi kiếm tiền lo chuyện chi?”. Con nhỏ cúi gằm mặt, hai má bỗng ướt nước: “Ngoại con bị mù thiệt rồi. Hồi năm ngoái còn thấy mờ mờ. Bây giờ thì chẳng còn nhìn được chi nữa. Con ráng làm nhiều, để dành tiền, đưa ngoại đi bác sĩ mổ mắt, thím ơi…”

Má tui đi vận động các cô bác trong chợ cùng đóng góp tiền đưa bà Chín đi mổ thủy tinh thể. Nhỏ Hiếu mừng đến nỗi chẳng biết nói gì, cứ vịn tay ngoại nó, rồi mếu. Hôm bà Chín được tháo băng, người trong chợ xô qua thăm. Bà Chín nắm tay từng người, nhắc đi nhắc lại: “Cảm ơn cô bác nhiều. Giống như tui được ban phép màu vậy…”. Má tui cười: “Không, phép màu của bà Chín chính là nhỏ Hiếu đó!”.

 

Lê Minh Phát

 

 

 

 

Truyện ngắn: Nghe bởi trái tim

Ấy biết không, có một công việc part time rất thú vị, rất đơn giản, rất… có thu nhập, và lại vẫn giúp mình có thêm trải nghiệm – “sau này ra đời đỡ bỡ ngỡ”. Ấy có muốn thử không? Tớ sẵn sàng chia sẻ!

Thành thật… khoe: Tớ đang làm một trong các nhân viên trực điện thoại của tổng đài có tên là “Nghe bởi trái tim”. Dù là công việc part time, nhưng tớ có thể làm cả ngày. Vì tổng đài “xịn” đến mức nhân viên không phải ngồi ịch một chỗ đâu: mỗi người có một mobile riêng, và đấy, muốn tung tăng đi đâu thì đi, miễn là khách hỏi gì thì đều trả lời được (tất nhiên, trong một phận sự và giới hạn nhất định thôi. Mình có phải bách khoa toàn thư đâu?).

Nào, bây giờ ấy hứng thú hơn rồi chứ? Bắt đầu nhé!

 

***

 

Đầu tiên, ấy không phải lo lắng một milligam nào về “vấn đề chiều cao, vấn đề cân nặng”. Ngay cả đòi hỏi “giọng chuẩn, không nói lắp, không nói ngọng” cũng không cần thiết!

Ấy cũng đừng lo rằng mình: ngố, nhí nhố, trẻ con, lơ nga lơ ngơ chẳng biết gì .v.v. Tớ đây là một ví dụ điển hình cho tất cả những thứ đó gộp lại. Mà tớ, vẫn làm việc tốt đấy thôi?

Cực kỳ đơn giản, ở vòng phỏng vấn, ấy sẽ được đề nghị thử tư vấn một ca xem thế nào!

Sau đây, tớ sẽ trình bày nguyên xi ca tư vấn của tớ.

 

***

 

Cầm trong tay cái điện thoại rất xinh. Nó im lìm, trong khi tim tớ rung bần bật.

Và, khi nó kêu inh ỏi, rung bần bật, thì tim tớ – dường như đứng yên. Thu hết… dịu dàng, giọng tớ run run:

– Tổng đài Nghe bởi trái tim xin nghe!

– Alô. Cô, tôi muốn hỏi, có những chỗ nào tương tự như… hừm, nói lịch sự là trung tâm điều trị tâm thần, còn thẳng toẹt ra là… nhà thương điên?

– Xin lỗi cô… cháu không hiểu?

– A, thế nào nhỉ… à, hay như này: chỗ của các cô là ở đâu? Tôi muốn đến để được tư vấn… nội trú luôn! Tôi ăn ở ngủ nghỉ ở đấy luôn!

– Xin lỗi cô, tổng đài của cháu không cung cấp dịch vụ nào như vậy ạ. Nhưng, cô có thể nói rõ ràng hơn mọi chuyện, có lẽ cháu sẽ giúp cô được điều gì chăng?

– Giúp thế nào? Tôi điên mất thôi! Giời ơi! Muốn vào trại tâm thần cũng khó thế đấy!

Cụp! Một âm thanh khô khốc vang lên.

traitim3

Liệu… có nhầm lẫn gì không? Tớ vừa nghe tiếng “cụp” hay “pằng” thế nhỉ? Mặt tớ méo xẹo nhìn Sếp tuyển dụng. Ngạc nhiên, thấy Sếp cười:

– Chờ đã!

– Dạ?

– Em hãy đợi một tẹo!

Tớ không hiểu Sếp có ý gì.

– Cho người ta một cơ hội, em hiểu không? Để họ một chút tĩnh tâm, rồi họ sẽ gọi lại. Nhưng em phải đợi. Chắc chắn, phải đợi!

Hơi ngạc nhiên với khẳng định như đinh đóng cột ấy, tớ gật đầu, ngồi đợi. Đợi y như chờ một cuộc hẹn.

Và không sai. Khoảng 3’ sau, mobile tớ lại rung lên. Vẫn số máy khi nãy.

– Xin lỗi cô, vừa nãy tôi hơi không phải!

– Dạ, không có gì ạ. Giúp được cô tẹo nào là cháu vui rồi. Cô cứ gọi cháu bằng “cháu”, chắc cô cũng tầm tuổi mẹ cháu!

– Cám ơn cháu. Cô điên cả người với con bé nhà cô, mới nghĩ vào béng trại tâm thần! Nhưng vào đó cũng chả giải quyết vấn đề gì. Thôi thì, ờ, biết đâu cháu cũng tầm tuổi con gái cô, có lẽ cháu hiểu hơn chăng?

– Vâng, thế thì cô cứ nói đi ạ, cháu xem thế nào.

