Trò chơi nụ cười

Tôi đã nghe nói nhiều lần rằng một nụ cười là hệ thống đèn chiếu sáng khuôn mặt, là hệ thống làm mát cái đầu và là hệ thống sưởi ấm trái tim. Nhưng một nụ cười còn là một vũ khí mạnh mẽ chống lại mọi kiểu thái độ tiêu cực, có hại cho bạn nữa.

Lisa Gurnsey, một người bạn của tôi ở Portland (bang Oregon), từng viết về một người đàn ông có nụ cười làm thay đổi cuộc đời cô ấy – theo đúng nghĩa đen: “Hôm đó tôi đã gặp một ngày khủng khiếp – tôi ghét công việc của mình, tôi phát mệt vì thời tiết, tôi phát chán việc luôn phải cố gắng chạy theo chi trả các hóa đơn, và đơn giản là tôi hoàn toàn mệt mỏi, chán nản. Sáng hôm đó, tôi rẽ vào bưu điện, và khi tôi đang bước vào cửa, một người đàn ông lớn tuổi bỗng nói với tôi rằng hôm nay sẽ là một ngày tốt đẹp, và tôi không nên làm cho cuộc sống có vẻ tồi tệ như thế, bởi vì cuộc sống thực sự không như thế. Tôi chăm chú nhìn ông ta và chỉ nói: “Tôi ước hôm nay đã là thứ Sáu”.

“Nhưng một nụ cười còn là một vũ khí mạnh mẽ chống lại mọi kiểu thái độ tiêu cực, có hại cho bạn nữa”

“Tuy nhiên, khi tôi rời khỏi bưu điện, tôi thấy dễ chịu hơn rất nhiều… nụ cười và lời nói của ông ấy, dù ban đầu nghe có vẻ khó ưa, nhưng lại khiến tôi suy nghĩ.

“Lần thứ hai tôi gặp ông ấy, tôi đã bước đến hẳn chỗ ông ấy và bảo: “Chúc một ngày thứ Sáu vui vẻ”, và tôi cười với ông ấy. Tôi còn gặp ông ấy vài lần nữa, lúc nào ông ấy cũng mỉm cười, và lúc nào ông ấy cũng khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn.

“Gần đến Giáng Sinh, tôi tới bưu điện tìm ông ấy để tặng một tấm thiệp và giải thích rằng những lời nói tử tế, cũng như nụ cười tươi vui của ông ấy vào ngày đầu tiên gặp gỡ đã khiến tôi thay đổi hẳn cách suy nghĩ của mình và nhận ra rằng cuộc sống của tôi vẫn còn tốt chán. Nhưng tôi lại chẳng thấy ông ấy đâu nữa, và từ hồi đó thì cũng không gặp ông ấy ở bưu điện nữa. Có thời gian, sáng nào tôi cũng tới, rồi tôi lại tới bưu điện vào các thời điểm khác nhau trong ngày để xem có gặp được ông ấy không. Có thể ông ấy không đi làm ở gần đó nữa, hay có thể ông ấy bị ốm. Tôi đã nghĩ giá như mình đã cảm ơn ông ấy sớm hơn. Tôi thực sự có thể nói rằng người đàn ông này đã thay đổi cuộc sống của tôi. Dù không gặp lại ông ấy nữa, nhưng tôi tự nhủ tôi sẽ cố gắng để lan truyền cảm xúc tương tự đến cho những người mà tôi nghĩ là đang cần một nụ cười”.

“Chúng ta không bao giờ có thể biết được sức mạnh của một nụ cười giản dị và tác động của nó đối với người khác”

Chúng ta không bao giờ có thể biết được sức mạnh của một nụ cười giản dị và tác động của nó đối với người khác. Mỉm cười là một trong những việc dễ nhất chúng ta có thể làm. Bạn nghĩ còn có cách nào đơn giản hơn, dễ dàng hơn để tặng cho tất cả mọi người bạn gặp một khoảnh khắc vui vẻ, thậm chí là khiến họ cảm thấy họ quan trọng và được quan tâm?

Đây giống như một trò chơi mà tất cả chúng ta đều có thể chơi. Nguyên tắc thật đơn giản. Và có rất nhiều người thắng cuộc. Và ai mà biết được? Bạn cũng có thể làm thay đổi hẳn một ngày của ai đó – mà “ai đó” rất có thể lại là chính bạn.

Thục Hân (dịch)

Người anh hùng

Một mùa đông khắc nghiệt tại Chicago. Khi tất cả mọi ngôi nhà đều phủ đầy tuyết trắng và thú vui của mọi người là ngồi trong nhà, phả những hơi thở của mình làm mờ những ô cửa sổ thì cũng là lúc Robert cảm thấy mình vô dụng nhất. Thời tiết lạnh giá như thế này khiến anh cảm thấy người mệt mỏi, những cơn ho vắt kiệt sức lực anh.

6 năm ròng làm việc ở nhà máy ướp hải sản, thường xuyên phải tiếp xúc với đá lạnh và hoá chất đã khiến Robert bị mắc chứng viêm phổi kinh niên. Không thể làm việc vào những ngày trời lạnh, Robert phải xin về nghỉ mất sức. Đã lâu rồi anh rất buồn vì không còn là chỗ dựa cho gia đình nữa.

“Không thể làm việc vào những ngày trời lạnh, Robert phải xin về nghỉ mất sức. Đã lâu rồi anh rất buồn vì không còn là chỗ dựa cho gia đình nữa”

Hôm ấy, trời tuyết càng lúc càng mạnh, gió lạnh thấu xương. Robert nhìn thấy vợ mình chạy ra nhà kho ở sân sau để lấy vài bó củi đốt lò. Mọi lần chỉ một loáng là Mary đã trở lại, hai vợ chồng lại tíu tít chuẩn bị bữa tối. Nhưng lần này, 15 phút, 30 phút, rồi một tiếng trôi qua vẫn chưa thấy Mary trở lại nhà.

Trong thời tiết lạnh giá thế này Mary có thể đi đâu được. Bất chợt anh thấy tiếng vợ. Mary kêu cứu. Biết chắc chắn đã có chuyện không ổn, Robert xông phía nhà kho. Đúng như vậy, gió giật quá mạnh đã khiến cánh cửa nhà kho đóng sập xuống và mắc kẹt trong đống tuyết dầy. Mary vợ anh chắc hẳn không có chìa khoá và đã mắc kẹt trong đó. Nếu không hành động tức thời, Mary sẽ bị nhốt cả đêm trong kho cùng với sự sợ hãi và giá lạnh.

Nửa giờ đánh vật với cánh cửa nhưng mọi nỗ lực của anh vẫn vô vọng! Cái bản lề rỉ sét đã hoàn toàn bị hỏng sau cơn bão tuyết khủng khiếp vừa rồi. Robert vừa động viên vợ vừa cố hết sức xúc tuyết và lấy búa đập vào cánh cửa. Những giọt mồ hôi lăn dài trên má anh. Và cuối cùng thì những nỗ lực của anh đã được đền đáp. Cánh cửa cũ rỉ bật tung và Robert nhìn thấy vợ mình đang khóc, những giọt nước mắt đầy tự hào. Robert cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Anh tự hào vì mình vẫn luôn là chỗ dựa cho Mary ngay cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

“Anh tự hào vì mình vẫn luôn là chỗ dựa cho Mary ngay cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất”

Nhưng có một điều mà Robert không hề biết. Khi anh đang ra sức phá tung cánh cửa, tấm cửa sổ phía sau của nhà xe cũng đã bị gió thổi bật tung. Trong hoàn cảnh đó người vợ hoàn toàn có thể vượt qua để vào nhà một cách dễ dàng. Tuy nhiên khi Mary biết người chồng đang cố gắng như thế nào để cứu mình thì cô quyết định rất nhanh: không thể để vị cứu tinh của mình thất vọng. Thế là cô nhẹ nhàng quay lại phía cửa nhà kho, tiếp tục cầu cứu. Cô đã biến Robert-một người luôn âu sầu vì cảm thấy mình vô dụng trở thành người anh hùng trong khoảnh khắc như thế.

 

Nguyễn Ngọc Thuỷ

(Dịch)

Hà Nội: Cuối tuần dạo Hội sách mùa Thu

Trong dịp cuối tuần này, một địa điểm thú vị cho dân nghiền sách, đặc biệt là các độc giả trẻ, đó chính là Hội sách Mùa Thu diễn ra tại Bảo tàng Phụ Nữ Việt Nam (36 Lý Thường Kiệt, Hà Nội).

