Sky talkshow: Chiếc bánh ngon từ đâu đến?

Anh Sky ơi, tại sao mình phải học tất tần tật các môn học hả anh? Em rất ghét các môn Toán, Lý, Hóa, vừa phức tạp vừa khó hiểu, đã học thuộc lý thuyết rồi còn phải làm bài tập. Em vừa bị một con điểm 3 kiểm tra một tiết và rất có nguy cơ trở thành học sinh trung bình cả học kì do bị kéo điểm mấy môn này, trong khi các môn khác thì đều ổn. Em định thi Đại học khối D, ngành Marketing, nói chung là sẽ không bao giờ cần đến các môn này trong tương lai. Em cứ nghĩ mãi sao lại phải tốn thời gian học và sau đó là thấp thỏm lo lắng về điểm số của những môn không cần thiết đến như thế ạ, huhu?

Animallover@…

 

Chào cô-bé-ghét-khối-A!

Thật ra thì ai mà chẳng có một thứ mình cực kì ghét, hoặc cực kì sợ, hoặc cả hai. Ngay cả bạn mèo ú Doreamon có túi thần kì đủ thứ bảo bối còn tái xanh mặt mày, nhảy lên ú ớ khi thấy chú chuột bé tí cơ mà! Không ai hoàn hảo cả, và đó là lí do chúng ta thường đâm ra “thù hận” những điểm mà ta chưa giỏi, chưa khéo. Em không thích môn Lý thì hẳn là cũng có những cậu bạn chẳng ưa môn Văn hay môn Sử. Anh tin chắc rằng em vẫn có khả năng học tốt Toán, Lý, Hóa, chỉ có điều “ghét ai ghét cả đường đi lối về”, em không thích các môn này nên không thể tập trung học thôi.

Có một câu chuyện thế này! Một cậu bé than thở với bà mình về đủ thứ chuyện được cậu xem là “rất tồi tệ” hàng ngày. Trong lúc đó, bà của cậu đang cặm cụi trong bếp để chuẩn bị nướng một chiếc bánh. Bà nhờ cậu bé giúp mình một tay lấy dầu ăn, bột mì và trứng. Bà bảo cậu thử qua từng thứ và hỏi: “Cháu thấy mùi vị của nó thế nào?”. Cậu bé nếm thử và ngay lập tức nhăn mặt: “Eo ơi, khiếp quá, dầu thì béo ơi là béo, trứng thì tanh tanh, muối mặn khủng khiếp và bột thì làm cháu suýt bị sặc đây này!”. Thế rồi bà từ tốn đưa cho cậu bé một cái bánh thơm phức, nóng hổi: “Cháu nói đúng đấy! Nhưng nếu không có tất cả những thứ nguyên liệu như vừa rồi thì bà cháu mình không thể nào làm được một chiếc bánh ngon tuyệt như cháu đang thấy đâu!”.

“Cháu nói đúng đấy! Nhưng nếu không có tất cả những thứ nguyên liệu như vừa rồi thì bà cháu mình không thể nào làm được một chiếc bánh ngon tuyệt như cháu đang thấy đâu!”.

Em thấy đấy, cách ta nhìn cuộc sống giống như nghe một bản nhạc vậy, nếu chỉ nghe từng nốt rời rạc, chẳng có ai có thể mê đắm rồi lẩm nhẩm bài đó cả ngày hết, nhưng nếu tất cả các nốt nhạc cùng hòa lại với nhau, lại thêm phần vũ đạo hơi bị đỉnh, hoặc giọng hát “tuyệt vời ông mặt trời” của ca sĩ nữa mà xem, các fan cứ là chết đứ đừ. Không ai có thể chắc chắn rằng sau này, em lại không làm marketing cho một công ty chế tạo dụng cụ thí nghiệm hóa học hay thiết bị điện tử. So sánh giữa một người hoàn toàn mù tịt về lĩnh vực Hóa học và Vật lý, một ứng viên có hiểu biết, dù rằng chỉ một chút thôi, hẳn sẽ được tin tưởng và làm việc hiệu quả hơn hẳn!

Em có để ý các diễn viên vốn đã rất xinh, rất nổi tiếng rồi mà vẫn quyết tâm đi học, ví dụ như chị Kim Tae Hee học ngành Thời Trang ở Đại học Quốc gia Seoul danh giá, hay Natalie Portman tốt nghiệp trường Đại học Harvard chuyên ngành Tâm lý học không? Diễn xuất và phong cách của họ đều rất tuyệt, và một phần là nhờ vào những kiến thức họ đã tiếp nhận trên giảng đường đó em. Có thể ta không thể học thật giỏi tất cả các môn, nhưng việc có hiểu biết về các lĩnh vực trong cuộc sống thì thật là cần thiết, cô bé ạ!

“Em thấy đấy, cách ta nhìn cuộc sống giống như nghe một bản nhạc vậy, nếu chỉ nghe từng nốt rời rạc, chẳng có ai có thể mê đắm rồi lẩm nhẩm bài đó cả ngày hết”

 

SKY

Truyện ngắn: Chuyện chỉ mới bắt đầu

1.

Nhận lại số tiền quỹ quý giá từ tay Nhật, Mai Anh chỉ biết mở to mắt sửng sốt mà không nói được dù chỉ nửa lời. Thế mà trong trí tưởng tượng của nó, khoảnh khắc này đáng ra phải là hỗn hợp của những tiếng cảm ơn xen lẫn hú hét vì sung sướng. Suốt thời gian qua, chẳng phải nó đã chịu áp lực quá lớn từ những ánh mắt nghi kị không giấu giếm từ bạn bè trong lớp hay sao? Vậy thì lý do nào khiến nó cứ đứng như trời trồng và im thin thít như thế này?

Phải chăng vì mọi chuyện diễn ra quá đột ngột? Khi Nhật kéo nó ra chỗ khuất sau dãy phòng học, rồi đưa trả toàn bộ số tiền quỹ lớp nó làm mất mà không kèm theo dù chỉ một lời giải thích?

- Có gì muốn nói không cô nàng thủ quỹ? – Nhật lên tiếng. Cậu bạn trông vẫn bình tĩnh và điềm đạm như thường lệ. – Tớ mất công điều tra giùm cậu mà chẳng cảm ơn được một tiếng là thế nào?

Mai Anh sực tỉnh, nó nói nhanh:

- Cảm ơn cậu. Nhưng… cậu tìm thấy nó ở đâu vậy?

- Người lấy nó đã nhờ tớ trả giùm và gửi lời xin lỗi đến cậu. Đó chỉ là một phút sai lầm của cậu ấy.

- Rốt cuộc là ai mới được chứ? – Đột nhiên, Mai Anh lên giọng. Cơn giận trong đầu nó bốc lên. Bao nhiêu ấm ức mấy bữa nay được dịp bùng nổ. – Có gan ăn trộm thì phải có gan đối diện cả lớp mà chịu trách nhiệm. Xin lỗi thôi là xong à?

Nhật lắc đầu chừng như ngán ngẩm, rồi quay đi.

- Này! – Mai Anh gọi với theo. – Vậy là sao hả?

- Tớ không phải là cậu ấy nên không có nghĩa vụ phải nghe cậu mắng mỏ. Nhiệm vụ của tớ đến đây là hết rồi. Tớ về lớp đây!

- Ơ hay… Nhật!

Nó luýnh quýnh chạy theo tên lớp trưởng cứng đầu. Mọi chuyện không thể kết thúc như thế này được. Nó phải biết thủ phạm và bắt kẻ đó chịu trách nhiệm về những tổn thương tinh thần nó phải gánh chịu thời gian qua.

“Hãy đợi đấy!” Nó lầm bầm trong miệng. “Mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu thôi!”.

 

2.

Đúng như Mai Anh nghĩ, việc tuyên bố dõng dạc trước cả lớp rằng số tiền quỹ đã được trả về nguyên vẹn chẳng xoá đi được sự khó chịu trong nó. Đặc biệt là khi cái Uyên – chủ tịch hội “gossip girl” của lớp – lại bắt đầu loan tin rằng chẳng qua nó bị tẩy chay nên mới chịu trả lại tiền quỹ, và câu chuyện bí ẩn của lớp trưởng chỉ đơn giản là tấm “bình phong” mà thôi.

- Tao phải làm cái gì đó! – Nó nghiến răng kèn kẹt, mắt hướng về cái Uyên với ánh nhìn hình “viên đạn”. – Cứ thế này sao mà chịu nổi?

- Làm cái gì đó là làm gì? – Hân, con bạn chí cốt của nó, tỏ vẻ không tin tưởng. – Tiền quỹ thằng Nhật không trả lại thì mày cũng chẳng tìm ra, giờ kiếm thủ phạm cũng khó chẳng khác gì.

- Khác chứ! Lúc đấy tao không khoanh vùng đối tượng để điều tra được. Còn bây giờ, tao đã có!

“Giờ sinh hoạt thứ Bảy tuần này, tớ sẽ cho cậu xem tên thủ phạm dưới dạng một mật mã. Nếu cậu đủ sức tự mình giải được trong vòng 45 phút, thì sẽ biết câu trả lời”

Mai Anh vừa trả lời vừa chuyển sự tập trung về phía Nhật. Ánh nhìn cũng trở nên “nguy hiểm” hơn trước. Phải, chỉ cần có cậu ta là manh mối thôi, nó tin chắc rằng thủ phạm không sớm thì muộn cũng sẽ ló mặt.

Không biết có phải vì nó quan sát quá lâu mà Nhật bị nhột hay không, vì đột nhiên cậu ta cũng hướng ánh mắt về phía nó. Nó quyết định không quay đi, đôi mắt càng tỏ vẻ thách thức hơn bao giờ hết. Cậu bạn ngán ngẩm lắc đầu, tiến thẳng về phía nó.

- Nếu cậu muốn biết đến vậy thì tớ sẽ nói. Nhưng tớ thấy đâu có cần thiết để mà…

- Cứ nói đi. – Mai Anh ngắt lời Nhật, tỏ vẻ kiên quyết. – Tớ thấy cần đấy!

- Đã vậy thì… cũng được thôi! – Nhật nhún vai. – Nhưng thế này thì dễ dàng cho cậu quá. Tớ cũng bỏ bao nhiêu công sức để tìm ra quỹ lớp mà.

- Thế rốt cuộc tớ phải làm gì cậu mới chịu nói hả?

- Giờ sinh hoạt thứ Bảy tuần này, tớ sẽ cho cậu xem tên thủ phạm dưới dạng một mật mã. Nếu cậu đủ sức tự mình giải được trong vòng 45 phút, thì sẽ biết câu trả lời.

- Nhưng… tớ đâu có rành về mật mã. – Mai Anh xìu giọng xuống.

- Thì hôm nay mới là thứ Hai, tớ cho cậu gần tuần lễ về nghiên cứu cùng “bác Gúc” còn gì?

Cả tuần ngồi tìm hiểu về cái thứ “hại não” ấy ư? Mai Anh không chắc là có làm thế thì nó cũng đã đủ sức để đối đầu với bộ óc nổi danh là “bác học” của Nhật hay chưa. Nhưng rồi nó cũng kịp thời trấn tĩnh lại. Nói là 45 phút, chứ nó có thể chép lại mật mã đem về nhà giải tiếp hoặc nhờ mấy đứa bạn trợ giúp kia mà?

Chẳng thể ngờ nụ cười tinh quái của Nhật sau đó lại dập tắt hoàn toàn hi vọng vừa loé lên trong đầu nó.

- Nói trước cho cậu biết là mật mã dài lắm đấy, nhớ không nổi đâu. Và tớ sẽ ngồi bên giám sát, không có chuyện chụp hình hay chép lại đâu đấy nhé!

 

3.

Buổi tối hôm đó, Mai Anh ngồi trước màn hình vi tính mà ngáp lên ngáp xuống. Nó cũng chẳng phải đứa thuộc dạng IQ thấp, nhưng mà sao người ta phải sáng chế ra nhiều loại mật mã như thế chứ? Nắm, nhớ và biết cách sử dụng được hết cái đống này trong vòng mấy ngày thì gần như là không thể. Mà đó là chưa kể biết đâu Nhật lại chế ra một loại mật mã của riêng cậu ta thì sao?

Đang lúc ngán ngẩm, nó nghe thấy tiếng điện thoại réo liên hồi. Chậm chạp nhấc máy, rồi tim nó như muốn vỡ ra khi nghe giọng của cái Hân thì thào phía bên kia đầu dây:

- Tao có được mật mã của thằng Nhật rồi!

- Chắc không? Mà sao mày lại có được?

- Chắc như bắp luôn! Mày không để ý thấy là dạo này nó với cái Hà hay trao đổi giấy cho nhau trong lớp à?

Mai Anh ngẫm nghĩ trong đầu. Đúng là có mấy lần nó cũng chuyển giấy giùm “đôi trẻ”, tuy vậy, dù có tò mò mở ra cũng chẳng hiểu hai đứa viết cái gì bên trong. Chỉ toàn số với số.

“Chỉ cần tìm ra cách đọc được tờ này, tao cam đoan là cái mật mã của ngày thứ Bảy mày giải trong vòng… 3 nốt nhạc là xong!…”

Nó giật nảy mình. Có lẽ nào…?

- Ý mày đó là loại mật mã mà thằng Nhật sắp đánh đố tao!?

- Dĩ nhiên! Cả lớp đoán già đoán non mấy bữa giờ cũng chẳng hiểu anh chị ấy viết gì. Chắc chắn hắn ta phải tự tin về loại mật mã đấy lắm! – Tiếng con bạn vang lên đầy tự hào. – Thật tình cờ và thật bất ngờ, hôm nay tao lại nhặt được một tờ tụi nó để quên dưới hộc bàn. Chỉ cần tìm ra cách đọc được tờ này, tao cam đoan là cái mật mã của ngày thứ Bảy mày giải trong vòng… 3 nốt nhạc là xong!

Mai Anh chỉ muốn hét lên vì vui sướng. “Thôi Nhật ơi, lần này thì cậu hết cả tinh tướng nhé!” – Nó cười thầm trong bụng.

 

4.

Cười người hôm trước, mấy hôm sau Mai Anh lại muốn cười vào… mặt mình. Mật mã gì đâu mà khó hiểu, càng cố đọc nó càng thấy rối tinh rối mù. Mấy phương pháp trên internet cũng chẳng giúp ích được tí nào. Nó ngán ngẩm nhìn lên cuốn lịch treo tường. Chỉ còn vẻn vẹn hai ngày nữa thôi. Thế này thì chẳng những chịu thua trước Nhật, nó còn muối mặt với cái Hân nữa cơ.

Trong lúc bí bách, nó đành chấp nhận rằng mình phải kiếm sự trợ giúp từ đâu đó thôi. Lớp nó có ai khoái mấy trò mật mã như này nhỉ? Nó lướt một vòng facebook, đọc xem sở thích của từng đứa một, rồi may mắn sao cũng khoanh vùng được ba đối tượng. Đó là những kẻ thuộc về một hội có tên “Hội những người phát sốt vì mật mã”, mà theo đánh giá sơ bộ của nó thì các thành viên chẳng làm gì khác ngoài suốt ngày thách thức nhau bằng những mật mã và câu đố. Người đầu tiên là Nhật (hiển nhiên). Thứ hai là Hà (cũng hiển nhiên nốt). Và cuối cùng là Tôn, phó bí thư kiêm “thanh niên nghiêm túc” điển hình của lớp.

Nó gật gù thoả mãn. Đối tượng nó cần tìm là đây.

