Sky talkshow: Trò chuyện về hạnh phúc

Em có hai câu hỏi: Thứ nhất là anh chọn trả lời mail trên tiêu chí nào? Và hai là câu hỏi chính thức của em: Em nghe người ta nói: “Nếu hạnh phúc là của mình thì nó sẽ là của mình, còn không phải của mình thì cố giành lấy cũng không được!” Có khi người ta lại nói:“Hạnh phúc phải do mình giành lấy, phải tự mình đi tìm kiếm hạnh phúc!” Vậy theo anh thì sao? Câu nào đúng?

Đơn giản thế thôi! Chờ hồi âm của anh.

(…vndy2512@yahoo.com.vn )

 

Tuần này anh chọn trả lời thư của em, vì anh thấy nó rất hợp với cái kiểu câu hỏi anh muốn: đơn giản, đi thẳng vào vấn đề và rõ ràng. ^^

 

Cùng tuần này anh nhận được một loạt những câu hỏi vô cùng khó trả lời. :D. Kiểu như là “Anh ơi mắt em bé quá, làm thế nào mắt em to ra được!” (Trời, anh có phải bác sĩ chỉnh hình đâu), “Anh Sky ơi, anh giới thiệu cho em một bạn nào xinh xinh và ngoan ngoan” (Khỉ thật, anh chuyển sang làm cả môi giới tình cảm à =.= ) hay “Anh sky, anh mail cho anh N.M.N học trên em một lớp tỏ tình hộ em” (sau đó thì không cho anh mail của anh kia luôn =) )…

Anh không có tiêu chí nào quá nghiêm khắc để chọn trả lời mail cả, thường là cũng tùy hứng. 😛 Có thể nói chắc chắn rằng anh đọc không bỏ sót mail nào của bọn em, nhưng có rất nhiều câu (như trên) anh không trả lời được. 😀 Và một cơ số các câu hỏi khác thì trùng lặp hoặc không rõ ràng, nên anh cũng đành để đó, hoặc trả lời riêng.

Thực tế thì đây là một công việc khá thích thú với anh, ý anh nói về chuyện đọc mail. Có những bạn viết mail cho anh như là nhật ký, kể vài chuyện trên trường, vài chuyện ở nhà, vài suy nghĩ. Ngày nào cũng viết và không hề yêu cầu anh trả lời. 😛 Rất thú vị khi đọc những lá mail dễ chịu như thế. ^^

Đôi khi cũng có những mail khiến anh phát hoảng: như là “Em chán quá, em tự tử đây”, hay “Anh ơi, chỉ em đường đi từ Hàng Bài ra cầu Long Biên, em muốn nhảy cầu”. Những email kiểu đó thường làm anh phải khẩn cấp reply ngay, mặc dù có thể bạn đó cũng đi chơi đến tối về mới đọc. 😀 Đây cũng là một vấn đề của giới trẻ mang tên “trầm trọng hóa mọi thứ” mà khi nào có dịp anh sẽ viết.

Tiêu chí chính thức của anh để chọn câu hỏi trong tuần thường sẽ là: chủ đề hay, cách trình bày rõ ràng, không có những ngôn từ quá khích, hoặc những từ anh không hiểu được. >:) (Trời, em có tin có những bạn viết tiếng Việt mà anh đọc từ đầu đến cuối không hiểu gì không. À quên, nó gọi là tiếng Việt bị cải cách =.= ), nội dung của câu hỏi có thể khơi gợi những điều để tư-duy-một-tí. ^^ Đại khái vậy, không có gì quá phức tạp.

hanhphuc3

“Có rất nhiều thứ chúng ta sẽ phải kiếm tìm, sẽ phải thật sự nỗ lực để giành lấy. Và khi kết thúc, dẫu có đạt được hay không, em vẫn sẽ HẠNH PHÚC vì mình đã-cố-hết-sức”

Câu hỏi về hạnh phúc của em khá hay. ^^ Khi nói tách rời từng câu thì không ai có thể phản đối. “Hạnh phúc là của mình thì là của mình. Mà không phải là của mình thì không là của mình” Không sai. Và “Hạnh phúc là phải tự đi tìm kiếm” cũng không sai.

Anh nghĩ là nó chỉ là những góc nhìn hơi khác nhau một chút về một vấn đề. Hạnh phúc VỚI EM là gì? Em cảm thấy hạnh phúc khi nào? Tùy vào mỗi người và mỗi cách cảm nhận khác nhau, sẽ thấy từng câu nói là đúng.

Có rất nhiều thứ thuộc về em một cách ngẫu nhiên, chẳng cần tìm kiếm. Như hạnh phúc được sống, hạnh phúc được làm một người bình thường, hạnh phúc có một gia đình, hay đơn giản chỉ là hạnh phúc khi biết ngày mai mình vẫn sẽ thức dậy. 😉

Nhưng có những hạnh phúc khác sẽ phải tìm kiếm. Như anh cảm thấy hạnh phúc khi chạm vào tháp Eiffel và nói “Bắt được mày rồi!” ^^. Tất nhiên hạnh phúc ấy sẽ không thể thành hiện thực nếu anh cứ ngồi ì ra ở nhà, vì cái tháp không tự nhảy lò cò đến chỗ anh. ^^

Cuộc sống cũng như thế! Có rất nhiều thứ chúng ta sẽ phải kiếm tìm, sẽ phải thật sự nỗ lực để giành lấy. Và khi kết thúc, dẫu có đạt được hay không, em vẫn sẽ HẠNH PHÚC vì mình đã-cố-hết-sức.

“Thứ gì là của mình thì là của mình, còn không phải là của mình, thì mãi mãi không phải là của mình” không phải mang hàm ý là cứ bình chân như vại ngồi hưởng thụ hoặc chờ đợi, mà là đừng nên quá cầu toàn, quá gượng ép trong mọi vấn đề.

Holybook có câu: “Xin Người ban cho con sự thông thái để phân biệt đúng sai, lòng can đảm để tin vào quyết định đó, và sức mạnh để thực hiện điều ấy tới cùng”. Em thấy không, quyết định đúng sai là điều đầu tiên. Tựa như em xác định có thể cố gắng được không, nó có thuộc về mình không, sau đó thì dùng lòng can đảm và sức mạnh để cố gắng làm điều đó tới khi… không thể cố hơn. 😡

Hạnh phúc cũng như vậy đó 😛

Như thế, em hỏi anh câu nào đúng thì câu trả lời của anh là không có câu nào sai cả. 😉 Em hiểu rồi chứ?! 😡 Chúc em vui vẻ nhé.

 

Sky

Sky talkshow: Bơi cùng một chú cá mập

Anh Sky ơi, em đang lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Chẳng là em đậu hai trường cấp Ba. Một là trường gần nhà, em đậu cao và nghĩ nó phù hợp với mình. Một là trường chuyên của thành phố, dĩ nhiên là tốt rồi nhưng khổ nỗi em vừa đúng điểm đậu (nói tránh cho chuyện em đậu thấp điểm nhất trường L). Mấy bạn trường chuyên học khiếp lắm, em sợ theo không kịp. Bố mẹ em thì nói vào trường chuyên để trau dồi, học với mấy bạn giỏi mới giỏi được. Em đắn đo quá!

Quỳnh Lam

(lamquynhnguyen…@yahoo.com)

Chào cô bé,

Chúc mừng em đã hoàn thành tốt đẹp bốn năm cấp Hai! Trường cấp Ba sẽ là nơi định hướng cho con đường nghề nghiệp, tương lai sau này. Vì thế, quyết định lần này có thể xem là một trong những quyết định lớn. Ý kiến của anh thì hơi nghiêng về bố mẹ của em. Anh sẽ tặng em một câu chuyện để em có thêm động lực đón nhận thử thách nhé!

Người Nhật luôn thích ăn cá tươi. Nhưng trước sự bùng nổ dân số và số lượng cá gần bờ giảm, ngư dân buộc phải đánh bắt xa bờ. Đi càng xa thì càng có cá to và ngon, nhưng thời gian di chuyển tốn nhiều hơn và khi cập bến thì cá lại không còn tươi. Để giải quyết vấn đề, ngư dân lắp đặt buồng đông lạnh trên tàu để có thể đi xa và ở lại biển lâu hơn.

“Bị đặt trong thử thách, các con cá luôn phải cảnh giác và bơi liên tục, nên tươi ngon cho tới lúc tàu cập bến vào bờ.”

Tuy nhiên, người Nhật có thể phân biệt được vị ngon của cá tươi và cá đông lạnh. Họ không thích cá đông lạnh chút nào. Vì thế, ngư dân quyết định lắp đặt bể nước để chứa cá. Thế nhưng, những con cá trong bể sau chuyến đi dài trở nên mệt mỏi và mất đi sự tươi ngon. Ngành cá lúc này lại lao đao. Sau khi cân nhắc nhiều giải pháp, họ đã thay đổi và vấn đề đã được giải quyết triệt để. Ngư dân đã để… một con cá mập nhỏ vào trong bể. Bị đặt trong thử thách, các con cá luôn phải cảnh giác và bơi liên tục, nên tươi ngon cho tới lúc tàu cập bến vào bờ.

Có thể nói chú cá mập nhỏ kia tượng trưng cho sự thử thách, vừa đủ để giúp chúng ta tỉnh táo. Một chút khó khăn, một chút nan giải sẽ “khuấy động” cuộc sống và “sạc” chúng ta đầy pin năng lượng để đương đầu với thử thách. Và cũng vì trong cái khó, cái khôn, sự bản lĩnh, tinh thần vượt khó, khả năng của chúng ta sẽ được đánh thức để tạo nên sự khác biệt. Hãy bỏ một chú cá mập nhỏ vào chiếc bể của mình và xem chúng ta có thể bơi xa đến chừng nào!

“Hãy là một nàng cá chép khoẻ khoắn, bản lĩnh, sẵn sàng ngược dòng để vượt vũ môn sau ba năm nữa nhé!”

Gõ đến đây, anh cũng nhớ đến chế độ tập luyện của các vận động viên võ thuật. Bí quyết của một nhà vô địch hạng cân 60 kí-lô là thường xuyên tập luyện với những động viên 65 kí-lô, thậm chí 70 kí-lô trong thời gian dài. Vì nếu chinh phục đối thủ hơn tầm thì vận động viên hoàn toàn tự tin để giành thắng lợi trước những đối thủ cùng hạng cân trong thi đấu.

Em thấy đấy, trường chuyên của thành phố chính là môi trường quá tuyệt vời để rèn luyện và trưởng thành. Xuất phát điểm của em thấp nhưng em có thể bơi nhanh và bơi xa cỡ nào thì không ai biết được đâu! Hãy là một nàng cá chép khoẻ khoắn, bản lĩnh, sẵn sàng ngược dòng để vượt vũ môn sau ba năm nữa nhé!

SKY
guianhsky@gmail.com

Tia chớp bạc

Gia đình tôi không khá giả, thành thật thì là vậy. Ba mẹ tôi là viên chức, hoàn toàn sống dựa vào tiền lương. Ngoài ra, ba mẹ nhận thêm rất nhiều công việc làm thêm: Đánh máy, làm kế toán, dịch tài liệu… Không có đồ vật gì thời thượng trong nhà tôi. Khoản tiết kiệm ít ỏi được dành để đầu tư cho việc học của tôi, đứa con duy nhất. Khi sống trong môi trường mà quanh bạn lúc nào cũng là không khí làm việc khẩn trương và tập trung, bạn sẽ thể nghĩ đến điều gì khác ngoài việc cố gắng học, cũng khẩn trương và tập trung như thế. Kỳ thi đại học vừa rồi, tôi đậu vào một trong những trường tốt nhất. Ba mẹ rất vui mừng, hẳn rồi. Nhưng điều chưa từng có trong thông lệ từ trước đến nay, ba mẹ tôi quyết định mua một món kỷ niệm sự kiện trọng đại: Một chiếc xe tay ga. Mới tinh.

Chiếc xe được chở đến tận sân chung cư. Một phối hợp hoàn hảo giữa ngành công nghệ chế tạo máy và thiết kế: Các chi tiết máy sắc sảo. Vỏ bọc bên ngoài pha trộn giữa xe thể thao và dân dụng, tạo cảm giác thật mạnh mẽ. Lớp sơn xanh óng cùng một tia chớp bạc chạy dọc thân xe. Ba bảo tôi đi thử một vòng trong sân. Tiếng động cơ êm tai khiến tôi chỉ muốn ngồi trên xe chạy mãi. Tuy nhiên, mẹ đã làm giảm sự phấn khích cũng như đưa các tưởng tượng náo nhiệt trong đầu tôi về đúng vị trí khi tuyên bố, chìa khoá chiếc xe mới giao cho ba. Còn tôi sẽ sử dụng cái Cub đời 96 ba mẹ vẫn sử dụng lâu nay. Đọc được vẻ thất vọng hụt hẫng thoáng qua mắt tôi, ba trấn an: “Tạm thời như vậy, con trai. Con còn phải thi lấy bằng lái. Sau đó, chiếc xe mới này con có thể sử dụng khi cần thiết. Đâu phải lúc nào ba mẹ cũng ở văn phòng. Đúng chứ?” Tôi thở phào nhẹ nhõm. Trong nhà tôi luôn là vậy. Không có gì áp đặt. Mọi vấn đề đều được trao đổi thẳng thắn. Các thành viên sẽ tôn trọng thoả thuận vì sự hợp lý là yếu tố được đặt lên hàng đầu.

