Sâu lắng cùng “Nếu như chưa từng gặp anh”

Nếu Như Chưa Từng Gặp Anh

Tôi trong cuốn sách này, là để cảm ơn tuổi trẻ và những năm tháng thanh xuân đầy ý nghĩa, đã nhắc tôi về yêu thương! Tuổi trẻ là mầm cây, yêu thương là mưa xuân. Có mối tình nào trở thành đại thụ mà không từng là những mầm cây bé xíu, yếu ớt, run rẩy bật lên từ đất ẩm?

M, P trong trái tim tôi, rồi sẽ có trong trái tim mỗi người đã cầm cuốn sách này. Bởi tôi mong muốn rằng trong chúng ta, những ai đã có những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, sẽ có thể gặp M, gặp P và ngả đầu vào vai người đàn ông mình tin cậy, chỉ để khóc! Bởi là con gái, việc tìm được một bờ vai cho mình dựa vào và khóc, thật hạnh phúc xiết bao!

Khi tôi 12 tuổi, tôi không hề biết sau này, có một người đàn ông sẽ kéo đầu mình dựa vào vai Anh, và nói: “Ngoan nào! Đừng khóc nữa” những câu từ ấm như thảm nắng ấy, lại có thể khiến mọi nỗi sợ hãi tan đi. Thế nên, cô bé ngốc như tôi đã sống đơn độc, vô vọng suốt nhiều năm sau đó.

Cái ngày tôi gặp P – mối tình đầu của tôi, là một khoảnh khắc đẹp và hằn sâu đến khó tả. P khiến tôi tin rằng: Tôi là cô bé lọ lem xinh đẹp và tốt bụng, niềm tin giản đơn ấy giống như chiếc kẹo, tôi đã đem theo bên mình suốt nhiều năm thanh xuân. Những lúc nhớ P, nhớ tuổi trẻ nồng ấm của mình, tôi lại cuồng cuồng lục tìm kỷ niệm của mình: “P ở đâu? Những nồng ấm chân thành năm xưa đâu? Sự giản đơn như viên kẹo ở đâu?”

Tôi từng nghĩ, sẽ không thể tìm thấy ai có thể đẹp hơn P, không thể rung động thêm một lần nào nữa. Thanh xuân là thứ trôi đi, chỉ biết trôi đi chứ không hề biết dừng lại. Nước mắt không thể níu giữ được kỷ niệm đã hóa đá thời gian. P đã tạc lên phiến đá thời gian của tôi, là một hình ảnh chàng hoàng tử đẹp trai kẹo ngọt, một người bạn học giỏi, có má lúm đồng tiền và hàm răng trắng đều tăm tắp. Mỗi lần P cười, cả sân trường như ngập tràn ánh nắng ban mai. Thế nên, tôi cứ xao lòng cả khi, P đã là một ký ức không thể tái sinh hay làm lại, dù chỉ một lần.

Bạn thử nghĩ mà xem?Cuộc sống sẽ thế nào nếu trong trái tim của bạn, không còn biết rung động trước tình yêu nữa? Tôi đã phung phí tuổi trẻ của mình trong khói thuốc Esse đắng nghẹt mũi, trong rượu men Nga cay xè, tôi đã uống và hút tất thảy sự cô đơn của mình, nỗi cô đơn của cô bé lọ lem khi chứng kiến mối tình đầu của mình đã rời khỏi thế giới tươi đẹp này như một thiên sứ, với đôi cánh lấp lánh bạc. Hẳn nhiên, P đã ở một thế giới tươi đẹp hơn, tôi vẫn tin như thế khi cố ngăn những giọt nước mắt đau đến thắt lòng. P vẫn ở trong trái tim tôi, gan lỳ và vĩnh cửu, sự gan lỳ của ký ức tươi đẹp, không chịu rời khỏi tôi để tái sinh thành một ký ức khác!

Trong cuốn sách này, không có nỗi đau, chỉ có sự cô đơn, cô đơn cả khi đã được yêu thương.

1

            Rồi M đến. Cái ngày M đến, là ngày đặc biệt đến khó tin. Tôi có thể ngả đầu vào vai M để kể cho anh nghe những nỗi buồn rỉ máu không ngừng trong lòng mình. Nỗi buồn như có kiếp lai sinh, chẳng thể nào dứt ra được. Điều kỳ lạ, tôi đã tình nguyện chui ra khỏi vỏ ốc và những tháng ngày trầm cảm trong âm nhạc, trong khói thuốc, trong men rượu, để nói với M rằng: “M này! Giá như gặp anh sớm hơn. Bởi Nếu như chưa từng gặp anh, em sẽ không biết tiêu hoang sự cô đơn và buồn tẻ của tuổi trẻ vào đâu nữa. Rượu, thuốc lá, chỉ là những độc dược vô hình, lúc tỉnh say, tan khói thuốc, cô đơn lại lạnh lòng. Mà M này, sao bờ vai anh ấm thế?”

Tôi chỉ là một cô gái, không ước muốn gì nhiều cho bản thân, chỉ mong có người đàn ông tin cậy, cho tôi cất giùm viên đá cuội dưới lòng suối trong vắt – viên đá cuội tên là nỗi cô đơn, bất an và mong manh dế sợ. Cảm ơn M, cảm ơn P, đã gieo an yên và thương thiết vào tâm hồn tôi.

Nếu không thế, tuổi thanh xuân của tôi còn có gì để lưu lại?

Phải không?

2

 – Trích cuốn sách Nếu như chưa từng gặp Anh của tác giả Thủy Anna

Trải nghiệm quý giá

Đó là cuối những năm 90. Tôi 12 tuổi. Một mơ ước tôi muốn đạt tới trong tương lai là trở thành đạo diễn điện ảnh. Trong nhà, anh Hai tôi làm công việc có liên quan chút ít đến nghệ thuật thứ bảy. Anh ấy làm ở khâu truyền thông cho một công ty phát hành phim. Mỗi khi có phim mới nhập về, tôi được ông anh dẫn đi xem buổi chiếu duyệt. Không khí rất sôi nổi. Chốc chốc lại vang lên những nhận xét, bình phẩm mà một tên nhóc như tôi lúc đó chưa thể nào nghĩ tới. Một lần nọ, bộ phim chiếu xong, tất cả đều nín lặng. Không phải phim khó hiểu hay kém hấp dẫn. Im lặng là bởi mọi người đều không kìm được nước mắt với câu chuyện về hai đứa trẻ bụi đời trở thành lính đánh thuê, được vị đạo diễn người Tây Ban Nha kể lại bằng các khung hình. Tôi kéo tay anh Hai, hỏi xem vị đạo diễn đó là ai. Ông anh lật tờ giấy tóm tắt phim, đọc một cái tên dài ngoằng lạ hoắc. Nhưng điều đó không thể làm tôi quên người đạo diễn đã làm nên bộ phim tuyệt vời.

Những năm đó internet chưa phổ biến như bây giờ. Thông tin mà tôi biết được về vị đạo diễn là nhờ đọc ngấu nghiến các tạp chí điện ảnh. Tôi còn gặp may khi ở một trang báo màu, sau bài điểm phim, người ta in cả hình vị đạo diễn mà tôi ngưỡng mộ. Ông ấy đang trong các chuyến đi quảng bá phim, đội cái mũ lưỡi trai đơn giản và khoác chiếc áo thể thao. Tôi cắt tấm hình đó dán kế bên thời khoá biểu trước bàn học. Sau khi phim chiếu ngoài rạp, tôi còn xin anh Hai chép cho tôi một bản video. Những lúc ở nhà một mình, tôi cho băng vào đầu máy xem đi xem lại bộ phim không biết chán.

“..được vị đạo diễn người Tây Ban Nha kể lại bằng các khung hình. Tôi kéo tay anh Hai, hỏi xem vị đạo diễn đó là ai. Ông anh lật tờ giấy tóm tắt phim, đọc một cái tên dài ngoằng lạ hoắc. Nhưng điều đó không thể làm tôi quên người đạo diễn đã làm nên bộ phim tuyệt vời”

Khoảng 1 năm sau đó, Tuần lễ phim châu Âu lần đầu tiên được tổ chức ở thành phố. Trong các phim được chọn, có cả bộ phim tôi yêu thích. Nhưng gây chú ý nhất là thông tin vị đạo diễn người Tây Ban Nha cũng có mặt tại tuần lễ phim. Có vé mời, anh Hai đưa cả ba mẹ và tôi đến buổi chiếu. Khỏi nói là tôi hồi hộp thế nào. Mọi người ngồi đúng số ghế. Còn tôi xin ngồi ngay hàng đầu tiên, nơi không ai thích vì quá gần màn ảnh. Ở đây tôi đã nhìn thấy vị đạo diễn mình yêu mến. Ông nói ngắn gọn bằng tiếng Anh, rằng đã hơn 3 năm kể từ ngày làm phim, nhưng cảm xúc trong trái tim ông vẫn còn nguyên. Rằng làm phim là công việc đòi hỏi hiểu biết, tình cảm và sự chuẩn bị công phu. Ông rất cám ơn mọi người đã đến đây để xem tác phẩm của mình. Chắc chắn trong những tiếng hoan hô, tôi là người vỗ tay to nhất, nhiệt thành nhất. Tôi còn hy vọng nhà đạo diễn nhìn thấy tôi, nhưng ông đã phải bước vào trong để bộ phim bắt đầu trình chiếu.

Bản phim không cắt dài hơn hai tiếng nên gần 11 giờ khuya, buổi chiếu mới kết thúc. Vẫn hy vọng được nhìn thấy ông đạo diễn lần nữa nên tôi là người cuối cùng ra khỏi rạp. Ba mẹ và anh Hai chờ tôi ngoài cổng, cùng nhau lên ngã tư nơi dễ đón taxi hơn. Gần tới ngã tư, tôi không tin vào mắt mình: Cạnh cột đèn giao thông, dưới ánh sáng ngọn đèn đường là ông đạo diễn mà tôi ngưỡng mộ. Đúng là ông ấy với cái mũ lưỡi trai và áo khoác đơn giản. Ông cũng đứng chờ xe. Anh Hai đẩy nhẹ vai tôi: “Tới chào ổng đi, nhóc!” Tôi chạy tới, tim đập thình thịch. Nghe tôi cất tiếng chào, ông ấy ngoảnh lại, nở nụ cười ấm áp. Tôi nói mình đã xem phim của ông nhiều lần và rất thích cách ông làm phim. Vị đạo diễn nói ông ngạc nhiên vì một khán giả trẻ tại một nơi xa xôi lại quan tâm đến phim của mình. Ông nói tôi có thể gửi e-mail và ông sẽ viết lại cho tôi khi rảnh rỗi. “Cháu có bút và giấy chứ?”, ông hỏi. Tôi khựng lại. Tôi không mang theo gì cả. Tôi chạy vội về phía ba mẹ và anh Hai. Chẳng ai nghĩ cần mang bút khi đi xem phim. Ông đạo diễn lục các túi áo khoác. Ông cũng quên mang bút: “Vì tôi nghĩ ở đây không ai xin chữ ký của tôi!” Đúng lúc đó thì xe hơi đón đạo diễn tấp vào vỉa hè. Ông đành xin lỗi và bắt tay tôi: “Tạm biệt nhé, cậu bé đáng mến!” Tôi choáng váng, không thể tin nổi mình đã đánh mất cơ hội trong mơ chỉ vì một cây bút quên mang theo. Ngồi vào taxi với mọi người trong gia đình, tôi đã bật khóc.