“Được lời như cởi tấm lòng”, cô ấy bắt đầu tuôn ra một tràng và tớ cố kiên nhẫn nghe hết, không chen vào nửa lời. Dù nghe thì cũng hơi ức chế. ấy có biết chuyện gì không? Cô ấy… dỗi con gái vì cô bạn này “béo như con heo, mẹ bảo phải giảm cân thì không thèm nghe!” (Nguyên văn lời cô ấy!)

 

***

 

Tớ mủm mỉm cười. Hình như các bà mẹ đều giống nhau thì phải. Cô này, nói y hệt… mẹ tớ!

– Cô ơi, thế cô khuyên bảo bạn ấy, cũng y như là cô vừa nói với cháu ạ?

– Ừ. Cô nói rõ ràng, đầy đủ thế đấy. Mà nó có nghe đâu!

– Cô à, thực ra thì những điều cô nói, tụi cháu biết hết. Có những điều tự tụi cháu nhận thức được, cô không phải lo lắng quá thế đâu! Cái chính là dẫu có biết, thì nhiều khi mình hơi thiếu động lực để thực hiện. Nên, thay vì ra rả khuyên can, cô hãy nghĩ xem có thể giúp bạn ấy có động lực như thế nào.

– Cháu nói rõ hơn đi?

– Thực ra, cháu cũng là một đứa có chỉ số BMI hơn mức bình thường…

 

***

 

Tớ thích bóng đá là một, nhưng thích đá bóng thì phải là mười! Từ hồi còn bé như cái kẹo, tớ đã lê la bóng bánh với tụi con trai (sau đó còn rủ rê được một hội con gái đá cùng!). Nhưng đến khi lớn lớn một chút, đám con trai không cho đá chung nữa. Và hội con gái ngày xưa, giờ cũng mỗi đứa một ngả. (À, tớ chợt nghĩ: có thể tại lâu không được đá bóng, tớ nhớ quá, nên mới “tròn y chang quả bóng”!)

Đợt vừa rồi, trường tớ tổ chức giải bóng đá nữ. Khỏi nói tớ vui đến thế nào! Nhất là khi lại tập hợp được một đội hình rất chi là ổn từ đám con gái (mà mình nghĩ rằng rất là tiểu thư) trong lớp.

Như một con tàu phá băng, đội tớ đánh bại từ đàn chị, đàn em, đến những đồng chí bằng vai phải lứa. Tớ quen và yêu vô cùng cái cảm giác mệt mỏi sau mỗi lần thắng cuộc.

Nhưng, có một trận – tớ đá dở chừng thì bỏ, cho dù không phải tại tớ mệt hay bị đau đến không đá nổi.

Đó là một lớp đàn em, rất nhiệt tình, rất hết mình thi đấu. Nhưng chỉ thế thôi, không một tẹo “kiến thức chuyên môn”. Thay vì đỡ bóng bằng đầu, các em ấy để bóng đập vào mặt (tất nhiên là rát thôi rồi). Đôi khi, chẳng va chạm gì, các em ấy loay hoay tự làm mình ngã!

Trong một lúc, tớ có bóng và đang lao đi, một đàn em xông ra ngăn cản. Và đáng ra có thể cản bằng cách khác, thì em ấy đâm thẳng vào tớ. Uỵch! Hai đứa cùng ngã. Nhưng em ấy không biết cách ngã, và đau hơn tớ nhiều. Lại chưa có kinh nghiệm chịu đau, thế là tèm lem nước mắt.

Dẫu không phải là lỗi của mình, nhưng tớ ân hận vô cùng. Nếu như tớ gầy hơn, va chạm hẳn không khủng khiếp đến thế!

Tớ quyết định mình phải gầy đi thôi.

 

***

– Đấy là bí quyết giảm cân không có trong bất cứ sách vở nào, của riêng cháu!

Tiếng cô ấy cười trong điện thoại:

– Thế con cô không thích bóng banh gì thì sao?

– Thì cũng có nhiều cách để bạn ấy nhận ra. Chân lý vẫn là chân lý, là cái mà mình hướng đến và mình nghe theo, nhất là với teen chúng cháu, đâu có ai bảo thủ! Mà chẳng riêng chuyện mấy kilô cân nặng, trong chuyện học hành, thi cử… nhiều lúc, tụi cháu cũng có những động lực rất kỳ cục và trời ơi như thế. Hơn nữa, chúng cháu lại hơi trái khoáy, không thích cảm giác mình phải làm theo ý ai. Đã biết A đúng, B sai, nhưng nếu cứ có người chỉ bảo mãi rằng đây là sai và thế kia là đúng, thì tụi cháu vẫn cứ nhắm mắt chọn sai cơ!

 

***

 

Kết cục thế nào ấy cũng biết rồi: Tớ được vào làm. Tất nhiên! Tớ đã thuyết phục được cả một phụ huynh cơ mà ?!

– Không, đó không phải là lý do chúng tôi nhận em! – Sếp tớ cười.

traitim2

Tớ nhăn trán. Chợt mắt sáng lên, đầy hiểu biết:

– Vì em đã nghe bởi trái tim!

– Đúng. Và đã nói, cũng bởi trái tim. Thế là đủ!

Tất cả chỉ đơn giản vậy thôi, ấy ạ. Thu nhập của tổng đài là nụ cười và niềm vui của mọi người và mỗi lần lắng nghe là một lần trải nghiệm.

 

***

 

Nếu ấy muốn là một nhân viên như tớ, hãy nhớ: Nghe bởi trái tim và Nói bởi trái tim. Còn nếu muốn liên lạc với bất cứ ai ở tổng đài này, hãy quay số Mở lòng ra, ấy nhé!

À, thể nào ấy cũng ngạc nhiên cho mà xem. Vì có rất nhiều người xung quanh – mà ấy không ngờ, cũng là nhân viên của tổng đài này đấy!

