Trắc nghiệm: Khám phá bản thân qua thế giới động vật

Những câu hỏi cực đơn giản này lại có thể giúp bạn khám phá được rất nhiều về “những lựa chọn của trái tim” đấy!

 

1.Ngày tận cùng của thế giới sắp đến gần (à, tất nhiên chỉ là ví dụ thôi), và bạn có đủ khả năng để cứu chỉ một loài động vật. Bạn sẽ chọn cứu loài nào?

a. Hươu nai.

b. Cừu.

c. Ngựa.

d. Thỏ.

Giải mã luôn: Loài động vật duy nhất mà bạn chọn cứu cho biết những đặc tính (ở con người) đễ cuốn hút bạn nhất:

 

Hươu nai: Phong thái lịch sự, thanh lịch.

Cừu: Sự ấm áp, ngoan ngoãn, biết lắng nghe.

Ngựa: Tự do, phóng khoáng, không ràng buộc.

Thỏ: Tính cách thú vị, khác với vẻ ngoài: Bề ngoài có thể lạnh lùng nhưng có trái tim nồng nhiệt.

“Loài động vật duy nhất mà bạn chọn cứu cho biết những đặc tính (ở con người) đễ cuốn hút bạn nhất..”

2. Bạn đi du lịch tới châu Phi. Khi bạn thăm một bộ tộc, họ khăng khăng mời bạn chọn một con vật (còn sống) để mang theo, coi như là… quà tặng. Bạn sẽ chọn con gì?

a. Sư tử

b. Rắn

c. Hươu cao cổ

d. Khỉ

Giải mã luôn: Món quà mà bạn được tự chọn cho biết điều gì trong tình cảm sẽ khiến bạn cảm thấy thoải mái nhất:

 

Sư tử: Sự thẳng thắn, yêu thì bảo rằng yêu ?.

Rắn: Sự bất ngờ và không chắc chắn, một khoảnh khắc là Thiên Đường, khoảnh khắc sau đó có thể là… địa ngục (lạ nha, thế này mà thích ?)..

Hươu cao cổ: Sự kiên nhẫn, biết rằng đối phương sẽ không bao giờ bỏ cuộc

Khỉ: Sự sáng tạo, khiến cho tình cảm không nhàm chán.

“Loài động vật mà bạn quyết định trở thành cho biết rằng trong tình cảm, bạn muốn đối phương nghĩ bạn là người như thế nào..”

3. Bạn đã làm sai điều gì đó đến mức không-thể-sửa-chữa và bây giờ bạn bị Thượng Đế trừng phạt bằng cách biến bạn thành một loài động vật, nhưng tùy bạn chọn. Bạn quyết định trở thành một con…

a. Rắn.

b. Cún.

c. Ngựa.

d. Mèo.

Giải mã luôn: Loài động vật mà bạn quyết định trở thành cho biết rằng trong tình cảm, bạn muốn đối phương nghĩ bạn là người như thế nào:

 

Rắn: Mềm dẻo, linh hoạt, sẵn sàng cho bất kỳ chuyện gì.

Cún: Trung thành, không thay đổi.

Ngựa: Vui vẻ, lạc quan.

Mèo: Quyến rũ, phong cách.

“Sự ràng buộc. Tình yêu chỉ có thể kéo dài khi cả hai người cùng có nhiều thời gian dành cho nó…”

4. Nếu bạn có đủ phép thuật để khiến cho một loài động vật biến mất mãi mãi, bạn sẽ “xử lý” loài nào?

a. Sư tử.

b. Rắn.

c. Cá mập.

d. Cá sấu.

Giải mã luôn: Có một số đặc điểm ở đối phương mà bạn chắc chắn sẽ không chấp nhận, đó là:

 

Sư tử: Kiêu căng, luôn làm như mình là kẻ độc tài trong cuộc sống của người khác.

Rắn: Quá ủy mị, hay thay đổi tâm trạng, khó làm hài lòng.

Cá mập: Hay cảm thấy bất an, dễ công kích người khác.

Cá sấu: Lạnh lùng, không nhân hậu.

“Tính cách thú vị, khác với vẻ ngoài: Bề ngoài có thể lạnh lùng nhưng có trái tim nồng nhiệt…”

5. Nếu một ngày nào đó bạn có thể gặp một con vật có thể nói tiếng người, bạn sẽ muốn con vật đó là con…

a. Thỏ.

b. Ngựa.

c. Chim.

d. Cừu.

Giải mã luôn: Bạn coi một mối quan hệ là lý tưởng khi mối quan hệ đó có những đặc điểm là…

 

Thỏ: Nhẹ nhàng, khiến bạn cảm thấy ấm áp và được yêu thương

Ngựa: Thoáng. Hai người có thể nói chuyện với nhau về bất kỳ điều gì. Chẳng có bí mật nào cả.

Chim: Lâu dài, có thể giúp hai người cùng trưởng thành hơn, có tương lai.

Cừu: Thấu hiểu nhau mà không cần nói gì nhiều.

“Điều mà bạn có cũng được, không cũng được. Bạn còn đang coi mình là trung tâm…”

6. Nếu bạn có thể biến thành một con vật gì đó trong 5 phút thôi, bạn sẽ muốn trở thành con gì?

a. Mèo.

b. Bồ câu.

c. Ngựa.

d. Sư tử.

Giải mã luôn: Vào khoảnh khắc này, bạn nghĩ tình yêu là…

 

Mèo: Điều mà bạn có cũng được, không cũng được. Bạn còn đang coi mình là trung tâm.

Bồ câu: Sự ràng buộc. Tình yêu chỉ có thể kéo dài khi cả hai người cùng có nhiều thời gian dành cho nó.

Ngựa: Điều mà bạn chưa cần và có thể chờ đợi được. Bây giờ bạn muốn tự do vui chơi đã.

Sư tử: Điều xa xôi mà bạn có thể sẽ phải tốn nhiều thời gian tìm kiếm để tìm cho đúng. Bạn không dễ “đổ” đâu.

ĐẶNG MỸ DUNG (Dịch)

 

Viên bi mắt mèo

Những phiến đá lát đường, những toà lâu đài lát đá cẩm thạch – ở một nơi nào đó đã giữ lại một kỉ vật thời thơ ấu của tôi. Đó là một viên bi ve, trong và xanh như mắt của chú mèo nhỏ. Một buổi sáng mùa xuân, tôi và John chơi đánh bi ở một công trường. Hai đứa không hề để ý có một cái hố người ta đào để trộn vữa và ximăng. Khi tôi đang tranh nhau với John xem đứa nào được chơi viên bi mắt mèo trước thì nó rơi xuống và lăn vào cái hố ấy. Chỉ nghe một tiếng vọng như từ rất xa, thế là tôi chẳng bao giờ trông thấy viên bi của tôi nữa. Tôi và John đã giận nhau một tuần liền.

Đến tận bây giờ, tôi tin chắc là viên bi của tôi vẫn nằm ở đó, một nơi nào đó dưới viên dá lát nền của khu lăng mộ bằng cẩm thạch mà người ta xây dạo nào. Cả John và tôi đều đã lập gia đình, và mỗi người ở một nơi, rất ít khi chúng tôi gặp gỡ và nói chuyện với nhau.

vienbi2

“Khi tôi đang tranh nhau với John xem đứa nào được chơi viên bi mắt mèo trước thì nó rơi xuống và lăn vào cái hố ấy. Chỉ nghe một tiếng vọng như từ rất xa, thế là tôi chẳng bao giờ trông thấy viên bi của tôi nữa”

Tình cờ, một lần tôi thấy John trên tivi, anh đang nói về một trong những thành tựu của thế kỷ hai mươi là công nghệ chế tác đá cẩm thạch. Phía sau anh là khu lăng mộ được xây từ cách đây 30 năm, khi tôi và John còn nhỏ. Chúng tôi dã chơi ở đó và làm mất viên bi mắt mèo ở đó. Những người chủ mới đang phá đi và cho làm lại phía trước lăng.