“Sau sự cố rất buồn đó, tôi luôn mang theo bên mình ít nhất một cây bút và quyển sổ. Tôi không ngây thơ đến mức tin rằng sẽ tình cờ gặp lại vị đạo diễn một lần nữa. Nhưng nếu không có, tôi không thể yên tâm bước ra khỏi nhà”

Sau sự cố rất buồn đó, tôi luôn mang theo bên mình ít nhất một cây bút và quyển sổ. Tôi không ngây thơ đến mức tin rằng sẽ tình cờ gặp lại vị đạo diễn một lần nữa. Nhưng nếu không có, tôi không thể yên tâm bước ra khỏi nhà. Với một cây bút, tôi hí hoáy vẽ những hình ảnh xung quanh khi rảnh rỗi, nhất là các ngôi nhà. Mọi người khen tôi có năng khiếu, nếu không học kiến trúc thì thật uổng phí.

Giờ thì tôi đang học để trở thành một kiến trúc sư. Trong ba lô của tôi có các thiết bị ghi chép như iPad, smartphone, bảng wacom để vẽ trực tiếp trên máy tính. Nhưng tôi vẫn mang theo cây bút và quyển sổ như lời nhắc nhở về một trải nghiệm đắt giá: Những điều tốt lành chỉ đến khi ta đã chuẩn bị sẵn sàng.

                                                    

      Manter Vũ

Cư dân mạng đặt câu hỏi lớn về hành trình của Huyền Chip

Tập 2 trong loạt nhật ký “Xách ba lô lên và Đi” của cô bạn tuổi đôi mươi Huyền Chip (Huyền Chíp) mang tên: “Đừng chết ở châu Phi” chưa ra mắt (Dự kiến vào ngày 19/9 đúng vào dịp sinh nhật 23 tuổi), nhưng “sóng” đã nổi tưng bừng trên nhiều diễn đàn, mạng xã hội.

Cư dân mạng chia thành 2 phe rõ rệt:

1/Phe yêu mến, hiểu và cảm phục thì tin tưởng và mong đợi sách mới của Huyền Chip từng ngày từng giờ

2, Phe phản pháo và nghi ngờ (cũng đông và mãnh liệt không kém) thì đưa ra nhiều chứng cứ, phân tích chứng tỏ sự bất hợp lí trên hành trình khám phá của chính tác giả:

– Huyền Chip xin visa kiểu gì? Nghe kể thì cô đều xin suôn sẻ trong khi đa phần khi xin visa phải chứng minh được tài chính hoặc có người bảo lãnh.

– Việc xin làm thêm, không bằng cấp, không biết tiếng bản địa, qua hơn 25 nước như thế, thời gian cư trú mỗi nước không quá 30 ngày. Xin việc kiểu gì, ai nhận, công việc và mức lương nào đủ để sinh hoạt và mua vé máy bay đi tiếp?

– Cụ thể ở tập 2 sắp ra mắt, Huyền Chip xin làm được host (tương đương quản lí – manager) trong sòng bạc ở châu Phi? May mắn hay chém gió?

nghvan02

Dấu hỏi lớn được đăng trên một trang mạng khiến cư dân online phải tốn nhiều comment

Thậm chí, có cư dân mạng còn mời Huyền Chip thực hiện một yêu cầu nhỏ nhoi: trình cuốn hộ chiếu có dấu xuất nhập cảnh ở những nước mà Huyền Chip đã đến như một sự chứng thực cô đã có mặt ở 25 nước và vùng lãnh thổ (như quảng cáo).

Toàn văn như sau:

Nếu HC đọc được hi vọng em ấy sẽ chụp full hình hộ chiếu để anh em đối chiếu ngày tháng xem có khớp với thời gian trong sách không, hay là “cưỡi ngựa xem hoa”.

Những hình ảnh mới đây trên fb của HC là không thuyết phục, anh em đã chỉ ra nên không nhắc lại.  Giả thiết là HC được hỗ trợ cả về tài chính lẫn quan hệ trong việc này chứ không hề “một thân một mình”, nếu đúng thế thì cần làm rõ để một bộ phận không nhỏ thanh thiếu niên khỏi nhìn đời màu hồng, cứ thích là đi, nghĩ rằng thế giới bao bọc che chở, có thể ăn mày xã hội. Rất nguy hiểm.

Câu hỏi mà đặt ra là liệu Huyền Chíp có thực sự một mình chuyến du lịch bụi  ở 25 quốc gia trên thế giới với số tiền ban đầu là 700 đô-la, trong vòng 2 năm, Huyền đã đặt chân lên 25 quốc gia bằng cách vừa đi vừa làm.

Số tiền không lớn cộng với sự giúp đỡ của cư dân bản địa, vừa đi vừa làm đã giúp Huyền hoàn thành chuyến đi. Một điều đặc biệt ở Huyền, đó là đi phượt nước ngoài không cần chứng minh tài chính, không cần người thân bảo lãnh…liệu có phải là điều thực tế?”

Trong các tập nhật kí mà Huyền Chip kể lại, không phủ nhận được rằng nhiều tình tiết, câu chuyện đã thổi bùng niềm đam mê du lịch ở những bạn trẻ yêu mến du lịch.

Thế nhưng, cũng có một luồng ý kiến, đa phần của những người lớn tuổi, đã làm cha làm mẹ thì đặt nghi vấn về sự thật nằm đằng sau những câu chữ kia, nếu chúng được hư cấu (một hoặc nhiều phần trăm) thì nên chăng cuốn sách hãy đổi thành “Tiểu thuyết” thay vì “Nhật ký”.

nghivan01

Fanpage Xách ba-lô lên và Đi đang thu hút được rất nhiều sự chú ý

Huyền Chip đã phản hồi gì?

Ngay sau khi gặp phải những thắc mắc, nghi ngờ tới tấp, trên Fanpagape Xách ba-lô lên và Đi, nơi được cho là “sân nhà” và “thể hiện tiếng nói” từ Huyền Chip, đã có nay một dòng nhắn, thời gian thực, cách đây khoảng 18 giờ, như sau:

Gửi mọi người. Sẽ sớm có thông báo chính thức với đầy đủ chứng cớ phản bác các nghi vấn không có cơ sở, thậm chí xuyên tạc. Cũng đã uỷ quyền cho một cơ quan pháp lý xử lý những kẻ có hành vi vu khống, bôi nhọ danh dự cá nhân. 

Trân trọng

nghian5

Phản hồi mới nhất của Huyền Chip (?) đã được đăng trên Fanpage cách đây ít giờ

Theo cư dân mạng, dòng post không rõ chủ ngữ, ngôn từ ngắn gọn nhưng khá khó hiểu về thuật ngữ (ví dụ như “một cơ quan pháp lý” (một người đại diện hoặc luật sư ủy quyền có lẽ hợp hơn)…càng khiến cho “bão” lớn hơn và comment “loạn xới” hơn. Lí do theo cư dân mạng được tập trung ở từ khóa: Thái độ và Sự rõ ràng.

Với phía ủng hộ, nhiều người comment bày tỏ việc tiếp tục ủng hộ Huyền Chip cho dù chuyện có thế nào, và khuyên cô nên dẹp những ì xèo sang một bên để tiếp tục tiến bước, bước đi và truyền cảm hứng đến với mọi người. Như thành viên Lnd261 viết trên Facebook: “Trước khi ùa theo dư luận, mọi người hãy đọc sách của Huyền Chip và tự hỏi mmình đi: Ta đã làm được gì hơn Huyền Chip chưa?”

Nhưng có vẻ những ì xèo không làm ảnh hưởng nhiều đến lịch trình ra mắt sách của Huyền Chip, cũng trên Fanpage của mình, Huyền Chip đã phát đi lời mời dành cho các bạn quan tâm đến buổi lễ ra mắt sách của cô dự kiené diễn ra lúc 9 đến 11 giờ ngày 19/9 tại Trung tâm văn hoá Pháp L’Espace.

Xin chào mọi người,  Ngày 19/9 mình sẽ có buổi ra mắt cuốn sách tập 2 của mình với tựa đề “Xách ba lô lên và Đi tập 2 – Đừng chết ở châu Phi”. Mọi thông tin và thắc mắc về cuốn sách cũng như cuộc hành trình sẽ được giải đáp tại đó. Mong mọi người đến chung vui với mình nhé.  Thời gian: 9h – 11h thứ 5, ngày 19/09/2013

Địa điểm: Phòng hội trường, Trung tâm văn hoá Pháp L’Espace, 24 Tràng Tiền, Hà Nội  Để ban tổ chức có thể chuẩn bị tốt hơn, mọi người vui lòng đăng ký tham gia ở đây nhé: https://docs.google.com/forms/d/1cqCf49wq5_eaLeV9dUE5-6yb_VFejVkxpiODqisIZ1E/viewform  Đây là buổi họp báo chứ không phải buổi ký tặng.

Chiều hôm đó mình sẽ có buổi ký tặng tại Đinh Lễ. Mọi người có thể tham gia tại đây: https://www.facebook.com/events/271264579665448/

Mình xin chân thành cảm ơn.

  nghian6

Trên Fanpage Huyền Chip đã “show” bằng chứng là nhiều trang hộ chiếu có dấu xuất nhập cảnh

nghian7

Và comment chú thích

nghian8

Nhưng có vẻ như vẫn là chưa đủ và chưa thuyết phục được cư dân mạng hay soi xét

Trong cuốn sách mới Huyền Chip đã đã kể lại những trải nghiệm vô cùng mãnh liệt

“Chưa bao giờ tôi thấy yếu đuối như ở châu Phi, cô đơn đến cùng cực, thể chất suy sụp, bị đói, bị bỏ rơi, ám ảnh với căn bệnh thế kỷ. Chưa bao giờ tôi thấy đơn độc như khi bị sáu thanh niên cầm dao dí vào cổ cướp mà xung quanh mọi người chỉ giương mắt nhìn.

Chưa bao giờ tôi thấy tức giận như khi những hủ tục trọng nam khinh nữ vẫn đầy rẫy khắp nơi, quan niệm cho rằng người nước ngoài nào cũng là túi tiền di động luôn thường trực trong suy nghĩ của họ. Cũng chưa bao giờ tôi thấy muốn đấm vào mặt ai nhiều như khi đám đàn ông hỏi tôi giá bao nhiêu để cưới tôi làm vợ”.

“Nhưng cũng chưa bao giờ trái tim tôi rung động mạnh như khi những anh chàng mặc áo rách nửa lưng rón rén xin được chạm vào tóc tôi vì lần đầu tiên được thấy tóc dài. Những cô bé không nói được tiếng Anh, ú ớ chỉ vào đôi dép rách tôi đang đi, không ngần ngại ngồi bệt xuống đất giúp tôi khâu lại. Những người dân làng gầy gò, ăn chẳng đủ no nhưng khi thấy tôi đói phải ăn lạc sống đã hốt hoảng chạy về nhà tìm xem có gì ăn được để mang hết ra cho tôi”, Huyền Chip xúc động bày tỏ.

