Dự án mùa hè

Hồi đầu kỳ nghỉ hè, Quang rủ tôi và Ngọc, cùng nhau bàn một kế hoạch bí mật. Ba thằng thử sức kinh doanh mặt hàng nào đó, kiếm một khoản, sang năm lên lớp mười một sẽ tự sắm sửa đồ dùng học tập và nâng cấp máy vi tính, không phải ngửa tay xin tiền ba má.

Gọi là bàn nhau, nhưng nói đúng thì tôi và Ngọc lắng nghe ý kiến Quang, rồi… gật. Từ hồi nào giờ, Quang luôn giữ vai trò trưởng nhóm. Đầu óc cậu ấy luôn bùng nổ các ý tưởng đặc biệt. Gia đình Ngọc khá giả, nên với nó, vui là chính, không quá quan trọng chuyện kiếm tiền. Cực kỳ hào hứng trước kế hoạch của Quang, nó nói chắc như đinh đóng cột: “Mày cứ tính kỹ đi, cần bao nhiêu, tao rút tiền bỏ ống đưa cho!”.

Tôi cũng gật đầu, hùa theo nhè nhẹ. Thiệt ra, tôi cũng hơi lo lo. Từ tính toán đến thực tế luôn là khoảng cách rất dài. Chừng như đọc thấy vẻ lưỡng lự trong mắt tôi, trưởng nhóm hất cằm: “Sao Tú, có quyết tâm thực hiện không?”. Tôi gật: “Thì làm chứ, sợ gì!”.

Sau hai ngày cuối tuần tập trung tính toán và điều tra thị trường, Quang gửi bản “dự án” qua e-mail cho hai thằng trong nhóm. Một kế hoạch chi tiết về kinh doanh cá cảnh. Cá biển đấy nhé. Cửa hàng đặt ở nhà Quang. Các chú cá biển rực rỡ đủ màu sẽ được nhóm tụi tôi rao bán trên mạng.

Ngọc sướng rơn, la lên: “Đúng ý tao quá. Tao mê cá cảnh nhất đó mày!”. Trưởng nhóm quàng vai tôi: “Tụi mình chỉ cần đầu tư bể chứa và máy lọc oxy thôi. Cá lấy gối đầu. Ông Năm chủ vựa Kim Long bên quận 8 nói vậy. Lấy mười con, tính tiền tám con để trừ hao mấy con bị yếu chết. Tụi mình lấy số nhiều, giá rẻ. Về bán lẻ, có lời khá lắm!”. Tôi yên tâm hẳn. Rút hết tiền bỏ ống được hơn ba trăm ngàn, tôi đưa hết cho Quang. Ngọc “góp vốn” nhiều nhất, đúng một triệu.

Trưởng nhóm và Ngọc lên khu Nguyễn Thông, chọn mua bể kiếng, máy bơm oxy và máy lọc nước. Để tiết kiệm, thay vì thuê xe, hai cậu ấy lại tự chở hai cái bể kiếng lồng vào nhau trên chiếc xe gắn máy. Đi qua ngã tư, bị chú công an huýt còi gọi tấp vô lề vì chở cồng kềnh, Quang loạng choạng tay lái. Ngọc ngồi sau không chống chân kịp, buông tay. Trong chớp mắt, cả hai bể cá trị giá hơn triệu đồng rớt thẳng xuống mặt đường, tan tành.

duan2

“Coi như cả ba đứa đã có một bài học nho nhỏ về kinh doanh bước đầu. Với lại cuộc sống mà, tôi tự rút ra, phải có lúc thành, lúc bại chứ…”

Kế hoạch kinh doanh cá biển đổ bể. Tôi thất vọng ghê lắm. Ba trăm ngàn dành dụm bấy lâu coi như tan biến. Nhưng, nhìn trưởng nhóm ngẩn ngơ tiếc và áy náy, tôi lại dẹp mọi nghĩ ngợi qua một bên. Coi như cả ba đứa đã có một bài học nho nhỏ về kinh doanh bước đầu. Với lại cuộc sống mà, tôi tự rút ra, phải có lúc thành, lúc bại chứ. Chỉ có Ngọc vẫn bực bội dữ lắm. Nó nói thẳng tưng:

– Coi như một triệu của tao đổ ra sông biển rồi!

Quang nhăn mặt:

– Thì tụi mình lập kế hoạch khác!

– Vụ gì? – Ngọc hỏi.

– Bây giờ không còn tiền vốn, tớ tính vầy được không: Tụi mình mở cửa hàng cho thuê truyện tranh ngay mặt tiền nhà tớ. Ba đứa mình ai cũng có cả tủ truyện đầy nhóc, đâu có đọc nữa. Mà tụi nhỏ trong xóm lại rất mê đọc truyện tranh – Quang nói từ từ – Tớ hỏi ý ba má rồi. Ba má tớ đồng ý cho mượn mặt bằng và một ngăn tủ kệ bày sách. Tụi mình phải thay phiên nhau trực ở nhà tớ, ghi chép sổ sách. Chịu không?

Ngọc và tôi gật lia. Cái “dự án” này dễ dàng và hấp dẫn thật. Tính sơ sơ, ba thằng sẽ kiếm hơn hai triệu mỗi tháng chứ chẳng chơi. Tuy vậy, lại xảy ra một rắc rối. Không đúng như lời hứa lúc đầu, vì tiếc rẻ và sợ cũ mất, Ngọc giữ lại mấy bộ truyện quý hiếm, không góp vô tủ sách cho thuê. Quang và tôi lại chẳng có đủ các bộ truyện hấp dẫn đó. Thuyết phục cách nào, Ngọc cũng lắc. Trưởng nhóm bỗng nổi giận: “Nếu tụi mình không đồng lòng, thì thôi, dẹp kế hoạch này đi!”. Ngọc đứng phắt dậy, khịt mũi: “Dẹp thì dẹp. Có gì đâu mà lớn chuyện!”. Rồi nó nhìn qua tôi, ngoắc tay: “Tú, về mày!”. Bắt gặp đôi mắt choáng váng của Quang, nhưng tôi vẫn theo Ngọc, bước đi.

Mẹ tôi là kế toán làm việc ở công ty sản xuất tập vở học sinh. Sắp đầu năm học mới, mẹ tôi bảo: “Ở chỗ mẹ, có khuyến khích nhân viên nhận sản phẩm, tự tiêu thụ. Chiết khấu khá lắm. Mẹ bận quá, nên chắc từ chối thôi!”. Tôi vội vã nói ngay: “Mẹ nhận tập về đi. Tụi con làm được!”.

duan3

“Đi qua thử thách, chúng tôi chấp nhận có những người bạn rơi rụng. Nhưng cũng có tình bạn bền chắc lên nhiều. Bền chắc, vì nó bắt đầu bằng sự đồng lòng và tin cậy, không cần điều kiện nào hết…”

Suốt một tháng cuối cùng của kỳ nghỉ hè năm đó, Quang và tôi làm việc như một đại lý nhỏ của công ty sản xuất giấy tập. Ngăn kệ định bày truyện tranh bên nhà cậu ấy xếp đầy những quyển tập mới thơm phức. Hai thằng bán hàng không nghỉ tay. Chúng tôi kiếm không những đủ tiền mua dụng cụ học tập và nâng cấp máy tính, mà còn dư ra, mua được một bể kiếng nuôi cá biển. Nuôi chơi thôi, không kinh doanh đâu, vì vô năm học rồi.

Tôi và Quang giờ là bạn thân nhất của nhau. Cái đầu cậu ấy vẫn đầy ắp ý tưởng, nhưng thực tế hơn. Tôi thì đã quyết đoán hơn trước rồi. Thỉnh thoảng, hai thằng nhắc lại các “dự án” của mùa hè, cười phá lên vui vẻ. Đi qua thử thách, chúng tôi chấp nhận có những người bạn rơi rụng. Nhưng cũng có tình bạn bền chắc lên nhiều. Bền chắc, vì nó bắt đầu bằng sự đồng lòng và tin cậy, không cần điều kiện nào hết.

 

Duy Tú

(Đại học Kinh tế)

 

 

 

 

 

Truyện ngắn: Gió ngang lưng trời

Này, em có muốn ở cạnh tôi trong mỗi chuyến đi

Như đàn chim thiên di

Tìm nơi nào ấm áp

Chạm vào đời thô ráp

Yêu mến những miền xa…

 

Năm Mười Bảy tuổi, thế giới của tôi phân rõ thành hai màu trắng và đen. Rạch ròi khó tả. Màu trắng tựa như ánh sáng, như tất cả mọi thứ mà tôi vẫn thuộc về. Việc học hành hằng ngày ở trường, giao tiếp với đám đông, tham gia vài khóa học ngớ ngẩn hoặc làm giàu thêm danh sách các hoạt động ngoại khóa để làm đẹp hồ sơ du học. Tất cả chỉ vậy. Đôi lúc, nhìn mình trong gương, tôi tự nhủ, rồi sẽ qua hết. Mớ hỗn độn chết tiệt và thời gian đằng đẵng vô vị này.

Phong là màu đen. Màu đen của đêm. Tĩnh lặng như đêm và yên bình, đáng tin cậy cũng như đêm. Sự có mặt của cậu ấy gợi nên niềm vui hiếm hoi, hệt như được uống một cốc nước mát sau hành trình mỏi mệt. Đôi lúc tôi ví Phong như không khí, lúc nào cũng lặng lẽ nhưng cần thiết. Cậu chỉ cười. Tôi nhận ra mình có thể ví cậu là bất cứ thứ gì cũng được. Cậu ấy có thể là chốn ngả đầu nghe tôi kể những điều gì đâu, cũng có thể là chiếc máy hát biết bật đi bật lại những giai điệu Nirvana mà cả hai đứa cùng thích… Bọn bạn nhìn vào hai đứa, lắc đầu ngán ngẩm. Nếu tôi là hình thì Phong sẵn sàng là bóng, phải vậy không Phong?