Ký ức trong tôi tràn ngập hình ảnh của viên bi mắt mèo. Và không hiểu có điều gì xui khiến, tôi đặt vé và bay về Los Angeles của tôi. Khi tôi bước chân dến nơi ấy, tôi gặp lại John. Cậu ta đang loay hoay lấy ra một vật nhỏ tròn tròn. Và gương mặt của người đàn ông 40 tuổi ấy sáng lên khi nhìn thấy tôi: – Philip, cậu có tưởng tượng được không, viên bi của chúng ta, nó vẫn còn đó.” Và John xoè tay đưa cho tôi một viên bi, trong veo, xanh biếc, ngơ ngác như chưa hề có ba mươi năm trôi qua.

vienbi3

“Và John xoè tay đưa cho tôi một viên bi, trong veo, xanh biếc, ngơ ngác như chưa hề có ba mươi năm trôi qua”

Kỷ niệm là thế, lúc nào cũng trong sáng và vẹn nguyên, dịu dàng và thương mến. Có những phút trong cuộc sống, ta thật cần phải nhìn lại con đường chúng ta đã đi qua, để tiếp tục bước về phía trước…

 

Tuyết Nhung
(Dịch)

 

Truyện ngắn: Trường hợp của bạn gọi là..

(Tặng Phương Dung)

 

-Tại sao tao không được đóng vai Bạch Tuyết?

-Vì mày đen quá chứ sao!

Thằng nhóc vênh mặt lên, cái mũi hếch hếch. Tôi thu nắm đấm, lấy hết sức giộng vào mũi nó. Nó té xuống đất, nhưng không la, chỉ ôm mũi, nhìn tôi căm hờn. Lũ nhóc xung quanh lặng người vì khiếp sợ. Tôi lừ mắt nhìn thằng nhóc, rồi đưa ngón tay cái quẹt ngang mũi đầy kiêu ngạo, quay lưng bỏ đi. Ai cần vai diễn ngớ ngẩn đó cơ chứ???

 

***

 

Đó là một trong những kí ức hiếm hoi của tuổi ấu thơ mà tôi còn nhớ rất rõ. Nhớ từng chi tiết một. Từng gương mặt trẻ con ngơ ngác và háo hức lần đầu tham gia vào một vở kịch. Gió nô đùa xung quanh chúng tôi, làm cỏ dưới chân lay động, và mái tóc chúng tôi bay bay. Thậm chí tôi có thể cảm nhận thấy cái nóng oi ả của mùa hè năm đó. Thật kì lạ rằng có những kí ức tuy cùng thời điểm, nhưng có những kí ức lại rõ nét, có những kí ức lại vô cùng mơ hồ.

Năm đó tám tuổi, tôi theo mẹ về quê nghỉ hè. Những cánh đồng lúa chín vàng chạy dài đến tận chân trời, dập dìu trước gió. Trong gió tràn đầy hương lúa chín. Nhà nào cũng có những luống rau xanh mướt, thẳng tắp. Bên cạnh cái giếng nhà bà là một cây khế với những bông hoa màu tím li ti và những trái khế lúc lỉu sau vòm lá… Rất nhiều thứ khiến một con bé thành phố như tôi lạ lẫm và thích thú. Như bắt dế, như nướng chuột đồng, như lùi khoai lang…

Trẻ con dễ kết bạn. Tôi có một lũ bạn: Mít, Dừa, Tí, Teo, Đen… toàn những cái tên lần đầu tôi được nghe. Có một đứa tên là Mắm nữa. Đứa nào cũng đen nhẻm vì hầu như cả ngày phải ở ngoài trời nắng. Còn tôi, dân thành phố, nhưng cũng đen chẳng kém tụi nó.

Tất cả đám bạn của tôi lúc đó đều là dân quê, chỉ có một đứa cũng dân thành phố về quê nghỉ hè như tôi. Tên nó là Lâm. Đúng là đồ công tử thành phố, con trai gì mà da trắng hơn… tôi, đã thế lại còn kiêu. Hắn luôn làm như mình thông minh, thường nghĩ ra trò cho tất cả cùng chơi, những trò mà hắn gọi là “rất nghệ thuật”. Như diễn kịch Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn chẳng hạn.

Trước khi được phân vai, Lâm bảo với tất cả, mỗi người phải diễn thử một đoạn ngắn để hắn sắp xếp vai. Tôi diễn đoạn Bạch tuyết lăn đùng ra xỉu sau khi cài lược tẩm độc đạt đến nỗi lũ nhóc vỗ tay tán thưởng. Vậy mà cuối cùng, tôi lại không được đóng vai Bạch Tuyết, chỉ vì da tôi… không trắng.

Tôi đã chạy về nhà bà ngoại, uất ức kể với mẹ. Mẹ chỉ xoa đầu tôi, bảo rằng tôi sẽ luôn là công chúa của mẹ. Mà tôi cần gì vai diễn Bạch Tuyết cơ chứ. Tôi chỉ muốn ăn trái táo đỏ au mà Lâm mang theo làm đạo cụ thôi. Quả táo đó chỉ có Bạch Tuyết mới được ăn. Khi mẹ dẫn tôi ra vườn, hái cho tôi một trái khế to và vàng ươm, nỗi uất ức của tôi biến mất.

truonghop

“Tôi chỉ muốn ăn trái táo đỏ au mà Lâm mang theo làm đạo cụ thôi. Quả táo đó chỉ có Bạch Tuyết mới được ăn. Khi mẹ dẫn tôi ra vườn, hái cho tôi một trái khế to và vàng ươm, nỗi uất ức của tôi biến mất”

Hơn một năm sau, mẹ tôi qua đời. Đó là một khoảng trống không bao giờ lấp đầy.

 

***

 

Sau mùa hè năm đó, tôi chẳng gặp lại thằng nhóc đáng ghét đó. Và luôn nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại. Thậm chí đã có khoảng thời gian quên bẵng thằng nhóc đó đi. Tôi bận rộn chăm sóc các em, bận rộn việc gia đình, thời gian đâu mà nhớ về “kẻ thù”. Vậy mà bây giờ, Lâm lại đang đứng trước mặt tôi, với tư cách tổng phụ trách câu lạc bộ văn nghệ trường. Tôi là thành viên. Tình huống chẳng khác nào ngày xưa. Hình như Lâm cũng nhận ra tôi. Hắn đưa ngón tay quẹt ngang mũi một cách vô thức, nhìn tôi. Tôi nhìn lại, chau mày. Xem ai sợ ai cho biết.

Rồi Lâm đưa ánh mắt đi chỗ khác (chắc sợ rồi). Hắn thông báo đội kịch sẽ chuẩn bị một vở kịch để diễn vào ngày mừng thành lập trường.

 

***

 

Giang vừa nghe tôi kể chuyện bằng một tai, tai kia nghe ipod – mà nó bảo là Crush của David bé, cực hay, nghe mãi không chán, tay thì sắp xếp lại những đĩa nhạc trên kệ. Thi thoảng nghe nó lầm bầm những câu đại loại như “Đĩa của Taylor Swift sao lại nằm trên kệ nhạc rock thế này không biết”. Thật không thể nào tin nổi là có nó có thể đủ tập trung nghe tôi nói khi bận đủ thứ như thế. Nhưng chơi thân với nó rồi, sẽ thấy chuyện đó là rất bình thường của một đứa bạn không được bình thường.

Tôi làm thêm ở một cửa hàng bán đĩa nhạc, chỉ bốn tiếng mỗi ngày. Lương không cao lắm nhưng cũng đủ để tôi trang trải vài chuyện linh tinh ở trường và ở nhà. Tôi luôn luôn nghĩ rằng, mình phải thay mẹ chăm sóc các em, thay mẹ đỡ đần công việc cho bố. Giang đi làm thêm với tôi để biết thế nào gọi là part-time, lại còn được nghe nhạc miễn phí. Tiền lương của nó hầu như ở lại cửa hàng này không ít thì nhiều, vì lúc nào nó cũng tìm được đĩa nhạc nào đó hay ho để mua về. Tháng nào lãnh lương xong, hứng chí, nó rủ tôi đi ăn kem, đi ăn chân gà nướng.

Khi tôi kể xong, nó nhìn tôi bằng ánh mắt chân thành nhất có thể, và hỏi:

– Mày cú thằng đấy thật chỉ vì không được ăn quả táo hả?

– Mày không còn câu nào khác sao?

– Tạm thời thì chưa. Thế trả lời đi.

Tôi lúng túng:

– Thì… hồi đó tao còn nhỏ mà. Bộ mày hồi nhỏ không tham ăn hả?

– Không nhớ.

Nó im được một lúc lại hỏi:

– Vậy bây giờ mày đâu còn con nít nữa đâu. Vậy sao vẫn cú thằng đấy?

– Không biết.

Nó nhún vai, ra vẻ hiểu biết.

– Tao nghĩ trường hợp của mày gọi là “giận thì giận mà thương thì thương” đấy.

