Truyện ngắn: Chạy về phía mặt trời

Cách nhau cả một hành lang bệnh viện đầy người, nhưng tôi vẫn trông thấy Vy. Cậu ấy mặc đồng phục học sinh, mặt hơi nhợt nhạt, có lẽ vì phải chạy nhanh lên đây cho kịp khoảng thời gian trống giữa các lớp học thêm. Vy cầm theo cuốn Vĩnh biệt Tugumi của Banana Yoshimoto, hôm qua cậu ấy đã đọc cho tôi nghe được 10 trang, chắc là Vy định đọc nốt. Đúng như dự đoán, vừa ngồi xuống ghế, Vy đã nói:

- Vy sẽ đọc cho cậu nghe hết cuốn này. Xong cuốn này sẽ đến Kitchen.

Dù tôi có bảo rằng tôi thích đọc Sherlock Holmes hơn thì Vy cũng không nghe đâu. Cô ấy đã quyết định làm gì là sẽ làm đến cùng, và chẳng bao giờ bỏ ngang giữa chừng. Vả lại, cô ấy cũng không nhìn thấy tôi, cái cô ấy thấy chỉ là người bạn học nằm im lìm trên giường bệnh, bị gắn đủ loại dây nhợ lòng thòng.

*

Một tháng trước, tôi bị chấn thương cổ chân, bác sĩ nói nếu tôi còn ngoan cố chạy điền kinh, tôi sẽ phải ngồi xe lăn suốt phần đời còn lại. Từ khi học lớp Năm, tôi đã chẳng còn biết gì ngoài chạy, khi tôi bắt đầu gặt hái được những thành công nhất định, có thể trở thành vận động viên chuyên nghiệp thì bắt buộc phải dừng lại. Tôi làm lơ lời bác sĩ, tiếp tục chạy đều đặn mỗi tối, cắn răng vượt qua những cơn đau. Nhưng việc tệ hại nhất cũng đến, cổ chân tôi không thể chịu nổi, và tôi không thể đứng lên bỏ chạy khi chiếc xe hơi lạc tay lái leo lên lề, lao thẳng về phía tôi. Tôi được đưa vào bệnh viện, gắn đầy ống thở và các thứ khác, nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhàng và thanh thản. Tôi trôi bồng bềnh trong không gian, cổ chân không còn đau nhói khi cố cất bước, có thể chạy xuyên qua mọi thứ, và chẳng còn phải nghe ai khuyên bảo nên sống thế nào. Phải nói rằng làm một linh hồn là thứ thú vị nhất cho tới bây giờ, và tôi nghĩ, cứ như thế này cũng không tệ.

- Tuần sau là prom cuối năm của trường, tớ sẽ mặc một bộ váy màu trắng rất đẹp. Cậu có thể tỉnh dậy kịp lúc đó không?

Giọng của Vy nhè nhẹ vang lên. Cậu ấy đã đọc xong 10 trang cuốn Vĩnh biệt Tugumi và đang định ra về, thì chợt quay lại hỏi tôi. Dĩ nhiên cái thân xác ngu ngốc của tôi nằm im re, còn tôi thì nhìn cậu ấy, nhún vai. Tôi không định tỉnh lại đâu, ít nhất là bây giờ.

*

Trong số những người đến thăm tôi ở bệnh viện, Vy và mẹ tôi là hai người kiên trì nhất. Vy sẽ đến lúc tan tầm, đọc truyện cho tôi nghe và ra về, còn mẹ tôi sẽ đến sau giờ tan tầm và ở đến tối. Bố con tôi không hợp nhau, từ lúc tôi bướng bỉnh không nghe lời bác sĩ, bố bắt đầu nổi giận với tôi, và từ ngày tôi vào viện nằm thì tịnh chẳng thấy bóng ông đâu. Tụi bạn có vào thăm tuần đầu, sau đó thưa thớt dần, chủ yếu là cập nhật tình hình của tôi cho mọi người cùng biết, dù gì tôi cũng từng là “ngôi sao” mà. Đôi lúc mẹ sẽ dắt con em một tuổi của tôi vào viện, con bé sẽ nắm ngón tay bất động của tôi, lay lay vài cái rồi thôi.

“Thế nên tôi đã điên cuồng bác bỏ sự thật đó bằng cách chứng minh rằng mình không vô dụng, rằng mình vẫn có thể đương đầu với mọi thử thách. Vậy mà khi trở thành thế này, tôi lại lẩn trốn, không chịu trở lại với thể xác của mình”

Phần lớn thời gian tôi cảm thấy thoải mái, tôi đi loăng quăng khắp bệnh viện, kết bạn với vài “ma mới”, hỏi thăm các “ma cũ” và tha hồ nghe lén đủ thứ bí mật từ khắp các ngõ ngách của bệnh viện. Đôi lúc tôi cũng thử chạy, đó là một cảm giác tuyệt vời, thỉnh thoảng tôi còn có thể quăng mình rơi xuống ban công và đáp đất nhẹ nhàng. Không có tiếng vỗ tay nào vang lên, không có người hâm mộ, hơi thiếu vắng một chút nhưng tôi chẳng lấy làm phiền. Người duy nhất vẫn ngày ngày xem tôi tập và bĩu môi chê bai việc một con ma muốn chạy điền kinh chuyên nghiệp là Nghi, một cô bé nhỏ hơn tôi năm tuổi.

- Em thấy trò chạy đâm đầu vào tất cả các bức tường của anh thiệt là nhảm nhí!

- Nhóc à, khi người ta chết, người ta có thể làm bất cứ điều nhảm nhí nào mà không bị phán xét. – Tôi đến ngồi cạnh Nghi trên chạc cây me lớn giữa sân.

- Đừng có ngụy biện. Anh đã chết đâu.

- Nhưng anh nằm bất động, cũng có khác là bao.

- Nằm bất động và chết là hai chuyện rất khác nhau. Đồ ngốc! -Nghi hừ mũi.

Mỗi lần Nghi bảo tôi là đồ ngốc nghĩa là cô bé đang rất cáu tôi. Thế nên tôi không trả lời. Một lúc sau, Nghi hỏi:

- Anh đã từng khóc bao giờ chưa? Không tính khoảnh khắc anh vừa chào đời.

- Chẳng nhớ, anh ít khi khóc lắm.- Tôi ưỡn ngực tự hào.

- Khóc rất khổ sở, và trông không hề đẹp đẽ tí nào. Khóc vì buồn còn thảm hơn, y như một con mèo hen bị nhúng nước. Rất khó chịu.

Tôi vừa định đồng tình: “Đúng, quả thật rất khó chịu!”, thì Nghi đã cướp lời tôi:

- Thế mà mẹ anh, bác ấy ngày nào gặp anh cũng khóc. Anh nghĩ bác ấy có khó chịu không?

Tôi nghẹn họng. Còn Nghi nhảy tọt xuống khỏi cây me và biến mất. Khi tôi trở về phòng bệnh, mẹ tôi đang ở đó, nắm tay tôi và dù không có tiếng nức nở hay giọt nước mắt nào rơi, tôi vẫn cảm nhận rất rõ, mẹ đang khóc. Lần đầu tiên từ sau khi bị tai nạn, tôi ngồi xuống bên mẹ, khẽ ôm bà và biết mẹ gầy thế nào. Tôi muốn khóc nhưng cổ họng khô khốc, đó là khi tôi biết, không khóc được cũng là một việc khó chịu không kém.

*

Sáng hôm sau, trong lúc chờ Vy đến thăm vào buổi chiều, tôi dạo ngang qua khu sân phía sau và bắt gặp một cậu bé đang tập đi. Chiếc xe lăn của cậu cách một quãng rất xa, chứng tỏ cậu bé đã đi được một khoảng rất dài. Tay cậu nắm chặt thanh sắt dài của hành lang bệnh viện, môi mím lại và mồ hôi rơi lã chã. Tôi đang tò mò quan sát cậu thì bỗng cậu bé buông tay, ngã ngồi xuống đất. Tôi hoảng hốt đỡ cậu nhưng tay chỉ xuyên vào không khí.

“Từ khi học lớp Năm, tôi đã chẳng còn biết gì ngoài chạy, khi tôi bắt đầu gặt hái được những thành công nhất định, có thể trở thành vận động viên chuyên nghiệp thì bắt buộc phải dừng lại. Tôi làm lơ lời bác sĩ, tiếp tục chạy đều đặn mỗi tối, cắn răng vượt qua những cơn đau..”

- Không cần lo lắng đâu, thằng bé chỉ nghỉ ngơi thôi. Rồi sẽ đứng lên đi tiếp.- Nghi xuất hiện sau lưng tôi.

Tôi nhìn cậu bé, hẳn là bác sĩ cũng cảnh báo cậu ấy rằng quá trình hồi phục sẽ rất đau đớn. Bỗng nhiên tôi nghĩ đến mình khi bị chấn thương, tôi đã hoảng sợ và cho rằng mình sẽ chết nếu không được chạy. Thế nên tôi đã điên cuồng bác bỏ sự thật đó bằng cách chứng minh rằng mình không vô dụng, rằng mình vẫn có thể đương đầu với mọi thử thách. Vậy mà khi trở thành thế này, tôi lại lẩn trốn, không chịu trở lại với thể xác của mình.

