Những bài học cuộc sống: Cô bé “có thể”.

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

 Cô bé ” có thể”

Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên chúng tôi nhìn thấy Maggie. Hồi đó, gần nhà chúng tôi có một trang trại và vào mùa hè, họ thường mở cửa cho trẻ con thuê ngựa con để cưỡi chạy lòng vòng quanh khu đất trống. Và thế là một ngày cuối tuần nắng ấm, tôi cùng cậu em trai Jeff và em gái Lori đến đó, ban đầu chỉ định đứng xem.

Thế nhưng ý định ban đầu đó đã thay đổi khi chúng tôi nhìn thấy Maggie – một chú ngựa trông không hoàn toàn giống ngựa, lông hơi xù, với nhiều đốm trên lưng (như một chú chó đốm hoặc bò sữa) và đôi tai dài thì lại hơi rủ xuống như… chú lừa trong truyện Gấu Pooh. Tôi nghe bác chủ trang trại nói rằng Maggie là giống ngựa lai và mới có 3 tuổi rưỡi, rất nhanh nhẹn.

Maggie hơi gầy, nhưng trông rất khoẻ mạnh và đặc biệt thân thiện. Jeff là đứa đầu tiên tỏ ý muốn cưỡi thử. Tuy nhiên, Maggie có vẻ không thích Jeff lắm nên không chịu chạy mà cứ giậm chân tại chỗ vung vằng. Khi Jeff cố thúc Maggie đi, Maggie thậm chí còn nổi cáu lao qua bên dưới một cành cây khiến Jeff suýt nữa bị cành cây hất văng xuống đất.

Lori đứng quan sát từ đầu đến cuối và cô bé (chưa cưỡi ngựa bao giờ) rụt rè hỏi tôi là liệu có thể cho nó cưỡi thử được không. Nhìn thấy rằng Maggie không dễ thuần như vẻ ngoài của nó, nên tôi từ chối ngay.

Đứng thêm một lúc nữa, Lori lại xin tôi cho cưỡi Maggie. Cứ nghĩ nếu Lori mà làm sao thì chắc bố mẹ giết tôi mất, nên tôi khăng khăng bảo không được. Nhưng Lori cũng khăng khăng không kém, nó cứ liên tục nài nỉ, đến nỗi cuối cùng, tôi đầu hàng và nói rằng Lori chỉ được cưỡi ngựa một chút xíu thôi, và nếu có chuyện gì xảy ra thì không bao giờ tôi cho Lori đến trang trại này nữa. Lori đồng ý.

Lori muốn tôi giúp đặt lại yên cương cho Maggie, bằng cách phủ một cái chăn lên lưng Maggie đã rồi mới đặt yên cương “để Maggie khỏi đau”. Khi Lori leo lên và cầm cương, tôi nín thở. Đôi mắt nâu to của Maggie tỏ ra rất hiền lành, và khi Lori cúi xuống thì thầm gì đó vào tai Maggie, chú ngựa quay hẳn đầu lại phía sau như thể làm quen với cô bé đang tự hào ngồi trên lưng mình.

Lori bắt đầu kéo cương cho Maggie đi chầm chậm quanh khu đất. Hai người bạn nhỏ đi qua những gốc cây, hàng rào, và trước sự ngạc nhiên của tôi, Maggie tỏ ra là một chú ngựa ngoan một cách hoàn hảo. Cuộc cưỡi ngựa “một chút thôi” của Lori cuối cùng kéo dài hơn một tiếng, và khi trèo xuống khỏi lưng Maggie, Lori nói rằng mình “như đang bay bổng”.

Tuần sau đó, khi chúng tôi cùng đến trang trại thì thấy Maggie đang đứng ở sát hàng rào, thò cổ ra ngoài. Chúng tôi nghĩ nó đang đòi cỏ, nhưng hóa ra nó đợi Lori, vì vừa thấy Lori đến, nó giậm châm vẫy đuôi thích thú, và dụi ngay vào vai cô bé. Lori cũng đối xử với Maggie như với một người bạn quen thân từ lâu, cô bé lôi ngay trong túi ra một củ cà-rốt cho Maggie.

Chẳng bao lâu sau đó thì Maggie và Lori trở thành đôi bạn thân thật sự và mỗi tuần hai lần, Lori đều đến trang trại để cưỡi ngựa. Bác chủ trang trại bây giờ thậm chí còn cho phép mở cửa hàng rào để Lori và Maggie tung tăng khắp vùng. Nhiều người hàng xóm cũng nhớ “lịch” mà Lori và Maggie hay đi cùng nhau, và thường gọi to mỗi khi Lori cưỡi Maggie đi qua. Ngộ nghĩnh hơn nữa là đã có lần, Lori cưỡi Maggie đến trường học rồi buộc Maggie ở một cái cây ngoài cổng trường. Các bạn cùng lớp Lori cũng bắt đầu quen với Maggie và thường để dành khi thì bắp ngô, khi thì quả táo đem đến cho Maggie ăn. Dần dần, bác chủ trang trại coi Lori như người trong nhà và bác thậm chí không lấy tiền thuê ngựa của chúng tôi nữa. Bác cho Lori thoải mái ra vào khu trang trại và dẫn Maggie đi chơi bất kỳ lúc nào cô bé muốn. Lori còn dẫn Maggie ra hồ uống nước, đến thăm những người hàng xóm quanh vùng… Lori ngày càng vui vẻ và hoà đồng hơn, tham gia vào nhiều hoạt động hơn.

Câu chuyện này đối với hầu hết mọi người có thể là hoàn toàn bình thường, chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng đối với gia đình chúng tôi thì đó lại là một điều kỳ diệu.

Bởi Lori thực ra là một cô bé bị khuyết tật về trí não (mà nhiều người có thể gọi là chậm phát triển), và trong khi cả gia đình tôi lẫn các bác sĩ luôn khuyến khích cô bé hãy vượt qua những giới hạn mà cơ thể đặt ra cho cô, thì hoá ra, chưa ai giúp được Lori nhiều hơn Maggie. Maggie đã giúp Lori học được rất nhiều về trách nhiệm, sự yêu thương, và cách sống độc lập. Trong trường hợp này, “cô giáo Maggie” đã không chỉ dạy “học trò Lori” mà còn khiến chính tôi cũng học được một bài học giá trị: thời điểm để buông tay.

Bởi sẽ thế nào nếu tôi không cho Lori cơ hội cưỡi Maggie vào lần đầu tiên đến trang trại?

Lori sẽ buồn đến thế nào và sẽ vẫn thu mình đến thế nào nếu tôi không cho cô bé thử thách những giới hạn của chính mình?

Đến ngày hôm nay, Lori của chúng tôi vẫn đang thách thức khuyết tật mà đối với nhiều người sẽ là không thể vượt qua. Lori đang học đại học, sống độc lập ở ký túc xá, tự lo cho mình, tự lập kế hoạch chi tiêu, và đang chứng minh rằng mình có thể làm cả những điều mà chính các bác sĩ cũng đã tưởng rằng em không thể.

Susan Stevens

Thục Hân (dịch)

Sky talkshow: Nếu là bố của chú chim Flappy

Anh Sky ơi!

Có khi nào anh cảm thấy quá áp lực với những điều người khác nói về mình không? Kiểu như em chỉ có post một tấm ảnh mới thôi (nhìn có vẻ lạ và dị hơn em bình thường, nhưng em rất thích), mọi người đã nhảy vào bình luận loạn xạ khiến em cảm thấy cực kì mệt mỏi với đủ thứ bình luận theo mọi chiều hướng như vậy. Nhiều lúc em nghĩ giá mình đừng post tấm ảnh ấy thì có phải đã có hai chữ “bình yên” rồi không?

Flappy_angry_birdy@yahoo.com

 

Chào “chú chim” đang ức chế! Không hiểu sao, chuyện về những chú chim lúc nào cũng tạo cảm hứng cho anh.Chuyện chú chim hải âu được mèo tập bay, chú chim giận dữ Angry bird và gần đây là chú chim Việt Nam gây “ức chế” toàn thế giới – Flappy bird. Có lẽ hình ảnh những chú chim cất cánh không bị giới hạn bởi bất kì biên giới nào luôn là hình tượng cho sự tự do và chấp nhận khác biệt.

Để anh kể em nghe về quá trình nghệ sĩ xiếc thú thuần hóa một con thú hoang như thế nào nhé! Trước tiên người ta cách ly con thú ra khỏi cộng đồng của nó và làm cho nó trở nên “lập dị” so với cộng đồng mới. Tiếp theo, người ta sẽ dạy dỗ nó những hành xử phù hợp với cộng đồng mới, nếu con vật học nhanh và vâng lời, nó sẽ được thưởng, ngược lại nó sẽ bị đánh đập. Dần dần, con vật tự hoài nghi về nguồn gốc của mình, lo lắng vế khả năng tồn tại và phát triển những kĩ năng mới giúp nó thích ứng nhanh với môi trường mới. Một con thú mới – ngoan ngoãn, biết đủ trò để thích ứng và để-được-thưởng- ra đời. Con thú với những cá tính chỉ riêng nó có dần biến mất!

“Một con thú mới – ngoan ngoãn, biết đủ trò để thích ứng và để-được-thưởng- ra đời. Con thú với những cá tính chỉ riêng nó có dần biến mất!”

Hãy thử tưởng tượng nếu chú mèo Gorba không dạy cô nàng hải âu Lucky tập bay, có thể một ngày nào đó cô hải âu sẽ biết bắt chuột không chừng, em nhỉ! Giờ em thử đặt mình vào vị trí anh Đông Nguyễn – cha đẻ của game Flappy Bird bỗng một ngày trở nên nổi tiếng và lọt vào tầm ngắm của tất cả phương tiện truyền thông. Nếu em trả lời báo giới, thì người ta sẽ nhận xét em biết tận dụng cơ hội để nổi tiếng. Nếu em kín tiếng, ngay lập tức hàng trăm phỏng đoán ra đời: Liệu anh ta có ăn cắp bản quyền không, phần lợi nhuận thu được từ quảng cáo có được nộp thuế đúng luật không, chuyện này chẳng qua là ăn may thôi. Có hàng ngàn bài viết về quyết định gỡ bỏ Flappy Bird của Đông Nguyễn. Anh thì đơn giản nghĩ rằng chú chim ồn ào có thể biến mất kèm với sự hụt đi của khoản thu hàng chục ngàn đô la mỗi ngày nhưng Đông Nguyễn đã giữ lại được tất cả, quan trọng nhất là sự khác biệt của chính mình, để dư sức sáng tạo ra nhiều chú chim khác gây tò mò cho cả thế giới.

“..nhưng Đông Nguyễn đã giữ lại được tất cả, quan trọng nhất là sự khác biệt của chính mình, để dư sức sáng tạo ra nhiều chú chim khác gây tò mò cho cả thế giới…”

Trả lời câu hỏi của em, nếu là anh, anh sẽ hài lòng giữ nguyên tấm ảnh đó. Anh rất thích câu nói của người phụ nữ quyến rũ nhất mọi thời đại Marilyn Monroe: “I’d rather being hated by who I am than being loved by who I am not” - “Tôi thà bị ghét vì là chính mình còn hơn được yêu vì là một con người khác”. Giữ tấm ảnh lạ và dị nhưng em thực sự thích, để tìm ra người bạn hiểu mình, sẽ tốt hơn việc gỡ bỏ để chiều lòng nhóm công chúng không biết có bao nhiêu người thực sự quý mến mình, em ạ!

 

SKY

Sky talkshow: Sức mạnh của khiếm khuyết

Anh ơi, chắc cả đời này em mang tiếng FA quá! Bạn bè xung quanh em, ai cũng có gà bông hết rồi, chỉ mỗi mình em ế… nan y không thuốc chữa! Chắc là vì em vừa mập vừa lùn vừa xấu nên chẳng ai thèm để ý, huhu, buồn quá anh ạ! Em có xem cô nàng xấu xí Ugly Betty, nhưng đó là phim, không phải ngoài đời thực. Dạo này em lại lên cơn tự kỉ, ở nhà và luyện phim Hàn thôi…

(ẩn mail giùm em nha)

Dear “cô bé xấu xí”!