 

Lax

Con cá vược

John mới 11 tuổi nhưng rất mê câu cá. Cậu đi câu cá bất kỳ khi nào có thể, ở bất kỳ nơi đâu, từ cái chòi của bố dựng trên hòn đảo ở giữa hồ nước gần nhà, đến con sông lớn ở quê.

Vào hôm trước khi mùa câu cá vược bắt đầu, John được bố dẫn đi câu cá đêm ở cái hồ gần nhà. Ngồi một lúc thì John cũng câu được vài con cá rô. Thế rồi cậu mắc miếng mồi to hơn và lại quăng cần câu. Chỉ một chút xíu sau đó, John thấy “có động”. Thấy cần câu trĩu xuống, cậu biết ngay rằng một con cá lớn đã mắc mồi. Cậu kéo dần cần câu lên một cách thành thạo trước ánh mắt tự hào của bố mình. Con cá chiến đấu dữ dội, nhưng John cũng là một “tay chuyên nghiệp”. Và cuối cùng, John hào hứng nhấc con cá đã mệt lử vì vùng vẫy lên. Đó là con cá lớn nhất mà John từng nhìn thấy. Nhưng nó là một con cá vược!

Hai bố con mê mẩn nhìn con cá rất to và đẹp. Nhưng rồi bố John nhanh chóng xem đồng hồ. Lúc đó là 10h tối – 2 tiếng trước khi mọi người được phép câu cá vược. Ông nhìn con cá, rồi nhìn con trai mình.

– Con trai, con phải thả nó xuống hồ thôi – Bố John nói.

– Kìa bố? – John kêu lên.

– Rồi con sẽ bắt được những con cá khác, hoặc bắt được một con cá vược khác vào ngày mai – Bố John kiên quyết.

– Nhưng con sẽ chẳng bắt được con nào to như con này nữa đâu! – John sụt sịt nói dỗi.

cauca2

John nhìn xung quanh. Tối thế này nên chẳng còn ai đi câu cá nữa. Cũng chẳng thấy người coi hồ đâu cả. John lại nhìn bố. Dù chẳng ai nhìn thấy hai bố con, và cũng chẳng ai biết John câu được con cá vào lúc mấy giờ, nhưng qua giọng nói và ánh mắt của bố, John biết rằng quyết định đó là không thể nào lay chuyển. Cậu bé buồn bã gỡ lưỡi câu ra khỏi con cá “khổng lồ” và chầm chậm thả nó xuống nước. Con cá quẫy mạnh và biến mất vào làn nước lấp lánh. John tin rằng mình sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy một con cá tuyệt vời đến thế nữa.

Đã 34 năm trôi qua. Bây giờ, cậu bé John đã là một kiến trúc sư rất thành công ở thành phố New York. John cũng thường dắt con trai mình đi câu cá. John đã đúng. Anh không bao giờ bắt được một con cá “hoành tráng” như con cá vược mà bố đã yêu cầu cậu thả xuống nước vào năm cậu mới 11 tuổi nữa. Nhưng John đôi khi vẫn nhìn thấy “con cá vược” đó mỗi khi cậu đứng trước một tình huống đòi hỏi tính kỷ luật, đạo đức, nguyên tắc hành xử. Và anh vẫn luôn làm theo điều bố cậu đã dạy: thả con cá vược, dù chỉ 2 tiếng đồng hồ nữa là mùa câu bắt đầu.

 

Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Lòng tin và 1% hi vọng

1. Một chiều đẹp trời!

Dọn gọn đống bàn ghế ngổn ngang xung quanh, Tân xếp hai cái ghế dài vào sát tường, rồi treò lên đấy ngả lưng. Bên tai nó những giai điệu của Secret Garden vang lên thánh thót. Tân đá gọn quả bóng rổ vào một góc, úp quyển vở lên mặt, mắt díp lại, tận hưởng.

Chẳng mấy khi lại có một hôm an nhàn đến thế. Có 3 tiết thì mỗi tiết đầu học, tiết 2 thể dục, thầy ưu tiên đội bóng rổ vì sắp có giải thi đấu cac trường PTTH nên cho phép tập bóng. Trong lúc cả đội phởn phơ bóng rổ thì Tân ngồi hì hục chép Văn, lần trước không làm bài về nhà bị thông báo về gia đình rồi. Lần này nó cạch.

Ai dè, tiết 3 lại nghỉ, cô đi dự giờ. Tiếc cái công ban nãy hy sinh vô ích, thằng nhóc rủ rê mấy chiến hữu ở lại chơi bóng tiếp. Nhưng bọn kia chơi nãy giờ đủ mệt rồi nên kéo nhau đi chiến game. Tân tức. Đã vậy nó chơi một mình.

Thế là giữa sân bóng rộng, có một thằng nhóc một mình một bóng tập mướt mồ hôi.

Sau nửa tiếng chạy nhảy, bật cao, bỏ rổ, Tân thấm mệt. Thực ra thì chơi một mình cũng buồn, nên nó tìm một góc, trong hành lang sân thể chất ngổn ngang bàn thừa ghế gãy, nghỉ ngơi.

 

2. Nó chẳng biết mình đã chợp mắt được bao lâu. Chỉ biết lúc đang lơ mơ thì có cái gì đó rơi đánh bộp vào mặt nó, gián tiếp qua quyển vở. Tân giật mình, tỉnh giấc, nó dụi mắt nhìn ra ngay vật thể hạ trúng thủ mình chẳng gì khác ngoài quả bóng rổ của nó.

Bất giác, nó nhìn lên phía tường bên cạnh. Có người, nhưng Tân không thể nhìn rõ, ánh sáng mặt trời chiếu đúng hướng đó làm thằng nhóc che tay, hấp háy mắt nhìn. ánh sáng lấp loá phía sau làm Tân ngỡ… thiên thần :)

– Ấy không sao chứ? Xin lỗi nhé! Sợ làm phiền ấy ngủ nên tớ đã lấy bóng mà chưa hỏi! – Giọng con gái dè dặt và… ngọt không thể tả – Tớ mượn tiếp được không?