- Anh có biết vì sao cậu bé ấy có thể cố gắng đứng lên mỗi lần vấp ngã không?

- Vì cậu bé ấy rất kiên cường?

Nghi bật cười như chế giễu, rồi chỉ tay về băng ghế đá ngoài sân nơi một người phụ nữ đang ngồi:

- Vì mẹ của thằng nhóc ấy hứa là mỗi một mét nó đi, cô ấy sẽ cho nó một miếng bánh chocolate.

Tôi cũng bật cười, hơi ngạc nhiên trước sức mạnh mà mấy miếng bánh mang lại.

- Đến một thằng nhóc vì mấy cái bánh mà còn không bỏ cuộc, còn anh có người nhà, có cả một sự nghiệp đang chờ khôi phục mà lại không chịu tỉnh dậy. Lạ thật!

- Dạo này em nói bóng nói gió anh hơi nhiều thì phải?

- Không có, em đâu có. – Nghi tủm tỉm cười, chân đung đưa như trẻ con chơi xích đu.

Buổi chiều hôm đó, khi tôi trở về phòng bệnh, một người đàn ông đã ngồi sẵn ở đấy từ bao giờ. Bố tôi đem theo một chiếc máy bay nhỏ bằng gỗ, đặt trên đầu giường và ngồi trầm ngâm. Tôi cứ tưởng bố sẽ ra về mà không nói tiếng nào, nhưng rốt cuộc ông lại nói:

- Cái máy bay này, khi nhỏ con rất thích, cứ đòi bố mua cho nhưng bố không chiều con. Bố chưa bao giờ chiều con.

Bố tôi không cao lớn, bố chỉ cao hơn mẹ tôi có một chút, nhưng hồi còn bé tôi luôn cảm thấy nếu có bố ở bên, tôi không sợ bất cứ điều gì. Bố là người mà tôi luôn tin tưởng rằng nếu tôi ngã, bố sẽ đứng từ sau lưng, âm thầm nâng tôi dậy. Ánh trời chiều hắt từ cửa sổ vào, bóng của bố rộng lớn trùm lên chiếc giường bệnh nhỏ của tôi, trong không gian lãng đãng sắc chiều đó, tôi nghe giọng bố run run nói với tôi:

- Con về với bố, con không đi được, bố sẽ mang con đi.

Bố của tôi, ngay cả khi tôi mang về giải Nhất chạy việt dã toàn thành phố, ông cũng chẳng khen ngợi hay động viên tôi. Nhưng tôi nhớ rõ chiều hôm đó ông đã ra cửa hàng tranh suốt hai tiếng đồng hồ, chỉ để lựa một cái khung tranh thật đẹp để lồng tấm bằng khen của tôi vào. Tôi muốn cầm cái máy bay bằng gỗ lên để ngắm nó thật kĩ, nhưng không tài nào làm nó di chuyển được dù chỉ một centimet. Tôi bắt đầu nhận ra, khi làm ma, ngoài mất đi cảm giác đau đớn còn mất luôn cả khả năng cảm nhận những gì mình trân trọng.

*

Tôi cảm thấy trò tông vào tường và thả rơi mình từ tầng thượng xuống không còn hay ho nữa. Tôi muốn được đổ mồ hôi, được nghe tiếng gió vút qua tai đến nỗi ù đi.

Tôi không còn thích làm ma nữa. Nhưng tôi sợ khả năng mà bác sĩ đã nói đến, rằng nếu tỉnh dậy, tôi có thể sẽ không còn được đi chứ đừng nói đến chạy. Hằng ngày tôi tốn nhiều thời gian ngồi trong phòng hơn, nhìn chằm chằm vào thân xác mình, tự hỏi mình có nên quay lại không. Hôm nay Vy lại đến, vẫn mang theo cuốn Vĩnh biệt Tugumi, ngồi đọc rất bình thản. Cậu ấy có vẻ mệt mỏi, có lẽ vì nội dung ôn thi ngày càng dày đặc. Mẹ tôi đến sớm, vừa nhìn thấy Vy, bà liền nở nụ cười. Vy định ra ngoài, nhưng mẹ tôi nói bà sẽ đi hỏi bác sĩ một số chuyện nên Vy cứ ở lại. Vy ngừng đọc truyện, có vẻ như cuối cùng cô ấy cũng biết là tôi sẽ không nuốt nổi cuốn truyện ấy.

“Buổi chiều gần tắt, từ phòng của tôi không thể nhìn thấy mặt trời lặn rõ ràng, tôi chỉ cảm thấy một sắc cam từ từ len lỏi vào nền trời màu xanh sáng, và rồi khí lạnh ban đêm ùa đến, chậm rãi nhưng rất chân thực…”

- Hoàng này, cậu có nhớ cái lần bọn mình bị ngã xe trước cổng trường không? Lần đó tớ ngã ngay trước mũi xe tải, cậu đã chạy ra đường lôi tớ vào. Tớ đã hỏi cậu có sợ không. Cậu bảo cậu sợ cái xe tải đó chết khiếp đi được, nhưng cậu vẫn làm. Sau đó mặt cậu xanh mét, nhưng vẫn cố nói cứng một câu rằng người dũng cảm không phải là người không sợ gì hết, mà là người rất sợ nhưng vẫn có can đảm đối mặt.

Quả thực tôi có nói câu đó, nhưng đó chỉ là câu tôi chôm từ truyện Coraline, lúc đó tôi nói thế cho oai thôi chứ chẳng sâu sắc đến thế. Nhưng Vy vẫn nhớ, hẳn là câu chuyện đó ấn tượng với cậu ấy lắm.

- Nếu cậu có thể nghe thấy tớ, tớ biết cậu sợ sẽ không được chạy nữa. Nhưng chỉ cần cậu còn có thể đứng lên, tớ tin rằng cậu vẫn sẽ chạy được. Chỉ cần cậu dũng cảm đương đầu.

Cô gái nhỏ trước mặt tôi nói rõ ràng rành mạch từng tiếng, còn tôi chẳng biết phải làm gì. Một chút sau cậu ấy đứng dậy, chuẩn bị ra về, khi Vy đi ngang qua tôi, tôi khẽ thì thầm “Cám ơn cậu!”. Bây giờ Vy sẽ chẳng thể nào nghe thấy, nhưng không sao, sau khi tỉnh lại tôi sẽ trực tiếp nói lại với cậu ấy.

*

Buổi chiều gần tắt, từ phòng của tôi không thể nhìn thấy mặt trời lặn rõ ràng, tôi chỉ cảm thấy một sắc cam từ từ len lỏi vào nền trời màu xanh sáng, và rồi khí lạnh ban đêm ùa đến, chậm rãi nhưng rất chân thực.

- Em không thể hẹn gặp lại anh được, tạm biệt nhé!

Nghi đứng sau lưng tôi, vẫy vẫy tay.

- Chẳng phải anh cũng nên tạm biệt em sao?

- Đáng lẽ em đã đi rồi, nhưng bỗng nhiên xuất hiện một tên ngốc rõ ràng chưa chết mà lại không muốn sống, nên em phải tiễn hắn ta một đoạn.

- Cám ơn em.

Đột nhiên tôi cảm thấy sợ màn đêm đang kéo đến. Nghi chạm nhẹ vào lưng tôi từ đằng sau và thì thầm:

- Đừng bỏ cuộc. Hãy chạy về phía mặt trời.

Tôi cảm thấy hơi ấm đang dần quay lại, Nghi đứng sau tôi, nhưng khi tôi định nói lời tạm biệt thì đã không thấy cô bé đâu nữa rồi. Tôi có rất nhiều nỗi sợ, rất nhiều thử thách phải đương đầu, nhưng chỉ chút nữa thôi tôi sẽ được cầm tay mẹ, và chắc chắn khi nhìn thấy gương mặt mẹ, tôi sẽ có đủ niềm tin để vượt qua những khó khăn. Tôi còn có gia đình, bạn bè, niềm đam mê, chẳng có lý do gì để bỏ cuộc cả. Hình như tôi vừa nghe thấy tiếng mẹ gọi, chắc đã đến lúc tôi phải mở mắt ra rồi.

 

BẢO CHÂU

 

Một lỗ hổng trên thế giới

Bạn có nhớ bài hát “Lỗ hổng trên thế giới” của Eagle không? Nó bắt đầu thế này:

“Có một lỗ hổng trên thế giới đêm nay.

          “Có một đám mây của sự sợ hãi và buồn bã.

          “Có một lỗ hổng trên thế giới đêm nay.

          “Đừng để có một lỗ hổng trên thế giới vào ngày mai”.

(Nhạc và lời: Don Henley và Glenn Frey)

 

Tôi là một người lạc quan và tôi luôn tìm những điều tốt nhất trong mỗi hoàn cảnh. Nhưng có vẻ như, ít nhất là đôi khi, thực sự có một lỗ hổng trên thế giới.