Đôi lúc, khi ném mình vào không khí tĩnh lặng chỉ có riêng hai đứa, tôi luôn nhìn Phong và tự hỏi “Liệu có bao giờ cậu ấy sẽ ớn mình đến tận cổ? Hoặc Phong quá mệt mỏi với những sở thích kỳ quái của tôi?”. Suy nghĩ trong đầu bật ra thành câu hỏi hoài nghi. Cậu bạn nhìn tôi hơi ngạc nhiên, rồi cốc đầu tôi một cái rõ đau: “Đồ ngốc! Tớ bảo tớ sẽ là bóng của cậu cơ mà. Nhớ chưa, mà bóng thì không bao giờ rời xa vật chủ cả!”. Tôi bật cười trước vẻ thành thật của cậu ấy. Phong ạ, cậu không biết đâu, ngày trước tớ từng đọc truyện của Andersen. Rồi cũng có lúc bóng tự tìm kiếm một cuộc sống cho riêng mình…

“Phong ạ, cậu không biết đâu, ngày trước tớ từng đọc truyện của Andersen. Rồi cũng có lúc bóng tự tìm kiếm một cuộc sống cho riêng mình…”

Một ngày, sự trục trặc đầu tiên bắt đầu xảy đến. Như đã giao hẹn từ trước, Phong sẽ cùng làm hồ sơ và xin học bổng du học cùng tôi. Sức học của cậu không tệ, lại thêm khả năng ngoại ngữ cực ổn. Chúng tôi sẽ cùng nhau đi đúng theo lộ trình hai đứa đã vạch ra. Cùng nhau đi du học. Cùng nhau làm mọi việc, từ bé nhỏ như chia nhau nửa cốc cà phê tới to lớn như “chiến đấu” với cả thế giới… Vậy mà gần đến ngày nộp hồ sơ, Phong nhìn tôi, cười buồn: “Chắc tớ sẽ không nộp hồ sơ nữa đâu!”. Tôi nhìn cậu bạn thân, vẻ khó chịu và dò xét: “Lại có chuyện gì với cậu thế? Chẳng phải bọn mình đã lên kế hoạch này từ rất lâu rồi sao! Cho tớ xin một lời giải thích đi!”. “Chỉ đơn giản là tớ không còn hào hứng với kế hoạch này nữa Minh ạ. Tớ đã có một kế hoạch khác. Xin lỗi cậu!”. Chừng như thấy màn giải thích của mình chưa mấy thuyết phục, Phong say sưa kể cho tôi nghe về kế hoạch của cậu. Thực ra đó chẳng phải là một kế hoạch rõ ràng hay có mục đích gì lớn lao, theo tôi thấy là thế. Cậu ấy chỉ muốn có một năm không học hành, không lo lắng, đi lang thang cùng chiếc máy ảnh của cậu, tìm vài công việc đơn giản và nghĩ xem thực sự mình muốn gì trước khi đưa ra các quyết định tiếp theo. Tôi nhìn Phong ngán ngẩm: “Cậu quá tệ khi giờ mới nói cho tớ biết”. “Ý tưởng chỉ thực sự đến hôm bọn mình cùng xem bộ phim tốt nghiệp của các anh chị khóa trước. Nhớ không Minh, có đoạn cánh diều bị đứt dây biến mất vào khoảng trời xanh. Ai cũng nghĩ đó là sự tự do và nổi loạn. Còn tớ tò mò muốn biết xem nó đi về đâu… Chỉ cần biết xem là nó sẽ đi về đâu thôi…”.

Tôi không quen lắm khi nhìn cậu ấy như thế. Nhất là vẻ nghiêm túc khó tin như vậy. “Thôi được, dù sao tớ cũng biết được với cậu tớ quan trọng ở mức độ nào. Tớ mong cậu sớm như ý…”.

Những ngày cuối cùng của khóa học, tôi tránh mặt Phong. Không phải vì tôi còn giận cậu. Mà gần như tôi không còn biết nói điều gì với cậu nữa. Lòng kiêu hãnh trẻ con không cho phép tôi bảo rằng tôi thực sự chẳng yên tâm khi bước một mình mà không có cậu. Đôi khi, đứng giữa mảnh sân trường đầy nắng, tôi buồn bã nhìn chiếc bóng của mình in trên sân. Nắng mùa hè khiến nó đổ xiên, méo mó không rõ dạng thù. Có những người mình từng nghĩ thân thiết như hình bóng, hóa ra đến cuối cùng vẫn có thể trở nên xa lạ.

Rồi tất cả mọi thứ thuộc về thời phổ thông cũng đã khép lại. Tôi chuẩn bị nhập học ở trường bên Nhật sau hai tuần nữa. Phong không thi đại học. Giữ nguyên ý định của mình, có lẽ bây giờ cậu đã bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi xa của mình. Chúng tôi vẫn chào nhau khi đi qua, tham gia chụp ảnh niên khóa, cùng lũ bạn đập phá một trận chia tay…nhưng rất ít đi riêng với nhau. Nói chuyện cũng rất ít. “Cái bóng” của tôi đến một ngày cũng sẵn sàng rời xa tôi mà đi rồi.

Một tối, trước khi đi ngủ, có tiếng huýt sáo rất khẽ dưới nhà. Thứ ám hiệu quen thuộc. Mở cửa, tôi nhận ra Phong đang nhìn tôi cười rất thoải mái. “Đi cùng tớ không?”. “Đi đâu?”. “Đi về phương Bắc một chuyến. Vài ngày thôi. Cậu không thấy thành phố này ngột ngạt kinh khủng ư? Đi cùng tớ, giải khuây một chút, trước khi tiếp tục hành trình của cậu…”. “Nhưng, tớ chưa xin phép…”. “Sợ gì chứ! Chính cậu từng bảo đôi khi thói quen lập trình trước mọi thứ khiến cuộc sống bọn mình trở nên nhàm chán còn gì. Chuẩn bị đồ đi, tớ cho cậu 5 phút, gọn nhẹ hết sức có thể”.

Tôi đứng sững, như chưa kịp xử lý mớ thông tin vừa được tiếp nhận. Bản thân là người lý trí và luôn lo lắng về mọi thứ, có khi chẳng cần suy nghĩ để từ chối một đề nghị phi lý như vậy. Nhưng, đó là Phong. Là sự tự tin và đáng tin của cậu. Là mong ước được cùng cậu làm một điều gì đó thật đặc biệt trước khi rời khỏi đất nước này. Hít một hơi dài, tôi mang chiếc túi du lịch, vơ vội vài bộ quần áo và viết vài dòng cho bố mẹ. Phong là bạn thân nên tôi cũng hi vọng bố mẹ mình sẽ không quá lo lắng.

“Cậu ấy chỉ muốn có một năm không học hành, không lo lắng, đi lang thang cùng chiếc máy ảnh của cậu, tìm vài công việc đơn giản và nghĩ xem thực sự mình muốn gì trước khi đưa ra các quyết định tiếp theo”

Cả đến khi đã ngồi yên vị trên tàu rồi, tôi vẫn chưa tin lắm vào câu chuyện này. Tiếng va đập của bánh xe với đường ray, của những cơn gió va vào thành cửa sổ. Chúng tôi đang từ từ rời xa thành phố này để đi về phương Bắc, trong một toa tàu bình dân, với những khuôn mặt mệt mỏi hoặc nhìn cái vẻ háo hức của hai đứa trẻ đầy ái ngại. Phong quan sát tôi, hiểu hết. “Tớ nghĩ có lẽ chút nữa tớ nên gọi lại về nhà. Hoặc gọi khi đã đến nơi. Một mảnh giấy chắc chưa đủ để bố mẹ yên tâm”. Phong nhìn tôi, lém lỉnh: “Thực ra cũng không cần thiết lắm”. “Ý cậu là gì?”. “Chuyện xin phép bố mẹ ấy.” “Cái gì cơ, tớ là một tiểu thư được giáo dục tử tế và đây là lần đầu tiên cũng như duy nhất tớ bỏ nhà đi theo một tên con trai thế này đấy!”. “Haha, đầu óc cậu phong phú thật. Ý tớ là chuyến đi này đã được xin phép rồi. Bố mẹ cậu chỉ lo cậu bị trầm cảm vì quá trình chuẩn bị cho vụ du học, nên khi tớ ngỏ lời là được đồng ý ngay. Sợ cậu còn giận tớ nên tớ mới bày trò bí mật này đấy!”. “Cậu…!”. Trước vẻngạc nhiên của tôi, Phong không nói gì, lặng lẽ chìa một bên tai nghe cho tôi. Giai điệu quen thuộc của Nirvana. Đêm dài và lạnh. Tôi khẽ nắm chặt tay “chiếc bóng” của mình, trên chuyến tàu chầm chậm đi về phía bình minh.

Những ngày phương Bắc, trời trở lạnh, chúng tôi như hai đứa trẻ lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác, chỉ bước chân ra khỏi lằn ranh, đã thấy thế giới thật rộng trước mắt mình. Tham gia một tour trekking cùng vài khách du lịch nước ngoài, chúng tôi mò cả vào những bản làng xa xôi, đi xuyên rừng trên những cung đường lầy lội và vồ ếch bất cứ lúc nào. Gác lại sau những ngày mệt mỏi, cảm giác được tự do làm những điều mình thích thật tuyệt. Mang theo tấm thân bê bết bùn đất, chúng tôi bước đi trong tiếng cười trong trẻo của bọn nhóc ở các làng bản hai bên đường. Những lúc bị hụt lại với đoàn, Phong nắm tay tôi, tỏ ý động viên. Từ lúc những ngón tay gầy nhẳng của cậu chạm vào những ngón của mình, tôi hiểu được một điều, hóa ra mình chẳng mạnh mẽ như mình nghĩ. Vẫn luôn cần có ai đó nắm tay mình thật chặt và dắt đi khắp nơi như vậy. Ai đó là Phong.

Buổi tối, khi ngồi trên ban công, nhấm nháp ấm trà miền cao và lãng đãng nhìn ra màn sương đã giăng xuống khắp thị trấn, Phong nhìn sang phía tôi, nói rất khẽ:

– Vậy là cậu cũng sắp đi rồi. Nhanh thật!

– Ừ.

– Có điều này tớ chưa nói cho cậu biết. Lúc xem xong bộ phim có cánh diều ấy. Tớ đã định nói ngay với cậu về mơ ước của mình.

– Mơ ước gì cơ?

– Mơ ước được đi lang thang tới nhiều nơi và làm những gì mình thích ấy.

– Hồi đấy tớ đã nghĩ nó là một ước mơ nhảm nhí kinh khủng.