Tại sao tôi lại hồi hộp với Tia chớp bạc? Có một lý do bí mật: Tôi muốn gây ấn tượng với Khanh, cô bạn cùng lớp 12. Dù đã tốt nghiệp, nhóm bạn tụi tôi vẫn chơi cùng nhau. Khanh thi đậu bên trường Kiến Trúc. Không có ngôi trường nào hợp với cô bạn hơn thế – một cô nàng cá tính, mạnh mẽ và hơi kiêu ngạo. Nói chung tụi bạn xem Khanh như tên con trai ngang hàng phải lứa. Chỉ có tôi, không hiểu sao, bị hút hồn bởi cô bạn đặc biệt. May mắn thay, hay xui rủi thay, hẳn vì tôi và cô bạn quá khác biệt nên chẳng ai nghi ngờ cả. Ngoài ra, cũng phải nhắc tới khuyết điểm nho nhỏ: Khanh không biết chạy xe máy. Như vậy, đây chính là lợi thế tôi có thể tận dụng.

“May mắn thay, hay xui rủi thay, hẳn vì tôi và cô bạn quá khác biệt nên chẳng ai nghi ngờ cả. Ngoài ra, cũng phải nhắc tới khuyết điểm nho nhỏ: Khanh không biết chạy xe máy. Như vậy, đây chính là lợi thế tôi có thể tận dụng”

Trước kỳ nhập học, có khá nhiều thời gian rảnh rỗi, nhóm chúng tôi đi tận sang quận 12 câu cá, lên trung tâm thương mại bên quận 7 để xem phim, ăn kem và chơi điện tử. Với vẻ mặt tự nhiên hết sức có thể, tôi khoe tấm bằng lái vừa lấy được, rồi đề nghị chở Khanh trên chiếc xe Cub 96 cũ rỉn. Cô bạn ừ ngay, không hề lăn tăn vì sao lại có một chiếc xe cũ đến thế, vì sao trong khi tất cả tụi bạn đều chạy xe tay ga ngon lành, tôi vẫn sử dụng cái xe số thỉnh thoảng lại tịt máy dọc đường. Có lẽ cô bạn lịch sự, không muốn nói những lời làm tôi buồn. Hai đứa nói đủ thứ chuyện trên đời, thỉnh thoảng sau lưng tôi, Khanh cười vang. Tôi cũng vui, nhưng không ngừng đeo đuổi ý nghĩ: Một lúc nào đó, tôi sẽ làm cho Khanh bất ngờ, bằng Tia chớp bạc.

Cô bạn bất ngờ khi thấy tôi đến đón bằng chiếc xe tay ga đời mới vào ngày thứ Bảy. Trong khi mấy tên bạn trầm trồ nhìn ngắm Tia chớp bạc thì Khanh khoanh tay mỉm cười, rõ ràng là cô không quá hứng thú. Tôi hơi thất vọng. Giá mà Khanh biết tôi vui thế nào khi nhận chìa khoá từ tay ba. Còn mẹ thì cho thêm tiền để đổ xăng nữa chứ. Chưa kể khi ngồi trên một chiếc xe đẹp, tôi thấy mình “giá trị” lên nhiều.

Buổi chiều, khi đưa Khanh về đến ngã rẽ công viên gần nhà cô, tôi chợt nảy ý định: “Khanh có thích chạy xe không?” Cô bạn gật: “Thích. Nhưng ở nhà không ai tập cho tớ!” Tôi ngoặt vào con đường vắng chạy giữa công viên, xuống xe, giao tay lái cho cô bạn: “Khanh thử coi. Đừng sợ!”

Có thể tôi là một thầy giáo hướng dẫn chạy xe giỏi. Có thể Tia chớp bạc mang lại rất nhiều hứng thú. Hoặc vì Khanh rất thông minh nên chỉ hơn một giờ, cô bạn đã có thể điều khiển xe khá tự tin. Tôi hài lòng đứng trên vệ đường, nhìn cô bạn chầm chậm lướt đến trên chiếc xe đẹp. Lúc Khanh gần đến, tôi bước xuống đường đón. Không ngờ hành động này của tôi làm cô bạn giật mình. Chiếc xe lên ga đột ngột, đâm sầm vào một gốc cây.

Thật may mắn vì Khanh chỉ xước xát xoàng thôi. Cô bạn bình tĩnh đứng lên. Nhưng chiếc xe mới thì trầm trọng hơn nhiều. Mui xe bị móp. Đèn xi-nhan bể. Còn một bên sườn xe trầy trụa nặng. Biết chắc Khanh đã ổn, tôi đưa cô bạn về nhà. Cô ấy luôn miệng xin lỗi, rồi nhìn tôi lúc chia tay: “Có sao không?” Tôi lắc đầu, để cô bạn yên lòng.

“Sự thông minh và thẳng thắn của cô ấy khiến ba mẹ tôi rất quý. Còn tôi? Tôi rất tự hào về những người thân yêu đang ở bên mình. Nhà tôi là vậy đó. Tôi từng nói rồi mà, sự hợp lý để thấu hiểu nhau luôn là yếu tố đặt lên hàng đầu”

Tâm trạng tôi nặng trĩu khi gần về nhà. Tôi sẽ giải thích sao với ba mẹ đây? Tiền đâu để chỉnh sửa, trả lại cho Tia chớp bạc vẻ đẹp hoàn hảo ban đầu? Tôi đứng trong tầng hầm để xe rất lâu, buồn bã nhìn những chỗ hư hỏng, cho đến khi có điện thoại của ba gọi, tôi mới lê bước vô thang máy. Ba mẹ nhận ra ngay vẻ khác lạ của tôi. Cả hai chẳng hỏi gì, để cho tôi ăn cơm tối, thỉnh thoảng mới vội nhìn tôi lo âu. Chính như thế nên tôi không thể là một tên che giấu. Tôi đưa trả chìa khoá cho ba, giọng nghẹn lại: “Cái xe mới bị hư nhiều lắm, ba mẹ à!” Mẹ hoảng sợ: “Con có sao không?” Tôi lắc đầu, tiếp tục lí nhí thú nhận đưa xe cho cô bạn thân. Mẹ càng thêm lo lắng, muốn biết rõ Khanh bị thương đến mức nào. Cả ba mẹ không có lời nào hỏi han về Tia chớp bạc.

Tôi hứa với ba mẹ sẽ tự để dành tiền gò lại mũi xe, làm lại lớp sơn trầy xước. Nhưng một lần nữa, ba mẹ làm tôi ngạc nhiên khi nói rằng chỉ cần thay đèn xi-nhan để đảm bảo an toàn khi giao thông. Còn lại, mũi xe hơi móp và nước sơn trầy trụa chẳng ảnh hưởng gì. Ba còn quàng vai tôi, cười: “Xe cộ là để sử dụng. Nếu nó đẹp thì tốt. Nhưng nếu nó không đẹp nữa, thì cũng chẳng sao!” Tôi dạ khẽ, thấy mình thật ngố khi nhớ lại cảm giác tự tin “tăng giá trị” chỉ vì ngồi trên một chiếc xe.

Cũng như tôi, Khanh đã vô cùng ngạc nhiên khi mẹ tôi không cho cô ấy cơ hội nào để nói lời xin lỗi, lúc cô bạn sang nhà tôi ngày hôm sau. Mẹ còn kéo Khanh vào bếp, hỏi xem nên sửa lại sàn bếp màu gì, lắp kính lấy sáng ở đâu thì ổn. Những việc ấy thì một cô gái thi đậu Kiến trúc biết giỏi hơn tôi là chắc rồi. Sau đó cả nhà tôi cùng Khanh ngồi vô bàn dùng bữa trưa. Sự thông minh và thẳng thắn của cô ấy khiến ba mẹ tôi rất quý. Còn tôi? Tôi rất tự hào về những người thân yêu đang ở bên mình. Nhà tôi là vậy đó. Tôi từng nói rồi mà, sự hợp lý để thấu hiểu nhau luôn là yếu tố đặt lên hàng đầu.

 

                                                                   Cừu Shaun

Truyện ngắn: Lời nói dối của tuổi 17

1.

“Nguyên này, cậu sẽ đi họp lớp đúng không?” “Cậu gọi điện chỉ vì thế?”. Tôi nhìn đồng hồ góc trên cùng bên phải màn hình. Quá nửa đêm. “Ừ, để cho chắc. Cậu có bao giờ thèm nhìn vào mạng của lớp đâu.” “Họp lớp quan trọng thế sao?” “Đấy, đấy chính là lí do tôi gọi điện. Lần này đừng chối.” Dập máy. Tôi nhìn mình qua lớp cửa kính trong veo. Trời đã hết lạnh, không còn bám sương. Trăng bạc sáng cạnh, gần dưới là chấm lấp lánh của sao Mộc. Ngôi sao cứ ngỡ là sáng nhất trên bầu trời, thực tế lại là một hành tinh. Vốn không thể tin những gì mình thấy. Thực tế đã chứng minh.

2.

“Cậu ăn chưa?” Quân phẩy tay qua trước mặt, ý là việc tôi hỏi không quan trọng. Tôi kéo ghế ngồi xuống, gọi một xuất sandwich và nước quả. “Có việc gì thế?”, tôi hơi ngả người dựa vào lưng ghế màu đỏ nhàn nhạt mà hệ thống quán cà phê chắc cũng đã lựa chọn chán chê để vừa ăn rơ với màu thương hiệu mà cũng không bị nóng mắt khi mùa hè ập tới. Quân nhấp ngụm cà phê, nhìn tôi hơi cười, rồi chăm chú vào iPad đặt trên đùi, thoạt đưa về phía tôi. “Cậu biết trang này không?” Tôi nhìn màn hình xanh. Giao diện mạng xã hội. Cover ảnh trường xưa cũ, avatar huy hiệu trường. “Nơi “tự thú” của cựu học sinh trường mình. Tôi làm quản lí.” Quân tiếp tục. Đôi khi tôi vẫn không quen kiểu xưng hô của Quân. Kiểu xưng hô bị thay đổi hay buộc phải thay đổi khi tấm card visit mang tên mình bắt đầu có trọng lượng. Bao thân thiết như lược giản hẳn bởi kiểu xưng hô ấy. “Kéo xuống”, Quân hướng đầu gần lại, như để chắc tôi không bỏ lỡ điều gì. “Đúng rồi, số 207”.

 

207. Hải Lam, tớ vẫn nghĩ nếu như được quay lại vào đêm hôm ấy, tớ sẽ nắm tay cậu thật chặt.

 

Tôi nhíu mày, ngước lên nhìn cậu bạn. Quân gật đầu. “Đúng Hải Lam lớp mình đấy, không nhầm được đâu.” “Cậu viết cái này?”. Hơi lắc nhẹ cằm, cậu bạn cầm chiếc iPad về, nhấn nút tắt. “Lúc đọc được dòng này, tôi cũng không muốn đưa lên.” “Nhưng?” “Nhưng tôi rất muốn biết ai đã viết nó”. Tôi cắm cúi vào đĩa sandwich, không nói thêm gì nữa. Quân loay hoay với chiếc di động, thi thoảng nhìn ra ngoài. “Này, cậu nghĩ liệu có thể là ai? Là ai mà đến giờ mới nói?” “Cậu vẫn còn thích Hải Lam?” “Không phải còn thích hay không, mà tôi tò mò. Ai đã thích Hải Lam đến nhường ấy?” “Nhưng người này còn không được nắm tay Hải Lam, cậu bận tâm gì chứ?” “Nhưng có khi nào đây là nguyên do khiến Hải Lam từ chối tôi không?” “Hải Lam từ chối cậu?”. Im lặng. Tôi nhìn Quân trực diện. Cậu bạn lảng nhìn những khách công sở xa gần, nói đã hết giờ nghỉ trưa. Trước khi cậu đứng dậy, tôi chợt nhớ ra một điều. “Quân, cậu có đọc thần thoại Hy Lạp không?”. “Không, liên quan gì?” Tôi lắc đầu, nghe tiếng giày vang sát tai rồi hòa lẫn vào đám đông. Thần thoại cũng chỉ là thần thoại. Tiếng Hy Lạp cũng chỉ là âm thanh đẹp đẽ. Utopia vừa là “eutopos” vừa là “outopos”, vừa là nơi tốt đẹp vừa là nơi không có thật. Tôi có còn được sống lại những ngày tháng ấy đâu.