Anh thì lại nghĩ rằng không có cô gái nào xấu xí mà chỉ có những cô gái không biết cho bản thân cơ hội để trở nên xinh đẹp trong mắt người khác. Luyện phim không phải là một cách hay đâu em ạ, vì chẳng có cơ hội nào lại đến gõ cửa phòng em cả! Anh sẽ tặng em câu chuyện này nhé!

“Dạo gần đây, bên Nhật rộ lên mốt trồng răng khểnh vì những cô gái có răng khểnh cười duyên, đầy nét ngây thơ và trong sáng. Hay tháng trước, ở Hàn lại thịnh mốt phẫu thuật… thêm bọng mắt vì vẻ dễ thương, trẻ trung của phần-đã-từng-là-khuyết điểm này!”

Ở vương quốc nọ, có một vị vua sau nhiều năm chinh chiến chỉ còn một chân và một mắt nhưng ông lại không thấy buồn vì điều này. Ngày nọ, ông triệu tất cả các hoạ sĩ trong thành hỏi xem ai có thể vẽ bức chân dung đẹp cho mình. Ai cũng từ chối vì các họa sĩ cho rằng làm sao có thể vẽ một bức tranh đẹp trong khi vị vua có khuyết điểm quá lớn là chỉ có một chân và một mắt. Nhưng cuối cùng, cũng có một hoạ sĩ đồng ý thực hiện bức chân dung. Bức tranh tuyệt vời đến nỗi ai cũng ngạc nhiên. Bức tranh diễn tả cảnh nhà vua đang giương cung nhắm bắn kẻ thù. Một mắt nhắm còn một mắt tập trung nhìn về phía trước. Một chân khuỵu xuống để tạo thế cân bằng và vững chắc với chân còn lại. Bức chân dung đã thể hiện nét đẹp trong khí khái hùng dũng của nhà vua.

Em thấy đấy, bên cạnh khuyết điểm, chúng ta cũng có rất nhiều ưu điểm. Khuyết điểm lớn nhất mà chúng ta thường mắc phải là không thể nhìn ra ưu điểm của bản thân. Em có thể thấy là vị vua ở trên không tự ti, điều đó đã tạo ra cơ hội để người khác có thể nhìn thấy ưu điểm của ông. Và nếu có anh chàng “hoạ sĩ” nào đó dù đến trễ nhưng lại “soi” được nét đẹp ở em thì đó chính là người xứng đáng cho em “FA” để chờ đợi đấy!

“Và nếu có anh chàng “hoạ sĩ” nào đó dù đến trễ nhưng lại “soi” được nét đẹp ở em thì đó chính là người xứng đáng cho em “FA” để chờ đợi đấy!”

Bên cạnh đó, anh lại thấy những khuyết điểm khiến thế giới thú vị hơn rất nhiều. Nếu “soi” tượng nữ thần vệ nữ bằng con mắt hiện đại, “nàng” ấy hơi thừa cân, eo không thon lắm và thiếu cả hai tay. Có nhà điêu khắc đã thử gắn tay cho bức tượng nhưng kết quả là tượng thần vệ nữ thiếu hai tay đẹp hơn hẳn. Dù đầy khiếm khuyết nhưng “nàng” vẫn là biểu tượng sắc đẹp. Dạo gần đây, bên Nhật rộ lên mốt trồng răng khểnh vì những cô gái có răng khểnh cười duyên, đầy nét ngây thơ và trong sáng. Hay tháng trước, ở Hàn lại thịnh mốt phẫu thuật… thêm bọng mắt vì vẻ dễ thương, trẻ trung của phần-đã-từng-là-khuyết điểm này!

Em cũng làm anh nhớ đến cô bạn cấp Ba “nhan sắc có hạn, nhưng bản lĩnh có thừa”. Có lần bị bạn bè đùa về thân hình khá mũm mĩm, cô nàng liền nhanh miệng: “Giữa cục thịt và cục xương, ông thích ăn cục nào?”. Cả bọn cười lăn trước sự hóm hỉnh và vui tính của cô bạn. Vì tính cách đó mà cô bạn “bé bự” đã “thả câu” dính anh bạn lớp bên đến giờ luôn. Lạc quan, hài hước, yêu đời… cũng là những ưu điểm to đùng mà. Hãy là một Ugly Betty “ngon từ thịt, ngọt từ xương, dễ thương từ tính cách” nhé, cơ hội sẽ đến với em ngay thôi!

SKY

Cô bạn thấy ghét

Đó là chiếc máy digital 12 chấm. Một cái máy chụp hình tuyệt diệu mà trước đó có nằm mơ tui cũng không dám nghĩ rằng nó thuộc về mình. Nhưng nó đã thuộc về tui, vào dịp sinh nhật 16 tuổi. Thay vì mỗi người mua một món xíu xiu, các thành viên trong gia đình từ ông bà nội, ba má tui, rồi cả nhỏ Li em gái út đã đồng lòng hùn tiền để dành, mua tặng cho tui món quà vô cùng giá trị. Khỏi nói khi mở hộp quà, nhìn chiếc máy mới cáu với ống kính tháo rời, tui mừng đến chừng nào. Ba vỗ vai tui, dặn: “Rồi ha. Từ nay ráng học cho ngon lành. Rảnh rỗi thì chụp hình tập luyện tay nghề nhà báo tương lai. Đừng có tối ngày vùi đầu vô mấy cái game nữa!”.

Chụp hình là niềm đam mê lớn nhứt của tui. Lâu nay tui chỉ chụp hình bằng điện thoại, hình ảnh lấy ra mờ câm. Tui phải mang lên máy tính chỉnh tới chỉnh lui, sau đó mới đưa lên trang của mình. Tui chẳng ưng lắm, vậy mà tụi bạn trong lớp vẫn nhào vô khen ngợi, nhất là lớp phó Du cận. Gặp tui ở ngoài cậu bạn vỗ vai: “Để tớ nghĩ ra việc gì cho cậu làm ha!”.

“Tui phải mang lên máy tính chỉnh tới chỉnh lui, sau đó mới đưa lên trang của mình. Tui chẳng ưng lắm, vậy mà tụi bạn trong lớp vẫn nhào vô khen ngợi, nhất là lớp phó Du cận”

Tui còn để ý hơn tới một đứa bấm like “nhiệt liệt” rất sớm vậy mà không bao giờ để lại comment. Là nhỏ Uyên trong lớp. Lạ thiệt nha, nhỏ vô trang của tui coi đều đều, nhưng khi đụng mặt, nhỏ đều làm bộ xa cách “thấy ghét”. Tò mò, rồi bực bội, bỗng dưng tui để mắt tới nhỏ bạn này nhiều hơn. Công bằng hết sức thì tui cũng không thể chấm cho Uyên điểm nào nổi trội. So với mấy cô bạn rực rỡ, Uyên kém sắc hơn nhiều, cử chỉ lại rụt rè. Chắc tại nhỏ bị ròm, bộ áo đầm đồng phục rộng thùng thình phát rầu. Chẳng có tên con trai nào trong lớp để ý Uyên. Thiệt dễ hiểu quá đi.

Từ khi sở hữu cái máy chụp hình mới cáu, “đối tượng” của tui bây giờ là các bộ ảnh theo từng chủ đề. Mấy nhánh bằng lăng đơm nụ chùm chùm ngoài cửa sổ lớp, bụi lá mọc trên vách tường hay chậu cỏ của bé Ni đặt trên bệ cửa sổ cũng đủ để làm được một bộ ảnh đẹp bất ngờ. Mò mẫm thêm các tính năng khác của máy, tui thử chụp góc bàn học với quyển sách, hộp bút. Mọi thứ nhìn nhìn mèng mèng vậy thôi, lên hình bỗng trở nên sống động, như có tiếng nói riêng. Vài cậu bạn trên mạng vô làm quen, chia sẻ kinh nghiệm chụp hình. Tui bắt đầu nhận ra vẻ đẹp của ánh sáng và sự hiệu nghiệm khi xoay chuyển các góc chụp.

Nhưng rồi những bộ hình đó bắt đầu mang tới rắc rối. Đầu tiên là út Li. Ngắm bộ hình “nghệ thuật” của tui, không khen thì chớ, nó còn ngạc nhiên: “Bộ anh Lu không biết chụp hình người hả?”. Tui chưng hửng. Nhỏ em bồi luôn: “Hay là anh Lu chụp út thử coi sao!”. Bộ hình tui chụp nhỏ em ngồi trên cửa sổ, tay ôm chậu cỏ, gương mặt lí lắc về kỹ thuật lấy sáng còn vụng về lắm. Nhưng vậy cũng đủ để các cô bạn trong lớp ồn lên. Giờ ra chơi, một nhóm các cô bạn áp giải tui xuống căng-tin. Sau khi bắt tui ăn bánh ngọt, uống si-rô, nhét vào túi áo tui hộp kẹo bạc hà nữa, mấy cô bạn đưa ra hàng loạt câu hỏi: “Cuối tuần này ông chụp hình cho bọn tui nha!”.  “Chụp ngoại cảnh được không?”. “Chắc là ông biết xử lý màu hình cho vintage chứ hả?”. “Còn hình đen trắng thì sao?”. Nghe hỏi tới đâu, tui gật đầu tới đó. Các nhỏ bạn quyết định gọn hơ: Sáng Chủ Nhật, ở bãi cỏ lau nơi có đường ray xe lửa, “nghệ sĩ nhiếp ảnh” sẽ phải ghi lại những khung hình đẹp nhất để các cô bạn đưa lên facebook của mình.

Khi không lãnh một nhiệm vụ trên trời rớt xuống, tui run quá. Nhưng hoá ra buổi chụp hình ngoài trời cho năm cô bạn cũng không khó khăn gì. Vui nữa là khác. Mấy nhỏ bạn diện đầm xúng xính, lại còn trang điểm nhìn cũng hay hay. Có điều tui không thích là tụi nó khoái gắn kính giãn tròng làm mắt to ra như mắt mèo thấy ớn! Rồi đứa nào cũng phùng má, trợn mắt, chu môi khi tui bấm máy, nhìn không tự nhiên chút nào. Tuy nhiên khi tui rụt rè góp ý, cả đám nhao lên: “Dzị mới dễ thương ông ơi!”. Tui chịu đại cho rồi.

Sau bộ hình đó, tui còn chụp nhiều bộ hình cho các cô bạn khác. Lần nào Uyên cũng vô bấm like đầu tiên. Rồi lớp phó Du cận hẹn gặp riêng tui bàn việc quan trọng. Chẳng là khối 11 chuẩn bị ra một tập san. Du ở trong ban biên tập. Mọi thứ bên trong xong hết rồi, chỉ thiếu ảnh bìa. Tui hỏi luôn: “Rồi, cậu muốn tớ chụp ai?”. Thầy phụ trách mong có hình “người thực việc thực”. Cậu bạn đề nghị: “Cậu thử chụp Uyên lớp mình nha. Bạn ấy vừa được giải tiếng Anh. Lên bìa chắc được đó!”. Tui giãy nảy: “Trời, nhỏ í khó chịu lắm, không bao giờ nhìn tớ luôn đó chứ!”. Du cận tròn mắt. Để hoá giải khúc mắc, lớp phó rủ Uyên và tui cùng xuống căn-tin ăn chè. Sau bữa đó, tui bắt đầu đi xe bus với Uyên vì nhà hai đứa cùng tuyến đường.

“Thiệt lạ, lên hình, cô bạn nhìn không quá ốm. Bộ đồng phục giản dị cũng hoà vào những tán bằng lăng ngoài ô cửa. Không riêng tui, Du cận và thầy phụ trách đều đồng ý ngay đây chính là ảnh bìa”

Uyên là một cô bạn dễ thương. Vô cùng dễ thương. Từ cách nói chuyện nhẹ nhàng, giọng cười khe khẽ, cách nghiêng đầu chăm chú lắng nghe khi tui nói đều toát lên vẻ tự nhiên. Uyên còn dịch mấy cái bài viết về kỹ thuật chụp hình từ tiếng Anh gửi mail cho tui nữa. Một lần cô bạn nói với tui: “Mắt Uyên bị tật khúc xạ nên nhiều khi không trông thấy người khác. Ở nhà, mỗi lần coi hình bạn chụp trên facebook, Uyên phải đeo kính đó. Nếu Uyên quên chào thì bạn đừng giận nha!”. “Ờ, thì có giận bao giờ đâu!”, tui nói trấm trớ mà ân hận quá chừng.