– Thật may, hồi đấy tớ đã định hỏi cậu một câu.

– Câu gì?

– Tớ đã định bảo cậu: Minh ạ, tớ có một mơ ước rất điên, tớ muốn đi khắp nơi cho đến khi mỏi chân phát chán thì thôi. Cậu có muốn đi cùng tớ không?

“Minh ạ, tớ có một mơ ước rất điên, tớ muốn đi khắp nơi cho đến khi mỏi chân phát chán thì thôi. Cậu có muốn đi cùng tớ không?”

– Haha, ngộ thế.

– Ừ, và bây giờ, tớ vẫn muốn hỏi lại cậu câu đấy…Cậu có muốn đồng hành với tớ không, trong mỗi chuyến đi ấy?

– Câu trả lời của tớ là…

Tối hôm ấy, bọn tôi còn nói với nhau nhiều điều khác nữa. Về những hành trình của tuổi trẻ, về mọi nơi mà hai đứa cần phải đến cùng nhau trước khi tròn hai lăm tuổi. Phong khoe với tôi những bức hình mà cậu chụp được từ đầu chuyến đi. Cảnh những đứa trẻ, bản làng, những người bạn đồng hành. Cả vạt gió làm tung chiếc khăn tôi quàng trong lúc đi bộ lên thác nước. Nhưng có lẽ tôi nhớ nhất bức ảnh cậu lén chụp lúc tôi ngủ say trên chuyến tàu đêm. Vẻ bình thản, nhưng vẫn gợi vài niềm bất an nho nhỏ, của một cô gái luôn cần ai đó nắm tay mình khi bước chân vào thế giới này…

Bạn đã bao giờ chợt nhận ra, trước tuổi hai mươi, mọi suy nghĩ của chúng ta đều trong trẻo và đều đẹp không? Hệt như lúc bạn nhận ra thế giới của mình không đơn thuần là hai sắc đen và trắng. Mà nó như lăng kính vạn hoa, mà mỗi ngày mở ra lại là một màu sắc khác. Tôi chớp được ý nghĩ ấy, từ lúc ngồi yên vị trên tàu điện ngầm, trở về từ giảng đường một buổi tối. Bên ngoài, tuyết trắng xóa. Hôm trước, Phong gửi cho tôi vài bức ảnh về tuyết ở Sa Pa. “Rồi một ngày tớ cũng sẽ đến Nhật để ngắm tuyết cùng cậu”. Đọc những dòng ấy, tôi bất giác mỉm cười. Và nghĩ lại câu trả lời của mình trong đêm hôm ấy. Đưa tay nắm lấy vài bông tuyết, trong tiếng gió thốc ở Tokyo những ngày lạnh nhất, tôi thấy mình ấm lòng lạ. Như thể vừa chạm tay vào cơn gió ở lưng chừng trời, mang hình hài của cậu bạn đã từng nắm tay tôi trong một đêm diệu kỳ…

 

VIÊT ANH

Món quà của Danny

Tôi dạy học ở chính thị trấn nhỏ, nơi tôi đã lớn lên. Cũng trong chính phòng học lớp 4 mà tôi từng là học sinh. Ngày đầu tiên đến nhận công việc cũng chẳng có gì ngạc nhiên. Tôi biết hết tất cả học sinh, và cả phụ huynh của chúng.

Nhưng năm nay thì khác. Danny mới chuyển đến từ Kentucky. Bố Danny là tài xế xe tải và không mấy khi ở nhà. Mẹ cậu bé làm đủ việc lặt vặt để kiếm sống. Ngay khi có dịp, tôi đã phải đưa tên Danny vào danh sách “găng tay và mũ” (một chương trình tặng găng tay và mũ cho học sinh nghèo). Danny rất tự hào khi nhận được găng và mũ. Nó đội chiếc mũ đó hàng ngày và mỗi khi vào lớp đều cẩn thận đặt mũ lên bàn. Có lần, khi học sinh đã về hết, tôi để ý thấy một chiếc găng tay trên mặt bàn của Danny. Nghĩ rằng Danny để quên, tôi mở ngăn bàn nó ra để cất giúp. Trong ngăn bàn của Danny là chiếc mũ mới và một chiếc găng tay nữa. Hôm sau, khi tôi hỏi, Danny giải thích rằng ở nhà nó rất lộn xộn nên phải cất găng và mũ ở lớp cho khỏi mất.

monqua2

“Đối với môn thủ công này thì Danny có thể được coi là một nghệ sĩ. Chính vì vậy, tôi thường giao cho nó nhiều bài thủ công và khen trước lớp để động viên”

Danny không có nhiều thứ để tự hào. Nó không phải là học sinh xuất sắc, dù cố gắng rất nhiều. Môn học mà Danny giỏi nhất là thủ công, vì nó rất cần cù và tỉ mẩn. Tuy nhiên, Danny không có nhiều “nguyên vật liệu”, nên tôi thường tặng giấy màu và hồ dán cho nó. Đối với môn thủ công này thì Danny có thể được coi là một nghệ sĩ. Chính vì vậy, tôi thường giao cho nó nhiều bài thủ công và khen trước lớp để động viên.

Đến ngày hội toàn trường, các phụ huynh trong lớp đề nghị thu của mỗi học sinh 25 xu để mua một món quà cho tôi. Tất nhiên là lẽ ra tôi không được biết trước điều đó, nhưng do thị trấn quá nhỏ nên mọi chuyện bàn bạc đều người này nói cho người kia biết cả. Mỗi học sinh thường được bố mẹ cho tiền ăn trưa, nên chúng rủ nhau thu thập tiền vào lúc đó. Danny được ăn trưa ở trường không mất tiền (một ưu đãi cho học sinh nghèo) nên tôi khá chắc chắn rằng nó không mang tiền theo. Tuy nhiên, món quà tập thể kiểu này có vẻ đẹp riêng của nó. Tôi sẽ không bao giờ biết học sinh nào có đóng tiền và học sinh nào không, bởi món quà vẫn sẽ ghi là quà của cả lớp.

Ngày hội diễn ra rất vui vẻ. Chúng tôi tập trung ở hội trường lớn và xem phim. Nhưng trong lúc mọi người đang xem phim thì Danny lại ra hỏi liệu cậu bé có thể xin một ít giấy màu và hồ dán được không. Tôi chỉ cho Danny chỗ lấy những thứ đó ngay, nhưng hơi ngạc nhiên một chút. Vài phút sau, nó lại chạy tới và hỏi có thể mượn thêm cả băng dính nữa không. Tất nhiên, lần này tôi vẫn vui vẻ đồng ý.

monqua3

“Gửi cô giáo yêu quý! Cảm ơn cô đã luôn đối xử tốt với em. Em không mua được cho cô món quà nào cả, nhưng em tặng cô tất cả những gì em có. Thương yêu, Danny”

Cuối giờ, các học sinh tặng cho tôi một món quà mua bằng những đồng xu tiền ăn trưa của chúng. Không có gì đặc biệt cho đến khi các học sinh đã về hết và tôi dọn dẹp lại bàn của mình. Trên bàn tôi, bên cạnh đống giấy tờ lộn xộn, tôi nhìn thấy một mảnh giấy màu được gấp lại với dòng chữ: “Gửi cô giáo yêu quý! Cảm ơn cô đã luôn đối xử tốt với em. Em không mua được cho cô món quà nào cả, nhưng em tặng cô tất cả những gì em có. Thương yêu, Danny”.

Được đính vào bên trong mảnh giấy là một đồng 10 xu – tất cả những gì Danny có.

 

Karen Wasmer

 

Truyện ngắn: Bông tuyết nhỏ, bông tuyết to

5h30 chiều Hùng bước vào lớp học 12A3. Nó để lại trên bàn những tờ rơi quảng cáo cho dạ hội tiếng Pháp của trường nó. Khi chuẩn bị bước ra, bỗng nó nhìn thấy một khối gì trăng trắng ở cuối lớp học thì phải.

“Có ai đấy không?” Hùng cố nheo mắt nhìn và từ từ lại gần, lớp đóng hết cửa sổ rồi cắt điện rồi, nó có nhìn thấy rõ gì đâu. Có tiếng sụt sịt. Hùng nghi nghi hoặc hoặc tiến thêm mấy bước. Một khuôn mặt ngẩng lên.

“Bạn có sao không?” Hùng hỏi. Giờ thì nó biết cô bạn này chắc đang gặp vấn đề gì rồi.

Hà, ngước mặt lên, đẫm nước mắt nhìn Hùng – “người xa lạ” với nó – đủ để Hùng biết là nó đã nghe thấy câu hỏi, rồi lại quay đầu vào tường. Hùng im lặng chờ đợi.

“Bạn có sao không?” Hùng lại hỏi.

“Tớ không sao đâu” Hà nói rồi gục mặt xuống gối thở dài như muốn chấm dứt mẩu hội thoại ngắn ngủn. Trong quá trình được các cán bộ lớp “đào tạo” đi phát tờ rơi, Hùng chỉ được dặn là phải xởi lởi cười thật tươi, “chèn” càng nhiều vào đầu người nhận tờ rơi tên, những cái hay ho và thời gian địa chỉ của Dạ hội trường nó càng tốt mà thôi. Nhưng đây là tình huống bất ngờ mà nó gặp phải, xởi lởi cười thật tươi chắc còn làm tình huống trở nên “bất ngờ” hơn mất.

“Bạn… có cần gì không?” Hùng hỏi.

“Thôi” Giọng Hà lùng bùng vì nó vẫn cúi đầu xuống gối. “Ấy đi đi, tớ không sao đâu mà.”

Hai đứa cách nhau khoảng một cánh tay, Hùng đứng, Hà ngồi.

“Nếu ấy cần gì, Hùng chăm chú nhìn Hà bảo, thì cứ gọi tớ, tớ chỉ ở quanh đây phát tờ rơi thôi.”

Hà cựa đầu nhưng không ngẩng lên. Chờ thêm một lúc nữa rồi Hùng bước đi sang lớp khác.