– Mày muốn chết không?

– Không.

Nó lắc đầu, nhún vai và lấy tay vờ như kéo khóa miệng, ý bảo không nói nữa.

truonghop3

“Thật không thể nào tin nổi là có nó có thể đủ tập trung nghe tôi nói khi bận đủ thứ như thế. Nhưng chơi thân với nó rồi, sẽ thấy chuyện đó là rất bình thường của một đứa bạn không được bình thường”

Cuộc nói chuyện của chúng tôi chấm dứt khi một khách hàng nhỏ tuổi hỏi tôi về kệ đĩa có đĩa nhạc của nhóm Super Junior. Tôi dẫn cô bé đến chỗ cần tìm. Giang đã sắp xếp xong kệ đĩa rock. Trước khi đeo cái tai nghe còn lại, nó bảo:

– Mày thì không thể là Bạch Tuyết được đâu. Mà em ơi, DongBangShinKi mới có single mới đấy, em xem thử luôn nhé!

Hừm, cả nó cũng nghĩ là mình… không trắng ư? Lại còn PR miễn phí cho thần tượng của nó nữa chứ.

 

***

 

Chúng tôi cùng diễn vở kịch Giấc mộng đêm hè của Shakespeare. Vai diễn chính được giao cho một cậu nhóc lớp mười nhỏ con, nhanh nhẹn, hoàn toàn hợp với hình tượng chú yêu tinh Puck nghịch ngợm. Tôi được giao vai hoàng hậu Titania. Dĩ nhiên, chúng tôi không thể diễn xuất sắc như những diễn viên chuyên nghiệp, nhưng chúng tôi đã tập luyện rất nghiêm túc. Nghiêm túc nhất là Lâm. Dường như cậu ta yêu thích kịch và dành hết tâm huyết cho nó. Ánh mặt cậu ta bây giờ cũng giống như ánh mắt của nhiều năm trước, đầy háo hức mê say. Nhưng bây giờ trong ánh mắt ấy có cả một sự quyết tâm mà một cậu bé không thể có.

Lâm rất nghiêm khắc trong chuyện giờ giấc. Cậu ta yêu cầu mọi người phải đi tập đúng giờ, ai đi muộn sẽ phải nộp phạt vào heo đất. Sau ngày hội trường thì lấy tiền đấy đi liên hoan. Ai cũng phải chấp hành. Nhưng khi tôi nói với cậu ta, tôi phải làm việc ở cửa hàng đĩa nhạc nên không thể đến sớm. Tưởng Lâm sẽ nhăn mày, bảo không được, nhưng hóa ra lại đồng ý cho tôi đến muộn với ánh mắt cảm thông.

Buổi tập thứ bảy. Tôi bất cẩn té ngã. Chân phải bị bong gân nên phải đi khập khiễng, nhưng đến đi như thế cũng còn đau tê tái. Tôi nhắn tin cho Giang, nhờ nó tí nữa đến đón tôi. Nó nhắn lại, bảo Bận rồi, để tao nhờ đứa khác chở mày về. Lúc tan buổi tập, Lâm nhìn tôi, nói đơn giản:

– Tớ sẽ chở cậu về!

– Không cần. Tớ có người chở về rồi.

– Giang nhờ tớ chở cậu về!

Tôi sửng sốt. Hóa ra nhỏ bạn thân nhất của tôi lại quen biết với kẻ thù của tôi? Lại còn nhờ hắn chở tôi về nhà? Phải cho con nhỏ này một trận mới được. Cuối cùng, chẳng còn cách nào khác, không thể lết bộ về nhà với cái chân cứ bước là đau, tôi đành cho Lâm chở về nhà. Trên đường về, hắn bảo hắn và Giang học chung lớp tiếng Nhật. Hóa ra là thế, vậy nghĩa là nó giấu tôi thông đồng với kẻ thù. Nhất định phải cho nó một trận.

Hắn để tôi trước cổng, rồi đòi vào nhà uống nước. Tôi mở khóa nhà. Rót một cốc nước để trên bàn cho hắn.

– Cậu cứ ngồi đấy, thong thả uống nước xong rồi về đi. Tớ còn phải nấu cơm. Mấy đứa em tớ sắp đi học thêm về rồi.

– Mẹ cậu đâu?

– Qua đời năm tớ chín tuổi rồi.

Lâm nhấp ngụm nước.

– Xin lỗi.

Rồi hắn phụ tôi nhặt rau. Bố mẹ hắn ở Mỹ cả rồi. Chỉ có hắn là ở Việt Nam học cho xong cấp ba. Chúng tôi nói nhiều chuyện. Về cuộc sống. Cuộc sống một mình của Lâm, mì gói là thứ được ưa chuộng nhất. Cuộc sống của tôi, bận rộn tối ngày làm những công việc thay mẹ để chăm sóc mấy đứa em. Rồi đột ngột, Lâm hỏi:

– Cậu còn nhớ vở kịch hồi bé không? Bạch Tuyết?

– Nhớ. Lúc đó cậu bảo tớ đen nên không cho tớ đóng Bạch Tuyết. Mà này, lần đó cậu chọn ai vào vai Bạch Tuyết? Đứa nào cũng đen còn gì?

Lâm hắng giọng, ấp úng một lúc:

– Tớ đấy.

– Cậu đóng Bạch Tuyết??? – tôi sửng sốt.

– Thì sao nào? Tớ phải chọn người vào vai cho phù hợp chứ.

– Xem ra cậu rất thích kịch.

– Ừ đấy, thì sao? – Mặt của Lâm càng lúc càng đỏ lên. Hắn cúi mặt vào rổ rau, tiếp tục nhặt.

truonghop4

“thú vị nghĩ rằng có một đứa con trai sẵn sàng đóng vai con gái cho mục đích và đam mê của mình. Lại như lúc mẹ hái cho tôi trái khế, nỗi uất ức của tôi biến mất. Thật là kì lạ”

Tôi cười phá lên, tiếp tục nấu nồi canh vừa sôi ùng ục, thú vị nghĩ rằng có một đứa con trai sẵn sàng đóng vai con gái cho mục đích và đam mê của mình. Lại như lúc mẹ hái cho tôi trái khế, nỗi uất ức của tôi biến mất. Thật là kì lạ.

– Ở nhà tớ ăn cơm luôn đi. Ngon hơn là ăn mì gói đấy.

– Thế thì không khách sáo đâu. Cám ơn!

 

***

 

Lâm mang vào phòng tập kịch hai cốc trà sữa. Đưa cho tôi một cốc. Chúng tôi ngồi bệt xuống sàn. Phòng tập kịch vắng hoe, chỉ có hai chúng tôi là thong thả ngồi duỗi chân, uống trà sữa. Lâm nói:

– Tớ nghĩ cậu không bao giờ là Bạch Tuyết.

– Tôi nhấp một ngụm trà sữa, đang suy nghĩ xem có nên cho cậu ta một đấm nếu như cậu ta lặp lại câu nói ngày xưa không. Tuy hết là “kẻ thù” rồi nhưng mà việc gì ra việc nấy.

– Bạch Tuyết thì chỉ biết trông chờ vào sự giúp đỡ của bảy chú lùn. Còn cậu thì mạnh mẽ, can đảm, lạc quan, nói chung là khác cô công chúa ấy. Vì vậy cậu không thể là Bạch Tuyết được.

Tôi nhấp một ngụm trà sữa, cảm giác rất lạ. Tôi hít một hơi, nói đơn giản.

– Cám ơn.

Lâm cười:

– Rồi tớ sẽ viết cho cậu một kịch bản khác.

– Viết cho hay vào đấy, không lại ăn đấm bây giờ.

Lâm nhăn mặt. Còn tôi thì bật cười. Tự nhiên trong đầu bật lại câu nói của Giang lúc nó đang nghe Crush “tao nghĩ trường hợp của mày gọi là…”. Tôi vội xua ngay câu nói ấy đi. Uống nốt cốc trà sữa, tôi nhìn ra bên ngoài. Lúc nào trời cũng nắng đẹp.