Mất mấy phút để định thần sau cơn choáng, ở đầu và ở nơi nào đó nơi ngực, nó liền ngồi bật dậy, lấy quả bóng, đập xuống nền gạch, nhìn cô bé trước mặt, mỉm cười: “Chơi cùng, ok!”

 

3. Chuông hết tiết 5 vang lên cũng là lúc sân bóng đầy ắp người. Cuộc đấu 1 chọi 1 giữa tài năng mới trong tuyển của trường với một cô bé lạ hoắc lạ hua khiến người ta không khỏi tò mò.

Tân trông bình thản, nhưng nào ai biết nó lại đang căng thẳng. Lợi thế chiều cao mét tám chẳng tỏ ra hữu dụng hơn so với sự linh hoạt, độ chính xác cao từng cú ném bóng của “nữ tuyển thủ vô danh”. Ban đầu Tân nghĩ ăn may thôi, là nó thả một tí để bé ăn vài quả cho có khí thế, nhưng chẳng mấy mà Tân biết mình nhầm. Tốc độ đi bóng nhanh, những cú đảo người cùng với những quả lên bóng bằng tay trái kỹ thuật làm Tân toát mồ hôi.

bongro2

4. Hơn tiếng trôi qua. Tự nhiên Tân thấy oải thế không biết. Điểm trên sân cho thấy hai đứa nó ngang ngửa nhau nhưng Tân thì biết nó thua rồi, ít ra là về tâm lý. Cứ thế này, Tân cũng không rõ mình có thể cầm cự đến bao lâu nữa. Nó muốn dừng lại, nhưng lưỡng lự, liệu có ai nghĩ nó làm vậy vì đang yếu thế hơn không?

– Đủ rồi nhỉ? Dừng chứ? – Bé hỏi to.

– Ok thôi! Nếu bạn thấy mệt – Tân đáp nhanh.

Bé trả nó quả bóng, nói cảm ơn rồi xách cặp, biến mất vào đám đông xung quanh, chóng vánh như lúc xuất hiện vậy. Tân chưa hết mừng vì thoát khỏi tình huống khó, thì lại bần thần trách mình không làm gì để giữ bé lại, ít nhất để hỏi… tên…

 

5. – Lần này thua lại tại ông đấy. Toàn để ý đâu đâu thôi – Vũ càu nhàu khi mấy thằng rời khỏi sân. Bảo nó không a kay sao được khi mà bọn nó mất không mấy quả ba điểm cho đội bên kia chỉ vì mấy lỗi rất chi là ngớ ngẩn của Tân. Chơi bóng mà đầu óc thằng này cứ như treo tít trên cành mít vậy. Lần này là giao hữu chứ đấu giải mà thế này chắc toi luôn.

– Tôi xin lỗi – Tân đập đập quả bóng xuống nền bêtông, giọng mệt mỏi. Nó thật tình cũng đâu muốn thế, nhưng chẳng hiếu sao…

Dạo này, khi chơi bóng, nó mắc phải cái tật cứ chốc chốc lại ngơ ngáo ngó ra ngoài sân nên hậu quả tất yếu là mất tập trung đúng thời điểm cần tập trung nhất. Điều đó Tân biết, nhưng chẳng hiểu sao nó cứ vô thức làm vậy. Mà cũng chẳng có gì là tự nhiên cả, cũng tại sau cái chiều chơi cùng trên sân, Tân không gặp lại cô bé làm nó toát mồ hôi hột kia nữa. Bé xuất hiện rồi biến mất như một làn gió vậy, nhưng cũng đủ cho một cái gì đó khẽ khàng rung rinh. Với những kỹ thuật mà bé phô ra hôm đấy đủ thấy trình chẳng vừa chút nào, được như vậy thì hẳn luyện tập không ít, nên mê bóng rổ là cái chắc. Vậy thì chẳng có lý do gì để không đi xem những buổi tập hay giao hữu của đội bóng trường cả. Suy luận logic vậy nhưng xem ra lại trái với những gì Tân thấy làm nó không khỏi hoang mang.

– Từ tuần này tập thêm sáng chủ nhật nhé! Đội trường VĐ khó “nhằn” lắm đây!

Thông báo của Đội trưởng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tân, làm mặt nó méo xệch. Một phần vì nó tiếc giấc ngủ nướng sáng Chủ nhật, nay còn đâu! Thêm nữa, chẳng bao giờ nó hy vọng đội tuyển trường nó vào giải sâu đến thế. Ngay từ lúc bắt thăm nhận được tin sẽ gặp đội tuyển trường VĐ ngay trận khai mạc, nó đã chấp nhận giải… Tư rồi :(

 

6. Tinh thần thi đấu đi xuống, cùng với nỗi nuối tiếc giấc ngủ say làm nó thần hồn nát thần tính mò đến sân tập từ lúc 5h30 thay vì 6h30. Sân bóng vắng hoe. Thề là thằng nhóc lại kiếm một chỗ, ngủ nốt giấc dang dở trong khi chờ mọi người đến.

Tiếng đập bóng bôm bốp làm Tân bừng tỉnh, ngóc đầu nhìn, để rồi không tin vào mắt mình nữa. Cô bé đang ném bóng vào rổ ở khu vực 3 điểm kia, chẳng phải là người nó đang tìm sao. Mất 1 giây đắn đo, 2 giây để vuốt lại mái tóc như tổ quạ, nó vừa chạy lại vừa hét, bằng vẻ tự nhiên cố sức nhất có thể:

– Cho tớ chơi cùng được chứ?

Bé ngừng bóng, quay sang nhìn nó vài giây, rồi lại tiếp tục chơi:

– Rất tiếc là không thể!

– Sao lại không? Lần trước chúng ta đã chơi cùng nhau đó thôi? Chơi hai người vẫn vui hơn mà! – Tân nhăn mặt trước lời từ chối thẳng thừng của bé.