Qua cuốn sách này, cô bạn cũng có lời chia sẻ rất thẳng thắn: “Với tập 2 này, tôi biết sẽ có nhiều người chỉ trích tôi với việc xâm nhập nước khác mà không có visa, hay gan lì chưa từng có. Nhưng như tôi đã chia sẻ, tôi chưa từng có ý định răn dạy ai điều gì, càng không mong những người chỉ trích mình đọc sách của tôi. Hãy xem tôi như là người viết và đang tường thuật lại những chặng đường mà tôi đã đi qua”.

 nghivan3

“Xách ba lô lên và Đi” của Huyền Chip (Huyền Chíp) mang tên: “Đừng chết ở châu Phi” đang rất hot

nchipnutinh

Một Huyền Chip nữ tính. Ảnh: Fanpage Huyền Chip

Mặc cho tranh cãi và ý kiến, sách tập 2: hiện đang ở vị trí cao nhất trong danh sách sách bán chạy nhất của nhiều nhà sách online. Tại thời điểm bài này cập nhật, trên Tiki.vn, sách “Đừng chết ở châu Phi” đang ở Top 100 best seller, số 1 cho sách chưa ra mắt. Trên Alezaa, đơn vị phát hành sách điện tử ( http://m.alezaa.com), “Đừng chết ở châu Phi” cũng đang ở vị trí rất cao.

Cũng theo lịch phát hành thì lịch trình ra mắt cuốn sách “Xách ba-lô lên và Đi” tập 2 ở các thành phố sẽ bắt đầu tại Hà Nội: Thứ 5 19/9 (dự kiến Huyền Chíp sẽ có buổi ký tên trên sách tại “Trung tâm phát hành vỉa hè” tại Hà Nội, phố Đinh Lễ, trước đó là buổi giao lưu tại  L’Espace, 24 Tràng Tiền)

21/9: Đà Nẵng

22/9: Tp. Hồ Chí Minh

28/9: Hải Phòng

Bạn biết gì về cô bạn Huyền Chip?

Tên thật: Nguyễn Thị Khánh Huyền:

– Sinh ngày 19/9/ 1990.

– Tốt nghiệp THPT chuyên Khoa học Tự nhiên Hà Nội (ĐH Khoa học Tự nhiên, ĐH QG Hà Nội).

– Viết báo từ năm 15 tuổi.

– Đã đặt chân đến 25 quốc gia khác nhau.

– Những nơi đến yêu thích nhất: Israel, Ấn Độ, Việt Nam.

– Những công việc đã làm: Công việc chính là Marketing, copywriting.

– Các công việc làm trên đường đi là: Hái hoa quả, làm diễn viên đóng thế, viết cho trang web công nghệ của Israel, nhập dữ liệu, làm ở sòng bạc.

Mười bảy tuổi, Huyền Chip tổ chức chiến dịch Free Hugs lớn nhất Việt Nam.

– Mười chín tuổi, cô  trở thành điều phối viên tại Việt Nam của chiến dịch SEAChange 2009.

– Hai mươi tuổi, Huyền Chip bỏ công việc trong mơ đang có ở Malaysia để theo đuổi khát vọng “đi để trải nghiệm”.

– Hai mươi hai tuổi, xuất bản cuốn sách “Xách ba lô lên và đi” và trở thành hiện tượng trong giới trẻ.

Các tác phẩm đã xuất bản:

– “Xách ba lô lên và Đi” – Tập 1: “Châu Á là nhà. Đừng khóc !”

– Ngày 19/9 ra mắt cuốn sách mới: “Đừng chết ở châu Phi” đúng vào ngày SN cô. Một món quà ý nghĩa!

Những hình ảnh mới trong cuốn sách của Huyền Chip

????????????????????????

Cô gái “xuyên biên giới”

huyenchip1

Ngày hội truyền thống ở Bolivia

huyenchip2

Huyền Chip bên trẻ em Châu Phi

huyenchip4

Tranh thủ ” post” hình cùng những người bạn mới

 Huyền Chip sắp ra mắt sách “Đừng chết ở Châu Phi”

TA

Truyện ngắn: Những chiếc ô bỏ quên

Dạo này trời nóng như đang ở trong một cái lò nướng bánh. Thật vậy, thời tiết lúc này rất giống cái nơi mà sau một lát cho vào một âu bột nhồi phủ đầy thứ lên trên, khi lấy ra âu bột ấy đã chín và thơm điếc mũi. Nhưng Minh thì chẳng thơm. Người cậu ấy chua lè mùi mồ hôi, kết quả của một buổi tập bóng rổ mồ hôi mướt áo. Tập xong cậu ấy còn thản nhiên lấy mất cốc nước ngọt của Linh mà uống một hơi hết sạch.

Bây giờ thì Linh đang đứng cạnh Minh trên chiếc xe buýt đông nghẹt người, nóng nực và mùi chua lè càng đậm hơn.

– Sao trông cậu chán nản thế?

– Nóng. Và người cậu thì chua.

– Hả?

Minh hơi hốt hoảng, sau đó hơi xấu hổ, nhưng rồi lại hơi bực dọc vì đã thấy xấu hổ. Bình thường cô nhóc Linh ăn nói bướng bỉnh nhưng dễ thương. Thỉnh thoảng, cái sự bướng bỉnh đó trở nên thương không- dễ, nhất là vào những ngày trời nóng như thế này. Thời tiết tệ hại làm Linh chóng mặt, mệt mỏi, và rồi hay buồn bực. Ví dụ như mọi lần, Linh có thể ngồi đợi Minh chơi bóng rổ bao lâu cũng được, chỉ cần ngồi yên đọc sách hoặc nghe nhạc là đủ. Nhưng hôm nay thì cô nàng dễ nổi quạu.

Nhìn hai gò má ửng hồng của Linh kèm vẻ mặt bí xị, Minh lại thấy thương thương, rồi… buồn cười.

Thế là cậu chẳng thèm bực cô bạn nữa.

– Này, ăn kem không?

Thế là hai đứa nhảy xuống khi trạm xe buýt tới một quán kem tươi quen thuộc gần ba năm qua. Linh ăn tổng cộng bốn cây trong khi Minh vẫn thong thả cây đầu tiên và cắn từng miếng một. Đến khi Linh bảo đủ rồi, không ăn nữa, Minh mới đứng dậy trả tiền và hai đứa đi về.

Vừa bước ra ngoài quán, Linh chợt ngẩng đầu lên, cánh mũi phập phồng ngửi khịt khịt.

– Trời sắp mưa rồi.

Minh nhìn lên bầu trời đầy mây, nhưng trông chúng chẳng có vẻ gì là sắp mưa. Cậu cũng thử ngửi khịt khịt nhưng không thấy bất cứ mùi nào khả dĩ là của một cơn mưa sắp đến. Thế là cậu chỉ giục: “Nhanh lên nào, xe buýt tới rồi”.

“Linh khẳng định đó là điều cậu không thể làm khi không có ô trong suốt, vì những cái ô bình thường sẽ cản tầm nhìn, còn nếu không có ô thì khi mưa rơi xuống, cậu sẽ nhắm mắt theo phản xạ”

Nhưng chiều đó, khi đang ngồi bặm môi giải đề Toán, Minh thấy mưa rơi ngoài cửa sổ. Một giọt. Hai giọt. Chúng ào xuống đột ngột và nhanh chóng ùa một luồng khí mát lành vào phòng, cứ như thể toàn bộ sự oi bức của vài phút trước đó là ảo ảnh. Tin nhắn của Linh cũng đến đột ngột “Mưa rồi đó, thấy chưa ;3″. Linh bấm nhầm icon “;3″ thay cho “:3″ là dấu hiệu cho thấy cô bạn đang buồn ngủ lắm nhưng vẫn ráng gửi tin đi. Hẳn là vừa gửi xong đã buông điện thoại qua một bên và ngủ rồi. Nhưng Minh vẫn nhắn tin trả lời lại “Ừ, thấy rồi, thấy rõ lắm rồi”.

Chiều đó mưa nhiều và lâu. Như báo hiệu mùa mưa đã đến.

*

Và đúng là mùa mưa đến.

Thành phố này khi đã vào mùa mưa thì hầu như ngày nào cũng mưa, có những hôm mưa cả mấy ngày không dứt. Thế là Linh hôm nào cũng vui. Dù hôm nào cũng phải mang cái ô đi học vướng víu, dù hôm nào giày cũng ướt, đến lớp phải tháo ra phơi dưới bàn. Nhưng vì thời tiết cứ mát mẻ, nên Linh cứ vui.

– Tớ bớt ghét mùa Hè đi vì có mưa cậu ạ.

Linh vừa nói vừa tháo đôi giày ra, duỗi căng mấy ngón chân ướt nhèm. Minh không nói gì. Cậu không thích mưa lắm. Thời tiết kiểu như này chỉ hợp với con mèo lười là Linh chứ không phù hợp với một người thích chạy nhảy ngoài trời như cậu.

Chẳng biết Linh kiếm đâu một cái ô trong suốt từ trước khi mùa mưa đến, cất trong phòng. Bây giờ thì cô bạn lấy nó ra. Hôm nào xuống xe buýt, cô bạn bung ô ra cũng làm mọi người phải ngoái lại nhìn. Trong làn mưa, cái ô trong suốt ấy cứ dịu dàng và tinh khiết, vừa ẩn vào mưa vừa nổi bật lên. Linh khoái lắm. Như hôm nay cô bạn cứ kể mãi một chuyện với Minh, mà cậu nhẩm ra hẳn bảy lần. Linh bảo vào những hôm mưa nhỏ, cậu ấy trốn trong cái ô và ngẩng mặt lên thì có thể thấy rõ mưa đang rơi xuống như thế nào. Linh khẳng định đó là điều cậu không thể làm khi không có ô trong suốt, vì những cái ô bình thường sẽ cản tầm nhìn, còn nếu không có ô thì khi mưa rơi xuống, cậu sẽ nhắm mắt theo phản xạ.

Minh nghe hết đủ bảy lần, lần nào cũng cười, và lần nào cũng trêu Linh giống như một con mèo thích chơi đùa với món đồ chơi của nó dù đó là bất kì vật gì. Trường hợp này là một cái ô trong suốt.

*

Mặc kệ Minh trêu chọc kiểu gì, Linh vẫn cảm thấy vui vì mùa mưa đến và vì cái ô trong suốt có thể ngẩng đầu lên là thấy mưa rơi xuống của mình. Hôm nay Minh chỉ đi học cùng chứ không về chung. Cậu ấy còn đang bận ở đội bóng rổ. Hẳn là đội bóng đã được thầy hiệu trưởng cho phép sử dụng phòng tập bóng rổ trong nhà tập luyện để chuẩn bị cho giải đấu thành phố sắp tới. Thế nên Linh một mình cầm cái ô đi dọc hành lang, nhảy từng bậc xuống cầu thang rồi đứng trước mái hiên định bung ô ra. Bỗng một cậu con trai ở đâu xuất hiện, chạm khẽ vào vai nó.

– Này, bạn gì ơi, bạn có thể cho tớ đi nhờ ra bến xe buýt không? Tớ không mang theo ô.

Linh gật đầu ngay, chẳng suy nghĩ gì, cũng chẳng thèm nhìn rõ mặt người đó là ai. Chỉ là một quãng đường ngắn thôi mà. Khi đến trạm chờ rồi, cậu bạn kia mới khen như là đang cảm ơn.

– Cậu có cái ô đẹp quá. Cậu ta vô tình chạm đến niềm tự hào của Linh nên cô bạn không giấu được nụ cười. Miệng cười, mắt cũng cười theo.