Hội sách với sự góp mặt của NXB Kim Đồng, NXB Phụ Nữ, NXB Trẻ… mang tới nhiều ấn phẩm thuộc nhiều thể loại khác nhau. Bạn có thể tìm thấy những tập truyện tranh mới nhất, cho tới sách kinh tế, sách văn học trong tủ sách “Cánh cửa mở rộng” do Giáo sư Ngô Bảo Châu và nhà văn Phan Việt phối hợp giới thiệu nhằm nâng cao tri thức cho người đọc…

Hội sách mở cửa từ ngày 8/10 cho tới ngày 12/10/2014.

Dự kiến trong dịp cuối tuần, Hội sách Mùa Thu có các sự kiện sau:

+ 10h ngày 11/10: Tọa đàm với chủ đề “Hà Nội trong dòng chảy lịch sử” qua các tác phẩm Ba ngôi của người, Cậu ấm, Me Tư Hồng. Diễn giả: ba tác giả viết về Hà Nội: Nguyễn Việt Hà, Trần Chiến, Nguyễn Ngọc Tiến và nhà sử học Dương Trung Quốc.

+ 9h ngày 12/10: Trao giải cuộc thi viết điểm sách văn học.

+ 9h ngày 12/10: Ra mắt tiểu thuyết Elenor và Park của tác giả Rainbow Rowell.

Một số hình ảnh tại hội sách:

hoisachmuathu004

hoisachmuathu001

hoisachmuathu002

hoisachmuathu003

hoisachmuathu005

hoisachmuathu006

hoisachmuathu007

hoisachmuathu008

hoisachmuathu009

hoisachmuathu010

hoisachmuathu011

hoisachmuathu012

hoisachmuathu013

hoisachmuathu014

hoisachmuathu015

hoisachmuathu016

hoisachmuathu017

Dương Thùy
Ảnh: Trần Gia

Sky talkshow: Thời gian

Anh Sky ơi,

Chính bài viết lần trước của anh về thời gian làm em lại thêm cảm hứng viết mail cho anh. Lần này anh nói thêm một chút về anh đi, trước khi trở thành Sky thì anh làm gì? Anh cảm thấy như thế nào về công việc hiện tại của anh? Em nghĩ chắc anh phải bận rộn lắm khi làm công việc thế này, vì chắc số lượng mail không phải ít. Anh biết tại sao em lại hỏi anh thế không? Bởi vì đôi khi em rất muốn làm một thứ gì đó, nhưng rồi khi đạt được thứ đó rồi thì em lại thấy chán, chính xác là thấy hết hứng thú? Anh thì sao, Mr. Sky? ^^

(popcorn_eating_…@yahoo.com)

 

^^ Anh đây!

Anh cũng chỉ có hai mươi tư giờ như tất cả mọi người thôi mà em, và trong quỹ thời gian bé nhỏ đó, dù anh có làm việc gấp đôi người khác thì cũng không sao giải quyết được toàn bộ hòm thư, nhưng anh vẫn luôn cố gắng để trả lời tất cả mail của các em. Thêm nữa là có lẽ việc anh trả lời một thư nào đó mỗi tuần không thể thoả mãn được hết mọi người, vì thế, anh sẽ mở một box trên Hoa học trò online (http://hoahoctro.vn) , bọn em có thể lên đó để tìm box của Sky talkshow nhé. Anh sẽ trả lời một lượng thư nhất định khác ở trên đó. ;)

thoigian3

“Em nói đúng, có rất nhiều thứ mà khi đạt được rồi mình lại thấy hết hứng thú. Đó là một mức cảm xúc mà chúng ta luôn phải điều khiển, như là giữ một ngọn lửa trong mình vậy”

Trở lại câu hỏi của em. Em hỏi rằng trước khi trở thành Sky thì anh làm gì? Trước khi trở thành Sky thì anh vẫn là… Sky thôi! ^^ Tức là về nguyên tắc thì anh vẫn như thế, không khác gì bây giờ, còn công việc của anh thì vẫn… liên quan tới báo chí, anh thích những công việc thuộc về báo chí từ nhỏ mà. (Với anh, đó luôn luôn là một giấc mơ thành hiện thực) Nhưng anh lang thang ở khá nhiều nơi, mặc dù vẫn làm việc cùng Hoa học trò. Có lẽ đó là thời gian trải nghiệm tốt mà anh nghĩ là cần thiết cho tuổi trẻ, đi và sống. Rồi đến một thời điểm, anh trở thành Sky một cách chính thức.

Em nói đúng, có rất nhiều thứ mà khi đạt được rồi mình lại thấy hết hứng thú. Đó là một mức cảm xúc mà chúng ta luôn phải điều khiển, như là giữ một ngọn lửa trong mình vậy.

Anh hài lòng về công việc này, anh từng nói hơn một lần là anh yêu thích việc được trả lời những câu hỏi của các em, được trở thành một phần suy nghĩ của các em. Bản thân việc thấy mình trưởng thành hơn và bình tâm hơn đã là một niềm hạnh phúc rồi, anh nghĩ vậy. Và công việc này khiến anh trưởng thành hơn.

Nói một cách rộng hơn, em cần cố gắng phân biệt một cách tỉnh táo những hứng thú nhất thời và những niềm đam mê, (chủ đề này chắc chắn anh đã từng nhắc đến) Để đạt được một điều đã khó, để giữ được nó lại càng khó hơn. Trong công việc, tình yêu hay cuộc sống, thứ gì cũng vậy mà thôi. :x Có lẽ, em còn trẻ, và chưa học được cách để điều chỉnh những điều đó, nên khi em đạt được một điều gì đó (có phải thế không?) thì em lại mau chóng chán điều đó. Em cần nhìn thấy những gì to lớn hơn như thế, tất nhiên là vào khi em nhận ra một điều gì đó là thật sự quan trọng với chính mình.

Tuổi trẻ là lúc có thể từ bỏ, có thể chấm dứt một thứ gì đó và get a new one mà không mấy phải suy nghĩ, bởi chúng ta có thời gian.

Nhưng em cũng hãy nhớ rằng khoảng thời gian đó không nhiều, sẽ đến một lúc nào đó chúng ta nhận ra rằng mình không còn trẻ nữa. Và những sự ỡm ờ cả thèm chóng chán đó sẽ làm chúng ta bơ vơ lạc lõng một mình mà chẳng còn một điều gì thật sự có ý nghĩa ở xung quanh. Trước khi cái thời điểm đó đến, em cần làm-được-nhiều-hơn là những thứ sẽ trôi qua mà chẳng lưu lại điều gì như bây giờ. ^^

thoigian2

“Em cần nhìn thấy những gì to lớn hơn như thế, tất nhiên là vào khi em nhận ra một điều gì đó là thật sự quan trọng với chính mình”

Trước khi anh đến với công việc này, anh đã là một cơn gió lang thang, và anh thích thú với điều đó. Những công việc freelance khiến anh cảm thấy mình tự do, tồn tại và làm được những gì mình muốn. Nhưng rồi cũng đến một lúc những cơn gió dừng chân lại. Anh không bằng lòng hay thoả mãn, vì những sự bằng lòng như thế khiến người ta không phát triển được thêm, nhưng mặt khác, anh thật sự enjoy nó, trân trọng nó và cảm thấy niềm thích thú khi được làm nó.

Còn em, sau khi hứng thú với việc hỏi anh những điều thế này, giờ khi nhận được câu trả lời thì em đã chán chưa? ^^ Anh đã chia sẻ với em những điều có thể, enjoy nó nhé. ;)

 

Sky

Sky talkshow: Đừng làm chú đà điểu!

Anh ơi! Sao cuộc sống lại quá bất công với em như vậy? Chẳng biết vì lý do gì mà em mắc phải tội “nhìn đểu” với một bạn nữ “sừng sỏ” trong lớp. Cứ giờ ra chơi em lại bị bắt nạt, bạn ấy “thế lực” tới nỗi mấy bạn nữ còn lại trong lớp chẳng ai dám chơi với em luôn. Còn về nhà, ba mẹ cứ la em suốt vì tính lơ đãng, nói gì quên nấy, bài kiểm tra thì điểm thấp lè tè. Em chẳng muốn đến trường hay về nhà, chỉ muốn chạy đi nơi nào đó thật xa…

(cho em ẩn tên nhé)

Cô bé ạ,

Không biết em còn nhớ hình ảnh con đà điểu trốn chạy đã từng được đăng trên báo Hoa trước đây không? Khi trận bão cát lớn sắp ập đến sa mạc, con đà điểu chui đầu xuống cát để đợi cơn bão đi qua. Nó tưởng mình có thể tránh được những khó khăn phía trước nhưng cuối cùng nó lại để chính bản thân lún sâu trong cát và không thể nào thoát ra được nữa.

