Trắc nghiệm: Lạc giữa sa mạc

Hãy tưởng tượng bạn lạc ở một sa mạc mênh mông nhé!

 

1. Đi tới đi lui một hồi, bạn cảm thấy rất mệt và quyết định dừng lại. Bạn sẽ nghỉ chân ở chỗ nào:

a. Ở dưới chân một ngọn đồi, nơi bạn thấy có chút bóng râm.

b. Ở giữa sa mạc phẳng lặng, nơi bạn có thể tính được là mình sẽ đi đâu và đã đi qua những nâu.

c. Cạnh một tảng đá lớn để có thể dựa vào nghỉ.

d. Trên đỉnh một ngọn đồi, nơi bạn có thể nhìn ra xa hàng dặm.

 

2. Khi bạn đã khát khô thì chợt nhìn thấy một ốc đảo. Có ai ở đó nữa không?

a. Có, một người bạn hoặc một người trong gia đình bạn đang ở đó.

b. Có, một người lạ mặt ở đó.

c. Không, bạn chỉ có mỗi một mình.

“Bạn có một vài người bạn hoặc người thân trong gia đình mà bạn thực sự cảm thấy gần gũi, gắn bó. Bạn luôn có thể tin rằng họ sẵn sàng ở bên cạnh bạn trong những lúc khó khăn”

3. Sau khi dừng lại nghỉ, bạn đi tiếp hàng tiếng đồng hồ. Sau một khoảng rất lâu, bạn đã tới điểm cuối của cuộc hành trình. Bạn cảm thấy thế nào?

a. Nhẹ nhõm.

b. Mệt lử.

c. Quá vui sướng.

d. Đăm chiêu.

 

4. Bây giờ chuyến đi đã kết thúc, bạn có thể làm bất kỳ việc gì bạn muốn. Việc đầu tiên bạn sẽ làm là gì?

a. Ăn một bữa thật no.

b. Đi ngủ.

c. Đi tắm.

d. Gọi điện cho người thân.

“Bạn có cách nhìn cuộc sống rất rộng mở và trưởng thành. Bạn biết rằng có những lúc thăng và trầm, và bạn cảm thấy mình luôn có thể vượt qua được”

Giải mã những câu trả lời của bạn nhé!

 

1. Nơi bạn chọn để nghỉ chân thể hiện cách nhìn mọi sự việc của bạn.

a. Bạn có tầm nhìn rất lạc quan. Khi rắc rối đến, bạn luôn cố nhìn xem mình sẽ học hỏi được gì và trưởng thành lên thế nào.

b. Bạn có tầm nhìn rất thực tế. Bạn không kỳ vọng quá nhiều ở bất kỳ điều gì, mà chấp nhận mọi điều có thể đến.

c. Bạn luôn có cách suy nghĩ rất kiên nhẫn. Bạn biết rằng cuối cùng thì mọi điều đều có thể thay đổi, nên bạn cố gắng không quá rối lên về hiện tại.

d. Bạn có cách nhìn cuộc sống rất rộng mở và trưởng thành. Bạn biết rằng có những lúc thăng và trầm, và bạn cảm thấy mình luôn có thể vượt qua được.

 

2. Câu hỏi này xác định người mà bạn tin tưởng hoặc rất thân thiết.

a. Bạn có một vài người bạn hoặc người thân trong gia đình mà bạn thực sự cảm thấy gần gũi, gắn bó. Bạn luôn có thể tin rằng họ sẵn sàng ở bên cạnh bạn trong những lúc khó khăn.

b. Bạn có lòng tin rất lớn vào cộng đồng và bạn dễ hòa nhập. Bạn tin tưởng mọi người và nghĩ rằng về cơ bản thì ai cũng tốt.

c. Bạn cảm thấy rằng mình không thể dựa vào bất kỳ ai trên thế giới này, trừ chính mình. Đôi khi bạn thấy rất cô độc.

 

3. Câu hỏi này nói về cảm xúc của bạn đối với quá khứ.

a. Bạn cảm thấy nhẹ nhõm về quá khứ và cả những con người thuộc về quá khứ của bạn. Bạn sẵn sàng đi tiếp trong hiện tại và tương lai.

b. Bạn thấy mệt mỏi về quá khứ và những con người thuộc về nơi đó. Có lẽ đối với bạn, đó đã là một con đường dài và khó khăn.

c. Bạn cảm thấy vui về quá khứ và những con người thuộc về quá khứ. Bạn thấy mình rất may mắn trong cuộc sống.

d. Bạn hay suy nghĩ băn khoăn về quá khứ. Những ký ức đối với bạn là “vừa ngọt vừa đắng”.

“Bạn cảm thấy vui về quá khứ và những con người thuộc về quá khứ. Bạn thấy mình rất may mắn trong cuộc sống”

4. Câu hỏi này cho biết cách bạn tìm thành công cho mình

a. Bạn thành công bằng cách tự chăm sóc bản thân. Bạn tin rằng quan tâm đến mình mỗi ngày là rất quan trọng để mạnh mẽ đón nhận bất kỳ điều gì tới.

b. Bạn thành công bằng cách giữ nhịp độ và sự cân bằng cho mình. Bạn nhận ra rằng điều quan trọng là sự bền bỉ dài hạn.

c. Bạn thành công bằng cách dùng các nguồn lực dự trữ. Bạn có nguồn năng lượng và sức chịu đựng phi thường.

d. Bạn thành công bằng cách dựa vào sự động viên, hỗ trợ của người khác. Bạn nghĩ mình không bao giờ có thể làm được những gì mình đang làm nếu không có gia đình và bạn bè luôn ở bên cạnh.

 

Đặng Mỹ Dung (Dịch)

Hơi ấm vẫn còn đọng trong lòng tay

Buổi học thêm đột xuất kéo dài thêm hai mươi phút vì một bài toán khó. Tan lớp, chiếc xe bus cuối cùng chạy ngang tuyến đường nhà tôi đã qua từ lâu. Các bạn lấy xe ra về hết. Còn một mình tôi lóng ngóng ngoài vỉa hè. Đi bộ thì quá xa. Tôi lại không đủ can đảm đón xe ôm suốt quãng đường khuya khoắt. Chần chừ mãi, rồi tôi vào bưu điện cạnh trường, rụt rè bấm số điện thoại nhà Huy, lớp trưởng.

Liền tức khắc, đầu dây bên kia nhấc máy. Hiểu ngay tình thế của tôi, Huy dặn: “Chịu khó đứng chờ một chút nhé!”. Đúng năm phút sau, Huy dừng xe trước cổng trường. Cậu ấy mang thêm một chiếc mũ bảo hiểm, đưa cho tôi, nhắc đội vào. Bao giờ cũng vậy, giọng nói ấm áp của Huy luôn chạm vào một điểm nào đấy trốn rất sâu trong trái tim tôi. Ngay cả khi cậu ấy đã quay xe đi rồi, vào trong nhà, tôi vẫn ngỡ như vang nhẹ bên tai giọng nói cậu ấy.

Sinh nhật của Huy đúng dịp sắp vào năm học. Lớp kết hợp tổ chức đi cắm trại trên thác Giang Điền, chia tay mùa hè. Mỗi bạn nam được phân công chở một bạn nữ. Viện cớ phải giữ kỹ hộp bánh kem, tôi đi chung với nhỏ bạn có giỏ xe phía trước. Các bạn trong lớp nhìn tôi, tò mò nhưng không ai hỏi gì. Lớp trưởng cũng im lặng. Yên sau xe của Huy vẫn bỏ trống. Một cô bạn khác chạy ùa đến, đề nghị đi chung với lớp trưởng. Huy gật. Nhưng mắt cậu ấy thoáng qua một chút ngại ngần. Suốt quãng đường đi đến khu cắm trại, tôi cố gắng nhìn thẳng về phía trước. Thế nhưng, tôi vẫn ước ao giá như được thấy nụ cười của Huy, giá như ánh mắt của chúng tôi bắt gặp nhau như trước kia, chút xíu thôi cũng được. Nhưng, tôi không thể làm như thế.