3.

– Cậu có đọc thần thoại Hy Lạp không?

Câu hỏi vang lên lơ lửng một lúc, tôi mới nhận ra vẻ như là dành cho mình. Ngẩng đầu, tôi thấy một khuôn mặt hết sức xinh xắn, tóc buộc cao phía sau để lộ đôi tai trắng nhỏ. Đồng phục gọn gàng, hai tay đang khoát ra đằng sau, và mắt trong veo nhìn tôi đợi câu trả lời. Tôi hơi bối rối, chỉnh lại cặp kính. Trong khi vẫn thắc mắc câu hỏi bắt chuyện của cô bạn chưa quen, tôi nhìn lại tờ giấy của mình. Chữ Hercules viết chì nét cứng ở góc. À, ra thế. Tớ có đọc chút ít, nhưng đây không phải là…. Tôi chưa kịp tìm từ để miêu tả, thì cô gái đã ghé đầu xuống, nhìn những dấu chấm to nhỏ. Mùi hương dầu gội thơm mát. Thật may vì hôm nay chỉ có mình mình trực nhật, tôi nhủ thầm trong bụng. Đây là sao phải không, giọng thanh mảnh nhưng vang lên rất khẽ, chiếc cổ trắng hơi lùi lại để lấy tầm nhìn. Dấu chấm này là chòm sao đúng không, cô hỏi lại lần nữa. Tôi gật đầu. Rồi im lặng như chờ đợi một sự phán xét. Cô gái hơi mím môi, nhìn vào tờ giấy, rồi lại nhìn tôi lần nữa. Cậu thích Hercules? Gật đầu. Tại sao? Tôi hơi ngước mắt lên trần nhà, nhìn vào vòng quay quạt xanh lá. Thì Hercules lập mười hai chiến công, thông minh, tài giỏi… Cậu có biết tại sao Hercules phải lập mười hai chiến công, không, ý tớ là phải đi làm mười hai nhiệm vụ không? Tôi nhíu mày, cố nhớ ra chi tiết quan trọng. Trong đầu chỉ lềnh bềnh mây mờ mờ xám xám. Cô bạn không nói gì nữa, đi về chỗ của mình. Chỉ đến lúc về nhà, lục tìm quyển sách bìa đã sờn hơi bám bụi trong phòng, nhận ra Hercules chính là người đưa vợ và con mình xuống địa ngục, tôi đã lặng đi một lúc lâu.

Đấy là lần đầu tiên tôi biết Hải Lam.

4.

Hải Lam được bầu làm lớp trưởng, đồng thời là phó bí thư. Quân làm bí thư, với vẻ ngoài đứng đắn và giọng nói gãy gọn. Cứ nói vẻ ngoài không quan trọng, nhưng đầu năm học với những gương mặt lạ hoắc, thì đội hình đại diện sẽ luôn là những cặp đôi cân xứng. Quân với Lam, thật không có gì đáng ngạc nhiên. Đoạn đối thoại ngắn cũng dần trôi đi lơ đãng, như những người bạn trước đây.

Vẻ như tôi không quan tâm gì.

5.

Chương trình văn nghệ đầu tiên.

Lẩn tránh hầu hết các tiết mục, tôi may mắn rơi vào đội hậu cần. Quỹ lớp eo hẹp, mọi thứ làm được đều phải làm. Không ai biết ai có khả năng gì, nhưng Hải Lam chỉ định tôi vào ban trang trí. Tôi nhận lời, không kháng cự lấy nửa câu. Những buổi tập văn nghệ nhộn nhạo và nhạt nhẽo, tôi ngồi một chỗ cắt giấy bìa, cố bật nhạc thật to để át tiếng beat xập xình. Quãng nghỉ ngắn, Hải Lam đi về phía tôi, lần này thì tôi nhận ra điều ấy rõ ràng.

“Hải Lam vừa nói vừa nhét earphones vào tai, nhắm mắt mơ hồ thưởng thức điệu country xưa cũ. Còn tôi, lặng người nhìn cô bạn lần nữa. Hải Lam, là người thứ hai tôi biết, thích dòng nhạc chanson francaise”

“Cậu đang nghe gì đấy?” “Hank Williams”. Tôi chỉnh lại âm lượng, tiếp tục đo đo gạch gạch. “Là ai?” “Hank Williams”, tôi lặp lại, đoạn hạ bút xuống, nhấc tai nghe ra, nhìn cô bạn. “Tớ chưa nghe tên bao giờ, có bài gì nổi tiếng?” Tôi nhún vai, “mẹ cậu sinh năm bao nhiêu?” Cô bạn ngồi xuống bên cạnh, như có ý định kéo dài cuộc nói chuyện thực sự. “1963, cậu hỏi như điều tra lý lịch vậy.” “Hank Williams chết năm 1953, cậu không biết là đương nhiên”, tôi hơi cười. “Nếu người ta thực sự nổi tiếng, thì sẽ được biết thôi. Edith Piaf mất năm 1963, tớ vẫn nghe hàng ngày, Titanic chìm năm 1912, tớ không xem phim nhưng vẫn biết. Thế nên, không có gì là đương nhiên ở đây cả.” Hải Lam vừa nói vừa nhét earphones vào tai, nhắm mắt mơ hồ thưởng thức điệu country xưa cũ. Còn tôi, lặng người nhìn cô bạn lần nữa.

Hải Lam, là người thứ hai tôi biết, thích dòng nhạc chanson francaise.

6.

Mẹ tôi không bao giờ nói về bố tôi.

Hai người li dị khi tôi còn bé xíu, và nhanh chóng có gia đình riêng. Ít ra thì lúc tôi bắt đầu đi học, bố tôi đã ổn định ở bên Pháp, còn mẹ tôi đã sống ở đầu kia thành phố. Đôi khi mẹ ghé thăm và ở lại tối cuối tuần, bật nhạc Francoise Hardy vang vọng cả khu phố như phát ra từ chiếc loa xám cũ rè thời chiến tranh. Ông bà tôi kiên nhẫn, xoa đầu tôi và nói để cho mẹ yên tĩnh. Nhìn mẹ ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài khoảng không vô nghĩa như đang tìm lại vùng hồi ức hạnh phúc, tôi nhanh chóng nhận ra chuyện cổ tích chỉ là lời nói dối. Hình ảnh về bố nhợt nhạt, nhưng cứ mỗi lần sắp trượt ra khỏi vùng kí ức thì được níu lại bởi đống hàng gửi to đùng, những quyển sách ảnh mà ông yêu thích với vài dòng ghi chú vội vã, như thể ông sực nhớ ra mình vẫn còn đứa con trai lưu lại nơi này. Tôi quen dần với sự quan tâm nửa thờ ơ, nhưng tự biết đang sống trong thế giới của họ. Tôi vẫn tự tạo ra thế giới cũ của họ để sống. Với những chòm sao và bài hát cũ rích.

Và giờ thì Hải Lam xuất hiện.

7.

Năm học thứ hai.

Buổi sinh hoạt lớp cuối tuần.

Tôi nghe loáng thoáng tên mình ở trên bục giảng. Ngẩng đầu lên, tên tôi đã nằm trong góc bảng. Cùng với bốn người khác sẽ ứng cử trong đại hội chi đoàn sẽ diễn ra hai tuần tới. Kì lạ ở chỗ, không ai hỏi ý kiến tôi lấy một lần. Không ai thấy cần phải hỏi ý kiến tôi một lần. Tôi đặt hai bàn tay vào cạnh bàn đứng bật dậy. Cả lớp nhìn tôi chăm chú. Cô giáo hỏi tôi có ý kiến gì. Ngay lúc tôi định mở miệng, tôi thấy ánh mắt Hải Lam nhìn tôi đăm đăm. Mọi người chờ đợi. Nhận ra mình có thể trở thành trò xuẩn ngốc, tôi lại ngồi xuống. Cô bạn quay mặt đi, còn cách tôi ba bàn, Quân nhìn tôi đầy kì thú.

“Danh sách chỉ để cho đủ người thôi. Mày không cần cuống lên thế.” Quân vỗ vai khi ngang qua chỗ tôi lúc về. “Mày để tên tao vào?” “Thì ứng cử năm người mà chỉ mình tao là con trai cũng hơi dở”, Quân nhếch miệng. “Tao cũng quên bảo mày, nhưng không sao đâu. Đi ăn không? Lam bận gì đó nên không đi được.” “Mày và Hải Lam hay đi ăn cùng nhau?” “Gọi Lam là được rồi, bọn tao hay đi họp về muộn mà còn phải đi học thêm nữa nên tiện thì thế. Sao?” “Không có gì”, tôi kéo lại khóa ba lô, khoác lên và đi cùng Quân.

Nhưng bên trong tôi thảng như máy nghe đĩa đang chạy nhạc trơn tru thì bị một cốc nước lạnh đổ vào. Một cách chậm rãi.

8.

Ngày thứ Bảy.

Đại hội chi đoàn.

Giờ ra chơi trước lúc sinh hoạt, Quân rủ tôi đi mua nước. Đoạn hành lang ngắn, Quân hỏi tôi có thích Hải Lam không. Tôi quay lại, nhìn cậu tỏ ý không hiểu câu hỏi. Quân quàng tay qua vai, kéo cổ tôi xuống như một trò đùa vô hại. Gần đến cửa lớp, cậu đặt một tay lên vai tôi. “Mọi thứ cứ như thế này có phải là tốt không?” “Cái gì tốt?” “Tao với mày. Tao với Lam.” Rồi cậu về chỗ.

Phiếu bầu phát ra. Tôi hơi ngần ngại, rồi gạch tên mình. Kết quả công bố. Hải Lam làm bí thư, Quân làm phó. Tôi được 19 phiếu. Mười chín người mong muốn sự khác biệt, hoặc đơn giản là họ cũng không quan tâm. Cũng không khác gì. Cũng không ngạc nhiên.

9.

– Những ngôi sao của cậu còn sống không?

Tôi trực nhật một mình, Hải Lam lại đến sớm. Có lẽ, tôi hơi dựa người vào ghế, hai tay vô thức khẽ đan vào nhau. “Những ngôi sao cách trái đất triệu năm ánh sáng, có khi thứ ánh sáng bọn mình nhìn thấy chỉ là lưu ảnh của thực thể không tồn tại nữa.” “Ý cậu là gì, bầu trời đêm là mộ của những ngôi sao?” Tôi hỏi lại, cảm giác sự khó hiểu đang xô lại nơi đầu sống mũi.

“…Điều tớ muốn nói có thể là câu chuyện về hạt đậu đó, nhưng phản ứng của họ sẽ là, tay còn lại của tớ có gì. Và tớ không muốn nói về thứ tớ ban đầu muốn nói nữa..”

Hải Lam ngồi xuống trước mặt tôi. Im lặng.

“Tớ nghĩ mọi người không hiểu điều tớ nghĩ,” cô bạn nhìn tôi, rồi nhìn ra ngoài, như tập trung vào một điểm vô hình ở xa. “Tớ nghĩ cậu nói khá dễ hiểu.” “Đấy không phải là điều tớ nghĩ.” “Vậy là cậu không nói điều cậu nghĩ?” Lại im lặng. Tôi hơi vươn người về phía trước, thể hiện sự chờ đợi.

“Cậu có đọc Hoàng tử bé không?” “Có”. “Ừ, kiểu như Hoàng tử bé, khi tớ nói chuyện với người khác, sẽ giống như tớ xòe một bàn tay ra, chỉ cho họ một hạt đậu nhỏ xíu. Điều tớ muốn nói có thể là câu chuyện về hạt đậu đó, nhưng phản ứng của họ sẽ là, tay còn lại của tớ có gì. Và tớ không muốn nói về thứ tớ ban đầu muốn nói nữa.”

“Ừ, tớ hiểu.” Hải Lam hơi mỉm cười trước sự đồng cảm của tôi, rồi lại đưa mắt nhìn xuống.

“Cậu có biết, các nguyên tố trong dãy tuần hoàn hóa học, các nguyên tố ở trên trái đất này, là do các ngôi sao sinh ra không? Mặt trời chỉ sản sinh hydro và heli, còn các nguyên tố khác như carbon, magie, là do các ngôi sao cháy mà thành không? Ngôi sao dùng hết Hydro, dùng hết Heli, rồi chỉ còn nhân, thế là lõi nhân sao co lại, nóng lên, và sinh ra các nguyên tố lớn hơn, cứ thế cả quá trình lặp đi lặp lại…” Tôi nói một hồi, đủ để cô bạn ngước lên nhìn tôi ngơ ngác.