 

Fuyu

 

Nỗi sợ của nhỏ em

My hay cười và hiếu động từ khi mới chào đời. Lớn lên xíu, nó chạy giỡn rầm rầm trên giường bố mẹ, có khi xé tan nát quyển tập của tôi để giả làm tuyết. Từ khi My biết đi biết chạy, cả nhà tôi chuyển sang dùng đồ nhựa vì con bé hay cầm đồ ném lung tung. Ba mẹ cho là con bé chỉ hiếu động, lớn lên sẽ khác. Nhưng đến năm My học lớp Một, ba mẹ thường xuyên nghe than phiền từ cô giáo chủ nhiệm, rằng My quá nghịch, đùa giỡn với bạn rất mạnh tay. Ngay cả những cậu con trai cũng không đủ khỏe để theo kịp My. Ba mẹ tôi nhỏ nhẹ khuyên răn lẫn la mắng nhưng con bé vẫn chứng nào tật nấy.

Có một lần cô tôi đến chơi, vừa xuống xe, chưa kịp rút chìa khóa, My đã nhảy tót lên xe và vặn tay ga. Chiếc xe giật mạnh phóng thẳng ra ngõ. Tôi hét lên, chạy theo. Chiếc xe tông thẳng vào bức tường gạch, đổ kềnh. My văng ra khỏi xe, tay trầy một mảng, rớm máu. Nhưng con bé vẫn ngồi trên đất cười nắc nẻ. Nhận thấy có điều không ổn, ba mẹ dắt con bé đi bác sĩ. Kết luận cho thấy My bị rối loạn tăng động, một chứng bệnh thường gặp ở trẻ nhỏ khiến chúng phải liên tục vận động và giảm sự tập trung chú ý của não. Bác sĩ nói chứng bệnh này sẽ giảm dần theo thời gian. Nhưng từ giờ cho đến lúc ấy, cả gia đình sẽ phải quan tâm chăm sóc My nhiều hơn, cải thiện những khó khăn mà con bé gặp phải. Ba mẹ tôi lo buồn, còn My níu tay tôi hỏi: “Anh Hai, bác sĩ nói gì vậy?”. Tôi trả lời: “Bác sĩ bảo em bị bệnh”. Con bé tròn xoe mắt: “Bệnh gì?”. “Bệnh không biết sợ, bệnh này hiếm lắm, vì mọi người đều sợ hãi một điều gì đó”. Con bé rất khoái cái bệnh “không biết sợ” này, nó tự hào khoe khắp, rằng mình đây chẳng sợ gì cả.

“Con bé tròn xoe mắt: “Bệnh gì?”. “Bệnh không biết sợ, bệnh này hiếm lắm, vì mọi người đều sợ hãi một điều gì đó”. Con bé rất khoái cái bệnh “không biết sợ” này, nó tự hào khoe khắp, rằng mình đây chẳng sợ gì cả”

Bạn bè tôi nhiều nhưng ai cũng ngán My nghịch phá quá nên không dám đến nhà. Còn tôi lúc nào cũng phải đi theo trông chừng My để con bé khỏi làm chuyện gì nguy hiểm. Tôi tìm trên internet những cách làm giảm chứng rối loạn tăng động. Chủ nhật, tôi dắt My ra nhà thiếu nhi chơi thể thao, nhưng cấm nó không được xô đẩy bạn bè. Tôi thưởng cho con bé món đồ chơi nó muốn nếu chịu khó ngồi làm cho xong bài tập. Tôi dắt My chạy bộ để giải phóng năng lượng và tăng khả năng tập trung. My rất khó chịu khi tôi cố gắng kiểm soát nó, hễ tôi ngăn nó làm một điều gì đó, con bé lại ném đồ vào người tôi.

My lên lớp Sáu, các hành động bạo lực đã giảm nhưng lực học vẫn thua bạn bè trong lớp. Dù ghét cay ghét đắng, con bé vẫn phải ngồi yên học bài một tiếng mỗi ngày với tôi. Một hôm, giao bài tập cho My xong, tôi ra ngoài mua đồ. Trở về đã thấy nhà trống trơn, con bé đã trốn đi chơi. Tôi chạy xe ra ngõ, bám theo con bé xem nó có đến chỗ nào nguy hiểm không. Nhưng khi trông thấy tôi ở góc ngã tư, My lè lưỡi trêu tôi, co giò bỏ chạy. Con bé không nhìn thấy đèn giao thông đã chuyển xanh. Một chiếc xe ba gác chở tôn chạy vụt lên ngay cạnh con bé. Tôi vứt xe đạp, lao tới  túm cổ My, xô mạnh vào lề đường. Bác cầm lái cũng kịp thời quay mạnh đầu xe sang hướng khác. Không có tai nạn nhưng mặt con em tôi trắng bệch, nó vừa la hét vừa níu cổ tôi khóc rất to. Lúc ấy tôi mới nhận ra cạnh sắc của tấm tôn đã cắt vào vai mình một đường sâu hoắm, máu chảy ướt lưng áo tôi đang mặc.

“Anh Hai, hồi trước anh nói là em bị bệnh không biết sợ phải không?”. Tôi gật. Con bé sụt sịt: “Thế thì em hết bệnh rồi. Lúc anh chảy máu, em sợ lắm luôn”. Bỗng dưng mắt tôi cũng cay xè”

Khi ba mẹ từ cơ quan chạy qua thì tôi đã được băng bó xong xuôi, ngồi chờ bác sĩ kê toa thuốc. My bị giữ ngoài phòng bệnh, chỉ đến khi tôi bước ra nó mới thôi la hét với các cô y tá. Tôi nói với My là mình chẳng thấy đau nữa, đó chỉ là xui xẻo thôi, không phải lỗi của con bé. My nói : “Anh Hai, hồi trước anh nói là em bị bệnh không biết sợ phải không?”. Tôi gật. Con bé sụt sịt: “Thế thì em hết bệnh rồi. Lúc anh chảy máu, em sợ lắm luôn”. Bỗng dưng mắt tôi cũng cay xè.

Nay em gái tôi đã ngoan hiền rất nhiều. Lời chẩn đoán “bệnh tăng động khi đến tuổi 20 sẽ biến mất” của bác sĩ đã thành sự thật. Có thể My không phải là đứa em gái dễ thương ngay từ khi chào đời như tôi mong muốn, nhưng nó vẫn là đứa em gái quý nhất của tôi, người đã cho tôi biết rằng, một người không biết sợ bất cứ thứ gì vẫn có thể sợ hãi đến mức nào khi người mình yêu thương bị đau.

 

Bảo Châu

Trắc nghiệm: Bí mật trong lòng bàn tay

Bạn có thể dừng đọc trong một vài giây để nhìn xuống bàn tay mình nhé, thế thì mới trả lời chính xác những câu hỏi này được đấy!

 

1. Bạn miêu tả những ngón tay của mình thế nào?

a. Ngắn và cứng cáp.

b. Dài và cứng cáp.

c. Dài và thanh tú.

d. Ngắn và nhỏ.

 

2. Bạn miêu tả tổng thể bàn tay mình thế nào?

a. Đơn giản.

b. Ít đường chỉ tay, các đường nét đều rõ ràng.

c. Mềm mại, mảnh khảnh.

d. Chắc chắn, cứng cáp.

“Bạn thích mọi việc theo trật tự, và bạn tin rằng lập kế hoạch đã là một nửa của “trận chiến” rồi. Bạn thích làm việc trong yên tĩnh và độc lập. Bạn rất thích hợp làm một lập trình viên hoặc một thợ thủ công với những công việc chi tiết”

3. Còn móng tay của bạn thì sao (hình dáng của móng tay thôi chứ không tính phần móng tay bạn tự để dài ra nhé)?

a. Có hình dài và hơi góc cạnh.

b. Rộng và hơi vuông.

c. Có hình bầu dục dài.

d. Ngắn và tròn.

 

4. Lòng bàn tay bạn thì thế nào?

a. Rộng và cứng.

b. Không rộng, không nhỏ.

c. Nhỏ và mềm mại.

d. Nhỏ và cứng cáp.

“Bạn dễ cảm thấy đơn độc nên làm gì cũng thích phải có người làm cùng hoặc hỗ trợ. Đã thế, bạn lại hay thay đổi tâm trạng. Tuy nhiên, việc dễ dàng chìm đắm cảm xúc vào hiện tại cũng giúp bạn có thể trở thành một họa sĩ rất giỏi”

BẠN TÍNH ĐIỂM CHO MÌNH THEO BẢNG NÀY NHÉ!

Câu a b c d
1 1 4 2 3
2 1 3 2 4
3 4 1 2 3
4 1 4 2 3

 

GIẢI MÃ MẪU BÀN TAY CỦA BẠN NHÉ!

Nếu số điểm của bạn là 4-6: Bạn có đôi tay của Đất.