– Tớ tên là Khang, học 11A5.

– Tớ là Linh.

Khang leo lên chuyến xe buýt cùng Linh. Còn một chỗ trống duy nhất, cậu ta nhanh chóng ấn nó ngồi xuống ghế. Vì lần đầu tiên có trải nghiệm này nên Linh đột nhiên thấy lúng túng. Những lần đi chung với Minh, nếu có chỗ trống thì cậu ta sẽ giành ngay, và rồi sau đó sẽ nhăn răng cười nhìn Linh đang đứng và đợi nó năn nỉ mới chịu nhường chỗ.

“Không lẽ cô nàng này chẳng tinh ý chút xíu nào, đến mức không nhận ra ý cậu vừa nói có nghĩa là cậu luôn chú ý đến Linh nên mới biết cô nàng thường chỉ nghe nhạc, thỉnh thoảng mới nói vài câu với cậu bạn hay đi cùng”

– Cậu cũng đi chuyến xe này?

– Ừ. Nếu không tớ leo lên làm gì?

– Sao những lần trước tớ không thấy cậu nhỉ?

– Cậu có bao giờ chú ý đến xung quanh đâu mà thấy tớ, lúc nào cũng thấy cậu nghe nhạc còn gì.

Nhận ra mình vừa nói hớ, Khang im bặt ngay, nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ. Nhưng Linh chẳng có vẻ gì là để ý. Cô bạn chỉ đặt cái ô cẩn thận bên ghế, và lắc lắc đầu nhẹ cho nước văng bớt khỏi tóc, chầm chậm lôi ra iPod và đeo một bên tai nghe lên.

Thế là cậu len lén thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, cậu lại len lén chút thất vọng. Không lẽ cô nàng này chẳng tinh ý chút xíu nào, đến mức không nhận ra ý cậu vừa nói có nghĩa là cậu luôn chú ý đến Linh nên mới biết cô nàng thường chỉ nghe nhạc, thỉnh thoảng mới nói vài câu với cậu bạn hay đi cùng.

Vì hôm nay không thấy Linh đi chung với cậu bạn đó nữa nên cậu mới thấy mình có cơ hội mà chạy ra. Mưa làm sàn nhà trơn trượt, suýt thì cậu bị té khi cố chạy đuổi kịp Linh trên hành lang. Nhưng những lời như thế, biết phải nói làm sao…

*

Chẳng mấy ngày nữa là mùa mưa đi mất. Minh vẫn ở lại mỗi giờ tan học với đội bóng rổ. Và ngày nào Khang cũng xuất hiện với vẻ mặt của một người quên mang ô. Thế nên Linh cứ cho cậu ta đi nhờ ra trạm xe buýt như một thói quen. Dù Linh không thể nào hiểu được tại sao lại có một người luôn quên ô dù hầu như ngày nào trời cũng mưa.

Một lần, khi đang rảo bước, Khang đột ngột ngẩng đầu lên và bảo.

– Này, tớ có thể nhìn thấy mưa rơi đấy.

Linh cười toe toét.

– Đúng không? Đúng không?

– Đúng. Đúng.

– Thế mà khi tớ kể với Minh cậu ấy lại bảo đấy là chuyện trẻ con.

– Ai thế? Bạn trai cậu à?

– Ừ. Bạn là con trai đấy.

– Bạn thân trái dấu à?

– Ừ. Chúng tớ thân từ hồi mới vô lớp Mười.

– Ngưỡng mộ thế.

Khang cười toe. Rồi cậu lại ngẩng đầu lên nhìn mưa rơi xuống, và lẩm bẩm: “Thích thật!”. Linh gật gù theo: “Ừ, thích thật, thế nên tớ mới mua cái ô này”. Nhưng cô bạn không biết rằng Khang chỉ đang vui vì đã gỡ được tảng đá đè nặng trong lòng mình bấy lâu.

*

Trong suốt buổi sáng lúc đi xe buýt, Linh không nói gì, dù chỉ là một lời ậm ừ. Mãi đến khi vào lớp, tháo đôi giày ướt nước để dưới chân bàn, cô bạn mới kể cho Minh chuyện chiều hôm qua. Lúc đó, Linh có việc phải ghé thư viện một chút nên chạy qua đó. Rồi cô bạn tình cờ phát hiện cái cậu bạn hay đi nhờ ô mình đang đưa ô của cậu ta một người bạn mượn. Và năm phút sau đó Linh lại thấy cậu ta xuất hiện ở chỗ cũ và bảo rằng đã quên ô ở nhà rồi.

boquen5

Minh bật cười.

– Thế ra cái cậu bạn dễ thương tốt bụng kể chuyện rất hay mà cậu hay kể cho tớ là kẻ lừa đảo à?

Nhưng cậu thôi không cười nữa khi thấy Linh mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô bạn không lắng nghe lời cậu nói. Minh nhận ra Linh chỉ đang kiếm một người nghe cô bạn kể chuyện, và chỉ vậy thôi. Bên trong Linh đang có muôn vàn cảm xúc lẫn lộn, chúng hiện hết lên ánh mắt trong vắt của cô bạn. Và Minh đọc được, cô bạn đang mong mùa mưa ở lại thật lâu.

*

Đội bóng rổ nghỉ tập dưỡng sức ba hôm, nên ba hôm đó Minh đi với Linh ra bến xe buýt sau giờ tan học. Cái anh chàng kia đột nhiên không quên ô nữa, chẳng thấy xin đi nhờ Linh như mọi lần. Cậu ta đi một mình ra trạm xe buýt với cái ô màu xanh lục trơn. Lâu lâu Linh nhìn sang thấy cậu ta cũng đang nhìn mình nhưng nhanh chóng quay đi. Rồi lâu lâu Linh gặp ánh mắt cậu ta có vẻ buồn bực nhìn mình. Linh cũng cảm thấy buồn bực dù trời vẫn mưa, chẳng nóng xíu nào.

Minh ngồi yên lặng. Cậu quan sát tất và thấy tất cả, nhưng không nói ra điều gì. Đơn giản rằng sự bực dọc ấy của hai người là vì họ đang tự hỏi, sao người đó lại không nói chuyện với mình như mọi lần nữa. Họ bực dọc là vì họ đang chờ đợi.

Hôm nay, khi Linh và Minh vừa xuống cầu thang thì thấy Khang đang đứng phía trước định bung ô ra. Chẳng kịp suy nghĩ, Linh dúi cái ô trong suốt vào tay Minh rồi chạy đi. Cô bạn vỗ nhẹ vào vai Khang.

– Này, cho tớ đi ké ra trạm xe buýt với.

Khang có vẻ ngạc nhiên. Cậu nhìn ra đằng sau thấy Minh đang cầm cái ô trong suốt lúng túng không biết giấu vào đâu vì to quá. Bắt gặp cái nhìn sửng sốt của Khang, Minh giơ hai tay hai ô nhún vai cười trừ. Cậu bạn lớp 11A5 hiểu ra, tai liền đỏ ửng, bối rối quá nên hỏi một câu ngốc nghếch.

– Thế bạn kia không đưa cậu về à?

– Cậu ấy có lịch tập bóng rổ rồi.

Khang định nói điều gì đó, nhưng lại sợ mình thốt ra bất kì điều gì ngốc nghếch nữa nên chỉ nói.

– Tớ sẽ đưa cậu về đến tận nhà. Cậu vội chỉ vào cơn mưa, nói thêm.

– Vì trời mưa quá, cậu sẽ ướt mất nếu đi bộ từ trạm xe về nhà.

Khang lại thấy mình vừa nói ra một điều chẳng có gì là thông minh. Nó làm cậu chẳng giấu được điều gì hết. Nhưng vì gương mặt đối diện kia đang nhìn cậu nở nụ cười thật dịu dàng nên cậu cũng mỉm cười.

*

Minh đứng yên trên bậc thềm trước cửa thư viện, nhìn chăm chăm về hai người đang đi đằng trước. Cậu nghĩ thật nhiều về cô bạn thường nhăn nhó khi mùa Hè tới, nhưng cũng rất dễ mỉm cười, và hai gò má cứ ửng hồng lên. Về cô bạn rất yêu chiếc ô trong suốt mua từ trước mùa mưa, nhưng lại dễ dàng dúi vào tay cậu khi thấy một người sắp rời đi.

“Và biết bao mùa mưa trước đó nữa cũng đã đi qua. Mà chẳng lần nào cậu làm gì. Dẫu chỉ đơn giản là bỏ quên một chiếc ô, để một lần chạm khẽ vai cô bạn mà cậu thích, để xin đi nhờ một đoạn đường ngắn thôi”

Mọi thứ như chỉ mới hôm qua thôi. Nhưng thật ra là một mùa mưa đã sắp đi qua rồi. Và biết bao mùa mưa trước đó nữa cũng đã đi qua. Mà chẳng lần nào cậu làm gì. Dẫu chỉ đơn giản là bỏ quên một chiếc ô, để một lần chạm khẽ vai cô bạn mà cậu thích, để xin đi nhờ một đoạn đường ngắn thôi. Thế nên giờ đây, Minh tự nhủ, có lẽ thứ sẽ bị bỏ quên tiếp theo chính là tình cảm này của cậu. Cõ lẽ chúng sẽ bị mưa cuốn trôi đi đến chẳng còn dấu vết.

Và có lẽ như thế là tốt nhất.

 

FUYU

Đệ tử và sư phụ

Đầu năm lớp Bảy, hi vọng về một năm học êm đềm của tui bị tên bạn cùng bàn phũ phàng dập tắt. Nó tên Mẫn, vừa chuyển từ dưới Đồng Tháp lên Sài Gòn học. Mẫn có tật hay rung đùi và thường xuyên ngoáy mũi trong giờ học rồi vờ như vô tình để quên “sản phẩm” kinh khủng ấy ngay dưới ngăn bàn tui. Rõ ràng, sự xuất hiện của Mẫn là một cơn ác mộng.

Vô năm học được vài tháng, tui phát hiện ra Mẫn học dở tất cả các môn, trừ Thể dục. Bữa nào kiểm tra Thể dục, nó cũng ẵm con chín ngon ơ trong khi tui phải trầy trật thi đi thi lại gỡ điểm, dù tui cao hơn nó hẳn một cái đầu. Mẫn có vẻ tự đắc về thể lực và sự nhanh nhẹn của nó lắm. Một dạo, thấy tui lạch bạch tập nhảy cao trong khi cả lớp ngồi phè ra nghỉ, nó ngóc mỏ phán một câu xanh lè:

– Cứ tập tành kiểu này rồi thế nào cũng… rớt!

– Bộ tính trù ẻo tao hả? – Tui hét tướng lên.

– Người ta phải lấy đà từ xa, gần tới nơi thì tăng tốc rồi bật lên thiệt mạnh. Đằng này, mày lại chạy chậm rì, đá chân còn chưa qua nổi cái xà ngang thấp tủn.