Tui đã chụp bộ hình Uyên bên cửa sổ, sau giờ tan học. Có một tấm hình rất lạ, cũng là tấm chụp cuối cùng: Uyên ôm cặp sách, chuẩn bị bước đi và ngước lên nhìn tui, mỉm cười bằng đôi mắt trong veo. Thiệt lạ, lên hình, cô bạn nhìn không quá ốm. Bộ đồng phục giản dị cũng hoà vào những tán bằng lăng ngoài ô cửa. Không riêng tui, Du cận và thầy phụ trách đều đồng ý ngay đây chính là ảnh bìa.

Tui và Uyên giờ là hai người bạn thân nhứt của nhau, trên facebook và ở lớp học. Khi tìm ra bối cảnh đẹp, tui lại đi chụp hình cho các bạn. Nhưng tui vẫn thích chụp Uyên hơn cả. Từ cô bạn thân, tui đã nhận ra rằng, để biết một ai thực sự dễ thương và đáng quý đến đâu, nhìn vẻ ngoài thôi chưa đủ. Những chi tiết đôi khi “thấy ghét” lại chính là chìa khóa để phát hiện một tâm hồn đặc biệt cất giấu bên trong.

 

                                                                            MINH TÙNG

 

Truyện ngắn: Lời nói dối của tuổi 17

1.

“Nguyên này, cậu sẽ đi họp lớp đúng không?” “Cậu gọi điện chỉ vì thế?”. Tôi nhìn đồng hồ góc trên cùng bên phải màn hình. Quá nửa đêm. “Ừ, để cho chắc. Cậu có bao giờ thèm nhìn vào mạng của lớp đâu.” “Họp lớp quan trọng thế sao?” “Đấy, đấy chính là lí do tôi gọi điện. Lần này đừng chối.” Dập máy. Tôi nhìn mình qua lớp cửa kính trong veo. Trời đã hết lạnh, không còn bám sương. Trăng bạc sáng cạnh, gần dưới là chấm lấp lánh của sao Mộc. Ngôi sao cứ ngỡ là sáng nhất trên bầu trời, thực tế lại là một hành tinh. Vốn không thể tin những gì mình thấy. Thực tế đã chứng minh.

2.

“Cậu ăn chưa?” Quân phẩy tay qua trước mặt, ý là việc tôi hỏi không quan trọng. Tôi kéo ghế ngồi xuống, gọi một xuất sandwich và nước quả. “Có việc gì thế?”, tôi hơi ngả người dựa vào lưng ghế màu đỏ nhàn nhạt mà hệ thống quán cà phê chắc cũng đã lựa chọn chán chê để vừa ăn rơ với màu thương hiệu mà cũng không bị nóng mắt khi mùa hè ập tới. Quân nhấp ngụm cà phê, nhìn tôi hơi cười, rồi chăm chú vào iPad đặt trên đùi, thoạt đưa về phía tôi. “Cậu biết trang này không?” Tôi nhìn màn hình xanh. Giao diện mạng xã hội. Cover ảnh trường xưa cũ, avatar huy hiệu trường. “Nơi “tự thú” của cựu học sinh trường mình. Tôi làm quản lí.” Quân tiếp tục. Đôi khi tôi vẫn không quen kiểu xưng hô của Quân. Kiểu xưng hô bị thay đổi hay buộc phải thay đổi khi tấm card visit mang tên mình bắt đầu có trọng lượng. Bao thân thiết như lược giản hẳn bởi kiểu xưng hô ấy. “Kéo xuống”, Quân hướng đầu gần lại, như để chắc tôi không bỏ lỡ điều gì. “Đúng rồi, số 207”.

 

207. Hải Lam, tớ vẫn nghĩ nếu như được quay lại vào đêm hôm ấy, tớ sẽ nắm tay cậu thật chặt.

 

Tôi nhíu mày, ngước lên nhìn cậu bạn. Quân gật đầu. “Đúng Hải Lam lớp mình đấy, không nhầm được đâu.” “Cậu viết cái này?”. Hơi lắc nhẹ cằm, cậu bạn cầm chiếc iPad về, nhấn nút tắt. “Lúc đọc được dòng này, tôi cũng không muốn đưa lên.” “Nhưng?” “Nhưng tôi rất muốn biết ai đã viết nó”. Tôi cắm cúi vào đĩa sandwich, không nói thêm gì nữa. Quân loay hoay với chiếc di động, thi thoảng nhìn ra ngoài. “Này, cậu nghĩ liệu có thể là ai? Là ai mà đến giờ mới nói?” “Cậu vẫn còn thích Hải Lam?” “Không phải còn thích hay không, mà tôi tò mò. Ai đã thích Hải Lam đến nhường ấy?” “Nhưng người này còn không được nắm tay Hải Lam, cậu bận tâm gì chứ?” “Nhưng có khi nào đây là nguyên do khiến Hải Lam từ chối tôi không?” “Hải Lam từ chối cậu?”. Im lặng. Tôi nhìn Quân trực diện. Cậu bạn lảng nhìn những khách công sở xa gần, nói đã hết giờ nghỉ trưa. Trước khi cậu đứng dậy, tôi chợt nhớ ra một điều. “Quân, cậu có đọc thần thoại Hy Lạp không?”. “Không, liên quan gì?” Tôi lắc đầu, nghe tiếng giày vang sát tai rồi hòa lẫn vào đám đông. Thần thoại cũng chỉ là thần thoại. Tiếng Hy Lạp cũng chỉ là âm thanh đẹp đẽ. Utopia vừa là “eutopos” vừa là “outopos”, vừa là nơi tốt đẹp vừa là nơi không có thật. Tôi có còn được sống lại những ngày tháng ấy đâu.

3.

– Cậu có đọc thần thoại Hy Lạp không?

Câu hỏi vang lên lơ lửng một lúc, tôi mới nhận ra vẻ như là dành cho mình. Ngẩng đầu, tôi thấy một khuôn mặt hết sức xinh xắn, tóc buộc cao phía sau để lộ đôi tai trắng nhỏ. Đồng phục gọn gàng, hai tay đang khoát ra đằng sau, và mắt trong veo nhìn tôi đợi câu trả lời. Tôi hơi bối rối, chỉnh lại cặp kính. Trong khi vẫn thắc mắc câu hỏi bắt chuyện của cô bạn chưa quen, tôi nhìn lại tờ giấy của mình. Chữ Hercules viết chì nét cứng ở góc. À, ra thế. Tớ có đọc chút ít, nhưng đây không phải là…. Tôi chưa kịp tìm từ để miêu tả, thì cô gái đã ghé đầu xuống, nhìn những dấu chấm to nhỏ. Mùi hương dầu gội thơm mát. Thật may vì hôm nay chỉ có mình mình trực nhật, tôi nhủ thầm trong bụng. Đây là sao phải không, giọng thanh mảnh nhưng vang lên rất khẽ, chiếc cổ trắng hơi lùi lại để lấy tầm nhìn. Dấu chấm này là chòm sao đúng không, cô hỏi lại lần nữa. Tôi gật đầu. Rồi im lặng như chờ đợi một sự phán xét. Cô gái hơi mím môi, nhìn vào tờ giấy, rồi lại nhìn tôi lần nữa. Cậu thích Hercules? Gật đầu. Tại sao? Tôi hơi ngước mắt lên trần nhà, nhìn vào vòng quay quạt xanh lá. Thì Hercules lập mười hai chiến công, thông minh, tài giỏi… Cậu có biết tại sao Hercules phải lập mười hai chiến công, không, ý tớ là phải đi làm mười hai nhiệm vụ không? Tôi nhíu mày, cố nhớ ra chi tiết quan trọng. Trong đầu chỉ lềnh bềnh mây mờ mờ xám xám. Cô bạn không nói gì nữa, đi về chỗ của mình. Chỉ đến lúc về nhà, lục tìm quyển sách bìa đã sờn hơi bám bụi trong phòng, nhận ra Hercules chính là người đưa vợ và con mình xuống địa ngục, tôi đã lặng đi một lúc lâu.

Đấy là lần đầu tiên tôi biết Hải Lam.

4.

Hải Lam được bầu làm lớp trưởng, đồng thời là phó bí thư. Quân làm bí thư, với vẻ ngoài đứng đắn và giọng nói gãy gọn. Cứ nói vẻ ngoài không quan trọng, nhưng đầu năm học với những gương mặt lạ hoắc, thì đội hình đại diện sẽ luôn là những cặp đôi cân xứng. Quân với Lam, thật không có gì đáng ngạc nhiên. Đoạn đối thoại ngắn cũng dần trôi đi lơ đãng, như những người bạn trước đây.

Vẻ như tôi không quan tâm gì.

5.

Chương trình văn nghệ đầu tiên.

Lẩn tránh hầu hết các tiết mục, tôi may mắn rơi vào đội hậu cần. Quỹ lớp eo hẹp, mọi thứ làm được đều phải làm. Không ai biết ai có khả năng gì, nhưng Hải Lam chỉ định tôi vào ban trang trí. Tôi nhận lời, không kháng cự lấy nửa câu. Những buổi tập văn nghệ nhộn nhạo và nhạt nhẽo, tôi ngồi một chỗ cắt giấy bìa, cố bật nhạc thật to để át tiếng beat xập xình. Quãng nghỉ ngắn, Hải Lam đi về phía tôi, lần này thì tôi nhận ra điều ấy rõ ràng.

“Hải Lam vừa nói vừa nhét earphones vào tai, nhắm mắt mơ hồ thưởng thức điệu country xưa cũ. Còn tôi, lặng người nhìn cô bạn lần nữa. Hải Lam, là người thứ hai tôi biết, thích dòng nhạc chanson francaise”

“Cậu đang nghe gì đấy?” “Hank Williams”. Tôi chỉnh lại âm lượng, tiếp tục đo đo gạch gạch. “Là ai?” “Hank Williams”, tôi lặp lại, đoạn hạ bút xuống, nhấc tai nghe ra, nhìn cô bạn. “Tớ chưa nghe tên bao giờ, có bài gì nổi tiếng?” Tôi nhún vai, “mẹ cậu sinh năm bao nhiêu?” Cô bạn ngồi xuống bên cạnh, như có ý định kéo dài cuộc nói chuyện thực sự. “1963, cậu hỏi như điều tra lý lịch vậy.” “Hank Williams chết năm 1953, cậu không biết là đương nhiên”, tôi hơi cười. “Nếu người ta thực sự nổi tiếng, thì sẽ được biết thôi. Edith Piaf mất năm 1963, tớ vẫn nghe hàng ngày, Titanic chìm năm 1912, tớ không xem phim nhưng vẫn biết. Thế nên, không có gì là đương nhiên ở đây cả.” Hải Lam vừa nói vừa nhét earphones vào tai, nhắm mắt mơ hồ thưởng thức điệu country xưa cũ. Còn tôi, lặng người nhìn cô bạn lần nữa.

Hải Lam, là người thứ hai tôi biết, thích dòng nhạc chanson francaise.

6.

Mẹ tôi không bao giờ nói về bố tôi.

Hai người li dị khi tôi còn bé xíu, và nhanh chóng có gia đình riêng. Ít ra thì lúc tôi bắt đầu đi học, bố tôi đã ổn định ở bên Pháp, còn mẹ tôi đã sống ở đầu kia thành phố. Đôi khi mẹ ghé thăm và ở lại tối cuối tuần, bật nhạc Francoise Hardy vang vọng cả khu phố như phát ra từ chiếc loa xám cũ rè thời chiến tranh. Ông bà tôi kiên nhẫn, xoa đầu tôi và nói để cho mẹ yên tĩnh. Nhìn mẹ ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài khoảng không vô nghĩa như đang tìm lại vùng hồi ức hạnh phúc, tôi nhanh chóng nhận ra chuyện cổ tích chỉ là lời nói dối. Hình ảnh về bố nhợt nhạt, nhưng cứ mỗi lần sắp trượt ra khỏi vùng kí ức thì được níu lại bởi đống hàng gửi to đùng, những quyển sách ảnh mà ông yêu thích với vài dòng ghi chú vội vã, như thể ông sực nhớ ra mình vẫn còn đứa con trai lưu lại nơi này. Tôi quen dần với sự quan tâm nửa thờ ơ, nhưng tự biết đang sống trong thế giới của họ. Tôi vẫn tự tạo ra thế giới cũ của họ để sống. Với những chòm sao và bài hát cũ rích.