“Nguyên, tớ không hiểu cậu đang nói gì.” “Tớ cũng không hiểu, đấy chính là lí do tại sao tớ nói. Khi tớ muốn mọi người để tớ yên, tớ toàn lôi vấn đề vĩ mô ra. Như những ngôi sao này chẳng hạn.”

Hải Lam bật cười. Nghe thật tự nhiên và trong trẻo.

“Thế còn khi cậu muốn người ta chú ý? Nếu cậu thích một ai đó, và muốn người ta thích thứ cậu đang làm, cậu sẽ nói gì?” Tôi nhìn cô bạn, nuốt giọng. Trong đầu tôi nghĩ về việc thích một ai đó. Trong đầu tôi nghĩ không ai khác ngoài Hải Lam.

“Tớ sẽ nói”, tôi để ngón cái tay trái chạy qua đầu các ngón tay còn lại. “Để cho chúng ta tồn tại, một vì sao phải chết đi.”

“Và đấy sẽ là thứ ánh sáng rực rỡ ấm áp nhất trong đêm cậu từng biết.”

Hải Lam hơi sững người lại. Trong lớp lác đác bóng người. Tôi nhìn thấy Quân. Tôi nhìn thấy tôi, đứng dậy và đi ra ngoài.

Bên trong tôi thảng như chính tôi là người cầm cốc nước lạnh đổ vào máy nghe đĩa. Một cách chậm rãi.

10.

Năm học thứ ba.

Tháng Mười Hai.

Ông chú Quân là chủ doanh nghiệp du lịch mới mở tour du thuyền trên vịnh, đồng ý cho lớp thuê hai ngày cuối tuần với giá chỉ còn một phần ba. Bọn lớp tôi thích điên, thời tiết đêm lạnh chỉ là thứ yếu. Bao nhiêu kế hoạch được đặt ra. Tôi vẫn chơi thân với Quân, và giữ khoảng cách với Hải Lam. Thảng hoặc như bài hát trên radio không cách nào lựa chọn, hình ảnh cô bạn ngồi trước mặt tôi hiện ra rõ mồn một. Không nhớ nhung, không cảm thương đặc biệt. Khi đó, tôi lại vô thức để ngón cái ấn lướt qua từng đầu ngón tay còn lại.

Khi cả hội túm tụm đã không chịu nổi cái lạnh ngấm da, tiếng cười cũng vãn, mọi người lục đục kéo vào phòng, nói về buổi sáng ra đảo đón bình minh. Tôi về phòng, lấy thêm áo ấm và bản đồ quan sát, rồi chạy ra trước vẻ ngạc nhiên của hai thằng cùng phòng. Trên boong tàu trống trơn, lúc kiếm được chỗ ngồi dễ chịu từ dãy ghế xếp, tôi nhận ra vẫn còn một bóng người nữa. Hải Lam đến gần, cười tôi hiền queo. Tim tôi như khựng lại một nhịp.

“Tớ biết thế nào cậu cũng ra đây. Trời hôm nay nhiều sao thế này cơ mà.”

Tôi lặng im. Hải Lam ngồi xuống cạnh tôi. Đôi lúc tôi nổi lên cơn duy lý, có khi nào chỗ của cô bạn đáng lẽ là ở cạnh tôi, thay vì đi cạnh Quân như mọi người vẫn thấy và tin, hay như chính tôi vẫn tin? “Đâu là chòm sao Hercules”, cô bạn ngước lên, mắt lấp lánh. “Không có ở đây, đấy là chòm sao mùa hè”, tôi nhìn cô bạn thật nhanh, rồi nhìn bầu trời. “Tớ đã biết tại sao cậu thích Hercules”, Hải Lam quay sang tôi như thấu hiểu một bí mật tâm can. “Tớ không thích Hercules nữa, thế đấy.” “Tớ nhìn thấy ông cậu đi họp phụ huynh cho cậu. Có phải cậu thích Hercules vì đấy là cậu con trai duy nhất được Zeus cưng chiều không?” Tôi đờ người ra, cô bạn nói chính lí do tôi muốn tránh. Tôi không muốn nói thêm gì, tập trung nhìn vào điểm đèn hiệu màu đỏ nhấp nháy đằng xa.

“Tớ là người luôn sống theo lựa chọn của bố mẹ”, Hải Lam bắt đầu nói, ngón tay cô vuốt khẽ vào nhau, vẻ như cô không để ý. “Nhưng đến một thời điểm, tớ nhận ra mình không biết mơ ước cái gì cả. Mọi sở thích cứ dần chìm xuống. Bí thư, lớp trưởng, những chức vụ chỉ để gánh trách nhiệm, tớ nhiều lúc cảm thấy mình thật mờ nhạt, đến cả điều viển vông để tin vào tớ cũng không có. Tớ thích thần thoại Hy Lạp là vì thế, vì các vị thần không phải ai cũng tốt đẹp, và ai cũng có những ích kỉ riêng. Nên những thứ toàn vẹn như cổ tích không bao giờ xuất hiện.”

“Có chứ”, tôi hít một hơi dài, lên tiếng. “Cậu biết Perseus và Andromeda?” Hải Lam gật đầu. Tôi đưa cô bạn bảng theo dõi sao của tuần này, chỉ tay về hướng Đông Bắc. “Perseus là con của Zeus, mẹ cũng là công chúa nhưng không có thân phận hoàng tử, trên đường đánh Medusa về qua Ethiopia…”

“Nắm tay cô ấy đi.” Trong đầu tôi như ra lệnh. Đây là việc tôi phải làm. Để Hải Lam biết tôi mong cô bạn cứ ngồi lại bên tôi thế này mãi. Như Andromeda ở cạnh Perseus. Nếu không phải lúc này, sẽ không còn khi nào cả.

“Ừ, tớ biết.” Hải Lam tiếp lời như một người dẫn truyện thực thụ. “Và gặp công chúa Andromeda đang bị trói vào tảng đá để dâng cho quái vật Cetus, vì hoàng hậu Cassiopeia đã nói rằng nhan sắc mình còn xinh hơn những tiên nữ Nereids, và không chịu rút lại lời của mình, nên cha của các tiên nữa là Poseidon đã nổi giận đòi nhấn chìm cả vương quốc. Perseus đem lòng yêu Andromeda, và cứu nàng. Nhưng lúc đó Andromeda đã hứa hôn với người khác, và cả vua lẫn hoàng hậu đều phản đối…”

“Nhưng Andromeda vẫn đi theo Perseus đấy thôi”, tôi khẳng định. “Athena còn để họ thành những vì sao nữa, và vẫn ở cạnh vua và hoàng hậu. Cậu nghĩ cổ tích còn thật đến thế nào nữa khi những vì sao mang tên họ nằm cạnh nhau trên bầu trời?” Hải Lam giữ chặt tờ giấy bản đồ trong tay, nhìn lên bầu trời để biết vị trí chính xác của sao, khóe miệng giãn dần ra nhẹ nhõm. Giá chúng tôi đã luôn nói chuyện thân thiết như thế này.

“Nắm tay cô ấy đi.” Trong đầu tôi như ra lệnh. Đây là việc tôi phải làm. Để Hải Lam biết tôi mong cô bạn cứ ngồi lại bên tôi thế này mãi. Như Andromeda ở cạnh Perseus. Nếu không phải lúc này, sẽ không còn khi nào cả.

Đột nhiên đèn sáng, tiếng chân bước lên vọng lại từ xa. Tôi nhìn thấy Quân. Tôi nhìn thấy câu chữ cậu nói về buổi tối hai người, như cơn bão cuốn lấy từng mảnh vỡ trong tôi trôi dạt vào bờ hiện thực. Tôi đứng bật dậy, và đi xuống ở cầu thang đối diện. Chạy trốn như một đứa hèn nhát. Trong khoảnh khắc, dù không nhìn Hải Lam, tôi mơ hồ tưởng như cô đã đưa tay ra níu tôi lại.

Tôi đứng bên thành tàu, ngước lên ánh sáng từ tầng trên. Rồi nhìn những ngôi sao phía xa. Chuyện cổ tích tôi dựng lên cho cô gái tôi thích, là một lời nói dối.

Năm đó tôi 17 tuổi.

11.

Buổi họp lớp ồn ào.

Hải Lam xuất hiện muộn, nhưng tôi nhận ra cô ấy ngay. Tóc vẫn dài như thế, đã được uốn những lọn nhỏ và nhuộm màu nâu nhạt. Khuôn mặt cảm giác như nhỏ đi. Cái tên lớp trưởng vẫn được nhắc đâu đó, và ai cũng biết cô thành đại diện thương thảo bản quyền của một nhà xuất bản sách ngoại văn lớn. Cô ấy đưa mắt nhìn quanh, và dừng lại chỗ tôi. Tôi biết Hải Lam nhìn tôi, và nhận ra tôi. Tôi biết cô ấy đang tiến gần chỗ tôi. Một cách rõ ràng.

Bữa ăn xã giao. Nửa thân mật nửa xa lạ. Ai cũng có điều để ngạc nhiên. Thi thoảng vài người lớn tiếng trêu Hải Lam về lời tự thú giấu mặt trên FB. Hải Lam chỉ cười, và nhìn tôi qua thành ly trong veo khi uống. Tôi biết cô ấy biết.

“Tại sao cậu lại nói dối khi đó?” Tôi biết cô sẽ đến, tôi biết cô sẽ đến và tìm thấy tôi, nhưng dù mong chờ thế nào, dù có biết trước là thế đi chăng nữa, mạch máu trong tôi vẫn run những nhịp bất thường khi giọng nói ấy vang lên. Tôi quay lại, nhìn Hải Lam và cười nhẹ. Vậy là cô ấy biết cả rồi.

Perseus là chòm sao mùa thu, Andromeda chỉ xuất hiện vào mùa đông. Perseus nằm trên dải Ngân hà. Andromeda là chòm sao duy nhất nhìn thấy từ thiên hà Andromeda. Hai chòm sao chỉ nhìn thấy ở cạnh nhau vào khoảng giao mùa ngắn ngủi trong năm. Tôi biết rõ điều đó. Hải Lam ngồi xuống cạnh tôi, khi mọi người bắt đầu lục tục ra về. Thật kì lạ, bao nhiêu thời gian đã trôi qua, vậy mà giờ như cơn gió trôi qua ngón tay, chỉ còn cảm giác bình yên vô hình đọng lại.

Hải Lam nhìn tôi như chờ đợi một câu trả lời. Nhìn lên bầu trời, tôi nhận ra đã bỏ quên những ngôi sao của mình quá lâu, giờ thì cô ấy đã đến, ấm áp hơn bất cứ ánh sáng nào trong đêm tôi từng biết. Tôi vươn ra nắm lấy bàn tay ấy, bàn tay nhỏ nằm yên vị trong tay tôi. Có lẽ Quân biết. Có lẽ mọi thứ trước giờ vẫn vậy, chúng ta chỉ còn việc chắc chắn nó nữa thôi.

Hải Lam, cậu có muốn nghe một câu chuyện cổ tích không?

 

Zenda

 

Không bao giờ thấp hơn mức tuyệt vời

Hẳn bạn đã từng nghe hoặc đọc thấy câu nói “Những thứ tuyệt vời nhất trong cuộc sống không phải là “thứ”, tức không phải là vật chất. Điều này đã được chứng minh rất rõ ràng bởi cô gái trẻ Andrea Jaeger.

Ở tuổi 14, Andrea lần đầu tiên được chơi cho một giải tennis chuyên nghiệp. Năm 15 tuổi, cô trở thành vận động viên trẻ nhất từng được lựa chọn làm đấu thủ “hạt giống” ở giải Wimbledon – và kỷ lục đó được cô giữ trong 10 năm. Cô cứ chơi và thắng, thắng và thắng tiếp, cho đến khi 18 tuổi, thì cô vào đến những trận cuối cùng của Wimbledon. Mọi chuyện tưởng như rất tốt đẹp, nhưng rồi ở tuổi 19, một chấn thương vai đã kết thúc sự nghiệp của Andrea.

Cơ thể cô bị chấn thương, nhưng tinh thần thì không. Andrea Jaeger không thể thực hiện những cú giao bóng trên sân để giành chiến thắng và tặng cho khán giả mê tennis những trận đấu mạnh mẽ, nhưng cô lại tặng rất nhiều điều khác cho xã hội. Cô dành thời gian và tiền bạc của mình để đem hy vọng và niềm vui tới cho những em nhỏ bị bệnh ung thư và những căn bệnh nguy hiểm khác. Cô tự quản lý tổ chức từ thiện của mình, toàn thời gian, suốt năm, và không được trả công.

tuyetvoi2

Nếu bạn nhớ những gì là thực sự quan trọng nhất trong cuộc sống của mình, và cố gắng theo đuổi điều đó, thì cuộc sống mà bạn tạo dựng được sẽ không bao giờ thấp hơn mức “tuyệt vời”…

“Khi chơi trong những giải chuyên nghiệp, bạn rất dễ dàng bị làm hư” – Andrea nói – “Những chiếc ô tô sang trọng, những khách sạn năm sao, và tất cả mọi người vỗ tay, reo hò khi bạn đánh một cú đẹp. Bạn rất dễ quên đi rằng điều gì là thực sự quan trọng trong cuộc sống của mình”.