Mấy đứa con gái ngồi dưới bấm nhau cười hích hích. Tui ráng nuốt cục tự ái vô bụng. Mẫn còn cố tình dìm hàng tui thêm vài lần nữa vào đợt kiểm tra nhảy xa và ném tạ. Nó muốn biến tui thành trò đùa. Những giờ học Thể dục với tui trở thành nỗi ám ảnh. Không thể để tình trạng này tiếp tục, một bữa tan học, chờ bạn bè ra về hết, tui len lén xách cặp ra thẳng sân bóng phía sau trường. Nắng rát mặt, bụng tui quặn lên vì đói. Mặc kệ, tui rút từ trong túi quần một sợi dây thun dài thoòng, cột hai đầu dây vào hai thân cây xà cừ, chỗ có nhiều cát nhất. Lấy phấn kẻ một đường làm vạch xuất phát, tui cúi người lấy đà, bặm môi chạy một mạch rồi bất ngờ hất mình lên không trung. Bị mắc chân vào sợi dây thun, tui té lăn cu lơ ra giữa sân, toàn thân ê ẩm. Nhớ lại cảm giác ê chề lúc bị bạn bè cười nhạo, tui lại phủi quần đứng dậy tập tiếp. Đang hăng thì một giọng nói cất lên ngay sau lưng:

– Lại tập sai nữa rồi!

“Bữa nào kiểm tra Thể dục, nó cũng ẵm con chín ngon ơ trong khi tui phải trầy trật thi đi thi lại gỡ điểm, dù tui cao hơn nó hẳn một cái đầu. Mẫn có vẻ tự đắc về thể lực và sự nhanh nhẹn của nó lắm..”

Hai má tôi nóng ran. Trưa trờ trưa trật Mẫn không về nhà mà còn nán lại trường làm trò gì nữa không biết. Không đếm xỉa gì đến gương mặt quê xệ của tôi, nó lại giở giọng điệu cũ:

– Đừng để ý đến thanh xà. Mày cứ coi như nó là không khí vậy á.

Phớt lờ vẻ hợm hĩnh của nó, tui nhắm mắt chạy bừa. Và đó lần đầu tiên tui băng qua xà thành công, trong tiếng vỗ tay lộp bộp của Mẫn. Nó huýt sáo inh ỏi:

– Giữ phong độ này là mày xứng đáng trở thành đối thủ đáng gờm của tao!

Thi học kỳ, tui qua được phần nhảy cao. 7 điểm thôi, thua Mẫn những 2 điểm, nhưng tui vẫn tự hào lắm. Mẫn cũng không còn giữ vẻ mặt đáng ghét nữa. Me giờ giải lao, nó te te xách tập theo tui, năn nỉ tui chỉ bài giùm. Cơ hội trả đũa rốt cục cũng tới. Tiết Anh văn, Mẫn bị cô giáo gọi giựt ngược, bắt đọc từ mới. Nó hấp tấp đứng dậy, huých nhẹ cùi chỏ vào mạng sườn tui cầu cứu.

– Biu-ti-bún (Beautiful) – Tui nhắc tuồng, cố ý đọc bậy.

– Dạ, thưa cô, Biu-ti-bún! – Mẫn dõng dạc.

Cả lớp cười nghiêng ngả. Mẫn sượng trân, quay sang dòm thì thấy tui đang cười chết giấc. Mẫn cay lắm. Nhưng cay nhất là vụ bị tui chơi xỏ. Hôm sau, xe tui vừa trờ tới cổng trường thì Mẫn nhảy phốc ra, chặn đầu xe tui lại. Nó kéo tui ra sân bóng sau trường, hất hàm hỏi trỏng:

– Hà cớ gì mà mày “chơi” tao?

– Vụ gì? – Tui giả nai.

– Bữa mày nhắc tuồng tao từ mới tiếng Anh đó.

– À, chọc cho vui thôi.

– Mày ngon quá ha! Cậy được học Anh văn sớm rồi muốn nói sao thì nói hả?

Tui trố mắt. Té ra, ở dưới quê, Mẫn chưa từng học qua lớp Anh văn vỡ lòng. Lên thành phố, tiết Anh văn bỗng trở thành tiết học đầy ám ảnh của nó. Nó sợ học Anh văn còn hơn sợ cọp. Hối hận, tui ngỏ lời:

– Tưởng gì, học phát âm từ mới coi bộ dễ hơn nhảy cao với nhảy xa. Gọi tao một tiếng “sư phụ” đi, rồi tao chỉ mày tiếng Anh miễn phí!

– Mày hứa rồi đó nghen! – Hai mắt thằng Mẫn sáng rỡ.

“Nhưng tui hiểu, chính nhờ điểm yếu của mỗi thằng, tui và Mẫn mới trở thành “sư phụ” của nhau. À không, bạn thân của nhau mới là đúng nhất..”

Mẫn tiếp thu từ mới chậm rì, phát âm ngọng nghịu. Nó học Anh văn khổ sở hệt như tui bì bạch tập Thể dục dạo nào. Nhưng nhờ vậy mà hai đứa có nhiều thời gian ở cạnh nhau hơn.

Thỉnh thoảng nhớ lại cái năm lớp Bảy đó, tui và Mẫn vẫn cười khì. Suýt nữa cả hai thằng ngốc để vuột mất một tên bạn thân ra trò. Nhiều người cứ trông chờ một tên bạn thân hoàn hảo. Nhưng tui hiểu, chính nhờ điểm yếu của mỗi thằng, tui và Mẫn mới trở thành “sư phụ” của nhau. À không, bạn thân của nhau mới là đúng nhất.

 

VIỆT HOÀNG

 

Định sẵn hay kiên định

Có lần, có người hỏi một giáo viên hướng dẫn nhảy dù:

– Một học viên cần phải nhảy thành công bao nhiêu lần thì mới được cấp chứng chỉ ạ?

Giáo viên này đáp:

– Tất cả các lần!

Tuy nhiên, môn nhảy dù hẳn là một ngoại lệ. Bởi cuộc sống của bạn có được xây dựng trên một loạt những thành công nối tiếp nhau không (hoặc bạn có thấy ai như thế không)? Bạn có thường thử điều gì đó mới và thành công ngay lập tức, rồi thành công lần nữa, và lần nữa, và cứ như thế mãi không? Hay điều mà bạn gặp thường xuyên hơn chính là điều… ngược lại?

Những thành công của chúng ta thường được xây dựng trên những thất bại nhỏ hơn. Chúng ta bị ngã khỏi xe đạp vài lần trước khi biết đi xe đạp. Và ai cũng tạo ra một số (hoặc rất nhiều) “thảm họa” trong nhà bếp trước khi họ có thể nướng được một chiếc bánh vừa ngon vừa đẹp hoặc chuẩn bị được món trứng cuộn mà mọi người đều hài lòng.

“Bạn có thường thử điều gì đó mới và thành công ngay lập tức, rồi thành công lần nữa, và lần nữa, và cứ như thế mãi không? Hay điều mà bạn gặp thường xuyên hơn chính là điều… ngược lại?”

Tom Hopkins, người được coi là một “huyền thoại” trong ngành kinh doanh và là tác giả của hơn 10 cuốn sách, cũng như là một diễn giả nổi tiếng về lĩnh vực này, nhận xét: “Số lần tôi thành công là một tỷ lệ nhỏ từ số lần tôi có thể thất bại và tiếp tục cố gắng”. Còn Winston Churchill khẳng định: “Thành công là đi từ thất bại này sang thất bại khác mà không mất đi lòng nhiệt tình”. Cả hai người tuy có cách nói khác nhau nhưng cùng có suy nghĩ giống nhau rằng chính sự nản lòng, chứ không phải thất bại, mới là kẻ thù của thành công. Những người có thể tiếp tục hy vọng, tiếp tục nỗ lực và tập trung, cho dù thất bại, mới chính là những người cuối cùng sẽ thành công.

Người ta nói rằng Emily Dickinson đã viết gần 1.800 (một ngàn tám trăm) bài thơ. Khi bà học xong Đại học và bắt đầu làm thơ thì cũng chẳng ai biết. Sau đó một vài bài được đăng, nhưng cũng chẳng ai để ý. Cuối cùng, mặc dù chỉ có chưa đến 10 bài trong số 1.800 bài thơ được xuất bản khi bà còn sống, và tuyển tập thơ đầu tiên của bà đã không được phát hành cho đến tận 4 năm sau khi bà qua đời, nhưng thành công của Dickinson vẫn là tượng trưng cho thực tế rằng bà đã không để cho sự nản lòng tách rời bà khỏi đam mê văn thơ.

Và bà đã viết một đoạn thơ rất đẹp:

“Hy vọng là một thứ có lông vũ

          “Đậu trong tâm hồn

          “Và hát giai điệu không cần lời

          “Và không bao giờ ngừng lại”.

Hy vọng… không bao giờ ngừng lại. Văn học của thế giới sẽ thế nào nếu Emily Dickinson đã mất đi lòng nhiệt tình và ngừng viết? Mặc dù hầu hết các bài thơ của bà không trở nên nổi tiếng, nhưng bà vẫn giữ cho ước vọng của mình sống mạnh mẽ, và giờ đây người ta gọi bà là nhà thơ đặc sắc nhất trong thế kỷ 19, và là một trong những nhà thơ tuyệt vời nhất mọi thời đại.

“Số lần tôi thành công là một tỷ lệ nhỏ từ số lần tôi có thể thất bại và tiếp tục cố gắng” – Tom Hopkins

Sẽ rất tốt nếu bạn nhớ rằng thành công có thể chỉ đứng ngay đằng sau thất bại tiếp theo thôi, và khi bạn tới đó, không phải là vì bạn đã được định sẵn để tới đó, mà bởi vì bạn đã kiên định để đi tới đó.

 

Thục Hân (Dịch)