Và giờ thì Hải Lam xuất hiện.

7.

Năm học thứ hai.

Buổi sinh hoạt lớp cuối tuần.

Tôi nghe loáng thoáng tên mình ở trên bục giảng. Ngẩng đầu lên, tên tôi đã nằm trong góc bảng. Cùng với bốn người khác sẽ ứng cử trong đại hội chi đoàn sẽ diễn ra hai tuần tới. Kì lạ ở chỗ, không ai hỏi ý kiến tôi lấy một lần. Không ai thấy cần phải hỏi ý kiến tôi một lần. Tôi đặt hai bàn tay vào cạnh bàn đứng bật dậy. Cả lớp nhìn tôi chăm chú. Cô giáo hỏi tôi có ý kiến gì. Ngay lúc tôi định mở miệng, tôi thấy ánh mắt Hải Lam nhìn tôi đăm đăm. Mọi người chờ đợi. Nhận ra mình có thể trở thành trò xuẩn ngốc, tôi lại ngồi xuống. Cô bạn quay mặt đi, còn cách tôi ba bàn, Quân nhìn tôi đầy kì thú.

“Danh sách chỉ để cho đủ người thôi. Mày không cần cuống lên thế.” Quân vỗ vai khi ngang qua chỗ tôi lúc về. “Mày để tên tao vào?” “Thì ứng cử năm người mà chỉ mình tao là con trai cũng hơi dở”, Quân nhếch miệng. “Tao cũng quên bảo mày, nhưng không sao đâu. Đi ăn không? Lam bận gì đó nên không đi được.” “Mày và Hải Lam hay đi ăn cùng nhau?” “Gọi Lam là được rồi, bọn tao hay đi họp về muộn mà còn phải đi học thêm nữa nên tiện thì thế. Sao?” “Không có gì”, tôi kéo lại khóa ba lô, khoác lên và đi cùng Quân.

Nhưng bên trong tôi thảng như máy nghe đĩa đang chạy nhạc trơn tru thì bị một cốc nước lạnh đổ vào. Một cách chậm rãi.

8.

Ngày thứ Bảy.

Đại hội chi đoàn.

Giờ ra chơi trước lúc sinh hoạt, Quân rủ tôi đi mua nước. Đoạn hành lang ngắn, Quân hỏi tôi có thích Hải Lam không. Tôi quay lại, nhìn cậu tỏ ý không hiểu câu hỏi. Quân quàng tay qua vai, kéo cổ tôi xuống như một trò đùa vô hại. Gần đến cửa lớp, cậu đặt một tay lên vai tôi. “Mọi thứ cứ như thế này có phải là tốt không?” “Cái gì tốt?” “Tao với mày. Tao với Lam.” Rồi cậu về chỗ.

Phiếu bầu phát ra. Tôi hơi ngần ngại, rồi gạch tên mình. Kết quả công bố. Hải Lam làm bí thư, Quân làm phó. Tôi được 19 phiếu. Mười chín người mong muốn sự khác biệt, hoặc đơn giản là họ cũng không quan tâm. Cũng không khác gì. Cũng không ngạc nhiên.

9.

– Những ngôi sao của cậu còn sống không?

Tôi trực nhật một mình, Hải Lam lại đến sớm. Có lẽ, tôi hơi dựa người vào ghế, hai tay vô thức khẽ đan vào nhau. “Những ngôi sao cách trái đất triệu năm ánh sáng, có khi thứ ánh sáng bọn mình nhìn thấy chỉ là lưu ảnh của thực thể không tồn tại nữa.” “Ý cậu là gì, bầu trời đêm là mộ của những ngôi sao?” Tôi hỏi lại, cảm giác sự khó hiểu đang xô lại nơi đầu sống mũi.

“…Điều tớ muốn nói có thể là câu chuyện về hạt đậu đó, nhưng phản ứng của họ sẽ là, tay còn lại của tớ có gì. Và tớ không muốn nói về thứ tớ ban đầu muốn nói nữa..”

Hải Lam ngồi xuống trước mặt tôi. Im lặng.

“Tớ nghĩ mọi người không hiểu điều tớ nghĩ,” cô bạn nhìn tôi, rồi nhìn ra ngoài, như tập trung vào một điểm vô hình ở xa. “Tớ nghĩ cậu nói khá dễ hiểu.” “Đấy không phải là điều tớ nghĩ.” “Vậy là cậu không nói điều cậu nghĩ?” Lại im lặng. Tôi hơi vươn người về phía trước, thể hiện sự chờ đợi.

“Cậu có đọc Hoàng tử bé không?” “Có”. “Ừ, kiểu như Hoàng tử bé, khi tớ nói chuyện với người khác, sẽ giống như tớ xòe một bàn tay ra, chỉ cho họ một hạt đậu nhỏ xíu. Điều tớ muốn nói có thể là câu chuyện về hạt đậu đó, nhưng phản ứng của họ sẽ là, tay còn lại của tớ có gì. Và tớ không muốn nói về thứ tớ ban đầu muốn nói nữa.”

“Ừ, tớ hiểu.” Hải Lam hơi mỉm cười trước sự đồng cảm của tôi, rồi lại đưa mắt nhìn xuống.

“Cậu có biết, các nguyên tố trong dãy tuần hoàn hóa học, các nguyên tố ở trên trái đất này, là do các ngôi sao sinh ra không? Mặt trời chỉ sản sinh hydro và heli, còn các nguyên tố khác như carbon, magie, là do các ngôi sao cháy mà thành không? Ngôi sao dùng hết Hydro, dùng hết Heli, rồi chỉ còn nhân, thế là lõi nhân sao co lại, nóng lên, và sinh ra các nguyên tố lớn hơn, cứ thế cả quá trình lặp đi lặp lại…” Tôi nói một hồi, đủ để cô bạn ngước lên nhìn tôi ngơ ngác.

“Nguyên, tớ không hiểu cậu đang nói gì.” “Tớ cũng không hiểu, đấy chính là lí do tại sao tớ nói. Khi tớ muốn mọi người để tớ yên, tớ toàn lôi vấn đề vĩ mô ra. Như những ngôi sao này chẳng hạn.”

Hải Lam bật cười. Nghe thật tự nhiên và trong trẻo.

“Thế còn khi cậu muốn người ta chú ý? Nếu cậu thích một ai đó, và muốn người ta thích thứ cậu đang làm, cậu sẽ nói gì?” Tôi nhìn cô bạn, nuốt giọng. Trong đầu tôi nghĩ về việc thích một ai đó. Trong đầu tôi nghĩ không ai khác ngoài Hải Lam.

“Tớ sẽ nói”, tôi để ngón cái tay trái chạy qua đầu các ngón tay còn lại. “Để cho chúng ta tồn tại, một vì sao phải chết đi.”

“Và đấy sẽ là thứ ánh sáng rực rỡ ấm áp nhất trong đêm cậu từng biết.”

Hải Lam hơi sững người lại. Trong lớp lác đác bóng người. Tôi nhìn thấy Quân. Tôi nhìn thấy tôi, đứng dậy và đi ra ngoài.

Bên trong tôi thảng như chính tôi là người cầm cốc nước lạnh đổ vào máy nghe đĩa. Một cách chậm rãi.

10.

Năm học thứ ba.

Tháng Mười Hai.

Ông chú Quân là chủ doanh nghiệp du lịch mới mở tour du thuyền trên vịnh, đồng ý cho lớp thuê hai ngày cuối tuần với giá chỉ còn một phần ba. Bọn lớp tôi thích điên, thời tiết đêm lạnh chỉ là thứ yếu. Bao nhiêu kế hoạch được đặt ra. Tôi vẫn chơi thân với Quân, và giữ khoảng cách với Hải Lam. Thảng hoặc như bài hát trên radio không cách nào lựa chọn, hình ảnh cô bạn ngồi trước mặt tôi hiện ra rõ mồn một. Không nhớ nhung, không cảm thương đặc biệt. Khi đó, tôi lại vô thức để ngón cái ấn lướt qua từng đầu ngón tay còn lại.

Khi cả hội túm tụm đã không chịu nổi cái lạnh ngấm da, tiếng cười cũng vãn, mọi người lục đục kéo vào phòng, nói về buổi sáng ra đảo đón bình minh. Tôi về phòng, lấy thêm áo ấm và bản đồ quan sát, rồi chạy ra trước vẻ ngạc nhiên của hai thằng cùng phòng. Trên boong tàu trống trơn, lúc kiếm được chỗ ngồi dễ chịu từ dãy ghế xếp, tôi nhận ra vẫn còn một bóng người nữa. Hải Lam đến gần, cười tôi hiền queo. Tim tôi như khựng lại một nhịp.

“Tớ biết thế nào cậu cũng ra đây. Trời hôm nay nhiều sao thế này cơ mà.”

Tôi lặng im. Hải Lam ngồi xuống cạnh tôi. Đôi lúc tôi nổi lên cơn duy lý, có khi nào chỗ của cô bạn đáng lẽ là ở cạnh tôi, thay vì đi cạnh Quân như mọi người vẫn thấy và tin, hay như chính tôi vẫn tin? “Đâu là chòm sao Hercules”, cô bạn ngước lên, mắt lấp lánh. “Không có ở đây, đấy là chòm sao mùa hè”, tôi nhìn cô bạn thật nhanh, rồi nhìn bầu trời. “Tớ đã biết tại sao cậu thích Hercules”, Hải Lam quay sang tôi như thấu hiểu một bí mật tâm can. “Tớ không thích Hercules nữa, thế đấy.” “Tớ nhìn thấy ông cậu đi họp phụ huynh cho cậu. Có phải cậu thích Hercules vì đấy là cậu con trai duy nhất được Zeus cưng chiều không?” Tôi đờ người ra, cô bạn nói chính lí do tôi muốn tránh. Tôi không muốn nói thêm gì, tập trung nhìn vào điểm đèn hiệu màu đỏ nhấp nháy đằng xa.

“Tớ là người luôn sống theo lựa chọn của bố mẹ”, Hải Lam bắt đầu nói, ngón tay cô vuốt khẽ vào nhau, vẻ như cô không để ý. “Nhưng đến một thời điểm, tớ nhận ra mình không biết mơ ước cái gì cả. Mọi sở thích cứ dần chìm xuống. Bí thư, lớp trưởng, những chức vụ chỉ để gánh trách nhiệm, tớ nhiều lúc cảm thấy mình thật mờ nhạt, đến cả điều viển vông để tin vào tớ cũng không có. Tớ thích thần thoại Hy Lạp là vì thế, vì các vị thần không phải ai cũng tốt đẹp, và ai cũng có những ích kỉ riêng. Nên những thứ toàn vẹn như cổ tích không bao giờ xuất hiện.”

“Có chứ”, tôi hít một hơi dài, lên tiếng. “Cậu biết Perseus và Andromeda?” Hải Lam gật đầu. Tôi đưa cô bạn bảng theo dõi sao của tuần này, chỉ tay về hướng Đông Bắc. “Perseus là con của Zeus, mẹ cũng là công chúa nhưng không có thân phận hoàng tử, trên đường đánh Medusa về qua Ethiopia…”

“Nắm tay cô ấy đi.” Trong đầu tôi như ra lệnh. Đây là việc tôi phải làm. Để Hải Lam biết tôi mong cô bạn cứ ngồi lại bên tôi thế này mãi. Như Andromeda ở cạnh Perseus. Nếu không phải lúc này, sẽ không còn khi nào cả.

“Ừ, tớ biết.” Hải Lam tiếp lời như một người dẫn truyện thực thụ. “Và gặp công chúa Andromeda đang bị trói vào tảng đá để dâng cho quái vật Cetus, vì hoàng hậu Cassiopeia đã nói rằng nhan sắc mình còn xinh hơn những tiên nữ Nereids, và không chịu rút lại lời của mình, nên cha của các tiên nữa là Poseidon đã nổi giận đòi nhấn chìm cả vương quốc. Perseus đem lòng yêu Andromeda, và cứu nàng. Nhưng lúc đó Andromeda đã hứa hôn với người khác, và cả vua lẫn hoàng hậu đều phản đối…”

“Nhưng Andromeda vẫn đi theo Perseus đấy thôi”, tôi khẳng định. “Athena còn để họ thành những vì sao nữa, và vẫn ở cạnh vua và hoàng hậu. Cậu nghĩ cổ tích còn thật đến thế nào nữa khi những vì sao mang tên họ nằm cạnh nhau trên bầu trời?” Hải Lam giữ chặt tờ giấy bản đồ trong tay, nhìn lên bầu trời để biết vị trí chính xác của sao, khóe miệng giãn dần ra nhẹ nhõm. Giá chúng tôi đã luôn nói chuyện thân thiết như thế này.