Sáng hôm sau, nó chìa bộ mặt với nụ cười lấy lòng tươi tắn nhất trước mặt Tôn.

- Có gì cần nhờ vả sao? – Cậu ta hỏi cộc lốc.

Mai Anh chột dạ, nhưng vẫn cố nói cứng:

- Sao lại nghĩ xấu cho bạn bè thế nhở? Chẳng lẽ cứ cười với nhau là sắp nhờ vả à?

- Thứ nhất, hôm nay chẳng phải cậu trực nhật nhưng vẫn đến sớm, dù thường ngày toàn đi trễ. Thứ hai, tiết đầu tiên là Lịch Sử có kiểm tra 15 phút, đáng lý ra cậu phải ngồi tại chỗ “tụng kinh” chứ không phải đến đây cười ngơ ngẩn như thế. Thứ ba, mắt cậu có quầng thâm, chứng tỏ tối qua đã thức khuya học bài kỹ, vậy mà sáng vẫn cố gắng đến lớp trước cả thiên hạ thế này, rồi lại cười với một đứa mang tiếng là “khó chịu” như tớ. Trừ phi cậu thích tớ, mà cậu lại chẳng bao giờ lén nhìn tớ trong giờ học, nên khả năng đó loại bỏ ra. Kết luận lại, cậu đang muốn nhờ tớ việc gì đó. Thế đã đủ chưa?

Nó như bị đánh “bùa choáng” trước màn suy luận nhanh như bắn súng liên thanh của Tôn. Cậu ta đúng là “quái vật” mà!

- Ừ… cậu nói đúng.

- Thật thà là tốt. Nếu là về chuyện mật mã của Nhật, thì tớ gần giải được rồi. Hi vọng cuối buổi sẽ xong.

- Cái gì? – Mai Anh không tin nổi vào tai mình. Thế quái nào cậu ta lại còn biết được chuyện cái mật mã kia chứ? – Cậu suy luận kiểu gì mà đoán ra được hay thế???

Tôn cười nửa miệng. Mấy đứa con trai lớp này đã không cười thì thôi, hễ cười là lại kèm theo tin gây sốc.

-À, không có gì cao siêu đâu. Cái này là Hân kể cho tớ nghe từ bữa thứ Hai kia. Cậu ấy bảo là thế nào cậu chả nhờ tớ, nên cậu ấy cứ nhờ trước cho chắc ăn.

 

5.

Cuối giờ học, Mai Anh mau mắn chạy về phía cửa. Chẳng hiểu vì lý do gì mà Tôn không đợi nó, cậu ta cứ xăm xăm xách cặp đi ngay lúc tiếng trống trường vừa vang lên. Mai Anh cố gắng nghển cổ lên trông theo cái dáng cao gầy của cậu ta giữa hành lang đông nghịt, rồi tận dụng lợi thế nhỏ con để len lách qua đám bạn học, bám theo cho bằng được cái tên “quái vật” khó ưa này.

Đoạn đường đi ngày càng thưa người làm Mai Anh bỗng dưng chột dạ. Hướng này hình như không phải về cổng trường, mà là đang dẫn đến thư viện. Tôn đến đó làm gì cơ chứ? Cơn tò mò dâng cao khiến nó bước ngày càng nhanh hơn.

Thầy thủ thư đáng kính nhìn nó với ánh mắt khó hiểu đằng sau cặp kính dày cộp. Chắc có lẽ thầy đang thắc mắc tại sao giờ này sắp đóng cửa đến nơi mà lại có hai đứa xồng xộc chui vào đây. Trái ngược với thầy, Tôn lại tỏ ra dửng dưng đến lạ. Vừa liếc thấy nó, cậu ta đã nói như ra lệnh:

- “Pháo đài số” của Dan Brown. Tìm cuốn sách đó đi.

Mai Anh định cất tiếng hỏi, nhưng thấy cậu ta đang lúi húi soi từng tựa sách một, nó đành tặc lưỡi đi kiếm ở hàng đối diện.

- Tớ tìm ra rồi này! – Nó hí hửng reo lên.

Tôn quay sang, chìa tay về phía trước. Mai Anh giấu vội cuốn sách đằng sau lưng, lém lỉnh nói:

- Cho tớ biết cách giải mật mã trước đã.

“Quái vật” không đáp, cứ nhìn trân trân vào nó.

- Này, đừng có nói là cậu không giải ra đó chứ!

- Giải ra. Nhưng chẳng có tác dụng gì đâu.

- Là sao? – Mai Anh ngơ ngẩn hỏi lại.

- Tờ giấy mật mã để lại dưới hộc bàn đó thực ra là thách thức Nhật và Hà để lại cho tớ, nhưng hôm đó tớ chưa kịp lấy thì nó đã biến mất rồi, thì ra là Hân vô tình nhặt được. Cũng may là vì việc của cậu mà Hân lại vô tình trả nó về cho tớ.

-Thách thức!? Nhưng nó có liên quan gì đến việc cậu bảo là mật mã này chẳng có tác dụng gì nữa?

-Vì hai người đó cứ tự mãn là không ai biết được cách giải mật mã này ngoài họ. Nên tớ đã bắt họ cam đoan rằng nếu tớ giải được mật mã này và kiếm được vật họ giấu trước tối hôm nay, họ sẽ không bao giờ sử dụng nó dù chỉ thêm một lần nữa. – Giọng nói của Tôn bỗng trở nên lạnh lùng. Cậu ta tiến lên một bước về phía nó. – Đưa cho tớ! Mật mã dẫn tớ đến vật gì đó được kẹp trong cuốn sách cậu đang cầm trên tay kia.

“Tờ giấy mật mã để lại dưới hộc bàn đó thực ra là thách thức Nhật và Hà để lại cho tớ, nhưng hôm đó tớ chưa kịp lấy thì nó đã biến mất rồi, thì ra là Hân vô tình nhặt được”

Mai Anh lắc đầu quầy quậy. Nếu đúng như cậu ta nói thì giờ sinh hoạt thứ Bảy này, Nhật sẽ đưa cho nó mật mã kiểu khác. Mà như thế thì chẳng hoá ra nó lại càng thêm mù mịt hay sao?

Đột nhiên, nó cảm thấy tay mình vừa chạm phải một tờ giấy cứng lạ lẫm được đặt bên trong những trang giấy mềm. Nó lanh lẹ rút ra bằng một tay rồi thả buông cuốn sách, chạy vụt về phía cửa. Tôn vội vã đuổi theo. Nhưng đúng như Mai Anh dự đoán, chưa bước được nửa bước ra khỏi thư viện, cậu ta đã bị thầy thủ thư kéo lại. Đối với thầy ấy, luôn có ai đó phải chịu trách nhiệm cho việc làm rơi sách lung tung xuống nền nhà.

Đến được nhà gửi xe, Mai Anh thở hồng hộc, tim đập mạnh. Vị cứu tinh hoá ra lại suýt nữa trở thành kẻ phá đám. Đến nước này, nó đành phải tự lực cánh sinh thôi.

 

6.

Giờ sinh hoạt ngày thứ Bảy, Nhật trịnh trọng bước đến ngồi xuống cạnh Mai Anh. Cậu ta đặt một tờ giấy lên bàn, nói khẽ:

- Mật mã đây!

Mai Anh cầm tờ giấy lên mân mê một lúc rồi thả xuống.

- Cậu cầm về đi. – Nó đáp gọn lỏn.

- Sao thế? Cậu sợ giải không được à?

- Chẳng qua tớ thấy cậu nên dừng việc sử dụng cái mật mã cũ rích này thôi. – Mai Anh rút từ trong cặp ra một vật, đặt vào tay Nhật. – Chấp nhận đi, ván này cậu thua Tôn rồi.

Để lại Nhật ngồi sững người với cái bookmark mà chính cậu ta đã kẹp vào cuốn sách trong thư viện, Mai Anh rời chỗ mình, tiến lại gần Tôn. “Quái vật” đang chăm chú vào cuốn vở soạn văn trước mắt, vẻ như không quan tâm đến người vừa xuất hiện. Tuy vậy, cuối cùng cậu ta cũng lên tiếng trước, đầu vẫn không ngẩng lên:

- Giải nhanh thế?

- Dĩ nhiên là nhanh. – Mai Anh nhún vai. – Vì tớ có giải đâu.

Tôn nhíu mày nhìn nó:

- Là sao?

- Vì tớ chợt nhận ra có biết được thủ phạm thì tớ cũng chẳng cảm thấy vui hơn. Vì tớ chợt hiểu rằng ai rồi cũng sẽ mắc lỗi khi để sự ích kỉ lấn át mình, và đôi khi vị tha lại là điều tốt nhất cho tất cả. Và còn vì… – Nó mỉm cười. – … một ai đó đã dẹp bỏ cái tôi của mình để không đòi lại cái bookmark, lại còn gửi tin nhắn hướng dẫn cách giải mật mã khi tớ đã ôm đầu bó tay tối hôm qua.

Tôn không đáp, chỉ ậm ừ rồi lại cúi mặt vào cuốn vở. Mai Anh nhìn vành tai đang đỏ ửng lên của cậu ấy, chợt hiểu ra. Nó vội vàng đứng dậy đi về chỗ của mình, không quên bỏ lại một lời hẹn lửng lơ:

- Mà này, “quái vật” như cậu thì có biết uống trà sữa không đấy?

 

7.

Sáng Chủ Nhật đầy nắng, Mai Anh không nằm ườn ở nhà xem phim như mọi khi. Nó chọn cho mình một chuyến du hành trong thế giới mật mã đầy bí ẩn. Nhờ “hướng dẫn viên” đắc lực là Tôn cùng vị ngọt ngào của những ly trà sữa, nó ngờ ngợ nhận ra rằng mình sắp trở thành thành viên tiếp theo của  “Hội những người phát sốt vì mật mã” rồi.

“…nhìn về phía bàn mà nó và Tôn đang ngồi, kêu lên oai oái như thể vừa phát hiện được một tin thật chấn động. Thế rồi cậu ta quay sang mấy đứa đi cùng, bắt đầu cho cái miệng chuyên buôn dưa lê của mình hoạt động. Chẳng biết kiểu tin đồn nào sẽ được tung ra nữa đây”

Đang lúc vui vẻ như thế, lại có khách bước vào quán. Cái giọng chua như dấm của cái Uyên không lẫn vào đâu được. “Gossip girl” nhìn về phía bàn mà nó và Tôn đang ngồi, kêu lên oai oái như thể vừa phát hiện được một tin thật chấn động. Thế rồi cậu ta quay sang mấy đứa đi cùng, bắt đầu cho cái miệng chuyên buôn dưa lê của mình hoạt động. Chẳng biết kiểu tin đồn nào sẽ được tung ra nữa đây.

- Cậu có ngại không? – Mai Anh nhìn Tôn hỏi.

- Không. Hơi đâu để ý. Còn cậu?

- Tớ cũng không. Chỉ là cậu ta có một đề tài mới để bắt đầu về tớ thôi. Và tớ thì bắt đầu miễn nhiễm với điều đó.

Hai đứa bất chợt cười xoà. Ngày cuối tuần chưa bao giờ đẹp trời hơn thế.

Ừ, thì như Mai Anh đã nói đấy, mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu thôi mà!

 

Nguyễn Đăng Vĩnh Trung

Truyện ngắn: Người đặc biệt của ai đó

1. Ở khoảng đất trống gần khu tập thể, người ta đặt lên hai chiếc xích đu. Những khi lòng buồn bực, tôi xỏ đôi giày thể thao, cầm theo MP3 xuống đó ngồi, ngó nghiêng lung tung.

Chủ nhật, trời trở lạnh, mây xám ngắt một màu. Đầu tôi nặng như chì. Cảm giác mệt mỏi, tôi tính trở lên nhà, nhắn cho Giang một tin. Thở than cũng được. Bâng quơ cũng được. Ừ hữ giản đơn cũng được. Trò chuyện với cậu ấy, dù chỉ là những mẩu đối thoại ngắn gọn và vụn vặt đủ kiểu như thế, đều khiến muộn phiền trong tôi nối đuôi nhau chạy miết thật xa. Tôi thích Giang. Nhưng chưa từng tự hỏi điều ngược lại. Mọi thứ chỉ trở nên rõ ràng sau ngày tôi nhìn thấy cậu ấy đi bên một người khác. Giang, hôm đó, đã cười rất tươi.

***

Hoàn thành bài thi khá suôn sẻ, tôi tự thưởng cho mình buổi xem phim ở rạp gần trường. Tôi sẽ mua thêm một vé. Cho Giang. Tưởng tượng ra cảnh ngồi cạnh cậu ấy, ăn chung bịch bỏng ngô thơm ngọt, thi thoảng quay sang bàn luận một chút… thật tuyệt biết mấy. Hí hửng bước tới khu vực bán vé, tôi đứng khựng lại. Là Giang. Cùng cô bạn tóc đen đeo ba lô đỏ. Không kịp suy nghĩ, tôi vội nấp sau bảng lịch chiếu phim. Tim đập rộn, mặt nóng bừng như vừa trải qua cuộc chạy 100m. Tôi chỉ ước sao mình vô hình rồi len lén ngó ra coi hai người đã đi khuất hay chưa.

Bạn sẽ thắc mắc tại sao tôi không đến trước mặt cậu ấy, chào hỏi thật tự nhiên, hoặc vỗ vai từ đằng sau khiến cậu ấy bất ngờ, ít nhất, để biết sự-thật. Chính tôi cũng không tài nào hiểu nổi lý do của hành động ấy. Đầu óc như mớ lùng bùng, rặt những dây rợ chằng chịt. Duy nỗi sợ là hiển hiện rõ ràng. Tôi sợ bị Giang bắt gặp. Sợ cậu ấy phát hiện ánh mắt hốt hoảng của tôi khi thấy tay cậu ấy đang nắm chặt tay người bên cạnh. Thành ra tôi cứ đứng đó, đợi họ mua xong vé và theo lối cầu thang, lên tầng 2, mới chịu ra khỏi chỗ trú ẩn. Giang nhìn cô gái đi bên, cười không ngớt. Ánh nhìn quá đỗi dịu dàng, tôi chưa từng bắt gặp trong suốt quãng thời gian quen nhau. Cuối cùng thì giọng cười xa xôi ấy cũng biến mất sau đoạn bậc thang nhưng dường như chúng vẫn ở lại, đâu đó quanh tôi. Phủ lên bầu không khí tôi đang đứng, và khiến những thứ còn sót lại trong tôi như vỡ ra thành trăm nghìn mảnh.

“Cuối cùng thì giọng cười xa xôi ấy cũng biến mất sau đoạn bậc thang nhưng dường như chúng vẫn ở lại, đâu đó quanh tôi..”:

Tôi cứ nghĩ mình là người Giang thích. Thậm chí đôi lúc ngồi một mình, tôi hay mỉm cười, tự hỏi liệu Giang sẽ “khờ” bao lâu nữa trước khi “thú nhận” điều ấy. Ra là tôi đã ăn dưa bở, một quả dưa bỏ to đùng và đắng nghét.

 

2. Giang là bạn của Quân – gà bông cũ của tôi. Trước đây, một vài lần, tôi theo Quân đến lớp, ngồi cùng cậu ấy tới hết tiết rồi về. Một ngày, khi hai đứa tôi đang đứng chờ xe buýt, Quân nắm lấy tay tôi, đung đưa nhẹ.

“Cậu bạn cùng lớp tớ bảo trông ấy thật dễ thương!”