– Tại tớ không thích chơi cùng một người không cố gắng tới tận cùng.

Câu trả lời của bé làm Tân tắc nghẹn. Vậy là hôm đó “người ngoài” không nhìn ra, nhưng bé thấy rõ nó đã oải thế nào, và đã cứu nó một bàn thua trông thấy.

– …nhưng nếu cậu giúp tớ được một chuyện thì lại khác – Bé dừng bóng, nhìn thẳng mắt nó, nói. (Giọng vẫn ngọt không thể tả, nhưng không- dè- dặt chút nào)

– Chuyện gì vậy? – Tân hỏi lại tức thì.

– Dễ ý mà! – Bé mỉm cười làm Tân tự nhiên cảm thấy điều mình sắp nghe chẳng ngon ăn cho lắm.

 

7. – Không được đâu em ạ – Câu trả lời của đội truởng hệt như những gì Tân nghĩ. Điều đó nó cũng hiểu được thôi, một đội bóng toàn con trai mà giờ lại nhận con gái vào thì cũng khó. Chỉ tại trót nhận lời với bé rồi nên cứ hỏi vậy thôi.

Trả lời lại bé một lời từ chối như vậy, Tân cũng chẳng thích thú gí, đúng hơn là thấy thật khó nói nhưng xem ra bé có vẻ liệu trước điều đó, nên rất bình thản:

– Tớ hiểu mà.

– Dù là thế thì cậu cũng có thể chơi với tớ mà. Chiều chủ nhật nhé, 5 giờ, sân Y – Tân nói nhanh.

Bé nhìn nó cười, lắc đầu cảm ơn, mà Tân cảm thấy mọi cánh cửa như đóng sập hết lại với nó.

bongro

8. Chiều chủ nhật

Lúc lượn xe qua sân bóng, Tân đã nghĩ nó nhìn lầm, nhưng cái dáng ném bóng thì không thể lẫn vào đâu được. Lúc vào sân thì đúng thật, bé ở đây, chơi bóng, vào cái giờ mà nó đã hẹn. Thật không thể tin nổi!

– Không ngờ bạn đến thật – Nó chào bé bằng một nụ cười không thể rạng rỡ hơn.

– Tại tớ không muốn Đội bóng trường mình bị thua vi một trung phong kém cỏi trong giải Thành Phố sắp tới thôi – Bé trả lời đầy tự tin – Với lại, cậu có thắng thì mới giúp tớ được.

– Giúp gì cơ? – Tân tò mò

– Xin phép lập CLB bóng rổ nữ ở trường.

– Điều này thì – Tân ấp úng – Tớ không biết có làm được không nữa…

– Có chứ. Chỉ cần đội bóng nam thắng lần này, mọi sự chú ý sẽ giành cho các cậu, việc tớ xin cũng sẽ dễ dàng hơn. Tuy ý định đó chỉ có 1% hy vọng nhưng tớ tin là làm được thì cậu cũng vậy đi – Bé nói, chắc chắn.

– Ừ, sẽ cố gắng nhé, dù với 1% hy vọng – Tân nhoẻn cười, giờ thì sự cố gắng của nó là gấp đôi, một cho đội bóng Nam, và một cho đội bóng Nữ ?

 

9. 6 giờ sáng một ngày đầu hè, Tân đứng ngoài ban công, vươn vai hít thở đầy một lồng ngực không khí trong lành mà dễ chịu. Hôm nay là một ngày quan trọng, chỉ một lúc nữa thôi là trận Chung Kết toàn Thành Phố sẽ bắt đầu, cùng với cả đội, Tân đã đi được đến tận cùng của cuộc chơi nhờ nỗ lực của bản thân và cả niềm tin của không chỉ một mình nó.

Bỗng, mobile của Tân rung nhè nhẹ. Một tin nhắn mới:

“Cố gắng nhé! 1% cũng phải nắm lấy huống chi cơ hội giờ là 50%. Tớ sẽ góp sức bằng cách hét… điếc tai đối thủ, được không? :)”

Nó đọc, nhoẻn cười. Chỉ hình dung thôi, rằng cái giọng cực ngọt ấy của bé mà hét thì… đội đối phương có mà… say hết cả lũ. Nhưng “kế sách” ấy nó không chọn đâu, bé. Nó sẽ cùng với đội mình “chiến” hết sức, còn hình phạt “hét cho điếc tai” bé cứ dành riêng cho nó là được. Đồng ý không, bé?!!

 

Rei Hayami

 

Danh tiếng của bố

Câu chuyện này xảy ra nhiều năm về trước, nhưng đối với tôi, nó lúc nào cũng như mới xảy ra, rất tươi mới tâm trí tôi.

Hồi đó tôi mới 16 tuổi, và đi cùng mấy cậu bạn vào cửa hàng dụng cụ ở đường Elida. Đó là một cửa hàng bán các dụng cụ dùng trong nhà theo kiểu cũ. Không có những cánh cửa tự động. Không có tiếng gõ máy tính lách cách. Đây là cửa hàng quen của bố tôi, và bố luôn mua mọi thứ cần thiết ở đây.

– Xin chào, Ryan! – Bác Andy chủ cửa hàng nói với giọng vui vẻ khi nhìn thấy chúng tôi. Andy Bianco là người bán hàng rất thân thiện và hình như không bao giờ bác tắt nụ cười.

Bác Andy hỏi có thể giúp được gì chúng tôi. Tôi nói rằng chúng tôi cần mua mấy cái lò xo lớn. Bác ấy đáp rất kiên nhẫn:

– Có rất nhiều loại lò xo khác nhau, các cháu cần nói cụ thể hơn một chút.

– Cháu cũng chẳng biết nó gọi là gì, nhưng bọn cháu cần mấy cái lò xo cho cái cửa lưới kiểu cũ ấy.