Buổi cắm trại vui hơn cả trông đợi. Nước suối mát rượi, chảy xuống các bậc đá thành từng cụm thác nhỏ, tung bọt trắng xoá. Cánh con trai nhảy xuống suối, bơi lội và chơi ném bóng ồn ào. Đám con gái chúng tôi rủ nhau men theo bờ suối, bắt những con bướm nhỏ li ti bằng móng tay, vàng rượm như các đốm nắng bay lượn.

Huy bỗng hiện ra trên một tảng đá đầu nguồn, làm loa gọi mọi người lội lên xem cái hang cá suối mà cậu ấy vừa phát hiện. Trong khi cánh con gái còn ngại ngần, Huy chạy xuống, bày cách cho mọi người cầm tay nhau bước đi trên các mỏm đá bám rêu sẽ không bị ngã. Cậu ấy đưa tay, nắm lấy tay tôi đầu tiên. Mọi người làm theo, rón rén bước đi. Có lúc, tôi loạng choạng suýt té nhào. Nhưng bàn tay ấm áp của lớp trưởng đã giữ tôi lại. Lội lên tới đầu nguồn, Huy nói nhanh: “Vân coi chừng dầm nước lâu, bị cảm đó nha!”. Tôi gật, quay mặt đi thật mau. Không sao đâu. Chỉ có một giọt nước mắt rớt xuống lòng suối thôi mà.

Chơi đùa mệt khiến bữa trưa thật ngon miệng. Thế nhưng điều mà tất cả mọi người trông chờ hơn hết chính là “thủ tục” mở hộp bánh. Quà tặng sinh nhật dành cho lớp trưởng, mà tôi là người được lớp phân công đi mua. Chiếc bánh to phủ đầy sô-cô-la và kem tươi, trang trí những quả anh đào, nho và dâu tẩm đường. Một ai đó cười khúc khích: “Không có trái tim là sao hén?”. Mọi hình ảnh quanh tôi nhoè đi. Tôi lùi xuống, lẩn vào đám đông. Lớp trưởng lên tiếng ngay: “Mình thổi đèn cầy nè!”. Các bạn vỗ tay ran lên. Huy nhắm mắt, thổi nến và chắp tay lẩm nhẩm ước thật nhanh. Mấy tên bạn nhao nhao: “Ew… Ước gì vậy?”. Cậu ấy lắc đầu: “Bí mật!”.

diudang

“Huy ước, dù có chuyện gì, tụi mình vẫn là bạn của nhau hoài, Vân ạ!”. Tôi ngước lên khoảng trời xanh biếc giữa các vòm cây. Lòng tay tôi vẫn còn nguyên hơi ấm dịu dàng…

 

Ổ bánh được cắt ra thành từng phần nhỏ. Lớp trưởng mang đến, đặt vào tay tôi miếng bánh có quả dâu: “Cảm ơn Vân nhé. Bánh thật ngon!”. Tôi gắng can đảm mà mắt vẫn đỏ hoe. Cậu ấy chợt hỏi: “Ồ, mắt kính của Vân đâu rồi?”. Lúc ấy tôi mới nhận ra hồi nãy lội thác, cặp kính cận móc trên cổ áo đã rớt hồi nào không hay. Trong khi các bạn ăn bánh, trét kem lên mặt nhau, Huy lẳng lặng một mình lội ngược lên suối. Cả tiếng sau, cậu ấy mới quay lại, trên tay là đôi kính của tôi, vẫn còn nguyên, không chút nứt vỡ.

Năm học mới lại bắt đầu. Lớp mười hai quan trọng, vất vả và nhiều hy vọng của chúng tôi. Sự thật là tôi đã trải qua mùa hè buồn bã, khóc nhiều. Bởi trước đấy, tôi và Huy đã đồng ý không còn là một đôi nữa. Chúng tôi đầy khác biệt, thường xuyên hiểu lầm và mất quá nhiều thời gian cho những tranh cãi nhỏ nhoi. Chia tay và tập trung vào học là lựa chọn tốt hơn cả. Hai đứa không điện thoại cho nhau nữa. Không viết chung blog nữa. Cần chú tâm vào các kỳ thi. Đồng ý là vậy, thế mà trong tôi, vẫn là cảm giác hẫng hụt. Nhưng, tôi dần nhận ra, Huy vẫn ở bên tôi, theo cách của riêng cậu ấy.

Ngày khai giảng, vị trí xếp hàng của tôi và lớp trưởng lại ở cạnh nhau. Huy nắm tay tôi, chợt nói khẽ: “Vân có biết, hôm sinh nhật, Huy ước điều gì không?”. Tôi nhìn vào đôi mắt sáng và thành thật. Cậu ấy mỉm cười: “Huy ước, dù có chuyện gì, tụi mình vẫn là bạn của nhau hoài, Vân ạ!”. Tôi ngước lên khoảng trời xanh biếc giữa các vòm cây. Lòng tay tôi vẫn còn nguyên hơi ấm dịu dàng.

 

Blue Chippy

Đơn giản thôi mà!

Theo kế hoạch, mùa Hè năm đó mọi người cùng nhau thu dọn nhà kho ở sân sau, dỡ bỏ phần mái tôn mục nát, xây lại thành một căn phòng sáng sủa, làm nơi học tập cho lũ trẻ con. Ba anh em tui hí hửng nhắm trước góc đặt bàn của mình. Bà nội còn hứa trích tiền để dành, mua một máy tính trang bị cho phòng học. Nhưng trước khi khung cảnh tuyệt đẹp đó thành hình, phải dọn cho được hàng trăm món đồ cũ chất đống từ bao nhiêu năm qua.

Thu dọn một cái nhà kho vô cùng phức tạp. Tui không thể tưởng tượng nổi một cái kho nhỏ xíu lại cất giữ bên trong nó nhiều đồ đạc đến vậy. Này là bộ bàn ghế cũ đóng từ thời ông bà nội còn trẻ. Chiếc nôi gỗ kêu cót két mà tui và hai nhỏ em gái từng nằm lọt thỏm bên trong. Này là cái kệ ọp ẹp từng là tủ sách mà ba tui rất quý. Rồi chưa kể hàng chục  thùng giấy bên trong nhồi đầy những món lặt vặt mà món nào cũng gắn với một vài kỷ niệm xa xưa… Bà nội với má tui cứ nhấc lên đặt xuống, không muốn bỏ gì cả. Ba tui phải hết sức thuyết phục, cả hai mới đồng ý cho người thu mua đồ cũ đến giải quyết đống đồ cũ bừa bộn.

“Rồi chưa kể hàng chục thùng giấy bên trong nhồi đầy những món lặt vặt mà món nào cũng gắn với một vài kỷ niệm xa xưa… Bà nội với má tui cứ nhấc lên đặt xuống, không muốn bỏ gì cả..”

Chỉ có một người đứng ngoài tất cả những lộn xộn đó: Bác Hai – anh ruột ba tui. Bác đã hơn năm chục tuổi, vẫn độc thân nên ở cùng với bà nội và gia đình tui. Bác rất hiền, ít nói và hơi “mơ màng” với cuộc sống thực tế. Người nhà đề nghị điều gì bác cũng gật đầu dễ dàng. Niềm đam mê duy nhất của bác là công việc. Nếu có nói chuyện thì bác cũng chỉ kể về các nghiên cứu phát triển máy móc động cơ ở Viện Cơ khí mà thôi. Thỉnh thoảng tui nhờ bác Hai chỉ cách giải mấy bài tập hóc búa của môn Hình không gian hay Vật lý. Bày cho tui cách giải thật nhanh và lạ, bác luôn miệng nói: “Đơn giản thôi mà!”.

Thế nhưng ông bác dễ tính ấy đã tỏ ra hết sức sửng sốt khi bà nội hỏi ý kiến về việc bán đi cái xe máy cũ rỉn, các bộ phận chỉ gắn vào nhau một cách tạm bợ, hơn hai chục năm qua im lìm ở góc trong cùng của nhà kho. Nhìn thấy chiếc xe khênh ra giữa sân, bác Hai ôm trán, không ngừng lẩm bẩm: “Ôi, xe của tôi! Chiếc xe đầu tiên của tôi!”. Khi người thu mua đồ cũ hỏi giá, bác cương quyết lắc đầu: Có thể bán tất cả mọi thứ thuộc về bác, trừ chiếc xe máy đó.