“Lại tính trêu tớ đó hả?” – Tôi lừ mắt, nhưng trong lòng vẫn âm ỉ vui.

“Thật mà. Ku Giang bàn dưới ý. Ban đầu, cậu ta không biết ấy là gà bông của tớ. Khi biết điều ấy, cậu ta xụi lơ. Trông ngộ lắm. Haha!”

Tôi và Quân chia tay một thời gian sau đó. Ban đầu, vì những hiểu nhầm nho nhỏ, những “bỏ qua” tưởng là nho nhỏ và sau rốt, là khi hai người học ở hai trường xa tít, có ít mối quan tâm chung và chẳng ai cố gắng nhiều để quan tâm (đến nhau) nhiều hơn… Mọi chuyện cứ lửng lơ, cho đến khi Quân để avatar FB là hình cậu ấy thơm lên má cô bạn khác. Tôi không nhắn tin, gọi điện níu kéo hay làm điều gì đó tương tự. Nhưng tôi đi bộ cả quãng đường xa để tới trường cậu ấy, ngồi trên ghế đá cạnh bồn hoa ngay gần cổng trước, và chờ đợi. Tôi thích đi bộ. Nhịp thở dồn dập, cảm giác hơi mệt giúp tôi đánh tan những phút giây thừa thãi chẳng biết làm gì như khi ngồi xe buýt. Thực lòng, tôi không muốn suy nghĩ nhiều.

Tôi nhìn trong đám đông những người đi bộ nhưng không thấy bóng dáng Quân. Gió rét đến mức tưởng đâu buổi chiều cũng ngả nghiêng mà chuyển dần sang tối. Bất ngờ, khoảng không trước mặt bị chắn ngang bởi sự xuất hiện của một người.

“Đừng tìm nữa. Quân về rồi. Cậu ấy chuyển sang đi xe đạp. Với Lan. Đã ba ngày rồi!”

Giang nói những câu ngắn, nhưng dứt khoát. Tôi có cảm giác cậu ấy đã đứng đâu đó và quan sát tôi, một lúc rồi cho đến khi quá nản mới quyết định thò mặt ra và quẳng cho tôi vài thông tin tôi chưa được biết.

“À ừ.”

Tôi đứng dậy. Tôi nên bắt xe buýt quay về. Nhưng Giang đã lên tiếng khi tôi dợm bước đi.

“Khoai nướng không? Giờ này tắc đường, xe buýt thường bỏ bến!”

Hai đứa sà xuống ngồi ngay bên hàng khoai vỉa hè. Tôi hít hà mùi khoai thơm, dạ dày trong bụng như cũng khoan khoái, dù không thật đói. Không ai nói thêm câu nào. Cảm giác ấm sực từ củ khoai truyền sang hai bàn tay xua tan lạnh cóng. Không dưng tôi muốn được áp tay vào má một người, để truyền hơi ấm. Nhưng không thể nữa rồi. Tôi tự áp tay vào má mình, ấm nóng, nước mắt bỗng trào ra… Giang đưa cho tôi giấy ăn và thêm… một củ khoai nữa. Khi bụng đã no căng, chúng tôi ra về. Giang đứng chờ xe buýt với tôi, mặc dù chuyến xe buýt cậu ấy chờ sẽ xuất hiện ở chiều ngược lại.

“Đừng chờ Quân nữa. Cậu ấy đã có… Tên cô ấy là Lan!”

“Ừ. Tớ biết.”

“Vậy sao cậu…”

Bỏ ngang câu nói của Giang, tôi ùa vào hàng người đang chen lên xe buýt. Không phải số xe tôi chờ. Nhưng chỉ cần chuyển một tuyến nữa là ổn. Tôi không muốn khóc trước mặt Giang. Dù tôi đoán Giang dư nhạy cảm để hiểu điều gì đang diễn ra. Như cách cậu ấy biết tôi buồn và rủ đi ăn món khoai nướng vậy.

“Tôi không muốn khóc trước mặt Giang. Dù tôi đoán Giang dư nhạy cảm để hiểu điều gì đang diễn ra. Như cách cậu ấy biết tôi buồn và rủ đi ăn món khoai nướng vậy”

3. Những ngày sau đó, thỉnh thoảng, khi lên cơn điên rồ, tôi lại qua trường của Quân. (Tất nhiên là tôi, ở thời điểm đó, tuyệt nhiên không nghĩ đến hai chữ “điên rồ”!). Tôi đến, ngồi đúng chiếc ghế đá ấy, đưa mắt kiếm tìm trong đám đông đang nháo nhào ùa ra cổng trường. Quân đã chuyển sang đi xe đạp, và vì thế cậu ấy sẽ về từ lối cổng sau. Tôi biết thế, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ.

Giang luôn xuất hiện, nhưng không rủ tôi đi ăn khoai lang hay uống sữa nóng. Cậu ấy ngồi xuống cạnh tôi, nhét vào tai tôi một bên tai nghe của cậu. Nếu iPod của Giang hết pin thì cậu ấy sẽ kể cho tôi nghe những câu chuyện ở lớp. Hoặc vô tình, hoặc cố ý, Giang không bao giờ nhắc đến Quân trong câu chuyện của mình. Cũng có thể, Quân nằm trong nhóm “thằng bạn tớ” mà Giang hay nhắc tới.

“Quân vẫn ổn đúng không?” – Một lần, cắt ngang mạch chuyện, tôi hỏi bằng tất cả sự tò mò.

“Ừ, còn hơn cả thế. Nếu đem so sánh với tình trạng hiện giờ của cậu.”

“Cậu ngồi cạnh tớ, vì Quân nhờ cậu an ủi tớ, hay tự bản thân cậu thấy thương hại tớ hả Giang?”

“Cậu điên rồi. Đi!”

“Đi đâu?”

“Về chứ đi đâu. Không lẽ cậu muốn ngồi đây tới sáng mai. Mà kể cả như thế thì cậu cũng không thể nhìn thấy cậu ta cơ mà. Nếu đủ dũng cảm, từ ngày mai hãy ra cổng sau mà đợi. Cậu sẽ thấy cậu ta, cùng với Lan.”

Tôi và Giang trở thành bạn, thực sự, sau cuộc đối thoại chấm dứt chuỗi “điên rồ” của tôi. Hai đứa xin học chung lớp học thêm tuần 2 buổi. Những buổi về chung đường, không hiếm khi chúng tôi ngồi cạnh nhau trên xe buýt mà chẳng nói lời nào. Cảm giác nhẹ nhõm lấp đầy ngày dài buồn tẻ.

Tôi buột miệng kể với Giang vềác mộng gặp hàng đêm. Cậu ấy nhìn tôi lo âu. Những ngày sau đó, tối nào, hộp thư đến của tôi cũng nhận những mẩu chuyện cười và hình họa ngộ nghĩnh của cậu ấy sưu tầm. Giản dị, mà gây xúc động. Hệt như tính cách của Giang vậy. Tôi không nhớ mình bắt đầu ngủ ngon từ bao giờ, những cơn ác mộng cũng biến mất như chưa từng xuất hiện vậy.

“Những buổi về chung đường, không hiếm khi chúng tôi ngồi cạnh nhau trên xe buýt mà chẳng nói lời nào. Cảm giác nhẹ nhõm lấp đầy ngày dài buồn tẻ”

Giang cũng chính là người chỉ tôi cách gạt bỏ xì trét bằng cách giải Toán thường xuyên. “Tốt cho cả trí não và cảm xúc. Phương án tuyệt vời!”. Không chỉ vậy, cậu ấy còn mang đến cho tôi một cái nhìn khác, về những điểm xấu xí và ngờ nghệch của riêng tôi. Tôi quen buộc tóc thành chỏm trên đỉnh đầu, mọi người bảo trông chẳng khác nào diễn viên phim chưởng. Giang bảo thoải mái đi, ít ra cậu ấy cũng có thể nhận ngay ra tôi trong cả đám đông. Nghe thế, tôi cười toe… Nhiều “ví dụ” như thế, cho đến một ngày tôi nhận ra mình thích cậu ấy. Chầm chậm. Nhưng chắc chắn.

 

4. Tôi quyết định tránh mặt Giang. Cậu ấy nhắn tin hỏi han, tôi trả lời qua loa. Cậu ấy qua nhà rủ tôi đi trà sữa, tôi nhờ mẹ ra bảo tôi vắng nhà. Tôi cũng không biết phải giải thích sao để Giang hiểu. Chỉ thấy một vết rạn nứt rất mờ bắt đầu xuất hiện sau buổi chiều trò chuyện ở Pimee, quán cà phê quen thuộc của hai đứa. Vết nứt đó rất mờ. Nhưng rất lớn.

Hôm ấy, tôi hỏi Giang về cô bạn luôn like nhanh trước tất cả mọi người những note, ảnh… của cậu ấy.Về những comment từ tốn nhưng rất tình cảm của Giang dành cho cô bạn… Tôi đã quyết định giấu nhẹm việc nhìn thấy Giang cùng cô bạn tóc đen trong rạp chiếu phim. Riêng nỗi tò mò thì không giấu nổi. Tôi muốn hỏi, muốn nghe Giang nói.

Cậu ấy tỏ vẻ hơi ngại, mặt đỏ lên. Đó là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy như vậy.

“Cậu đang nhắc tới Thu hả? Ừ, (cười) chúng tớ chơi thân từ nhỏ, tới giờ vẫn học chung.  Chúng tớ mới chính thức “in relationship” từ tuần trước…”

“Thế à? Chúc mừng cậu nhé!”

Tôi gắng cười, cố giấu nỗi hẫng hụt dâng đầy trong lồng ngực. Lấy cớ mẹ dặn đi có việc, tôi đứng dậy về trước. Giang hình như cũng phát hiện thái độ khác lạ của tôi, nhưng không hỏi gì thêm. Mớ cảm xúc trong tôi trở nên phức tạp và hỗn loạn kinh khủng.

Sau đó thì tôi tránh mặt Giang. Cười vui vẻ chúc mừng cậu ấy thì tôi không làm được, nhưng mang bộ mặt bí xị và đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ thì cậu ấy sẽ thắc mắc hỏi hoài không thôi cho mà xem. Còn gì buồn hơn chứ? Tại sao mỗi khi tôi dành hết tình cảm cho một người thì người đó lại dành tình cảm cho người khác. Tại sao? Tại sao nhỉ?

“Đã có chuyện gì xảy ra thế An?”

Tôi im lặng. Cậu ấy đợi tôi ở cửa lớp học làm bánh. Tôi không trả lời, guồng chân đạp xe đi trước. Tới đoạn đường mới, cậu ấy phóng nhanh lên phía trước chặn đường.

“Cậu giận… Vì tớ và Thu. Đúng không?”

Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi đã rất muốn khóc. Vì buồn, vì ấm ức. Tôi cúi mặt, để những giọt nước mắt thi nhau rơi.

“Đúng. Tớ thích cậu. Nhưng giờ tớ phát hiện ra cậu thích người khác không phải tớ. Mọi chuyện tệ lắm đúng không? Quân thích Lan, còn cậu thích Thu. Không ai lựa chọn tớ cả. Không ai cả.” – Sự nhạy cảm trong Giang sớm muộn cũng giúp cậu ấy nhận ra tất cả. Ý thức rõ điều ấy hơn ai hết, cộng thêm bao nhiêu ấm ức tích tụ bên trong, tôi quyết định nói ra sự thật.

“An! Đừng nghĩ như thế…”

“Cậu đừng lo. Cậu cũng đâu thể cố được, phải không? Tớ về trước đây. Bye!” – Một lần nữa, tôi bỏ ngang câu nói của cậu ấy.

 

5. Tôi thức cả đêm, không ngủ mà cũng chẳng khóc nữa. Tôi thích Giang, cậu ấy thích Thu. Và tôi giận cậu ấy. Nhưng lỗi của cậu ấy là gì mới được? Lời tự vấn không dưng ập đến khiến tôi bàng hoàng. Tôi không biết nên trả lời sao. Chỉ thấy cảm giác khó chịu ngập đầy trong lòng. Nhớ lại ánh mắt thảng thốt của Giang lúc chiều, tôi đoán mình vừa phạm một lỗi sai. Cậu ấy bất ngờ và điều bất ngờ ấy khiến cậu ấy buồn. Giang buồn, bởi cậu ấy thấy tôi buồn?

“Không phải, tất thảy chúng ta đều là phiên bản đặc biệt của chính mình ư?”

Tôi mở điện thoại,vào FB, check inbox. Tin nhắn của Giang.

“Không trở thành gà bông của Quân hay của tớ không có nghĩa cậu không đặc biệt và không được ai lựa chọn. Chỉ là người cậu chờ chưa tới. Tớ xin lỗi nếu khiến cậu hiểu lầm hay buồn bã. Nhưng nghe này. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tớ đã biết cậu mạnh mẽ, can đảm và rất đặc biệt. Đó là lý do tớ luôn yêu quý cậu, bạn thân ạ! Điều ấy chưa bao giờ và mãi mãi không thay đổi!”

Giang, cậu ấy đã giúp tôi đi qua những tháng ngày khó khăn nhất khi mối tình đầu tan vỡ. Cậu ấy giúp tôi tự tin hơn với chính bản thân mình, tin vào sự “đặc biệt” của bản thân, thứ mà trong mắt mọi người vẫn được nhìn bằng hai chữ lập dị. Tôi thích Giang, yêu quý cậu ấy, và biết cậu ấy cũng vậy, dù không theo cách tôi trông đợi. Nhưng sự thật là cậu ấy vẫn yêu quý tôi. Điều ấy chưa hề thay đổi. Ngay cả khi cậu ấy có bạn gái cơ mà. Sao tôi lại giận?

Tôi không nhắn tin lại. Nhưng chiều nay tôi sẽ ghé nhà Giang, giả vờ mắng cậu ấy một trận ra trò vì giấu tôi chuyện có bạn gái. Và đành hanh đòi cậu ấy dẫn bạn gái tới “ra mắt”. Để xem bạn gái cậu bạn đặc biệt của tôi đặc biệt tới mức nào chứ nhỉ? À mà cũng chẳng cần thiết!

Không phải, tất thảy chúng ta đều là phiên bản đặc biệt của chính mình ư?

 

Dung Keil

 

 

Trò chơi nụ cười

Tôi đã nghe nói nhiều lần rằng một nụ cười là hệ thống đèn chiếu sáng khuôn mặt, là hệ thống làm mát cái đầu và là hệ thống sưởi ấm trái tim. Nhưng một nụ cười còn là một vũ khí mạnh mẽ chống lại mọi kiểu thái độ tiêu cực, có hại cho bạn nữa.

Lisa Gurnsey, một người bạn của tôi ở Portland (bang Oregon), từng viết về một người đàn ông có nụ cười làm thay đổi cuộc đời cô ấy – theo đúng nghĩa đen: “Hôm đó tôi đã gặp một ngày khủng khiếp – tôi ghét công việc của mình, tôi phát mệt vì thời tiết, tôi phát chán việc luôn phải cố gắng chạy theo chi trả các hóa đơn, và đơn giản là tôi hoàn toàn mệt mỏi, chán nản. Sáng hôm đó, tôi rẽ vào bưu điện, và khi tôi đang bước vào cửa, một người đàn ông lớn tuổi bỗng nói với tôi rằng hôm nay sẽ là một ngày tốt đẹp, và tôi không nên làm cho cuộc sống có vẻ tồi tệ như thế, bởi vì cuộc sống thực sự không như thế. Tôi chăm chú nhìn ông ta và chỉ nói: “Tôi ước hôm nay đã là thứ Sáu”.