– Ah, lò xo cửa lưới, ngay ở đây này!

danhdu2 danhdu

Theo tay bác ấy chỉ, chúng tôi nhìn thấy ngay thứ mình cần. Bác Andy là như thế – luôn biết rõ về sản phẩm của mình. Đó là lý do tại sao tôi đến đây chứ không phải đến cửa hàng Meijer. Meijer là một cửa hàng lớn, giá cả cũng phải chăng, nhưng không thể nào làm hài lòng khách hàng bằng ở đây được.

Chúng tôi chọn vài cái lò xo rồi đi ra quầy tính tiền. Bác Andy tính toán một tẹo, rồi bảo:

– 2,88 đôla, cả thuế nữa là 2,99.

– Bác à… – Tôi ngập ngừng – Bác trừ vào tài khoản của bố cháu được không?

Bác Andy gật đầu và mỉm cười, coi đó như một chuyện tự nhiên và không có gì phải lăn tăn cả. Tôi tự hỏi không biết bác ấy có nhớ rằng đây là lần thứ ba trong tuần mà tôi mua hàng rồi “trừ vào tài khoản của bố” hay không.

– Nào, trừ vào tài khoản của bố nhé – Bác Andy cười – Bố mẹ chúng ta luôn rất tuyệt, đúng không nào?

Bác ấy đưa cho tôi tờ hoá đơn. Khi ký xong, tôi hỏi:

– Bác thật sự tin tưởng vào chữ ký của cháu à?

Câu trả lời của bác ấy khiến tôi học được rất nhiều:

– Nếu bác không tin con trai của Jerry Hoover, thì bác chẳng tin được ai cả!

Tất nhiên, Jerry Hoover là tên bố tôi.

Nhiều năm trôi qua, tôi đã quên nhiều thứ, tuỳ theo tính quan trọng của chúng. Nhưng điều mà bác Andy Bianco nói ngày hôm đó thì vẫn luôn vang vọng trong tâm trí tôi. Đó là cả một “chuẩn mực” để tôi noi theo và cố gắng đạt tới trong suốt những năm tuổi trẻ – một chuẩn mực rất cao của sự tín nhiệm đến toàn vẹn. Bố tôi đã tạo được cả một “danh tiếng” cho cái tên của mình, và từ đó thì tôi được hưởng những điều tốt đẹp.

Tôi cần phải giữ được danh tiếng đó. Và bạn biết không, đó thực sự là một công việc nghiêm túc.

 

Ryan J.A. Hoover

Thục Hân (dịch)

Hoa Học Trò 1138: Sơn Tùng M-TP muốn được yêu-hết-mình với âm nhạc

Bạn mong chờ điều gì trên số báo khép lại tháng 11 của Hoa Học Trò? Một “menu” giải trí hấp dẫn? Hé lộ về sách mới “Hàn Quốc – Đi về phía bình minh”? Phóng sự bắt trúng tâm lý teen? Hay những câu chuyện ngọt ngào đầy nhân văn? Tất cả đều có trong Hoa Học Trò 1138 – số báo gặp bạn tại các sạp báo, bưu điện trên Toàn quốc vào ngày 30.11.2015 với giá chỉ 7.000đ thôi nha!

 coverHHT1138

Finstagram – trào lưu “sống thật” trên Instargram

“Finstagram” (Finsta) hay “Fake-Instagram” là “từ khóa” cho một trào lưu mới của cộng đồng Instagram: Mở ra một tài khoản cá nhân thứ hai để… được là chính mình

Thật là oái ăm khi Finsta – chính là nơi các bạn teen thể hiện chính bản thân mình nhiều nhất, thế mà lại được gọi là “Fake Instagram” – tài khoản giả tạo. “Đó có phải là cách gọi mỉa mai cho một thực trạng của người dùng mạng xã hội, không còn phân biệt được đâu là thật là ảo của chính mình” – nhà phân tích truyền thông Mike Jasonchan nêu quan điểm.

“Finstagram” cũng sẽ chủ đề của phóng sự tâm lý trên Hoa Học Trò 1138 phát hành ngày mai. Mời bạn đón đọc nhé!

Bạn biết gì về “Chaebol” của Hàn Quốc?

Nếu bạn đã từng là một fan hâm mộ cuộc sống của Kim Tan trong bộ phim The Heirs từng làm mưa làm gió, hay là F4 của Boys Over Flowers, hoặc trước đó là Kim Joo

Won – CEO tập đoàn LOEL…, cuộc sống của những cậu ấm cô chiêu chủ các siêu tập đoàn, một thế giới mà gần như là “nội bất xuất, ngoại bất nhập” thì chính là bạn hiền đã làm quen với khái niệm mà không một người dân Hàn nào không biết, thậm chí nó còn mang tính chất định nghĩa của cả xứ sở kim chi này, ăn sâu vào trong tiềm thức, lịch sử, kinh tế và văn hoá: Chaebol.

Với Hoa Học Trò 1138, cô bạn Quỳnh in Seoul sẽ chia sẻ với bạn góc nhìn về Chaebol dưới góc nhìn của một du học sinh.

 Sơn Tùng M-TP: Muốn được yêu-hết-mình với âm nhạc

 Hẹn gặp Sơn Tùng M-TP vào những ngày cuối tháng 11 bận rộn khi cậu ấy đang phải dồn hết tâm sức cho liveshow #MTPAmbition – Chuyến bay đầu tiên là điều vô cùng khó khăn. Dường như lúc này 24h/ngày vẫn là quá ít với anh chàng. Không khó để thấy Sơn Tùng đang tự đặt ra cho bản thân những mục tiêu khắt khe với liveshow lần này, thể hiện qua những cụm từ “cam kết” được liên tục lặp đi lặp lại trước đó với truyền thông.