Có những ngày bạn sẽ thấy dường như chúng ta đang sống giữa bạo lực không thể kiểm soát. Trẻ em gặp nạn ở nhà và ở trường. Tên lửa được phóng đi và bom nổ ở những nơi công cộng. Có chiến tranh và có không khí chiến tranh. Không có cộng đồng, chủng tộc hay quốc gia nào được bảo vệ hoàn toàn khỏi bạo lực ngày càng tăng. Như thể có một lỗ hổng trên thế giới. Bây giờ, hơn bao giờ hết, chúng ta cần học theo một cách khác, để tránh con đường của những lộn xộn và bạo lực.

“Thực tế đơn giản là hành tinh này không cần thêm nhiều người thành công. Nhưng nó thực sự đang quá cần thêm rất nhiều những người tạo lập hòa bình, những người hàn gắn, những người khôi phục, những người kể các câu chuyện, và những người biết yêu thương theo nhiều cách..”

Bạn đã bao giờ nghe nói đến Azim Khamisa và Ples Felix? Đó là hai người đàn ông từng nếm trải đám mây của sự sợ hãi và buồn bã. Vào một buổi tối khủng khiếp năm 1995, Tony Hicks, 14 tuổi, đã bắn chết một sinh viên đại học 20 tuổi giao pizza đến cho mình ở San Diego, California. Tony cùng vài người bạn trong nhóm của mình gọi pizza, và khi người giao pizza tới, “nhóm bạn” của Tony bảo cậu hãy bắn người giao bánh, tên là Tariq Khamisa.

Bố của Tariq là Azim đã rất giận dữ sau vụ giết người vô lý này. “Có điều gì đó thực sự không ổn với một xã hội mà trẻ em lại giết trẻ em” – Ông nói. Ông giận những đứa trẻ, nhưng ông thậm chí còn giận dữ hơn với nền văn hóa tạo nên quá nhiều bạo lực.

Không lâu sau cái chết của con trai, Azim nghe nói đến một người đàn ông tốt bụng tên là Ples Felix. Ples là ông, và là người giám hộ, của Tony Hicks. Azim mời Ples tới nhà mình và hai người đàn ông chia sẻ nỗi đau chung. Nhưng mọi việc không dừng lại đơn giản như vậy – họ quyết định rằng mình sẽ phải làm điều gì đó. “Tôi nhận ra rằng sự thay đổi phải bắt đầu với chính mình” – Azim nói. Do đó, mặc dù ông có thể rất muốn trả thù, nhưng người cha đau khổ này lại chọn một cách khác để trả lời cho cái chết của con trai mình.

Chuyện gì đã xảy ra? Cha của nạn nhân đã cùng với ông của thủ phạm đi khắp nơi trên nước Mỹ. Hai người đàn ông này tới thăm các trường học, mang theo các thông điệp về ngăn chặn bạo lực. Họ kể câu chuyện về Tariq và Tony – một người đã chết và một người đang ở trong tù. Và giữa nền văn hóa đầy bạo lực đang lan tràn khắp nơi trên thế giới, hai người đàn ông mang những lời nói hòa bình đi thay đổi nhiều cuộc sống. Họ sưởi ấm những trái tim và nuôi dưỡng ý thức của vô số người trẻ tuổi. Họ cho tất cả chúng ta thấy rằng, có một cách khác để sống, ngay cả giữa đau khổ.

“Họ sưởi ấm những trái tim và nuôi dưỡng ý thức của vô số người trẻ tuổi. Họ cho tất cả chúng ta thấy rằng, có một cách khác để sống, ngay cả giữa đau khổ”

David Orr, một tác giả và là giảng viên đại học, đã nói về “một cách khác để sống” như thế này: “Thực tế đơn giản là hành tinh này không cần thêm nhiều người thành công. Nhưng nó thực sự đang quá cần thêm rất nhiều những người tạo lập hòa bình, những người hàn gắn, những người khôi phục, những người kể các câu chuyện, và những người biết yêu thương theo nhiều cách. Nó cần những người sống tốt ở vị trí của mình”.

Tôi thích cách nói đó… thế giới cần thêm “những người sống tốt ở vị trí của mình”. Những người như Azim Khamisa và Ples Felix.

Tôi muốn là một trong những người đó. Nên tôi sẽ chọn một cách khác. Tôi sẽ chọn cách làm một người tạo dựng hòa bình, một người hàn gắn. Trong khả năng của tôi, tôi cũng sẽ cố gắng sống tốt ở vị trí của mình.

Bởi vì tôi tin rằng sẽ không cần phải có một lỗ hổng trên thế giới vào ngày mai.

 

Thục Hân (dịch)

Những bài học cuộc sống: Hành động

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Hành động

Một chú gấu con bé tẹo rất lúng túng khi tập đi. Chú gấu lo lắng, không dám nhấc hai chân trước lên để bước đi trên hai chân sau.
- Con nên làm thế nào trước tiên? – Chú gấu con hỏi mẹ – Con nên bước chân trái trước hay chân phải trước? Hay là con cứ chống cả hai chân trước xuống để đỡ cho hai chân sau? Hay là con bước hai chân bên phải trước rồi hai chân bên trái sau?
Gấu mẹ nhún vai đáp:
- Con chỉ cần ngừng nghĩ ngợi và bắt đầu bước đi, thế thôi.
Xét về mặt này, gấu mẹ rất thông minh, vì mọi thứ chỉ xảy ra sau khi chúng ta đặt những ý nghĩ và lời nói sang một bên, và bắt đầu hành động.
Nolan Bushnell – người sáng lập ra tập đoàn video game Atari Inc., và thường được nhắc đến như cha đẻ của ngành công nghiệp video game, cũng từng nói rằng “tất cả mọi người khi bước vào phòng tắm đều dễ có một ý tưởng hay ho nào đó. Nhưng chỉ những người khi bước ra khỏi phòng tắm, chờ cho khô người rồi bắt tay vào làm điều gì đó vì ý tưởng ấy thì mới tạo ra một sự khác biệt”.
Hoặc, như nhà báo nổi tiếng từng làm việc cho tờ Chicago Daily News và Chicago Sun Times là Sydney Harris nói: “Tiếc nuối về những gì chúng ta đã làm có thể sẽ dịu đi theo thời gian; nhưng chính những tiếc nuối về những gì chúng ta đã không làm mới là không thể nguôi được”.
Và một trong những bài học quan trọng nhất cho bất kỳ một thành công nào, dù lớn hay nhỏ, là hãy hành động dựa trên những suy nghĩ, chứ chỉ suy nghĩ không thì chẳng bao giờ có thành quả được.

Thục Hân (dịch)

Viên bi mắt mèo

Những phiến đá lát đường, những toà lâu đài lát đá cẩm thạch – ở một nơi nào đó đã giữ lại một kỉ vật thời thơ ấu của tôi. Đó là một viên bi ve, trong và xanh như mắt của chú mèo nhỏ. Một buổi sáng mùa xuân, tôi và John chơi đánh bi ở một công trường. Hai đứa không hề để ý có một cái hố người ta đào để trộn vữa và ximăng. Khi tôi đang tranh nhau với John xem đứa nào được chơi viên bi mắt mèo trước thì nó rơi xuống và lăn vào cái hố ấy. Chỉ nghe một tiếng vọng như từ rất xa, thế là tôi chẳng bao giờ trông thấy viên bi của tôi nữa. Tôi và John đã giận nhau một tuần liền.

Đến tận bây giờ, tôi tin chắc là viên bi của tôi vẫn nằm ở đó, một nơi nào đó dưới viên dá lát nền của khu lăng mộ bằng cẩm thạch mà người ta xây dạo nào. Cả John và tôi đều đã lập gia đình, và mỗi người ở một nơi, rất ít khi chúng tôi gặp gỡ và nói chuyện với nhau.

vienbi2

“Khi tôi đang tranh nhau với John xem đứa nào được chơi viên bi mắt mèo trước thì nó rơi xuống và lăn vào cái hố ấy. Chỉ nghe một tiếng vọng như từ rất xa, thế là tôi chẳng bao giờ trông thấy viên bi của tôi nữa”

Tình cờ, một lần tôi thấy John trên tivi, anh đang nói về một trong những thành tựu của thế kỷ hai mươi là công nghệ chế tác đá cẩm thạch. Phía sau anh là khu lăng mộ được xây từ cách đây 30 năm, khi tôi và John còn nhỏ. Chúng tôi dã chơi ở đó và làm mất viên bi mắt mèo ở đó. Những người chủ mới đang phá đi và cho làm lại phía trước lăng.

Ký ức trong tôi tràn ngập hình ảnh của viên bi mắt mèo. Và không hiểu có điều gì xui khiến, tôi đặt vé và bay về Los Angeles của tôi. Khi tôi bước chân dến nơi ấy, tôi gặp lại John. Cậu ta đang loay hoay lấy ra một vật nhỏ tròn tròn. Và gương mặt của người đàn ông 40 tuổi ấy sáng lên khi nhìn thấy tôi: – Philip, cậu có tưởng tượng được không, viên bi của chúng ta, nó vẫn còn đó.” Và John xoè tay đưa cho tôi một viên bi, trong veo, xanh biếc, ngơ ngác như chưa hề có ba mươi năm trôi qua.

vienbi3

“Và John xoè tay đưa cho tôi một viên bi, trong veo, xanh biếc, ngơ ngác như chưa hề có ba mươi năm trôi qua”

Kỷ niệm là thế, lúc nào cũng trong sáng và vẹn nguyên, dịu dàng và thương mến. Có những phút trong cuộc sống, ta thật cần phải nhìn lại con đường chúng ta đã đi qua, để tiếp tục bước về phía trước…

 

Tuyết Nhung
(Dịch)

 

Một câu hỏi rất quan trọng

Một người đàn ông đang lái xe ở vùng nông thôn thì nhìn thấy một bác nông dân đứng giữa cánh đồng rộng lớn. Cảm thấy có gì đó không ổn, người đàn ông này dừng xe lại lề đường và quan sát. Bác nông dân vẫn cứ đứng giữa cánh đồng, không làm gì cả và cũng không nhìn gì cả.