 

***

 

Trước lúc Hùng đến, Hà ngồi khóc một mình cũng được tròn trèm hơn một tiết rồi. Nó bị điểm kém môn Văn và người mắng nó là thầy giáo và cũng là bố nó. Ừ thì bài Văn rõ ràng nó làm vơ vẩn thật, vì đó vào đúng những ngày nó đang mải mê chinh chiến với kì Lên đỉnh Olympia cấp trường, nhưng nó không nghĩ thầy “bố” lại đối xử với mình như vậy. Lại còn xưng “chị”, “tôi” với nó trước mặt cả lớp. Nó nhìn bố trân trân, như muốn hỏi: “Tại sao bố lại làm vậy với con?,” nhưng nó biết thế thầy “bố” cũng bảo đó là có yêu thương thì mới thế, nên nó lại thôi không hỏi.

bongtuyet

“Nó nhìn bố trân trân, như muốn hỏi: “Tại sao bố lại làm vậy với con?,” nhưng nó biết thế thầy “bố” cũng bảo đó là có yêu thương thì mới thế, nên nó lại thôi không hỏi”

Tuy thế sao nó vẫn thấy ức, thất vọng, xấu hổ tràn trề. Hà bật khóc luôn ngay trước lớp. Mấy đứa trong lớp có ở lại an ủi: “Không sao đâu mà mày, bọn tao rất hiểu mày”, “Chắc bố mày lo cho mày quá ấy mà”… cũng không làm Hà chịu nín, cũng không làm Hà muốn về nhà nữa.

 

***

 

Ngồi thêm một chút nữa cho tới khi nước mắt đã ngưng rơi, nhưng nỗi buồn chán vẫn còn đó, Hà đành thất thểu rời khỏi lớp. Đằng nào tí nữa cũng có lớp học tiếng Pháp buổi tối, nó không về cũng bị đuổi thôi.

“Ai cho em làm thế hả!?!”

Tiếng quát làm Hà giật điếng mình. Nó ngó quanh, nhìn xuống thấy dưới tầng hai ở hành lang vuông góc với hành lang nó đang đứng, Hà thấy Hùng – cậu bạn xa lạ vừa hỏi thăm nó, đang đứng cầm một tệp tờ rơi, cúi đầu trước mặt bác lao công Minh “đại ca”. Đại ca này vốn nổi tiếng là thích cho những đứa học sinh nghe những tiếng quát khét óc buốt tai, dù chỉ về những chuyện rất nhỏ nhặt như uống nước máy của nhà trường làm rớt ra vài giọt hay vào phòng vệ sinh mà khép cửa không chặt.

“Tại sao em lại phát tờ rơi ra các lớp học? Em có biết là ngày mai tôi lại phải mất công dọn không hả?” Bác Minh “đại ca” cao giọng.

- Dạ, cháu xin lỗi bác…Lần đầu đến trường này nên cháu không biết…

- Lần đầu, lần đầu cái gì! Ai cần em bày việc hộ tôi nữa hả! Hả! Em học trường nào mà vô tâm thế? Trường D. à, có muốn tôi báo về trường không? Con cái nhà ai trông ngoan ngoãn mặt mũi phơi phới thế mà lại làm cái trò đấy! – Bác lao công quát tháo xơi xơi tới tấp hơn cả đại bác liên thanh nã vào Hùng.- Em chỉ nghĩ phát là phát cho xong thôi ư? May mà tôi bắt quả tang kịp đấy! Em có biết là tôi đang đi dọn không hả?

- Dạ…- Hùng cúi đầu.

Hà ở bên ngoài mà cũng thấy vừa sợ vừa tức. Bác Minh còn nói quát nặng hơn cả bố nó lúc nãy nhiều. Cái bác này như đang cố gây sự vậy, chuyện này Hà vốn thường thấy mà. Xối xả, xối xả một thôi một hồi chỉ thấy Hùng cứ im im ngoan hiền chẳng phản ứng gì, bác Minh “đại ca” giọng hơi dịu giọng lại:

- Thôi! Lần đầu tôi tha cho nhé. Lần sau làm gì cũng phải hỏi nghe chưa?

- Vâng. – Hùng gật đầu

- Nhớ đấy! Thôi về, về đi! – Hình như đại ca lao công đã thoả được cái nỗi được trút lên đầu người khác rồi nên bác ấy hả hê huỳnh huỵch bệ vệ xách xô và giẻ lau bỏ đi.

- Cháu chào bác ạ- Hùng ngoái đầu lại nhìn về phía bác.

Hà thấy Hùng đứng ở đấy một lúc, rồi quay vào các lớp học. Hà tò mò ngó vào, được một lúc thì Hùng trở ra, tay sắp xếp lại đống tờ rơi, rõ ràng trông chúng nhiều hơn lúc bạn nãy một chút. Hà hơi ngẩn người. Ơ! Tại sao cậu lại làm thế nhỉ, trong khi vừa bị mắng xong. Tại sao cậu ấy làm thế nhỉ: đi nhặt lại tờ rơi, bác lao công có yêu cầu cậu phải làm thế đâu. Hà nhìn Hùng bước lên tầng 3 chỗ cái Hà đang đứng. Hà bối rối, không hiểu sao, nó chạy lại vào trong lớp học của mình. Nó lúng túng đi loanh quanh trong phòng. Rồi Hà quyết định chạy sang lớp bên cạnh lớp nó, quả đúng là Hùng đang nhặt tiếp những tờ rơi thật.

Hùng ngẩng lên. Nhìn đôi mắt vẫn còn hoe đỏ của Hà một lúc, chắc Hùng đã nhận ra Hà là người nó vừa gặp lúc nẫy.

“Để tớ giúp cậu… được không?” Hà ngượng nghịu bảo.

“Ừ, tớ cảm ơn cậu.” Hùng mỉm cười gật đầu, thân mến nhìn Hà. Giọng Hùng ấm áp. Hùng nhặt một bên, Hà nhặt một bên, chẳng mấy chốc là xong một lớp.

bongtuyet4

“Phát xong thì trời mưa, Hùng và Hà đứng trú mưa ở một góc. Hùng lại kể tiếp cho Hà nghe nó những chuyện lúc nó đi phát tờ rơi. Chẳng hạn nó gặp một bạn hỏi thế vào rạp chỉ ngủ có được không?”

“Ấy chờ tớ tí” Hùng giơ một ngón tay ra trước Hà. Nó chạy dán một tờ rơi lên cạnh bảng, rồi hai đứa đi sang phòng khác.

“Ấy tên gì?” Hùng hỏi.

“Tớ tên Hà, còn ấy?”

“Tớ tên Hùng. ” Hùng cười. “nhân viên phát tờ rơi biết bơi của trường cạnh trường ấy đấy.” Hà và Hùng học ở hai trường chỉ cách nhau có vài con phố. Hai đứa bắt đầu nói chuyện với nhau.Hùng kể cho Hà về chuyện lớp nó tổ chức một dạ hội chào mừng ngày hội Pháp Ngữ.

“Để tớ đọc lời giới thiệu cho ấy nghe nhé” Hùng bắt đầu chuyển giọng liến láu: “ Ngày hội Pháp ngữ! Hay dữ hay dữ! Xin mời bạn đến với đêm dạ hội “Bông tuyết Việt Nam” của trường Y. chúng tôi! Hãy thưởng thức những tiết mục đặc sắc, như bài Bonjour Vietnam, cũng như thưởng thức những nén hương thơm mùi hoa hồng cắm đuổi muỗi trang trí quanh sân khấu một cách đầy nghệ thuật và xúc động ứa nước mắt.”

“Có hay không?” Hùng ngó sang Hà. Hà cười rung người. Hai đứa đi dán lại tờ rơi xong thì ra ngoài cổng để phát tận tay cho học viên tới học. Phát xong thì trời mưa, Hùng và Hà đứng trú mưa ở một góc. Hùng lại kể tiếp cho Hà nghe nó những chuyện lúc nó đi phát tờ rơi. Chẳng hạn nó gặp một bạn hỏi thế vào rạp chỉ ngủ có được không? Hùng trả lời cũng được, chỉ với điều kiện cứ mỗi một phút thì dậy đi đánh thức những khán giả khác một lượt thôi…

Hà bắt đầu thấy Hùng thật dễ mến. Lúc nãy Hà cứ tưởng là không sống nổi thế mà giờ đã đỡ đến mức cười híc híc mãi được rồi.

“Cảm ơn ấy đã giúp tớ.” Hùng bảo “Không có ấy, chắc mọi người không nhận tờ rơi của tớ đâu nhỉ?”

Hà thấy vui vui trong lòng, bạn ấy đề nghị giúp mình, cuối cùng mình lại còn đi giúp bạn ấy.

“Có gì đâu. Mà cậu thông cảm” Hà bảo “bác lao công trường tớ tính thế rồi”

Hừng cười. “Trường tớ trong hai bác lao công, cũng một bác hệt như thế. Bác kia hiền hơn thì toàn xoa đầu bác đó: “Thôi nào! Bạn làm thế là dại đấy, nhăn nhó chỉ tổ nhiều nếp nhăn thôi, lỡ một ngày bọn nhỏ chào mình bằng bà thì sao?”. Bác kia lại ừ nhỉ, tự cụng vào đầu mình và thôi luôn”

Hà không thể khép môi được với kiểu nói của Hùng, mà nín để làm gì. Cảm thấy thoải mái hơn lúc ban đầu, giờ nó mới hỏi Hùng:

“Hùng này, tớ hỏi thật nhé, sao cậu lại đi dọn lại các lớp làm gì? Chỉ là mấy tờ rơi thôi mà.”

Hùng chớp mắt nhìn Hà một lúc như thể Hà vừa hỏi nó về một ” hiển nhiên không có gì đáng bàn luận đâu”.

“Uhm, chắc tớ làm vậy thì thấy tự nhiên thoải mái hơn” Hùng như phải nghĩ lâu lắm mới kiếm ra một câu trả lời nghe có vẻ “triết lí” về một điều mà nó coi là đương nhiên như thế.

“Ngày mai không phải dọn nữa, chắc bác Minh sẽ không bực mình thêm. Đằng nào tớ cũng nghĩ ra cách cách thông minh hơn rồi: tớ dán tờ rơi cạnh bảng, hay phát tận tay mọi người, rồi đưa cho thầy cô quảng cáo nữa, thế là vẫn đạt mục đích rằng ai cũng đọc được, nghe được đấy thôi.”

Thấy Hà cứ chăm chăm nhìn mình như là mình đang tuôn ra cái gì phức tạp lắm ấy, Hùng nhăn răng ra cười.