Andrea cũng từng quên rất nhiều. Cô nói rằng khi mới bị chấn thương, cô trở nên rất đau khổ, bởi cô nghĩ rằng cuộc đời mình thế là cũng… chấm hết. Nhưng rồi cô nghĩ đến những gì mình thường ước mơ được làm từ trước khi chơi tennis chuyên nghiệp. Và điều cô bắt đầu quên đi chính là… chấn thương của mình.

Cuộc sống của Andrea là một ví dụ cho những điều có thể xảy ra khi chúng ta tập trung vào “điều gì là quan trọng trong cuộc sống”. Có người nói rằng “lý do chính cho thất bại và sự thiếu hạnh phúc là đánh đổi những điều mình mong muốn nhất lấy những điều mình chỉ mong muốn nhất thời ở hiện tại”. Điều Andrea mong muốn nhất trong cuộc sống là được giúp đỡ mọi người – cô đã từng vui thích với công việc đó từ trước khi tập chơi tennis. Và cô ấy đã hạnh phúc, đã hài lòng với cuộc sống vì thực hiện được mục đích của đời mình.

Nếu bạn nhớ những gì là thực sự quan trọng nhất trong cuộc sống của mình, và cố gắng theo đuổi điều đó, thì cuộc sống mà bạn tạo dựng được sẽ không bao giờ thấp hơn mức “tuyệt vời”.

 

Steve Goodier

Thục Hân (dịch)

Đừng bao giờ quên rằng có ai đó yêu bạn

Vào đúng khoảnh khắc đó, tôi đã nghĩ: “Mình sẽ không bao giờ quên được điều này!”.

Nhưng rồi tôi đã quên.

Có một bài hát cũ, hình như từ những năm 1970, mà ngày trước bố tôi hay bật. Trong đó có câu: “Xin hãy nhớ những gì tôi bảo bạn quên đi”.

Khi nghe thấy câu này trong bài hát, tôi tự hỏi có phải là một lời nhắc nhở tôi phải nhớ thật nhiều điều không. Hàng ngàn hình ảnh của những cái nắm tay, những lời chào, những lần tạm biệt, và cả những khoảnh khắc hạnh phúc ào vào tâm trí tôi.

Mỗi việc đó, vào đúng khoảnh khắc mà chúng xảy ra, đều rất quan trọng đến mức tôi đã nghĩ chắc chắn rằng: “Mình sẽ không bao giờ quên việc này”.

Nhưng rồi tôi đã quên.

“Mình sẽ không bao giờ quên việc này” – Nhưng tôi đã quên.

Khi bà tôi mất, tôi nhớ rằng mình nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, muốn khắc vào trí nhớ của mình thời điểm chính xác mà bà tôi ra đi.

Bây giờ tôi không thể nhớ được rõ. Tôi biết là bà đã mất thế nào, nhưng tôi nhớ nhiều hơn đến việc bà đã sống thế nào.

Khi người yêu đầu tiên của tôi quyết định chia tay, tôi đã tin rằng tôi sẽ không bao giờ quên được cái ngày tháng đó. Cô ấy đưa cho tôi một tấm thiệp. Tay tôi run lên khi mở nó ra. Cô ấy có đề ngày tháng.

“Mình sẽ không bao giờ quên việc này”.

Nhưng tôi đã quên.

Tôi cũng tin rằng tôi sẽ luôn nhớ kỹ những ngày điều trị định kỳ của mẹ tôi. Có nhiều lần điều trị đến mức bây giờ tất cả chỉ còn là những đoạn phim mờ mờ. Việc mẹ tôi khỏi bệnh đã giúp tôi quên.

Với chiếc áo ướt đẫm nước mắt và bàn tay đầy máu, tôi biết tôi sẽ không bao giờ quên chính xác cái ngày mà tôi tình cờ gặp một tai nạn ô tô.

Nhìn thấy anh thanh niên bị nạn, tôi đã sợ hãi đến mức tôi nghĩ mình sẽ bị ám ảnh mãi mãi. Tôi nhớ mình đã vội vàng lấy chiếc áo trong ba-lô ra khoác lên người anh ấy, và đứng dưới mưa để nhìn theo mãi khi xe cấp cứu chở anh ấy đi.

“Mình sẽ không bao giờ quên ngày này”.

Hôm nay, bằng cách nào tôi cũng không thể nhớ được ngày đó là ngày nào.

Và bây giờ, tôi nghĩ tôi muốn chuyển thông điệp này đến bạn.

Sẽ dễ dàng nếu tôi coi tính hay quên này là do sự bận rộn, do tuổi tác… Bởi vì ai cũng quên nhiều thứ. Nhưng tôi nghĩ không phải thế.

Tôi tin rằng cuộc sống tràn đầy những “khoảnh khắc không thể quên”. Rất nhiều, thực tế là vậy, đến mức dù não bạn có khả năng chứa tất cả chúng, nhưng bạn sẽ không nhớ được từng chi tiết của từng khoảnh khắc.

Đó là lý do mà dù ngày hôm nay bạn đang đối diện với nỗi đau hay bi kịch nào, vào đúng khoảnh khắc này, thì cũng sẽ vẫn có những ngày phía trước sẽ dũa tròn những gờ sắc, sẽ làm nhạt đi những lời nói tổn thương, sẽ làm dịu âm thanh của những cuộc tranh luận hay những mất mát của bạn.

Sẽ có những ngày phía trước, khi ánh nắng sẽ làm tuyết tan đi và những nỗi đau cũng trôi đi.

Sẽ có những khoảnh khắc phía trước, khi những điều nhỏ bé nhất cũng sẽ “đổ đầy” niềm vui vào tâm trí bạn, dần dần đem đến sự bình tĩnh và yên ổn, dù rằng có thể sẽ không bao giờ hoàn toàn thay thế những hình ảnh cũ.

“Sẽ có những khoảnh khắc phía trước, khi những điều nhỏ bé nhất cũng sẽ “đổ đầy” niềm vui vào tâm trí bạn, dần dần đem đến sự bình tĩnh và yên ổn, dù rằng có thể sẽ không bao giờ hoàn toàn thay thế những hình ảnh cũ”

Bạn sẽ biết sự yêu thương dịu dàng của một người bạn. Những lời nói ấm áp, chân thành bởi một người lạ, người nhìn thấy nỗi buồn của bạn và tặng bạn một nụ cười, một cái chạm tay, hoặc họ sẽ nói: “Tôi sẽ nghĩ đến bạn”.

Đúng, cuộc sống là thế, nên có thể sẽ còn rất nhiều sự kiện khiến bạn bị tổn thương, vào khoảnh khắc này bạn chưa thể tưởng tượng ra, và sẽ khiến cho những gì bạn phải đối diện ngày hôm nay vẫn… chẳng là gì cả. Và bạn sẽ nói: “Mình sẽ không bao giờ quên được điều này”.

Nhưng cuộc sống cũng như đại dương. Một số con sóng sẽ hất bạn ngã, một số lại sẽ đẩy bạn vào bờ an toàn. Những con sóng khác lại sẽ nâng bạn lên đủ cao để bạn nhìn thấy rằng mình không đơn độc. Phía chân trời càng có nhiều con thuyền, thì càng có nhiều người đang đi cùng hành trình với bạn.

Tôi rất tiếc vì những nỗi đau mà bạn nghĩ bạn sẽ không bao giờ quên.

Tôi rất tiếc vì những mất mát mà bạn có thể đang gặp phải.

Tôi rất tiếc vì những sợ hãi đang xâm chiếm bạn.

Nhưng cuộc sống có rất nhiều điều tuyệt vời. Những đỉnh cao sẽ thay thế cho những đáy dốc và niềm vui sẽ rửa sạch những nỗi buồn.

Và khi một ngày của bạn tràn ngập hạnh phúc và sự ấm áp, bạn biết rằng không chỉ những mong muốn của bạn được trả lời, mà đó cũng là mong muốn của nhiều người khác – những người yêu thương bạn – được trả lời…

…Vậy có một điều bạn đừng bao giờ quên: rằng luôn có người thương yêu bạn.

 

 

Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Gần và rất gần

(hay câu chuyện về Cầu vồng và Mặt trời với một cô bé 16)

 

Kết thúc một ngày, như bao ngày khác. Nhưng hôm nay thì không ổn chút nào. Mệt. Tâm trạng không vui. Rất Gần (tên nó đặt cho một người mà nó chẳng biết một tí nào về người ta cả, à, biết số di động) tự nhiên nhắn tin cho nó: “Sắp thi rồi, tập trung vào học hành nha! Mình sẽ biến mất một thời gian. Hẹn ngày gặp lại cậu!”

Như mọi khi á, nhận được tin nhắn của Rất gần, Nguyên đã mủm mỉm, sung sướng, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng từng… ký tự, nhưng lần này thì không. Không chỉ vì nội dung “từ nay biến mất”, mà cái chính là vì cảm giác của người bị bỏ rơi, luôn đứng ở vị trí kẻ bị động mà từ khi quen Rất gần, Nguyên cũng ngẫu nhiên tự đặt mình vào. Nguyên không biết Rất Gần là ai, không biết nhà, tên, lớp… Trong khi, dường như Rất Gần biết khá nhiều về Nguyên, có thể quan sát Nguyên từ nhiều nơi, nhiều lúc.

Cảm giác ban đầu có “fan” thật thích thú, nhưng cứ ở vai trò bị động như thế này, nó thấy buồn và ức chế lắm. Nguyên nói dối mẹ là đã ăn cơm từ chiều, rồi nó lao vào phòng. Ngủ, không quan tâm rằng mai còn một bài kiểm tra Sử 1 tiết. Tất nhiên, trong đầu một con nhóc chuyên Toán, lúc này làm gì có tí chữ Sử nào. Kệ…….

Đúng là giấc ngủ là liều thuốc hữu hiệu nhất đối với Nguyên, bởi nó đã biến một Nguyên cáu kỉnh của ngày hôm qua thành một…. con nhóc bình thường… có lẽ là bình thường như bao người khác.

Hằng ngày, nó chỉ mong chạy qua được cái cổng trường trước khi trống đánh, để rồi mấy cô cờ đỏ giáo viên cứ đứng nhìn mà chép miệng: “Thể nào cũng có ngày đi học muộn…” Nhưng hôm nay thì khác, Nguyên đến trường sớm hơn mọi ngày, nó không vào luôn mà đứng lại trước cổng trường một lúc thật lâu. Nó sắp phải xa nơi này….

Như một thói quen, cứ đi đến giữa sân trường nó lại ngước lên nhìn… lan can tầng 3 để xem có ai đang… nhìn nó không. Và để sau đó tự cốc đầu mình bởi chẳng có ai ngoài đấy cả, mà nếu có thì cũng không nhìn nó! Cũng chẳng biết từ bao giờ Nguyên có cái thói quen kì cục ấy nữa, có lẽ là từ khi Rất Gần nói là nhìn thấy nó khi đứng trên lan can tầng 3. Nghĩ đến đây, những mẩu tin nhắn của một người lạ, nhưng rất gần nó lại ùa về. Hơn bao giờ hết, bản tính hiếu thắng của con bé lại trỗi dậy, kèm theo sự xấu hổ cho chính mình. Nguyên đã từng mạnh mồm tuyên bố với Rất Gần: “Tớ sẽ tìm cậu bằng được…”, vậy mà…

ratgan2

“Nguyên thích gió, thích cái cảm giác khi từng ngọn gió mơn man da thịt, khi gió luồn sâu vào từng lọn tóc và nhất là khi gió cuốn bay cái nỗi buồn vu vơ chẳng bao giờ có tên của nó đi”

Nguyên dừng suy nghĩ, nó là một đứa dễ dàng điều chỉnh được cảm xúc của mình. Nó không bước tiếp lên lớp mà chuyển hướng sang phía dãy nhà Hiệu bộ, leo lên tầng 4, chui vào cái hành lang sát phòng thực hành Tin cuối cùng, gần với mái lớp nó. Nơi đây như là bí mật riêng của nó, cứ khi nào buồn, hay chán nản hay đơn giản vì không muốn ai nhìn thấy cái vẻ mặt không tươi tỉnh của nó, Nguyên lại tìm đến đây. Trên này lúc nào cũng có gió, hơn nữa, gió còn rất mạnh, Nguyên thích gió, thích cái cảm giác khi từng ngọn gió mơn man da thịt, khi gió luồn sâu vào từng lọn tóc và nhất là khi gió cuốn bay cái nỗi buồn vu vơ chẳng bao giờ có tên của nó đi.