Trên thế giới, luôn có những người phải hứng chịu những cơn bão như vậy.

“Tôi đã từng phục vụ ở tiệm trà để có tiền tập đá bóng”.

“Giáo viên của tôi từng gọi tôi là kẻ thất bại”.

“Tôi từng ngủ dưới sàn trong phòng của bạn bè, đổi vỏ lon nước ngọt lấy tiền, thức ăn và xin bữa ăn miễn phí từ một ngôi đền”.

“Anh chưa đưa ra lời khuyên cụ thể nào cho em vì trước tiên, anh mong em có thể tự tìm hiểu cách mà nhiều người đã vượt qua sóng gió của thử thách. Tựu trung đó là con người với ý chí KHÔNG TỪ BỎ”

“Tôi đã bị cưỡng bức lúc 9 tuổi”.

“Tôi đã ở tù trong 27 năm”.

Đó lần lượt là những khoảng thời gian đầy thử thách, gian khổ của cầu thủ Lionel Messi, cựu thủ tướng Anh Tony Blair, tỷ phú Steve Jobs, nữ hoàng truyền hình Oprah Winfrey và cựu tổng thống Nelson Mandela.

Anh chưa đưa ra lời khuyên cụ thể nào cho em vì trước tiên, anh mong em có thể tự tìm hiểu cách mà nhiều người đã vượt qua sóng gió của thử thách. Tựu trung đó là con người với ý chí KHÔNG TỪ BỎ.

Mỗi lần gặp khó khăn, với những vấn đề không tìm ra lời đáp, anh thường nhớ đến câu nói của Darwin: “Loài sống sót được không phải là loài mạnh nhất hay loài thông minh nhất. Mà đó là loài thích nghi được với sự thay đổi”. Khó khăn là cơ hội quí giá để chúng ta có thể thay đổi để thích ứng. Bằng cách này hay cách khác, em nên tìm cách chuyển hướng cho những vấn đề của mình. Vấn đề nào cũng có cách giải quyết nếu chúng ta thực sự suy nghĩ và hành động, như câu chuyện vui dưới đây mà anh thường kể cho bạn bè mình nghe.

Ở bang Minnesota, Mỹ, có một ông lão sống một mình. Ông muốn làm đất để trồng khoai tây, nhưng việc này quá sức. Người duy nhất có thể giúp ông là con trai lại đang ở trong tù. Ông viết thư và tâm sự với con trai mình rằng ông quá vất vả với việc làm vườn, nếu có con ở nhà thì mọi phiền muộn của ông sẽ trôi đi. Thế rồi, người con trả lời bức điện tín chỉ vỏn vẹn hai câu: “Bố ơi, đừng đào vườn khoai tây. Đó là chỗ con giấu súng!”. Bốn giờ sáng hôm sau, một đội đặc nhiệm FBI đến nhà và đào tung mảnh vườn, nhưng chẳng tìm thấy cây súng nào. Ông lão ngạc nhiên, viết thư cho con trai hỏi thăm sự tình và nên làm gì tiếp theo. Người con trai đáp lại: “Đó là điều tốt nhất con có thể làm cho bố khi ở trong tù. Bố hãy trồng khoai tây đi nhé!”.

“Bằng cách này hay cách khác, em nên tìm cách chuyển hướng cho những vấn đề của mình. Vấn đề nào cũng có cách giải quyết nếu chúng ta thực sự suy nghĩ và hành động”

Vậy đó, thay vì vật vã với khó khăn của mình, hãy thử nhìn vấn đề ở một khía cạnh tích cực hơn! Em càng sợ, càng “né” ra xa thì cô bạn kia càng nghĩ là em ghét bạn í, thế là càng hầm hè nhau! Một cuộc nói chuyện vui vẻ, một thái độ thân thiện từ chính em dành cho bạn í mới là cách giải quyết vấn đề, chứ không phải sự im lặng của “chú đà điểu chúc đầu xuống cát” đâu, cô bé ạ!

 

SKY

Nhóc em tóc xoăn

Em trai tôi tên ở nhà là Su. Nó có mái tóc quăn ngỗ nghịch nên mọi người thường gọi nó là Su tóc xoăn. Trước Noel này nó sẽ tròn mười tuổi. Tôi mong ngày đó tới sớm. Nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng thực sự tôi tin rằng các rắc rối của mình vào ngày ấy sẽ chấm dứt. Lâu nay, Su đã nói chắc nịch: “Khi nào mười tuổi, em sẽ không làm gì để chị Ly phải mắc cỡ nữa đâu!” Su luôn giữ lời hứa. Tuy nhiên, ngoài điểm tốt duy nhất đó ra, tất cả những thứ khác thuộc về thằng nhóc đều khiến tôi tức điên.

Ba mẹ tôi làm việc ở các văn phòng nước ngoài, bận rộn và đi công tác thường xuyên. Từ nhỏ, tôi đã được tập luyện để trở thành một cô bé gương mẫu, học giỏi, nói và làm những điều đúng đắn, đỡ đần ba mẹ, cụ thể là chăm sóc nhà cửa, việc nấu ăn và quản lý em trai. Những việc bếp núc, giặt giũ, lau dọn ngày càng trở nên dễ dàng vì ba mẹ sẵn sàng mua sắm máy móc vật dụng khi tôi cần. Tuy nhiên, với thằng nhóc thì ngược lại. Su càng lớn, tôi càng gặp nhiều khó khăn. Không bao giờ tôi có thể đoán được nó sắp bày ra trò gì. Từ nhỏ tới lớn, nó cứ tò tò bám theo tôi như một cái đuôi. Mà tôi thì lúc nào cũng muốn hình ảnh của mình hoàn hảo với xung quanh, nhất là trong mắt Tùng, anh bạn cùng trường, học trên tôi một lớp.

“Phần tóc phía sau mới được phân nửa, Su thình lình xoay mạnh. Cái tông đơ giựt lên, sởn một đường. Giữa đám tóc sau gáy, một “luống cày” hiện ra. Thấy mặt anh thợ hoảng hốt, thằng nhóc cũng chết khiếp. Bất thần nó ngoác miệng, khóc váng lên..”

Tôi biết Tùng khi cả hai cùng học lớp nhạc tư. Tùng học piano dài hơi còn tôi chỉ tập organ cho biết mà thôi. Ngay phút đầu tiên, anh ấy đã tạo ấn tượng đặc biệt. Tùng ít nói nhưng biết lắng nghe. Tiếng đàn của Tùng cũng như con người anh ấy, nhẹ nhàng êm ả. Nhưng quan trọng nhất là anh ấy rất tốt với tôi, sẵn lòng bày cho tôi những đoạn nhạc khó. Tiếc rằng ngoài giờ học nhạc, tôi không có cơ hội nào gặp anh ấy thêm nữa.

Nhà Tùng ở ngay mặt đường lớn. Hè năm ngoái, có một salon làm tóc lớn thuê mặt bằng ở đó. Một hôm, mẹ nhắc tôi tóc của Su đã dài. Thay vì dẫn thằng nhóc ra bác thợ cạo đầu hẻm, tôi chọn salon tóc. Trong lúc chờ tới lượt, tôi lắng nghe tiếng đàn của Tùng vẳng xuống từ lầu trên. Anh ấy tập rất lâu, miệt mài. Anh thợ kêu tôi dắt thằng em qua chiếc ghế xoay. Tôi muốn một kiểu gọn gàng và nghiêm ngắn. Ngay khi lọn tóc đầu tiên rớt xuống, thằng nhóc bắt đầu ngọ nguậy. Phần tóc phía sau mới được phân nửa, Su thình lình xoay mạnh. Cái tông đơ giựt lên, sởn một đường. Giữa đám tóc sau gáy, một “luống cày” hiện ra. Thấy mặt anh thợ hoảng hốt, thằng nhóc cũng chết khiếp. Bất thần nó ngoác miệng, khóc váng lên. Cả tiệm đông người im bặt. Tiếng đàn piano trên lầu cũng im bặt. Ông chủ salon lật đật chạy tới, bối rối trước thằng nhóc gây náo loạn. Đúng lúc đó, tôi ngước lên, bắt gặp Tùng đứng giữa cầu thang. Vẻ tò mò khó chịu chuyển qua ngạc nhiên khi nhận ra tôi. Giây phút đó, tôi chỉ muốn thành người vô hình, biến mất. Nhưng tôi vẫn phải ở nguyên đó, giải quyết rắc rối. Cuối cùng thì tóc của thằng nhóc đã được húi cao phía sau và hai bên, còn trước trán đám tóc xoăn vẫn loà xoà mềm mại. Đó chính là gợi ý của Tùng. Anh ấy tiễn hai chị em tôi ra tận cửa. Thằng nhóc tươi tỉnh với xì-tai tóc mới, vô cùng tinh quái. Còn tôi thì vẫn ủ rũ vì tình thế ngốc nghếch.