“Đơn giản làm thế thì tớ mới chèn được điều đáng chèn í mà.“

“Ừ ”. Hà cũng cười gật đầu, nó cũng đã hiểu cái đáng chèn ở đây là gì mà. Không hỏi gì thêm, Hà cúi đầu xem lại tờ rơi quảng cáo dạ hội. Hình nền tờ rơi là những bông tuyết. Bông tuyết? Hà nhắm mắt lại hít một hơi.

Một bông tuyết bé xíu, nó rơi xuống đất và được lăn đi, lăn mãi thì trở thành bông tuyết to dần. Bông tuyết to được lăn để làm người tuyết chơi thì còn vui, chứ nếu nó lăn làm thủng nhà đổ cây thì… tệ lắm.

bongtuyet2

“Và rồi nó sẽ có một khởi đầu mới, chỉ với một lời xin lỗi thôi mà. Thì trên đời vốn có chuyện nhỏ chuyện lớn, nhưng có điều gì mà lại không có sức mạnh để thực hiện đâu?!!”

Tự dưng liên tưởng đến mình, Hà nhìn lại bản thân mà thấy mình…chả ra gì cả, cứ ngồi lì chảy nước mắt ở góc lớp như thế, bọn lớp chẳng khuyên can được, lại thấy khó xử thêm. Hà lại để nỗi buồn sinh ra nỗi buồn kìa. Thật chả khác gì bác lao công ấy, chuyện bé thì xé ra to. Hà quay sang nhìn Hùng, cái nhìn hơi hơi “ngưỡng mộ”. Ừ, thì xé chuyện to cũng tốt thôi, nhưng phải theo kiểu có lợi chứ nhỉ. Hùng cắt ngang suy nghĩ của Hà:

“Tớ bây giờ còn đi phát ở một số trường khác nữa đây. Hôm đấy nếu rảnh thì đến nhé, xem hay ngủ cũng được mà. Thế cậu bây giờ về nhà luôn à?”

Về nhà? Lúc này Hà vừa có ý nghĩ là sẽ bỏ đi lang thang ngoài phố một lúc để gặm nhấm nỗi buồn và để tránh nhìn thấy mặt bố mình, (rồi về bố bố sẽ mắng nó thêm nữa, và nó lại mệt mỏi lại tiếp tục muốn bỏ đi… nó biết thế nhưng vẫn cứ định làm thế (!)). Nhưng bây giờ thì tất nhiên là nó gạt dự định đấy đi rồi.

“Tớ sẽ về nhà Hùng ạ” Hà nhìn Hùng, quả quyết. Hà cũng sẽ xin lỗi bố nữa. Nó sẽ sửa lại cách học của mình, ai đời tham gia đường lên đỉnh Olympia mà để điểm trên lớp kém bao giờ. Và rồi nó sẽ có một khởi đầu mới, chỉ với một lời xin lỗi thôi mà. Thì trên đời vốn có chuyện nhỏ chuyện lớn, nhưng có điều gì mà lại không có sức mạnh để thực hiện đâu?!!

Thuỳ Linh

 

 

Truyện ngắn: Hoa trà trong gió

Tôi là con gái chuyên Toán. Nhưng tôi lại đang đứng lén nhìn lớp Bồi dưỡng học sinh giỏi quốc gia môn Văn từ hành lang dẫn ra phòng Giám Thị, vì đang đi lấy trà cho cô giáo. Thầy Văn đang dạy thi ca lãng mạn thập niên 30. Bất giác tôi nhăn mặt, văn à, toàn những chuyện quá khứ lãng mạn vớ vẩn phù phiếm… blah blah… Tôi là type người không muốn và cũng không cần có quá khứ.

Tôi chỉ có mẹ và hai chị, ba đã bỏ đi từ lâu. Mẹ một thân một mình bươn chải cố nuôi ba chị em tôi ăn học. Làm đứa con côi chưa đủ khổ, tôi còn bị nhiều lời ong tiếng ve bảo tôi là đứa con hoang. Một thời tôi suy sụp và rơi vào trầm cảm, cuối cùng mẹ cũng nói đó là kết quả của lần về thăm duy nhất của ba, rồi ông biệt xứ hẳn. Mẹ vẫn còn yêu ông lắm, tôi biết thế, mỗi khi có ai đó nói hay ông mất rồi là bà gạt phắt đi, chỉ thiếu mức nổi khùng lên. Chính thế tôi mới nghĩ tình cảm là thứ nhì nhằng rách việc. Lãng mạn là sự xa xỉ không hợp lý.

Ngay từ khi còn bé tí, điều ám ảnh lớn nhất của tôi là thoát khỏi gia đình, thoát khỏi nơi chôn rau cắt rốn càng nhanh càng tốt. Lên cấp 3, tôi thi đỗ vào trường chuyên của thành phố, lớp chuyên Toán. Sống xa nhà, một thân một mình không dễ, chỉ mới mười mấy tuổi, chúng tôi đã phải “cày” cật lực để tranh nhau vị thứ trong cái trường luôn đưa chỉ tiêu điểm là hàng đầu. Khao khát thay đổi cuộc đời không cho phép tôi lơ là một phút, dù không ít khi mệt mỏi với chính mình.

Như con chim đã vặn dây cót. Nếu cố thoát ra, nó sẽ chết.

– Bạn ơi, cho mình hỏi…

– Tôi bị lôi tuột về thực tại bởi một giọng con trai ấm ấm.

– Bạn là người thứ mười hai tớ hỏi câu này. Có phiền gì không?

– Không sao. Mà khó lắm à? – Tôi bình thản.

– Mười một người chưa trả lời được. Bạn có biết bài thơ gì về mùa xuân của Mạnh Mạnh gì đó không? Tớ cần gấp cho em gái.

“Xuân miên bất giác hiểu

Xứ xứ văn đề điểu

Dạ lai phong vũ thanh

Hoa lạc tri đa thiểu?”

– Xuân hiểu của Mạnh Hạo Nhiên?

– Á á, hình như vậy đó. Chờ chút. – Đoạn hắn lôi ra ngay một cây bút trong túi áo viết vội lên tay. – Cám ơn bạn nhiều. Dân Văn, nhỉ?

– Toán.

Hắn nhìn sững tôi một giây. Tôi bâng quơ: “Mấy giờ rồi ta?” Rồi cả hai sực tỉnh, chạy tóe khói. Trong sổ đầu bài của Đội tuyển Tin có dòng chữ: Nguyễn Thành Phong- đi trễ. Còn tôi, cô chỉ cau mày thấy chén trà nguội ngắt thôi.

hoatra

“Mẹ vẫn còn yêu ông lắm, tôi biết thế, mỗi khi có ai đó nói hay ông mất rồi là bà gạt phắt đi, chỉ thiếu mức nổi khùng lên. Chính thế tôi mới nghĩ tình cảm là thứ nhì nhằng rách việc. Lãng mạn là sự xa xỉ không hợp lý”

* * *

Tối hôm sau, hắn add nick tôi.

– Sao bạn biết nick tớ?

– Tớ có nhiều bạn bên lớp Toán, hỏi thăm tí ra liền.

– Thế có chuyện gì không?

– Tớ chỉ muốn cám ơn Trà về chuyện hôm qua.

– Bí thư Thanh Trà nổi tiếng ai mà không biết chứ? Trừ thằng hai lúa đang nói chuyện với cậu.

– Nổi tiếng?

– Thiên tài máu lạnh.

Khuya. Tôi ngồi im phăng phắc, trước mặt là xấp ảnh gia đình và chồng nhật ký ghi từ năm lớp 6. Tôi xếp sổ trước rồi đến đống hình chụp, và bắt đầu bật diêm đốt. Hồi tối tôi vừa nhận được tin bố tôi thực ra đã có một cuộc sống mới đề huề con cái, ngay sau khi rời bỏ mẹ con tôi 1 năm. Tức là khi tôi chỉ vừa lọt lòng. Vậy mà, cũng như mẹ- tôi đã nuôi biết bao hy vọng mong một ngày ông trở về, viết về một -người- cha- trong – tưởng – tượng hầng xấp hàng xấp trang nhật ký; gìn giữ những tấm hình gia đình dù hiếm hoi nhưng lần nào mẹ cũng xếp một chỗ trống, nói “để dành chỗ cho bố”… Những bức ảnh, tấm nào cũng khuyết một góc ấy làm tôi muốn phát điên. Ngọn lửa dần liếm lấy chúng và nuốt chửng. Ừ, cuộc đời này có quá nhiều lẽ tất nhiên. Hồi lâu, lửa dần tắt, ánh đỏ lụi tàn và chỉ còn lại một đống tro xám xịt phả mùi âm ẩm vào gió đêm. Tôi bứt một cọng hoa gần đó thả vào tro tàn. Tức là đoạn tuyệt.

* * *

Những ngày sau đó tôi vẫn sống bình thường. Niềm kiêu hãnh của một đứa thừa tự… ti không cho phép tôi tỏ ra đau khổ hay buồn rầu. Về Phong, dần dần tôi càng cảm thấy hắn thuộc mẫu người tôi không thích. Tuy trí nhớ siêu phàm và sự thông minh hiếm có khiến hắn trở thành bảo vật của đội tuyển Tin, thì hắn cũng chính là thủ phạm làm các thầy cô dạy lớp này bao phen đau tim vì tính ngẫu hứng, tôi hay gọi là dở hơi. Đồng thời, hắn cũng thuộc dạng con trai thu hút các cô nàng. Tử tế nhưng bộc trực, học giỏi nhưng có chút tật ngông, cộng thêm đẹp trai một tí, hài hước một tẹo, vậy là đã đủ làm chết bao trái tim mơ mộng trong trường. Chính thế mà tôi không thích hắn. Gió thì bay chỗ nào chả được, đậu chỗ nào chả xong, rồi lại đi ngay. Tự do.

hoatra3

“Sống xa nhà, một thân một mình không dễ, chỉ mới mười mấy tuổi, chúng tôi đã phải “cày” cật lực để tranh nhau vị thứ trong cái trường luôn đưa chỉ tiêu điểm là hàng đầu. Khao khát thay đổi cuộc đời không cho phép tôi lơ là một phút, dù không ít khi mệt mỏi với chính mình”

Cái lạ là hắn cứ thường rủ tôi ra canteen, thư viện, hoặc tình nguyện chở tôi vòng vèo đi mua sách. Một lần, sau khi khảo bài hắn xong dưới cây phượng, tôi đa nghi hỏi thẳng:

– Sao cậu quan tâm đến tớ nhiều vậy?