Cuối cùng, quá tò mò, người đàn ông rời khỏi xe của mình và lại gần bác nông dân.

- Xin lỗi anh – Anh ta hỏi – Nhưng mà có chuyện gì không ổn à?

- Không, không – Bác nông dân đáp – Tôi ổn. Tôi chỉ cố gắng giành giải Nobel thôi.

- Bằng cách nào vậy?

- À, tôi nghe nói rằng người ta trao giải Nobel cho những người nổi bật trong lĩnh vực của họ mà.

(Trong tiếng Anh, từ “field” vừa có nghĩa là “lĩnh vực”, vừa có nghĩa là “cánh đồng”).

Sự thật là có rất ít người trong số chúng ta có thể giành được giải Nobel. Nhưng không sao cả, bởi vì trở thành người giỏi nhất thế giới không nhất thiết là mục đích của mỗi người. Hãy để tôi hỏi bạn một kiểu câu hỏi khác.

“Còn lâu chúng tôi mới được như thế. Nhưng chúng tôi có thể tự hào về cách sống của mình. Chúng tôi tin tưởng vào những nỗ lực hàng ngày của mình.”

John Gardner là cựu Bộ trưởng Y tế, Giáo dục và Phúc lợi Hoa Kỳ, và ông luôn có thái độ lạc quan, vui tươi. Điểm đặc biệt là ông luôn hỏi những câu rất thú vị đối với tất cả những người nào ông mới gặp lần đầu. Một khi họ chào hỏi, trao đổi tên tuổi, ông thường lái câu chuyện đi theo hướng riêng của mình. Ông sẽ hỏi người mình mới quen một câu hỏi lạ lùng. Một câu hỏi lớn và quan trọng. Ông hỏi: “Bạn đã làm điều gì mà bạn tin tưởng và tự hào?”.

Câu hỏi đó rất trực tiếp và không dễ trả lời như câu: “Bạn thích làm công việc gì?”. Câu hỏi của John Gardner đòi hỏi bạn phải suy nghĩ. Khi người khác hỏi tại sao ông lại thích đặt ra câu hỏi đó, ông đáp rằng ông không quan tâm đến việc người ta trả lời ra sao. Ông chỉ muốn “cài đặt” ý nghĩ đó vào trong tâm trí họ. Ông nghĩ rằng mỗi người đều nên sống cuộc sống của mình sao cho họ có thể có một câu trả lời tốt.

“Bạn đã làm điều gì mà bạn tin tưởng và tự hào?”.

Khi tìm kiếm câu trả lời, tôi nghĩ ngay đến gia đình mình. Trong gia đình chúng tôi, mọi người luôn cố gắng chăm sóc nhau, cố gắng làm những việc tốt để biến thế giới này thành một nơi tốt đẹp hơn. Từ khi còn nhỏ, chúng tôi đã được dạy như vậy. Không, mỗi người trong gia đình chúng tôi không phải là một tấm gương kiểu mẫu. Còn lâu chúng tôi mới được như thế. Nhưng chúng tôi có thể tự hào về cách sống của mình. Chúng tôi tin tưởng vào những nỗ lực hàng ngày của mình.

Tôi còn làm điều gì mà tôi tin tưởng và tự hào nữa? Có lẽ có một vài điều, tôi hy vọng vậy. Tôi đặc biệt tự hào với việc tôi đã cùng vài người bạn lập ra một nhóm từ thiện. Nhóm của chúng tôi ngày càng mở rộng và điều tốt đẹp không chỉ là giúp đỡ được người khác, mà kết nối được chính cả những người muốn làm việc tốt với nhau. Theo một cách nhỏ bé nào đó, tôi nghĩ chúng tôi đã cùng thay đổi được thế giới một chút.

“Khi tìm kiếm câu trả lời, tôi nghĩ ngay đến gia đình mình. Trong gia đình chúng tôi, mọi người luôn cố gắng chăm sóc nhau, cố gắng làm những việc tốt để biến thế giới này thành một nơi tốt đẹp hơn”

Bạn sẽ trả lời thế nào cho câu hỏi khó đó? Điều bạn làm có thể không cần là quá lớn. Có thể đó là việc mà không ai quan tâm cả, ngoài bạn. Nhưng nó có đòi hỏi bạn tốn kém thứ gì đó. Bạn đã đầu tư thời gian, công sức, và cả trái tim của mình vào đó. Bạn có thể sẽ không bao giờ được trao giải Nobel cho những thành tựu của mình, nhưng đối với bạn, thì việc đó là đủ quan trọng để làm.

Tôi nghĩ đây có thể là một trong những câu hỏi mạnh mẽ nhất mà chúng ta có thể tự hỏi mình. Nó khiến chúng ta nhìn sâu vào bên trong mình, và giống như John Gardner nói, nó nhắc chúng ta sống sao cho mình có thể có một câu trả lời tốt.

Bây giờ đến lượt bạn. Bạn có thể muốn nhắm mắt lại và suy nghĩ một chút. “Bạn đã làm điều gì mà bạn tin tưởng và tự hào?”.

 

Thục Hân (dịch)

Trắc nghiệm: Ở công viên thành phố

Đi dạo trong công viên là hình thức thư giãn cực tốt, bởi vừa có không khí trong lành, vừa thư thái đầu óc, vừa giúp khỏe mạnh hơn. Nào, trước khi bạn đặt tờ báo xuống và chạy ra ngoài đi dạo, thử tưởng tượng mình đi trong công viên nhé!

 

1. Ban đang đi trên một con đường nhỏ trong công viên. Công viên này:

a. Nhỏ và được chăm sóc rất kỹ, sạch sẽ.

b. Rộng và không được chăm sóc kỹ.

c. Rộng và được chăm sóc rất kỹ, sạch sẽ.

d. Nhỏ và không được chăm sóc kỹ.

“Bạn rất thực tế về hiện tại và tương lai. Bạn có một số việc cần làm, nhưng bạn nghĩ mình sẵn sàng cho mọi thử thách và cũng đã có kế hoạch đầy đủ rồi”

2. Ban đi ngang qua một cặp đôi đang ngồi trên ghế băng. Họ đang:

a. Tranh cãi.

b. Nghỉ ngơi.

c. Ôm nhau.

d. Nói chuyện.

 

3. Đi được một lúc thì bạn thấy đói. Bạn thấy có một xe bán thức ăn gần đó. Xe này:

a. Bán bắp nổ.

b. Bán bánh mỳ.

c. Đang nghỉ.

d. Bán kem.

 

4. Xa xa, bạn thấy nhiều trẻ con đang chơi. Chúng đang chơi:

a. Trốn tìm.

b. Đuổi bắt.

c. Xích đu.

d. Chơi quanh bồn phun nước.

“Phần trẻ thơ bên trong bạn rất nghịch ngợm. Kể cả lúc lớn lên, bạn vẫn có thể chơi đủ trò vui như một đứa trẻ”

5. Bạn quyết định ngồi trên cỏ vài phút. Và mục đích của bạn là:

a. Đọc.

b. Sưởi nắng.

c. Ngắm mây bay.

d. Nhắm mắt lại thư giãn hoặc thậm chí là chợp mắt một chút.

 

GIẢI MÃ NHỮNG LỰA CHỌN CỦA BẠN:

 

1. Những gì bạn nhìn thấy trước mắt là suy nghĩ của bạn về hiện tại và tương lai:

a. Bạn rất thực tế về hiện tại và tương lai. Bạn có một số việc cần làm, nhưng bạn nghĩ mình sẵn sàng cho mọi thử thách và cũng đã có kế hoạch đầy đủ rồi.

b. Bạn khá bi quan về tình hình hiện tại nhưng lạc quan về tương lai, bởi bạn nhìn thấy rất nhiều khả năng rộng mở.

c. Bạn lạc quan về cả hiện tại và tương lai. Mọi chuyện có vẻ đang rất tốt với bạn.

d. Bạn hơi bi quan về hiện tại và tương lai. Lúc và nhiều kế hoạch lắm.

 

2. Hình ảnh cặp đôi mà bạn thấy là những gì bạn nghĩ về tình yêu:

a. Bạn nghĩ tình yêu có ngọt và có đắng, có niềm vui và có nỗi đau.

b. Bạn coi tình yêu là nơi trú ẩn an toàn, bởi theo bạn thì mọi mối quan hệ đều dựa trên sự thấu hiểu và tin tưởng.

c. Bạn coi tình yêu là những cảm xúc mạnh mẽ, đòi hỏi nhiều sự tương thích cả về thể chất lẫn tâm hồn.

d. Bạn coi tình yêu là sự đồng hành. Bạn là mẫu người rất dễ yêu chính người bạn thân của mình.