Lên lớp Mười, tôi gặp lại Tùng ở trường trung học. Không khó khăn gì, tôi nhận ra anh ấy là tâm điểm chú ý của rất nhiều cô gái. Ai mà không xao xuyến chứ trước vẻ điềm đạm chững chạc và nụ cười hiền như vậy. Ưu thế duy nhất của tôi là người quen cũ. Ngay bữa đầu tiên tôi vào trường mới, Tùng đã đến bắt chuyện với tôi, trước rất nhiều đôi mắt ngạc nhiên và cả ghen tị. Mỗi khi gặp, anh ấy lại mỉm cười với tôi từ xa. Dù chẳng có hy vọng gì nhiều, tôi vẫn muốn hình ảnh của mình dễ thương hơn. Tuy nhiên, mọi việc một lần nữa lại bị phá hỏng, vẫn là thằng nhóc tóc xoăn.

Nhà Tùng không cho thuê mặt bằng nữa. Chị gái anh ấy mở siêu thị mi-ni. Rút kinh nghiệm lần trước, tôi không bén mảng đến gần siêu thị. Nhưng thật trớ trêu, mẹ tôi lại làm thẻ khách hàng thân thiết ở đây. Mẹ giao thẻ để tôi từ nay đi chợ cho gần. Cuối tuần, tôi vừa xách giỏ ra cổng, Su đã lót tót đi theo. Không chịu ở nhà, thằng nhóc còn giành xách giỏ cho tôi nữa.

“Trên đời này, còn gì làm nó thích bằng được hoá trang và làm cho người khác bàng hoàng. Việc của tôi giờ đây là chở Su đến siêu thị buổi chiều, còn Tùng sẽ đưa nó về buổi tối. Cứ thế, chúng tôi có cơ hội nói chuyện với nhau nhiều hơn, hiểu và thân thiết với nhau hơn”

Trong siêu thị chỉ có hai chị nhân viên. Tôi thở phào, bắt đầu lựa chọn những món cần mua. Mới đầu tóc xoăn còn phụ tôi đẩy xe, nhưng một chốc thì biến đâu mất. Bỗng tôi nghe ồn ào phía ngoài. Su em tôi bị một chị nhân viên giữ chặt tay, với tang vật là một gói bánh ngọt đã bóc và cắn vài miếng. Tôi sẵn sàng thanh toán gói bánh mau lẹ. Nhưng không kịp nữa, Tùng đã hiện ra trong quầy thu ngân. Giận quá, tôi tóm vai Su, lắc mạnh: “Sao em hư vậy? Em có biết làm thế chị mắc cỡ lắm không?” Tùng giữ khuỷu tay tôi: “Bình tĩnh, Ly. Hãy thử nghe thằng bé giải thích!” Thằng nhóc rơm rớm: “Em thấy bảng ghi mua một lốc mì được tặng gói bánh. Chị Ly lấy lốc mì xếp vô xe rồi, nên em chạy ra lấy bánh ăn trước thôi mà!” Tùng bật cười: “Chà, không sai luật. Chỉ là nhóc làm hơi sớm, đúng không?” Mọi người xung quanh cười xoà, tản đi. Chỉ còn mình tôi và người quản lý siêu thị. Anh ấy khoanh tay nhìn tôi, mỉm cười. Không phải chế giễu, mà cảm thông. Có lẽ anh ấy đã hiểu, có một thằng em rắc rối là thế nào.

Sau sinh nhật mười tuổi, Su có một việc làm thêm đầu tiên ở siêu thị mini: Buổi tối, từ sáu giờ đến tám giờ, nó hoá trang thành ông già Noel tí hon, nhảy bổ ra từ sau quầy thu ngân, rung chuông và phát quà khuyến mãi cho khách vừa thanh toán. Trò này khiến thằng nhóc sướng mê. Trên đời này, còn gì làm nó thích bằng được hoá trang và làm cho người khác bàng hoàng. Việc của tôi giờ đây là chở Su đến siêu thị buổi chiều, còn Tùng sẽ đưa nó về buổi tối. Cứ thế, chúng tôi có cơ hội nói chuyện với nhau nhiều hơn, hiểu và thân thiết với nhau hơn.

Su đã giữ lời hứa. Tôi không mắc cỡ về thằng nhóc nữa. Thực ra, không phải nó, mà chính tôi đã dần thay đổi. Thay vì lúc nào cũng cố gắng nói và làm những điều đúng đắn, tôi tập chấp nhận những điều khác mình, tập nhìn nhận các trò phá phách của Su bằng đôi mắt thông hiểu. Tùng bảo, anh ấy cũng tập như thế trong tất cả mọi việc. Đó là lý do vì sao anh ấy luôn mỉm cười, và nghĩ rằng cuộc sống quanh mình thật nhẹ nhàng, đáng yêu.

 

                                                                  LINH MI

 

Truyện ngắn: Lời thú tội của trái dâu tây vàng

Vào giờ giải lao sau hai tiết học, tôi cùng Hương, Dung – hai cô bạn thân ăn sữa chua trong căng-tin. Tôi vừa được hai nàng ấy tặng một biệt danh mới: “Người cổ đại”. Chỉ vì tôi thừa nhận mình không biết trào lưu thú tội trên Facebook là cái gì. Đáng lẽ tôi cứ việc im lặng ăn sữa chua, không nói câu nào thì tôi vẫn là người văn minh rồi. Chả là khi nghe chúng nó hỏi nhau, có phải mày viết lời thú tội số 9 không, hay là số 10 thì tôi ngơ ngác hỏi “Chúng mày thú tội cái gì vậy?”. Hai đứa chúng nó lập tức bảo rằng ai ai cũng hứng thú với trào lưu này mà tôi thì chẳng biết cái gì là chuyện không thể chấp nhận được. Sau một hồi lên án cái sự lạc hậu của tôi, cũng như kể ra những bằng chứng để chứng minh “thú tội” hấp dẫn như thế nào, chúng nó nhất trí tôi phải lập một trang để nhận lời thú tội.

Tôi thành thật.

-Tao không biết cách làm. Chúng mày biết rồi đấy, tao không rành công nghệ lắm.

Hương vỗ vỗ vai tôi.

-Yên tâm, có tao ở đây để xóa mù cho mày. Trưa nay cứ ngồi đợi ở nhà để tao qua hướng dẫn cho. Nhớ chuẩn bị cái gì mát cho tao măm măm nhé!

-Tao thấy cái này chẳng có ý nghĩa gì hết. Thú tội mà ẩn danh, để người ta không biết là ai cả thì thú tội làm gì?

Dung khẳng định.

-Rồi mày sẽ thấy nó vui, tao đảm bảo.

Và cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của Hương, tôi đã có một trang thú tội của riêng mình, với nền là hoa anh đào hồng rực

*

Khi mới lập ra cái trang đó, tôi không mấy hứng thú, chỉ là để hai cô bạn thân không “vo ve” bên tai nữa mà thôi. Nhưng chỉ sau một ngày, tôi phải thú nhận là trào lưu “thú tội” này cũng vui. Tối nào tôi cũng đọc một lượt và tủm tỉm cười khi đọc được những dòng kiểu như “Tao xin thú tội là chính tao đã gấp đánh dấu trang cuốn Bắt trẻ đồng xanh của mày, vì tao cũng hay làm thế với sách của tao. Lúc đó cái bánh quy của con Hương ngon quá nên tao quên béng mất là mày cực ghét chuyện đó. Khi mày hỏi phải tao làm không, tao đã định nhận rồi, nhưng nhìn mày giận sợ quá nên tao quyết định im luôn”. Hoặc “Sao mày có thể so sánh tao với con bò chỉ vì tao nhầm lẫn Tom Cruise đã đóng Forrest Gump chứ? Hức hức”.