– Trà cảm thấy thế ư?

– Ai cũng nghĩ vậy. – Tôi ngừng lại một chút – Lộn xộn gì đó?

Hắn cười ha hả.

– Ý là thích cậu ấy à?

– Là tự cậu nói đấy chứ.

– À, vậy tớ tự dưng chui từ đâu ra, làm quen với dân Toán bằng thơ thẩn, rồi ầm ầm tấn công cả cự li lẫn tốc độ? Tớ không thiểu năng cỡ đó đâu.

– Ai mà biết được – Tôi liếc xéo dò xét.

– Đó! Mắt sắc như dao vậy thì ba cái trò cưa cẩm chán phèo kia có tác dụng mới lạ. Mama tổng quản nhỉ?

– Cái… cái gì? Ma… – Tôi trợn mắt – Cậu chán sống rồi à?

Tôi đá cho hắn một phát vào be sườn, đó là biện pháp rất hữu hiệu mỗi khi bị hắn rủ rê cúp tiết học thêm (thật ra là rất chán). Rồi tôi bỏ đi.

* * *

Hôm nay Phong sẽ đến nhà tôi. Còn khuya mới có chuyện tôi đưa bạn về nhà, huống chi là một thằng con trai. Đơn giản, hắn là đứa bạn duy nhất của tôi giỏi vọc máy vi tính. Cái máy cổ lỗ sĩ của tôi bị dính virus nặng.

-Cậu nên mua máy khác đi.

– Đưa tớ tiền đã rồi nói.

– Cho nên mới nhờ tớ thay vì gọi thợ, đúng không?

– Đang tiếc đây, vì thợ không nhiều chuyện như cậu.

Chúng tôi phải chờ hơi lâu máy mới hoạt động lại được. Tôi ngồi giữa đống hổ lốn sách vở của chị mới tìm ra trong kho, tỉ mỉ lật từng trang rồi xếp ra theo phân loại.

– Nói nhiều chắc khát nước lắm, lại bàn kia mà rót.

– Hiếu khách thật.

Hắn vừa uống vừa nhìn quanh phòng. Tôi biết là Phong đang nghĩ gì, bởi cả phòng chỉ có đúng một cái bàn học và máy vi tính, còn lại là sách. Không giống với căn phòng của một đứa con gái nào. Tất cả những gì là kỉ vật tôi đều hủy hết rồi, ngay một tấm hình cũng chẳng buồn giữ. Tôi muốn đi về phía trước, và chỉ như vậy thôi.

– Vì sao?

– Quá khứ đã trôi qua rồi thì cho đi luôn. Giữ làm gì.

Phong xoay xoay chiếc cốc, và nói:

– Nhưng sẽ có lúc cậu cần chúng. Kỉ vật không phải là thứ xa xỉ đâu.

Tôi hơi bực. Đó là cách sống của tôi từ trước đến nay, đừng hòng làm chàng hoàng tử bạch mã nào thay đổi con người tôi. Tôi không muốn một phần cuộc đời của mình bị kẹt lại trong quá khứ, có gì là sai?

* * *

Đã sang gần cuối Học kì 2, vì đã bỏ ra mấy tháng tập trung ôn thi quốc gia nên giai đoạn này là lúc tôi phải gấp rút học để bù lượng kiến thức phổ thông bị hụt. Tôi học ngày đêm, lúc nào trong đầu cũng chỉ có quyết tâm thi đỗ. Con đường tương lai tuy không phải lúc nào cũng sẽ thành hiện thực hoàn toàn, nhưng không có nó, bạn sẽ đi mà không biết mình đi đâu. Tôi cũng vậy, nó đã được hoạch định trong tôi từ những năm học lớp 8. Biết rõ những gì cần thiết cho giấc mơ du học của mình, tôi điều chỉnh cách học và cách sống sao cho thuận lợi nhất. Từng bước, từng bước. Tôi sẽ đi học, đi làm thật nỗ lực. Tôi sẽ kiếm được thật nhiều tiền và quay về thị trấn, đàng hoàng như ai, để tất cả những người từng dè bửu mẹ con tôi phải ô a thán phục… Và bây giờ là lúc quyết định.

hoatra2

“Từng bước, từng bước. Tôi sẽ đi học, đi làm thật nỗ lực. Tôi sẽ kiếm được thật nhiều tiền và quay về thị trấn, đàng hoàng như ai, để tất cả những người từng dè bửu mẹ con tôi phải ô a thán phục… Và bây giờ là lúc quyết định”

Chẳng mấy chốc đã đến ngày cuối niên học. Vào hạ, bằng lăng nở tím biếc cả con đường đến trường. Cái màu dịu dàng ấy và cái đỏ rực của hàng phượng vĩ già ở trường đã làm dậy lên một điều gì đó trong lòng tôi, khiến cái khát khao “đổi đời” kia không còn cháy bỏng nữa. Tôi dậy sớm, tự pha cho mình một cốc cà phê với nước được cố ý đun thật sôi. Tôi ngồi cạnh cửa sổ trông ra hàng bằng lăng trước ngõ, chờ bình minh lên. Con mèo lười vẫn chưa dậy.

“Đang giấc xuân, chợt sáng

Chốn chốn rộn chim ca

Trong mưa gió đêm qua

Biết bao nhiêu hoa rụng?”

Bất giác, tôi mỉm cười. Đúng là có tiếng chim ríu rít thật, nhưng là mùa hè. Phong bảo rằng cậu ta luôn ngạc nhiên vì sao tôi lại thuộc nhiều thơ đến thế – ít nhất là bài của Mạnh Hạo Nhiên kia – trong khi là dân chuyên Toán. Thật tình tôi cũng thích Văn, nhưng Văn không giúp tôi kinh doanh được.

Tôi uống cà phê. Đắng.

Ngày hôm ấy, lớp chụp chung một tấm để kỉ niệm ngày ra trường. Các bạn rất háo hức, đứa vén áo dài, đứa chỉnh lại cổ áo sơ-mi… Tôi trốn ra gốc bàng già sau thư viện, ngồi thu lu như đứa trẻ lạc. Đã thề sẽ không bao giờ lưu lại một kỉ vật nào, tôi không muốn phản bội lại chính mình. Chuông điện thoại reo. Tin nhắn của Phong: “Không hối hận chứ?”

Tôi khóc.

* * *

Ba ngày thi Tốt Nghiệp cũng đã qua, lớp tôi đi dã ngoại như dự kiến. Trong lúc ăn uống và nói chuyện rôm rả trên một tảng đá lớn. Lớp trưởng My – một thời đã là đối thủ đáng gờm của tôi trong lớp – vừa gọt dưa vừa bảo:

– Trà này, sắp xa nhau rồi tớ mới dám nói…

– Sao? Mai ấy lấy chồng à?

– Không. Nếu có thì biếu ấy đấy. Ý là… phải thừa nhận là Trà rất giỏi, nhất lớp í. Nhưng hình như lúc nào ấy cũng phải gồng mình lên mà sống thì phải.

Chân đung đưa dưới suối, tôi ngơ ngác – Vậy sao?

– Ừ đúng – Duy ba miền gật gù, thảy cho tôi trái mận, rồi hắn lôi giấy và bút chì ra vẽ ngay một khuôn mặt nghiêm nghị, mắt tóe lửa và tóc tai xù ra như nhím – Đại loại là như này.

Tôi nén cười nhìn bức hí họa. Chưa bao giờ tôi biết ngoài cái khả năng giả giọng ba miền như biệt danh thì Duy lại có khiếu vẽ đến vậy.

– Cười rứa đẹp hơn đó. – Hắn vẽ tiếp – Vầy nè.

Đó là một khuôn mặt có hai má phính và đang ngoác mồm cười phớ phớ. Sau đó hắn tặng tôi hai bức tranh.

– Ê, lớp Toán trường Bún Thịt Xào, chụp chung một tấm chứ?! – Tôi khởi xướng.

hoatra4

“Đó là lần đầu tiên tôi cười, thật sự vui vẻ. Tôi không còn là kẻ độc hành chối bỏ quá khứ…”

Chúng tôi nhanh chóng chụp một pô rất nhộn, lấp ló đằng sau là cánh đồng cỏ lau xanh thẳm. Đó là lần đầu tiên tôi cười, thật sự vui vẻ. Tôi không còn là kẻ độc hành chối bỏ quá khứ.

Gió chiều vi vu thổi qua triền núi, mang theo kí ức tươi đẹp và thanh thản của một thời hoa niên.

 

Hirota

Một nhà kinh doanh

Sau giờ học, tôi chạy như bay về nhà để cắt cỏ ngoài vườn – công việc mẹ giao mà tôi đã trì hoãn cả tuần nay. Trong khi đang nhặt lá, Nick – đứa em trai 5 tuổi – chạy lại gần và giật áo tôi.

– Anh, làm cho em cái biển!

– Không phải bây giờ, Nick! Anh đang bận! – Đó là câu trả lời của tôi.

– Nhưng em cần cái biển! – Nó năn nỉ.

– Làm gì?  tham tu tu | dic vu tham tu | cong ty tham tu | tham tu sai gon | tham tu

– Em bán mấy hòn đá của em!

Nick luôn thích chơi đá. Nó “sưu tập” đá khắp nơi. Nhiều bạn bè lớp mẫu giáo của nó còn tặng nó đá làm quà sinh nhật (đỡ phải mua). Bây giờ nó có một giỏ đá tướng trong phòng. Thỉnh thoảng lại đem ra lau rửa và xếp lại (theo một thứ tự mà chỉ mình nó biết). Giỏ đá đó là kho tàng của nó.

– Anh không có thời gian! Bây giờ còn đang cắt cỏ, thấy không? Đi chơi chỗ khác!