Không ai có thể thay đổi ý muốn của bác Hai. Ngay cả bà nội cũng không hiểu vì sao bác lại trở nên khó tính như vậy. Suốt một tuần nhà kho được xây lại, vôi bụi bay tứ tung, bác mang tấm mền xuống trùm kỹ cho chiếc xe cũ. Bà nội và má tui xì xào, e rằng bác Hai chưa già nhưng đã có dấu hiệu gàn dở. Ba tui không đồng tình. Ba nói mấy người bề ngoài khô khan thực ra bên trong rất tình cảm. Ba vẫn nhớ hồi ba còn nhỏ, chính bác Hai đã chở ba dạo phố, đi ăn kem trên chiếc xe cũ đó. Mà chiếc xe cũng chính bác Hai mua bằng tiền dành dụm khi đi làm năm đầu tiên. Bà nội chép miệng, thở dài: “Thì má nhớ chứ. Hồi anh Hai con mua, cái xe cũng đã cũ rồi. Chính tay nó phải sửa tới sửa lui mới chạy được đó. Nay đời sống khá lên, thì bỏ đi cho rộng chỗ. Vậy mà còn ráng giữ cái đống sắt vụn!” Ba tui lắc đầu, chốt lại: “Thôi, má và mọi người đừng bận tâm tới cái xe nữa. Coi như tôn trọng ý kiến anh Hai!”.

Thế là chiếc xe cũ nhèm xấu xí giành một chỗ chễm chệ ngay trong phòng học đẹp đẽ sáng trưng của mấy anh em tui. Ý định kê bàn học ngay cửa sổ nhìn ra cây mận của tui đành dẹp bỏ vì vị trí đó đã bị chiếc xe chiếm gọn. Riết rồi anh em tui cũng quen, không ý kiến ý cò gì nữa.

Hai năm cuối trung học, từ một tên chểnh mảng, tui bỗng học khá lên. Cũng chẳng phải phép màu gì, chẳng qua tui đã nhìn thấy con đường nhất định phải đi sau này: tui muốn học ngành chế tạo máy. Mấy kỳ thi Olympic môn Vật lý, tui đều hăng hái tham gia. Một giải thưởng bất ngờ đã tới: Tui có tên trong danh sách tham gia một chương trình học kỳ mùa Hè ở châu Âu. Trong lịch trình, có tham quan viện bảo tàng kỹ thuật, trưng bày từ chiếc xe đạp thô sơ đầu tiên cho đến máy bay hiện đại bậc nhất. Tui sướng rơn. Tuy nhiên, có một điều kiện khó khăn: Nhà tổ chức chỉ đài thọ chi phí học tập và ăn ở. Còn vé máy bay học sinh phải tự lo. Tính ra, số tiền lên tới năm chục triệu. Ba má tui đâu có dư giả. Chưa kể hết Hè, phải dành dụm lo cho cả ba đứa con vô năm học mới. Tui thẫn thờ hiểu rằng giấc mơ đã trôi qua.

Thấy vẻ mặt bần thần của tui, bác đặt bàn tay lên vai tui, cười xòa: “Kỷ niệm nào cũng quý. Nhưng nếu kỷ niệm có ích cho tương lai, thì còn quý hơn. Đơn giản vậy thôi!”.

Không ai tin rằng cái xe trùm mền có giá tới năm chục triệu. Nhưng sự thật là sau khi bác Hai hì hụi ráp lại các bộ phận máy móc, gia cố và chỉnh sửa động cơ, đổ dầu và tra nhớt, cỗ xe cũ kỹ đã nổ máy giòn tan. Một vị khách tới xem, trầm trồ xuýt xoa trước giàn máy nguyên bản. Với mức giá bác Hai đưa ra, anh ấy gật đầu tức khắc, để được đón chiếc xe Vespa cổ về nhà.

Giờ thì cả nhà mới vỡ lẽ “đống sắt vụn” hóa ra thật có giá trị. Thấy vẻ mặt bần thần của tui, bác đặt bàn tay lên vai tui, cười xòa: “Kỷ niệm nào cũng quý. Nhưng nếu kỷ niệm có ích cho tương lai, thì còn quý hơn. Đơn giản vậy thôi!”.

Tui nắm bàn tay gầy gầy của bác Hai. Thật ấm áp khi phát hiện trong suy nghĩ của người khác, mình chính là tương lai và được yêu thương theo cách đặc biệt.

 

                                                                   Cường P.

 

Đóng một con thuyền

Abraham Lincoln có lần đã nói: “Tôi sẽ chuẩn bị, và một ngày nào đó, cơ hội của tôi sẽ đến”. Và khi cơ hội của ông đến, ông đã sẵn sàng.

Tôi biết những câu chuyện về thể thao có thể không đem đến được cảm hứng cho tất cả mọi người, nhưng nếu bạn giống tôi, thì tôi nghĩ bạn cũng sẽ thấy Wayne Gretzky có một điều rất tuyệt vời để dạy chúng ta về sự chuẩn bị. Gretzky, từng là siêu sao môn khúc côn cầu trên băng, hiểu rõ giá trị của trạng thái sẵn sàng. Ông đã phá vỡ hầu như mọi kỷ lục mà bạn có thể tưởng tượng ra, và ông thường được nhắc đến như là vận động viên khúc côn cầu giỏi nhất mọi thời đại.

“Người Vĩ Đại” – như ông thường được coi – có vóc dáng không đặc biệt cao lớn. Ông cao 1m80, nặng khoảng 77kg khi còn là vận động viên. Ông không bao giờ trượt trên băng quá nhanh, những cú đánh của ông cũng không quá mạnh, và ông thường đứng ở vị trí cuối cùng trong những kỳ kiểm tra sức khỏe của đội mình. Vậy điều gì khiến ông vĩ đại đến thế?

“…khi cơ hội đến để ông thể hiện và tạo ra điều khác biệt, thì ông đã sẵn sàng. Và bởi vì ông đã sẵn sàng, nên cơ hội cứ đến, và lại đến…”

Gretzky nói những gì mình đạt được là nhờ tập luyện và chuẩn bị. Khi chưa đến mùa khúc côn cầu, ông tập luyện với một trái bóng tennis, vì ông bảo rằng bóng tennis khó điều khiển hơn bóng khúc côn cầu. Từ việc tập luyện này, ông tiến bộ rất nhanh. Ông cũng tập đập bóng vào các tấm ván lớn cùng với đồng đội, cho đến khi kỹ thuật này trở nên một phản xạ bình thường của ông. Rồi ông tập đánh bóng vào lưới. Ông thành thục mọi kỹ thuật đến mức, đôi khi ông nói: “Mọi người bảo rằng đối thủ chỉ có 6 người, nhưng thực ra, nếu bạn tính đến cả độ lệch của đường bóng đi, thì như thế là 7. Nếu bạn tính cả lưới nữa, thì như thế là 8. Mỗi khi vào trận thi đấu, tôi luôn nghĩ rằng chúng tôi là 6 người chọi với 8”.

Người Vĩ Đại trở nên vĩ đại bởi vì, khi cơ hội đến để ông thể hiện và tạo ra điều khác biệt, thì ông đã sẵn sàng. Và bởi vì ông đã sẵn sàng, nên cơ hội cứ đến, và lại đến.

Tôi đã học được điều này: việc có gì đợi tôi ở bên kia biển hay không sẽ chẳng quan trọng, nếu tôi còn chưa đóng một chiếc thuyền.

Nhiều năm trước, từ khi còn đi học, tôi cùng một người bạn nói chuyện về tương lai. Cô ấy bảo: “Mình rất thích được đi nhiều nơi để diễn thuyết hoặc tổ chức các cuộc hội thảo”.

Tôi hỏi: “Cậu sẽ diễn thuyết về việc gì? Cậu thích hội thảo về vấn đề gì?”.