Vào ngày thứ ba kể từ khi tôi lập trang “thú tội”, tôi nhận được dòng số mười một. Nó không giống với những lời thú tội đùa nghịch của đám bạn. Tôi có cảm giác nó thật sự nghiêm túc và tôi không thể đoán ra được người viết là ai.

Lời thú tội số 11: Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một.

Bạn là ai? Tôi rất muốn hỏi thế nhưng không dám đăng lời thú tội này lên Facebook và hỏi. Hương và Dung sẽ không bỏ lỡ cơ hội mà trêu chọc tôi đến chết thì thôi. Thế là tôi quyết định lờ đi. Hai ngày sau, cậu ta gửi thêm một dòng khác.

Lời thú tội số 15: Bạn không nhận được lời thú tội tớ bảo “Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một” à? Tớ đợi cậu hỏi “Ai thế?” mà chưa thấy.

Vậy là cậu ta không có ý định “thú tội” rồi thôi, như tôi đã tưởng lúc đầu. Cậu ta thật sự muốn kéo dài cuộc trò chuyện. Tôi lục lại những tấm ảnh hiếm hoi thời cấp một, nhìn kĩ từng gương mặt nhưng vẫn không thể đoán ra được ai đã viết những dòng đó. Hơn một nửa gương mặt trong ảnh tôi đã quên mất tên và mất cả liên lạc rồi. Ngẫm nghĩ một lát, tôi viết lên Facebook “Người đợi mình hỏi “Ai thế?”, hãy trả lời bạn là ai đi”. Gần như ngay lập tức, Hương và Dung nhảy vào bình luận “Ai thế là ai?”. Nhưng tôi cứ lờ đi. Cứ không nói gì thì được một lúc chúng nó sẽ chán rồi thôi chứ tôi mà trả lời, dù chỉ là cho có thì thế nào cũng bị tra hỏi đến cùng.

Lời thú tội số 16: Tớ chưa có ý định tiết lộ danh tính của mình sớm thế đâu.

“Thế bạn đợi tớ hỏi trên Facebook để làm gì? Trêu nhau à?”, tôi bực mình gõ mấy chữ đấy. Thật khó chịu khi có cảm giác người khác đang giễu cợt mình từ trong bóng tối.

Lời thú tội số 17: Bạn giận à?

Tôi không viết gì trên Facebook nữa. Tôi quyết định cứ mặc kệ cậu ta. Tôi không có nhiều thời gian để tham gia trò chơi khăm của một kẻ giấu mặt. Khoảng nửa tiếng sau tôi nhận liên tiếp ba dòng thú tội khác.

Lời thú tội số 18: Bạn vẫn còn giận à? Xin lỗi nhé.

Lời thú tội số 19: Tớ xin lỗi thật lòng đấy.

Bạn không nhận được lời thú tội tớ bảo “Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một” à? Tớ đợi cậu hỏi “Ai thế?” mà chưa thấy.

Lời thú tội số 20: Tớ muốn cậu hỏi “Ai thế?” vì muốn biết cậu có đọc được dòng thú tội đầu tiên tớ gửi hay không thôi. Tớ không có ý định trêu chọc gì cậu đâu. Thật. Không phải là tớ định ra vẻ bí ẩn, chỉ là, nói thế nào nhỉ, tớ chưa có đủ dũng cảm để nói ra mình là ai. Cậu cho tớ một chút thời gian được chứ? Cậu có thể liên lạc với tớ bằng email strawberry.yellow@gmail.com thay vì viết trên Facebook nữa”.

Nghĩ một lúc, tôi thấy cậu ta cũng có thành ý nên tôi gửi vào địa chỉ email kì cục kia (dâu tây mà màu vàng thì kì cục chứ còn gì): “Tớ không thích những gì bí ẩn, giấu mặt và những trò chơi khăm đâu. Cho cậu nhiều nhất là một tháng nhé?”.

Lời thú tội số 21: Ừ, đồng ý, một tháng.

Và từ đó, tôi liên lạc với cậu ta qua email, còn cậu ta vẫn liên lạc với tôi bằng lời thú tội. Tôi dễ dàng nhận ra giọng điệu của cậu ta xen giữa những lời thú tội nghịch ngợm khác của bọn bạn. Hương và Dung thôi không thắc mắc về những status vô danh trên Facebook nữa. Và tôi cứ xem như chả biết gì. Có những sự việc bạn chỉ muốn giữ riêng cho bạn biết trước đã, trước khi thời điểm thích hợp đến để kể cho ai đó.

*

Mùa hè đã bắt đầu. Tôi biết thế khi cơn mưa đầu tiên của mùa rơi xuống. Khi những hạt đầu tiên chạm đất là lúc tôi đang cuống cuồng đạp xe trên đường đến lớp. Mưa đổ ào cũng là lúc tôi đã kịp chạy vào nhà để xe. Nhưng tôi cũng không có cách nào đến lớp vì chẳng có dù lẫn áo mưa. Tôi định lấy cặp che lên đầu, rồi sẽ cắm đầu cắm cổ chạy vô.

-Bạn cần đi nhờ không?

Một cậu con trai vừa hay cũng ở đó, với một chiếc dù màu xanh thẫm.

-Cảm ơn cậu. Cho tớ đi nhờ đến dãy hành lang bên kia sân nhé?

Cậu ta gật đầu. Tôi cười thay cho lời cảm ơn. May quá.

Khi vào được hành lang của dãy dành cho học sinh lớp mười một rồi, tôi mới để ý một bên vai áo cậu bạn bị ướt vì cậu ta nghiêng dù che hết cho tôi.

-Ôi, áo cậu bị ướt rồi. Xin lỗi.

Cậu ta nhìn nhanh xuống vai áo rồi cười. Một nụ cười sáng và dễ thương.

-Không sao đâu.

Cậu ta vẫn nhìn tôi, rồi hỏi.

-Cậu không nhận ra tớ à?

Tôi đứng ngẩn ra. Câu hỏi làm tôi nhìn kĩ cậu ta hơn. Đôi mắt màu nâu rất ấm. Mái tóc hơi xoăn và có màu nâu sậm, có lẽ là màu tóc thật chứ không phải nhuộm, vì trường tôi cấm chuyện này và thầy giám thị thì nghiêm khắc lắm. Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi nhớ ra là mình đã gặp cậu ta ở đâu.

-À, cậu là bạn của Hương phải không? Tớ có gặp cậu một lần khi đón Hương ở buổi họp của lớp trưởng các lớp?

Cậu ấy cười.

-Ừ. Tớ là lớp trưởng của 11A9.

Cậu ta định nói thêm gì đó nhưng tiếng chuông báo giờ vào lớp ngân lên. Tôi luống cuống chạy lên cầu thang, kịp gửi lại một lời cảm ơn và cái vẫy tay. Cậu ta đứng dưới cầu thang vẫy tay chào tạm biệt theo. Và lại cười. Cái ý nghĩ xẹt qua trong đầu tôi lúc đó là “Cậu ấy dễ thương thật”.

“Thỉnh thoảng, tôi hay bắt gặp lớp-trưởng-11A9 trên sân trường, trên hành lang, trong căng-tin. Lần nào cậu ta cũng cười vẫy tay chào tôi thân thiện. Tôi cũng cười chào lại. Chỉ có thế thôi mà Hương và Dung cứ tra hỏi tôi suốt về chuyện cậu ta và tôi là như thế nào”

*

Tôi vẫn liên lạc với cậu bạn cấp Một đó, qua email, không vì một lý do gì đặc biệt. Dần dần tôi chẳng còn nóng ruột muốn biết cậu ta là ai nữa. Là ai cũng được, không quan trọng. Tôi thích đọc những dòng thú tội của cậu ta. Chúng nhắc cho tôi nhớ về những chuyện xưa ơi là xưa mà tôi đã quên mất. Chuyện đó quả thật rất thú vị.

Lời thú tội số 25: Tớ sẽ thú tội tại sao ngày bé tớ lại thích cậu. Không phải vì cậu hay buộc tóc bằng dải nơ màu xanh thẫm rất xinh đâu. Mà vì có một lần, cậu đã bênh vực cho tớ trước những người bạn khác. Cậu cũng là người bạn đầu tiên ở trường tiểu học đã cho tớ một viên kẹo.