Nhưng chỉ một lúc sau, tôi thấy Nick hí hửng cầm một tờ giấy ra sân. Trên tờ giấy là dòng chữ nguệch ngoạc của đứa trẻ 5 tuổi: “Xin mời mua! Hôm nay giảm giá! Chỉ 1 đôla!”. Thế là nó trở thành nhà kinh doanh.

kinhdoanh2

“Niềm tin không phải là thứ duy nhất giúp bạn thành công, nhưng nó là thứ quan trọng nhất khiến bạn dám bắt đầu một việc để có cơ hội thành công. Và kỳ lạ là điều đó tôi học được từ cậu em trai năm tuổi của mình..”

Nick chọn ra 4 hòn đá mà nó cho là đẹp nhất, đem theo một cái giỏ bé ra ngồi ở vệ đường, trưng tờ giấy lên. Nó xếp mấy hòn đá thành hàng trước mặt. Tôi nhìn nó từ xa, thấy nó cứ ngốc ngốc!

Sau khoảng nửa tiếng, vẫn chẳng có ai dừng lại. Tôi đến gần:

– Kinh doanh thế nào rồi, Nick?

– Tốt ạ! – Nick hăng hái đáp.

– Cái giỏ để làm gì?

– Đựng tiền ạ! – Nó trả lời hồ hởi.

– Nick, chẳng ai mua một hòn đá với giá 1 đôla đâu mà có tiền…

– Sao lại không ạ?

Thất bại trong việc thuyết phục Nick về… sự thất bại của chính nó, tôi quay lại vườn cắt cỏ. Còn Nick thì kiên nhẫn ngồi bán đá.

Một lát sau, tôi thấy có chiếc ôtô chạy chậm chậm qua phố. Ngay lập tức, Nick hếch mặt, giơ cao “tấm biển” về phía cái ôtô. Từ trong ôtô, có hai vợ chồng lớn tuổi ngó ra đọc. Và họ xuống xe.

Tôi không nghe thấy họ nói gì, nhưng người phụ nữ lấy tiền ra, xem xét 4 viên đá và lấy một viên. Tất nhiên, sau đó bà ấy đưa cho Nick tờ 1 đôla rồi lái xe đi.

Tôi tròn mắt ngạc nhiên trong khi Nick chạy vào vườn. Vừa vẫy tờ tiền, nó vừa hét lên: “Đã bảo là em có thể bán được đá mà! Nếu anh tin vào điều gì đó thì anh sẽ làm được thôi!”.

Niềm tin không phải là thứ duy nhất giúp bạn thành công, nhưng nó là thứ quan trọng nhất khiến bạn dám bắt đầu một việc để có cơ hội thành công. Và kỳ lạ là điều đó tôi học được từ cậu em trai năm tuổi của mình.

 

Hoa Chi
(Dịch)

 

Một tiếp viên hàng không

- Một ngày mới đã đến, xin chào quý khách! Hoan nghênh quý khách đã đến với United Airlines. Chuyến bay mang số hiệu 548, bay thẳng từ Palm Springs tới Chicago!

Trời đất ơi! Đang thiu thiu ngủ nhưng đầu óc tôi bắt đầu nhảy dựng lên phản ứng. Bây giờ mới là 6h30 sáng, thời điểm tôi và đại đa số hành khách trên khoang máy bay vẫn còn chưa minh mẫn lắm vì vừa trải qua một chuyến bay dài. Mệt, nhưng tôi dám chắc rằng chuyến bay này cần phải bay thẳng đến Denver cơ mà!

– Thật may quá, thế là chúng tôi đã kêu gọi được sự chú ý của quý vị rồi! – Bằng một giọng nói nhẹ nhàng, nữ tiếp viên vẫn tươi cười tiếp tục – Tên tôi là Anna, tiếp viên trưởng trên chuyến bay hôm nay. Thực ra, chúng ta sắp khởi hành tới Denver, cho nên nếu quý vị nào thật sự định đến Chicago, bây giờ chính là lúc thích hợp nhất để chuẩn bị rời khỏi máy bay !

“…một vị hành khách bình thường như tôi phải thầm cảm ơn Anna vì một chuyến bay dễ chịu. Và cảm ơn cuộc sống vì tất cả những người yêu nghề và tận tâm với nghề nghiệp đến như thế!”

Tôi thở phào nhẹ nhõm khi cô tiếp viên trưởng nói tiếp:

– An toàn là điều tối quan trọng, nên quý vị hãy bắt tay làm quen với tờ giấy hướng dẫn an toàn ngay phía trước ghế ngồi của mình. Nào, mọi người, hãy giơ tờ giấy ấy lên và vẫy xem nào!

Khoảng 70% số hành khách cười khúc khích và ngượng nghịu làm theo. 20% còn lại thì có vẻ còn chưa tỉnh ngủ nên loay hoay tìm xung quanh khu vực ghế ngồi. 10% còn lại thì nhăn mặt vì có vẻ như không mấy hài lòng.

– Xin cảm ơn quý vị! Trong trường hợp chúng ta phải hạ cánh khẩn cấp xuống biển, quý vị có 3 lựa chọn. Hãy quyết định thật nhanh: một là nhắm mắt hy vọng, hai là bơi thật điên cuồng, và ba là dùng ngay ghế ngồi của mình để làm phao!

Lúc này thì tất cả hành khách đang lơ mơ ngủ lúc nãy bắt đầu ngồi thẳng dậy, chăm chú lắng nghe và một số người đã thắt chặt dây an toàn.

– Vâng! Khoảng 30 phút nữa máy bay sẽ hạ cánh xuống Chicago. Trong khi chờ đợi chúng tôi sẽ phục vụ bữa sáng trong ít phút nữa. Trong thực đơn, tôi đã ghi món trứng tươi và hoa quả rán. Đối với tôi thì như thế là tuyệt nhất. Tuy nhiên, những nhân viên khác trong phi hành đoàn lại đề nghị cho quý khách chọn giữa trứng rán và hoa quả tươi thì tốt hơn.

Đến lúc này thì ngay cả những người nhăn nhó cũng phải mỉm cười bởi lối vào đề và dẫn dắt nhẹ nhàng của nữ tiếp viên trưởng.

“Trong trường hợp chúng ta phải hạ cánh khẩn cấp xuống biển, quý vị có 3 lựa chọn. Hãy quyết định thật nhanh: một là nhắm mắt hy vọng, hai là bơi thật điên cuồng, và ba là dùng ngay ghế ngồi của mình để làm phao!”

Bây giờ thì tôi đã xuống khỏi chuyến bay đó và tiếp tục trở lại công việc của mình. Trong một đất nước mỗi ngày có tới mười mấy ngàn chuyến bay như Mỹ, một vị hành khách bình thường như tôi phải thầm cảm ơn Anna vì một chuyến bay dễ chịu. Và cảm ơn cuộc sống vì tất cả những người yêu nghề và tận tâm với nghề nghiệp đến như thế!

 

Glenne D.
(Dịch)

Sky talkshow: Làm một điều khác biệt

Anh Sky ơi,

Nhiều lúc em cảm thấy chán Việt Nam lắm, chán cái việc ra đường thấy người Việt mình cư xử rất tệ. Rồi lâu lâu báo chí lại ồn ào phê phán một hành động xấu xí gì đó (lúc thì văn hóa xếp hàng, khi thì chuyện “hôi của”). Mọi người bàn tán xong rồi thôi, ra đường em vẫn thấy chuyện xấu xảy ra y như cũ.

Van_an_htl@…

 

Em thân mến!

Mỗi lần bạn bè anh đi du học về, khi những câu chuyện du lịch, học hành rôm rả qua đi, mẫu số chung của các cuộc tán gẫu lại trở về chủ đề: Người Việt mình xấu xí lắm! Điều anh thấy kì lạ là thường chúng ta thấy mình xấu xí không phải vì tự nhận thức bản thân, mà do ai đó bên ngoài nói (hoặc báo động) rằng bạn thật xấu xí. Những du khách nước ngoài than phiền về việc xếp hàng, người Nhật điều tra phát hiện tham nhũng ngành đường sắt Việt Nam… Điều kì lạ tiếp theo là người Việt dễ dàng đồng tình với tất cả phê bình đó nhưng rồi đâu lại vào đấy!

“Nhưng em ạ, những điều xấu chỉ trở thành em khi nào em cho phép nó!”

Chúng ta nói rất nhiều khi thấy sự xấu xí, chúng ta tự trao cho mình quyền làm một quan tòa phán xét người khác, nhưng ít ai tự giành lấy vị trí của một người tiên phong, người làm cách mạng, hay từ mà Steve Jobs – cha đẻ của “quả táo khuyết” – thường nói: “Make a difference / Làm một điều khác biệt”. Anh biết sẽ rất thử thách cho em khi quyết định làm một điều khác. Có lúc em sợ rồi mình cũng trở nên như vậy, vì mình đang sống trong cộng đồng này mà. Nhưng em ạ, những điều xấu chỉ trở thành em khi nào em cho phép nó!

Anh có một khoảng thời gian ngắn làm việc ở nước ngoài và thấy rằng ở đâu cũng có những điều xấu xí, đôi lúc là thói quen, tập quán hay văn hóa. Có một câu nói mà anh luôn giữ trong lòng như là thái độ sống: “Accept what can’t be changed and Change what can’t be accepted” – “Chấp nhận những điều không thay đổi được và Thay đổi những điều không chấp nhận được”. Nếu em không chấp nhận được chuyện chen lấn hàng, đừng làm! Nếu em không chấp nhận chuyện hôi của, hái hoa trộm, đừng làm!

“Chấp nhận những điều không thay đổi được và Thay đổi những điều không chấp nhận được”

Khi gõ thư này cho em, anh vừa xem phần cuối của phim How I met your mother – phiên bản do một teen Mỹ chỉnh lại và đưa lên YouTube. Em biết đấy, facebook tuần rồi có hàng loạt các status của teen mình chia sẻ thất vọng với phần cuối của series phim này, không chấp nhận được. Nhưng bạn teen Mỹ ấy biết cách thay đổi điều đó, ít nhất là cho bản thân mình!

 

SKY

Nối lại bằng tình yêu thương

Vào một lúc nào đó khoảng nửa đêm thứ Sáu, có ai đó – tôi không chắc là ai – đã “quyên góp” 12 cuộn giấy vệ sinh cho gia đình chúng tôi bằng cách treo chúng khắp trên những cây táo trong vườn nhà chúng tôi.

Và tôi chỉ muốn nói là “Cảm ơn”.