Nhưng hôm nay thì khác, nó còn có 1 bài kiểm tra Sử 1 tiết. Nó không cho phép mình suy nghĩ nhiều nữa, nó lại đâm đầu vào học, mặc dù phải học cái môn mình không thích tí nào, mặc dù phải học vẹt…

Gần sát giờ vào lớp, Nguyên cũng đã nhét được hết đống Sử dài loằng ngoằng vào đầu… Haizz, đứng dậy, vươn vai cái nhỉ??? Thế là nó đứng dậy, hoa chân múa tay, vặn mình,…nói chung là đủ mọi thể loại, đủ mọi động tác, tự nhiên như ở nhà (cũng đúng thôi, bởi đây là cái thiên đường của riêng nó mà, với lại, làm gì có ai… hâm mà leo lên đây cơ chứ!)

– Mày làm gì ở đây thế?

Nguyên dừng ngay mọi động tác (tất nhiên), phải mất 3s, cái đầu của nó mới nhận được thông tin là có đứa đang nhìn nó với ánh mắt… khó hiểu . Nhưng rồi thì nó cũng… nặn ra một câu để nói với thằng bạn thân cùng bàn:

– Ờ thì… trời nóng nên ra đây… hóng mát. Mà mày làm gì ở đây thế?- Giờ thì Nguyên đã đủ tỉnh táo để chất vấn “hàng xóm” như mọi ngày 2 đứa vẫn chạnh chọe.

– Tao đi tìm mày. Thấy mày đến rõ sớm mà mãi chẳng thấy mặt mũi đâu nên tao đi tìm… – Tên “hàng xóm” nói 1 cách thản nhiên như đúng rồi.

Lại một lần nữa trong… khoảng 5 phút, Tùng làm Nguyên ngạc nhiên…. Có bao giờ nó quan tâm đến mình thế này đâu cơ chứ!

– Tao có phải trẻ con đâu mà mày phải đi tìm. Chẳng nhẽ tao lại có thể… lạc giữa… trường học được à?

– Mày đang có tâm sự gì à? Kể cho “hàng xóm” nghe đi.

– Hôm nay mày ăn nhầm… thuốc súng à? Mới sáng ra đã ăn nói linh tinh. Thôi, tao xuống đây. Sắp đến giờ vào lớp rồi đấy. Mày thích thì cứ ở đấy mà hóng gió… rồi tí nữa thì ở trong sổ đầu bài mà hóng luôn thể.- Nói rồi Nguyên đi thẳng, để mặc thằng “hàng xóm” vẫn đứng tần ngần ở đấy.

ratgan3

“Nguyên hay nói là sẽ bỏ tính tò mò đi, không hiếu thắng nữa, nhưng Tùng biết, trong thâm tâm, Nguyên vẫn rất, rất muốn biết Rất Gần là ai lắm”

Nguyên luôn thế, luôn tìm cách che đậy tâm trạng của mình, luôn tỏ ra mình luôn mạnh mẽ, luôn thể hiện rằng mình không phải là một con nhóc yếu đuối.

Hai tiết đầu là 2 tiết Toán, tiết 3 kiểm tra Sử nên Tùng không (dám) nói với Nguyên câu nào cả. Đến giờ ra chơi hết tiết 3, Nguyên ra lan can tầng 3 đứng, tất nhiên Tùng cũng ra… trông chừng.

–  Sao hôm qua mày hẹn tao online để ném cho tao mấy cái đề Toán mà không thấy mặt mày đâu hả? – Tùng lên tiếng bắt chuyện trước.

– Ờ, hôm qua tao mệt nên đi ngủ sớm. Xin lỗi, để chiều về tao gửi cho.- Nguyên nói mà không nhìn thằng bạn lấy một cái. Nó sợ nhất là bị Tùng lo lắng hay thương hại.

– Biết ngay mà, chết vì ngủ. Ngủ cả đêm nên sáng phải đến sớm để học Sử đúng không?

– Mày biết rồi còn giả vờ hỏi. Mà sao mày biết tao ở trên đó? – Cái tính tò mò của Nguyên lại nổi lên.

– Tao biết từ lâu rồi. Chơi với nhau lâu thế mà mày nghĩ qua mặt được tao sao?

Cả hai im lặng. Phải, Nguyên với Tùng chơi với nhau từ hồi lớp 6 cho đến tận bây giờ, cũng quá đủ để hiểu hết về nhau…

– Ê, có thằng nào đang nhìn mày kìa! – Tùng bất ngờ đổi chủ đề.

– Thôi, mày đừng trêu tao nữa… Có lẽ tên đó cũng chỉ muốn trêu đùa tao thôi. À không, tao không phải là một con nhóc dễ bị mang ra để trêu đùa. Có lẽ… nó thừa tiền!

Tùng là đứa đuy nhất biết chuyện của Nguyên với một tên lạ mặt nào đó mà Nguyên hay gọi là Rất Gần, bởi tên đó hay nói với Nguyên là nó ở rất gần Nguyên… Nguyên hay nói là sẽ bỏ tính tò mò đi, không hiếu thắng nữa, nhưng Tùng biết, trong thâm tâm, Nguyên vẫn rất, rất muốn biết Rất Gần là ai lắm.

Tùng còn nhớ Nguyên đã từng tuyên bố là sẽ cười nhiều hơn chỉ bởi vì Rất Gần đã từng nói là thích nụ cười của Nguyên. Tùng nghĩ Nguyên coi Rất Gần như một người đặc biệt lắm bởi tên đó có thể khiến Nguyên thay đổi khá nhiều, Nguyên đã phá lệ, hát cho một mình tên đó nghe, mặc dù chỉ là qua điện thoại thôi nhưng cũng đủ khiến Tùng ghen tị.

– Mày thấy tên đó thế nào? Nếu “cảm” rồi thì tao sẽ giúp. Biết đâu lại có một cái “happy ending” giống tao với em Giang thì sao?

ratgan4

“Nhưng ánh sáng mặt trời luôn luôn bên ta, như những người thân luôn luôn bên Nguyên, luôn sẻ chia mọi niềm vui, nỗi buồn với nó, còn cầu vồng chỉ như một phần điểm tô thêm sắc màu cho cuộc sống của nó, có cũng được mà không có cũng … chẳng sao…”

– Không, tao nghĩ tao sẽ không “cảm” một người chỉ vì mỗi… số điện thoại đâu! Mày ơi, mày có biết nhiều lúc tao ghen tị với bọn mày nhiều lắm không? Nhưng giờ thì tao không ghen tị nữa bởi tao cũng hạnh phúc, hạnh phúc vì có một thằng bạn thân là mày…

Nói rồi, Nguyên quay sang cười với Tùng một cái thật tươi, sao cho có bao nhiêu răng khoe hết ra. Đây là một quy ước của bọn nó từ lâu lắm rồi. Khi một trong hai đứa không muốn tiếp tục đề tài đang nói nữa thì một nụ cười như thế sẽ được hiểu là: “câu chuyện đến đây là hết!”. Có lẽ cũng chính nhờ quy ước này, nhờ sự tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau của 2 đứa mà bọn nó có thể làm bạn thân lâu đến thế.

Ngay lúc này, Nguyên thấy mình thật ngốc. Ngốc vì cứ mãi ngóng trông tin tức từ một người lạ, có thể nói là đang…trêu đùa mình. Ngốc vì cứ tìm kiếm một người mà không nhận ra sự quan tâm của những người thân ngay bên cạnh mình, không nhận ra họ lo lắng cho mình đến nhường nào…

Rất Gần đã hẹn gặp Nguyên vào một ngày nhiều nắng, khi mà mọi việc thi cử đã xong xuôi. Nguyên nhắn lại thật nhanh: “Nhất trí nhé” kèm theo icon cười thật tươi. Thật sự, lúc này nó thấy nhẹ nhõm lắm. Có lẽ, khi đó, Rất Gần và Nguyên có thể trở thành những người bạn, hay gì khác nữa nó cũng không cần biết. Còn bạn thân ư? Nguyên nghĩ là không, bởi nó đã có một thằng bạn thân quá tuyệt vời là Tùng rồi…

Nguyên chợt nhận ra, Tùng và những người thân sống quanh mình như ánh sáng mặt trời. Còn Rất Gần thì chỉ như cầu vồng bảy sắc. Ánh sáng mặt trời không rực rỡ, không khiến con người ta luôn phải ngước nhìn như khi thấy cầu vồng. Nhưng ánh sáng mặt trời luôn luôn bên ta, như những người thân luôn luôn bên Nguyên, luôn sẻ chia mọi niềm vui, nỗi buồn với nó, còn cầu vồng chỉ như một phần điểm tô thêm sắc màu cho cuộc sống của nó, có cũng được mà không có cũng … chẳng sao…

 

IAMMAI

Truyện ngắn: Cơn mưa tháng ba

Dedicated to V.A
Take care, brother.

 

Vào những ngày cuối tháng Ba, tôi nhận ra thời tiết ẩm ướt cuối cùng cũng kéo theo tâm trạng vốn đã đao đụt của tôi trở nên ngày càng thậm tệ. Cửa hàng bánh ngọt nơi tôi làm thêm bỗng trở nên đông đúc. Có lẽ không phải vì bánh ở đây đột nhiên trở nên ngon hơn, mà bởi ai cũng muốn kiếm cho mình một mảnh ngọt ngào trong không khí lạnh lẽo bủa vây. Cố nở những nụ cười không có thật suốt một ngày dài, kết cục khi cánh cửa đóng lại cùng tấm biển Closed treo hờ hững trên tay cầm, tôi ngồi bệt xuống một góc phía sau quầy thu ngân. Hai tay bó vào đầu gối, tôi gục mặt xuống bật khóc rưng rức, thấy trái tim mình vỡ tan tành như chiếc lọ sứ rơi từ tủ bếp mà chẳng ai kịp bắt, từng mảnh nhọn nằm chơ vơ dưới sàn gạch lạnh buốt.

Đó là tuần thứ ba sau khi bố tôi mất.

“Hai tay bó vào đầu gối, tôi gục mặt xuống bật khóc rưng rức, thấy trái tim mình vỡ tan tành như chiếc lọ sứ rơi từ tủ bếp mà chẳng ai kịp bắt, từng mảnh nhọn nằm chơ vơ dưới sàn gạch lạnh buốt…”

* * *

Căn bệnh ung thư được dự đoán sớm rằng sẽ không qua khỏi của bố tôi khiến cho mọi thứ dễ dàng hơn đôi chút, hoặc đơn giản chỉ là giống như một vụ cắt điện đã được báo trước. Mọi người có thời gian chuẩn bị cảm xúc cho một điều không còn là đột ngột. Tất nhiên, khi đèn phụt tắt, thứ gì đó giống như hụt hẫng vẫn xâm chiếm lấy từng góc nhỏ thừa thãi trong trái tim, lan dần rồi lan dần ra nữa, ngập tràn và để lại duy nhất bóng tối, trước khi bỏ đi nhanh như lúc nó đến. Một con người khác của tôi, từ lúc nào đó, đã quỵ gối xuống, co lại như cô bé bán diêm, câm lặng làm những hành động vô nghĩa để níu kéo chút ký ức mơ hồ còn sót lại. Nhưng, đó là một bản sao khác, còn cái con người của tôi khi đó chỉ có thể đứng lặng yên, nuốt những gì đáng ra chảy từ khoé mắt vào tim. Không phải vì tôi không muốn khóc, mà bởi tôi là bờ vai duy nhất để mẹ có thể tựa vào khi đó. Tôi mà ngã, chắc chắn mẹ sẽ ngã theo.

Chỉ ba ngày là mọi việc cần thiết đã được giải quyết ổn thỏa, thêm bốn ngày nữa để dọn dẹp những tàn dư sau một sự ra đi. Ngay tuần sau đó, tôi trở lại trường, quay lại công việc làm thêm quen thuộc, đi mua thật nhiều sách, uống nhiều nước, phóng sang Bát Tràng mỗi khi rảnh, nặn những bức tượng méo mó chẳng ra hình thù gì, chỉ để bàn tay có gì đó nắm lấy. Làm cho chính mình bận rộn là cách duy nhất khiến tôi không gục xuống và rơi vào bản ngã tưởng tượng kia, thứ đã không đứng lên nổi từ hôm bố mất.