Những bài học cuộc sống: Một mẩu phấn

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

 Một mẩu phấn

Trong gia đình chúng tôi, ai cũng có một nỗi sợ hãi tự nhiên đối với Bố. Kể cả Mẹ cũng thế. Khi đó còn nhỏ, nên chị tôi và tôi cứ nghĩ rằng mọi gia đình đều như vậy: mọi gia đình đều có một ông bố nóng tính và khó gần, một ông bố mà không ai có thể làm hài lòng, và một người mẹ luôn cố gắng hết sức để bảo vệ những đứa con. Chúng tôi luôn nghĩ rằng cuộc sống đã sắp xếp như thế rồi.
Chúng tôi là những đứa con ngoan. Mẹ luôn nói rằng chúng tôi thật sự ngoan, dù Bố không nhìn thấy diều đó. Một phần của sự “ngoan” cũng vì chúng tôi chẳng dám làm gì cả. Cả chị tôi và tôi đều lặng lẽ, rụt rè, ít nói, đặc biệt khi Bố ở nhà. Những người hàng xóm khen rằng Mẹ tôi có những đứa con thật ngoan, nên Mẹ lúc nào cũng rất tự hào.
Rồi đến một ngày, chúng tôi tìm ra một trò chơi rất vui mà chẳng làm phiền ai cả. Chúng tôi dùng phấn vẽ hình lên cánh cửa gỗ của mình nhà mình. Chúng tôi rất vui vì có trò chơi mới, nên hai chị em cắm cúi vẽ đủ thứ hình lên cửa. Chưa bao giờ chúng tôi thấy mình tài năng như thế. Chúng tôi quyết định sẽ vẽ một kiệt tác, tin chắc rằng Mẹ sẽ rất thích. Mẹ sẽ mời những người bạn ở hàng xóm sang xem, và có thể họ sẽ nhờ chúng tôi “trang trí” cửa nhà họ nữa không chừng .
Nhưng lời khen mà chúng tôi kỳ vọng đã không đến. Thay vì nhìn thấy vẻ đẹp trong bức tranh của chúng tôi, thì tất cả những gì Mẹ thấy là thời gian và công sức Mẹ sẽ phải bỏ ra để lau sạch cái cửa. Mẹ rất giận. Chúng tôi không hiểu tại sao, nhưng chúng tôi biết rõ là khi người lớn giận thì rắc rối to rồi!
Quá sợ hãi, chúng tôi chạy đi tìm chỗ trốn. Làng chúng tôi ở gần một khu rừng nhỏ, nên không khó gì để hai đứa trẻ tìm được chỗ trốn an toàn. Hai chị em tôi nấp tụm vào một bụi cây lớn. Chẳng bao lâu sau, chúng tôi nghe thấy tiếng gọi hoảng hốt của Mẹ và mấy người hàng xóm. Nhưng chúng tôi không nhúc nhích. Mọi người sợ chúng tôi đã bỏ nhà đi hoặc rơi xuống cái hồ phía sau làng. Còn chúng tôi thì sợ bị tìm thấy.
Mặt Trời lặn, và trời bắt đầu tối. Mọi người đi tìm thì ngày càng lo lắng, còn chúng tôi thì ngày càng sợ. Thời gian trôi đi, và chúng tôi cũng biết càng trốn lâu thì càng khó chui ra. Lúc này, Mẹ dường như đã tin chắc rằng có chuyện gì rất khủng khiếp đã xảy ra cho chúng tôi, và Mẹ bảo mọi người đi gọi cảnh sát. Chúng tôi nghe thấy nhiều giọng gọi vang thành từng nhóm một. Mọi người vẫn đi tìm. Nếu lúc trước chúng tôi chỉ sợ thôi, thì bây giờ chúng tôi bắt đầu cực kỳ kinh hãi!
Ngay lúc đó, chúng tôi nghe thấy một giọng khác hẳn, và chúng tôi lập tức nhận ra “mối đe doạ”: giọng của Bố! Nhưng có cái gì đó rất lạ trong giọng Bố, một kiểu âm thanh chúng tôi chưa từng nghe thấy: lo lắng, tuyệt vọng và đau đớn. Lúc đó chúng tôi chưa thể định nghĩa rõ được về những cảm xúc đó. Thế rồi, lần đầu tiên kể từ khi biết nhận thức, chúng tôi nghe thấy tiếng Bố khóc. Tiếng khóc hoà lẫn vào những lời cầu xin rằng Bố sẵn sàng đánh đổi cả cuộc sống của mình để chúng tôi được an toàn.
Chúng tôi thật sự sốc. Dù tôi không nhớ là chị tôi hay tôi đã quyết định, nhưng chúng tôi lủi thủi chui ra khỏi bụi cây, lùi lũi đi về phía Bố như bị nam châm hút, dường như không còn chút sợ hãi nào. Tôi không nhớ tiếp theo ai đã nói gì, chỉ nhớ là Bố ôm chặt chúng tôi trong đôi tay chắc chắn, vừa khóc vừa nói rằng chúng tôi là thứ quý giá nhất trên đời.
Sau lần đó, mọi thứ trong gia đình tôi rất khác. Cứ như là chúng tôi có một “người bố mới” vậy. Bố luôn nói rằng Bố yêu chúng tôi và biết ơn cuộc sống vì có chúng tôi.
Còn mẹ thì nói rằng trong trái tim của những người cha nghiêm khắc nhất cũng vẫn có tình thương yêu tràn đầy dành cho các con mình, chỉ có điều không phải ai cũng mở được cánh cửa trái tim mà thể hiện ra bên ngoài. Tôi cho là mẹ nói đúng. Và lần này, một viên phấn đã là chìa khoá mở cửa trái tim của Bố tôi.

Holly Smeltzer
Thục Hân (dịch)

 

Những bài học cuộc sống: Hoa hồng xanh.

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Hoa hồng xanh

Sau một tuần bận rộn, tôi quyết định dẫn cậu em trai mình tới “Cửa hàng một đôla” để mua vài món đồ lặt vặt, cũng là để cho nó có cơ hội tiếp xúc với nhiều người.

Tôi bảo em đứng ở một góc rồi mình lượn thật nhanh qua các giá hàng để lấy những món đồ cần thiết. Em tôi đã 15 tuổi, nhưng nó bị chậm phát triển trí não, và mọi người nhìn có thể biết ngay, nên tôi dặn em phải đứng nguyên tại chỗ, không được chạy đi lung tung.

Khi định quay lại chỗ em thì lúc này, cửa hàng đã rất đông. Có nhiều người đứng chắn trên đường tôi đang đi và tôi kiên nhẫn đợi họ. Lúc đó, em tôi đã nhìn thấy tôi nên nó bắt đầu hét lên rất to:

– Này chị, này chị, em ở đây cơ mà!

Trong khi tôi chưa làm sao mà chen qua được đám đông người trong cửa hàng để đến chỗ em mình, thì tôi thấy một người va phải nó từ phía sau. Em tôi quay lại, tôi hơi lo lắng vì không biết nó sẽ xử lý tình huống này thế nào (chỉ sợ nó sẽ la hét ầm lên), và không biết người kia sẽ nghĩ ra sao (khi nhìn thấy một “đứa trẻ” 16 tuổi trông mặt ngẩn ngơ đứng một mình trong cửa hàng đông đúc).

Nhưng ngay lúc đó, tôi nghe rõ tiếng người vừa va phải em tôi hỏi to, rõ ràng và chậm rãi như để đảm bảo em tôi có thể nghe và hiểu được:

– Chào chàng trai, tên em là gì?

– Tên cháu là Denny và cháu đi mua hàng với chị cháu – Em tôi đáp, giọng tự hào.

– Wow – Người kia, là một thanh niên khoảng hơn 20 tuổi, mỉm cười – Tên em hay thật đấy. Hồi nhỏ anh cũng ước giá như mình tên là Denny, nhưng mà tên anh lại là Hal.

– Hal? – Em tôi có vẻ ngạc nhiên – Giống như Halloween phải không ạ?

– Đúng rồi, em thông minh quá – Người thanh niên kia nói tiếp – Em bao nhiêu tuổi, Denny?

Bây giờ thì tôi đã chen được đến bên cạnh Denny, đúng lúc nó quay sang hỏi tôi:

– Em bao nhiêu tuổi hả chị?

– Em 15 tuổi, Denny ạ – Tôi đáp – Bây giờ em hãy ngoan và nhường đường cho anh này đi qua nhé.

Nhưng anh thanh niên đó lại đứng dẹp vào bên cạnh Denny và bắt đầu nói chuyện với nó, về mùa hè, về xe đạp và trường học. Nhìn mặt anh ta rất chân thành, còn đôi mắt nâu của Denny thì như sáng lấp lánh đầy tự hào và hứng khởi vì được người khác chú ý đến.

Được vài phút, Denny đòi ra quầy hàng đồ chơi. Tôi hơi ái ngại nhưng cũng cảm ơn anh thanh niên mới quen vì đã dành thời gian nói chuyện với Denny.

– Bình thường thì hầu hết mọi người sẽ chẳng buồn nhìn đến nó, và càng không muốn nói chuyện với nó – Tôi chia sẻ.

– Tôi thấy nói chuyện với Denny rất thú vị đấy chứ – Anh ấy đáp.

– Nhưng nó… anh biết đấy… không được bình thường – Tôi nói.

– Thế nào là không bình thường? – Anh thanh niên hỏi lại tôi – Chẳng hạn, trong một khu vườn có rất nhiều hoa hồng màu đỏ, vàng và hồng, thì những bông hoa hồng xanh là rất hiếm có và có thể có những người sẽ coi là chúng thật lạ lùng, nhưng cũng sẽ có những người nhận ra và ưa thích vẻ đẹp độc đáo của hoa hồng xanh. Cô thấy đấy, Denny giống như một bông hoa hồng xanh, và nếu mọi người không dành thời gian để ngắm thật kỹ bằng cả trái tim, thì họ đã để lỡ một điều rất tốt đẹp rồi.

Tôi lặng người đi, rồi chủ động chạm vào tay anh ấy và hỏi:

– Tôi có thể biết rõ hơn về anh không?

Nhưng anh ấy chỉ đáp:

– Hmm… tôi có thể chỉ là một bông hoa thủy tiên hoặc bồ công anh trong vườn mà thôi…

Rồi anh ấy cười to, tạm biệt tôi với Denny và đi ra quầy tính tiền.

Cuộc sống có những điều kỳ diệu được tạo nên chính bởi những con người bình thường, “như một bông hoa thủy tiên hoặc bồ công anh trong vườn mà thôi”.

Bill Rayborn

Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Những mầm cây hạnh phúc

Tôi quen Tú trong quán kem ruột. Tôi là khách, còn cậu ấy là nhân viên. Cậu bạn nhỏ con, luôn bận bịu trong chiếc áo ca-rô giản dị rộng thùng thình, nhưng có đôi mắt rất sáng. Lũ con gái đùn đẩy mãi mà chẳng đứa nào dám ra làm quen với Tú. Tôi cũng nằm trong đám đấy, tò mò, để ý, nhưng cũng chẳng nghĩ ra cớ gì tự nhiên để lại gần. Mãi đến một hôm, thấy có một nhóc nhỏ tuổi hơn tôi là cái chắc, lớn lối với Tú vì một lý do vặt vãnh, tôi ngồi ngay bàn kế bên, không kìm được, quay sang nói nhỏ: “Vừa vừa thôi! Đừng có bắt nạt người khác như thế!”… Mấy hôm sau Tú dừng lại trước chỗ tôi, bắt chuyện. Ban đầu hai đứa đều hơi lúng túng, nhưng rồi dần dần chúng tôi thành bạn, thật tự nhiên.

Trong quán, thỉnh thoảng Tú mang đến một cây hoa là lạ tự trồng, màu sắc sặc sỡ. Cậu ấy không đi học, sống một mình ở ven biển. Đã dăm ba bận Tú rủ tôi khi nào có dịp ghé chơi. “Chỗ ấy ở thế nào?”. “Một mình với biển”- Câu nói đùa làm tôi bật cười. “Thế thì có gì mà xem?” “Kiểu gì chẳng tìm được cái gì đó…”

Chắc bạn cũng đã hiểu ra, thế giới của cậu ấy với tôi hoàn toàn xa lạ. Tôi tình cờ bước vào đó trong những ngày thật rối ren…

***

Giờ thì, tôi sẽ bắt đầu nói về Dũng.

Thực ra, tôi đã bắt đầu nói về cậu ấy rất lâu rồi, liên tục nữa là đằng khác. Trên những bài viết trên blog yahoo để chế độ ẩn với mọi người, hay trên những status đầy tâm trạng trên facebook. Trên blog tôi mô tả cậu ấy rất kỹ, từ cái dáng gầy gầy xương xương khiến tôi nao lòng khi ngắm cậu ấy ngồi bên cửa sổ ngược sáng, từ cặp mắt kính giản dị ánh lên vẻ thông minh đến sống mũi cao và thanh. Trên status facebook, tôi chủ yếu than thở về tình cảm của mình, mà không một lời hé lộ rằng nó hướng đến ai.