“Nắm tay cô ấy đi.” Trong đầu tôi như ra lệnh. Đây là việc tôi phải làm. Để Hải Lam biết tôi mong cô bạn cứ ngồi lại bên tôi thế này mãi. Như Andromeda ở cạnh Perseus. Nếu không phải lúc này, sẽ không còn khi nào cả.

Đột nhiên đèn sáng, tiếng chân bước lên vọng lại từ xa. Tôi nhìn thấy Quân. Tôi nhìn thấy câu chữ cậu nói về buổi tối hai người, như cơn bão cuốn lấy từng mảnh vỡ trong tôi trôi dạt vào bờ hiện thực. Tôi đứng bật dậy, và đi xuống ở cầu thang đối diện. Chạy trốn như một đứa hèn nhát. Trong khoảnh khắc, dù không nhìn Hải Lam, tôi mơ hồ tưởng như cô đã đưa tay ra níu tôi lại.

Tôi đứng bên thành tàu, ngước lên ánh sáng từ tầng trên. Rồi nhìn những ngôi sao phía xa. Chuyện cổ tích tôi dựng lên cho cô gái tôi thích, là một lời nói dối.

Năm đó tôi 17 tuổi.

11.

Buổi họp lớp ồn ào.

Hải Lam xuất hiện muộn, nhưng tôi nhận ra cô ấy ngay. Tóc vẫn dài như thế, đã được uốn những lọn nhỏ và nhuộm màu nâu nhạt. Khuôn mặt cảm giác như nhỏ đi. Cái tên lớp trưởng vẫn được nhắc đâu đó, và ai cũng biết cô thành đại diện thương thảo bản quyền của một nhà xuất bản sách ngoại văn lớn. Cô ấy đưa mắt nhìn quanh, và dừng lại chỗ tôi. Tôi biết Hải Lam nhìn tôi, và nhận ra tôi. Tôi biết cô ấy đang tiến gần chỗ tôi. Một cách rõ ràng.

Bữa ăn xã giao. Nửa thân mật nửa xa lạ. Ai cũng có điều để ngạc nhiên. Thi thoảng vài người lớn tiếng trêu Hải Lam về lời tự thú giấu mặt trên FB. Hải Lam chỉ cười, và nhìn tôi qua thành ly trong veo khi uống. Tôi biết cô ấy biết.

“Tại sao cậu lại nói dối khi đó?” Tôi biết cô sẽ đến, tôi biết cô sẽ đến và tìm thấy tôi, nhưng dù mong chờ thế nào, dù có biết trước là thế đi chăng nữa, mạch máu trong tôi vẫn run những nhịp bất thường khi giọng nói ấy vang lên. Tôi quay lại, nhìn Hải Lam và cười nhẹ. Vậy là cô ấy biết cả rồi.

Perseus là chòm sao mùa thu, Andromeda chỉ xuất hiện vào mùa đông. Perseus nằm trên dải Ngân hà. Andromeda là chòm sao duy nhất nhìn thấy từ thiên hà Andromeda. Hai chòm sao chỉ nhìn thấy ở cạnh nhau vào khoảng giao mùa ngắn ngủi trong năm. Tôi biết rõ điều đó. Hải Lam ngồi xuống cạnh tôi, khi mọi người bắt đầu lục tục ra về. Thật kì lạ, bao nhiêu thời gian đã trôi qua, vậy mà giờ như cơn gió trôi qua ngón tay, chỉ còn cảm giác bình yên vô hình đọng lại.

Hải Lam nhìn tôi như chờ đợi một câu trả lời. Nhìn lên bầu trời, tôi nhận ra đã bỏ quên những ngôi sao của mình quá lâu, giờ thì cô ấy đã đến, ấm áp hơn bất cứ ánh sáng nào trong đêm tôi từng biết. Tôi vươn ra nắm lấy bàn tay ấy, bàn tay nhỏ nằm yên vị trong tay tôi. Có lẽ Quân biết. Có lẽ mọi thứ trước giờ vẫn vậy, chúng ta chỉ còn việc chắc chắn nó nữa thôi.

Hải Lam, cậu có muốn nghe một câu chuyện cổ tích không?

 

Zenda

 

Cô bạn tủ lạnh

Giữa năm lớp Mười, Trang chuyển vô lớp tui. Trang đẹp miễn chê. Tóc vàng, mắt xanh, da trắng, mũi thẳng tắp. Hỏi ra mới biết ba nó là người Úc, má nó là người Việt. Do ba nó chuyển công tác đến Việt Nam nên nó cũng phải chuyển trường theo. Ngày đầu tiên Trang vô lớp, tụi tôi nhìn nó ngẩn ngơ. Trang nghe tiếng Việt tốt nhưng nói thì không rành. Đến lớp nó ngồi im thin thít. Đám con gái lân la bắt chuyện, nó chẳng nói gì, cũng không thèm cười một cái. Tụi con trai bàn nhau bày cho Trang tiếng Việt. Cả đám bu lại chỗ nó ngồi, bàn tán láo nháo. Bỗng nó đập bàn cái rầm, đứng lên xách cặp ra về dù mới giờ ra chơi. Nhỏ Thúy cằn nhằn: “Sao đẹp mà chảnh quá vậy? Làm như tụi mình khoái nó lắm vậy?”. Cả lớp tui bắt đầu thấy khó chịu.

Hôm sau, má Trang dắt nó đến tận lớp, đứng ra nói xin lỗi thay Trang. Bà nói con gái mình hơi nóng tính. Trang chẳng nói tiếng nào. Từ đó, cả lớp tui để nó yên, không ai đến bắt chuyện với nó nữa. Dù cô chủ nhiệm động viên, tụi tui vẫn lạnh nhạt với con nhỏ. Trang không hòa đồng được nên ngày càng khép kín.

“Dù cô chủ nhiệm động viên, tụi tui vẫn lạnh nhạt với con nhỏ. Trang không hòa đồng được nên ngày càng khép kín”

Có lần tui thấy nó ngồi thu lu ở ghế đá trước cửa lớp, tui định ra kéo nó vô chơi chung, nhưng mấy đứa con gái cản: “Nó chảnh lắm!”. Thậm chí có lần lớp đi bơi trong giờ Thể dục, không báo cho nó biết. Nó ngồi một mình trong lớp suốt hai tiết. Lúc cả lớp mới trở về, tui thấy mắt nó rơm rớm. Tui chợt hiểu ra Trang không phải mẫu tiểu thư chành chọe, chỉ có điều không biết tại sao nó lại cư xử như thời gian qua.

Một hôm tui phụ má dọn hàng ở chợ bỗng thấy mái tóc vàng lấp ló sau sạp hàng của dì Tư. Tui chạy ra thì thấy đúng là má con Trang đang đi chợ. Dì Tư hết mực khen Trang đẹp, nhưng nó nhíu mày có vẻ khó chịu. Nó quay sang nói với má một tràng tiếng Anh. Tui nghe chẳng hiểu gì hết. Đến khi tui ra về, thấy Trang đứng ngay cổng chợ vì má nó đi lấy xe. Tui vẫy tay chào, nói thiệt to: “Hello… À quên… Bye bye!”. Nhỏ bỗng cười phì. Má nó dắt xe ra, cười với tui: “Con là bạn học của Tracy hả?”. Hóa ra tên tiếng Anh của Trang là Tracy. Má Trang mời tui mai mốt qua nhà chơi, để nói tiếng Việt với nhỏ nhiều hơn. Trang gật đầu. Trước khi về nó còn vẫy tay và bye bye tui nữa.

Tui bắt đầu tập nói… tiếng Việt. Tức là nói từng từ một, thật chậm, với Trang. Nhỏ cũng nói thật chậm còn tui cố gắng phát âm thật chuẩn. Hai tháng như thế thì tụi tui từ từ nói nhiều hơn, từ chuyện trường lớp, chuyện thầy cô, đến những món ăn ngon. Tui thuyết phục nó tập ăn vài món quà bán trước cổng trường cho quen, Trang ngần ngừ nhưng cũng gật đầu. Từ đó cứ buổi chiều học xong, tui với Trang lại đi ăn quà vặt. Vừa ăn vừa nói chuyện là cách học tiếng Việt vui nhất. Trang thích thú lắm. Nhiều bữa nó còn dẫn tui về nhà, lên phòng chơi cả ngày. Lớp tui ngạc nhiên trước sự thay đổi của Trang. Mỗi khi Trang nói bập bẹ, dù giọng còn lơ lớ, nhưng cả lớp đều hiểu hết. Sau này tụi tui mới biết, vì bị chuyển trường đột ngột, môi trường mới lại trục trặc ngôn ngữ, Trang đã bị stress. Vậy mà tụi tui lại hiểu lầm là nó chảnh.

Các bạn đến nhà Trang chơi ngày càng đông. Ban đầu là nhỏ Thúy, Huấn lớp trưởng, sau đó cả tổ tui kéo đến. Rồi tới ngày Trang tự sang nhà tụi tui chơi. Sau nửa năm, Trang đã nói tiếng Việt thành thạo, có thể nói được những từ rất biểu cảm như “Chời ơi”, “Thiệt hôn?” hay “Hay quá ta!”. Thỉnh thoảng nó vẫn còn nhầm nhọt một số từ nho nhỏ, nhưng không đáng kể.

Sinh nhật Trang, tụi tui bí mật tổ chức một tiệc nhỏ ở lớp. Lúc nó vào, tụi tui giả bộ im re không ai thèm nói gì. Đến giờ ra chơi, tụi tui mới đem ra ổ bánh kem, thi nhau hất kim tuyến lên người nó. Trang la oai oái và cười hết cỡ. Hôm đó là ngày nó nói nhiều nhất, dù nói nhiều câu trật lất, như: “Cám ơn mọi người. Hôm nay Trang có vui rất nhiều lắm!”. Cả bọn cười ngất. Từ lúc nào chẳng biết nữa, tụi tui ai cũng thích cái giọng ngọng nghịu của nhỏ.

“Sau này tụi tui mới biết, vì bị chuyển trường đột ngột, môi trường mới lại trục trặc ngôn ngữ, Trang đã bị stress. Vậy mà tụi tui lại hiểu lầm là nó chảnh”

Cuối buổi sinh nhật, tui tặng Trang món quà là một khung hình nhỏ, trong đó có ảnh của hai đứa. Nó ôm chầm lấy tui, nói thật chậm bằng tiếng Việt: “Cám ơn Linh, nếu Linh không vừa hello vừa bye mình hôm ở chợ, chắc mình chẳng bao giờ có thể vui vẻ như bây giờ”.

Tui với Trang giờ là bạn rất thân. Có lần tui hỏi nó nếu quay trở lại Úc thì có nhớ tụi tui không. Nhỏ nở nụ cười ấm áp: “Nhớ chớ sao không. Hỏi chi kì cục!”.

 

BẢO CHÂU

Đường đến trường

Cần phải chọn ra một một cái tên học giỏi nhất lớp 11A5? Không chút đắn đo tui sẽ đề cử Xuân Hiếu. Một người đặc biệt nhất từ trước đến nay? Cũng vẫn sẽ là cậu ấy. Chẳng phải vì giữ vai trò lớp trưởng mà tui đưa ra ý kiến chủ quan. Nếu hỏi các bạn khác, chắc chắn lựa chọn cũng giống vậy thôi. Ngay cả các thầy cô cũng dành cho thành viên này của lớp tui sự chú ý nhiều hơn bình thường. Trong giờ học các môn tự nhiên, Hiếu thường được gọi lên bảng giải bài tập khó hoặc đứng lên phát biểu xây dựng bài. Cậu ấy luôn có những cách giải khác lạ, những ý kiến chắc chắn do chính cậu ấy nghĩ ra. Thêm một điều nữa, là Hiếu chỉ gia nhập A5 từ hồi đầu năm lớp 11. Trước đó, như lời Hiếu nói, nhà cậu ấy ở tuốt dưới quê, xa mút chỉ cà tha, kiếm cho ra cũng phát mệt. Nhờ sự vận động giúp đỡ của thầy hiệu trưởng ở trường cũ, cậu ấy được nhận tài trợ và đưa lên thành phố học.