“Nhưng một nụ cười còn là một vũ khí mạnh mẽ chống lại mọi kiểu thái độ tiêu cực, có hại cho bạn nữa”

“Tuy nhiên, khi tôi rời khỏi bưu điện, tôi thấy dễ chịu hơn rất nhiều… nụ cười và lời nói của ông ấy, dù ban đầu nghe có vẻ khó ưa, nhưng lại khiến tôi suy nghĩ.

“Lần thứ hai tôi gặp ông ấy, tôi đã bước đến hẳn chỗ ông ấy và bảo: “Chúc một ngày thứ Sáu vui vẻ”, và tôi cười với ông ấy. Tôi còn gặp ông ấy vài lần nữa, lúc nào ông ấy cũng mỉm cười, và lúc nào ông ấy cũng khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn.

“Gần đến Giáng Sinh, tôi tới bưu điện tìm ông ấy để tặng một tấm thiệp và giải thích rằng những lời nói tử tế, cũng như nụ cười tươi vui của ông ấy vào ngày đầu tiên gặp gỡ đã khiến tôi thay đổi hẳn cách suy nghĩ của mình và nhận ra rằng cuộc sống của tôi vẫn còn tốt chán. Nhưng tôi lại chẳng thấy ông ấy đâu nữa, và từ hồi đó thì cũng không gặp ông ấy ở bưu điện nữa. Có thời gian, sáng nào tôi cũng tới, rồi tôi lại tới bưu điện vào các thời điểm khác nhau trong ngày để xem có gặp được ông ấy không. Có thể ông ấy không đi làm ở gần đó nữa, hay có thể ông ấy bị ốm. Tôi đã nghĩ giá như mình đã cảm ơn ông ấy sớm hơn. Tôi thực sự có thể nói rằng người đàn ông này đã thay đổi cuộc sống của tôi. Dù không gặp lại ông ấy nữa, nhưng tôi tự nhủ tôi sẽ cố gắng để lan truyền cảm xúc tương tự đến cho những người mà tôi nghĩ là đang cần một nụ cười”.

“Chúng ta không bao giờ có thể biết được sức mạnh của một nụ cười giản dị và tác động của nó đối với người khác”

Chúng ta không bao giờ có thể biết được sức mạnh của một nụ cười giản dị và tác động của nó đối với người khác. Mỉm cười là một trong những việc dễ nhất chúng ta có thể làm. Bạn nghĩ còn có cách nào đơn giản hơn, dễ dàng hơn để tặng cho tất cả mọi người bạn gặp một khoảnh khắc vui vẻ, thậm chí là khiến họ cảm thấy họ quan trọng và được quan tâm?

Đây giống như một trò chơi mà tất cả chúng ta đều có thể chơi. Nguyên tắc thật đơn giản. Và có rất nhiều người thắng cuộc. Và ai mà biết được? Bạn cũng có thể làm thay đổi hẳn một ngày của ai đó – mà “ai đó” rất có thể lại là chính bạn.

Thục Hân (dịch)

Trắc nghiệm: Bạn chọn sản phẩm nào của Apple?

Nếu bạn có thể có được một sản phẩm của hãng Apple – miễn phí :), thì bạn sẽ chọn:

a. iPod.

b. iPhone.

c. iPad.

d. Macbook.

 

Xem lựa chọn của bạn đã nói lên điều gì về tính cách nhé!

 

a. Nếu bạn chọn chiếc iPod: Bạn ngọt ngào và đơn giản, nhưng chính sự đơn giản của bạn lại là sức hút đối với mọi người. Bạn dễ thích nghi, và bạn thay đổi theo từng thời điểm trong cuộc sống. Tuy nhiên, bạn vẫn giữ cá tính của riêng mình, và không bao giờ thích khoa trương thái quá.

Bạn là một người bạn tốt, bất chấp thử thách về thời gian. Bạn không quan tâm quá nhiều đến vật chất, mà luôn sống thật với những người mình yêu quý, kể cả khi hoàn cảnh thay đổi.

“Bạn là một người bạn tốt, bất chấp thử thách về thời gian. Bạn không quan tâm quá nhiều đến vật chất, mà luôn sống thật với những người mình yêu quý, kể cả khi hoàn cảnh thay đổi”

b. Nếu bạn chọn chiếc iPhone: Bạn cuốn hút và đẹp đẽ, luôn thích giữ một ngoại hình không khiếm khuyết. Bạn thích thu hút sự chú ý, và bạn tỏa sáng ở mọi nơi bạn tới bằng phong cách của mình. Bạn có khả năng làm lãnh đạo, vì bạn biết làm sao để khiến mọi người cùng hướng về phía mình.

Trong một nhóm bạn, có lẽ bạn là nhân vật nổi bật nhất, theo nghĩa tốt, và cũng là một hình mẫu tốt để những người khác nhìn theo.

 

c. Nếu bạn chọn một chiếc iPad: Bạn không nghĩ mình là người hoàn hảo, nhưng bạn biết nhấn vào những điểm mạnh của mình, điều đó khiến bạn tỏa sáng. Tuy nhiên, điều quan trọng là bạn có tâm hồn nhạy cảm. Bạn mong muốn mọi người đối xử với mình như cách mình đối xử với họ. Nếu không được thế, bạn thà ở nhà một mình.

Tuy hơi “mong manh” một chút, nhưng bạn lại cũng đủ cứng rắn để bảo vệ những gì mình tin tưởng.

“Tuy hơi “mong manh” một chút, nhưng bạn lại cũng đủ cứng rắn để bảo vệ những gì mình tin tưởng”

d. Nếu bạn chọn một chiếc Macbook: Bạn có cá tính mạnh: Bạn ngọt ngào, nhưng không quá ngọt ngào. Đôi khi bạn cũng thể hiện sự góc cạnh rất riêng.

Bạn có thể đòi hỏi hơi cao và ít chịu thỏa hiệp. Bạn biết mình muốn gì, và nhất định phải đạt được.

Bạn bền bỉ và đầy nỗ lực, với sức mạnh của cả thể chất và tinh thần. Bạn tham công tiếc việc, và những khả năng của bạn luôn khiến người khác phải bất ngờ.

Đặng Mỹ Dung (dịch)

Truyện ngắn: Gặp lại mối tình đầu

Tôi gặp mối-tình-đầu của mình vào năm học lớp Năm. Bọn tôi ngồi cùng bàn và cậu ấy tên là Tuấn. Tuấn thích tôi trước. Còn tôi, chỉ sau khi biết có một đám kha khá bọn con gái trong lớp đang thầm để ý Tuấn (cậu ấy khá đẹp trai) thì tim tôi mới chính thức rung rinh. Mẹ tôi quả quyết đấy không phải tình yêu mà chỉ là phút háo thắng nhất thời. Bố thì bảo rằng đó có lẽ là một cơn say nắng. Khái niệm “háo thắng nhất thời” với “say nắng” với tôi khi ấy rất ư mông lung. Chỉ riêng cái cảm giác được Tuấn quan tâm và bị cả đống con gái cùng lớp ganh tị mới thật rõ nét. Bọn tôi thích nhau được đúng hơn một học kì thì… chia tay. Sang học kì hai, Tuấn chuyển trường. Và bọn tôi mất dấu.

Đầu năm lớp Mười, tôi gặp lại mối-tình-đầu. Tuấn đẹp trai của tôi ngày xưa bây giờ như lột xác. Cậu ấy cao hơn, gầy hơn, tóc hung hung đỏ và mặt thì lấm tấm mụn. Trong truyện cổ tích, hoàng tử bị ếm bùa thành cóc, nụ hôn của tình yêu đích thực sẽ giúp hoàng tử hiện nguyên hình. Nhưng tôi không nghĩ nụ hôn của mình có thể giúp Tuấn lấy lại vẻ rạng rỡ. Mẹ tôi bảo bọn con trai dậy thì ai mà chẳng thế. Bố thì triết lý: “Quan trọng nhất vẫn là vẻ đẹp bên trong, con ạ!”.

Tuấn vẫn nhận ra tôi, và cậu ấy có vẻ vẫn thích tôi (hoặc là do tôi tưởng bở thế). Bọn tôi ngồi cách nhau hai bàn nhưng Tuấn đã xin cô cho lên ngồi bàn trên, gần tôi hơn một chút. Câu chuyện sẽ lãng mạn hơn nếu không có chuyện sau tháng đầu tiên của học kì Một, tôi phát hiện ra Tuấn học Toán dở tệ, Lý bình thường, Hóa tàm tạm. Chỉ riêng môn Thể dục là điểm cậu ấy cao nhất lớp. Tôi không biết giấu nỗi thất vọng của mình đi đâu khi ngay trong giờ kiểm tra Toán đầu tiên, Tuấn khều khều tay tôi, thì thào: “Ê, bà xích tay ra cho tôi coi bài ké chút!”. À, đây mới là lý do chính để cậu ấy xin lên ngồi gần tôi. Bố mẹ đã cố gắng nín cười khi tôi ấm ức kể lại câu chuyện buổi sáng. Ước gì bọn tôi đừng gặp lại nhau, hoặc có gặp cũng không nhận ra nhau, thì hay biết mấy.

“Chỉ riêng cái cảm giác được Tuấn quan tâm và bị cả đống con gái cùng lớp ganh tị mới thật rõ nét. Bọn tôi thích nhau được đúng hơn một học kì thì… chia tay. Sang học kì hai, Tuấn chuyển trường. Và bọn tôi mất dấu…”

Tôi giấu nhẹm chuyện bọn tôi từng học cùng và từng thích nhau năm lớp Năm (kể với ai và để làm gì?), cho đến khi kẻ thứ ba xuất hiện: cái Nhi, một trong mười đứa con gái cùng lớp tôi năm xưa thích Tuấn, và (vấn đề là) khi ấy nó rất ghét tôi. Cái Nhi học cùng trường nhưng khác lớp bọn tôi, lớp nó chẳng ở đâu xa mà ở ngay bên cạnh. Không thể miêu tả hết vẻ ngạc nhiên của cái Nhi khi nó tận mắt thấy Tuấn lẽo đẽo theo sau tôi vào giờ ra chơi sau tiết hai. Nó đứng chôn chân ở hành lang, trỏ tay về phía hai đứa tôi, miệng lắp bắp: “Ố…ối…i…dờ…iii… Bọn mày vẫn yêu nhau đến tận bây giờ đó hả?”.

Hơn một nửa lớp quay lại nhìn bọn tôi. Tuấn nhận ngay ra cái Nhi và nở nụ cười rất tươi. Còn mặt tôi méo xệch. Bọn tôi chính thức được vinh danh “thanh mai trúc mã” kể từ buổi ra chơi định mệnh ấy. Tất cả là lỗi của cái Nhi. Lỗi to nữa là đằng khác. Tôi đã rất vất vả để giải thích với nó rằng chuyện ngày xưa qua rồi, bây giờ mọi thứ đã khác (chính xác là Tuấn bây giờ đã khác); rằng tình yêu Chupa Chups chỉ là phút “háo thắng” với “say nắng” nhất thời (hai khái niệm này bây giờ tôi đã hiểu). Mặt cái Nhi đơ ra, mất mấy giây sau nó mới thỏ thẻ: “Thế à? Nhưng tao thấy bọn mày vẫn “quấn” nhau lắm. “Tình cũ không rủ cũng tới”, mày chưa nghe thấy ai nói câu đó bao giờ à?”. Lần này thì đến lượt tôi đơ mặt ra. Nói thẳng toẹt ra với cái Nhi sự thật thì bẽ mặt. Mà không nói thì nó cứ tưởng bọn tôi “Tình trong như đã, mặt ngoài còn e”. Tôi không hề có ý định sẽ sống với quá khứ tươi đẹp ấy suốt ba năm học sắp tới, với Tuấn phiên bản bị “xuống cấp” nặng nề. Và tôi giật mình khi cái Nhi đi thẳng vào đúng vấn đề tôi đang nghĩ tới:

-Mà tao nói thật mày đừng buồn. Tuấn bây giờ nhìn “tã” nhỉ?

-Đâu? Tao thấy cậu ấy vẫn vậy mà. Bọn con trai dậy thì í mà, mặt ai mà chẳng mọc mụn.  – Tôi lặp lại lời nhận xét của mẹ như một cái máy.

-Thế à? – Cái Nhi nhìn tôi hoài nghi.

-Với lại, quan trọng nhất vẫn là vẻ đẹp bên trong, mày ạ. – Tôi lặp lại lời an ủi của bố như một con vẹt.

-Đấy! Thế mà bảo “Không còn là gì của nhau”. – Cái Nhi lườm tôi.

Thế là toi cơm.

Tôi sống chung với tin đồn “thanh mai trúc mã” loan ra từ miệng cái Nhi được hai tháng thì chuyện bắt đầu lắng xuống, ơn trời. Mọi thứ cũng có vẻ sáng sủa dần lên khi cô chủ nhiệm yêu cầu cả lớp đổi chỗ theo sơ đồ mới. Tuấn ở cuối dãy bên kia, tôi ở đầu dãy bên này. Tôi hoàn toàn hài lòng với khoảng cách xa xôi lý tưởng ấy, nhưng Tuấn thì không. Cậu ấy năn nỉ cô cho chuyển lên khu bàn đầu ngồi vì mắt cận. Và xui rủi thế nào, cô (lại) gật đầu dễ dãi. Tuấn ngồi ngay trước bàn tôi. Thay vì chỉ bị khều tay trong mấy tiết kiểm tra, bây giờ, tôi phải chiêm ngưỡng nguyên quả mặt lấm tấm mụn của cậu ấy.

Tuấn sẽ tiếp tục là “món quà thảm họa” của thần Cupid nếu không có một buổi sáng đẹp trời, chân tôi bị trật khớp khi tôi đang gồng sức vượt qua nốt chặng đường cuối của bài kiểm tra chạy xa. Giữa hàng trăm con mắt đang xớn xác vì hoảng loạn, Tuấn – rất bình tĩnh – chạy tới bế tôi lên rồi ba chân bốn cẳng lao tới phòng y tế. Cô nhân viên trực phòng y tế đi vắng. Thầy Thể dục lo lắng hỏi cả lớp: “Có em nào biết… nắn khớp chân không?”. Câu hỏi có sức gây ám ảnh mạnh tới mức tôi mém lả đi vì hãi. Tuấn hô mọi người tản ra để tôi có không khí thở. Đoạn, cậu ấy ngồi thụp xuống, nhẹ nhàng đặt chân trái tôi lên đùi, nhanh tay vặn ngoéo. Tôi hét váng lên. Nhưng ngay sau đó là một cảm giác dễ chịu kinh khủng. Tuấn xoa xoa bàn chân tôi, hỏi đi hỏi lại: “Thế nào? Ổn không?”. Tôi gật đầu rối rít. Cả lớp xì xà xì xồ, đứa khen Tuấn mát tay, đứa bảo tôi tốt phước có được anh chàng người yêu thật là… tốt bụng. Lúc ấy, chả còn cảm giác uất ức hay khó chịu, tôi thấy lòng mình nhẹ tênh. Ôi, cao gầy thì đã sao, tóc hung thì đã sao, mặt mụn thì đã sao? Có nắn được khớp chân hay không mới là điều quan trọng.