Bạn thường có cách riêng để làm mọi việc, và những cách đó thường đơn giản nhưng lại hiệu quả với chính bạn. Bạn hệ thống và tổng hợp mọi vấn đề, làm sao để kết hợp mọi việc được hiệu quả nhất. Bạn cũng thích tự chế ra những gì có thể, thay vì đi mua.

Bạn thích mọi việc theo trật tự, và bạn tin rằng lập kế hoạch đã là một nửa của “trận chiến” rồi. Bạn thích làm việc trong yên tĩnh và độc lập. Bạn rất thích hợp làm một lập trình viên hoặc một thợ thủ công với những công việc chi tiết.

 

Nếu số điểm của bạn là 7-9: Bạn có đôi tay của Nước.

Bạn thích sống trong đúng khoảnh khắc hiện tại thay vì nghĩ đến quá khứ hoặc tương lai. Bạn dễ bị tác động và rất nhạy cảm với môi trường, với thế giới xung quanh mình.

Bạn dễ cảm thấy đơn độc nên làm gì cũng thích phải có người làm cùng hoặc hỗ trợ. Đã thế, bạn lại hay thay đổi tâm trạng. Tuy nhiên, việc dễ dàng chìm đắm cảm xúc vào hiện tại cũng giúp bạn có thể trở thành một họa sĩ rất giỏi.

“Thường thì bạn là người rất ấm áp và suy nghĩ sáng suốt. Bạn dễ dàng tạo ra các mối kết nối thân thiết với người khác.”

Nếu số điểm của bạn là 10-13: Bạn có đôi tay của Lửa.

Bạn có sự mạnh mẽ và nồng nhiệt mà không phải ai cũng theo kịp, nhưng lại cũng nóng tính, thậm chí đến mức không lường trước được. Đây cũng được coi là tính tình kiểu “nghệ sĩ” và bạn có thể làm trong lĩnh vực nghệ thuật mà không gặp nhiều khó khăn.

Thường thì bạn là người rất ấm áp và suy nghĩ sáng suốt. Bạn dễ dàng tạo ra các mối kết nối thân thiết với người khác.

 

Nếu số điểm của bạn là 14-16: Bạn có đôi tay của Khí.

Bạn là mẫu người có sao nói vậy, thẳng thắn và can đảm. Bạn rất hiểu biết và có lý trí, ít khi để cho cảm xúc lấn át suy nghĩ của mình.

Bạn hài lòng với bản thân mình và chấp nhận những khuyết điểm của mình cũng như của người khác. Bạn luôn có rất nhiều hy vọng và tạo cảm hứng cho người khác bằng cách sống của chính bạn. Nếu bạn trở thành một tác giả thì việc truyền cảm hứng của bạn sẽ còn lan xa hơn nữa.

bantay4

“Bạn thường có cách riêng để làm mọi việc, và những cách đó thường đơn giản nhưng lại hiệu quả với chính bạn. Bạn hệ thống và tổng hợp mọi vấn đề, làm sao để kết hợp mọi việc được hiệu quả nhất. Bạn cũng thích tự chế ra những gì có thể, thay vì đi mua.”

ĐẶNG MỸ DUNG (Dịch)

Những bài học cuộc sống: Món quà tuyệt vời nhất

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

MÓN QUÀ TUYỆT VỜI NHẤT

          Năm đó tôi lên 5 tuổi. Mẹ tôi đang lúi húi lau sàn nhà bếp, còn tôi thì ngồi co chân lên ghế, kể cho mẹ nghe về những cô bạn ở lớp mẫu giáo. Chợt mẹ ngừng tay, ngẩng lên nhìn tôi và hỏi:

– Hai người bạn thân nhất của con là ai?

Tôi không chắc nên nói thế nào. Tôi đã chơi với Jill từ hồi 3 tuổi, hoặc có khi từ hồi nhỏ hơn nữa. Và tôi cũng rất thích Jaime – một cô bạn cùng lớp.

– Là Jill và Jaime ạ.

Mẹ tôi nhìn tôi lâu hơn, rồi chợt tháo đôi găng tay cao su ra, hỏi tiếp:

– Thế còn Karen và Cindy thì sao?

Các chị của tôi ư?

– Karen và Cindy ạ? – Tôi nhún vai – Con không biết bạn thân nhất của các chị ấy là ai.

– Không – Mẹ ngắt lời – Mẹ muốn nói là, tại sao các chị ấy không phải là bạn thân của con?

Mẹ có vẻ buồn, như thể tôi vừa làm mẹ không hài lòng một điều gì đó. Tôi lí nhí:

– Nhưng họ là chị con cơ mà.

– Đúng, nhưng họ vẫn có thể là bạn thân của con. Bạn con có thể đến rồi đi, nhưng các chị con thì luôn ở cạnh con.

Vào thời điểm đó, cái ý tưởng coi hai người chị là hai người bạn thân có vẻ rất lạ lẫm đối với tôi. Lúc nào mà chúng tôi chẳng cãi cọ để tranh nhau đồ chơi, thức ăn, sự quan tâm chăm sóc của mẹ, hay nên xem kênh TV nào… Nói chung là cứ động đến cái gì mang tính “chung” là chúng tôi cãi nhau. Thế thì làm sao hai người chị lại là bạn thân của tôi được? Họ thậm chí cũng không cùng tuổi tôi. Và chúng tôi đều có bạn bè ở trường.

Nhưng mẹ không bao giờ để ba chúng tôi quên điều đó: chị em cần phải là những người bạn thân thiết của nhau, mãi mãi. Mong ước của mẹ là cho chúng tôi điều mà mẹ chưa từng có. Mẹ tôi là con một. Mẹ không có anh chị em để chia sẻ những chuyện lặt vặt hàng ngày, những chuyện của lứa tuổi mà có thể bố mẹ không thể hiểu hết. Mẹ đã luôn mong muốn có anh chị em. Nên khi mẹ sinh 3 chị em tôi trong vòng 4 năm, mẹ cho rằng mong ước của mẹ đã bắt đầu hình thành. Mẹ nói mẹ đã tặng mỗi đứa chúng tôi một món quà: đó là chị em gái. Và mẹ muốn đảm bảo rằng chúng tôi không coi nhẹ món quà đó. Mẹ không bao giờ tỏ ra cưng đứa nào hơn, mẹ khuyến khích chúng tôi nói chuyện, đi chơi, hỏi han nhau. Đi đâu, mẹ cũng đưa cả 3 đứ đi: trượt tuyết, shopping, bơi lội… và bảo chúng tôi kể về sở thích của mình cho chị em cùng nghe. Thậm chí, khi chúng tôi đến tuổi teen và nếu một đứa phạm lỗi, mẹ sẽ gọi cả 3 đứa tới, đưa ra hình phạt như nhau (thường là cắt tiền ăn vặt một tuần hoặc không cho đi xem phim), với lý do là chị em gái không biết khuyên bảo nhau. Và thế là mẹ lại làm chúng tôi có chung những “kinh nghiệm thương đau”.

Cũng như tất cả những chị em gái khác, mối quan hệ của chúng tôi không phải lúc nào cũng êm thấm. Chúng tôi cũng vẫn cãi cọ, đôi khi giận dỗi nhau. Nhưng ở đâu đó giữa những bài học của mẹ, những lần cùng đi shopping, những kỳ nghỉ của cả gia đình và những kỷ niệm được chia sẻ, chúng tôi nhận ra rằng mẹ đã nói đúng. Tôi đã chia sẻ với hai chị của tôi những điều mà tôi không nói với một ai khác. Chị Cindy và tôi đã cùng tham gia cuộc chạy marathon gây quỹ từ thiện. Chúng tôi chạy cạnh nhau, thậm chí cùng nắm tay nhau khi vượt qua vạch đích. Khi chị Karen có bạn trai, tôi cũng là người được chị ấy mời đi “xem mặt” anh chàng đáng mến đó. Rồi cả ba chị em tôi còn để dành tiền đi du lịch châu Âu cùng nhau, và tất nhiên, không thiếu những bức ảnh chụp chung ba chị em.

Đã 17 năm trôi qua kể từ lần đầu tiên mẹ hỏi hai người bạn thân nhất của tôi là ai. Có thể mẹ cũng đã hỏi hai chị tôi câu đó. Nhưng bây giờ thì mẹ không cần hỏi chúng tôi nữa. Vì chắc chắn mẹ đã biết rồi.