Hồi Hiếu mới chân ướt chân ráo vô lớp, mọi người đều nghĩ cậu ấy học trò ở tỉnh lên, chắc khờ và hiền. Ngay lập tức, Hiếu cho thấy tất cả đã lầm. Cậu ấy rất lanh lẹ, bắt quen với xung quanh dễ dàng. Các hoạt động của lớp, cậu ấy đều ghi tên cho tham gia tuốt luốt. Điều này ngược hẳn với phần đông tụi con trai, cứ thấy tui vận động phong trào là lủi trốn ráo trọi. Hiếu giải thích tỉnh bơ: “Cái nào chơi được thì nhào vô. Nếu chưa biết thì tập luyện một hồi cũng chơi được thôi!” Thực ra mọi việc không dễ “chơi” như Hiếu nghĩ. Chẳng hạn cậu ấy không rành Facebook. Khi tui chỉ dẫn cho tạm rành thì cậu ấy lại không có máy tính riêng để tham gia làm admin. Đợt tập văn nghệ lớp cho đêm nhạc 20 tháng 11 của trường, Hiếu cũng muốn góp mặt. Nhưng nhỏ Khanh lớp phó văn thể mỹ lật đật kiếm tui, để tôi can thiệp cho Hiếu đừng vô đội tốp ca, lý do là một giọng hát lạc tông sẽ làm hư bột hư đường ráo trọi.

“Hiếu thường được gọi lên bảng giải bài tập khó hoặc đứng lên phát biểu xây dựng bài. Cậu ấy luôn có những cách giải khác lạ, những ý kiến chắc chắn do chính cậu ấy nghĩ ra”

 

Ngực đánh lô tô, nhưng tui cũng phải đứng ra dàn xếp. Chẳng ngờ, nghe lời đề nghị chuyển qua đội cổ vũ, Hiếu rất vui vẻ, ừa liền luôn chứ chẳng giận chút nào. Nghe tôi kể lại, thay vì thở phào, nhỏ Khanh lại làm mặt nghiêm trọng: “Nè, cậu thấy Hiếu có gì đó kỳ kỳ không. Người bình thường đâu có chấp nhận mọi thứ dễ dàng như thế. Tớ thấy tên bạn này có gì đó mà tụi mình chưa hiểu hết đâu!” Tui thở dài. Hiếu học giỏi vậy, hoà đồng vậy, còn mong gì nữa. Thiệt, mấy nhỏ con gái đúng là trùm đa nghi!

Nói cho ngay, không phải tất cả các môn Hiếu đều học giỏi. Trái ngược với các môn tự nhiên xuất sắc miễn chê, môn tiếng Anh là “khắc tinh” với cậu ấy. Sắp tới mấy tiết Anh văn là Hiếu xông tới kiếm tui, nhờ chỉ lại ngữ pháp, cách phát âm từ mới. Tui đoán hồi dưới quê, cậu ấy không có điều kiện học kỹ môn này. Tui nói chuyện với Hiếu, gợi ý để cậu ấy đi học thêm tiếng Anh ngoài trung tâm. Không dè, vừa nghe tui mở lời, tên bạn lắc đầu thẳng băng: “Để tớ tự học. Tới đâu tới. Ngoài trung tâm thu tiền mắc lắm!” Tui sực nhớ hoàn cảnh khó khăn của tên bạn. Nhưng dù sao thì cũng phải tính, vì tiếng Anh không phải là môn tự học được rồi.

Ở trường có quỹ hỗ trợ dành học sinh giỏi hoàn cảnh khó khăn. Thầy chủ nhiệm hướng dẫn tui làm hồ sơ, nói rằng Hiếu phải xin giấy chứng nhận gia cảnh của địa phương nơi cậu ấy sống trước đây, bổ sung vô chung bảng điểm. Tui mang tin mừng chạy tới báo cho tên bạn. Ai dè, vừa nghe “về quê làm giấy”, Hiếu trợn mắt gạt phăng: “Khỏi. Bày đặt. Tớ không nhận học bổng gì hết!” Chưa khi nào tui thấy tên bạn cục như vậy. Kể từ lúc đó, cậu ấy như đổi khác, không còn cười nói, thỉnh thoảng lại đăm chiêu ngó lơ mơ đâu đó. Nhỏ Khanh đoán rằng Hiếu không muốn người khác biết rõ hoàn cảnh của mình. Nhưng tui vẫn không ngừng nghĩ tới khoản học bổng. Số tiền đó đủ để học vài khoá tiếng Anh ngon lành.

“Trước khi Hiếu lên đó, thầy dặn nó nhiều. Phải cố gắng hoà đồng làm sao. Phải tham gia hoạt động thế nào. Rất mừng là nó đã làm được. Ở dưới đây học hành bài vở cũng xong. Nhưng nhiều người biết hoàn cảnh nó, nó không thoải mái tự tin được. Mấy em biết đó, đi học đâu chỉ là học chữ…”

Nếu Hiếu không chịu về quê thì ban cán sự lớp sẽ bí mật về quê làm giấy cho tên bạn. Thứ Bảy, thầy chủ nhiệm bận họp không đi được, nhưng rất ủng hộ kế hoạch của tui và Khanh. Thầy gọi điện thoại cho thầy hiệu trưởng nơi trường cũ Hiếu học, báo trước, còn cho tụi tui tiền đi xe đò. Nói là “xa mút chỉ cà tha”, nhưng chỉ ngồi xe hai tiếng là tới.

Thầy hiệu trưởng cũ hỏi thăm về Hiếu rất nhiều, nghe kể tới đâu, thầy cười vui tới đó. Rồi thầy mượn xe máy, đưa tui và nhỏ Khanh vô xã nhà Hiếu, tuốt sâu trong ruộng, lắt léo, đúng là “kiếm cho ra cũng phát mệt”. Thiệt may mắn, chị làm việc ở uỷ ban xã ở ngay gần nhà Hiếu. Chị làm giấy chứng nhận liền. Vừa làm, chị vừa hỏi thăm Hiếu học có được không, có đánh lộn nữa không, có biết nói chuyện với mọi người không. Tui và nhỏ Khanh sửng sốt, tưởng nói về Hiếu nào đó khác. Nhưng thầy hiệu trưởng đã làm hiệu, để cả hai đứa tui mau đứng lên ra về.

Trên đường về, thầy hiệu trưởng kể cho hai đứa nghe câu chuyện của Hiếu. Má cậu ấy mất sớm. Ba lấy vợ khác, phạm tội gì đấy phải đi tù. Từ nhỏ, Hiếu thường bị đánh và bỏ đói. Chỉ khi đến trường, cậu ấy mới vui lên. Đó là lý do vì sao Hiếu rất ham học, càng học càng giỏi. Nhưng cậu ấy rất cục, không trò chuyện với ai, có chuyện gì là giải quyết bằng nắm đấm. Khi cậu ấy xong lớp 10, nhận ra khả năng học của Hiếu, thầy đã tìm nguồn tài trợ từ các nhà hảo tâm, gửi cậu ấy lên thành phố học tiếp. “Trước khi Hiếu lên đó, thầy dặn nó nhiều. Phải cố gắng hoà đồng làm sao. Phải tham gia hoạt động thế nào. Rất mừng là nó đã làm được. Ở dưới đây học hành bài vở cũng xong. Nhưng nhiều người biết hoàn cảnh nó, nó không thoải mái tự tin được. Mấy em biết đó, đi học đâu chỉ là học chữ…”

Trên đường về thành phố, nhỏ Khanh ngồi im bên tui. Câu chuyện của thầy hiệu trưởng về Hiếu, về đường đến trường lạ thường của cậu ấy vẫn ở cạnh hai đứa. Cả tui và Khanh đều nhìn ra ngoài cửa xe, không muốn để đứa kia biết mình đang khóc.

 

                                                                        Hoàng Giang

Truyện ngắn: Lời thú tội của trái dâu tây vàng

Vào giờ giải lao sau hai tiết học, tôi cùng Hương, Dung – hai cô bạn thân ăn sữa chua trong căng-tin. Tôi vừa được hai nàng ấy tặng một biệt danh mới: “Người cổ đại”. Chỉ vì tôi thừa nhận mình không biết trào lưu thú tội trên Facebook là cái gì. Đáng lẽ tôi cứ việc im lặng ăn sữa chua, không nói câu nào thì tôi vẫn là người văn minh rồi. Chả là khi nghe chúng nó hỏi nhau, có phải mày viết lời thú tội số 9 không, hay là số 10 thì tôi ngơ ngác hỏi “Chúng mày thú tội cái gì vậy?”. Hai đứa chúng nó lập tức bảo rằng ai ai cũng hứng thú với trào lưu này mà tôi thì chẳng biết cái gì là chuyện không thể chấp nhận được. Sau một hồi lên án cái sự lạc hậu của tôi, cũng như kể ra những bằng chứng để chứng minh “thú tội” hấp dẫn như thế nào, chúng nó nhất trí tôi phải lập một trang để nhận lời thú tội.

Tôi thành thật.

-Tao không biết cách làm. Chúng mày biết rồi đấy, tao không rành công nghệ lắm.

Hương vỗ vỗ vai tôi.

-Yên tâm, có tao ở đây để xóa mù cho mày. Trưa nay cứ ngồi đợi ở nhà để tao qua hướng dẫn cho. Nhớ chuẩn bị cái gì mát cho tao măm măm nhé!

-Tao thấy cái này chẳng có ý nghĩa gì hết. Thú tội mà ẩn danh, để người ta không biết là ai cả thì thú tội làm gì?

Dung khẳng định.

-Rồi mày sẽ thấy nó vui, tao đảm bảo.

Và cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của Hương, tôi đã có một trang thú tội của riêng mình, với nền là hoa anh đào hồng rực

*

Khi mới lập ra cái trang đó, tôi không mấy hứng thú, chỉ là để hai cô bạn thân không “vo ve” bên tai nữa mà thôi. Nhưng chỉ sau một ngày, tôi phải thú nhận là trào lưu “thú tội” này cũng vui. Tối nào tôi cũng đọc một lượt và tủm tỉm cười khi đọc được những dòng kiểu như “Tao xin thú tội là chính tao đã gấp đánh dấu trang cuốn Bắt trẻ đồng xanh của mày, vì tao cũng hay làm thế với sách của tao. Lúc đó cái bánh quy của con Hương ngon quá nên tao quên béng mất là mày cực ghét chuyện đó. Khi mày hỏi phải tao làm không, tao đã định nhận rồi, nhưng nhìn mày giận sợ quá nên tao quyết định im luôn”. Hoặc “Sao mày có thể so sánh tao với con bò chỉ vì tao nhầm lẫn Tom Cruise đã đóng Forrest Gump chứ? Hức hức”.

Vào ngày thứ ba kể từ khi tôi lập trang “thú tội”, tôi nhận được dòng số mười một. Nó không giống với những lời thú tội đùa nghịch của đám bạn. Tôi có cảm giác nó thật sự nghiêm túc và tôi không thể đoán ra được người viết là ai.

Lời thú tội số 11: Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một.

Bạn là ai? Tôi rất muốn hỏi thế nhưng không dám đăng lời thú tội này lên Facebook và hỏi. Hương và Dung sẽ không bỏ lỡ cơ hội mà trêu chọc tôi đến chết thì thôi. Thế là tôi quyết định lờ đi. Hai ngày sau, cậu ta gửi thêm một dòng khác.

Lời thú tội số 15: Bạn không nhận được lời thú tội tớ bảo “Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một” à? Tớ đợi cậu hỏi “Ai thế?” mà chưa thấy.

Vậy là cậu ta không có ý định “thú tội” rồi thôi, như tôi đã tưởng lúc đầu. Cậu ta thật sự muốn kéo dài cuộc trò chuyện. Tôi lục lại những tấm ảnh hiếm hoi thời cấp một, nhìn kĩ từng gương mặt nhưng vẫn không thể đoán ra được ai đã viết những dòng đó. Hơn một nửa gương mặt trong ảnh tôi đã quên mất tên và mất cả liên lạc rồi. Ngẫm nghĩ một lát, tôi viết lên Facebook “Người đợi mình hỏi “Ai thế?”, hãy trả lời bạn là ai đi”. Gần như ngay lập tức, Hương và Dung nhảy vào bình luận “Ai thế là ai?”. Nhưng tôi cứ lờ đi. Cứ không nói gì thì được một lúc chúng nó sẽ chán rồi thôi chứ tôi mà trả lời, dù chỉ là cho có thì thế nào cũng bị tra hỏi đến cùng.