“Yên tâm đi. Rồi một ngày nào đó, bọn nó sẽ thôi không nghĩ tụi mình là một cặp, cho đến khi bà hoặc tôi tìm ra được một nửa thực sự của mình”

Sau vụ giải cứu rùm beng ấy, tôi bắt đầu nhìn Tuấn bằng một ánh mắt khác. Không phải ánh mắt của kẻ bị nạn dành cho ân nhân, mà là ánh mắt có thể soi thấu “vẻ đẹp bên trong” của một cựu nhan sắc đã từng làm rung động trái tim hàng chục cô nhóc nhi đồng. Tôi trả ơn Tuấn bằng cách ném cho cậu ấy bộ sách bồi dưỡng Toán, Lý, Hóa cùng lịch phụ đạo miễn phí thay vì chỉ bài giúp cậu ấy vượt qua mấy bài kiểm tra. Tôi cũng chăm chỉ tham khảo thông tin trên mạng để tổng hợp thực đơn dành cho trẻ vị thành niên bị còi xương rồi in ra, lén kẹp vào cuốn tập Sinh của Tuấn. Tuấn đã không làm tôi thất vọng. Cậu ấy kiên quyết không quay xuống xem ké bài tôi dù đã vò đầu bứt tai mất phân nửa thời gian kiểm tra mà vẫn chưa tìm ra được đáp án. Sau hai tháng chăm chỉ tập thể hình, Tuấn hỉ hả quay xuống bàn tôi, vạch tay áo khoe chuột con chuột mẹ: “Bây giờ bà có trật chân nữa tôi cũng bưng nhẹ nhàng. Lần trước á, xém tí hụt hơi”. Tôi kể lại toàn bộ câu chuyện cho bố nghe, và bố chốt hạ: “Bọn con trai dù có lớn bao nhiêu cũng thành trẻ con trước mặt cô gái mà nó yêu quý”. Giây phút được nghe lời tuyên bố chắc nịch ấy, tôi bỗng thấy mình thật quan trọng, rất ra dáng một bà chị gái, à, một cô bạn gái có tầm ảnh hưởng nhất định đến sự nghiệp học hành và chỉ số BMI của Tuấn. Lớp đã thôi không gán ghép bọn tôi là một cặp. Bọn nó chuyển sang… ngưỡng mộ “tình yêu” của bọn tôi. Biết có thanh minh cũng chẳng giải quyết được gì, tôi mặc kệ mọi thứ. Tuấn vỗ vai tôi:

-Yên tâm đi. Rồi một ngày nào đó, bọn nó sẽ thôi không nghĩ tụi mình là một cặp, cho đến khi bà hoặc tôi tìm ra được một nửa thực sự của mình.

-Hóa ra ông cũng cùng tâm trạng?

-Ừ. Bà bây giờ khác bà ngày xưa bỏ xừ. Tôi nhớ ngày xưa dáng bà thanh mảnh lắm, tóc đen mượt mà lắm…

Tôi chết đứng. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Tuấn. Trong tích tắc, tôi thấy mình bị hạ giá thê thảm.

-Chúng ta đều thay đổi còn gì. – Giọng tôi yếu ớt.

-Hồi đó bà nhát hít, giờ cứng cỏi hơn nhiều rồi. Con gái nhút nhát quá cũng không tốt đâu.

-Vậy á? Thế sao hồi đó ông còn thích tôi?

-Chả biết! – Tuấn rụt cổ cười.

Tôi cũng lỏn lẻn cười, tự thấy mình đỡ… ngượng.

-Còn bà, tại sao hồi đó bà lại thích tôi? – Tuấn hỏi ngược.

-Thì… à… Tại vì ông dễ thương nhất lớp.

Tuấn thôi không nói gì. Chúng tôi cùng im lặng. Một lúc sau, Tuấn đẩy nhẹ vai tôi, nói:

-Nếu được quay trở lại năm lớp Năm í, có lẽ tôi vẫn chọn thích bà. Vì bà là đứa con gái duy nhất không biết vui giả vờ, buồn giả vờ hay làm trò để gây sự chú ý.

-Ông cũng ghê gớm thật!

-Bọn con trai trông tồ tẹt thế thôi chứ con mắt tinh tường hơn các bà nhiều lắm!

Tôi cười phá lên. Chợt nhớ tới lời của bố, tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn, hỏi:

-Trả lời thật nhé, có phải bọn con trai các ông dù có lớn bao nhiêu cũng thành trẻ con trước cô gái mà mình yêu quý?

-Ừ.

-Trẻ con như thế nào?

-Như thế này này… – Tuấn phủi đít đứng dậy, bắt chéo tay nhảy Gangnam Style ngay trước mặt tôi, nhìn hài tới mức tôi không thể nhịn được cười.

Bố tôi nói đúng. Không có gì phải hụt hẫng hay thất vọng khi “người năm xưa” đã không còn là người-của-năm-xưa nữa. Vì ai cũng phải lớn lên. Cảm xúc có thể thay đổi, tốt hơn hoặc tệ đi, nhưng lỗi thì chẳng thuộc về ai cả.

Bố tôi nói đúng. Không có gì phải hụt hẫng hay thất vọng khi “người năm xưa” đã không còn là người-của-năm-xưa nữa. Vì ai cũng phải lớn lên. Cảm xúc có thể thay đổi, tốt hơn hoặc tệ đi, nhưng lỗi thì chẳng thuộc về ai cả.

Lúc giúp tôi dắt xe ra khỏi cổng trường, Tuấn bất ngờ quay lại hỏi tôi:

-Bà không thất vọng khi gặp lại tôi chứ?

-Có. À, lúc đầu thì có một chút. Bây giờ thì… không!

Tuấn cười.

Thề có cây bàng trên đầu và đống gạch men dưới đất, lúc ấy, tôi thấy mình váng vất, dù cảm giác ấy vụt qua rất nhanh. Có khi nào… có khi nào mọi chuyện xảy ra đúng như lời cái Nhi nói không nhỉ? Là “Tình cũ không rủ cũng tới” í.

 

Đăng Khôi

 

Truyện ngắn: Như mùa đông rớt xuống

Tôi gặp Quang lần đầu tiên vào một buổi chiều đầu thu. Hôm ấy nắng đã tàn gần hết, nhàn nhạt màu. Tôi đang trên đường từ trường về nhà, vừa mới nhảy xuống xe buýt, băng qua công viên nằm giữa trạm dừng và nhà mình. Đây là con đường tắt tôi vẫn thường băng qua. Dù chỉ tiết kiệm vài phút thôi so với đi vòng qua công viên nhưng tôi vẫn thích làm thế. Nắng rọi qua những tán cây làm những cái bóng đổ xuống mặt đất. Tôi sải những bước dài cắt qua chúng, với những cái bóng to hơn tôi nhảy qua như trẻ con chơi lò cò.

Tôi chạy ngang qua chính giữa công viên, khu trung tâm không cây cối mà có sân chơi nhỏ cho bọn trẻ con với cầu trượt, bập bênh, xích đu… Và ở đó, tôi nhìn thấy một chàng trai đang ngồi trên cây cầu trượt màu đỏ, tay cho vào túi áo hoodie màu xám tro, trông thư thái và tự do. Cậu ta ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đang tối dần. Không hiểu sao tôi tự nhiên dừng lại một tích tắc để nhìn cậu ấy. Như nhận ra có người nhìn mình, đột ngột, cậu ấy quay xuống, nhưng chiếc mũ trùm kín đầu và ánh sáng yếu ớt khiến tôi không nhìn thấy rõ mặt. Bị phát hiện đang nhìn trộm, tôi cứ giả vờ không biết gì và tiếp tục sải những bước dài băng qua hàng cây còn lại. Hình ảnh chàng trai ấy chỉ tồn tại trong suy nghĩ của tôi trong tích tắc đó mà thôi.

Và rồi hình ảnh ấy trở lại. Vài hôm sau đó, tôi vẫn đi đường tắt băng qua công viên để về nhà sau khi tan buổi học thêm. Trời đã tối, những hàng cây cao che gần hết cả đèn đường bên ngoài và chẳng còn ai khiến công viên có vẻ âm u, đáng sợ và cất giấu những nguy hiểm, kể cả những tán cây xanh vốn rất đáng yêu vào ban trưa. Dù biết rõ mình vốn là đứa chỉ giỏi tưởng tượng những thứ vớ vẩn, tôi vẫn cảm nhận rất rõ có ai đó đi sau lưng mình. Tôi đi chậm, người đó đi chậm. Tôi rảo bước nhanh hơn thì người đó cũng đi nhanh hơn. Ngay khi tôi định co giò bỏ chạy thật nhanh thì nghe một tiếng hét ở đằng sau và tiếng bước chân quay ngược lại bỏ chạy, càng lúc càng xa dần.

Tôi ngẩn ra chẳng hiểu ra làm sao thì cậu ấy xuất hiện. Chàng trai ở cây cầu trượt màu đỏ đứng ngay trước mặt tôi vài bước, tay vẫn đút túi chiếc áo khoác hoodie màu xám tro, như đã đợi tôi ở đó. Không còn trùm mũ che đầu nữa nên tôi nhìn rõ được những đường nét mảnh dẻ và đôi mắt màu nâu của cậu ấy. Cậu ấy vẫy tay kêu tôi lại gần. Chẳng hiểu sao dù chẳng biết cậu ta là ai, tôi vẫn cảm thấy một sự yên tâm kì lạ nên yên tâm bước đến.

-Bạn này, con gái sao đi vào công viên một mình lúc tối thế này? Nguy hiểm lắm đó. Nhỡ đâu gặp cướp hoặc xin đểu thì phải làm thế nào?

-Nhà mình bên kia công viên nên mình đi đường tắt đó mà.

-Băng qua kia là tới phải không? Để tôi đi cùng nhé!

Thế là cậu ấy đưa tôi băng qua hàng cây, đến chỗ có đèn đường sáng sủa và an toàn. Tôi chỉ cần băng qua đường là đã về đến nhà rồi. Cậu ấy quay ngược lại và đi, những bước chân thong thả. Có lẽ nhà cậu ấy ở bên kia công viên.

-Cậu cũng về nhà đi nhé, trộm cướp và xin đểu cũng không tha cho con trai đâu. – Tôi nói với theo.

Cậu ta không quay đầu lại, chỉ đưa tay lên vẫy vài cái như muốn nói tạm biệt. Tôi chỉ kịp hỏi tên cậu ấy là gì, và nghe đáp lại một từ ngắn gọn không to lắm nhưng dường như vang rất xa: “Quang”.

Hôm sau, tôi ghé công viên vào tầm chiều, khi trời vẫn sáng, và vẫn thấy Quang ngồi trên chiếc cầu trượt màu đỏ, đang ngửa mặt lên như thể ngắm bầu trời. Tôi cất tiếng chào. Cậu ấy quay đầu lại, và mỉm cười. Khác hẳn vẻ lạnh lùng trước đó, nụ cười dịu dàng như mùa thu. Tôi bất giác cũng mỉm cười theo. Từ đó chúng tôi trở thành bạn. Mỗi chiều tan học về sớm tôi sẽ ghé qua đó một chút. Có lúc cậu ấy sẽ nhẹ nhàng trượt xuống hoặc tôi sẽ trèo lên ngồi cùng. Chúng tôi chỉ nói những câu chuyện không đầu không cuối, và ngắm bầu trời. Buổi tối nếu tôi có đi đâu về hơi muộn chút, cậu ấy sẽ đợi để đi cùng tôi.

“Mỗi chiều tan học về sớm tôi sẽ ghé qua đó một chút. Có lúc cậu ấy sẽ nhẹ nhàng trượt xuống hoặc tôi sẽ trèo lên ngồi cùng. Chúng tôi chỉ nói những câu chuyện không đầu không cuối, và ngắm bầu trời. Buổi tối nếu tôi có đi đâu về hơi muộn chút, cậu ấy sẽ đợi để đi cùng tôi…”

Khi ấy, tôi chẳng biết, người bạn mới quen của mình là một người khác biệt. Thật sự rất khác biệt.

*

Tôi chưa bao giờ nắm tay Quang. Vì chẳng có lý do gì để làm thế. Dù những lúc ở bên cậu ấy rất vui, những khi cậu ấy đưa tôi về rất an tâm. Nhưng chỉ vậy thôi. Chẳng có cảm xúc rõ ràng nào để có thể dễ dàng gọi tên.

Lần đầu tôi nắm tay Quang là khi cả hai trượt xuống cây cầu trượt màu đỏ để về nhà. Cậu ấy trượt xuống trước. Tôi trượt xuống sau. Nhưng chẳng hiểu sao lúc đứng dậy tôi lại loạng choạng sắp ngã nên vội nắm lấy tay cậu ấy để giữ thăng bằng. Những ngón tay của tôi xuyên qua bàn tay cậu ấy. Và tôi ngã. Tôi ngồi yên bất động trên nền đất một lúc, không tin vào những gì vừa diễn ra. Cảm giác lạnh buốt vẫn còn đọng lại trên những ngón tay của tôi khi xuyên qua bàn tay cậu ấy. Chợt nhớ ra, Quang luôn giữ một khoảng cách an toàn để nếu có vô tình tôi cũng không chạm vào cậu ấy được. Và như thế bí mật của cậu ấy sẽ được an toàn.

Quang không kéo tôi đứng dậy, mà nếu muốn cậu ấy cũng không thể. Cậu nhìn tôi bằng đôi mắt buồn mênh mang đến nỗi nếu còn nhìn nữa tôi sẽ rơi sâu vào đó mất. Nên tôi tránh nhìn cậu, và tự mình đứng dậy.

Mãi một lúc, tôi mới hỏi, dù gần như đã đoán được câu trả lời.

-Quang, cậu là…?

-Ừ, tớ là một người không còn sống nữa.

-Là ma ư?

-Cậu gọi thế cũng được.

Chúng tôi không nói lời nào trong suốt quãng đường băng qua hàng cây để về nhà. Đến khi đến bên kia đường, tôi mới nói, dù giọng hơi run.

-Mai tớ lại đến nhé!

Quang ngạc nhiên.

-Cậu không sợ à?

Tôi nghiêng đầu, suy nghĩ và trả lời rất thành thật.

-Tớ rất sợ xem phim kinh dị. Khi nãy tớ cũng sợ nữa. Nhưng nãy giờ tớ đã suy nghĩ, và thấy trước đây hay bây giờ cậu vẫn là ma. Trước đây mọi thứ ổn thì tại sao bây giờ lại không? Thế là tớ không cảm thấy sợ nữa. Chỉ vậy thôi.

Quang hé môi cười. Những tia nắng cuối cùng đã tắt trên những tán cây nhưng vẫn có cảm giác nắng vẫn còn đọng lại ở xung quanh nụ cười ấy. Tôi cũng mỉm cười và vẫy tay chào tạm biệt.

Đôi khi nghĩ lại, tôi nhận ra nếu như không có cái nắm tay ấy thì mọi thứ giữa chúng tôi đã khác đi. Vậy nếu như thời gian quay ngược lại và được lựa chọn lại, tôi có chọn nắm tay cậu ấy không? Và rồi tự cảm thấy buồn mênh mang khi nhận ra mình vẫn sẽ chọn như thế. Tôi vẫn sẽ nắm tay cậu ấy dù cho bao nhiêu lần chọn lại.