“Mình không biết. Nhưng mình luôn muốn viết một cuốn sách và tổ chức các buổi hội thảo” – Cô ấy bảo thế – “Nhưng mình chưa có thời gian để nghĩ nhiều”.

Tôi từng nghe cô ấy nói chuyện nhiều lần. Cô ấy có khả năng giao tiếp tốt, nói chuyện lưu loát, rất thân thiện, cuốn hút người khác. Cô ấy cũng có tính cách dễ thương. Cô ấy thông minh và chân thành. Tôi không nghi ngờ gì về việc cô ấy sẽ trở thành một diễn giả xuất sắc.

“Chỉ mơ đến những nơi xa xôi, đẹp đẽ là chưa đủ. Trước hết, tôi cần phải đóng một cái thuyền đã”

Nhưng sau nhiều năm gặp lại, cô ấy vẫn chưa diễn thuyết một lần nào và chưa bắt đầu viết một cuốn sách nào. Nếu cơ hội của cô ấy đến, cô ấy hẳn là sẽ chưa sẵn sàng. Và khả năng lớn là, vì cô ấy chưa sẵn sàng, nên cơ hội của cô ấy có lẽ sẽ không bao giờ đến.

Tôi thường nghe thấy nhiều người nói: “Giá như tôi có một cơ hội”. Có thể là một cơ hội làm một công việc mới, thử sức ở một lĩnh vực mới, hoặc làm điều gì đó khác biệt. Có thể họ đang đợi cơ hội chứng tỏ mình hoặc một cơ hội để tạo ra một thành tựu to lớn.

Nhưng tôi tự hỏi – nếu hôm nay tôi được trao cho một thử thách mới, liệu tôi đã sẵn sàng chưa? Tôi đã chuẩn bị đầy đủ để đối mặt chưa?

Chỉ mơ đến những nơi xa xôi, đẹp đẽ là chưa đủ. Trước hết, tôi cần phải đóng một cái thuyền đã.

Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Mùa cây nấm đỏ

Sáng nay đến trường, vừa bước vào cổng, My đã nhìn thấy đốm lửa nhỏ ấy. Cây phượng cổ thụ nằm chếch bên phải cổng trường chẳng xanh rì như mọi hôm nữa. Một chùm hoa nhỏ đã trổ bông sớm, màu đỏ lẻ loi giữa màu xanh dịu mát. Nhưng My biết, sẽ sớm thôi, như một mồi lửa, từ đốm lửa nhỏ ấy, màu đỏ sẽ lan cả cây mà không gì có thể ngăn lại được. Khi ấy, nhìn từ xa, cây phượng sẽ trông giống một cây nấm khổng lồ đỏ rực rỡ. My không thích mùa hè, vì tiết trời nắng nóng. Nhưng My thích hình ảnh cây nấm đỏ rực rỡ ấy. Hai năm trước, dù đã nghỉ hè, không có việc gì phải đến trường nhưng My thi thoảng lại đạp xe ngang qua để ngắm.

Năm nay có chút đổi khác, My không muốn thấy hình ảnh cây nấm đỏ ấy, hoặc nếu có thì thật chậm thôi. Đôi lúc, My nghĩ rằng, phượng không nở hoa thì mùa hè sẽ chẳng đến. Hoặc phượng nở muộn thì mình sẽ có thêm thời gian ở bên cạnh những gương mặt thân quen, sẽ kịp nhớ thêm những kỉ niệm. Ngược lại, khi phượng trở thành cây nấm đỏ, mọi thứ thuộc về khoảng thời gian này sẽ hóa thành một giấc mơ đẹp đẽ tuyệt vời mà người ta chẳng thể mơ thêm một lần nào được nữa.

Ai đó vỗ nhẹ vào vai My, làm cô bạn giật mình. Là Quân.

Làm gì đứng đây mãi vậy tiểu thư?

My vén tóc qua một bên, nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản thường ngày.

-Đợi cậu.

-Đợi tớ? Làm sao cậu biết tớ ở đằng sau mà đợi?

-Tớ biết. Vậy thôi.

Nói rồi cô bạn rảo bước đi thẳng. Quân đứng trước mặt My, đi giật lùi, làm cô bạn hơi lo lắng là cậu ta sẽ tự mình vấp té mất. Nhưng Quân không vấp té, cậu ấy nghiêng nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô bạn thăm dò xem là nói thật hay nói xạo. Cậu ta lúc nào cũng nghịch ngợm như vậy. Tự dưng thấy bối rối, My lấy tay đẩy bạn qua một bên. Quân la oai oái.

-Hư tóc đẹp của người ta rồi. Sáng nay tớ đứng trước gương chải mất nửa tiếng mới đẹp trai được như thế này đấy.

Câu nói đùa (khờ ơi là khờ) của bạn làm My bật cười.

-Còn cười được à? Bắt đền đấy.

-Này thì đền.

Vừa nói My vừa đấm vào vai Quân. Cú đấm con gái nhẹ hều như không khí nhưng Quân vẫn vờ vĩnh la đau. Rồi cậu cũng cười toe. Chẳng biết từ bao giờ, cậu xem việc trêu chọc cô bạn là một thói quen. Và cậu cảm nhận được niềm vui nho nhỏ ngọt ngào như viên kẹo khi làm cô bạn bật cười.

“Chẳng biết từ bao giờ, cậu xem việc trêu chọc cô bạn là một thói quen. Và cậu cảm nhận được niềm vui nho nhỏ ngọt ngào như viên kẹo khi làm cô bạn bật cười…”

* * *

Tiết Thể dục cả lớp học bóng chuyền. Bọn con trai không thèm tập chuyền bóng, cái trò chúng nó cho là tầm thường mà chia làm hai đội thi đấu thật luôn. Cả bọn lấy luôn lưới giăng sẵn giữa sân mà thi thố. Bọn con gái bớt ồn ào hơn, chỉ chia ra vài nhóm nhỏ vừa tập tâng bóng, chuyền bóng, vừa thì thầm to nhỏ những câu chuyện vụn vặt.

Một cú đập bóng quá tay của Hoàng bay thẳng vào đầu My. Cô bạn choáng váng, ngã xuống nền đất cát. Tay đập vào tảng đá nhỏ nên cùi chỏ bị trầy, rớm máu. Bóng đập vào mặt, suýt chút thì vào mắt, bắt đầu sưng đỏ lên. Quân bảo để cậu ấy đưa My đến phòng y tế, vì cậu biết giờ này cô Thư y tế đang ở đâu. Phòng y tế ít ai ghé vô, cả năm mới có vài ba học sinh mò xuống xin dầu để xoa đầu, xoa bụng. Nhiều nhất là hội giả ốm xin xuống đây nằm trốn tiết. Nên cô Thư khóa cửa phòng y tế, luôn ở phòng thủ thư để phụ giúp thầy Tâm vài công việc sổ sách, khi nào học sinh cần thì cô mới chạy qua. Cô Thư đưa Quân chìa khóa để mở cửa phòng, còn cô chạy ra mấy hàng nước ngoài cổng trường xin ít đá chườm.

Quân ấn My ngồi xuống ghế, cẩn thận dùng oxy già rửa vết xước ở cánh tay.

-Đau không?

My lắc đầu. Oxy già sủi bọt nhè nhẹ, trông thì có vẻ nghiêm trọng nhưng đúng là không quá đau. My để yên cho Quân tẩy trùng vết thương. Cậu bạn vừa làm chăm chú vừa lẩm bẩm trách Hoàng vô ý. Tự dưng My thấy vui vui. Nó len lén nhìn cậu bạn. Ở vị trí này chỉ có thể nhìn thấy mái tóc của cậu ấy, lông mi, và chóp mũi. Nhưng khoảng cách thực sự rất gần, đến mức My ngửi thấy mùi nắng trên tóc cậu ấy. Và lần đầu tiên, My nhận ra Quân có hàng mi dài và cong, đến con gái còn phải ghen tị.

Cô Thư mang túi đá tới chườm lên vết sưng, cho My cái băng cá nhân dán ở tay.