Lời thú tội số 16: Tớ chưa có ý định tiết lộ danh tính của mình sớm thế đâu.

“Thế bạn đợi tớ hỏi trên Facebook để làm gì? Trêu nhau à?”, tôi bực mình gõ mấy chữ đấy. Thật khó chịu khi có cảm giác người khác đang giễu cợt mình từ trong bóng tối.

Lời thú tội số 17: Bạn giận à?

Tôi không viết gì trên Facebook nữa. Tôi quyết định cứ mặc kệ cậu ta. Tôi không có nhiều thời gian để tham gia trò chơi khăm của một kẻ giấu mặt. Khoảng nửa tiếng sau tôi nhận liên tiếp ba dòng thú tội khác.

Lời thú tội số 18: Bạn vẫn còn giận à? Xin lỗi nhé.

Lời thú tội số 19: Tớ xin lỗi thật lòng đấy.

Bạn không nhận được lời thú tội tớ bảo “Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một” à? Tớ đợi cậu hỏi “Ai thế?” mà chưa thấy.

Lời thú tội số 20: Tớ muốn cậu hỏi “Ai thế?” vì muốn biết cậu có đọc được dòng thú tội đầu tiên tớ gửi hay không thôi. Tớ không có ý định trêu chọc gì cậu đâu. Thật. Không phải là tớ định ra vẻ bí ẩn, chỉ là, nói thế nào nhỉ, tớ chưa có đủ dũng cảm để nói ra mình là ai. Cậu cho tớ một chút thời gian được chứ? Cậu có thể liên lạc với tớ bằng email strawberry.yellow@gmail.com thay vì viết trên Facebook nữa”.

Nghĩ một lúc, tôi thấy cậu ta cũng có thành ý nên tôi gửi vào địa chỉ email kì cục kia (dâu tây mà màu vàng thì kì cục chứ còn gì): “Tớ không thích những gì bí ẩn, giấu mặt và những trò chơi khăm đâu. Cho cậu nhiều nhất là một tháng nhé?”.

Lời thú tội số 21: Ừ, đồng ý, một tháng.

Và từ đó, tôi liên lạc với cậu ta qua email, còn cậu ta vẫn liên lạc với tôi bằng lời thú tội. Tôi dễ dàng nhận ra giọng điệu của cậu ta xen giữa những lời thú tội nghịch ngợm khác của bọn bạn. Hương và Dung thôi không thắc mắc về những status vô danh trên Facebook nữa. Và tôi cứ xem như chả biết gì. Có những sự việc bạn chỉ muốn giữ riêng cho bạn biết trước đã, trước khi thời điểm thích hợp đến để kể cho ai đó.

*

Mùa hè đã bắt đầu. Tôi biết thế khi cơn mưa đầu tiên của mùa rơi xuống. Khi những hạt đầu tiên chạm đất là lúc tôi đang cuống cuồng đạp xe trên đường đến lớp. Mưa đổ ào cũng là lúc tôi đã kịp chạy vào nhà để xe. Nhưng tôi cũng không có cách nào đến lớp vì chẳng có dù lẫn áo mưa. Tôi định lấy cặp che lên đầu, rồi sẽ cắm đầu cắm cổ chạy vô.

-Bạn cần đi nhờ không?

Một cậu con trai vừa hay cũng ở đó, với một chiếc dù màu xanh thẫm.

-Cảm ơn cậu. Cho tớ đi nhờ đến dãy hành lang bên kia sân nhé?

Cậu ta gật đầu. Tôi cười thay cho lời cảm ơn. May quá.

Khi vào được hành lang của dãy dành cho học sinh lớp mười một rồi, tôi mới để ý một bên vai áo cậu bạn bị ướt vì cậu ta nghiêng dù che hết cho tôi.

-Ôi, áo cậu bị ướt rồi. Xin lỗi.

Cậu ta nhìn nhanh xuống vai áo rồi cười. Một nụ cười sáng và dễ thương.

-Không sao đâu.

Cậu ta vẫn nhìn tôi, rồi hỏi.

-Cậu không nhận ra tớ à?

Tôi đứng ngẩn ra. Câu hỏi làm tôi nhìn kĩ cậu ta hơn. Đôi mắt màu nâu rất ấm. Mái tóc hơi xoăn và có màu nâu sậm, có lẽ là màu tóc thật chứ không phải nhuộm, vì trường tôi cấm chuyện này và thầy giám thị thì nghiêm khắc lắm. Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi nhớ ra là mình đã gặp cậu ta ở đâu.

-À, cậu là bạn của Hương phải không? Tớ có gặp cậu một lần khi đón Hương ở buổi họp của lớp trưởng các lớp?

Cậu ấy cười.

-Ừ. Tớ là lớp trưởng của 11A9.

Cậu ta định nói thêm gì đó nhưng tiếng chuông báo giờ vào lớp ngân lên. Tôi luống cuống chạy lên cầu thang, kịp gửi lại một lời cảm ơn và cái vẫy tay. Cậu ta đứng dưới cầu thang vẫy tay chào tạm biệt theo. Và lại cười. Cái ý nghĩ xẹt qua trong đầu tôi lúc đó là “Cậu ấy dễ thương thật”.

“Thỉnh thoảng, tôi hay bắt gặp lớp-trưởng-11A9 trên sân trường, trên hành lang, trong căng-tin. Lần nào cậu ta cũng cười vẫy tay chào tôi thân thiện. Tôi cũng cười chào lại. Chỉ có thế thôi mà Hương và Dung cứ tra hỏi tôi suốt về chuyện cậu ta và tôi là như thế nào”

*

Tôi vẫn liên lạc với cậu bạn cấp Một đó, qua email, không vì một lý do gì đặc biệt. Dần dần tôi chẳng còn nóng ruột muốn biết cậu ta là ai nữa. Là ai cũng được, không quan trọng. Tôi thích đọc những dòng thú tội của cậu ta. Chúng nhắc cho tôi nhớ về những chuyện xưa ơi là xưa mà tôi đã quên mất. Chuyện đó quả thật rất thú vị.

Lời thú tội số 25: Tớ sẽ thú tội tại sao ngày bé tớ lại thích cậu. Không phải vì cậu hay buộc tóc bằng dải nơ màu xanh thẫm rất xinh đâu. Mà vì có một lần, cậu đã bênh vực cho tớ trước những người bạn khác. Cậu cũng là người bạn đầu tiên ở trường tiểu học đã cho tớ một viên kẹo.

Tôi không có chút kí ức nào về chuyện đó. Nhưng khi tôi hỏi cậu ta kĩ hơn tôi đã bênh vực vì chuyện gì thì cậu ấy từ chối.

Lời thú tội số 26: Nếu tớ kể chi tiết ra, cậu sẽ biết mất. Mà thời gian thì đã hết một tháng đâu.

Lời thú tội số 27: Tớ học chung với cậu vào năm lớp ba.

Thỉnh thoảng, tôi hay bắt gặp lớp-trưởng-11A9 trên sân trường, trên hành lang, trong căng-tin. Lần nào cậu ta cũng cười vẫy tay chào tôi thân thiện. Tôi cũng cười chào lại. Chỉ có thế thôi mà Hương và Dung cứ tra hỏi tôi suốt về chuyện cậu ta và tôi là như thế nào. Tôi nhất mực im lặng. Tôi có biết tên cậu ấy đâu. Và tôi không thể kể rằng, thỉnh thoảng, nụ cười dễ thương của lớp-trưởng-11A9 len vào giấc mơ của mình được. Vì tất cả chỉ có thế, biết kể thế nào.

*

Lời thú tội số 33: Tớ đã từng làm hỏng cây dù màu vàng có hình những quả dâu tây màu đỏ của cậu.

Chi tiết đó khiến tôi nhớ ra vài thứ. Nhưng tất cả những gì tôi có thể nhớ chỉ là có một người như thế, một cây dù như thế và một câu chuyện đã xảy ra như thế. Ngoài ra, tôi không hồi tưởng lại được gương mặt của người đã làm hỏng cây dù đó như thế nào. Mọi thứ như đã bị làm mờ nét đi. Tôi chỉ nhớ đó là một cậu bạn rất đáng ghét. Cậu ta hay chôm đồ của tôi và giữ luôn như cây bút chì, cục tẩy, đất sét, bút màu… Thường xuyên giật tóc tôi đến bực cả mình. Có lần cậu ta còn xô tôi ngã trầy cả đầu gối nữa. Tôi nhớ, khi mùa mưa chuẩn bị đến, mẹ đã mua cho tôi một chiếc dù vàng in hình những quả dâu tây màu đỏ rất xinh. Hôm đó là ngày đầu tiên tôi mang cây dù đến lớp. Cậu ta, như mọi hôm, lại giật tóc tôi và rồi giật luôn cây dù bỏ chạy. Tôi chạy đuổi theo nhưng không tài nào lấy lại được. Cây dù trở thành vật đùa nghịch của bọn con trai. Rồi cây dù bị hỏng, tôi không nhớ là tại sao. Hôm đó tôi không về nhà được. Vì mưa to quá mà dù thì hỏng mất rồi. Tôi cứ đứng trước hiên lớp, đợi mẹ đến, vừa thấy mẹ là tôi tủi thân khóc òa lên. Thế là tôi quyết tâm thù cậu ta đến hết đời. Cũng từ đó cậu ta cũng không dám làm gì tôi nữa.

Mối thù ấy tưởng sâu nặng là vậy mà tôi lại quên béng đi. Tôi gửi cho cậu ta một email “Tớ không hiểu lắm. Cậu bảo cậu thích tớ? Và tớ cũng đã từng bênh vực cậu, lại còn cho kẹo, nhưng khi ấy cậu rất hay bắt nạt tớ, tại sao vậy?”.

Lời thú tội số 34: Cậu đừng cười khi tớ thú nhận điều này. Bọn con trai chúng tớ ở tuổi đó, thậm chí là bây giờ vẫn vậy, vẫn chỉ biết cách thu hút sự chú ý của một cô bạn đặc biệt đối với bọn tớ bằng những trò hết sức ngớ ngẩn.

Lời thú tội số 35: Cậu nhớ ra tớ là ai rồi à?

Tôi lại viết một email: “Tớ phải thú tội là tớ chỉ nhớ ra chuyện đó thôi. Tớ không còn nhớ ra gương mặt của bạn nữa, dù đã cố gắng. Xin lỗi nhé. Tớ đã quên chuyện chiếc dù vàng từ lâu rồi, cũng chẳng còn giận nữa rồi”.

*

Những ngày tiếp theo mưa vẫn đến, nhưng đỏng đảnh và dai dẳng hơn trước. Có lúc thì hẹn trước bằng một bầu trời xám xịt, có lúc đến đột ngột, có khi tạnh rất nhanh, nhưng cũng có khi kéo dài cả chiều. Hôm nay cũng mưa. Từ tiết cuối, nhìn qua cửa sổ, tôi đã thấy những cuộn mây xám dày kéo đến chen chúc nhau rất nhanh. Rồi mưa. Tan học, Hương và Dung vội vã đèo nhau đến lớp ngoại ngữ, để lại tôi đứng giữa hành lang dãy lớp Mười Một. Tôi đứng ngắm mưa một lúc và nhớ đến chiếc dù vàng in những quả dâu tây đỏ. Kỉ niệm ngày bé trong trẻo và đáng yêu quá chừng.

-Cậu lại cần đi nhờ nữa à?

Tôi quay đầu sang. Là lớp-trưởng-11A9. Cậu ta đang cầm cái ô màu xanh thẫm như hôm trước.

-Tớ có mang dù mà, để trong ba-lô này. Tớ chỉ định đứng chơi một lúc rồi về thôi. Cậu chưa về à?

-Sắp rồi.

Tôi lơ đãng nhìn ra bên ngoài sân trường. Lớp-trưởng-11A9 không nói thêm gì, cũng nhìn theo tôi. Mưa vẫn rơi nặng hạt bằng giai điệu của riêng mình, khiến không khí mát và trong. Đột nhiên, cậu ấy hỏi.