Tôi nhìn thấy cậu ấy mỗi ngày đến lớp. Và chào nữa. Bằng câu này, câu kia, có lúc hỏi vu vơ, có lúc cố tình tỏ ra hơi lạnh nhạt, hòng che giấu trái tim đang đập thình thịch. Chắc cậu ấy thì không, nhưng tôi thì ghi nhớ từng lời cậu ấy nói, từng câu chào dù ngắn gọn đến đau lòng hay có tí ti màu sắc quan tâm. Tối nào tôi cũng ôn lại những lời cậu ấy nói, từng ánh mắt, từng nụ cuời của cậu ấy rồi mới nhẹ lòng mà thiếp ngủ.

“..Tối nào tôi cũng ôn lại những lời cậu ấy nói, từng ánh mắt, từng nụ cuời của cậu ấy rồi mới nhẹ lòng mà thiếp ngủ…”

Nói chính xác thì, tôi đang yêu thứ tình yêu đến từ một phía. Và thật lòng mà nói, chẳng dễ chịu chút nào.

***

Tôi lại cãi nhau với Hương, cô bạn ngồi kế bên. Vì Hương chuyên gia hỏi bài tiếng Anh của tôi mà điểm lúc nào cũng cao hơn tôi. Vì Hương mượn quyển bài tập Địa của tôi ngay trước đợt kiểm tra vở mà không nói một câu, làm tôi mất nguyên một đêm tìm loạn xà ngầu, sau đó phải kiếm một quyển vở mới và làm bài tập một lèo gần hai chương…  Quan trọng hơn cả, vì Dũng thường xuyên lại chỗ tôi, để nói chuyện và cười với Hương thật rạng rỡ. Bao nhiêu nỗi bực bội tích tụ lại trong lòng, có lúc tôi đóng chặt cửa phòng và “gào khóc” trong im lặng.

***

Lớp tôi tổ chức dã ngoại, cắm trại bên bờ biển, ăn thịt nướng và hát hò, kiểu kiểu như vậy. Tôi đã tranh luận một trận ra trò với mẹ, hậm hực, nhịn ăn, đóng sầm cửa, khóc lóc… nói chung là làm đủ trò mà tôi có thể nghĩ ra để mẹ thay đổi thành kiến “đi qua đêm” dưới mọi hình thức là nguy hiểm. Không, đừng mơ là mẹ tôi có thể thay đổi, mẹ dẹp tạm nó sang một bên đã là may mắn lắm rồi. Tôi nhét đồ vào ba lô màu xanh, rồi lại đổ hết ra, chất vào trong cái ba lô màu đỏ. Nhìn cá tính hơn. Chọn một đôi giày hơi bụi bặm, nhưng đi nhiều không đau chân- ai mà biết được sẽ đi bộ dọc bờ biển bao xa chứ, xoa đầu chú cún cưng, tôi kiêu hãnh bước ra bến xe buýt. Kiêu hãnh, đắc thắng và còn chút hậm hực, tôi trốn mẹ đi chơi. Chẳng mấy khi Dũng đi chơi cùng lớp, và đây là một dịp như thế…

Tôi đã nói về cậu ấy rất nhiều, nhưng toàn ở những nơi và những thời điểm mà cậu ấy không bao giờ nghe thấy. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ tòi ra. Cây kim về một tình cảm lạ lùng bây giờ đang ngọ ngoạy trong tôi, thi thoảng đâm vào tim tôi “thót” một cái, làm tôi ngờ rằng, chắc cũng sắp đến lúc không thể ngăn nó đi xuyên qua và tự thoát ra ngoài. Có thể là ngày mai, cũng có thể chưa…

***

Bốn mươi nhăm phút lắc lư khó chịu trên xe, tôi bắt đầu ngửi thấy mùi của biển. Đặt chân xuống đất, thấy thế giới của mình xanh đục, lỏng, mặn và trải rộng ra vô cùng. Loay hoay dựng trại, loay hoay xếp củi, tôi cố tình đứng gần Dũng. Dũng cũng quay bên này quay bên kia, trò chuyện rất hồ hởi với Hương, cơ hồ như chẳng hề để mắt đến tôi ở đó. Lòng tự tin của tôi vừa dấy lên đã lại chùng xuống. Cái cảm giác trống trải không thể khỏa lấp. Tự nhiên những nụ cười và tiếng nói xung quanh bỗng thật nhạt nhòa. Những bực bội chất chứa trong lòng những ngày gần đây làm tôi cảm thấy không thể dễ chịu. Tôi cần một liều thuốc kích thích, và tôi biết phải tìm ở đâu…

***

Tôi gọi cho Tú như đã hẹn. Chẳng mấy chốc cậu bạn đã xuất hiện, nụ cười rạng rỡ trên môi.

– Giờ mới có dịp được thăm địa bàn của cậu nha.- tôi cười.

Tú quẹt mồ hôi, nói vui vẻ:

– Ừ, mình khuyên chân thành, nhớ cầm máy ảnh đi, cậu sẽ muốn chụp cho mà xem.

Hai đôi chân bước trên cát, cậu ấy chân trần, tôi đi giày. Gió thổi táp vào mặt mặn chát. Tạm quên đi nỗi trống trải vô cùng ban nãy, tạm quên đi cậu bạn mến thương, tôi huýt sáo giai điệu Doeramon vui nhộn. Tú quay lại cười:

– Cậu không ở lại chơi với lớp à?

– Lớp thì hôm nào chẳng gặp. Nhưng chẳng mấy dịp có thể gặp cậu ở đây.- tôi giấu thật sâu cảm xúc thật của mình.

“..Hai đôi chân bước trên cát, cậu ấy chân trần, tôi đi giày. Gió thổi táp vào mặt mặn chát. Tạm quên đi nỗi trống trải vô cùng ban nãy, tạm quên đi cậu bạn mến thương..”

Tú dắt tôi đi men bờ biển đến tận cửa sông, rồi quay lại, vòng vào xem hải đăng. Tôi xuýt xoa:

– Hay nhỉ, đây là lần đầu tớ thấy tận mắt cửa sông và hải đăng ấy.

– Thì tớ đã bảo là có cái để xem mà.- Tú nháy mắt tinh nghịch.

– Nhưng nhà của cậu đâu?

– Chỗ tớ thì có gì mà xem- Cậu ấy khẽ mỉm cười, đôi mắt vẫn sáng hiền hậu- bừa bộn lắm. Hồi sáng Giang đến, tớ đã tính dọn dẹp qua đôi chút. Nhưng mà nghĩ lại lâu nay tớ vẫn sống vậy, thay đổi một bữa chẳng ích gì.

– Sống một mình nên khỏe hả? Tha hồ thoải mái nha.

Một thoáng im lặng, tôi chợt nhận ra mình lỡ lời.

– Học được cách tự lập, sống có trách nhiệm hơn.- Cuối cùng Tú cũng buông một câu hờ hững- nhưng phần nào cũng vô trách nhiệm hơn

Gió vẫn thổi, những suy nghĩ và cảm xúc của tôi cứ liên miên và tản mát, chẳng thể tóm gọn. Tôi chụp vài bức ảnh vu vơ. Lúc lâu sau, cậu bạn đột ngột lên tiếng:

– Không ai đánh thức vào buổi sáng, không ai nhắc ăn cơm vào buổi trưa, không có ai đi làm hộ khi cậu bị ốm. Có thể trong vài ngày, Giang sẽ thấy như vậy là hay. Nhưng mà lâu dài thì chắc là Giang sẽ chẳng thích đâu.

Tôi bắt đầu thấy ngường ngượng. So với Tú, tôi là kẻ có tất cả. Có bố mẹ, được đi học, có một cậu bạn để thầm thích. Nhưng hình như tôi bất đồng với tất cả. Tôi kể cho Tú nghe về chuyện tình cảm đơn phương lãng xẹt của mình. Về gia đình, về cãi vã, về học hành, về áp lực, về điểm số… Cứ như thế, tôi tự tạo ra thêm stress cho chính mình. Nhiều lúc, tôi ước chỉ có một mình mình trên thế gian này, không xung đột gì, không phải sống vừa ý ai cả. Nhiều lúc tôi ước mình có thể tan biến đi không để lại dấu vết.

– Tớ có lẽ là một con nhóc xấu xa và ích kỉ, nhỉ- tôi kết luận như vậy.- Có một gia đình ổn thỏa, thế mà có lúc tớ còn ước mình là kẻ lang thang đơn độc, như là Tú vậy…

Tú mỉm cười, nụ cười làm tôi có cảm giác cậu ấy lớn hơn mình nhiều lắm:

– Tớ có lang thang đâu. Mà nếu tớ là cậu, biết đâu tớ cũng như cậu thì sao. Tớ trưởng thành sớm hơn cậu, nhưng đó là do hoàn cảnh bắt buộc. Chứ đang yên đang lành ai muốn vậy làm gì.

– Con bạn tớ bảo, người như tớ, cả đời chẳng bao giờ được hạnh phúc cả- tôi lầm bầm.

– Cậu biết tớ trồng hoa ở đâu không?- Đột nhiên Tú chuyển chủ đề, chờ một cái lắc đầu, rồi kéo tôi ra một vạt đất ẩm. Cậu bạn chỉ hằng hà sa số những cây non bé tí xíu. Lần đầu tiên tôi thấy những cây non bé đến vậy.

– Thi thoảng, mình thấy chúng mọc lên sau một đêm. Thực ra mình chả trồng gì cả. Có lần mình thử mang một vài cây về chăm, nhưng mà nó chết rồi- Tú chép miệng – Cứ để yên rồi tự nó lên thôi. Hạnh phúc cũng thế mà. – Miễn là Giang nhìn thấy.

“..Có lần mình thử mang một vài cây về chăm, nhưng mà nó chết rồi- Tú chép miệng – Cứ để yên rồi tự nó lên thôi. Hạnh phúc cũng thế mà. – Miễn là Giang nhìn thấy…”

Cậu ấy dừng lại, và chăm chú nhìn tôi như trông chờ một sự đồng ý hiển nhiên.

– Hạnh phúc cũng tự đến với mình nhiều chứ. Bác chủ quán kem vui tính và tốt bụng này, những con sò ở biển này và cả người bạn như Giang này… – Tôi nói với cậu ấy khi mắt vẫn hướng xuống chậu cây.

– Thực ra, tớ vẫn biết là Dũng không thích tớ, chẳng bao giờ thích tớ. Nhưng tớ cứ tự nuôi ảo tưởng cho mình…

– Thực ra, tớ vẫn biết là mẹ chỉ lo cho tớ thôi. Tớ cũng biết là chẳng qua vì tớ ghen tị với Hương thôi…

– Thực ra, có một người bạn như cậu, tớ cũng rất vui…

Buổi chiều hôm đó, chúng tôi đã nói rất nhiều, và cũng đã im lặng rất nhiều. Những bức bối trong lòng tôi hòa lẫn vào giữa biển và trời, hòa lẫn vào thinh không, đến một “nồng độ” vô cùng loãng. Những điều canh cánh trong lòng tôi lúc trước bỗng hóa ra bé bằng cái móng tay, và những niềm vui bỗng hóa ra vô tận.