*

Quang không nhớ tại sao cậu ấy lại ở công viên này, đã ở đây bao lâu rồi. Cậu ấy chỉ biết giống như đang ngủ rồi giật mình thức giấc đã thấy mình ở đây. Chẳng ai nhìn thấy, chẳng ai trò chuyện nên hàng ngày chỉ biết ngửa mặt ngắm mây và hy vọng mình cũng có thể lửng lơ tự do như thế. Chỉ có mình tôi nhìn thấy cậu ấy. Vì thế, hôm đầu tiên chúng tôi gặp nhau, cậu ấy đã rất ngạc nhiên. Quang còn kể thêm một bí mật nữa rằng hôm tôi biết tên cậu ấy lần đầu, đã thật sự có một người xấu lẽo đẽo đi theo tôi. Thế là cậu ấy đã hù người đi theo tôi bằng cách thì thầm vào tai hắn những lời không tiện nhắc lại khiến hắn sợ mất mật. “Đôi khi nếu thật sự tập trung tớ có thể nói được khoảng ba câu mà người khác có thể nghe được. Không nhiều nhưng hoàn toàn có ích”, Quang nháy mắt.

Vì Quang cảm thấy ở mãi trong công viên rất buồn chán, chúng tôi nghĩ đến việc sẽ rời khỏi đây. Quang chưa từng thử rời khỏi công viên bao giờ nên cũng không chắc chuyện đó được phép. Lỡ như rời khỏi đây cậu ấy sẽ bị trừng phạt? Tôi gần như nín thở khi Quang thử cho một chân ra ngoài. Nếu có chuyện gì thì rút lại được ngay, có lẽ sẽ không sao. Nhưng cuối cùng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

“Cậu ấy vẫy tay chào tạm biệt tôi, nhảy xuống cửa sổ và biến mất. Tôi đứng ở đó nhìn về phía công viên một lúc. Tôi định nói với cậu rằng tôi không cần một Peter Pan để có được một cuộc phiêu lưu. Gặp một hồn ma ở công viên gần nhà, kết bạn với cậu ta đối với tôi đã là một cuộc phiêu lưu rồi”

Từ đó, Quang hay cùng tôi đi dạo phố trên những chuyến xe buýt. Có một lần cậu ấy ngồi cạnh tôi trên một băng ghế, và một người khác ngồi lên… cậu ấy. Tôi cố gắng nhịn cười khi thấy người đó cứ kéo áo khoác liên tục vì hơi lạnh tỏa ra từ Quang, còn cậu ấy thì cười sảng khoái lắm. Quang cũng theo tôi đến trường. Vì chẳng có ai nhìn thấy nên cậu ấy cứ thoải mái bước trên hành lang, đi xuyên qua người khác và bị người khác xuyên qua như Nick-Suýt-Mất-Đầu trong truyện Harry Potter vậy. Khi tôi ngồi trong lớp học, Quang đi khắp mọi ngõ ngách. Đôi khi cậu ấy còn đứng ngay giữa bảng vẫy tay chào tôi nữa chứ.

Một hôm, cậu ấy theo tôi vào lớp. Tiết Toán có bài kiểm tra mười lăm phút đầu giờ. Quang ngồi giữa những lối đi, cạnh ghế của tôi, tay dựa vào gối và chống cằm nhìn quanh ngó mọi người đang cắm cúi viết sột soạt và bấm máy tính tạch tạch.

-Tớ cảm thấy những điều này thật nhàm chán, nhưng cũng thật thú vị, theo một cách nào đó. Muốn đi học lại quá.

Thấy tôi im lặng, Quang quay sang, hỏi tiếp.

-Cậu có nghe tớ nói không?

Tôi không thèm nhìn cậu, thì thầm như đang nói với chính mình.

-Tớ đang làm kiểm tra mười lăm phút đây này. Trật tự đi.

-Có cần tớ đi copy bài của người học giỏi Toán nhất lớp không? Bạn nào? Chỉ đi.

-Cậu hãy giúp tớ bằng cách im lặng cho đến hết giờ kiểm tra.

Tôi tiếp tục lẩm bẩm như nói chuyện một mình. Cậu bạn ngồi cạnh nhìn sang với vẻ hoang mang và cảm thông, có lẽ đang nghĩ tôi vì quá lo lắng bài kiểm tra mà đầu óc không được bình thường. Thế mà hôm phát bài kiểm tra, tôi hơn cậu ấy hẳn một điểm.

*

Thường Quang sẽ dừng lại ở công viên. Nhưng tối đó tôi rủ cậu ấy lên phòng mình vì cậu ấy muốn đọc cuốn sách mới của cô JK.Rowling. Dù biết chẳng ai ngoài mình nhìn thấy Quang, tôi vẫn cảm thấy chút căng thẳng khi đi ngang qua phòng khách, nơi bố mẹ đang ngồi xem một bộ phim trên HBO.

Tôi cứ ngồi làm bài tập, cậu ấy ngồi trên giường đọc sách. Cứ chốc chốc Quang lại nhờ tôi mở trang mới cho cậu ấy. Được hai tuần thì cậu ấy đọc hết cuốn sách dày cộp ấy. Bây giờ không đọc sách nữa, cậu ấy chuyển sang nghe những bản nhạc Nhật trong máy tính của tôi. Những giai điệu chậm rãi, mênh mang, da diết buồn, nhưng đẹp tuyệt vời. Quang thường ngồi trên cửa sổ và ngân nga theo. Tôi đã làm xong bài tập, và ngáp một cái vì buồn ngủ.

-Cậu không định về lại công viên à?

Vì Quang im lặng nên tôi tưởng cậu ấy đã về rồi. Nhưng khi quay đầu nhìn lại cậu ấy vẫn ngồi ở đó.

-Tớ không biết mình đã ở công viên đó bao lâu rồi, có lẽ là lâu lắm, nhưng tớ vẫn thấy ổn cả. Đến khi được đi ra bên ngoài rồi, được đọc những gì mình muốn đọc và nghe những giai điệu này, tớ mới thấy quãng thời gian ở đó mới thật buồn tẻ và cô đơn làm sao.

Tôi chẳng biết phải nói gì. Nhưng Quang đã lấy lại giọng tươi tỉnh và bảo.

-Tớ về đây. Nhưng cậu không đóng cửa sổ à?

-Từ nhỏ tớ đã luôn thích để cửa mở như thế, trừ những ngày mưa. Vì tớ luôn nghĩ một ngày nào đó Peter Pan sẽ xuất hiện ở đó và đưa tớ tham gia vào một cuộc phiêu lưu.

-Chậc, giá mà tớ là một con ma nhiều tài phép, tớ sẽ thử làm cậu bay, như Peter Pan. Cậu sẽ có một cuộc phiêu lưu.

Cậu ấy vẫy tay chào tạm biệt tôi, nhảy xuống cửa sổ và biến mất. Tôi đứng ở đó nhìn về phía công viên một lúc. Tôi định nói với cậu rằng tôi không cần một Peter Pan để có được một cuộc phiêu lưu. Gặp một hồn ma ở công viên gần nhà, kết bạn với cậu ta đối với tôi đã là một cuộc phiêu lưu rồi. Mấy ai được trải nghiệm những điều như vậy chứ. Tôi ngáp một cái thật dài nữa và leo lên giường, đắp chăn ngang mũi rồi chìm vào giấc ngủ nhanh chóng.

“Tôi tiếp tục lẩm bẩm như nói chuyện một mình. Cậu bạn ngồi cạnh nhìn sang với vẻ hoang mang và cảm thông, có lẽ đang nghĩ tôi vì quá lo lắng bài kiểm tra mà đầu óc không được bình thường. Thế mà hôm phát bài kiểm tra, tôi hơn cậu ấy hẳn một điểm”

Nhưng tôi cũng quên mất rằng một cuộc phiêu lưu dù thú vị và hay ho đến đâu cũng phải đến lúc kết thúc.

*

Khi mùa thu đã qua quá nửa, việc học cũng trở nên bận rộn hơn. Tôi học ở trường, học ở trung tâm và học cả ở nhà. Tôi cũng bận đi chơi với bạn bè và những công việc linh tinh khác như các hoạt động ngoại khóa, văn nghệ. Những lúc như thế, Quang sẽ ở công viên một mình, không có những cuốn sách, hay những bản nhạc. Không có một ai để trò chuyện. Đó là lúc tôi nhận ra cậu ấy không thể ở đây mãi mãi được. Khi mọi thứ đều tiến về phía trước, chỉ còn mình kẹt lại thì cuối cùng chỉ còn sự cô độc mà thôi. Tôi biết Quang cũng nhận ra được điều đó.

Một sáng cuối tuần, tôi ra công viên và thấy Quang đang ngồi trên cây cầu tuột màu đỏ. Tôi leo lên, ngồi cạnh cậu. Chúng tôi nói chuyện vu vơ một lúc, rồi tôi hỏi thẳng.

-Cậu có bao giờ nghĩ đến việc sẽ tiếp tục hành trình của mình đi đến một thế giới khác không?

-Ừ. Thật tình là tớ có nghĩ đến vấn đề đó. Cậu sẽ lớn lên, tớ không thể lớn theo cậu. Cậu có cuộc sống của mình, và tớ không thể tham gia. Rồi sẽ đến lúc chỉ còn lại mình tớ trên cây cầu tuột màu đỏ này.

Tôi đặt hờ bàn tay mình lên bàn tay cậu ấy như đang nắm lấy nó.

-Để không còn cô đơn nữa, cậu phải kết thúc hành trình này thôi. Hành trình mới sẽ có nhiều người nhìn thấy cậu, nghe thấy cậu, có những cuốn sách và có những bản nhạc, và không còn cô đơn nữa. Tớ nghĩ vậy đấy. Khi đến cuối đường rồi, ta phải rẽ thôi.

-Tớ luôn tự hỏi tại sao mình lại ở đây, và không bao giờ có câu trả lời. Bây giờ cũng vậy. Nhưng điều đó không có quan trọng nữa rồi, hoặc chưa từng quan trọng. Điều tớ cần chấp nhận là mình không còn thuộc về thế giới này nữa. Có lẽ cậu xuất hiện là một món quà, để tớ có đủ can đảm làm điều đó.

-Cậu sẽ có một khởi đầu khác, có một nơi khác thật sự thuộc về.

-Nếu tớ không còn ở đây, cậu có buồn không?

Chẳng biết đã nghĩ gì, tôi nghiêng đầu, nhắm mắt, đặt môi mình lên môi cậu, như một cái chạm khẽ. Môi cậu như một làn sương mùa đông lạnh buốt tan đi trên môi tôi.

Những cảm xúc mơ hồ trước đó đã được gọi thành tên. May mắn vừa kịp lúc, tôi nghĩ vậy.

“Để không còn cô đơn nữa, cậu phải kết thúc hành trình này thôi. Hành trình mới sẽ có nhiều người nhìn thấy cậu, nghe thấy cậu, có những cuốn sách và có những bản nhạc, và không còn cô đơn nữa. Tớ nghĩ vậy đấy. Khi đến cuối đường rồi, ta phải rẽ thôi”

Khi tôi mở mắt, Quang đã biến mất. Có lẽ cậu ấy đã bay đi cùng gió, biến mất vào nắng, hoặc đi qua một cánh cổng vàng rực sáng. Dù là thế nào, đó cũng là một hành trình buộc phải đi để có một khởi đầu mới. Chỉ còn tôi ở lại.

Tôi biết những ngày sắp tới của mình sẽ có nhiều ngày tôi nhớ đến chàng trai đã đột ngột xuất hiện bên cạnh cây cầu tuột màu đỏ. Sẽ có những ngày tôi leo lên cây cầu tuột ấy ngắm mây trôi, một mình, và nỗi nhớ càng mênh mang hơn. Nhưng tôi cũng biết mình vẫn sẽ đi tiếp trên hành trình của riêng mình. Tôi sẽ không bao giờ quên cậu. Và cũng sẽ in sâu vào kí ức cảm giác về nụ hôn đầu như một bông hoa tuyết chạm khẽ trên môi. Mong manh. Dịu dàng. Và lạnh như mùa đông vừa rớt xuống.

 

FUYU

Truyện ngắn: Đánh thức một cơn gió


                                                         Riêng tặng Red Snow  

 

‘‘Cậu ấy bình thản hệt như một cơn gió’’. Đó là suy nghĩ đầu tiên lướt qua trong đầu tôi khi nhìn thấy Mái Ngố ngồi ở trạm xe bus với chiếc ba lô đặt hờ hững cạnh bên, hai tay bỏ vào túi và mắt thì khép hờ như đang ngủ. Khi tôi cúi xuống vờ buộc dây giày để nhìn kĩ hơn một chút thì thấy rằng đúng là cô ấy đang ngủ thật. Mái Ngố là bạn cùng lớp với tôi nhưng số lần chúng tôi nói chuyện với nhau rất hiếm, và ngoài tóc mái được cắt xéo khá lạ mắt thì hầu như tôi không có ấn tượng gì về cô. Nhưng giờ đây sự bình thản kì lạ toát lên từ dáng vẻ ấy níu chân tôi lại, ngồi xuống cạnh bên. Và tôi biết rõ mình ngớ ngẩn như thế nào khi cứ yên lặng nhìn cô bạn ngủ, như sợ rằng sẽ có kẻ nào đó mang cái ba lô của cô ấy đi mất, hoặc cũng có thể, mang luôn Mái Ngố đi mất.

Cô ấy cứ bình thản ngủ một giấc sâu và tôi thì cứ lặng yên ngồi bên như thế. Cho tới lúc chuyến xe bus cuối cùng của ngày đi qua thì tôi mới nhận ra mình thật gàn dở vì tới lúc đó mới đánh thức cô ấy dậy. Cô bạn dường như không ngạc nhiên nhiều trước sự xuất hiện của tôi, chỉ dụi dụi đôi mắt hãy còn mơ ngủ, nhìn quanh và thốt lên:

-Thế là chúng ta đã lỡ mất chuyến xe bus cuối cùng rồi à. Tệ thật, mình ngủ quên mất. Bạn cũng vậy à?

Mái Ngố không biết rằng chỉ có mình lỡ xe bus chứ không phải là ‘‘chúng ta’’, và tôi thì không ngủ quên mà thậm chí còn nhìn cô bạn ngủ. Tôi không nói ra điều đó và cũng không trả lời câu hỏi, chỉ hơi ậm ừ cố lảng sang chuyện khác

-Bạn đích thị là một con mèo lười say ngủ.

Tôi không biết ‘‘mèo lười say ngủ’’ có phải là một cụm từ hay và được dùng đúng lúc hay không, nhưng nó khiến cô ấy nhoẻn miệng cười, chừng như suy nghĩ một điều gì đó rồi lại quay sang bảo tôi:

-Mình bảo này, đằng nào  cũng  lỡ mất xe bus rồi. Nhưng chúng ta còn có 15 phút để đi bộ tới rạp chiếu phim, nếu bạn đồng ý. Mình đang có hai tấm vé.

Tôi thấy rằng không nhất thiết phải thắc mắc tại sao tôi nhanh chóng gật đầu, bởi kì thực thì ngay lúc đó, việc đi xem phim với cô bạn đáng giá hơn bất kỳ việc gì khác.

***

Tôi hầu như không chú tâm nhiều tới những cảnh phim vui nhộn trước mắt mà đặt hết mọi suy nghĩ vào sự việc lạ lùng vừa xảy ra và cô gái đang ngồi cạnh tôi ngay lúc này. Trái lại, cô ấy theo dõi bộ phim rất chăm chú, thi thoảng quay sang cười với tôi khi trên phim có một tình tiết vui nhộn, hay gật gù khen diễn viên đóng cảnh nào đó thật xuất sắc. Khi phim hết, chúng tôi mua thêm hai gói bỏng to tướng và đi đến công viên gần đấy ngồi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Tôi cũng không ngờ hai kẻ cả đời chưa từng đối thoại quá 5 phút trước đó, giờ lại có thể nói với nhau nhiều điều như vậy, theo kiểu:

-Mình hay tự mua vé và đi xem phim một mình. Đó là một cảm giác rất hay, bạn cứ thế lẩm nhẩm theo lời thoại cùng nhân vật, thi thoảng ngáp dài một cái hay cứ việc ngủ ngon lành cho đến hết phim mà chẳng phải để ý xem thái độ người đi cùng ra sao. – Cô bạn bốc một nắm bỏng ngô cho vào miệng và lảm nhảm y hệt một người say. Tôi tin chắc cái cách cô nói về cảm giác đi xem phim một mình sẽ khiến bạn cũng muốn thử ngay một lần xem sao.