-Cứ ở đây cho hết choáng rồi hãy về. Không sao đâu, chỉ sưng lên tí thôi.

-Vâng ạ – My nhận túi đá chườm từ tay cô.

-Cô cứ đi làm việc đi ạ. Tí em sẽ chạy lên phòng thầy Tâm trả cô chìa khóa. Bảo đảm không mất mát gì. Có mất em đền bù gấp đôi cô nhé.

Cô cười trước cậu học trò nhanh mồm nhanh miệng. Phòng y tế này có cái gì đâu mà mất. Rồi cô lại trở sang phòng thủ thư tiếp tục công việc đang dở tay. Quân ngồi kể hết chuyện này đến chuyện khác cho My nghe cho đỡ buồn. Cho đến khi My bảo, về thôi, cậu mới thôi không nói nữa. Hai đứa rời khỏi phòng y tế. Quân nhìn quanh quất.

-Lớp mình cũng tan giờ học Thể dục rồi.

-Ừ.

-Bây giờ tự dưng tớ chưa muốn về nhà. Làm gì đây nhỉ?

My ngước nhìn những tán phượng. Vẫn xanh rì. Nhưng những đốm lửa đỏ đã bắt đầu nhói lên rải rác. Và khắp các cành dần dần xuất hiện những cái búp nhỏ, xanh nhạt.

-Quân này, hái phượng xuống chơi đá gà đi.

-Cậu đùa à? Mười tám tuổi rồi chơi cái đó mấy đứa lớp mình mà thấy chắc cười thối mũi. Ý tớ là đi xem phim hay cái gì tương tự như thế…

Nhưng My giật nhẹ ống tay áo của Quân như năn nỉ, và đôi mắt cô bạn trong veo cứ chăm chú nhìn Quân, như cầu khẩn thiết tha. Quân đành hái một chùm phượng nhỏ, vừa hái vừa ngó quanh canh chừng xem thầy giám thị có đi quanh không. Chỉ vì một vài búp phượng bé xíu mà bị kết tội phá hoại cây xanh thì oan uổng quá.

“Trong buổi chiều tươi tắn của mùa hè, khi nắng vẫn còn rất vàng trên những tán cây, có hai đứa ngồi trên ghế đá bặm môi chơi đá gà. Những tiếng cười trong trẻo thi thoảng xuất hiện, làm xôn xao bầy sẻ trên mái ngói..”

Trong buổi chiều tươi tắn của mùa hè, khi nắng vẫn còn rất vàng trên những tán cây, có hai đứa ngồi trên ghế đá bặm môi chơi đá gà. Những tiếng cười trong trẻo thi thoảng xuất hiện, làm xôn xao bầy sẻ trên mái ngói. Được một lúc, Quân cười đắc thắng.

-Cậu thua rồi nhé!

My hếch mũi lên tỏ ý không phục.

-Thôi, đi về. Tiện đường cậu có muốn đi ăn cái gì đó mát mát không?

-Tớ thích ăn kem.

-Ok, vậy thì kem.

-Cậu trả tiền nhé.

-Cậu thua đá gà thì phải trả chứ. Sao lại là tớ?

Quân giơ tay định nhéo má My một cái nhưng cô bạn đã né được.

* * *

Quân giống như nắng buổi sáng. Rộn ràng, nhiều sức sống, không quá gắt gao nên không làm người khác khó chịu. Cậu nói nhiều, cười nhiều, và dường như chẳng bao giờ đứng yên một chỗ. Quân sẽ xuất hiện chỗ này một tí, chỗ kia một xíu, nói chuyện với người này một tí, người kia một xíu. Dường như ai cũng yêu mến cậu bạn. Quân giống như một mặt trời nhỏ với sức hút khiến mọi người tự nguyện quay xung quanh cậu như đó là lẽ tất nhiên.

Còn My lại giống một cơn mưa rào sẽ đột ngột rơi xuống giữa tiết trời hanh hao, làm mọi thứ bỗng dưng nhẹ và mềm đi, mát rượi. Cô bạn hơi ưu tư, khá trầm lắng, lại có vẻ gì đó bình thản nhưng khiến người khác cảm thấy dễ chịu. My không hay nói nhiều, chỉ thường im lặng lắng nghe những câu chuyện của Quân bằng đôi mắt chăm chú, và mỉm cười. Chẳng biết từ bao giờ, My thích cảm giác hàng ngày được thấy nụ cười của Quân, nghe cậu ấy nói những câu chuyện nửa đùa nửa thật và bật cười. Mỗi khi nhìn vào mắt Quân, hay mỗi khi cậu ấy ném cho nó một viên kẹo bạc hà, nó lại cảm thấy mình trở nên đặc biệt.

Nhưng My không bao giờ để lộ ra những suy nghĩ ấy. My yêu quý những tháng ngày như bây giờ, nên nó băn khoăn, lo sợ nếu bước lên một bước nữa thì mọi thứ sẽ không còn được như cũ. Nếu cậu ấy không thích nó như nó thích cậu ấy thì liệu hai đứa có thể nhìn mặt nhau và cười vô tư như bây giờ không?

* * *

Tan học, một cậu bạn đứng đợi My ở cầu thang. Một cậu bạn mà My không biết, chưa nói chuyện bao giờ. Quân xuất hiện ở đầu cầu thang. Đột nhiên My giật mình, như bị bắt gặp làm điều gì đó vụng trộm. Nhưng cậu ấy chỉ nhìn nó một cái rồi đi thẳng xuống dưới. Không hiểu sao cái nhìn đó làm My thấy khó thở. Và buồn.

Khi My ra đến nhà xe rồi, vẫn thấy Quân ở đó, trông dáng rất tư lự. Xe My đứng cạnh xe Quân. Hai đứa đứng cạnh nhau nhưng chẳng nói gì với nhau. Có điều gì đã xen giữa, đặt nặng trong lồng ngực, khó chịu lắm mà chẳng biết phải rũ bỏ như thế nào. Cô Thư ở đâu đột ngột xuất hiện.

-May quá gặp được hai đứa. Bây giờ hai đứa có rỗi không? Tưới giùm cô mấy bồn hoa nhé? Trời nắng quá, không tưới thêm nước thì cây chết hết. Mà cô thì đang bận chút sổ sách cuối năm. Cô nhờ hai đứa năm phút thôi, rồi vào phòng thủ thư uống nước sâm cô nấu nhé.

Vậy nên khi mọi người tan học hết rồi, có hai đứa vẫn ở lại để tưới cho mấy cái cây hơi rũ xuống.

“Hai đứa đứng cạnh nhau nhưng chẳng nói gì với nhau. Có điều gì đã xen giữa, đặt nặng trong lồng ngực, khó chịu lắm mà chẳng biết phải rũ bỏ như thế nào…”

Đôi lúc Quân có cảm giác ai đó đã mang My từ một thế giới khác và đặt vào đây. Vì đôi lúc cô bạn cứ như chẳng suy nghĩ gì cả, cứ bình thản, cứ ung dung. Như lúc này đây, My tưới cây mà ánh mắt cứ xa xăm. Quân lén nhìn cô bạn. Ở vị trí này, Quân chỉ thấy gương mặt My nghiêng nghiêng, và vài sợi tóc ướt mồ hôi trên trán cậu ấy. Trời đã về chiều mà vẫn còn nóng quá. Đột ngột My quay đầu lại, Quân giật mình vội ngoảnh đi chỗ khác.

-Quân ơi, hoa phượng nở rồi kìa. Nhanh thật, mới hôm nào còn xanh rì, giờ đã đỏ rực rồi.

-Ừ.

-Chẳng mấy chốc sẽ thành một cây nấm đỏ.

Quân siết vòi nước hơi chặt nhưng cố giữ giọng mình tỉnh bơ.

-Cậu bạn hồi nãy tìm cậu có việc gì thế?

-Cậu ấy rủ tớ đi chơi vào Chủ nhật tới.

-Sĩ tử sắp thi Đại học đến nơi rồi mà còn có thời gian đi chơi sao? – Quân không nhận thấy giọng mình hơi sẵng.