Tôi không có chút kí ức nào về chuyện đó. Nhưng khi tôi hỏi cậu ta kĩ hơn tôi đã bênh vực vì chuyện gì thì cậu ấy từ chối.

Lời thú tội số 26: Nếu tớ kể chi tiết ra, cậu sẽ biết mất. Mà thời gian thì đã hết một tháng đâu.

Lời thú tội số 27: Tớ học chung với cậu vào năm lớp ba.

Thỉnh thoảng, tôi hay bắt gặp lớp-trưởng-11A9 trên sân trường, trên hành lang, trong căng-tin. Lần nào cậu ta cũng cười vẫy tay chào tôi thân thiện. Tôi cũng cười chào lại. Chỉ có thế thôi mà Hương và Dung cứ tra hỏi tôi suốt về chuyện cậu ta và tôi là như thế nào. Tôi nhất mực im lặng. Tôi có biết tên cậu ấy đâu. Và tôi không thể kể rằng, thỉnh thoảng, nụ cười dễ thương của lớp-trưởng-11A9 len vào giấc mơ của mình được. Vì tất cả chỉ có thế, biết kể thế nào.

*

Lời thú tội số 33: Tớ đã từng làm hỏng cây dù màu vàng có hình những quả dâu tây màu đỏ của cậu.

Chi tiết đó khiến tôi nhớ ra vài thứ. Nhưng tất cả những gì tôi có thể nhớ chỉ là có một người như thế, một cây dù như thế và một câu chuyện đã xảy ra như thế. Ngoài ra, tôi không hồi tưởng lại được gương mặt của người đã làm hỏng cây dù đó như thế nào. Mọi thứ như đã bị làm mờ nét đi. Tôi chỉ nhớ đó là một cậu bạn rất đáng ghét. Cậu ta hay chôm đồ của tôi và giữ luôn như cây bút chì, cục tẩy, đất sét, bút màu… Thường xuyên giật tóc tôi đến bực cả mình. Có lần cậu ta còn xô tôi ngã trầy cả đầu gối nữa. Tôi nhớ, khi mùa mưa chuẩn bị đến, mẹ đã mua cho tôi một chiếc dù vàng in hình những quả dâu tây màu đỏ rất xinh. Hôm đó là ngày đầu tiên tôi mang cây dù đến lớp. Cậu ta, như mọi hôm, lại giật tóc tôi và rồi giật luôn cây dù bỏ chạy. Tôi chạy đuổi theo nhưng không tài nào lấy lại được. Cây dù trở thành vật đùa nghịch của bọn con trai. Rồi cây dù bị hỏng, tôi không nhớ là tại sao. Hôm đó tôi không về nhà được. Vì mưa to quá mà dù thì hỏng mất rồi. Tôi cứ đứng trước hiên lớp, đợi mẹ đến, vừa thấy mẹ là tôi tủi thân khóc òa lên. Thế là tôi quyết tâm thù cậu ta đến hết đời. Cũng từ đó cậu ta cũng không dám làm gì tôi nữa.

Mối thù ấy tưởng sâu nặng là vậy mà tôi lại quên béng đi. Tôi gửi cho cậu ta một email “Tớ không hiểu lắm. Cậu bảo cậu thích tớ? Và tớ cũng đã từng bênh vực cậu, lại còn cho kẹo, nhưng khi ấy cậu rất hay bắt nạt tớ, tại sao vậy?”.

Lời thú tội số 34: Cậu đừng cười khi tớ thú nhận điều này. Bọn con trai chúng tớ ở tuổi đó, thậm chí là bây giờ vẫn vậy, vẫn chỉ biết cách thu hút sự chú ý của một cô bạn đặc biệt đối với bọn tớ bằng những trò hết sức ngớ ngẩn.

Lời thú tội số 35: Cậu nhớ ra tớ là ai rồi à?

Tôi lại viết một email: “Tớ phải thú tội là tớ chỉ nhớ ra chuyện đó thôi. Tớ không còn nhớ ra gương mặt của bạn nữa, dù đã cố gắng. Xin lỗi nhé. Tớ đã quên chuyện chiếc dù vàng từ lâu rồi, cũng chẳng còn giận nữa rồi”.

*

Những ngày tiếp theo mưa vẫn đến, nhưng đỏng đảnh và dai dẳng hơn trước. Có lúc thì hẹn trước bằng một bầu trời xám xịt, có lúc đến đột ngột, có khi tạnh rất nhanh, nhưng cũng có khi kéo dài cả chiều. Hôm nay cũng mưa. Từ tiết cuối, nhìn qua cửa sổ, tôi đã thấy những cuộn mây xám dày kéo đến chen chúc nhau rất nhanh. Rồi mưa. Tan học, Hương và Dung vội vã đèo nhau đến lớp ngoại ngữ, để lại tôi đứng giữa hành lang dãy lớp Mười Một. Tôi đứng ngắm mưa một lúc và nhớ đến chiếc dù vàng in những quả dâu tây đỏ. Kỉ niệm ngày bé trong trẻo và đáng yêu quá chừng.

-Cậu lại cần đi nhờ nữa à?

Tôi quay đầu sang. Là lớp-trưởng-11A9. Cậu ta đang cầm cái ô màu xanh thẫm như hôm trước.

-Tớ có mang dù mà, để trong ba-lô này. Tớ chỉ định đứng chơi một lúc rồi về thôi. Cậu chưa về à?

-Sắp rồi.

Tôi lơ đãng nhìn ra bên ngoài sân trường. Lớp-trưởng-11A9 không nói thêm gì, cũng nhìn theo tôi. Mưa vẫn rơi nặng hạt bằng giai điệu của riêng mình, khiến không khí mát và trong. Đột nhiên, cậu ấy hỏi.

-Cậu vẫn không nhận ra tớ à?

Tôi không chú ý mấy nên hỏi lại.

-Cậu hỏi gì cơ?

Thay vì hỏi lại, cậu ta nhìn sâu vào mắt tôi và nói.

-Tớ vẫn giữ chiếc dù màu vàng đó, nếu cậu muốn lấy lại.

“Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một. Nhưng đó chỉ là chuyện của một thằng nhóc chín tuổi thôi. Bây giờ tớ “thú tội” là thích cậu, với tư cách một tên con trai mười bảy tuổi”

Những mảnh kí ức xưa cũ bỗng nhiên trở nên rõ ràng. Và tôi nhận ra mái tóc xoăn màu nâu đó. Nó đã luôn khiến cậu nổi bật giữa đám trẻ con tóc thẳng và đen. Mái tóc xoăn màu nâu thừa hưởng từ người mẹ nước ngoài đã khiến những ngày đầu cậu bị bạn bè, nhất là đám con trai trêu chọc. Chúng nó xúm lại vò mái tóc xoăn của cậu ấy. Và tôi đã kéo cậu ra khỏi vòng vây đó, dọa sẽ mách cô giáo nên từ đó bọn bạn thôi không trêu nữa. Dần dần theo thời gian, trẻ con quên những cách biệt và cậu ấy cũng hòa nhập nhanh chóng vào tập thể.

Mất một lúc tôi mới nói được, gần như thanh minh lý do không nhận ra cậu ấy:

-Tóc cậu sậm màu hơn hồi đó.

-Ừ. Nó cũng bớt xoăn hơn nữa.

Cậu ấy cười. Và tôi cũng nhận ra nét cười đó. Từ ngày bé cậu ấy đã cười dễ thương như thế rồi.

Đột nhiên tôi thấy bối rối đến nỗi chẳng biết nên nói gì nữa. Tôi chỉ thấy mình đứng ngẩn ngơ giữa cơn mưa…

*

Lời thú tội số 37: Tớ đã nhận ra cậu ngay khi nhìn thấy cậu đứng đợi Hương ở buổi họp của các lớp trưởng khối 11. Lúc đó, tớ thật sự rất ngạc nhiên vì đã nghĩ mình sẽ không gặp lại cô bé ngày xưa đấy nữa. Tớ soi gương và thấy mình cũng đâu khác ngày bé lắm, sao cậu không nhận ra tớ ngay nhỉ?

Lời thú tội số 38: Tao phải thú thật với mày một chuyện. Tao đã phát hiện ra Minh, lớp trưởng 11A9 nhìn mày rất lạ nên đã tra hỏi hắn và biết được sơ bộ câu chuyện “Ngày xửa ngày xưa”. Tao với con Dung quyết tâm phải giúp đỡ hắn. Vì thế tao đã rất nhiệt tình hướng dẫn mày làm cái trang thú tội này, haha.