Qua Hoa Học Trò 1138, Sơn Tùng M-TP sẽ chia sẻ nhiều hơn với độc giả nhà Hoa về liveshow sắp tới cũng như những mục tiêu anh chàng đặt ra từ giờ cho tới 25 tuổi.

 SONTUNG

Mùa đông không lạnh ở Phatasia

Tuần qua, solo concert thứ 4 của SNSD mang tên #Phantasia đã được khởi động hoành tráng tại Olympic Hall. Nếu bạn để ý sẽ nhận ra #Phantasia là từ ghép giữa phantasy (một cách nói khác của từ fantastic) và Asia (Châu Á) với ý nghĩa #Phantasia là tour diễn vòng quanh châu Á tuyệt vời!

Rất nhiều những câu chuyện xoay quanh concert #Phantasia của SNSD đang đợi bạn trên số báo Hoa mang mã số 1138.

Lời tỏ tình ấm áp của GOT7

Mới đầu khi nghe GOT7 trở lại với repackage album “Mad Winter Edition”, các Chim non thắc mắc không biết bảy anh chàng sẽ “quậy” đến mức nào trong mùa đông lạnh quắn quéo này. Ai dè, GOT7 lại xuất hiện với hình chibi siêu dễ thương trong ảnh teaser và hiện nguyên hình là 7 “ông tơ” dễ thương lạc lối trong MV “Confession Song”. Nếu bạn không dủ tự tin tỏ tình thì có thể dùng bài hát này để nói hộ lòng mình đấy. Rõ ràng, GOT7 đã có một “âm mưu” rất dễ thương trong mùa Noel năm nay.

Còn điều gì thú vị nữa đang chờ bạn trong những sản phẩm âm nhạc với của GOT7? Hãy đón đọc bài viết về GOT7 trên số Hoa Học Trò 1138 ngay thôi.

 Chạy bở hơi tai cùng “Toàn viên gia tốc”

“Toàn viên gia tốc” là phiên bản Trung của chương trình “Run for money” đình đám tại Nhật. Mỗi só phát sóng sẽ có sự tham gia của 17-18 ca sĩ, diễn viên, vận động viên… nổi tiếng Trung Quốc. Các thành viên sẽ được đưa vào một câu chuyện với cốt truyện, bối cảnh và nhân vật cụ thể. Nhiệm vụ của họ là vừa trốn khỏi sự truy lùng của các thợ săn mặc vest đen (với thân hình cao to và tốc độ chạy nhanh hơn gió), vừa phải giúp các nhân vật trong truyện hoàn thành nhiệm vụ của mình. Về cơ bản, “Toàn viên gia tốc” giống như game nhập vai, vừa có chút thót tim của Running Man (ở khoản rượt đuổi), vừa na ná The Hunger Games (ở các thử thách bổ sung bất thình lình)…

Đón xem thêm về “Toàn viên gia tốc” trên Hoa Học Trò số 1138, bạn sẽ biết rõ hơn lý do khiến chương trình này đang gây sốt trong cộng đồng fan Hoa ngữ dù mới chỉ lên sóng gần đây.

Không hối tiếc vì chờ đợi BTS

“Hoa dạng niên hoa” là dự án bao gồm 2 mini-album có sự kết nối với nhau, nói về “tuổi thanh xuân” thể hiện khoảng thời gian tươi đẹp nhất với cả hai sắc thái rực rỡ và u tối. Ý tưởng nay đã được BTS ấp ủ và “khoe khéo” trong suốt một thời gian dài. “Hoa dạng niên hoa” phần 1 đã phát hành hồi tháng 4/2015 với ca khúc chủ đề “I Need U’. Và phần 2 sẽ chính thức lộ diện ngày 30/11 sắp tới. Khỏi phải nói, hiện các ARMY đang hết sức chờ đợi sản phẩm mới của các chàng trai BTS.

Sự phấn khích của các thành viên BTS lẫn các ARMY thể hiện rất rõ trong bài viết mới nhất về BTS trên Hoa Học Trò số 1138, bạn nhớ đón đọc nha!

THÔNG TIN ẤN PHẨM
Hoa Học Trò số 1138
Phát hành ngày thứ Hai 30.11.2015
Tại các sạp báo, bưu điện trên Toàn quốc.
Giá báo: 7.000đ
Gọi ngay 04.38217162/ 08.39318280 nếu bạn không mua được báo

 

Trắc nghiệm: Bạn là “lọ lem thời trang”, “công chúa thời trang” hay “diva thời trang”?

Một trắc nghiệm nhỏ giúp bạn biết được “liệu thời trang với mình có là quá quan trọng”?!

 

1. Phong cách phối đồ của bạn là:

a. Thoải mái và tiện lợi. Vì bạn rất ham hoạt động mà.

b. Cực độc nhé! Trang phục của bạn giống như một tuyên ngôn cá tính vậy.

c. Y như trên báo! Các cách kết hợp của bạn thường theo đúng xu hướng mới nhất trên các báo và tạp chí.

 

2. “Tua nhanh” 15 năm, bạn trở thành một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng. Bạn sẽ thiết kế gì đây?

a. Một dòng trang phục thể thao mới toe: đáp ứng mọi yêu cầu của teen mê vận động.

b. Phối hợp sự điệu đà với trang phục bình thường để teen có thể diện hàng ngày mà vẫn rất phong cách.

c. Sáng choang và lấp lánh: gắn đá, pha lê, màu sắc sáng chói, thêm cả đủ thứ phụ kiện vào những mẫu trang phục mà bạn thiết kế.

thoitrang3

3. Trường bạn quyết định năm học tới mẫu đồng phục sẽ giống y như năm vừa rồi. Bạn:

a. Thế cũng được. Khỏi lăn tăn.

b. Hơi thất vọng, nhưng không sao, bạn sẽ thể hiện cá tính và phong cách của mình qua các phụ kiện vậy và túi xách, giày, mũ… vậy.

c. Rất chán. Chỉ muốn chuyển trường luôn cho rồi.