“Bạn coi tình yêu là nơi trú ẩn an toàn, bởi theo bạn thì mọi mối quan hệ đều dựa trên sự thấu hiểu và tin tưởng…”

3. Xe bán thức ăn khi bạn đang đói là những gì bạn kỳ vọng ở người khác:

a. Bạn luôn nghĩ người khác sẽ hòa hợp và thân thiện với bạn.  Bởi dường như bạn luôn rất dễ kết bạn.

b. Bạn luôn nghĩ rằng người khác sẽ tôn trọng mình, bởi bạn cũng luôn tôn trọng mọi người.

c. Bạn luôn nghĩ rằng người khác sẽ khiến bạn thất vọng, bởi bạn đã quen với việc không có được những gì mình cần.

d. Bạn luôn nghĩ rằng người khác sẽ làm cho bạn vui vẻ, bởi bạn cũng luôn thích thú khi ở cạnh mọi người.

 

4. Hình ảnh trẻ con chơi đùa chính là hình ảnh trẻ thơ bên trong bạn:

a. Phần trẻ thơ bên trong bạn cũng đã đầy động lực. Bạn thích cạnh tranh và chiến thắng, kể cả trong những trò chơi nhỏ nhất.

b. Phần trẻ thơ bên trong bạn luôn tràn đầy năng lượng. Mỗi ngày bạn vẫn đầy nhiệt tình.

c. Phần trẻ thơ bên trong bạn rất nghịch ngợm. Kể cả lúc lớn lên, bạn vẫn có thể chơi đủ trò vui như một đứa trẻ.

d. Phần trẻ thơ bên trong bạn rất… dị biệt. Bạn có trí tưởng tượng không giới hạn.

“Bạn khá bi quan về tình hình hiện tại nhưng lạc quan về tương lai, bởi bạn nhìn thấy rất nhiều khả năng rộng mở”

5. Việc bạn làm khi ngồi xuống nghỉ thể hiện những gì bạn đang cần:

a. Bạn đang cần có động lực, cần sự khuyến khích.

b. Bạn đang cần sự tươi mới, khởi đầu.

c. Bạn đang cần cảm hứng.

d. Bạn đang cần nghỉ ngơi.

 

ĐẶNG MỸ DUNG (Dịch)

 

Những bài học cuộc sống: Hoa hồng xanh.

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Hoa hồng xanh

Sau một tuần bận rộn, tôi quyết định dẫn cậu em trai mình tới “Cửa hàng một đôla” để mua vài món đồ lặt vặt, cũng là để cho nó có cơ hội tiếp xúc với nhiều người.

Tôi bảo em đứng ở một góc rồi mình lượn thật nhanh qua các giá hàng để lấy những món đồ cần thiết. Em tôi đã 15 tuổi, nhưng nó bị chậm phát triển trí não, và mọi người nhìn có thể biết ngay, nên tôi dặn em phải đứng nguyên tại chỗ, không được chạy đi lung tung.

Khi định quay lại chỗ em thì lúc này, cửa hàng đã rất đông. Có nhiều người đứng chắn trên đường tôi đang đi và tôi kiên nhẫn đợi họ. Lúc đó, em tôi đã nhìn thấy tôi nên nó bắt đầu hét lên rất to:

- Này chị, này chị, em ở đây cơ mà!

Trong khi tôi chưa làm sao mà chen qua được đám đông người trong cửa hàng để đến chỗ em mình, thì tôi thấy một người va phải nó từ phía sau. Em tôi quay lại, tôi hơi lo lắng vì không biết nó sẽ xử lý tình huống này thế nào (chỉ sợ nó sẽ la hét ầm lên), và không biết người kia sẽ nghĩ ra sao (khi nhìn thấy một “đứa trẻ” 16 tuổi trông mặt ngẩn ngơ đứng một mình trong cửa hàng đông đúc).

Nhưng ngay lúc đó, tôi nghe rõ tiếng người vừa va phải em tôi hỏi to, rõ ràng và chậm rãi như để đảm bảo em tôi có thể nghe và hiểu được:

- Chào chàng trai, tên em là gì?

- Tên cháu là Denny và cháu đi mua hàng với chị cháu – Em tôi đáp, giọng tự hào.

- Wow – Người kia, là một thanh niên khoảng hơn 20 tuổi, mỉm cười – Tên em hay thật đấy. Hồi nhỏ anh cũng ước giá như mình tên là Denny, nhưng mà tên anh lại là Hal.

- Hal? – Em tôi có vẻ ngạc nhiên – Giống như Halloween phải không ạ?

- Đúng rồi, em thông minh quá – Người thanh niên kia nói tiếp – Em bao nhiêu tuổi, Denny?

Bây giờ thì tôi đã chen được đến bên cạnh Denny, đúng lúc nó quay sang hỏi tôi:

- Em bao nhiêu tuổi hả chị?

- Em 15 tuổi, Denny ạ – Tôi đáp – Bây giờ em hãy ngoan và nhường đường cho anh này đi qua nhé.

Nhưng anh thanh niên đó lại đứng dẹp vào bên cạnh Denny và bắt đầu nói chuyện với nó, về mùa hè, về xe đạp và trường học. Nhìn mặt anh ta rất chân thành, còn đôi mắt nâu của Denny thì như sáng lấp lánh đầy tự hào và hứng khởi vì được người khác chú ý đến.

Được vài phút, Denny đòi ra quầy hàng đồ chơi. Tôi hơi ái ngại nhưng cũng cảm ơn anh thanh niên mới quen vì đã dành thời gian nói chuyện với Denny.

- Bình thường thì hầu hết mọi người sẽ chẳng buồn nhìn đến nó, và càng không muốn nói chuyện với nó – Tôi chia sẻ.

- Tôi thấy nói chuyện với Denny rất thú vị đấy chứ – Anh ấy đáp.

- Nhưng nó… anh biết đấy… không được bình thường – Tôi nói.

- Thế nào là không bình thường? – Anh thanh niên hỏi lại tôi – Chẳng hạn, trong một khu vườn có rất nhiều hoa hồng màu đỏ, vàng và hồng, thì những bông hoa hồng xanh là rất hiếm có và có thể có những người sẽ coi là chúng thật lạ lùng, nhưng cũng sẽ có những người nhận ra và ưa thích vẻ đẹp độc đáo của hoa hồng xanh. Cô thấy đấy, Denny giống như một bông hoa hồng xanh, và nếu mọi người không dành thời gian để ngắm thật kỹ bằng cả trái tim, thì họ đã để lỡ một điều rất tốt đẹp rồi.

Tôi lặng người đi, rồi chủ động chạm vào tay anh ấy và hỏi:

- Tôi có thể biết rõ hơn về anh không?

Nhưng anh ấy chỉ đáp:

- Hmm… tôi có thể chỉ là một bông hoa thủy tiên hoặc bồ công anh trong vườn mà thôi…

Rồi anh ấy cười to, tạm biệt tôi với Denny và đi ra quầy tính tiền.

Cuộc sống có những điều kỳ diệu được tạo nên chính bởi những con người bình thường, “như một bông hoa thủy tiên hoặc bồ công anh trong vườn mà thôi”.

Bill Rayborn

Thục Hân (dịch)

Nụ cười rạng rỡ

Tôi bị cận thị nặng, trì hoãn hoài nhưng tới lớp Năm thì cũng phải đeo kính. Ngay cả khi nhìn rõ hơn rồi, vẫn có nhiều việc tôi không thể làm tốt giống bạn bè xung quanh. Chẳng hạn chưa bao giờ tôi dám băng qua đường một mình vì không canh được dòng xe cộ qua lại. Các môn cầu lông và bóng bàn, tôi chỉ chầu rìa ngoài sân. Nhưng có một thứ khiến tôi mất nhiều công sức nhất mà vẫn thất vọng nhất, chính là việc chạy xe đạp. Một lần tập xe, vừa ngồi lên yên, bánh trước bỗng lọt xuống khe thoát nước sát vỉa hè. Cú ngã không mạnh, thế nhưng một bên chiếc kính cận bị vỡ, mảnh thuỷ tinh đâm chếch làm rách da trên lông mày. Máu chảy ròng ròng che mờ cả mắt. Tôi hét lên kinh hoàng trong tiếng cười rộ của tên nhóc chứng kiến. Tôi được ba dẫn đi lắp đôi kính mới. Chiếc sẹo trên trán cũng mờ dần. Thế nhưng không bao giờ tôi nghĩ đến việc tự chạy xe đạp nữa.