Lời thú tội số 39: Tao đã nói với mày là cái trò “thú tội” này vui, phải không nào?

Lời thú tội số 40: Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một. Nhưng đó chỉ là chuyện của một thằng nhóc chín tuổi thôi. Bây giờ tớ “thú tội” là thích cậu, với tư cách một tên con trai mười bảy tuổi.

 

FUYU

Là bạn, nghĩa là xinh đẹp

Trong một buổi thảo luận về văn hóa, thầy giáo đang cố gắng giải thích rằng trong suốt lịch sử, khái niệm “đẹp” thay đổi theo từng thời kỳ.

– Ví dụ – thầy giáo nói – Chúng ta hãy xem cuộc thi Hoa hậu năm 1921. Cô hoa hậu cao khoảng 1m76, nặng 49 kg, với số đo ba vòng là 76-63,5-81cm. Các em nghĩ cô ấy có thể thành công trong những cuộc thi hoa hậu ngày nay hay không?

Cả lớp im lặng. Rồi một cậu học sinh chợt thốt lên;

– Chắc là không đâu ạ.

– Tại sao vậy? – thầy giáo hỏi.

– Vì một điều quá rõ ràng ạ – anh chàng láu lỉnh đáp – Bây giờ cô ấy đã quá già rồi.

Đó là một cách nghĩ hay – cô hoa hậu của năm 1921 đã quá già rồi. Nhưng vẻ đẹp là một điều rất chủ quan, rất riêng biệt, bởi vì nó có ý nghĩa hơi khác nhau đối với mỗi người chúng ta. Và tất nhiên, nó không phải lúc nào cũng chỉ nói đến ngoại hình.

Như một người bà để ý thấy cô cháu gái mình khi đi học về tỏ ra rất xấu hổ và buồn bực vì các nốt tàn nhang, bởi “chẳng bạn nào bị tàn nhang như cháu cả”.

vedep

“Rất nhiều khi, vẻ đẹp là một phẩm chất nhẹ nhàng tỏa sáng từ sâu thẳm bên trong bạn. Và bạn có thể đang lan toả vẻ đẹp nội tâm nhiều hơn mức bạn nhận thấy”

– Bà lại rất thích các nốt tàn nhang của cháu – bà nói và ngồi xuống bên cạnh, vuốt má cháu.

– Nhưng cháu thì không – cô cháu gái vẫn dằn dỗi.

– Khi bà còn nhỏ như cháu, bà đã luôn mong muốn có tàn nhang – bà nói tiếp – những nốt tàn nhang thật xinh đẹp.

– Thật không ạ? – cô cháu gái ngước nhìn lên, hỏi.

– Tất nhiên rồi – bà khẳng định – Nào, cháu thử kể ra một thứ gì đó đẹp hơn… những nốt tàn nhang xem nào?

Cô bé nhìn vào gương mặt âu yếm của bà mình – gương mặt bừng sáng bởi tình yêu thương. Và cô bé đáp nhẹ nhàng:

– Những… nếp nhăn, bà ạ.

Người bà thấy những nốt tàn nhang là đẹp vì bà rất yêu cô cháu gái của mình. Còn cô bé, vì rất yêu bà của mình, thấy những nếp nhăn thậm chí còn đẹp hơn cả những nốt tàn nhang. Rõ ràng, một người là xinh đẹp vô cùng khi bạn yêu thương họ.

Rất nhiều khi, vẻ đẹp là một phẩm chất nhẹ nhàng tỏa sáng từ sâu thẳm bên trong bạn. Và bạn có thể đang lan toả vẻ đẹp nội tâm nhiều hơn mức bạn nhận thấy.

 

Steve Goodier

Thục Hân (dịch)

Những lời nói tích cực

Ngày còn là sinh viên trường Sư Phạm, tôi đã học được rất nhiều điều. Có lẽ điều quan trọng nhất tôi học được không phải là kỹ năng giảng dạy, mà là sức mạnh vô tận và có thể thay đổi cuộc sống của một vài lời nói động viên, lạc quan. Tôi đã phát hiện ra điều này từ khá sớm, khi tôi mới là sinh viên năm thứ hai và được thực tập dạy thêm mỗi tuần một vài tiết học tại một trường cấp hai ở địa phương.

Hồi đó, thầy giáo dạy tôi có kể về việc mà Leo Buscaglia (một tác giả, diễn giả nổi tiếng người Mỹ, còn được gọi là “Bác sĩ Tình yêu”) đã làm với sinh viên của mình ở trường Đại học Nam California. Trong một lần luyện tập, Leo đề nghị các sinh viên viết ra hai danh sách vào hai tờ giấy khác nhau. Một danh sách gồm toàn những từ ngữ tích cực, lạc quan, hoặc ưu điểm của bản thân mình. Danh sách còn lại là những từ ngữ tiêu cực, bi quan, những lời chê trách. Sau đó, Leo bảo sinh viên xé hoặc vo tờ giấy thứ hai lại, vứt vào sọt rác, và cố gắng chỉ sử dụng những từ ngữ tốt đẹp trong tờ giấy thứ nhất liên tục suốt một tháng liền. Sinh viên cần sử dụng những từ ngữ này khi nói chuyện với người khác, khi tự nhủ chính mình, hoặc ngay cả trong suy nghĩ. Sau một tháng, tất cả sinh viên đều ngạc nhiên khi cuộc sống của họ dễ chịu hơn rất nhiều, chỉ bằng cách sử dụng những từ ngữ tử tế và động viên.

“Tôi thấy mừng vì tôi đã luôn tìm được những từ ngữ thích hợp khi tôi có điều kiện để chạm đến cuộc sống của nhiều người trẻ – là những sinh viên của tôi”

Tôi cũng quyết định sẽ thử việc này bằng cách tìm ra điều gì đó tốt đẹp để viết lên mỗi bài kiểm tra hoặc mỗi cuốn vở mà học sinh của tôi nộp. Hóa ra việc này dễ hơn tôi tưởng rất nhiều. Dù bài kiểm tra hoặc vở của học sinh có nhiều lỗi đến đâu, nếu tôi thực sự chú ý, thì vẫn luôn có một câu văn hài hước, một suy nghĩ đẹp đẽ, hay một ý tưởng tuyệt vời mà tôi có thể viết lời khen ngợi. Tôi vấn nhớ rằng khi tôi lén liếc các em học sinh, tôi thấy một số em đọc đi đọc lại lời phê động viên mà tôi đã viết. Tôi thực sự hạnh phúc khi nhìn thấy đôi mắt của các em sáng hơn một chút, các em ngồi thẳng lưng hơn một chút, và các em chủ động học tập hơn rất nhiều.

Sau này, khi ra trường và làm giảng viên, tôi vẫn giữ cách làm tương tự với các học sinh, sinh viên của mình. Gần đây, đang đi trên phố thì tôi tình cờ gặp một sinh viên cũ. Chúng tôi dừng lại nói chuyện một lúc. Cậu ấy có một công việc tốt, đã có gia đình. Khi tôi chuẩn bị tạm biệt, chợt cậu ấy nói: “Thầy biết không, em vẫn còn giữ một vài bài kiểm tra hồi học lớp của thầy. Thỉnh thoảng em vẫn xem lại. Em cũng luôn cố gắng tìm ra điểm tốt ở từng người mà em gặp. Và em hy vọng sau này con cái em cũng có một thầy giáo tốt như thầy”.

“Tôi thực sự hạnh phúc khi nhìn thấy đôi mắt của các em sáng hơn một chút, các em ngồi thẳng lưng hơn một chút, và các em chủ động học tập hơn rất nhiều”

Khi bước đi, tôi thực sự ngạc nhiên về sức mạnh của một vài từ ngữ động viên đối với cuộc sống của một con người. Tôi thấy mừng vì tôi đã luôn tìm được những từ ngữ thích hợp khi tôi có điều kiện để chạm đến cuộc sống của nhiều người trẻ – là những sinh viên của tôi.

Hy vọng cuộc sống của bạn luôn tràn đầy những lời nói động viên tốt đẹp, ở đôi tai bạn, từ đôi môi bạn, và trong trái tim bạn.