Christine Many

Thục Hân (dịch)

 

Trắc nghiệm: Cuộc sống là một phim dài tập

Và ngôi sao của mỗi tập phim chính là… bạn! Đó là điều khiến cho bộ phim cuộc sống này lại hấp dẫn và đa dạng đến thế – tất cả mọi thành viên của đoàn phim đều có thể có mặt trong tất cả mọi cảnh. Mỗi người đều là ngôi sao trong câu chuyện của chính mình – một câu chuyện có thể phức tạp lên hoặc đơn giản đi theo từng ngày mà không ai đoán trước được. Nào, cảnh tiếp theo của bộ phim đã chuẩn bị quay, tất cả mọi người đang đợi, và ánh sáng đang hướng về phía bạn.

 

1. Hãy tưởng tượng bạn là một thành viên của một đoàn phim truyền hình hoặc một nhóm kịch nghệ. Bạn sẽ muốn đóng trong thể loại kịch hoặc phim nào nhất? Trong vở kịch hoặc tập phim đó, bạn tưởng tượng cảnh phim quan trọng của mình sẽ là thế nào? Hãy giải thích chi tiết nhé!

 

2. Bạn tham gia thử vai và được chọn cho vai chính, dù có rất nhiều người khác cùng tham gia thử. Vậy khi biết rằng bạn được chọn, đối thủ mạnh nhất của bạn nói gì với bạn?

 

3. Trong buổi tổng duyệt và thử trang phục cuối cùng trước khi vở kịch công diễn hoặc trước ngày bắt đầu quay phim, bạn thấy vị đạo diễn ngồi im lặng, khoanh tay, trông có vẻ không hài lòng với những gì bạn vừa thể hiện. Bạn nghĩ đạo diễn không thích điều gì?

“…đều có thể là “manh mối” để bạn sẵn sàng tiến lên phía trước, đứng vào vị trí trung tâm và thể hiện những gì tốt nhất ở bản thân mình…”

4. Cuối cùng thì tất cả mọi chuyện đều suôn sẻ, không vấp váp. Vở kịch thành công lớn, hoặc ngày quay phim đã rất ổn. Ai cũng tỏ ra vui vẻ. Sau khi mọi người ra về, đèn trong nhà hát hoặc ở phim trường đã tắt, bạn nhìn khoảng trống trước mặt mình và bạn sẽ nói gì?

 

Giải mã bộ phim truyền hình cuộc sống của bạn nhé!

Nhà hát kịch hoặc phim trường đại diện cho một thế giới tưởng tượng mà bạn tự tạo ra cho chính mình. Những câu trả lời của bạn “bật mí” những gì đang chờ đợi bạn trong tương lai.

 

1. Thể loại phim hoặc kịch mà bạn muốn trình diễn có liên quan đến tương lai của bạn. Bạn có nhìn trước được một bộ phim/ kịch lãng mạn, hay một thảm họa, hay những cuộc cạnh tranh lặt vặt? Và cảnh phim/ kịch quan trọng của bạn chính là những gì bạn dự đoán sẽ là bước ngoặt trong cuộc sống của bạn đấy. Nếu đó là một cảnh tình cảm, thì có thể đang có một người nào đó – lãng mạn – chờ đợi để thay đổi cuộc đời bạn. Hay đó là một cảnh chia tay với bạn bè, hay gặp những người mới, hay là một trận chiến nảy lửa? Tất cả những điều này đều có thể là “manh mối” để bạn sẵn sàng tiến lên phía trước, đứng vào vị trí trung tâm và thể hiện những gì tốt nhất ở bản thân mình.

 

2. Hình ảnh bạn nghĩ về đối thủ của bạn phản ánh cách mà chính con người bạn trong tương lai phản ứng với con người của bạn vào ngày hôm nay. Những lời mà “đối thủ” của bạn nói ra cho bạn biết một chút về việc sau này bạn sẽ cảm thấy thế nào khi nhìn ngược lại quá khứ. Câu nói mà bạn nghĩ có phải là một lời động viên gì đó như là “Tốt lắm! Cứ thế nhé”? Như vậy chứng tỏ bạn nghĩ rằng bây giờ bạn đang đi đúng hướng. Hay đó là lời cảnh báo: “Đừng có quá tự kiêu. Chỉ một màn trình diễn tốt không biến cậu thành ngôi sao được đâu. Cậu vẫn còn con đường rất dài để đi, trước khi có thể làm được trò trống gì ghê gớm”? Nếu vậy thì có phải bạn đang quá lạc quan về tình hình hiện tại không?

“Hay đó là lời cảnh báo: “Đừng có quá tự kiêu. Chỉ một màn trình diễn tốt không biến cậu thành ngôi sao được đâu”

3. Đạo diễn là người quan sát tất cả mọi điều với đôi mắt khách quan và cái đầu lạnh. Sự không hài lòng của đạo diễn là do một điểm yếu nào đó mà bạn vẫn nhận ra ở chính mình – dù một cách vô thức. Khiếm khuyết trong diễn xuất của bạn tượng trưng cho lĩnh vực mà bạn dễ mắc lỗi nhất trong tương lai.

Nếu đạo diễn bảo rằng nhân vật của bạn dường như mất hút, chìm nghỉm, thì bạn cần phải chăm chỉ và can đảm hơn, và dám đứng lên vì chính mình trong cuộc sống thực. Bởi dù sao thì, ai mới là ngôi sao chính của vở kịch/bộ phim cuộc đời bạn?

Ngược lại, nếu đạo diễn bảo rằng bạn đang quá lấn át khi diễn xuất, thì có thể bạn cần đi chậm lại một chút, để ý đến cảm xúc của người khác hơn một chút. Không ai thích một người chỉ biết coi mình là trung tâm.

Nếu đạo diễn bảo bạn rằng bạn luôn diễn sai thời điểm, thì hãy cẩn thận, đừng bỏ lỡ những cơ hội đến gõ cửa cuộc sống của bạn. Trong thế giới thực, không phải lúc nào bạn cũng có cơ hội để diễn lại một cảnh phim.

Và nếu đạo diễn bảo rằng diễn xuất của bạn không có gì bùng nổ, xem không tạo được cảm giác thú vị, thì bạn có thể cần tạo thêm sự phấn khích trong cuộc sống của chính mình. Nếu chính bạn còn không thể ngồi xem hết một tập phim hoặc một vở kịch do mình đóng, thì bạn nghĩ xem tất cả những người xung quanh sẽ cảm thấy gì.

“Trong thế giới thực, không phải lúc nào bạn cũng có cơ hội để diễn lại một cảnh phim”

4. Những gì bạn nói với nhà hát kịch hoặc phim trường trống trơn chính là những gì bạn tưởng tượng ra mình sẽ nói trong một tương lai xa, khi bạn trưởng thành và thông thái hơn rất nhiều.

“May quá, xong rồi! Mình cần một cốc nước!” – Một cảm xúc hoàn toàn có thể hiểu được. Bạn hài lòng với bản thân mình.

“Mình sẽ không thể làm được tốt như vậy nếu không có rất nhiều người khác giúp đỡ” – Bạn luôn giữ thái độ biết ơn và thật tuyệt khi bạn nhớ đến những người giúp đỡ mình trong từng việc một – dù những người đó có ở vai trò nhỏ bé đến thế nào.

“Cũng không tệ lắm” – Cũng được. Đây có lẽ là câu mà ai trong chúng ta cũng hy vọng có thể nói vào một thời điểm nào đó. Bạn là người bình tĩnh, và bạn sẽ vượt qua mọi việc ổn thỏa cả thôi.

“Nhìn này, cả thế giới, tôi đang đến đây!” – Ái chà, bạn đang rất tự tin, và hãy thận trọng, đừng quá ảo tưởng về bản thân mình nhé. Bởi thực tế sẽ không dễ dàng như bạn nghĩ – hoặc kỳ vọng – đâu đấy!

Đặng Mỹ Dung (Dịch)

Những bài học thời thơ ấu

Tôi bắt đầu chơi bóng bầu dục một năm trước Larry. Larry thấp hơn và nhẹ cân hơn tôi. Cả hai chúng tôi đều nhanh nhẹn và táo bạo. Cả hai đều có năng khiếu, khỏe mạnh. Một trong hai chúng tôi đã chơi được giải chuyên nghiệp, còn một thì không.