“Tôi im lặng. Mọi người không hề biết tôi bị cận thị vì lên lớp Mười, tôi chuyển qua đeo kính áp tròng. Thế thì mọi người cũng không cần biết sự thật tồi tệ, rằng một cô gái lớn tướng vẫn mãi phụ thuộc vào người khác, chỉ vì không thể chạy xe đạp một mình”

Có nhiều cách để đến nơi này nơi khác mà không cần phải biết đi xe đạp. Lớp Sáu, trường của tôi ngay gần công ty của ba nên tôi được ba đưa đón. Vì tôi là con một, ba mẹ cũng hay lo lắng không muốn tôi đi một mình ngoài đường. Sau này bận bịu hơn, ba mẹ quyết định nhờ cậy một chú xe ôm gần nhà đưa đón tôi. Cũng vì thế, tôi chưa bao giờ tụ tập với các bạn ngoài giờ học. Khi mọi người kể chuyện những bộ phim cùng đi xem, kháo nhau về tiệm trà sữa hay một nơi ăn hàng mới khám phá ngon tuyệt, tôi nín thinh đứng ngoài cuộc. Nhiều bạn xì xào sau lưng, rằng tôi tỏ vẻ tiểu thư, không hoà đồng với lớp. Tôi im lặng. Mọi người không hề biết tôi bị cận thị vì lên lớp Mười, tôi chuyển qua đeo kính áp tròng. Thế thì mọi người cũng không cần biết sự thật tồi tệ, rằng một cô gái lớn tướng vẫn mãi phụ thuộc vào người khác, chỉ vì không thể chạy xe đạp một mình.

Tôi lên Mười Một với tâm trạng tươi tắn và tràn đầy hy vọng. Nhiều bạn bắt đầu khen tôi xinh xắn. Phải, vẻ ngoài mũm mĩm của tôi đã biến mất. Tôi cao lên. Mái tóc cứng quèo dài nhanh, trở nên mềm mượt. Tôi cũng không thích ăn mặc kiểu xuề xoà. Những bộ váy mềm mại in hoa nhỏ xinh thu hút tôi đặc biệt. Có một lý do trong các thay đổi ấy: Trên chuyến xe buýt mỗi sáng đến trường, Phước, cậu bạn cùng lớp học rất giỏi, thường chăm chú nhìn tôi. Hồi đầu, tôi không hề nhận ra có ánh mắt như vậy. Cho đến một lần, Phúc nhường cho tôi chỗ ngồi gần cửa lên xuống. Thế là bắt đầu nói chuyện với nhau. Nhà cậu ấy ở quận khác nên xe buýt là cách tốt nhất để đến trường. “Tại sao Hiền cũng đi xe buýt khi nhà cách trường có một ngã tư?” – Phúc tò mò. Tôi nói dối: “Mình sợ đến trường muộn!” Cậu ấy hỏi tiếp: “Hiền không thích đi xe đạp sao?” Bàn tay tôi giấu trong nếp váy run nhẹ. Thật may là cậu ấy không hỏi gì thêm, chỉ nhìn tôi và lại mỉm cười.

“Tôi cũng không thích ăn mặc kiểu xuề xoà. Những bộ váy mềm mại in hoa nhỏ xinh thu hút tôi đặc biệt. Có một lý do trong các thay đổi ấy: Trên chuyến xe buýt mỗi sáng đến trường, Phước, cậu bạn cùng lớp học rất giỏi, thường chăm chú nhìn tôi…”

Lớp tổ chức đi dã ngoại ở khu du lịch sinh thái cách thành phố 50 cây số. Đi tự túc kiểu khám phá. Đầu tiên là đón xe đò, xe đạp chất trên nóc xe. Sau đó mọi người đạp xe từ đường lộ lớn, theo con đường đất đỏ vào rừng. Vừa nghe lộ trình, tôi lảng ngay. Nhưng Phúc là người ghi danh sách các bạn đăng ký. Khi đến bàn tôi, cậu ấy không hỏi mà nói luôn: “Mình ghi tên Hiền rồi. Về xin phép ba mẹ đi với lớp cho vui nhé!” Tôi bối rối gật đầu. Khá bất ngờ là ba mẹ đồng ý cho tôi tham gia chuyến dã ngoại. Thế nhưng tôi vẫn rất lo chuyện xe đạp. Trên xe buýt đến trường, khi nghe tôi bảo không có xe, Phúc nói ngay: “Đừng lo, mình sẽ chở Hiền!”

Cả lớp ngạc nhiên và rất vui thấy tôi tham gia chuyến đi. Phúc nói chuyện với tất cả, nhưng cũng không để tôi một mình. Cậu ấy luôn làm cho tôi cảm thấy an tâm. Ngay cả đoạn đường đất nhồi xóc nắng nóng, lại còn chở tôi và giỏ trái cây nên xe tuột lại sau so với các bạn khác, cậu ấy cũng không than mệt. Đúng khi chỉ còn cách rừng vài trăm mét, xe đạp sụp hố. Phúc chống chân kịp nên tôi không bị té đau. Nhưng cậu ấy thì bị trật mắt cá và một cánh tay trầy xước. “Hiền tự đạp xe vào trước, coi chừng nắng và cũng đừng để mọi người chờ!” – Phúc khó nhọc dựng xe dậy, đưa cho tôi, cố gắng không để lộ sự đau đớn trên gương mặt tái nhợt. Tôi lắc đầu. Tôi chỉ có thể dắt xe, còn cậu ấy khó nhọc lê bước. Đó là lúc tôi ân hận nhất. Giá như tôi có thể chở Phúc như cậu ấy đã chở tôi. Giá như tôi biết đi xe đạp…

Một tuần sau chuyến dã ngoại, tôi đã nói thật với Phúc, về đôi mắt cận phải đeo kính áp tròng và việc tôi không biết đi xe đạp. Cậu ấy lắng nghe, không sửng sốt hay cười phá lên như tôi luôn lo sợ. Cậu ấy chỉ hỏi: “Hiền có muốn tập xe không?” Tôi gật. “Mình sẽ giúp Hiền!” – Cậu ấy nói đơn giản.

Mấy ngày nghỉ lễ và cuối tuần liền nhau, Phúc và tôi ra công viên tập xe đạp. Giữ thăng bằng trên xe không khó, mà khó nhất là vượt qua nỗi ám ảnh cú ngã rách trán ngày xưa. Mỗi khi tôi lảo đảo hay loá mắt không nhìn rõ phía trước, giọng cậu bạn thân lại vang lên: “Chạy thẳng về trước nha. Mình đang chờ Hiền đây!” Những vòng xe chệnh choạng vững vàng dần. Cho đến một ngày, tôi nhận ra đã có thể chạy xe một mình, trên các con đường nhỏ.

“Ừ, sẽ chẳng có nụ cười rạng rỡ ấy, nếu không có Phúc, cậu bạn đặc biệt đã lặng lẽ chia sẻ, để tôi có thể bộc lộ thành thật chính mình và vượt qua các khó khăn sót lại từ ngày ấu thơ”

Tôi vừa up lên facebook bộ ảnh đi xe đạp do Phúc chụp. Trong ảnh, tôi đeo kính cận, mặc váy in những nụ hoa bé xinh. Các bạn trong lớp vào comment, khen nụ cười rạng rỡ. Ừ, sẽ chẳng có nụ cười rạng rỡ ấy, nếu không có Phúc, cậu bạn đặc biệt đã lặng lẽ chia sẻ, để tôi có thể bộc lộ thành thật chính mình và vượt qua các khó khăn sót lại từ ngày ấu thơ.

 

                                                                   Minh Chung

Truyện ngắn: Đánh thức một cơn gió


                                                         Riêng tặng Red Snow  

 

‘‘Cậu ấy bình thản hệt như một cơn gió’’. Đó là suy nghĩ đầu tiên lướt qua trong đầu tôi khi nhìn thấy Mái Ngố ngồi ở trạm xe bus với chiếc ba lô đặt hờ hững cạnh bên, hai tay bỏ vào túi và mắt thì khép hờ như đang ngủ. Khi tôi cúi xuống vờ buộc dây giày để nhìn kĩ hơn một chút thì thấy rằng đúng là cô ấy đang ngủ thật. Mái Ngố là bạn cùng lớp với tôi nhưng số lần chúng tôi nói chuyện với nhau rất hiếm, và ngoài tóc mái được cắt xéo khá lạ mắt thì hầu như tôi không có ấn tượng gì về cô. Nhưng giờ đây sự bình thản kì lạ toát lên từ dáng vẻ ấy níu chân tôi lại, ngồi xuống cạnh bên. Và tôi biết rõ mình ngớ ngẩn như thế nào khi cứ yên lặng nhìn cô bạn ngủ, như sợ rằng sẽ có kẻ nào đó mang cái ba lô của cô ấy đi mất, hoặc cũng có thể, mang luôn Mái Ngố đi mất.

Cô ấy cứ bình thản ngủ một giấc sâu và tôi thì cứ lặng yên ngồi bên như thế. Cho tới lúc chuyến xe bus cuối cùng của ngày đi qua thì tôi mới nhận ra mình thật gàn dở vì tới lúc đó mới đánh thức cô ấy dậy. Cô bạn dường như không ngạc nhiên nhiều trước sự xuất hiện của tôi, chỉ dụi dụi đôi mắt hãy còn mơ ngủ, nhìn quanh và thốt lên:

-Thế là chúng ta đã lỡ mất chuyến xe bus cuối cùng rồi à. Tệ thật, mình ngủ quên mất. Bạn cũng vậy à?