-Tớ không có đi.

Nghe đến đó, mặt Quân giãn ra một chút. Và rất không dưng vành tai cậu đỏ ửng lên.

Tự dưng lại thấy My im lặng, Quân rời mắt khỏi cái vòi nước. Cô bạn lại để đầu óc mình lang thang đâu đó, trông hơi buồn bã.

-My sao thế? Từ chối cậu bạn kia nên giờ tiếc à?

-Không có. Chỉ là tớ hơi buồn một chút khi nghĩ đến ngày chia tay. Tớ có cảm giác những tháng ngày vừa qua thật đẹp, đẹp đến nỗi có cảm giác như tớ đang sống trong một giấc mơ. Và khi tỉnh giấc, rất bình thường, cảm thấy buồn và tiếc nuối khi biết đó là giấc mơ mình sẽ chẳng thể mơ thêm được một lần nào nữa. Nhưng tớ cũng biết, tớ sẽ không quên những gì từng có ở đây.

-Tớ nghĩ rời khỏi giấc mơ này thì tớ sẽ mơ một giấc mơ khác đẹp hơn. Đẹp như thế này này.

Quân lấy vòi nước xịt thành một đường cung về phía vạt nắng trước mặt. Những tia nước bắn tung trong nắng tạo những dải màu gần như là cầu vồng tí hon lấp lánh. My tròn mắt trước cảnh tượng đó, rồi cô bạn nhoẻn miệng cười. Nụ cười trong trẻo mát lành.

-My nè, đối với cậu, tớ có thuộc về giấc mơ đó? Một phần mà cậu sẽ mãi không quên?

My không nói gì vội. Cô bạn im lặng một lúc, như để những suy nghĩ lắng lại. Rồi chậm rãi gật đầu.

-Cậu là phần rõ ràng nhất trong giấc mơ ấy. Tớ… , thật ra tớ … tớ thích cậu. Tớ đã nghĩ là mình không nên nói, tớ sợ nếu cậu không thích tớ thì giấc mơ ấy sẽ chẳng còn đẹp nữa. Nhưng bây giờ, tớ nói ra, vì tớ nghĩ giấc mơ dù có đẹp đến mấy nó cũng không bao giờ là thật.

Người ta luôn tự hỏi, khi nào thì mình có thể bày tỏ tình cảm của mình cho đối phương biết. Nhưng thường thì người ta chẳng bao giờ biết được chính xác đó là lúc nào. Chỉ đơn giản là khi nó đến, thì ta sẽ biết. Như lúc này đây, chẳng hiểu sao Quân biết đây là lúc thích hợp để mình nói ra những gì mà cậu đã giấu kín.

“Người ta luôn tự hỏi, khi nào thì mình có thể bày tỏ tình cảm của mình cho đối phương biết. Nhưng thường thì người ta chẳng bao giờ biết được chính xác đó là lúc nào. Chỉ đơn giản là khi nó đến, thì ta sẽ biết…”

-Tớ biết mình chẳng phải là một chàng trai tốt, hay can đảm. Thật ra tớ chưa bao giờ dám mời thẳng thắn cô bạn mà tớ thích đi chơi, hay thừa nhận một điều gì đó về tình cảm của mình. Tớ tự hài lòng với việc trêu chọc cô bạn ấy mỗi ngày, làm cho bạn ấy cười, và những điều tương tự như thế. Vì tớ sợ mọi thứ sẽ thay đổi, theo một cách xấu đi, nếu tớ nói ra. Nhưng khi thấy cô bạn ấy được một người khác rủ đi chơi, tớ lại khó chịu và ganh tị. My này, tớ thật sự không muốn chỉ là một phần giấc mơ của cậu, mà tớ muốn thuộc về hiện tại và một phần tương lai của cậu nữa.

Quân nắm lấy tay My, cảm thấy nó hơi run nhẹ, và gương mặt cô bạn hơi ửng hồng. Nhưng My mỉm cười. Có cảm giác như một cơn mưa rào vừa ào xuống sau những ngày hè nắng gắt, làm mọi thứ tự dưng mềm ra và rất dịu dàng.

 

Fuyu

 

* Để nghe bản audio book của truyện ngắn này, mời bạn truy cập website: www.hoahoctro.com.vn/h2thits.

 

“Tớ từng thích cậu như thế đấy!”

“Tớ từng thích cậu như thế đấy!” – cho những rung động của tuổi học trò

Tình yêu tuổi học trò giống như một ly Mojito dịu nhẹ, ấn tượng ở cảm giác tự nhiên, chua, ngọt, mát lạnh. Đó là những cảm xúc rất hồn nhiên, trong trẻo của lứa tuổi mới biết thổn thức theo từng nhịp đập trái tim.

“Yêu thương đầu tiên đến giống như thời tiết chuyển mùa, chậm rãi và đơn giản. Một nụ cười sáng, ánh mắt nhìn thoáng qua, một lời nói đùa vu vơ từ đầu kia lớp học…và rồi cả thế giới như chuyển mình thay đổi”. (Trích từ tuyển tập)

To-tung-thich-cau-nhu-the-day-1

To-tung-thich-cau-nhu-the-day-2

Lứa tuổi mới lớn thường được ví là “ẩm ương”, dễ thay đổi như thời tiết vậy, tình cảm cũng vì thế mà thật khó đoán, đôi khi ta cũng chẳng định nghĩa nổi đó là cảm giác gì. Thấy một anh chàng đẹp trai, học giỏi, đàn hay thì ngưỡng mộ rồi cũng gọi là “thích”. Nhưng thấy một người không có gì nổi bật, vẫn âm thầm để ý, quan tâm. Thấy ai đó nhiệt tình quá, dù không thể đáp trả nhưng cũng gọi là thương. Và cả những suy nghĩ trẻ con đầy hồn nhiên và “ngốc xít”.

“Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.” (Trích từ tuyển tập)

Cũng chính những tình cảm chưa thể gọi tên nên đôi khi có đi chệch nhịp cũng chẳng biết. Tình đầu như trái táo còn xanh, nhìn thì đẹp nhưng cái dư vị chua chát của nó có khi theo ta cả cuộc đời.

To-tung-thich-cau-nhu-the-day-4

Bởi vậy “Khi yêu, hãy yêu thật chậm!”

“Người nói yêu bạn, chưa chắc đợi được bạn. Nhưng người đợi được bạn, chắc chắn sẽ rất yêu bạn. Luôn có một chiếc kim chỉ nam cho những người yêu nhau, đó là niềm tin. Và khi yêu, hãy yêu thật chậm. Còn bạn, bạn có tin vào tình yêu của mình không? Và có đang vội vã? (Trích từ tuyển tập).

To-tung-thich-cau-nhu-the-day-5

Những rung động tuổi học trò giống như một nụ hoa chớm nở. Hãy kiên nhẫn lắng nghe trái tim mình, hãy để tình cảm ấy lớn dần theo năm tháng và sẽ luôn có một mùa yêu thương chờ đợi ta phía trước.

“Cuối cùng rồi cũng sẽ tìm thấy đích đến. Hãy cứ yêu đi! Cứ yêu khi con tim còn trẻ và hẳn còn mạnh mẽ để đón nhận những cảm xúc vui buồn bất chợt của tình yêu”. (Trích từ tuyển tập).

Cuốn sách “Tớ từng thích cậu như thế đấy” với những câu chuyện ngọt lịm của lứa tuổi học trò, có thể làm tan chảy trái tim của bất cứ ai. Đây là tuyển tập truyện ngắn đặc biệt dành riêng cho những ai đã từng bước qua một thời áo trắng. Hãy đọc cuốn sách này và tự thưởng cho tâm hồn mình một ly Mojito chua, ngọt và mát lạnh bạn nhé!

To-tung-thich-cau-nhu-the-day-6

Thông tin dành cho bạn:

Sách: Tớ từng thích cậu như thế đấy!

Tác giả: nhiều tác giả, blogviet.com.vn tuyển chọn.

Thể loại: tuyển tập truyện ngắn, tản văn.

Quà tặng kèm: bộ photo quote những trích dẫn hay nhất trong sách.