“.. Tôi tin chắc cái cách cô nói về cảm giác đi xem phim một mình sẽ khiến bạn cũng muốn thử ngay một lần xem sao…”

-Nhưng như thế nhiều khi cũng cô đơn lắm. Thế sao hôm nay bạn lại không đi một mình?

-Cũng phải phá lệ chứ, với lại như bạn nói ý, đi một mình thì lắm lúc cô đơn kinh lên được.

-Còn mình, mình muốn sau này sẽ mở một quán ăn cho những người chỉ muốn đến một mình. Bạn biết đấy, đôi khi bước vào những chỗ đông người mà đi một mình thì bạn cứ bị người khác nhìn chằm chằm vào như một sinh vật lạ.

-Chính xác. Và nếu bạn mở cái quán đó thì mình sẽ là khách hàng đến đầu tiên. Và đến thường xuyên.

Có lẽ là không phải ai nghe xong cái ý định mở quán ăn đó của tôi cũng gật gù tán thành, phần lớn chắc hẳn sẽ phá lên cười và nhìn tôi như thể đang có dòng chữ TÔI BỊ HÂM in màu phản quang lấp lánh trên trán. Nhưng cô ấy thì khác, chân thành ủng hộ và điều đó sẽ đem lại cho bạn cảm giác rằng ý định của mình sẽ thành công chắc chắn vậy.

Một cậu bạn đi qua nhìn chúng tôi với ánh mắt hơi ngạc nhiên. Là Nhật, tôi nhận ra cậu ta ngay bởi chúng tôi cùng ở trong đội bóng của trường. Nhật là một thủ môn rất cừ nhưng hơi ít nói và đầu tóc thì lúc nào cũng bù xù. Chừng như nhận ra sự vô duyên của mình khi nhìn chúng tôi chằm chằm, cậu ta vội rảo bước, như chạy. Chỉ đến lúc đó, Mái Ngố mới giật giật vào cánh tay tôi.

-Này, bạn thấy cậu bạn vừa đi qua như thế nào?

-Nhật ấy hả, đẹp trai thì không chính xác lắm…

-Không, không phải đẹp trai – Mái Ngố  cười cười- mình bảo là hay hay ý, tức là nhìn đặc biệt ý, cậu có thấy thế không?

-À, nếu coi đầu tóc bù xù như tổ quạ là hay hay. – tôi châm chọc

-Thực ra ý, lúc đầu mình mua hai vé đi xem phim là để rủ cậu ấy đi cùng, nhưng cậu ấy từ chối. Thế nên lúc nãy đi qua, cậu ấy mới nhìn chúng ta ngạc nhiên như thế.

-Ra vậy, thế coi như là bạn tỏ tình rồi  à?

-Đại loại thế, và bây giờ thì đang thất tình đây này!

Cô ấy nói xong câu ấy rồi thở hắt ra một cái, nhưng không hiểu sao sau đó cả hai chúng tôi lại cùng phá lên cười. Lúc đó tôi không hề nhận ra mình đã là giải pháp thay thế cho tấm vé bị từ chối kia, tôi chỉ nghĩ rằng cái thằng tóc tai bù xù kia thật ngốc vì đã bỏ lỡ một điều thú vị đến thế.

“..Nhưng cô ấy thì khác, chân thành ủng hộ và điều đó sẽ đem lại cho bạn cảm giác rằng ý định của mình sẽ thành công chắc chắn vậy…”

***

Nhưng cho dù đầu tóc cậu ta có bù xù và cậu ta có ngốc đến cỡ nào đi chăng nữa thì vẫn khiến Mái Ngố dành cho một sự quan tâm đặc biệt và phải thừa nhận rằng, cậu ta là một phần nguyên nhân cho sự thân thiết tình cờ của tôi và Mái Ngố bây giờ. Một đôi lần tôi tự nghĩ với chính mình, có khi nào đó tôi sẽ bước lại trước mặt cậu ta, vỗ vai thân tình một cái và bảo “Ê này, tớ phải cảm ơn cậu nhiều vì giúp tớ quen được một cô bạn thú vị như Mái Ngố”, và nếu có làm thế thật thì hẳn nói xong câu đó giọng tôi sẽ trầm xuống và buồn bã nói tiếp,’’Nhưng mà cậu cũng tệ lắm, vì cậu khiến cho cô ấy thích cậu thật là  nhiều!’’

Mái Ngố đúng là thích cậu ta rất là nhiều. Cô bạn bảo giá mà cô cứ rụt rè không dám nói ra tình cảm của mình như bao cô gái khác thì tốt biết mấy, “Nhưng tệ một điều là mình cứ hay chủ động, tệ thế chứ. Thỉnh thoảng nhớ quá mình lại gửi đi cho Nhật một cái tin vớ vẩn, đại loại cậu ăn cơm chưa cậu đang làm gì đấy, cũng chẳng mong cậu ấy reply. Mình nghĩ điều đó khiến cậu ấy tránh mình. Cậu ấy chắc là chẳng thích mình tẹo nào. Thế mà sao mình cứ đâm đầu vào thích cơ chứ?!?’’  Tôi không biết Nhật có thích Mái Ngố chút nào hay không nhưng rõ ràng cậu ta không có tí tẹo dấu hiệu nào là sẽ  đáp lại. Valentine, cô ấy (lại) lấy hết dũng khí tặng chocolate cho cậu ta, và tôi lại là người giải quyết đống chocolate đó.

Chỉ là, tôi vừa ăn vừa nghĩ, nếu hộp chocolate này là của cô ấy tặng tôi thì hay biết mấy. Sẽ không có sự từ chối và cũng chẳng có bất cứ nỗi buồn nào vô cớ len lỏi vào trong tâm trí cả hai chúng tôi…

Tôi mang cả nỗi buồn vô cớ đó vào những trận bóng, khi tôi luôn thấy phía ngoài khán giả, Mái Ngố luôn dõi mắt về phía cầu môn của Nhật. Tôi chạy trên sân hết tốc lực, tôi tranh bóng quyết liệt, chỉ mong làm thủng lưới của đội cậu ta. Tan trận, tôi mệt nhoài, thở dốc. Mái Ngố  đến gần, áp chai nước mát lạnh vào má tôi

-Bạn đá tuyệt lắm!

-Bạn cũng chú ý đến diễn biến trận đấu cơ à? -  Tôi tu một hơi nước ừng ực, biết là không nên nhưng vẫn buông một câu hàm ý trách móc.

-Có chứ, trận bóng hay thế cơ mà.

Tôi chỉ những muốn gào toáng  lên “Nói dối, Bạn đang nói dối. Bạn chỉ chăm chăm nhìn về phía cầu môn có cậu ta thôi!!!” Nỗi uất ức vô cớ lại trào lên, một lần nữa. Nhưng lần này nó chỉ khiến tôi im lặng. Tôi lặng lẽ nhìn lên, cô ấy lại đưa ánh nhìn về phía Nhật, bỗng dưng giọng run lên:

-Cậu ấy cũng đã bắt rất hay, và mình thấy cậu ấy rất mệt. Thật không hiểu nổi nữa là mình lại mua một chai nước đem đến cho cậu ấy. Cậu ấy chỉ nhìn rồi quay đi. Hẳn mình đã cư xử vô cùng ngớ ngẩn.

Tôi không an ủi. Tôi không vỗ về. Tôi chỉ nhìn chai nước rỗng tuếch trên tay tôi, hiểu rằng nó từ đâu mà có. Tôi quẳng mạnh cái vỏ chai xuống đất, đứng dậy bước đi và không quên ném lại một câu:

-Đúng rồi. Rất  ngớ ngẩn, ngớ ngẩn vô cùng!

“Tôi chỉ những muốn gào toáng lên “Nói dối, Bạn đang nói dối. Bạn chỉ chăm chăm nhìn về phía cầu môn có cậu ta thôi!!!” Nỗi uất ức vô cớ lại trào lên, một lần nữa…

***

Từ sau lần cáu bẳn vô cớ của tôi hôm đó thì chúng tôi không nói chuyện với nhau. Mỗi khi gặp nhau trên lớp tôi đều trưng ra cái mặt lầm lì và tìm cách lảng đi, và hình như Mái Ngố cũng không có ý định bắt chuyện. Cũng phải, tôi mới là đứa bỗng dưng nổi cáu và làm mọi thứ  rối tung lên. Nhưng đến ngày thứ Năm thì cô ấy đến trước mặt tôi, chìa ra hai tấm vé xem phim ngay khi tôi có ý định quay đi, nhoẻn miệng cười và cất tiếng như thể tôi chưa hề gắt gỏng với cô ấy một lần nào

-Này, chiều thứ bảy đi xem phim điiiiiiiiiii, có học cũng phải bùng!!!

-Sao bạn bảo khoái đi xem phim một mình cơ mà? – Tôi vờ như hờ hững nhìn hai tấm vé, uể oải đáp.

-Đi một mình thì thích rồi, nhưng đi hai mình thì thú vị hơn chứ!

-Bạn mâu thuẫn thật đấy.

-Thế bên trong thì muốn đi ghê lắm nhưng bên ngoài thì cứ vờ vịt hỏi vặn vẹo có gọi là mâu thuẫn không?

Cảm giác bị cô ấy đoán trúng phóc tâm trạng giống như một đứa trẻ bị bắt quả tang phạm lỗi khiến tôi một lần nữa cư xử như một thằng hâm dở, một lần nữa tôi lại gắt lên

-Ừ thì mình mâu thuẫn đấy. Mình không phải là thứ để  bạn thay thế cho Nhật,  ngay từ lần đầu tiên ở trạm chờ xe buýt cũng là vì cậu ta từ chối nên bạn mới rủ mình, bất kể là chocolate hay là chai nước cậu ta không nhận bạn cũng mới đưa cho mình. Nói thật đi, có phải lần này cũng là cậu ta lại không đồng ý đi xem phim với bạn nữa không.

Cho tới khi nhìn thấy ánh mắt ngỡ ngàng của cô ấy, cho tới khi  nhìn thấy cô ấy sững sờ và hoảng hốt giấu hai tấm vé xem phim ra sau lưng, và cả khi cô ấy vội vã chạy đi, tôi biết mình đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Nhưng một thằng tôi gàn dở ngu ngốc đã níu chân tôi lại, đứng sững như thể chính tôi cũng không tin được điều mình vừa thốt ra.

***

Tôi lặng lẽ về nhà và tâm trạng thì như một cái bánh quy bị gặm nham nhở. Một cách vô thức, tôi nhìn vào quyển lịch trên bàn, ngày thứ Bảy đã được tôi đã tô đậm và ghi rõ ‘‘Sinh nhật của Mái Ngố’’. Và thật may mắn làm sao là tôi đã suýt quên mất, ngay lúc này.

Những ngày trước thứ Bảy tuyệt nhiên đầu óc tôi trống rỗng và không nghĩ ra được việc gì ra hồn. Hàng trăm lần tôi muốn đến trước mặt cô ấy để xin lỗi và hỏi rằng thứ Bảy tới mình và bạn vẫn có thể đi xem phim chứ. Nhưng cũng chừng ấy lần có điều gì đó vô hình và quái gở ngăn tôi lại. Mái Ngố trở nên lặng lẽ hơn lúc nào hết, ánh mắt hờ hững của cô ấy luôn khiến tôi chênh chao và trái tim nhói lên một cái.

Ngày thứ Bảy đến một cách chậm chạp và nặng nề, nó vắt kiệt tâm trạng và ý nghĩ của tôi. Tôi lặng yên nhìn kim đồng hồ trôi dần về phía buổi chiều, bỗng dưng nuối tiếc kinh khủng rằng nếu lúc đó tôi không ngu ngốc đến mức ấy thì bây giờ chúng tôi sẽ đang xem phim, sẽ có một buổi sinh nhật vui vẻ và hơn hết thảy, không làm tổn thương cô ấy. Kim đồng hồ nhích thêm chút nữa và tôi lao ra khỏi nhà, chạy nhanh về rạp chiếu phim. Cô ấy sẽ đứng đó, cầm hai tấm vé trên tay và sẽ nhoẻn cười vẫy tay khi nhìn thấy tôi đến. Tôi chỉ biết nghĩ như thế và chạy hết tốc lực của mình. Nhưng khi đến nơi, tôi không thấy người mình mong đợi, không thấy người đang đợi mình. Rạp đã vào giờ chiếu phim và chỉ có lác đác những người lướt qua tôi vội vã. Hẳn cô ấy đã vào xem một mình. Hoặc đã rủ một ai khác. Dù sao cũng không nên và không phải là tôi. Tôi đờ người đứng đó cho đến khi bộ phim kết thúc và người ta bắt đầu ra về. Một đôi bạn bước ra vui vẻ bàn tán về bộ phim, và tôi thèm được như họ kinh khủng.

“…Cô ấy sẽ đứng đó, cầm hai tấm vé trên tay và sẽ nhoẻn cười vẫy tay khi nhìn thấy tôi đến…”

-Mình đã cho họ hai tấm vé đó. Mình đã định sẽ vào xem một mình nhưng thấy như thế thì thật cô đơn vào ngày đặc biệt này. Mình đã nghĩ giá mà có bạn ở đây xem cùng thì hay biết mấy.

Giọng nói thân thuộc nhất trên trần đời vang lên, khiến tôi ngỡ ngàng. Và hạnh phúc. Cô ấy ở đó, chiếc  ba lô, áo khoác và khăn quàng y hệt như ngày tôi gặp ở trạm xe bus. Và cũng đang nhoẻn miệng cười.

-Có thể thật là ngớ ngẩn, nhưng trước đó vài lần mình đã vờ ngủ quên ở trạm xe bus và cứ hi vọng rằng sẽ có ai đó gọi mình dậy như bạn đã từng làm. Nhưng chẳng có ai cả. Chỉ có duy nhất mình bạn làm điều đó mà thôi.

-…

-Mình chỉ muốn bạn tin rằng mình không hề có suy nghĩ bạn là người thay thế. Mình đã mua hai chai nước, một cho bạn và một cho Nhật.  Nhưng khi Nhật từ chối thì mình đã quẳng nó vào sọt rác, mình nghĩ nên kết thúc ở đây. Và mình chẳng biết làm sao giải thích điều đó cho bạn cả.

-…

-Nghe rất buồn cười nhưng điều ước cho sinh nhật của mình là không bị từ chối lời mời đi xem phim lần nào nữa. Và cả làm sao để nói với bạn rằng bạn thực sự rất quan trọng với mình.

 

Sự im lặng bao trùm khoảng thời gian kế tiếp. Cô ấy yên lặng. Tôi yên lặng. Cảm giác ngỡ ngàng giống như lần tình cờ gặp nhau và đi xem phim đầu tiên của chúng tôi.

 

-Đừng bao giờ xem phim một mình nữa, ít nhất, hãy rủ mình.