Joseph J. Mazzella
Thục Hân (dịch)

Vệ sỹ mến thương

Năm tôi thi đậu vào lớp 10 trường chuyên của thành phố, bố đã tặng tôi món quà bất ngờ: Một chú chó trắng đen có đôi mắt màu nâu xám. Theo “lý lịch” thì chú ta vừa tròn ba tháng tuổi. Tôi đặt tên nó là Tôm. Với một tên con trai 15 tuổi, Tôm thực sự là món quà trên cả tuyệt vời.

Tôm ở chung phòng với tôi được vài tháng thì bố mẹ đề nghị tôi thả nó ra ngoài vườn. Tôm rụng lông nhiều lắm. Lông nó rải khắp nhà, trên nệm, bàn ghế, quần áo, cả đồ ăn cũng dính lông. Bố đóng cho Tôm một cái nhà nhỏ từ ván ép, đặt ngay ngắn dưới gốc cây xoài già. Mẹ khâu nệm mới, ấm và dày hơn để khi sương đêm xuống, Tôm không bị lạnh. Tôi móc tiền tiết kiệm mua đồ chơi, thêm một cái lốp xe ô tô cũ làm thành cái xích đu nhỏ. Tôi sợ Tôm tủi thân. Bố tôi bảo Tôm thuộc giống chó săn thông minh và nhạy cảm hơn các loài khác, vì thế tôi cần quan tâm đến nó nhiều hơn.

Nhưng có vẻ như Tôm lại thích ngôi nhà mới trong vườn hơn là cái nệm nhỏ sơ sài đặt ở góc phòng chật chội. Mất hai ngày đầu để làm quen, sang ngày thứ ba, Tôm bộc lộ rõ bản chất hiếu động. Tôm rất thích đào bới. Một buổi sáng, khu vườn nhỏ nhà tôi đã bị xới tung. Mấy bụi hoa đang chuẩn bị đơm bông ở góc vườn bị bật gốc. Sợ mẹ nổi trận lôi đình, bố con tôi lén lút dọn dẹp “hiện trường”, nhưng cũng chỉ được một chốc, quay đi quay lại đã thấy Tôm hí hửng ngậm trong miệng một bụi cúc chi. Mẹ bắt đầu nhận ra sự phiền toái của thành viên mới khi sàn nhà lúc nào cũng in đầy dấu chân Tôm cùng đất lẫn cát. Một lần bực quá, mẹ vớ lấy cây chổi lông gà quất nhẹ vào mông Tôm. Bị ăn đòn, nó lấm lét lùi về phía sau, vẻ sợ hãi. Không cần phải dùng biện pháp mạnh tới lần thứ hai, hễ mẹ lừ mắt, Tôm tự động lỉnh ra vườn, chui vào căn nhà nhỏ. Bữa nào có mẹ ở nhà, dù có ngứa ngáy chân tay lắm, nó cũng chỉ ngoan ngoãn ngồi vờn mấy trái banh da hay nghịch cây xích đu treo toòng teng trên tán xoài. Nhưng bóng mẹ vừa đi khuất, Tôm sẽ nhào bổ ra đám đất mềm ở góc vườn, hì hục đào bới như thể đang tìm kiếm báu vật.

“Tôi móc tiền tiết kiệm mua đồ chơi, thêm một cái lốp xe ô tô cũ làm thành cái xích đu nhỏ. Tôi sợ Tôm tủi thân. Bố tôi bảo Tôm thuộc giống chó săn thông minh và nhạy cảm hơn các loài khác, vì thế tôi cần quan tâm đến nó nhiều hơn…”

Sáng Chủ nhật, nhà tôi có khách. Chú Hưng, bạn cùng cơ quan mẹ tới chơi, ngỏ ý muốn xin Tôm về nuôi. Chú Hưng ở một mình buồn, nhà cửa vườn tược lại rộng rãi. Bố nhìn mẹ, mẹ nhìn tôi. Mẹ nhỏ nhẹ:

– Nhà mình hơi chật. Chú Hưng cũng ở cách đây không xa. Cuối tuần, con có thể đến thăm Tôm nếu thích.

– Không được đâu! – Mặt tôi đỏ lựng lên.

– Bố mẹ đã quyết rồi. Con có thể nuôi một con chó khác thuần tính hơn, không phải giống chó săn hiếu động.

– Mọi người cứ thử bắt Tôm xem! – Tôi gằn giọng, chạy thẳng ra vườn.

Tôm rất khôn. Nó nhất quyết không cho chú Hưng đụng tay. Mặc cho bố mẹ gọi rát, nó trốn tịt dưới gầm giường. Vài lần như thế, chú Hưng nản, bố mẹ tôi cũng nản. Vậy là Tôm chẳng phải đi đâu. Cuối tuần, tôi dắt Tôm đi công viên dạo chơi, để ăn mừng thoát nạn. Lúc băng qua một bãi cỏ rậm, Tôm giật mạnh dây xích, chạy ào về phía sau. Cách chỗ tôi đứng chừng mươi bước chân, có một con chó bẹc-giê đang gầm gừ định lao tới. Tôm vờn quanh con chó lạ như muốn cảnh cáo. Cuộc rượt đuổi chỉ thực sự bắt đầu khi con chó lạ cáu kỉnh giơ chân táp trúng mặt Tôm. Khoảng 15 phút sau, Tôm trở về, liếm láp bộ lông sũng nước.Tôi phạt Tôm hai ngày, không cho nó ra khỏi nhà. Tôi mong nó hiểu dùng bạo lực để trấn áp kẻ lạ là một điều đáng xấu hổ. Nhưng Tôm không nghe lời. Có vẻ nó cũng chẳng sợ bị nhốt phạt.

Hôm sau, khoảng 6 giờ tối, tôi dắt Tôm chạy bộ quanh khuôn viên khu chung cư mới xây. Lúc băng qua đường, dây xích trên tay tôi bất ngờ bị giật mạnh. Tôm gầm gừ nhìn một con chó giống Đức xa lạ, đang chuẩn bị nhao người về phía chúng tôi. “Tôm, đi nào!” – Tôi giật mạnh dây xích. Tôm ngoan cố níu lại, thủ thế. Con chó lạ hiếu chiến bất thình lình lao phầm phập tới. Kẻ nó tấn công không phải Tôm, mà là tôi. Tôi không kịp né nên lãnh ngay một vết ngoạm bên chân trái. Ngay sau đó là một hỗn chiến kinh hoàng. Tôm vất vả ra đòn vì vướng sợi xích to ở cổ. Mọi chuyện chỉ thực sự kết thúc khi người đàn ông cao lớn chạy tới, kéo con chó giống Đức hung hãn đi, xin lỗi rối rít. Tôm bị thương ở tai. Nhưng nó không kêu. Nó liếm liếm vết trầy trên chân tôi rồi lầm lũi trở về.

..Nó không hiếu chiến, mà chỉ muốn bảo vệ”. “Thế mà con không biết, bố ạ”, tôi xúc động. Bố trầm giọng: “Vì nó là người bạn rất thương bạn của mình. Nó biết con cũng vô cùng yêu thương nó”…

Mẹ đưa tôi đi chích ngừa còn bố đưa Tôm đến bác sĩ thú y lau rửa bôi thuốc cho vết thương trên tai. Khi về, mẹ cứ xoa đầu Tôm mãi, nói rằng thật may mắn khi Tôm vẫn ở đây cùng gia đình tôi. Nếu không có Tôm bảo vệ, tôi đã bị con chó lạ tấn công trầm trọng hơn nhiều. Bố bảo tôi: “Tôm ngửi thấy mùi nguy hiểm xung quanh con, sẵn sàng chiến đấu với bất cứ kẻ nào có ý định tấn công con. Nó không hiếu chiến, mà chỉ muốn bảo vệ”. “Thế mà con không biết, bố ạ”, tôi xúc động. Bố trầm giọng: “Vì nó là người bạn rất thương bạn của mình. Nó biết con cũng vô cùng yêu thương nó”.

Tôi dắt Tôm đi dạo mỗi ngày. Tôi cố gắng dạy cho nó cách giữ bình tĩnh trước những mối đe dọa. Khi có một con chó lạ gầm gừ tiến đến gần, Tôm không cuồng lên và gầm gừ đáp trả nữa. Nó quay lại nhìn chằm chằm vào “đối thủ”, đủ lâu để có thể coi như một lời cảnh cáo, chờ nghe mệnh lệnh của tôi rồi quay lưng. Tôm không chỉ là một con chó thông minh, nó còn rất biết cách lắng nghe và kiểm soát tốt hành vi của mình. Tôi tin vậy.

 

MINH ANH