NXB Văn học liên kết với Công ty Truyền thông VNNplus ấn hành.

Phát hành bởi Nhà sách Minh Thắng – 808 Đường Láng, Hà Nội. ĐT: 043.7755620 – 0439997777.

Phát hành: 24/ 5/2014.

Sách phát hành trên toàn quốc.

 

Đệ tử và sư phụ

Đầu năm lớp Bảy, hi vọng về một năm học êm đềm của tui bị tên bạn cùng bàn phũ phàng dập tắt. Nó tên Mẫn, vừa chuyển từ dưới Đồng Tháp lên Sài Gòn học. Mẫn có tật hay rung đùi và thường xuyên ngoáy mũi trong giờ học rồi vờ như vô tình để quên “sản phẩm” kinh khủng ấy ngay dưới ngăn bàn tui. Rõ ràng, sự xuất hiện của Mẫn là một cơn ác mộng.

Vô năm học được vài tháng, tui phát hiện ra Mẫn học dở tất cả các môn, trừ Thể dục. Bữa nào kiểm tra Thể dục, nó cũng ẵm con chín ngon ơ trong khi tui phải trầy trật thi đi thi lại gỡ điểm, dù tui cao hơn nó hẳn một cái đầu. Mẫn có vẻ tự đắc về thể lực và sự nhanh nhẹn của nó lắm. Một dạo, thấy tui lạch bạch tập nhảy cao trong khi cả lớp ngồi phè ra nghỉ, nó ngóc mỏ phán một câu xanh lè:

– Cứ tập tành kiểu này rồi thế nào cũng… rớt!

– Bộ tính trù ẻo tao hả? – Tui hét tướng lên.

– Người ta phải lấy đà từ xa, gần tới nơi thì tăng tốc rồi bật lên thiệt mạnh. Đằng này, mày lại chạy chậm rì, đá chân còn chưa qua nổi cái xà ngang thấp tủn.

Mấy đứa con gái ngồi dưới bấm nhau cười hích hích. Tui ráng nuốt cục tự ái vô bụng. Mẫn còn cố tình dìm hàng tui thêm vài lần nữa vào đợt kiểm tra nhảy xa và ném tạ. Nó muốn biến tui thành trò đùa. Những giờ học Thể dục với tui trở thành nỗi ám ảnh. Không thể để tình trạng này tiếp tục, một bữa tan học, chờ bạn bè ra về hết, tui len lén xách cặp ra thẳng sân bóng phía sau trường. Nắng rát mặt, bụng tui quặn lên vì đói. Mặc kệ, tui rút từ trong túi quần một sợi dây thun dài thoòng, cột hai đầu dây vào hai thân cây xà cừ, chỗ có nhiều cát nhất. Lấy phấn kẻ một đường làm vạch xuất phát, tui cúi người lấy đà, bặm môi chạy một mạch rồi bất ngờ hất mình lên không trung. Bị mắc chân vào sợi dây thun, tui té lăn cu lơ ra giữa sân, toàn thân ê ẩm. Nhớ lại cảm giác ê chề lúc bị bạn bè cười nhạo, tui lại phủi quần đứng dậy tập tiếp. Đang hăng thì một giọng nói cất lên ngay sau lưng:

– Lại tập sai nữa rồi!

“Bữa nào kiểm tra Thể dục, nó cũng ẵm con chín ngon ơ trong khi tui phải trầy trật thi đi thi lại gỡ điểm, dù tui cao hơn nó hẳn một cái đầu. Mẫn có vẻ tự đắc về thể lực và sự nhanh nhẹn của nó lắm..”

Hai má tôi nóng ran. Trưa trờ trưa trật Mẫn không về nhà mà còn nán lại trường làm trò gì nữa không biết. Không đếm xỉa gì đến gương mặt quê xệ của tôi, nó lại giở giọng điệu cũ:

– Đừng để ý đến thanh xà. Mày cứ coi như nó là không khí vậy á.

Phớt lờ vẻ hợm hĩnh của nó, tui nhắm mắt chạy bừa. Và đó lần đầu tiên tui băng qua xà thành công, trong tiếng vỗ tay lộp bộp của Mẫn. Nó huýt sáo inh ỏi:

– Giữ phong độ này là mày xứng đáng trở thành đối thủ đáng gờm của tao!

Thi học kỳ, tui qua được phần nhảy cao. 7 điểm thôi, thua Mẫn những 2 điểm, nhưng tui vẫn tự hào lắm. Mẫn cũng không còn giữ vẻ mặt đáng ghét nữa. Me giờ giải lao, nó te te xách tập theo tui, năn nỉ tui chỉ bài giùm. Cơ hội trả đũa rốt cục cũng tới. Tiết Anh văn, Mẫn bị cô giáo gọi giựt ngược, bắt đọc từ mới. Nó hấp tấp đứng dậy, huých nhẹ cùi chỏ vào mạng sườn tui cầu cứu.

– Biu-ti-bún (Beautiful) – Tui nhắc tuồng, cố ý đọc bậy.

– Dạ, thưa cô, Biu-ti-bún! – Mẫn dõng dạc.

Cả lớp cười nghiêng ngả. Mẫn sượng trân, quay sang dòm thì thấy tui đang cười chết giấc. Mẫn cay lắm. Nhưng cay nhất là vụ bị tui chơi xỏ. Hôm sau, xe tui vừa trờ tới cổng trường thì Mẫn nhảy phốc ra, chặn đầu xe tui lại. Nó kéo tui ra sân bóng sau trường, hất hàm hỏi trỏng:

– Hà cớ gì mà mày “chơi” tao?

– Vụ gì? – Tui giả nai.

– Bữa mày nhắc tuồng tao từ mới tiếng Anh đó.

– À, chọc cho vui thôi.

– Mày ngon quá ha! Cậy được học Anh văn sớm rồi muốn nói sao thì nói hả?

Tui trố mắt. Té ra, ở dưới quê, Mẫn chưa từng học qua lớp Anh văn vỡ lòng. Lên thành phố, tiết Anh văn bỗng trở thành tiết học đầy ám ảnh của nó. Nó sợ học Anh văn còn hơn sợ cọp. Hối hận, tui ngỏ lời:

– Tưởng gì, học phát âm từ mới coi bộ dễ hơn nhảy cao với nhảy xa. Gọi tao một tiếng “sư phụ” đi, rồi tao chỉ mày tiếng Anh miễn phí!

– Mày hứa rồi đó nghen! – Hai mắt thằng Mẫn sáng rỡ.

“Nhưng tui hiểu, chính nhờ điểm yếu của mỗi thằng, tui và Mẫn mới trở thành “sư phụ” của nhau. À không, bạn thân của nhau mới là đúng nhất..”

Mẫn tiếp thu từ mới chậm rì, phát âm ngọng nghịu. Nó học Anh văn khổ sở hệt như tui bì bạch tập Thể dục dạo nào. Nhưng nhờ vậy mà hai đứa có nhiều thời gian ở cạnh nhau hơn.

Thỉnh thoảng nhớ lại cái năm lớp Bảy đó, tui và Mẫn vẫn cười khì. Suýt nữa cả hai thằng ngốc để vuột mất một tên bạn thân ra trò. Nhiều người cứ trông chờ một tên bạn thân hoàn hảo. Nhưng tui hiểu, chính nhờ điểm yếu của mỗi thằng, tui và Mẫn mới trở thành “sư phụ” của nhau. À không, bạn thân của nhau mới là đúng nhất.

 

VIỆT HOÀNG

 

Sách “Ở đây, Bây giờ và Hạnh phúc” ra mắt hôm nay 26/11/2014

Một cuốn sách mang lại nhiều niềm vui, hứng khởi để bạn đón dịp cuối năm trong hân hoan và ấm áp.

Một cuốn sách với sự góp mặt của nhiều cây bút đình đám của nhà Hoa Học Trò.