 

4. Mốt áo phông hoạt hình không “hot” nữa. Cho nên khi cạ cứng của bạn mặc chiếc áo có in hình Tom và Jerry, bạn:

a. Chẳng để ý. Bạn còn đang bận buôn đủ thứ chuyện trên đời.

b. Nói: “Dễ thương thế!”. Bạn nghĩ rằng mỗi người có phong cách riêng là điều tốt thôi.

c. Khăng khăng nói rằng bạn sẽ cho bạn ấy mượn một chiếc gile để mặc theo phong cách Unisex, hoặc bắt bạn ấy đi mua một chiếc áo kiểu lấp lánh ánh kim, và nói: “Không thể tin nổi mày lại ăn mặc như trẻ con thế này!”.

 

5. Hè này đang nóng giày đế bằng hở mũi, vừa nữ tính, vừa xinh xắn. Nhưng bạn thấy kiểu giày đó bó quá, khiến chân bạn không thoải mái. Bạn:

a. Cứ đi giày thể thao. Dù giày có đẹp đến mức nào nhưng nếu nó làm chân bạn khó chịu thì chẳng đáng để đi!

b. Chịu khó lùng mua một đôi giày búp bê trông kiểu tương tự, nhưng đi thoải mái hơn, không bị bó các ngón chân.

c. Vẫn mua một đôi, và ngồi hì hụi kéo rộng cái mũi giày ra để đi cho dễ chịu hơn.

 

6. Thử nhớ lại một ngày tồi tệ của bạn đi! Nào, hôm đó thì chuyện gì đã xảy ra?

a. Bạn không thuộc bài và làm một bài kiểm tra khủng khiếp.

b. Bạn làm đổ tương ớt dính đầy ra cái váy ưa thích.

c. Cái áo đẹp nhất của bạn lẽ ra chỉ được giặt tay, thế mà ông anh cẩu thả lại quẳng ngay vào máy giặt khiến nó nhàu nhĩ.

 

7. Nếu buổi sáng ngủ dậy muộn và bạn chỉ có 5′ để chuẩn bị trước khi đến lớp học thêm, bạn sẽ làm gì?

a. Mặc bất kỳ thứ gì còn sạch sẽ và lao vào bàn ăn sáng – phải ăn no mới có sức mà học chứ!

b. Mặc một bộ quần áo quen thuộc – dù đó không phải là bộ mà bạn thích nhất, nhưng ít nhất, trông bạn “cũng tạm được”, và vẫn kịp giờ chạy ra xe bus.

c. Nằng nặc đòi mẹ chở đi, muộn một chút cũng được, nhưng vẫn phải chọn cho được một bộ thật xì-tai.

thoitrang2

8. Trong vở kịch của lớp, bạn được phân vai một… bà hàng xóm lắm lời. Và trang phục thì tất nhiên sẽ cực kỳ “dừ” và khá lôi thôi. Bạn tự nhủ:

a. “Quá hay! Mình luôn thích một vai buồn cười như thế này!”.

b. “Um… có cách nào để “bà hàng xóm lắm lời” trông hợp thời trang hơn một chút không”.

c. “Thôi khỏi, thà mình không tham gia, chứ không đời nào mình nhận vai này!”

 

*Nào, tính xem bạn check những đáp án nào nhiều nhất?

 

Nếu bạn tick a, a và a: Lọ lem thời trang

Với bạn, thời trang chẳng đáng quan tâm bằng… thời tiết! Bạn thích chọn những loại trang phục thoải mái và đơn giản, dù chúng có đang là “mốt” hay không. Bạn không đánh giá bạn bè dựa trên trang phục mà dựa trên tính cách, và bạn cũng kỳ vọng họ đối xử với mình như vậy!

Thực ra, quan tâm đến vẻ đẹp nội tâm của con người là rất tuyệt, nhưng việc quan tâm đến cả những gì mình mặc hàng ngày cũng không khiến bạn mất quá nhiều thời gian đâu! Bạn hãy nghĩ thế này này: thời trang, cũng như mỹ thuật và âm nhạc, có thể là một trong những hình thức bộc lộ bản thân, và rất thú vị đấy!

 

Nếu bạn chọn toàn b: Công chúa thời trang

Bạn biết những kiểu trang phục nào đang khiến teen mê tít, kiểu nào thật sự đẹp, và kiểu nào hoàn toàn phù hợp với bạn… Bạn cũng khoái chí cả buổi mỗi khi mua được một bộ váy “vừa rẻ vừa đẹp”. Nhưng bạn cũng nhận ra rằng quần áo chỉ là một phần của bạn, và của bạn bè. Có khối điều còn khiến bạn quan tâm hơn: học hành này, gia đình này, thể thao này, âm nhạc này…

Bạn coi việc chọn những bộ trang phục hợp với mình và tạo ấn tượng chỉ là một cách khác để cuộc sống thú vị và cuốn hút hơn. Chúc mừng bạn, quả là một teen cực tỉnh táo và dễ thương!

thoitrang

Nếu bạn tick hầu hết là c: Nàng diva thời trang

Với bạn, ngoại hình như một ngôi sao từ đầu đến chân, ngày nào cũng như ngày nào, là ưu tiên số một thì phải! Tất nhiên, ham mê thời trang là rất tốt, nhưng đừng quên rằng cuộc sống còn rất nhiều điều khác ngoài những bộ váy thắt nơ và những đôi giày búp bê.

Đừng để ngoại hình “ám ảnh” tới mức ảnh hưởng tới cả tâm trạng của bạn và cả các mối quan hệ bạn bè của bạn! Hãy nhớ quan tâm đến những điều cực kỳ quan trọng trong cuộc sống nữa nhé bạn: tính cách, kiến thức, sự hài hước… – đó là những điều độc đáo về bạn mà chẳng bao giờ lỗi mốt.

 

Thục Hân (dịch)