 

Và hãy tin tôi đi, rằng đó là một cảm giác ngọt dịu không thể nào quên được, khi đáp lại những mong chờ của tôi là nụ cười bình thản của bạn ấy.

Hệt như một cơn gió.

 

Mèo Đi Vớ

 

Số lẻ

Một mảnh giấy gấp nhỏ được bí mật truyền lần lượt từ bàn trên xuống các bàn dưới. Sau khi đọc xong mẩu thư, đáng lẽ đưa cho tôi, cậu bạn ngồi cạnh bên rụt tay lại, truyền luôn cho nhỏ bạn ngồi phía sau. Tất nhiên, cũng không có gì khó đoán với một lớp trưởng “chuyên nghiệp”, phải bao quát tất cả mọi việc ở lớp như tôi. Ngày mốt là đến sinh nhật tôi rồi. Chắc chắn các bạn đang bàn bạc việc đóng góp mua quà đó mà. Là lớp chuyên Hoá – Sinh nên quân số lớp tôi không đông lắm, vỏn vẹn 21 người. 10 nam và 11 nữ. Sinh nhật của mỗi thành viên, cả lớp luôn hào hứng hùn tiền, cử ai đó đi mua quà tặng chung. Quà tặng cũng không có gì bất ngờ lắm đâu. Đó sẽ là bộ sách tham khảo các bài toán hay, một cái ổ cứng di động cho mấy cậu con trai hoặc một chú gấu bông khổng lồ dành cho các bạn nữ. Nói chung trong lớp ai cũng hứng thú cách làm này vì đỡ mất thời gian và lo nghĩ lựa chọn.

Mẩu giấy gấp đã truyền tới dãy bàn bên cạnh. Duy nhất một  người không mở ra đọc mà đưa luôn cho bạn kế bên. Đó là nhỏ Nghĩa tròn xoe. Chuyện này không phải xảy ra lần đầu. Nghĩa chưa bao giờ tham gia đóng góp sinh nhật. Chuyện này nhỏ xíu nên cũng không bạn nào để ý. Nhưng tôi thì vẫn băn khoăn bởi hồi tháng Mười, sinh nhật Nghĩa, cả lớp đã mua một chú gấu màu hồng thật ngộ nghĩnh, to gần bằng người thật. Chẳng lẽ nhỏ vô tâm đến thế sao?

” Sinh nhật của mỗi thành viên, cả lớp luôn hào hứng hùn tiền, cử ai đó đi mua quà tặng chung. Quà tặng cũng không có gì bất ngờ lắm đâu. Đó sẽ là bộ sách tham khảo các bài toán hay, một cái ổ cứng di động cho mấy cậu con trai hoặc một chú gấu bông khổng lồ dành cho các bạn nữ..”

Nghĩa chính là số lẻ 21 của lớp, chỉ mới chuyển đến hồi đầu năm lớp 12 này. Mặc dù tôi cố gắng thử nhiều cách để gắn kết Nghĩa với các hoạt động của lớp, vẫn có điều gì đó khiến cô bạn trật chìa giữa mọi người. Chẳng hạn khi Nghĩa kể một chuyện vui bằng giọng hào hứng rồi cười thật to, các bạn lại bối rối không biết mẩu chuyện ấy vui ở chỗ nào. Các hoạt động khác như thi đấu thể thao hay văn nghệ, Nghĩa cũng hăng hái ghi tên tham gia. Chẳng hạn khi lớp lập đội bóng nữ, Nghĩa xung phong nhận vị trí thủ môn. Tuy nhiên, sự di chuyển vụng về của cô bạn làm đội bóng bị thủng lưới nhiều nhất. Đợt hội diễn văn nghệ toàn trường 20/11, suýt nữa màn hợp ca của lớp bể dĩa vì giọng hát đâm hơi của Nghĩa trong các buổi tập luyện. Được một điều là cô bạn không đợi cho người khác phải lên tiếng phàn nàn. Sau vài lần nhận ra những gì mình làm gây khó cho lớp, Nghĩa tuyên bố thành thật: “Thôi nha, tớ không tham gia nữa đâu. Tớ sẽ làm việc khác, khi nào mọi người cần!” Các bạn thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, tôi vẫn băn khoăn chưa biết “việc khác” là việc gì khi mà một chuyện nhỏ xíu như quan tâm đến nhau trong ngày sinh nhật, nhỏ bạn cũng bỏ qua…

Đang lúc thời tiết mát mẻ, cả lớp lên kế hoạch cuối tháng đi Long Hải cắm trại. Trước kia, việc sắp xếp đi chơi kiểu này rất dễ dàng. 20 thành viên thì chỉ cần 10 chiếc xe, bạn nam chở bạn nữ. Nay có thêm số lẻ nên mọi người nhìn nhau, khó xử chưa biết nói sao. Nghĩa nói luôn: “Có gì đâu mà bối rối, tớ tự chạy xe một mình được mà!”

Sinh nhật tôi đã đến. Mấy cậu bạn trịnh trọng vác đến một cô thỏ bông trắng tinh cột nơ bọc giấy bóng kính. Tôi rủ mọi người giờ ra chơi ăn chè và si-rô trái cây. Trong căng-tin, mọi người chuyển qua bàn tán về kỳ thi đại học sắp tới. Hầu hết các bạn lớp tôi sẽ thi vào trường Y, Dược, hay Khoa học tự nhiên. Các trường đều khó nên ai nấy khá căng thẳng. Riêng Nghĩa tỉnh queo: “Tớ chọn trường Sư phạm kỹ thuật rồi!” Cuối ngày hôm đó, cô bạn mượn tôi quyển sổ  ghi danh sách và địa chỉ mọi người trong lớp, nụ cười bí mật trên gương mặt tròn xoe.

“Nghĩa bỗng xuất hiện trước nhà tôi, bấm chuông inh ỏi. Cô bạn đặt vào tay tôi hộp giấy nâu xinh xắn, quai xách cũng bằng giấy luôn, nhìn là biết những thứ tự tay làm. Bên trong hộp có 6 chiếc bánh cupcake, với 6 loại kem hương vị khác nhau, và một tấm thiệp cũng “handmade” nốt….”

Chiều thứ Năm, không phải ngày đặc biệt nào cả, Nghĩa bỗng xuất hiện trước nhà tôi, bấm chuông inh ỏi. Cô bạn đặt vào tay tôi hộp giấy nâu xinh xắn, quai xách cũng bằng giấy luôn, nhìn là biết những thứ tự tay làm. Bên trong hộp có 6 chiếc bánh cupcake, với 6 loại kem hương vị khác nhau, và một tấm thiệp cũng “handmade” nốt. “Tớ làm hết đó nha. Hà ăn thử coi có ngon không!” – Cô bạn nói mau. Không đợi tôi hết ngạc nhiên, Nghĩa nhảy lên xe với cái giỏ nhựa to tướng gắn ở yên sau, phóng vù đi mất.

Tôi mở tấm thiệp. Bên trong là dòng chữ chúc mừng sinh nhật dành cho tôi, với ngày tháng đúng hôm thứ Năm. Tôi chẳng hiểu gì cả. Nhưng tối hôm đó, đồng loạt trên facebook của lớp, mọi người gửi lên những tấm hình chụp hộp bánh và tấm thiệp sinh nhật Nghĩa tặng. Rất sáng ý, cậu bạn lớp phó khám phá ra lý do sự kiện kỳ lạ: Nghĩa cộng tất cả ngày sinh nhật của mọi người, chia ra 21. Đó chính là ngày đặc biệt hôm nay. Có mấy bạn viết trên tường thế này: “Nghĩa làm mình vui quá. Sinh nhật mình rơi đúng nghỉ Hè nên ít được nhận quà…” Tôi là người cuối cùng gửi bức ảnh lên facebook lớp. Có lẽ tôi đã quá vội khi cho rằng Nghĩa là người vô tâm…

Ngày đi Long Hải đã đến. Nghĩa xung phong làm đầu bếp, chuẩn bị các món cho lớp mang theo. Tôi và mấy bạn khác phụ Nghĩa nấu nướng. Cô bạn làm mọi việc rất lành nghề. Hé lộ bí mật mong muốn mai này sẽ trở thành một thợ làm bánh kẹo nổi tiếng nên sẽ học khoa Công nghệ Hóa thực phẩm, nhỏ cười khì: “Mấy ai làm bánh kẹo mà giỏi ca hát và chụp banh đâu, hihi!”

“Tất cả đã trở thành một khối vui vẻ. Không có ai lẻ ra trong những gương mặt tươi tắn ấy”

Tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh Nghĩa chạy xe máy, phía sau là giỏ đựng thực phẩm của cả lớp trong buổi cắm trại. Lúc chụp hình, mọi người khoác vai nhau, cười rạng rỡ trên con đường dọc bờ biển, dưới những cây Mai Anh Đào rực rỡ. Tất cả đã trở thành một khối vui vẻ. Không có ai lẻ ra trong những gương mặt tươi tắn ấy.

                                                                   Vân Hà

Đừng bao giờ quên rằng có ai đó yêu bạn

Vào đúng khoảnh khắc đó, tôi đã nghĩ: “Mình sẽ không bao giờ quên được điều này!”.

Nhưng rồi tôi đã quên.

Có một bài hát cũ, hình như từ những năm 1970, mà ngày trước bố tôi hay bật. Trong đó có câu: “Xin hãy nhớ những gì tôi bảo bạn quên đi”.

Khi nghe thấy câu này trong bài hát, tôi tự hỏi có phải là một lời nhắc nhở tôi phải nhớ thật nhiều điều không. Hàng ngàn hình ảnh của những cái nắm tay, những lời chào, những lần tạm biệt, và cả những khoảnh khắc hạnh phúc ào vào tâm trí tôi.

Mỗi việc đó, vào đúng khoảnh khắc mà chúng xảy ra, đều rất quan trọng đến mức tôi đã nghĩ chắc chắn rằng: “Mình sẽ không bao giờ quên việc này”.

Nhưng rồi tôi đã quên.

“Mình sẽ không bao giờ quên việc này” – Nhưng tôi đã quên.

Khi bà tôi mất, tôi nhớ rằng mình nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, muốn khắc vào trí nhớ của mình thời điểm chính xác mà bà tôi ra đi.

Bây giờ tôi không thể nhớ được rõ. Tôi biết là bà đã mất thế nào, nhưng tôi nhớ nhiều hơn đến việc bà đã sống thế nào.

Khi người yêu đầu tiên của tôi quyết định chia tay, tôi đã tin rằng tôi sẽ không bao giờ quên được cái ngày tháng đó. Cô ấy đưa cho tôi một tấm thiệp. Tay tôi run lên khi mở nó ra. Cô ấy có đề ngày tháng.

“Mình sẽ không bao giờ quên việc này”.

Nhưng tôi đã quên.

Tôi cũng tin rằng tôi sẽ luôn nhớ kỹ những ngày điều trị định kỳ của mẹ tôi. Có nhiều lần điều trị đến mức bây giờ tất cả chỉ còn là những đoạn phim mờ mờ. Việc mẹ tôi khỏi bệnh đã giúp tôi quên.

Với chiếc áo ướt đẫm nước mắt và bàn tay đầy máu, tôi biết tôi sẽ không bao giờ quên chính xác cái ngày mà tôi tình cờ gặp một tai nạn ô tô.

Nhìn thấy anh thanh niên bị nạn, tôi đã sợ hãi đến mức tôi nghĩ mình sẽ bị ám ảnh mãi mãi. Tôi nhớ mình đã vội vàng lấy chiếc áo trong ba-lô ra khoác lên người anh ấy, và đứng dưới mưa để nhìn theo mãi khi xe cấp cứu chở anh ấy đi.

“Mình sẽ không bao giờ quên ngày này”.

Hôm nay, bằng cách nào tôi cũng không thể nhớ được ngày đó là ngày nào.

Và bây giờ, tôi nghĩ tôi muốn chuyển thông điệp này đến bạn.

Sẽ dễ dàng nếu tôi coi tính hay quên này là do sự bận rộn, do tuổi tác… Bởi vì ai cũng quên nhiều thứ. Nhưng tôi nghĩ không phải thế.

Tôi tin rằng cuộc sống tràn đầy những “khoảnh khắc không thể quên”. Rất nhiều, thực tế là vậy, đến mức dù não bạn có khả năng chứa tất cả chúng, nhưng bạn sẽ không nhớ được từng chi tiết của từng khoảnh khắc.

Đó là lý do mà dù ngày hôm nay bạn đang đối diện với nỗi đau hay bi kịch nào, vào đúng khoảnh khắc này, thì cũng sẽ vẫn có những ngày phía trước sẽ dũa tròn những gờ sắc, sẽ làm nhạt đi những lời nói tổn thương, sẽ làm dịu âm thanh của những cuộc tranh luận hay những mất mát của bạn.

Sẽ có những ngày phía trước, khi ánh nắng sẽ làm tuyết tan đi và những nỗi đau cũng trôi đi.

Sẽ có những khoảnh khắc phía trước, khi những điều nhỏ bé nhất cũng sẽ “đổ đầy” niềm vui vào tâm trí bạn, dần dần đem đến sự bình tĩnh và yên ổn, dù rằng có thể sẽ không bao giờ hoàn toàn thay thế những hình ảnh cũ.

“Sẽ có những khoảnh khắc phía trước, khi những điều nhỏ bé nhất cũng sẽ “đổ đầy” niềm vui vào tâm trí bạn, dần dần đem đến sự bình tĩnh và yên ổn, dù rằng có thể sẽ không bao giờ hoàn toàn thay thế những hình ảnh cũ”

Bạn sẽ biết sự yêu thương dịu dàng của một người bạn. Những lời nói ấm áp, chân thành bởi một người lạ, người nhìn thấy nỗi buồn của bạn và tặng bạn một nụ cười, một cái chạm tay, hoặc họ sẽ nói: “Tôi sẽ nghĩ đến bạn”.

Đúng, cuộc sống là thế, nên có thể sẽ còn rất nhiều sự kiện khiến bạn bị tổn thương, vào khoảnh khắc này bạn chưa thể tưởng tượng ra, và sẽ khiến cho những gì bạn phải đối diện ngày hôm nay vẫn… chẳng là gì cả. Và bạn sẽ nói: “Mình sẽ không bao giờ quên được điều này”.

Nhưng cuộc sống cũng như đại dương. Một số con sóng sẽ hất bạn ngã, một số lại sẽ đẩy bạn vào bờ an toàn. Những con sóng khác lại sẽ nâng bạn lên đủ cao để bạn nhìn thấy rằng mình không đơn độc. Phía chân trời càng có nhiều con thuyền, thì càng có nhiều người đang đi cùng hành trình với bạn.

Tôi rất tiếc vì những nỗi đau mà bạn nghĩ bạn sẽ không bao giờ quên.

Tôi rất tiếc vì những mất mát mà bạn có thể đang gặp phải.

Tôi rất tiếc vì những sợ hãi đang xâm chiếm bạn.

Nhưng cuộc sống có rất nhiều điều tuyệt vời. Những đỉnh cao sẽ thay thế cho những đáy dốc và niềm vui sẽ rửa sạch những nỗi buồn.

Và khi một ngày của bạn tràn ngập hạnh phúc và sự ấm áp, bạn biết rằng không chỉ những mong muốn của bạn được trả lời, mà đó cũng là mong muốn của nhiều người khác – những người yêu thương bạn – được trả lời…

…Vậy có một điều bạn đừng bao giờ quên: rằng luôn có người thương yêu bạn.

 

 

Thục Hân (dịch)