Nhưng những điều đó không giúp ích được lâu, khi ôm lấy đầu gối và khóc nức nở đằng sau quầy thu ngân vào ngày hôm đó, tôi thấy mình thật đáng thương biết bao – giống như con rối bị tuột mất những chiếc dây từ người nghệ sĩ điều khiển nó – nằm im trên sàn diễn. An ôm những hộp bánh cất vào tủ kính, đóng chiếc máy tính tiền vẫn đang bỏ ngỏ lại, nhìn tôi thở dài:

– Đi ăn gì đó không?

Tôi không trả lời, hai tay run lên lẩy bẩy như người bị sốt rét, nước mắt thấm đẫm chiếc quần vải, tôi không biết mình trông tội nghiệp hay đáng sợ nữa. An ngồi xuống cạnh tôi, có lẽ cậu cũng chẳng biết nói gì để an ủi một người đã lột hết lớp vỏ bảo vệ ra từ khi nào.

– Xin lỗi – tôi thì thầm, tự nghe thấy giọng nói mình đang vỡ ra.

– Vì sao?

– Mình cũng không biết. Chắc vì đã để cậu thấy mình khóc.

– Ai chẳng phải khóc. Nhưng rồi, dẫu có khóc mãi hôm nay, ngày mai chúng ta vẫn phải đứng lên.

– Mình phải làm gì? Có vẻ như mình không chịu được nữa rồi.

An nhìn mái tóc đang bết lại trên trán tôi một cách tư lự, ánh mắt ẩn chứa sự cảm thông. Tiếng ồn ào ngoài phố dường như đã vãn đi. Tấm vải bạt quảng cáo trước cửa hơi nghiêng đi trước cơn gió mạnh, hắt vào ánh sáng mờ mờ từ những chiếc đèn đường vàng vọt. Có thể, đêm nay sẽ mưa, sau những ngày dài dồn nén. Một chút, rồi An nói:

– Thực tế, về mặt cảm xúc, mình không biết cậu nên làm gì. Chúng ta đã chơi với nhau quá lâu để có thể nói những câu an ủi sáo rỗng… Nhưng về mặt thể chất, mình biết cách để cậu không run nữa.

Tôi nhìn xuống đôi tay mình, chợt nhận ra nó vẫn rung lên không ngừng, tựa như một chiếc điện thoại kiên nhẫn chờ người bắt máy.

– Ngồi yên ở đây, chờ mình dọn nốt cửa hàng. Rồi chúng ta ra công viên – An nói.

– Làm gì ở đó?

– Chạy bộ.

Chúng tôi chạy cạnh nhau trong công viên, chẳng nói câu gì. Đôi giày bệt vốn chỉ thích hợp để di chuyển tại cửa hàng, thúc vào những đầu ngón chân tôi đau nhói. Cơn gió mát lạnh thổi lên từ mặt hồ yên ả, không gợi chút suy tư. Có lẽ khi mồ hôi  chảy ra thành từng dòng ngay trong thời tiết ẩm ướt lại khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn, giống như một hình thức khóc không thành tiếng, tôi đẩy một thứ nước hữu hình ra khỏi cơ thể. Tôi cứ chạy hết sức, mặc cho những khớp ở chân nhức nhối, thả mình vào một vòng tròn không có đích mơ hồ để tìm cảm giác bình tĩnh. Tay tôi đã hết run thật. Một lúc lâu sau, khi ngồi xuống một ghế đá bên lề đường, tôi thở mạnh, như muốn hắt ra những vương vấn trong lòng.

– Khá hơn không? – An hỏi, đưa tôi chai nước lấy ra từ ba lô.

Tôi gật đầu, uống một ngụm rồi đưa lại cho cậu. Hai đứa lại im lặng một lúc lâu, ngắm những người qua lại trước mặt. Một người đàn ông trong bộ đồ thể thao chạy nhanh qua trước mặt, chú chó to bám theo phía sau hối hả. Nó chợt dừng lại, nhìn tôi chăm chú, hếch chiếc mũi lên như muốn đánh dấu vị trí của đường đua, của buổi tối yên ả. Sau phút lỡ nhịp, con chó lại kiên nhẫn vòng qua những người trước mặt đuổi theo người chủ, tạo thành những chiếc bóng cuốn vào nhau trong không gian tĩnh mịch.

– Mình có hai đứa bạn. Bố mẹ đều li dị.

An chợt nói, rồi cậu ngừng lại, như ngẫm nghĩ để tìm lời lẽ phù hợp. Những ngón tay gầy của An đan vào nhau, nửa bình thản nửa bối rối.

– Đại loại là chúng nó tự dưng chơi với nhau. Chơi một đợt rồi thì mới biết là bố mẹ cả hai đều chia tay từ khi chúng nó còn nhỏ. Cậu hiểu cái kiểu đó rồi đấy… Chả hiểu sao nhỉ? Cái này như một lực hút, những người có hoàn cảnh giống nhau, không hiểu sao cứ tự bị hút vào cuộc đời nhau một cách vô thức.

– Lúc mẹ cậu mất, cậu làm gì? – thấy An không nói gì thêm, tôi hỏi, mắt vẫn nhìn về phía trước.

– Mình cũng chả nhớ, khi đó nói chung là chưa có khái niệm gì nhiều về mọi thứ, nên chỉ nhớ là buồn, nhưng không nhớ làm gì để hết buồn. Có lẽ cũng chẳng làm gì. Nỗi buồn cứ thế biến mất thôi.

“Cậu biết đấy, những thứ như thế này cứ xảy ra, bất chấp chúng ta cảm thấy thế nào, muốn thế nào. Mình đọc ở đâu đó có người nói rằng hạnh phúc làm chúng ta nhỏ lại, chỉ có nỗi đau và mất mát mới khiến chúng ta lớn lên”

– Khi đó, cậu mấy tuổi nhỉ?

– Mười hai. Cậu biết đấy, lúc mười hai tuổi, chúng ta không suy nghĩ sâu xa về chuyện gì. Cứ sống thôi. Đến trường, đi chơi điện tử, đá bóng, rồi về nhà. Con gái thì đi ăn chè, đi mua sổ, mua thiếp.  Nói chung làm những việc vô bổ, nhưng vui. Loanh quanh là lại hết năm.

– Đúng, những thứ vô bổ – tôi nhắc lại lời An, chẳng hiểu sao.

– Cậu biết đấy, những thứ như thế này cứ xảy ra, bất chấp chúng ta cảm thấy thế nào, muốn thế nào. Mình đọc ở đâu đó có người nói rằng hạnh phúc làm chúng ta nhỏ lại, chỉ có nỗi đau và mất mát mới khiến chúng ta lớn lên.

– Nếu thế, tớ chẳng bao giờ muốn lớn lên.

– Đó lại chẳng phải chuyện có thể tự quyết định được – An khịt mũi.

– Cậu nhớ mẹ không?

– Giờ thì không. Mình nghĩ, mẹ cũng chẳng muốn mình cứ mãi nhớ nhung buồn khổ. Mà từ lúc nào mình đã thành nhân vật chính của ngày hôm nay vậy?

– Cứ nói đi, mình thích nghe – tôi gượng cười.

An nhíu mày, rồi cậu cũng kể tôi dăm ba chuyện cá nhân khi đó. An có kiểu nói chuyện giật cục, không câu nào dài quá, cứ như thể một tờ giấy ăn bị xé vụn ra rồi vo tròn lại thành từng viên nhỏ, lăn lóc khắp nơi. Tuy thế, trong giọng nói của cậu có sự bình thản, giống như một người biết rõ những lời tiếp theo mình sẽ thổ lộ. Điều đó làm tôi nhớ tới bố. Những ngày cuối cùng khi nằm trên giường bệnh, mặc dù xanh xao và gầy tới mức không ai cầm được nước mắt nếu nhìn, bố tôi vẫn có thứ gì đó tuyệt đối an nhiên. Ông chìm vào giấc ngủ vật lý cả chục ngày trước khi mất. Thứ duy nhất thông báo sự tồn tại của ông chỉ là chiếc máy đo nhịp tim và huyết áp bíp bíp một cách đều đặn. Ngay cả khi đã hôn mê sâu, khuôn mặt ông vẫn ánh lên sự dịu dàng. Ông không mang trong mình sự buồn khổ uất ức nào, ra đi thanh thản tới mức dường như đó là một lẽ dĩ nhiên. Một đêm, khi bật dậy giữa bệnh viện bởi một cơn ác mộng, tôi hốt hoảng nhìn quanh. Bố tôi nằm đó yên lành, thở đều đặn, tựa như muốn nói với tôi rằng mọi thứ vẫn ổn, cơn ác mộng mà tôi vừa trải qua chỉ là một điều không có thật.

“Bố tôi nằm đó yên lành, thở đều đặn, tựa như muốn nói với tôi rằng mọi thứ vẫn ổn, cơn ác mộng mà tôi vừa trải qua chỉ là một điều không có thật”

– Cậu vẫn nghe mình nói đấy chứ?

– Có – tôi giật mình.

– Thật không, mình đang kể về điều gì?

– Xin lỗi, mình vừa nghĩ mấy thứ – tôi thành thật.

– Ừm, mình hiểu – An xoay xoay một chiếc lá trong tay, tôi chẳng hiểu cậu ta lấy đâu ra thứ đó – Mẹ cậu ổn không?

– Mình không biết. Bề ngoài thì ổn – tôi thở dài – Mẹ đã đi làm lại, nhưng mẹ ít nói hơn trước, thi thoảng ngồi thần ra trước màn hình ti vi.

– Mình nghĩ… – An nói, bâng quơ nhìn vào cành cây khẳng khiu trước mặt – cậu nên dành thời gian cho mẹ. Không có ý gì cả, chỉ là cuối cùng thì không thể vì một người đã ra đi, mà cuộc sống của những người ở lại sẽ phải tệ hơn. Cậu hiểu ý mình chứ? Cậu nghỉ làm một đợt cũng được, mình sẽ nói với quản lý. Về nhà, ở cạnh mẹ cậu. Làm những việc cần phải làm.

Chúng tôi lại cùng im lặng một lúc, chờ cho một người đàn ông với chú chó to đi khuất về phía xa. Họ đã chạy ngang qua tôi hai lần.

– Khi mẹ mình mất, bố uống rượu cả năm trời. Nhưng ông không bao giờ về nhà trong tình trạng say xỉn, chỉ là mình ngửi thấy hơi rượu. Ông như một sinh vật đã hoàn toàn lạc lối trong cuộc đời. Không còn gì chờ đợi, không còn gì tiếc nuối, không còn yêu thương. Sau này nhớ lại, mình cảm giác khi đó ông không còn thiết tha cả sự tồn tại của bản thân, chứ đừng nói đến mình. Những bữa cơm tẻ nhạt không âm thanh kéo dài, những ngày tháng không có ai muốn đếm, những bộ quần áo vứt bừa bộn trong căn nhà dường như đã mất đi sự sống… Tất cả cứ diễn ra như thế, cho đến khi mình quyết định thay đổi nó…

– Thay đổi nó? Như thế nào?

– Đó lại là chuyện của mình và bố – An nở nụ cười hiếm hoi – Cậu sẽ phải tìm ra cách của riêng cậu. Ai cũng có một cuộc đời riêng phải sống, không thể dùng cách của người này áp dụng cho người kia được. Cậu phải cố lên thôi, chỉ là, phải cố hơn nữa.

Trong bóng tối, nước mắt tôi lại chảy ra từ khi nào, chỉ khi nó trôi qua gò má rơi xuống tay, tôi mới nhận ra mình đang khóc không thành tiếng. Khoảng không gian rộng lớn trước mặt bỗng trở nên vắng lặng, bỏ lại tôi và An ngồi, như hai chiếc cây nhỏ hoà mình vào đám lá cỏ ướt át. Nếu có một ai đó đứng ở trên cao nhìn xuống, hẳn họ sẽ nghĩ chúng tôi là những thực vật đang ngủ yên bình chờ đợi cơn mưa. Tôi hít một hơi dài, để luồng không khí trong lành tràn trong phổi, nhắm mắt lại xua đi cảm giác tệ hại đang xâm chiếm. An chạm vào tay tôi, ánh mắt cậu vẫn hướng về đâu đó phía trước, những ngón tay chỉ như muốn nói với tôi rằng hãy cứ khóc đi, nếu muốn…

Khi ngồi sau xe An sau đó trên đường về nhà, một khoảng lặng kéo dài trước khi tôi bất giác nói nhỏ:

– An, hãy nói với mình điều gì đó đi. Gì cũng được. Điều gì khiến mình cảm thấy tốt hơn.

An vẫn lái xe chầm chậm, rồi cậu hơi ngoảnh lại, thì thầm:

– Mình không hứa rồi tất cả rồi sẽ ổn, nhưng mình hứa dù mọi chuyện có tệ đến đâu, mình vẫn sẽ ở cạnh cậu. Chỉ vậy thôi.