Mái Ngố không biết rằng chỉ có mình lỡ xe bus chứ không phải là ‘‘chúng ta’’, và tôi thì không ngủ quên mà thậm chí còn nhìn cô bạn ngủ. Tôi không nói ra điều đó và cũng không trả lời câu hỏi, chỉ hơi ậm ừ cố lảng sang chuyện khác

-Bạn đích thị là một con mèo lười say ngủ.

Tôi không biết ‘‘mèo lười say ngủ’’ có phải là một cụm từ hay và được dùng đúng lúc hay không, nhưng nó khiến cô ấy nhoẻn miệng cười, chừng như suy nghĩ một điều gì đó rồi lại quay sang bảo tôi:

-Mình bảo này, đằng nào  cũng  lỡ mất xe bus rồi. Nhưng chúng ta còn có 15 phút để đi bộ tới rạp chiếu phim, nếu bạn đồng ý. Mình đang có hai tấm vé.

Tôi thấy rằng không nhất thiết phải thắc mắc tại sao tôi nhanh chóng gật đầu, bởi kì thực thì ngay lúc đó, việc đi xem phim với cô bạn đáng giá hơn bất kỳ việc gì khác.

***

Tôi hầu như không chú tâm nhiều tới những cảnh phim vui nhộn trước mắt mà đặt hết mọi suy nghĩ vào sự việc lạ lùng vừa xảy ra và cô gái đang ngồi cạnh tôi ngay lúc này. Trái lại, cô ấy theo dõi bộ phim rất chăm chú, thi thoảng quay sang cười với tôi khi trên phim có một tình tiết vui nhộn, hay gật gù khen diễn viên đóng cảnh nào đó thật xuất sắc. Khi phim hết, chúng tôi mua thêm hai gói bỏng to tướng và đi đến công viên gần đấy ngồi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Tôi cũng không ngờ hai kẻ cả đời chưa từng đối thoại quá 5 phút trước đó, giờ lại có thể nói với nhau nhiều điều như vậy, theo kiểu:

-Mình hay tự mua vé và đi xem phim một mình. Đó là một cảm giác rất hay, bạn cứ thế lẩm nhẩm theo lời thoại cùng nhân vật, thi thoảng ngáp dài một cái hay cứ việc ngủ ngon lành cho đến hết phim mà chẳng phải để ý xem thái độ người đi cùng ra sao. – Cô bạn bốc một nắm bỏng ngô cho vào miệng và lảm nhảm y hệt một người say. Tôi tin chắc cái cách cô nói về cảm giác đi xem phim một mình sẽ khiến bạn cũng muốn thử ngay một lần xem sao.

“.. Tôi tin chắc cái cách cô nói về cảm giác đi xem phim một mình sẽ khiến bạn cũng muốn thử ngay một lần xem sao…”

-Nhưng như thế nhiều khi cũng cô đơn lắm. Thế sao hôm nay bạn lại không đi một mình?

-Cũng phải phá lệ chứ, với lại như bạn nói ý, đi một mình thì lắm lúc cô đơn kinh lên được.

-Còn mình, mình muốn sau này sẽ mở một quán ăn cho những người chỉ muốn đến một mình. Bạn biết đấy, đôi khi bước vào những chỗ đông người mà đi một mình thì bạn cứ bị người khác nhìn chằm chằm vào như một sinh vật lạ.

-Chính xác. Và nếu bạn mở cái quán đó thì mình sẽ là khách hàng đến đầu tiên. Và đến thường xuyên.

Có lẽ là không phải ai nghe xong cái ý định mở quán ăn đó của tôi cũng gật gù tán thành, phần lớn chắc hẳn sẽ phá lên cười và nhìn tôi như thể đang có dòng chữ TÔI BỊ HÂM in màu phản quang lấp lánh trên trán. Nhưng cô ấy thì khác, chân thành ủng hộ và điều đó sẽ đem lại cho bạn cảm giác rằng ý định của mình sẽ thành công chắc chắn vậy.

Một cậu bạn đi qua nhìn chúng tôi với ánh mắt hơi ngạc nhiên. Là Nhật, tôi nhận ra cậu ta ngay bởi chúng tôi cùng ở trong đội bóng của trường. Nhật là một thủ môn rất cừ nhưng hơi ít nói và đầu tóc thì lúc nào cũng bù xù. Chừng như nhận ra sự vô duyên của mình khi nhìn chúng tôi chằm chằm, cậu ta vội rảo bước, như chạy. Chỉ đến lúc đó, Mái Ngố mới giật giật vào cánh tay tôi.

-Này, bạn thấy cậu bạn vừa đi qua như thế nào?

-Nhật ấy hả, đẹp trai thì không chính xác lắm…

-Không, không phải đẹp trai – Mái Ngố  cười cười- mình bảo là hay hay ý, tức là nhìn đặc biệt ý, cậu có thấy thế không?

-À, nếu coi đầu tóc bù xù như tổ quạ là hay hay. – tôi châm chọc

-Thực ra ý, lúc đầu mình mua hai vé đi xem phim là để rủ cậu ấy đi cùng, nhưng cậu ấy từ chối. Thế nên lúc nãy đi qua, cậu ấy mới nhìn chúng ta ngạc nhiên như thế.

-Ra vậy, thế coi như là bạn tỏ tình rồi  à?

-Đại loại thế, và bây giờ thì đang thất tình đây này!

Cô ấy nói xong câu ấy rồi thở hắt ra một cái, nhưng không hiểu sao sau đó cả hai chúng tôi lại cùng phá lên cười. Lúc đó tôi không hề nhận ra mình đã là giải pháp thay thế cho tấm vé bị từ chối kia, tôi chỉ nghĩ rằng cái thằng tóc tai bù xù kia thật ngốc vì đã bỏ lỡ một điều thú vị đến thế.

“..Nhưng cô ấy thì khác, chân thành ủng hộ và điều đó sẽ đem lại cho bạn cảm giác rằng ý định của mình sẽ thành công chắc chắn vậy…”

***

Nhưng cho dù đầu tóc cậu ta có bù xù và cậu ta có ngốc đến cỡ nào đi chăng nữa thì vẫn khiến Mái Ngố dành cho một sự quan tâm đặc biệt và phải thừa nhận rằng, cậu ta là một phần nguyên nhân cho sự thân thiết tình cờ của tôi và Mái Ngố bây giờ. Một đôi lần tôi tự nghĩ với chính mình, có khi nào đó tôi sẽ bước lại trước mặt cậu ta, vỗ vai thân tình một cái và bảo “Ê này, tớ phải cảm ơn cậu nhiều vì giúp tớ quen được một cô bạn thú vị như Mái Ngố”, và nếu có làm thế thật thì hẳn nói xong câu đó giọng tôi sẽ trầm xuống và buồn bã nói tiếp,’’Nhưng mà cậu cũng tệ lắm, vì cậu khiến cho cô ấy thích cậu thật là  nhiều!’’

Mái Ngố đúng là thích cậu ta rất là nhiều. Cô bạn bảo giá mà cô cứ rụt rè không dám nói ra tình cảm của mình như bao cô gái khác thì tốt biết mấy, “Nhưng tệ một điều là mình cứ hay chủ động, tệ thế chứ. Thỉnh thoảng nhớ quá mình lại gửi đi cho Nhật một cái tin vớ vẩn, đại loại cậu ăn cơm chưa cậu đang làm gì đấy, cũng chẳng mong cậu ấy reply. Mình nghĩ điều đó khiến cậu ấy tránh mình. Cậu ấy chắc là chẳng thích mình tẹo nào. Thế mà sao mình cứ đâm đầu vào thích cơ chứ?!?’’  Tôi không biết Nhật có thích Mái Ngố chút nào hay không nhưng rõ ràng cậu ta không có tí tẹo dấu hiệu nào là sẽ  đáp lại. Valentine, cô ấy (lại) lấy hết dũng khí tặng chocolate cho cậu ta, và tôi lại là người giải quyết đống chocolate đó.

Chỉ là, tôi vừa ăn vừa nghĩ, nếu hộp chocolate này là của cô ấy tặng tôi thì hay biết mấy. Sẽ không có sự từ chối và cũng chẳng có bất cứ nỗi buồn nào vô cớ len lỏi vào trong tâm trí cả hai chúng tôi…

Tôi mang cả nỗi buồn vô cớ đó vào những trận bóng, khi tôi luôn thấy phía ngoài khán giả, Mái Ngố luôn dõi mắt về phía cầu môn của Nhật. Tôi chạy trên sân hết tốc lực, tôi tranh bóng quyết liệt, chỉ mong làm thủng lưới của đội cậu ta. Tan trận, tôi mệt nhoài, thở dốc. Mái Ngố  đến gần, áp chai nước mát lạnh vào má tôi

-Bạn đá tuyệt lắm!

-Bạn cũng chú ý đến diễn biến trận đấu cơ à? -  Tôi tu một hơi nước ừng ực, biết là không nên nhưng vẫn buông một câu hàm ý trách móc.

-Có chứ, trận bóng hay thế cơ mà.