Khi tôi 4 tuổi, anh trai tôi được tặng một chiếc xe đạp mới làm quà sinh nhật. Tôi vẫn phải đi cái xe đạp ba bánh cũ. Tất nhiên, tôi thích cái xe đạp mới. Bố mẹ tôi kiếm tiền chỉ đủ sống và không muốn mua xe mới cho một đứa trẻ 4 tuổi, nhưng vì tôi năn nỉ ghê quá, nên cuối cùng bố tôi bảo: “Con trai, khi nào con đi được xe đạp hai bánh, bố sẽ mua cho con một cái”. Chỉ trong vòng chưa đầy một tuần, tôi đã tập đi được xe hai bánh.

Có một lần, tôi đến bể bơi công cộng. Ở đó, tôi chú ý đến một gia đình với bốn đứa con nhỏ. Hai đứa lớn đã biết bơi. Đứa thứ ba tuy chưa thạo nhưng có vẻ rất tự tin khi xuống nước. Đứa út thì ngược lại. Nó chỉ cảm thấy thoải mái khi ngồi ở thành bể.

Tôi nghe thấy bố mẹ của mấy đứa trẻ gọi cậu con trai út là Skylar và thúc giục nó xuống nước, nhưng không được. Nó cứ nhúng người xuống nước nhưng tay vẫn bám chặt thành bể. Thỉnh thoảng, cậu bé thả tay ra khỏi thành bể nhưng rồi nhanh chóng bám trở lại. Dường như nó đang tự thử sức mình.

Buổi sau đến bể bơi, tôi lại gặp gia đình với bốn đứa con đó. Skylar lại mấp mé ở rìa nước. Tuy nhiên, rất đột ngột, tôi thấy thằng bé thả tay ra, ngụp xuống nước, rồi trong khi tôi chưa kịp định thần, thằng bé lại trồi lên, cười toe toét và la lớn: “BỐ MẸ ƠI! CON ĐÃ TỰ CHẠM XUỐNG ĐÁY BỂ ĐƯỢC MỘT LẦN RỒI!”.

Bố mẹ Skylar khen ngợi sự cố gắng của cậu con trai. Nhưng Skylar không dừng lại. Nó tiếp tục: thả tay, ngụp xuống, trồi lên. Rồi tôi nhận ra: cậu bé này có một mục tiêu! Cậu bé phấn khích như vậy vì đã đạt được mục tiêu của mình.

“Tôi đã phải mất rất nhiều năm mới nhận ra rằng để đạt được thành công nào đó, tôi vẫn cần giữ tinh thần của một chiến binh: bị đốn ngã thì đứng dậy và tiếp tục tiến lên. Những lúc như thế, tôi lại thấy mình giống như cậu bé 4 tuổi ngày xưa…”

Trong vòng vài ngày sau đó, tôi cứ suy nghĩ suốt, về việc đến khi nào thì chúng ta ngừng lớn lên và ngừng học hỏi. Vấn đề không phải ở việc chúng ta bao nhiêu tuổi. Hoặc là chúng ta sẽ trải qua đủ đau đớn để ngừng việc mình đang làm, hoặc là chúng ta trải qua đủ niềm vui để tiếp tục. Tuy nhiên, những đau đớn có thể khiến chúng ta ngừng chấp nhận rủi ro, thử thách. Thử những thứ mình chưa biết có thể khiến chúng ta rất đau đớn. Người lớn biết vậy nên nhiều khi không dám thử. Một đứa trẻ thì không có nhiều lựa chọn. Nó phải tiếp tục thử những gì nó chưa biết, vì nó còn chưa biết quá nhiều thứ! Cho nên, nhiều người lớn sẽ ngừng lớn lên, hoặc lớn chậm hơn cả những đứa trẻ, bởi vì không dám thử những gì mình chưa biết.

Suốt cả tuần sau đó, tôi rất hay nghĩ đến Skylar. Tôi nhận ra rằng thử những điều chưa biết là một quá trình mà cuộc sống muốn chúng ta phải chấp nhận. Đó là cách chúng ta lớn lên. Đôi khi chúng ta được khen ngợi vì thử một việc gì đó mới. Lại có những khi chúng ta bị tổn thương. Dù thế nào, thì mỗi lần thử và cố gắng, chúng ta đều lớn lên một chút và học hỏi được thêm một chút. Sự khác nhau giữa những nhà vô địch và những người thua cuộc là ở chỗ những nhà vô địch áp dụng những bài học mà họ đã học được.

Mấy năm trước, tôi đã gặp và nói chuyện lại với đồng đội cũ của tôi là Larry. Lúc này, Larry đã chơi chuyên nghiệp cho đội New England Patriots. Cậu ấy đã được ba giải thưởng. Cậu ấy không có kế hoạch gì khi học đại học, nhưng rồi cậu ấy được mời tham dự trại huấn luyện của Jimmy Johnson. Jimmy là một huấn luyện viên nổi tiếng nghiêm khắc. Sau mùa huấn luyện đầu tiên, ông nói rằng chỉ có hai cầu thủ được chọn để đưa vào đội. Một trong hai người đó là Larry. Cậu ấy không phải là người ghi được nhiều bàn thắng nhất hay tham gia nhiều trận đấu nhất. Nhưng cậu ấy dám lao vào một đối thủ đang xông tới cậu ấy. Nếu Larry ngã, cậu ấy sẽ đứng bật dậy và tiếp tục tiến tới. Trong thế giới của bóng bầu dục chuyên nghiệp, thì tinh thần của một chiến binh còn quan trọng hơn cả năng khiếu bẩm sinh.

Trong cuộc nói chuyện, Larry bảo với tôi rằng giá như tôi không bỏ chơi bóng bầu dục hồi học đại học, thì tôi cũng đã có thể chơi chuyên nghiệp. Tôi đã có tài năng và sự táo bạo cần thiết của một cầu thủ. Nhưng một phần trong tôi ước giá như cậu ấy bảo rằng tôi không đủ giỏi để chơi chuyên nghiệp, còn hơn là nhắc rằng tôi đã ngừng chơi chỉ vì không tìm được môi trường thích hợp. Vì bạn thấy đấy, ngừng chơi là lựa chọn của tôi. Tôi đã tự coi mình là một “người hùng không được trọng dụng”. Mặc dù lúc đó chẳng ai coi tôi là người hùng. Tôi đã ngừng cố gắng, bởi tôi sợ phải đặt ra rồi không đạt được một mục tiêu. Lúc đó tôi đã lớn và không còn là cậu bé 4 tuổi được hứa rằng: “Khi con đi được xe hai bánh, bố sẽ mua cho con một cái xe mới” để rồi tôi có một mục tiêu và tập đi xe chỉ trong chưa đầy một tuần. Tôi đã phải mất rất nhiều năm mới nhận ra rằng để đạt được thành công nào đó, tôi vẫn cần giữ tinh thần của một chiến binh: bị đốn ngã thì đứng dậy và tiếp tục tiến lên. Những lúc như thế, tôi lại thấy mình giống như cậu bé 4 tuổi ngày xưa.

“Nó phải tiếp tục thử những gì nó chưa biết, vì nó còn chưa biết quá nhiều thứ! Cho nên, nhiều người lớn sẽ ngừng lớn lên, hoặc lớn chậm hơn cả những đứa trẻ, bởi vì không dám thử những gì mình chưa biết”

Chúng ta đối mặt với những chướng ngại vật mỗi ngày. Nhưng đó chính là để chúng ta đứng dậy, hạ gục, vượt qua; rồi tiếp tục lặp lại quá trình đó. Bạn có một mục tiêu lớn là trở thành con người tốt nhất mà bạn có thể, trong mỗi việc bạn làm. Thế rồi những chướng ngại vật hay những đối thủ cứ cắt ngang đường đi của bạn. Hãy vượt qua từng thử thách một. Mà trong đó, đối thủ trước nhất bạn phải hạ gục chính là đối thủ ở ngay trong bạn, tên là Sợ Hãi. Và nhớ rằng hẳn là có lý do khi một cuốn sách bán chạy nhất trong một thời gian dài là cuốn sách có tên: “Đừng Sợ Hãi”.

Thục Hân (dịch)

Bóng đá và âm nhạc

Tôi là một bác sỹ kiêm…trợ lý huấn luyện viên cho đội bóng U10. Đó là một nhóm những đứa trẻ 9-10 tuổi đầy năng lượng và nhiệt tình. Công việc của tôi giống như một bác sĩ tâm lý, tức là giữ ôn hoà trong cái tập thể bướng bỉnh đó, chứ thực ra, kiến thức của tôi về bóng đá cũng chẳng là bao.