Đừng bỏ lỡ “Ở đây, Bây giờ và Hạnh phúc” ra mắt hôm nay 26/11/2014. Hãy ghé ngay các sạp báo, bưu điện gần nhà bạn và rinh ấn phẩm siêu hot của mùa Đông về nhà nhé. Đó sẽ là món quà không-thể-tuyệt-vời hơn cho những người bạn yêu mến và cho cả chính bạn!

OFFICIAL-COVER

Bìa sách “Ở đây, bây giờ và hạnh phúc” phát hành ngày 26/11/2014 tại các sạp báo, hiệu sách, bưu điện trên Toàn quốc.

“Ở đây, Bây giờ và Hạnh phúc” tuyển tập những truyện ngắn đặc sắc nhất, từ các tác giả của series sách bán chạy nhất: Cứ gõ cửa sẽ mở, Và nụ cười sẽ hong khô tất cả, Can đảm để yêu, Cất nỗi buồn vào hôm qua, Cuộc sống có nhiều lựa chọn nên hãy chọn niềm vui…

 Hoa Học Trò lựa chọn tựa sách này như một lời chúc, lại cũng như một khẳng định của bạn, dành riêng cho bạn.

fbcover3

Hạnh phúc trọn vẹn và giản đơn, khi bạn đã sống hết mình mỗi ngày, bằng tất cả say mê và hứng khởi của tuổi thanh xuân. Hạnh phúc không đi kèm bất kỳ chữ “Nếu” và “Giá như” nào hết.

Hạnh phúc có tên và không tên, do bạn tự tạo ra hay được đón nhận từ bạn bè, người thân, cả những người bạn gặp thoáng qua trong đời…

Chỉ biết, khi bạn yêu đời, yêu người và trân trọng bản thân, Hạnh Phúc sẽ gõ cửa và mỉm cười với bạn!

Nhớ nhé, cuốn sách đáng yêu, sưởi ấm mùa Đông của bạn này sẽ ra mắt vào ngày 26.11.2014. Đánh dấu ngay trên lịch hoặc note vào điện thoại của bạn để tặng mình và những ai bạn yêu quý món quà ngọt ngào này nhé!

mockup-odaybaygiohanhphuc

 THÔNG TIN ẤN PHẨM

“Ở đây, Bây giờ và Hạnh phúc”

Giá: 55.000 đồng.

Khổ: 15×24 cm.

200 trang đính kèm thiệp đôi rực rỡ và 16 trang phụ kiện màu Do It Yourself dành riêng cho mùa Giáng sinh.

Xem thêm thông tin trên các số HHT tháng này cũng như fanpage Trà sữa và Hoa Học Trò. Gọi ngay: 04.38217161 để được tư vấn cách đặt sách, báo từ nhà Hoa qua bưu điện.

Trắc nghiệm: Tính cách của bạn qua một bức vẽ

Hiểu thêm về chính bản thân mình luôn là điều mà ai cũng mong muốn. Và hẳn bạn cũng biết rằng những bức vẽ tay có thể tiết lộ rất nhiều điều về các đặc điểm tính cách của bạn. Vậy nhanh tay lấy một chiếc bút và một tờ giấy trắng nào!

Bạn cần vẽ một hình Mặt Trời, một dòng sông, một cái cây, một ngôi nhà và một con rắn. Hãy vẽ hoàn toàn theo suy nghĩ của mình, và bạn cần đảm bảo rằng bức vẽ của bạn không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ ai hoặc bất kỳ điều gì.

Hình ảnh Mặt Trời tượng trưng cho người cha. Khoảng cách giữa Mặt Trời và ngôi nhà tượng trưng cho mối quan hệ giữa bạn và ba mình. Mặt Trời càng gần ngôi nhà có nghĩa là bạn càng thân thiết với ba.

Vẽ xong rồi mới đọc phần tiếp theo nhé!

 

Bạn hoàn thành rồi chứ? Sau đây sẽ là phần “phiên dịch” bức vẽ của bạn:

Cái cây

Cái cây tỏa bóng chính là hình ảnh tượng trưng cho mẹ của bạn. Nếu bạn vẽ một cái cây lớn, tạo ra một bóng mát rất rộng, có nghĩa là bạn luôn coi mẹ là thần tượng và luôn muốn học theo mẹ. Ngược lại, nếu cái cây chỉ vừa phải, ngang bằng với ngôi nhà, có nghĩa là bạn coi mẹ như một người bạn thân. Chẳng phải ai cũng có một người mẹ đủ tâm lý để có thể vừa làm mẹ, vừa làm bạn thân đâu nhé, thật đáng tự hào phải không?

 

Ngôi nhà

Ngôi nhà – nơi chốn riêng tư – là tượng trưng cho chính bạn. Nếu bạn vẽ những cánh cửa và cửa sổ mở, có nghĩa là bạn là người sống thoáng, thoải mái, mở cửa với thế giới bên ngoài. Ngược lại, nếu các cánh cửa đều đóng có nghĩa là bạn chưa sẵn sàng chấp nhận những điều “chưa biết” hoặc “mới mẻ”. Bạn cẩn trọng và sống hướng nội hơn.

Thiết kế của ngôi nhà cho thấy tính cách của bạn đơn giản hay phức tạp. Bạn vẽ ngôi nhà có cấu trúc càng phức tạp chứng tỏ thế giới nội tâm của bạn của bạn càng rắc rối và khó hiểu.

Thiết kế của ngôi nhà cho thấy tính cách của bạn đơn giản hay phức tạp. Bạn vẽ ngôi nhà có cấu trúc càng phức tạp chứng tỏ thế giới nội tâm của bạn của bạn càng rắc rối và khó hiểu.

Mặt Trời

Hình ảnh Mặt Trời tượng trưng cho người cha. Khoảng cách giữa Mặt Trời và ngôi nhà tượng trưng cho mối quan hệ giữa bạn và ba mình. Mặt Trời càng gần ngôi nhà có nghĩa là bạn càng thân thiết với ba.

Nếu bạn vẽ hình Mặt Trời mới đang ló ra lúc bình minh, hoặc Mặt Trời nấp một phần sau những đám mây, có nghĩa là bạn chưa cởi mở với ba mình nhiều lắm. Có lẽ là hai ba con chưa tìm được cách nói chuyện phù hợp nên bạn ít tâm sự với ba? Còn nếu bạn vẽ một hình Mặt Trời theo kiểu hoạt hình, nghịch ngợm, như là đeo kính đen, hoặc nháy mắt, hoặc có mũi, hoặc miệng đang cười… thì có lẽ ba của bạn là người rất tươi trẻ và vui tính. Và như thế thì bạn quả thật rất may mắn.

 

Dòng sông

Dòng sông tượng trưng cho bạn bè của bạn. Nếu bạn vẽ một dòng sông rộng và chảy dài, có nghĩa là bạn có rất nhiều bạn, và ngược lại, nếu bạn vẽ dòng sông nhỏ hẹp, chứng tỏ bạn ít mở lòng với bạn bè và cũng không có nhiều bạn lắm. Một lần nữa, khoảng cách từ dòng sông đến ngôi nhà (tượng trưng cho bạn) là thể hiện sự thân thiết của bạn đối với bạn bè.

Một lần nữa, khoảng cách từ dòng sông đến ngôi nhà (tượng trưng cho bạn) là thể hiện sự thân thiết của bạn đối với bạn bè.

Con rắn

Con rắn chính là những khó khăn và rắc rối. Nếu bạn vẽ nó tách xa khỏi mọi thứ, có nghĩa là các vấn đề vẫn đang ở cách xa bạn, hoặc bạn đang không có gì nhiều phải bận tâm. Nếu bạn vẽ con rắn ở ngay trước cửa nhà, có nghĩa là chính bạn đang có vấn đề gì đó. Nếu bạn vẽ con rắn ở trên cây hoặc dưới gốc cây, thì có thể bạn đang gặp khó khăn trong mối quan hệ với mẹ… và cứ tương tự như vậy. Dù là vấn đề gì, thì đối mặt và giải quyết để giữ gìn các mối quan hệ quan trọng nhất của mình vẫn tốt hơn là né tránh và để các cảm xúc tiêu cực cứ chồng chất lên bạn nhé!

 

Đặng Mỹ Dung (Dịch)