Tôi chỉ những muốn gào toáng  lên “Nói dối, Bạn đang nói dối. Bạn chỉ chăm chăm nhìn về phía cầu môn có cậu ta thôi!!!” Nỗi uất ức vô cớ lại trào lên, một lần nữa. Nhưng lần này nó chỉ khiến tôi im lặng. Tôi lặng lẽ nhìn lên, cô ấy lại đưa ánh nhìn về phía Nhật, bỗng dưng giọng run lên:

-Cậu ấy cũng đã bắt rất hay, và mình thấy cậu ấy rất mệt. Thật không hiểu nổi nữa là mình lại mua một chai nước đem đến cho cậu ấy. Cậu ấy chỉ nhìn rồi quay đi. Hẳn mình đã cư xử vô cùng ngớ ngẩn.

Tôi không an ủi. Tôi không vỗ về. Tôi chỉ nhìn chai nước rỗng tuếch trên tay tôi, hiểu rằng nó từ đâu mà có. Tôi quẳng mạnh cái vỏ chai xuống đất, đứng dậy bước đi và không quên ném lại một câu:

-Đúng rồi. Rất  ngớ ngẩn, ngớ ngẩn vô cùng!

“Tôi chỉ những muốn gào toáng lên “Nói dối, Bạn đang nói dối. Bạn chỉ chăm chăm nhìn về phía cầu môn có cậu ta thôi!!!” Nỗi uất ức vô cớ lại trào lên, một lần nữa…

***

Từ sau lần cáu bẳn vô cớ của tôi hôm đó thì chúng tôi không nói chuyện với nhau. Mỗi khi gặp nhau trên lớp tôi đều trưng ra cái mặt lầm lì và tìm cách lảng đi, và hình như Mái Ngố cũng không có ý định bắt chuyện. Cũng phải, tôi mới là đứa bỗng dưng nổi cáu và làm mọi thứ  rối tung lên. Nhưng đến ngày thứ Năm thì cô ấy đến trước mặt tôi, chìa ra hai tấm vé xem phim ngay khi tôi có ý định quay đi, nhoẻn miệng cười và cất tiếng như thể tôi chưa hề gắt gỏng với cô ấy một lần nào

-Này, chiều thứ bảy đi xem phim điiiiiiiiiii, có học cũng phải bùng!!!

-Sao bạn bảo khoái đi xem phim một mình cơ mà? – Tôi vờ như hờ hững nhìn hai tấm vé, uể oải đáp.

-Đi một mình thì thích rồi, nhưng đi hai mình thì thú vị hơn chứ!

-Bạn mâu thuẫn thật đấy.

-Thế bên trong thì muốn đi ghê lắm nhưng bên ngoài thì cứ vờ vịt hỏi vặn vẹo có gọi là mâu thuẫn không?

Cảm giác bị cô ấy đoán trúng phóc tâm trạng giống như một đứa trẻ bị bắt quả tang phạm lỗi khiến tôi một lần nữa cư xử như một thằng hâm dở, một lần nữa tôi lại gắt lên

-Ừ thì mình mâu thuẫn đấy. Mình không phải là thứ để  bạn thay thế cho Nhật,  ngay từ lần đầu tiên ở trạm chờ xe buýt cũng là vì cậu ta từ chối nên bạn mới rủ mình, bất kể là chocolate hay là chai nước cậu ta không nhận bạn cũng mới đưa cho mình. Nói thật đi, có phải lần này cũng là cậu ta lại không đồng ý đi xem phim với bạn nữa không.

Cho tới khi nhìn thấy ánh mắt ngỡ ngàng của cô ấy, cho tới khi  nhìn thấy cô ấy sững sờ và hoảng hốt giấu hai tấm vé xem phim ra sau lưng, và cả khi cô ấy vội vã chạy đi, tôi biết mình đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Nhưng một thằng tôi gàn dở ngu ngốc đã níu chân tôi lại, đứng sững như thể chính tôi cũng không tin được điều mình vừa thốt ra.

***

Tôi lặng lẽ về nhà và tâm trạng thì như một cái bánh quy bị gặm nham nhở. Một cách vô thức, tôi nhìn vào quyển lịch trên bàn, ngày thứ Bảy đã được tôi đã tô đậm và ghi rõ ‘‘Sinh nhật của Mái Ngố’’. Và thật may mắn làm sao là tôi đã suýt quên mất, ngay lúc này.

Những ngày trước thứ Bảy tuyệt nhiên đầu óc tôi trống rỗng và không nghĩ ra được việc gì ra hồn. Hàng trăm lần tôi muốn đến trước mặt cô ấy để xin lỗi và hỏi rằng thứ Bảy tới mình và bạn vẫn có thể đi xem phim chứ. Nhưng cũng chừng ấy lần có điều gì đó vô hình và quái gở ngăn tôi lại. Mái Ngố trở nên lặng lẽ hơn lúc nào hết, ánh mắt hờ hững của cô ấy luôn khiến tôi chênh chao và trái tim nhói lên một cái.

Ngày thứ Bảy đến một cách chậm chạp và nặng nề, nó vắt kiệt tâm trạng và ý nghĩ của tôi. Tôi lặng yên nhìn kim đồng hồ trôi dần về phía buổi chiều, bỗng dưng nuối tiếc kinh khủng rằng nếu lúc đó tôi không ngu ngốc đến mức ấy thì bây giờ chúng tôi sẽ đang xem phim, sẽ có một buổi sinh nhật vui vẻ và hơn hết thảy, không làm tổn thương cô ấy. Kim đồng hồ nhích thêm chút nữa và tôi lao ra khỏi nhà, chạy nhanh về rạp chiếu phim. Cô ấy sẽ đứng đó, cầm hai tấm vé trên tay và sẽ nhoẻn cười vẫy tay khi nhìn thấy tôi đến. Tôi chỉ biết nghĩ như thế và chạy hết tốc lực của mình. Nhưng khi đến nơi, tôi không thấy người mình mong đợi, không thấy người đang đợi mình. Rạp đã vào giờ chiếu phim và chỉ có lác đác những người lướt qua tôi vội vã. Hẳn cô ấy đã vào xem một mình. Hoặc đã rủ một ai khác. Dù sao cũng không nên và không phải là tôi. Tôi đờ người đứng đó cho đến khi bộ phim kết thúc và người ta bắt đầu ra về. Một đôi bạn bước ra vui vẻ bàn tán về bộ phim, và tôi thèm được như họ kinh khủng.

“…Cô ấy sẽ đứng đó, cầm hai tấm vé trên tay và sẽ nhoẻn cười vẫy tay khi nhìn thấy tôi đến…”

-Mình đã cho họ hai tấm vé đó. Mình đã định sẽ vào xem một mình nhưng thấy như thế thì thật cô đơn vào ngày đặc biệt này. Mình đã nghĩ giá mà có bạn ở đây xem cùng thì hay biết mấy.

Giọng nói thân thuộc nhất trên trần đời vang lên, khiến tôi ngỡ ngàng. Và hạnh phúc. Cô ấy ở đó, chiếc  ba lô, áo khoác và khăn quàng y hệt như ngày tôi gặp ở trạm xe bus. Và cũng đang nhoẻn miệng cười.

-Có thể thật là ngớ ngẩn, nhưng trước đó vài lần mình đã vờ ngủ quên ở trạm xe bus và cứ hi vọng rằng sẽ có ai đó gọi mình dậy như bạn đã từng làm. Nhưng chẳng có ai cả. Chỉ có duy nhất mình bạn làm điều đó mà thôi.

-…

-Mình chỉ muốn bạn tin rằng mình không hề có suy nghĩ bạn là người thay thế. Mình đã mua hai chai nước, một cho bạn và một cho Nhật.  Nhưng khi Nhật từ chối thì mình đã quẳng nó vào sọt rác, mình nghĩ nên kết thúc ở đây. Và mình chẳng biết làm sao giải thích điều đó cho bạn cả.

-…

-Nghe rất buồn cười nhưng điều ước cho sinh nhật của mình là không bị từ chối lời mời đi xem phim lần nào nữa. Và cả làm sao để nói với bạn rằng bạn thực sự rất quan trọng với mình.

 

Sự im lặng bao trùm khoảng thời gian kế tiếp. Cô ấy yên lặng. Tôi yên lặng. Cảm giác ngỡ ngàng giống như lần tình cờ gặp nhau và đi xem phim đầu tiên của chúng tôi.

 

-Đừng bao giờ xem phim một mình nữa, ít nhất, hãy rủ mình.

 

Và hãy tin tôi đi, rằng đó là một cảm giác ngọt dịu không thể nào quên được, khi đáp lại những mong chờ của tôi là nụ cười bình thản của bạn ấy.

Hệt như một cơn gió.

 

Mèo Đi Vớ

 

Sky talkshow: Lựa chọn đúng, lựa chọn sai

Anh Sky ơi,

Tình hình là em đang học lớp 12 và điều khác biệt lớn nhất trong năm nay là em phải lựa chọn và quyết định quá nhiều. Ban đầu cũng vui vui, kiểu thấy mình có vẻ “người lớn”, nhưng càng ngày em càng sợ hãi mỗi khi phải lựa chọn. Em biết anh sẽ khuyên em kiểu đừng sợ hãi này nọ nhưng nhỡ em lựa chọn sai thì sao hả anh? Anh có bao giờ lựa chọn sai chưa, khi đấy anh đã làm gì?

Kem_bodega_matcha…@yahoo.com

Continue reading