Mỗi sáng thứ hai tới bệnh viện, tôi luôn trong tâm trạng mơ màng nhớ lại buổi luyện bóng nhộn nhịp tối Chủ Nhật. Sáng thứ hai đó cũng thế, khi cô y tá đưa tôi hồ sơ của Bradley – cậu bé 10 tuổi cần được kiểm tra siêu âm. Tôi nhớ ra Bradley ngay lập tức, dù đã vài năm tôi không gặp cậu ta. Hồi 4 tuổi, Bradley bị tai nạn và liệt hai chân. Hồi đó tôi đã gặp cậu bé một lần.

bongda2

“Nhất là vì tôi biết rằng cậu ta sẽ chẳng bao giờ nhận ra niềm vui của việc chơi bóng đá. Và tất nhiên, tôi cũng chẳng thể tâm sự với cậu ta về niềm vui của mình trong trận bóng tối qua”

Trong bất kỳ bệnh viện nhi nào, thì những bi kịch như thế này khá phổ biến (thật không may), và kể cả bại liệt cũng không hiếm. Tuy nhiên, vào đúng buổi sáng hôm đó, khi trong đầu tôi còn đầy hình ảnh những cậu bé 10 tuổi dễ thương chạy, nhảy, đá bóng…, thì việc gặp Bradley làm tôi hơi nản. Nhất là vì tôi biết rằng cậu ta sẽ chẳng bao giờ nhận ra niềm vui của việc chơi bóng đá. Và tất nhiên, tôi cũng chẳng thể tâm sự với cậu ta về niềm vui của mình trong trận bóng tối qua.

Tôi vừa khám cho Bradley vừa nói chuyện linh tinh. Bỗng nhiên, mắt Bradley sáng lên khi thấy trên bàn tôi có một quyển báo âm nhạc. Cậu ta bắt đầu nói về âm-nhạc-của-mình: đàn violin, piano và sáo. Bradley miêu tả rằng “làm ra nhạc” và chơi nhạc thú vị đến mức nào. Thực tế, Bradley đã được chọn để tham gia của thi chơi nhạc của bang. Bradley đang toả ra một năng lượng và nhiệt tình không kém gì những cầu thủ 10 tuổi của tôi. Rồi, chợt có vẻ hơi ngượng về sự “khoe khoang” của mình, Bradley quay sang hỏi tôi:

– Chú Brown, chú có chơi nhạc cụ nào không?

– À… không! – Tôi trả lời, cũng tự thấy hơi ngượng. Tôi phải kiềm chế lắm mới không giải thích cho Bradley rằng thực ra tôi đã từng học nhạc. Thực ra có những giáo viên từng cố-gắng dạy piano và violin cho tôi. Nhưng tất cả họ đều kết thúc bằng cách đi nói với bố mẹ tôi cùng một câu: “Tôi rất xin lỗi. Cậu bé cũng đã rất cố gắng. Nhưng nó chẳng có chút tài năng gì về âm nhạc cả”.

– Ôi – Bradley kêu lên – Thật đáng tiếc, chú Brown!

Bradley tỏ ra tội nghiệp tôi một cách thật lòng. Trong khoảnh khắc, tôi cũng thấy… tội nghiệp cho mình. Nhưng ngay lập tức, tôi chợt nhớ ra và cảm thấy mình cần phải cho Bradley biết rằng nó mới là bệnh nhân ở đây. Và nó mới là người đáng tội nghiệp chứ!

– Cảm ơn Bradley – Tôi nói lạnh lùng – Nhưng chẳng sao cả. Chú có tài năng ở những lĩnh vực khác!

– Cháu biết, chú Brown! – Bradley vui vẻ – Chú nói đúng, và cháu chắc chắn rằng chú là một bác sĩ rất giỏi. Nhưng hàng ngày cháu đều cảm thấy mình rất may mắn vì cháu có thể chơi nhạc. Và cháu thấy đó là điều tuyệt vời nhất rồi!

bongda

“Chú nói đúng, và cháu chắc chắn rằng chú là một bác sĩ rất giỏi. Nhưng hàng ngày cháu đều cảm thấy mình rất may mắn vì cháu có thể chơi nhạc. Và cháu thấy đó là điều tuyệt vời nhất rồi!”

Tôi và Bradley tạm biệt nhau. Kết quả kiểm tra của cậu ấy bình thường và cậu bé hào hứng đi tới lớp học nhạc. Lúc đó, tôi thực sự cảm nhận được sự thanh thản: Tôi không hề phải tội nghiệp cho Bradley, cậu bé hoàn toàn hạnh phúc.

Và chợt hơn lúc nào hết, tôi nhận ra hai xu hướng phổ biến nhất của con người: một là coi những điều mình có thể làm là quá quan trọng (như chạy, nhảy…), và một là giữ lấy hạnh phúc trong những điều cực kỳ nhỏ bé.

 

James C. Brown (Bác sĩ)

 

“Sau lưng một vạt nắng” – cuốn sách tựa gương soi tình đầu

Nhắc đến mối tình đầu, những gì còn đọng lại luôn là cảm xúc ngọt ngào, trong veo như nắng sớm mai đọng lại trong kí ức của những người đang và đã từng trẻ. Và đó cũng là những cảm xúc xuyên suốt của hơn hai mươi truyện ngắn của Fuyu nằm trong tuyển tập truyện ngắn đầu tay Sau lưng một vạt nắng.

Cuốn sách như mảnh gương soi, để bạn có thể nhìn lại quãng thời gian tặng ai đó một chậu hoa trước cửa nhà, trong hòm thư, hay trên chiếc băng đô cài tóc… Thời gian của những ngày đó vẹn nguyên trong trang sách, để bạn cần nhìn lại, sẽ thấy mình ở một thời điểm nào đó ở quá khứ. Và bạn mỉm cười nhìn về hiện tại, với niềm tin cứ yêu, cứ sống với tuổi trẻ nhiệt huyết và sự chân thành. Vì cuộc đời chỉ có một lần như thế mà thôi.

saulungmotvatnang

 Nếu vẫn đang là tuổi học trò, bạn như thấy ngày tháng hiện tại của mình hiện lên trên những trang giấy trước mắt. Còn nếu đã qua, cuốn sách nhỏ lại đem những cảm xúc dịu ngọt đó quay về bên bạn. Bạn sẽ cười vì một cô phù thủy trẻ con cứ nhầm nhọt mọi thứ, bạn sẽ khóc vì một cô gái sau bao nhiêu cố gắng cũng đành nói lời tạm biệt tình cảm giữ gìn rất lâu, bạn sẽ thở phào nhẹ nhõm cùng một cô gái nhận ra mình không phải là một hòm thư đi lạc nhận những cành hoa đi lạc… Nhưng rồi sau đó, điều đọng lại cuối cùng vẫn sẽ là một cảm giác ấm áp, trong trẻo như một vạt nắng. Bạn chắc chắn sẽ thấy mình đâu đó trong những câu chuyện của Fuyu, chắc chắn sẽ thấy một phần tuổi trẻ của mình trong những trang viết dịu dàng và gần gũi ấy. Bạn thấy mình khi yêu, khi hờn giận, khi chợt nhận ra những gì lầm tưởng là tình yêu lại chỉ là một thoáng rung rinh… Rồi góp nhặt chúng làm thành góc kí ức cho hành trình đi tiếp.

Truyện ngắn của Fuyu, không có quá nhiều những tình tiết đan xen rắc rối, tất cả đều rất gần gũi và dịu dàng, những tình cảm dịu dàng, những nỗi buồn dịu dàng. Đơn giản vậy thôi mà vẫn đủ sức len lỏi vào sâu tâm hồn người đọc rồi ở lại và trở thành điều gì đó của riêng họ.

saulungmotvatnang-1

Không chỉ có vậy, cuốn sách nhỏ xinh này còn là sự kết hợp giữa Fuyu và Tamypu – cô nàng họa sĩ dễ thương quen thuộc của HHT và Trà Sữa. “Tuyệt đẹp”, đó chẳng phải là suy nghĩ đầu tiên của bạn khi nhìn thấy bìa sách và chiếc bookmark xinh xắn kèm theo cuốn sách đó sao. Bìa sách phảng phất mọi hương vị trong truyện của Fuyu: trong trẻo, dịu ngọt, niềm vui và nỗi buồn đan xen. Và nó cứ theo bạn mãi, cho đến tận những trang sách cuối cùng. Bật mí bìa sách và bookmark đi cùng nhau sẽ tạo thành một-cặp-đôi-hoa-tú-cầu, vậy nên đừng tách họ ra nhé.

IVYBEGONE