Cơn mưa bất chợt đổ ập xuống, tôi kéo chiếc mũ sau áo lên, vùi mặt vào lưng An, thấy bao muộn phiền đã theo cơn mưa rất có thể là cuối cùng của tháng Ba này, trôi đi đâu mất…

 

MINH NHẬT

Đơn giản thôi mà!

Theo kế hoạch, mùa Hè năm đó mọi người cùng nhau thu dọn nhà kho ở sân sau, dỡ bỏ phần mái tôn mục nát, xây lại thành một căn phòng sáng sủa, làm nơi học tập cho lũ trẻ con. Ba anh em tui hí hửng nhắm trước góc đặt bàn của mình. Bà nội còn hứa trích tiền để dành, mua một máy tính trang bị cho phòng học. Nhưng trước khi khung cảnh tuyệt đẹp đó thành hình, phải dọn cho được hàng trăm món đồ cũ chất đống từ bao nhiêu năm qua.

Thu dọn một cái nhà kho vô cùng phức tạp. Tui không thể tưởng tượng nổi một cái kho nhỏ xíu lại cất giữ bên trong nó nhiều đồ đạc đến vậy. Này là bộ bàn ghế cũ đóng từ thời ông bà nội còn trẻ. Chiếc nôi gỗ kêu cót két mà tui và hai nhỏ em gái từng nằm lọt thỏm bên trong. Này là cái kệ ọp ẹp từng là tủ sách mà ba tui rất quý. Rồi chưa kể hàng chục  thùng giấy bên trong nhồi đầy những món lặt vặt mà món nào cũng gắn với một vài kỷ niệm xa xưa… Bà nội với má tui cứ nhấc lên đặt xuống, không muốn bỏ gì cả. Ba tui phải hết sức thuyết phục, cả hai mới đồng ý cho người thu mua đồ cũ đến giải quyết đống đồ cũ bừa bộn.

“Rồi chưa kể hàng chục thùng giấy bên trong nhồi đầy những món lặt vặt mà món nào cũng gắn với một vài kỷ niệm xa xưa… Bà nội với má tui cứ nhấc lên đặt xuống, không muốn bỏ gì cả..”

Chỉ có một người đứng ngoài tất cả những lộn xộn đó: Bác Hai – anh ruột ba tui. Bác đã hơn năm chục tuổi, vẫn độc thân nên ở cùng với bà nội và gia đình tui. Bác rất hiền, ít nói và hơi “mơ màng” với cuộc sống thực tế. Người nhà đề nghị điều gì bác cũng gật đầu dễ dàng. Niềm đam mê duy nhất của bác là công việc. Nếu có nói chuyện thì bác cũng chỉ kể về các nghiên cứu phát triển máy móc động cơ ở Viện Cơ khí mà thôi. Thỉnh thoảng tui nhờ bác Hai chỉ cách giải mấy bài tập hóc búa của môn Hình không gian hay Vật lý. Bày cho tui cách giải thật nhanh và lạ, bác luôn miệng nói: “Đơn giản thôi mà!”.

Thế nhưng ông bác dễ tính ấy đã tỏ ra hết sức sửng sốt khi bà nội hỏi ý kiến về việc bán đi cái xe máy cũ rỉn, các bộ phận chỉ gắn vào nhau một cách tạm bợ, hơn hai chục năm qua im lìm ở góc trong cùng của nhà kho. Nhìn thấy chiếc xe khênh ra giữa sân, bác Hai ôm trán, không ngừng lẩm bẩm: “Ôi, xe của tôi! Chiếc xe đầu tiên của tôi!”. Khi người thu mua đồ cũ hỏi giá, bác cương quyết lắc đầu: Có thể bán tất cả mọi thứ thuộc về bác, trừ chiếc xe máy đó.

Không ai có thể thay đổi ý muốn của bác Hai. Ngay cả bà nội cũng không hiểu vì sao bác lại trở nên khó tính như vậy. Suốt một tuần nhà kho được xây lại, vôi bụi bay tứ tung, bác mang tấm mền xuống trùm kỹ cho chiếc xe cũ. Bà nội và má tui xì xào, e rằng bác Hai chưa già nhưng đã có dấu hiệu gàn dở. Ba tui không đồng tình. Ba nói mấy người bề ngoài khô khan thực ra bên trong rất tình cảm. Ba vẫn nhớ hồi ba còn nhỏ, chính bác Hai đã chở ba dạo phố, đi ăn kem trên chiếc xe cũ đó. Mà chiếc xe cũng chính bác Hai mua bằng tiền dành dụm khi đi làm năm đầu tiên. Bà nội chép miệng, thở dài: “Thì má nhớ chứ. Hồi anh Hai con mua, cái xe cũng đã cũ rồi. Chính tay nó phải sửa tới sửa lui mới chạy được đó. Nay đời sống khá lên, thì bỏ đi cho rộng chỗ. Vậy mà còn ráng giữ cái đống sắt vụn!” Ba tui lắc đầu, chốt lại: “Thôi, má và mọi người đừng bận tâm tới cái xe nữa. Coi như tôn trọng ý kiến anh Hai!”.

Thế là chiếc xe cũ nhèm xấu xí giành một chỗ chễm chệ ngay trong phòng học đẹp đẽ sáng trưng của mấy anh em tui. Ý định kê bàn học ngay cửa sổ nhìn ra cây mận của tui đành dẹp bỏ vì vị trí đó đã bị chiếc xe chiếm gọn. Riết rồi anh em tui cũng quen, không ý kiến ý cò gì nữa.

Hai năm cuối trung học, từ một tên chểnh mảng, tui bỗng học khá lên. Cũng chẳng phải phép màu gì, chẳng qua tui đã nhìn thấy con đường nhất định phải đi sau này: tui muốn học ngành chế tạo máy. Mấy kỳ thi Olympic môn Vật lý, tui đều hăng hái tham gia. Một giải thưởng bất ngờ đã tới: Tui có tên trong danh sách tham gia một chương trình học kỳ mùa Hè ở châu Âu. Trong lịch trình, có tham quan viện bảo tàng kỹ thuật, trưng bày từ chiếc xe đạp thô sơ đầu tiên cho đến máy bay hiện đại bậc nhất. Tui sướng rơn. Tuy nhiên, có một điều kiện khó khăn: Nhà tổ chức chỉ đài thọ chi phí học tập và ăn ở. Còn vé máy bay học sinh phải tự lo. Tính ra, số tiền lên tới năm chục triệu. Ba má tui đâu có dư giả. Chưa kể hết Hè, phải dành dụm lo cho cả ba đứa con vô năm học mới. Tui thẫn thờ hiểu rằng giấc mơ đã trôi qua.

Thấy vẻ mặt bần thần của tui, bác đặt bàn tay lên vai tui, cười xòa: “Kỷ niệm nào cũng quý. Nhưng nếu kỷ niệm có ích cho tương lai, thì còn quý hơn. Đơn giản vậy thôi!”.

Không ai tin rằng cái xe trùm mền có giá tới năm chục triệu. Nhưng sự thật là sau khi bác Hai hì hụi ráp lại các bộ phận máy móc, gia cố và chỉnh sửa động cơ, đổ dầu và tra nhớt, cỗ xe cũ kỹ đã nổ máy giòn tan. Một vị khách tới xem, trầm trồ xuýt xoa trước giàn máy nguyên bản. Với mức giá bác Hai đưa ra, anh ấy gật đầu tức khắc, để được đón chiếc xe Vespa cổ về nhà.

Giờ thì cả nhà mới vỡ lẽ “đống sắt vụn” hóa ra thật có giá trị. Thấy vẻ mặt bần thần của tui, bác đặt bàn tay lên vai tui, cười xòa: “Kỷ niệm nào cũng quý. Nhưng nếu kỷ niệm có ích cho tương lai, thì còn quý hơn. Đơn giản vậy thôi!”.

Tui nắm bàn tay gầy gầy của bác Hai. Thật ấm áp khi phát hiện trong suy nghĩ của người khác, mình chính là tương lai và được yêu thương theo cách đặc biệt.

 

                                                                   Cường P.

 

Sky talkshow: Chuyện của quả dưa hấu vuông

Anh ạ, em vừa trở lại trường sau kỳ nghỉ Tết thì bài vở đã ập vào mặt. Chán quá! Đúng là năm nay em thi tốt nghiệp, nhưng tại sao cả năm chỉ toàn học, học và học. Em đọc trên mạng thấy rất nhiều anh chị còn rất trẻ nhưng lại sớm thành đạt. Quá trình làm giàu của họ hầu hết đều là ra đời bươn chải rồi đi làm và kiếm được tiền nhờ đầu tư, kinh doanh, chẳng mấy ai suốt ngày chúi mũi vào sách vở như tụi em. Như vậy theo anh thì việc học có thật sự cần thiết không? Bố mẹ em thì nhất quyết bắt em phải học hành chăm chỉ, trong khi em lại chả thích cầm sách vở, chỉ thích những cái gì mang tính chất “hành động” hơn như buôn bán, nấu nướng, đàn hát…

Endy@…

 

Chào em,

Gần đây anh cũng có đọc những trường hợp người trẻ làm giàu như em nói, họ ra đời làm việc từ rất sớm và đã vô cùng thành công. Tuy nhiên, anh nghĩ rằng những thông tin đó thật sự vẫn chưa nói rõ hết lí do kiếm được nhiều tiền và nhanh chóng đến vậy của họ, có do yếu tố may mắn không, có sự hỗ trợ nào mà họ chưa nói đến không?

Em có bao giờ nghe nói hay thấy quả dưa hấu vuông chưa nhỉ? Quả dưa hấu này vẫn có vỏ xanh, ruột đỏ nhưng điều đặc biệt là nó có hình dáng vuông vức, bốn phía đều đặn. Và khác biệt nữa chính là nó có giá mấy triệu một cặp, gấp nhiều lần những quả dưa hấu tròn thông thường.

Người ta nhìn dưa hấu vuông trầm trồ săm soi và đặt chúng ở những nơi đẹp đẽ nhất. Đó là giá trị xứng đáng sau một hành trình khó nhọc và có phần “đau đớn”

Đằng sau quả dưa vuông là cả một kì công đấy em ạ! Bởi lẽ, chăm sóc loại dưa hấu này đã tỉ mẩn mà tỉ lệ thành công chỉ khoảng 20-30%. Bí mật đằng sau ruộng dưa hấu vuông chính là những trái dưa hấu bình thường được ép trong các chiếc hộp hình vuông từ nhỏ. Người nông dân phải tạo ra những chiếc hộp thật vừa vặn và thay dần dần cho đến khi dưa hấu đạt đến kích thước chuẩn.

Rồi đến ngày thu hoạch, những quả dưa hấu bình thường được gom lại, chất đống và đem đi bán. Còn những trái dưa hấu vuông được nâng niu, đóng gói và vận chuyển cẩn thận. Người ta nhìn dưa hấu vuông trầm trồ săm soi và đặt chúng ở những nơi đẹp đẽ nhất. Đó là giá trị xứng đáng sau một hành trình khó nhọc và có phần “đau đớn”.

Bằng cách này hay cách khác, chúng ta luôn bị “ép” trong những chiếc khuôn như vậy, buồn chán có, mệt mỏi cũng có. Điều quan trọng là chúng ta có sẵn sàng chấp nhận điều đó để tạo nên kì tích?

Như vậy nghĩa là anh khuyên em chỉ nên cắm đầu vào học thôi? Không! Anh hiểu rằng mỗi người có những tính cách, sở thích và thế mạnh khác nhau. Có người học rất giỏi nhưng không giao tiếp xã hội tốt, có người lại vô cùng yêu thích việc kinh doanh thay vì học sách vở từng chương. Nhưng em có biết vì sao chúng ta lại gọi chương trình học cấp Ba là “trung học phổ thông” không? Vì đó thật ra chưa hề là kiến thức chuyên sâu chỉ dành riêng cho “hội mọt” đâu! Đó là nền tảng kiến thức để em có thể áp dụng vào tỉ thứ trên đời. Ví dụ như khi kinh doanh bóng đèn, ít nhất em cũng nên biết được ai là người phát minh, nguyên tắc vận hành của bóng đèn ra sao, đúng không nào?

“Bằng cách này hay cách khác, chúng ta luôn bị “ép” trong những chiếc khuôn như vậy, buồn chán có, mệt mỏi cũng có. Điều quan trọng là chúng ta có sẵn sàng chấp nhận điều đó để tạo nên kì tích?”

Khi đã có nền tảng tốt thì chính bản thân em cũng sẽ tự tin hơn vào khả năng và sở thích của mình, đủ sức để thuyết phục bố mẹ “thả” em đi theo đúng con đường mà em mơ ước đó, đừng quá lo lắng và nôn nóng nhé!

 

SKY