Thật đấy. Tôi không đùa đâu. Thời điểm không thể thích hợp hơn – và lại còn bổ sung giấy vệ sinh cho chúng tôi nữa chứ.

Thực tế, tối thứ Sáu đó đã là một buổi tối dài đằng đẵng trong nhà chúng tôi. Tôi, 15 tuổi, đã đưa ra một quyết định mà cả bố lẫn mẹ tôi đều quyết liệt phản đối (dịch ra là: tôi đã gây rắc rối lớn). Chúng tôi đã dành rất nhiều thời gian để thảo luận về tình huống đó (dịch ra là: cả nhà tôi “nói chuyện” với âm lượng to gấp đôi bình thường), sau đó, những hậu quả của quyết định của tôi đã được bố mẹ xác định (dịch ra là: về cơ bản, tôi bị cấm túc suốt cuối tuần).

Việc này khiến tất cả chúng tôi đều căng thẳng. Cho đến tận khi đi ngủ, cả bố mẹ và tôi vẫn không nói với nhau lời nào, và sáng hôm sau cũng chẳng ai cảm thấy khá hơn. Mẹ cố gắng làm nhẹ bớt bầu không khí bằng cách xin lỗi vì những lời nói dễ gây tổn thương mà mẹ đã nói vào tối hôm trước. Nhưng tôi vẫn “không phục” và không nói gì cả, khiến bố tôi càng có vẻ bực hơn.

dịch ra là: về cơ bản, tôi bị cấm túc suốt cuối tuần

“dịch ra là: về cơ bản, tôi bị cấm túc suốt cuối tuần”

Thế rồi ai đó – tôi không nhớ là ai nữa – đã phát hiện ra những “món đồ trang trí” ngoài vườn. Vào thời điểm đó, có vẻ đây là “giọt nước tràn ly” khiến cả nhà chúng tôi cùng nổ tung. Nhưng chúng tôi không có nhiều thời gian để cân nhắc xem nên nổ tung bằng cách nào: vì những đám mây đen kịt báo hiệu rằng trời sắp mưa to, và mưa sẽ biến những cuộn giấy vệ sinh treo trong vườn thành những đống giấy nát bẩn thỉu và rất khó dọn. Ai đó sẽ phải xử lý khu vườn trước khi mưa đến, và có vẻ bố tôi biết ai là người thích hợp cho việc này.

Tất nhiên, tôi phải ra vườn, gỡ những mớ “giấy trang trí” ra. Nhưng vì trời càng ngày càng tối sầm lại, nên bố tôi đàngiờ phải “ra tay” bằng cách cầm cái túi rác ra vườn để cùng tôi nhặt giấy. Ban đầu, bố con tôi mỗi người dọn một cây, nhưng một lúc sau, chúng tôi phát hiện ra cả hai đang dọn cùng một cái cây – nơi mà sự im lặng dày đặc giữa chúng tôi còn tạo cảm giác nặng nề hơn là một cuộn giấy vệ sinh hai lớp bị ướt sũng nước. Rồi không hiểu vì lý do gì, bố tôi chợt lên tiếng:

– Hôm qua con xem đá bóng không?

– Không ạ – Tôi đáp. Lại im lặng. Rồi, hơi ái ngại vì câu trả lời cụt ngủn của mình, tôi hỏi thêm – Đội chúng ta có thắng không ạ?

– Chúng ta bị đập cho tơi bời – Bố tôi cười khô khan.

– Ôi, không đời nào!

– Thật mà. Đội nhà của chúng ta chơi rất tồi tệ. Nếu cứ kiểu này thì chúng ta sẽ bị loại ngay vòng sau.

– Bố nghĩ thế thật à?

– Thật mà, con mà xem thì biết ngay.

Cuộc nói chuyện cứ tiếp diễn cho đến khi chúng tôi dọn xong cái cây đó và cùng chuyển sang dọn cây tiếp theo. Và cây tiếp theo. Và chẳng bao lâu thì bố con tôi cùng hoàn thành công việc, bao gồm cả một cuộc trò chuyện say sưa về việc làm sao để đội bóng chúng tôi ưa thích có thể giành chức… vô địch thế giới. Chúng tôi cùng xách những túi rác đầy lá khô và giấy vệ sinh để đi vứt, thì chợt bố đặt một tay lên vai tôi.

Và khi tôi đứng đó, ôm bố tôi, yêu thương và kính trọng bố tôi, thì tôi chợt thấy mình thực sự biết ơn.

“Và khi tôi đứng đó, ôm bố tôi, yêu thương và kính trọng bố tôi, thì tôi chợt thấy mình thực sự biết ơn”

– Bố bảo này, Joe – Bố nói, và tôi quay lại nhìn bố. Bố tôi chỉ do dự một giây, rồi nói tiếp – Bố xin lỗi vì buổi tối hôm qua. Bố nghĩ bố đã hơi nặng lời. Và bố thực sự rất tiếc.

Tôi chẳng biết làm gì nữa ngoài việc thả túi rác xuống và vòng tay ôm bố tôi thật chặt – ngay ngoài vườn, ngay khi những giọt mưa đầu tiên của mùa hè bắt đầu rơi xuống. Và khi tôi đứng đó, ôm bố tôi, yêu thương và kính trọng bố tôi, thì tôi chợt thấy mình thực sự biết ơn.

Vì mẹ, vì bố, vì cơn mưa, và vì những “nghệ sĩ giấy vệ sinh” nào đó.

Thục Hân (dịch)

Những bài học cuộc sống: Hoa hồng xanh.

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Hoa hồng xanh

Sau một tuần bận rộn, tôi quyết định dẫn cậu em trai mình tới “Cửa hàng một đôla” để mua vài món đồ lặt vặt, cũng là để cho nó có cơ hội tiếp xúc với nhiều người.

Tôi bảo em đứng ở một góc rồi mình lượn thật nhanh qua các giá hàng để lấy những món đồ cần thiết. Em tôi đã 15 tuổi, nhưng nó bị chậm phát triển trí não, và mọi người nhìn có thể biết ngay, nên tôi dặn em phải đứng nguyên tại chỗ, không được chạy đi lung tung.

Khi định quay lại chỗ em thì lúc này, cửa hàng đã rất đông. Có nhiều người đứng chắn trên đường tôi đang đi và tôi kiên nhẫn đợi họ. Lúc đó, em tôi đã nhìn thấy tôi nên nó bắt đầu hét lên rất to:

– Này chị, này chị, em ở đây cơ mà!

Trong khi tôi chưa làm sao mà chen qua được đám đông người trong cửa hàng để đến chỗ em mình, thì tôi thấy một người va phải nó từ phía sau. Em tôi quay lại, tôi hơi lo lắng vì không biết nó sẽ xử lý tình huống này thế nào (chỉ sợ nó sẽ la hét ầm lên), và không biết người kia sẽ nghĩ ra sao (khi nhìn thấy một “đứa trẻ” 16 tuổi trông mặt ngẩn ngơ đứng một mình trong cửa hàng đông đúc).

Nhưng ngay lúc đó, tôi nghe rõ tiếng người vừa va phải em tôi hỏi to, rõ ràng và chậm rãi như để đảm bảo em tôi có thể nghe và hiểu được:

– Chào chàng trai, tên em là gì?

– Tên cháu là Denny và cháu đi mua hàng với chị cháu – Em tôi đáp, giọng tự hào.

– Wow – Người kia, là một thanh niên khoảng hơn 20 tuổi, mỉm cười – Tên em hay thật đấy. Hồi nhỏ anh cũng ước giá như mình tên là Denny, nhưng mà tên anh lại là Hal.

– Hal? – Em tôi có vẻ ngạc nhiên – Giống như Halloween phải không ạ?

– Đúng rồi, em thông minh quá – Người thanh niên kia nói tiếp – Em bao nhiêu tuổi, Denny?

Bây giờ thì tôi đã chen được đến bên cạnh Denny, đúng lúc nó quay sang hỏi tôi:

– Em bao nhiêu tuổi hả chị?

– Em 15 tuổi, Denny ạ – Tôi đáp – Bây giờ em hãy ngoan và nhường đường cho anh này đi qua nhé.

Nhưng anh thanh niên đó lại đứng dẹp vào bên cạnh Denny và bắt đầu nói chuyện với nó, về mùa hè, về xe đạp và trường học. Nhìn mặt anh ta rất chân thành, còn đôi mắt nâu của Denny thì như sáng lấp lánh đầy tự hào và hứng khởi vì được người khác chú ý đến.

Được vài phút, Denny đòi ra quầy hàng đồ chơi. Tôi hơi ái ngại nhưng cũng cảm ơn anh thanh niên mới quen vì đã dành thời gian nói chuyện với Denny.

– Bình thường thì hầu hết mọi người sẽ chẳng buồn nhìn đến nó, và càng không muốn nói chuyện với nó – Tôi chia sẻ.

– Tôi thấy nói chuyện với Denny rất thú vị đấy chứ – Anh ấy đáp.

– Nhưng nó… anh biết đấy… không được bình thường – Tôi nói.

– Thế nào là không bình thường? – Anh thanh niên hỏi lại tôi – Chẳng hạn, trong một khu vườn có rất nhiều hoa hồng màu đỏ, vàng và hồng, thì những bông hoa hồng xanh là rất hiếm có và có thể có những người sẽ coi là chúng thật lạ lùng, nhưng cũng sẽ có những người nhận ra và ưa thích vẻ đẹp độc đáo của hoa hồng xanh. Cô thấy đấy, Denny giống như một bông hoa hồng xanh, và nếu mọi người không dành thời gian để ngắm thật kỹ bằng cả trái tim, thì họ đã để lỡ một điều rất tốt đẹp rồi.

Tôi lặng người đi, rồi chủ động chạm vào tay anh ấy và hỏi:

– Tôi có thể biết rõ hơn về anh không?

Nhưng anh ấy chỉ đáp:

– Hmm… tôi có thể chỉ là một bông hoa thủy tiên hoặc bồ công anh trong vườn mà thôi…

Rồi anh ấy cười to, tạm biệt tôi với Denny và đi ra quầy tính tiền.

Cuộc sống có những điều kỳ diệu được tạo nên chính bởi những con người bình thường, “như một bông hoa thủy tiên hoặc bồ công anh trong vườn mà thôi”.

Bill Rayborn

Thục Hân (dịch)