***

Ăn thịt nướng dính đầy cát do gió biển, đốt lửa trại, chơi mấy trò chơi đồng đội, chơi bài, dậy sớm và ngắm bình minh… Tôi trở nên vui vẻ và hòa đồng hơn bao giờ hết. Tôi buôn chuyện với Hương như chưa từng có những rắc rối, và cười tít mắt khi bắt gặp ánh nhìn của Dũng. Về nhà, chạy òa vào ôm mẹ, lắp bắp nói lời xin lỗi, những lỗi lầm của tôi bỗng nhiên nhẹ nhõm đến không ngờ. Một buổi cắm trại thú vị, nhưng tôi vẫn nhớ nhất khoảng không gian “riêng” của Tú và những gì tôi đã tìm thấy. Nói chung, cuộc sống của tôi sau đó quả là có tốt đẹp lên. Đôi lúc, tôi vẫn stress, lo âu và cáu gắt. Những lúc đó, tôi thường chạy ra quán kem thân thuộc, ngấu nghiến một ly kem, và ngắm nhìn đôi mắt sáng ấm áp như những vì tinh tú, để nhớ lại câu mà cậu bạn nói khi tôi quay về: “Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!”

 

Phương Thảo

Tia chớp bạc

Gia đình tôi không khá giả, thành thật thì là vậy. Ba mẹ tôi là viên chức, hoàn toàn sống dựa vào tiền lương. Ngoài ra, ba mẹ nhận thêm rất nhiều công việc làm thêm: Đánh máy, làm kế toán, dịch tài liệu… Không có đồ vật gì thời thượng trong nhà tôi. Khoản tiết kiệm ít ỏi được dành để đầu tư cho việc học của tôi, đứa con duy nhất. Khi sống trong môi trường mà quanh bạn lúc nào cũng là không khí làm việc khẩn trương và tập trung, bạn sẽ thể nghĩ đến điều gì khác ngoài việc cố gắng học, cũng khẩn trương và tập trung như thế. Kỳ thi đại học vừa rồi, tôi đậu vào một trong những trường tốt nhất. Ba mẹ rất vui mừng, hẳn rồi. Nhưng điều chưa từng có trong thông lệ từ trước đến nay, ba mẹ tôi quyết định mua một món kỷ niệm sự kiện trọng đại: Một chiếc xe tay ga. Mới tinh.

Chiếc xe được chở đến tận sân chung cư. Một phối hợp hoàn hảo giữa ngành công nghệ chế tạo máy và thiết kế: Các chi tiết máy sắc sảo. Vỏ bọc bên ngoài pha trộn giữa xe thể thao và dân dụng, tạo cảm giác thật mạnh mẽ. Lớp sơn xanh óng cùng một tia chớp bạc chạy dọc thân xe. Ba bảo tôi đi thử một vòng trong sân. Tiếng động cơ êm tai khiến tôi chỉ muốn ngồi trên xe chạy mãi. Tuy nhiên, mẹ đã làm giảm sự phấn khích cũng như đưa các tưởng tượng náo nhiệt trong đầu tôi về đúng vị trí khi tuyên bố, chìa khoá chiếc xe mới giao cho ba. Còn tôi sẽ sử dụng cái Cub đời 96 ba mẹ vẫn sử dụng lâu nay. Đọc được vẻ thất vọng hụt hẫng thoáng qua mắt tôi, ba trấn an: “Tạm thời như vậy, con trai. Con còn phải thi lấy bằng lái. Sau đó, chiếc xe mới này con có thể sử dụng khi cần thiết. Đâu phải lúc nào ba mẹ cũng ở văn phòng. Đúng chứ?” Tôi thở phào nhẹ nhõm. Trong nhà tôi luôn là vậy. Không có gì áp đặt. Mọi vấn đề đều được trao đổi thẳng thắn. Các thành viên sẽ tôn trọng thoả thuận vì sự hợp lý là yếu tố được đặt lên hàng đầu.

Tại sao tôi lại hồi hộp với Tia chớp bạc? Có một lý do bí mật: Tôi muốn gây ấn tượng với Khanh, cô bạn cùng lớp 12. Dù đã tốt nghiệp, nhóm bạn tụi tôi vẫn chơi cùng nhau. Khanh thi đậu bên trường Kiến Trúc. Không có ngôi trường nào hợp với cô bạn hơn thế – một cô nàng cá tính, mạnh mẽ và hơi kiêu ngạo. Nói chung tụi bạn xem Khanh như tên con trai ngang hàng phải lứa. Chỉ có tôi, không hiểu sao, bị hút hồn bởi cô bạn đặc biệt. May mắn thay, hay xui rủi thay, hẳn vì tôi và cô bạn quá khác biệt nên chẳng ai nghi ngờ cả. Ngoài ra, cũng phải nhắc tới khuyết điểm nho nhỏ: Khanh không biết chạy xe máy. Như vậy, đây chính là lợi thế tôi có thể tận dụng.

“May mắn thay, hay xui rủi thay, hẳn vì tôi và cô bạn quá khác biệt nên chẳng ai nghi ngờ cả. Ngoài ra, cũng phải nhắc tới khuyết điểm nho nhỏ: Khanh không biết chạy xe máy. Như vậy, đây chính là lợi thế tôi có thể tận dụng”

Trước kỳ nhập học, có khá nhiều thời gian rảnh rỗi, nhóm chúng tôi đi tận sang quận 12 câu cá, lên trung tâm thương mại bên quận 7 để xem phim, ăn kem và chơi điện tử. Với vẻ mặt tự nhiên hết sức có thể, tôi khoe tấm bằng lái vừa lấy được, rồi đề nghị chở Khanh trên chiếc xe Cub 96 cũ rỉn. Cô bạn ừ ngay, không hề lăn tăn vì sao lại có một chiếc xe cũ đến thế, vì sao trong khi tất cả tụi bạn đều chạy xe tay ga ngon lành, tôi vẫn sử dụng cái xe số thỉnh thoảng lại tịt máy dọc đường. Có lẽ cô bạn lịch sự, không muốn nói những lời làm tôi buồn. Hai đứa nói đủ thứ chuyện trên đời, thỉnh thoảng sau lưng tôi, Khanh cười vang. Tôi cũng vui, nhưng không ngừng đeo đuổi ý nghĩ: Một lúc nào đó, tôi sẽ làm cho Khanh bất ngờ, bằng Tia chớp bạc.

Cô bạn bất ngờ khi thấy tôi đến đón bằng chiếc xe tay ga đời mới vào ngày thứ Bảy. Trong khi mấy tên bạn trầm trồ nhìn ngắm Tia chớp bạc thì Khanh khoanh tay mỉm cười, rõ ràng là cô không quá hứng thú. Tôi hơi thất vọng. Giá mà Khanh biết tôi vui thế nào khi nhận chìa khoá từ tay ba. Còn mẹ thì cho thêm tiền để đổ xăng nữa chứ. Chưa kể khi ngồi trên một chiếc xe đẹp, tôi thấy mình “giá trị” lên nhiều.

Buổi chiều, khi đưa Khanh về đến ngã rẽ công viên gần nhà cô, tôi chợt nảy ý định: “Khanh có thích chạy xe không?” Cô bạn gật: “Thích. Nhưng ở nhà không ai tập cho tớ!” Tôi ngoặt vào con đường vắng chạy giữa công viên, xuống xe, giao tay lái cho cô bạn: “Khanh thử coi. Đừng sợ!”

Có thể tôi là một thầy giáo hướng dẫn chạy xe giỏi. Có thể Tia chớp bạc mang lại rất nhiều hứng thú. Hoặc vì Khanh rất thông minh nên chỉ hơn một giờ, cô bạn đã có thể điều khiển xe khá tự tin. Tôi hài lòng đứng trên vệ đường, nhìn cô bạn chầm chậm lướt đến trên chiếc xe đẹp. Lúc Khanh gần đến, tôi bước xuống đường đón. Không ngờ hành động này của tôi làm cô bạn giật mình. Chiếc xe lên ga đột ngột, đâm sầm vào một gốc cây.

Thật may mắn vì Khanh chỉ xước xát xoàng thôi. Cô bạn bình tĩnh đứng lên. Nhưng chiếc xe mới thì trầm trọng hơn nhiều. Mui xe bị móp. Đèn xi-nhan bể. Còn một bên sườn xe trầy trụa nặng. Biết chắc Khanh đã ổn, tôi đưa cô bạn về nhà. Cô ấy luôn miệng xin lỗi, rồi nhìn tôi lúc chia tay: “Có sao không?” Tôi lắc đầu, để cô bạn yên lòng.

“Sự thông minh và thẳng thắn của cô ấy khiến ba mẹ tôi rất quý. Còn tôi? Tôi rất tự hào về những người thân yêu đang ở bên mình. Nhà tôi là vậy đó. Tôi từng nói rồi mà, sự hợp lý để thấu hiểu nhau luôn là yếu tố đặt lên hàng đầu”

Tâm trạng tôi nặng trĩu khi gần về nhà. Tôi sẽ giải thích sao với ba mẹ đây? Tiền đâu để chỉnh sửa, trả lại cho Tia chớp bạc vẻ đẹp hoàn hảo ban đầu? Tôi đứng trong tầng hầm để xe rất lâu, buồn bã nhìn những chỗ hư hỏng, cho đến khi có điện thoại của ba gọi, tôi mới lê bước vô thang máy. Ba mẹ nhận ra ngay vẻ khác lạ của tôi. Cả hai chẳng hỏi gì, để cho tôi ăn cơm tối, thỉnh thoảng mới vội nhìn tôi lo âu. Chính như thế nên tôi không thể là một tên che giấu. Tôi đưa trả chìa khoá cho ba, giọng nghẹn lại: “Cái xe mới bị hư nhiều lắm, ba mẹ à!” Mẹ hoảng sợ: “Con có sao không?” Tôi lắc đầu, tiếp tục lí nhí thú nhận đưa xe cho cô bạn thân. Mẹ càng thêm lo lắng, muốn biết rõ Khanh bị thương đến mức nào. Cả ba mẹ không có lời nào hỏi han về Tia chớp bạc.

Tôi hứa với ba mẹ sẽ tự để dành tiền gò lại mũi xe, làm lại lớp sơn trầy xước. Nhưng một lần nữa, ba mẹ làm tôi ngạc nhiên khi nói rằng chỉ cần thay đèn xi-nhan để đảm bảo an toàn khi giao thông. Còn lại, mũi xe hơi móp và nước sơn trầy trụa chẳng ảnh hưởng gì. Ba còn quàng vai tôi, cười: “Xe cộ là để sử dụng. Nếu nó đẹp thì tốt. Nhưng nếu nó không đẹp nữa, thì cũng chẳng sao!” Tôi dạ khẽ, thấy mình thật ngố khi nhớ lại cảm giác tự tin “tăng giá trị” chỉ vì ngồi trên một chiếc xe.

Cũng như tôi, Khanh đã vô cùng ngạc nhiên khi mẹ tôi không cho cô ấy cơ hội nào để nói lời xin lỗi, lúc cô bạn sang nhà tôi ngày hôm sau. Mẹ còn kéo Khanh vào bếp, hỏi xem nên sửa lại sàn bếp màu gì, lắp kính lấy sáng ở đâu thì ổn. Những việc ấy thì một cô gái thi đậu Kiến trúc biết giỏi hơn tôi là chắc rồi. Sau đó cả nhà tôi cùng Khanh ngồi vô bàn dùng bữa trưa. Sự thông minh và thẳng thắn của cô ấy khiến ba mẹ tôi rất quý. Còn tôi? Tôi rất tự hào về những người thân yêu đang ở bên mình. Nhà tôi là vậy đó. Tôi từng nói rồi mà, sự hợp lý để thấu hiểu nhau luôn là yếu tố đặt lên hàng đầu.

 

                                                                   Cừu Shaun