-Cậu vẫn không nhận ra tớ à?

Tôi không chú ý mấy nên hỏi lại.

-Cậu hỏi gì cơ?

Thay vì hỏi lại, cậu ta nhìn sâu vào mắt tôi và nói.

-Tớ vẫn giữ chiếc dù màu vàng đó, nếu cậu muốn lấy lại.

“Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một. Nhưng đó chỉ là chuyện của một thằng nhóc chín tuổi thôi. Bây giờ tớ “thú tội” là thích cậu, với tư cách một tên con trai mười bảy tuổi”

Những mảnh kí ức xưa cũ bỗng nhiên trở nên rõ ràng. Và tôi nhận ra mái tóc xoăn màu nâu đó. Nó đã luôn khiến cậu nổi bật giữa đám trẻ con tóc thẳng và đen. Mái tóc xoăn màu nâu thừa hưởng từ người mẹ nước ngoài đã khiến những ngày đầu cậu bị bạn bè, nhất là đám con trai trêu chọc. Chúng nó xúm lại vò mái tóc xoăn của cậu ấy. Và tôi đã kéo cậu ra khỏi vòng vây đó, dọa sẽ mách cô giáo nên từ đó bọn bạn thôi không trêu nữa. Dần dần theo thời gian, trẻ con quên những cách biệt và cậu ấy cũng hòa nhập nhanh chóng vào tập thể.

Mất một lúc tôi mới nói được, gần như thanh minh lý do không nhận ra cậu ấy:

-Tóc cậu sậm màu hơn hồi đó.

-Ừ. Nó cũng bớt xoăn hơn nữa.

Cậu ấy cười. Và tôi cũng nhận ra nét cười đó. Từ ngày bé cậu ấy đã cười dễ thương như thế rồi.

Đột nhiên tôi thấy bối rối đến nỗi chẳng biết nên nói gì nữa. Tôi chỉ thấy mình đứng ngẩn ngơ giữa cơn mưa…

*

Lời thú tội số 37: Tớ đã nhận ra cậu ngay khi nhìn thấy cậu đứng đợi Hương ở buổi họp của các lớp trưởng khối 11. Lúc đó, tớ thật sự rất ngạc nhiên vì đã nghĩ mình sẽ không gặp lại cô bé ngày xưa đấy nữa. Tớ soi gương và thấy mình cũng đâu khác ngày bé lắm, sao cậu không nhận ra tớ ngay nhỉ?

Lời thú tội số 38: Tao phải thú thật với mày một chuyện. Tao đã phát hiện ra Minh, lớp trưởng 11A9 nhìn mày rất lạ nên đã tra hỏi hắn và biết được sơ bộ câu chuyện “Ngày xửa ngày xưa”. Tao với con Dung quyết tâm phải giúp đỡ hắn. Vì thế tao đã rất nhiệt tình hướng dẫn mày làm cái trang thú tội này, haha.

Lời thú tội số 39: Tao đã nói với mày là cái trò “thú tội” này vui, phải không nào?

Lời thú tội số 40: Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một. Nhưng đó chỉ là chuyện của một thằng nhóc chín tuổi thôi. Bây giờ tớ “thú tội” là thích cậu, với tư cách một tên con trai mười bảy tuổi.

 

FUYU

Truyện ngắn: Ước mơ

Chào các cậu! Lại là tớ – Kem đây. Lâu rồi không gặp, các cậu còn nhớ tớ không? Còn nhớ thằng nhóc Tèo nhà tớ, cậu bạn Kính – “bách khoa toàn thư” của tớ, Bố và Mẹ tớ, con mèo Nhợn, cùng một cơ số hùng hậu lực lượng bạn bè gần xa bà con khối phố?

Ấy nhưng trong câu chuyện lần này, các lực lượng đông đảo ấy không xuất hiện, chỉ có hai nhân vật “chính của chính” mà thôi. Thậm chí, bản thân tớ còn không biết về sự tồn tại của câu chuyện này, cho đến một hôm, trong lúc đang tẩn mẩn cắm hoa, tớ lẩn thẩn quay ra hỏi Kính:

- Này, giả sử như mà, tớ chỉ muốn mở một cửa hàng hoa và bán hoa chứ không làm kế toán kiểm toán giáo viên giảng viên gì gì, thì bố mẹ có để cho tớ làm thế không nhỉ?

- Sao không?

- Sao bạn biết?

- Đương nhiên, tớ biết chứ!

Và thế là Kính kể chuyện này. Từ đây trở đi, người xưng “tôi” là Kính, còn tớ chỉ ngồi im nghe thôi.

À, các phần trước của series “Gia đình nhà Tèo”, mời bạn tìm lại Hoa Học Trò số: 980, 993, 1001, 1006, 1007, 1021 nhé!

 

Tên lửa. Đi bộ

Khi tôi hùng hổ lao qua nhà Kem, với tốc độ tên lửa, thì, tên lửa bị phanh rụp một cái, lúc mẹ Kem ra mở cổng.

– Cháu chào cô. Kem có nhà không ạ? Ôi không, nó không có nhà ạ?

Mặt tôi chảy dài. Mẹ Kem ngơ ngác:

– Ơ, cô tưởng hôm nay nhà cháu có tiệc cơ mà? Tiệc tan sớm thế à? Mà sao cháu biết Kem không có nhà? Ừ, đúng là nó không có nhà thật!

Tôi lờ đi không trả lời cả ba câu hỏi. Vụ tiệc tùng – là lý do mà tôi sầm sập lao đến đây. Còn Kem không có nhà ư? Dễ thôi. Mẹ tung tăng ra đường với “xì tai” quần áo mặc nhà và khăn hoa hồng quàng cổ, thì đảm bảo là Kem không có nhà rồi!

– Thôi cháu về đây ạ! – Giọng tôi ỉu xìu.

Nhưng mẹ Kem đã túm áo tôi:

– Thế cháu rảnh hả? Đi bộ với cô đi. Không có ai đi cùng chán quá!

Tôi ngần ngừ vài giây rồi đồng ý. Chứ giờ về nhà cũng có được tích sự gì đâu. Vậy là một “bà già” và một “em nhỏ” thơ thẩn đi trên đường.

 

Trên đường

Hai người cứ thế đi, trong yên lặng. Đúng ra thì chỉ có tôi im lặng, còn mẹ Kem lẩm nhẩm hát một vài bài nhạc đỏ nhạc vàng. Tôi căng tai ra nghe xem đó là bài gì. Nhưng tôi sớm nhận ra rằng, mẹ Kem hát sai nhạc toe toét. Và khi cố gắng “thôi thì, sai nhạc vẫn còn lời”, tôi nhận ra cô ấy cũng không nhớ lời và hát lung tung cả. Tôi phì cười, tìm cách chấm dứt sự nghiệp ca hát này.

– Cô ơi, Kem đi đâu hả cô?

Câu này là câu hỏi thật, không phải là một câu hỏi “kịch cọt”. Tôi không biết hôm nay Kem đi đâu thật.

– A, nó không nói với cháu à? Lại đi làm hoa cưới đấy!

– Ôi giời!!! – Tôi thở dài.

Kem không nói chuyện đi làm hoa cưới với tôi là phải. Tôi chưa bao giờ nhớ được tên của quá hai mươi loại hoa, chứ đừng nói là nghĩ xem hoa gì thì nên cắm với lá gì cỏ gì, cắm trong bình hay lọ thế nào hoặc là gói giấy, buộc nơ trang trí ra làm sao. Chả hạn, tôi đã từng xớ rớ xem Kem cắm hoa và khen: “Uầy, sao hoa hồng có cả màu này lạ thế?”, để rồi nhận lại một cái lườm cháy mặt: “Đây là lan cát tường, hồng đâu mà hồng!”. Đến lần sau, tôi đã cẩn thận ngắm kỹ, đảm bảo đấy không phải là lan cát tường, xong rồi mới phán: “Ủ ôi hoa hồng này to gấp bốn lần hoa hồng bình thường í!”, thì đáp lại tôi, không gì khác hơn là ánh mắt hình viên đạn: “Đây là mẫu đơn, hồng đâu mà hồng!”.

(Đoạn này Kem xin lên tiếng chú thích một tí: Về sau, tớ cảm thấy là tớ đã quá khắt khe với Kính. Ừ thì Kính đúng là “từ điển bách khoa” sống. Và “từ điển trăm khoa” đúng là có đủ cả… trăm khoa thật, nhưng hoa hoét lại nằm ở khoa thứ một trăm linh một thì sao? Thế nên tớ đã độ lượng nhân từ hơn trước những sai lầm trầm trọng của Kính, không còn nguýt lườm Kính, mà giải thích rất cẩn thận nhẹ nhàng).

Quay lại câu chuyện với mẹ của Kem, tôi hỏi tiếp:

– Mà Kem đi làm hoa cho ai vậy cô? Cứ thế này nó thành dân làm hoa chuyên nghiệp mất!

Tôi buông ra một câu nói đùa, không ngờ, chạm trúng đề tài mà tôi không nên đùa.

– Hừ, làm hoa là làm hoa thế nào, vớ vẩn!!! – Mẹ Kem sẵng giọng, rõ ra vẻ bực mình. – Đây là cưới cô giáo mà nó rất rất là quý, thì cô mới đồng ý cho nó đi. Chứ học hành còn chưa đâu vào đâu, hoa hoét cái gì. Mà nó đã làm hoa một lần hôm ăn hỏi rồi đấy. Mai thì đón dâu, nên lại làm tiếp. Thế là nó tót sang nhà con Bông, bảo là nhà nó ở gần chợ hoa, mai đi cho sớm không ra muộn thì hết hoa. Con với chả cái!

“Mai thì đón dâu, nên lại làm tiếp. Thế là nó tót sang nhà con Bông, bảo là nhà nó ở gần chợ hoa, mai đi cho sớm không ra muộn thì hết hoa. Con với chả cái!”

“Con với chả cái!”. Quả là một câu kinh điển! Tôi vừa mới nghe ở nhà tôi, trong bữa tiệc, trước khi đùng đùng bỏ đi đấy thôi. Aha! Tôi chợt nảy ra ý này.

– Cô ơi, cháu hỏi nghiêm túc nhớ. Giả sử mà Kem muốn trở thành một người làm hoa cưới chuyên nghiệp thật. Thì cô nghĩ gì?

– Á à! – Đến lượt mẹ Kem quay sang nhìn tôi, gật gù. – Tôi có cảm giác có một sự cài cắm nho nhỏ ở đây. Này cậu kia, thế ở nhà vừa có chuyện gì hả?

“Thôi xong, tự bắn vào chân mình rồi!” Không ngờ mẹ Kem lại có cái ra-đa gì đó nhạy cảm như vậy. “Nhưng mà, thôi được, cứ nói cho cô í nghe xem sao. Coi như thu thập thêm một bằng chứng về việc người lớn nghĩ thế nào”. Thế là tôi kể.

 

Viển vông

Chú ruột của tôi có một chuỗi nhà hàng. Đầu Hè vừa rồi, ông khai trương một cơ sở mới và thiếu người quản lý có thể tin tưởng được. Thấy tôi bắt đầu nghỉ hè, chú gợi ý để tôi đi làm cho ông. “Việc này không khó đâu, chú đảm bảo mày thừa sức làm được! Chú có thể tuyển người, nhưng cái chính là không tin tưởng cho lắm.”. Thế là suốt cả mùa Hè, tôi dính với nhà hàng ấy. Thời gian làm việc đã sáu tiếng một ngày, năm buổi một tuần – đấy là tôi còn được “ưu tiên” chứ bình thường giờ làm full time là 8 tiếng/ ngày và 6 buổi/ tuần. Nhưng cho dù vậy, tôi vẫn đến nhà hàng vào những ca khác để học hỏi kinh nghiệm về mọi thứ: Menu đồ ăn đồ uống, các chương trình promotion, quản lý nhân viên bàn – bar – bếp, điều hành nhà hàng trong giờ cao điểm và xử lý các sự cố phát sinh, nếu có.

Qua ba tháng Hè, ông chú hết sức tự hào về tôi. “Có trách nhiệm, đâu ra đấy! Rất đàng hoàng!”. Ông khen tôi không tiếc lời, và trong buổi tiệc tùng hôm nay, ông không giấu diếm ý định muốn tôi tiếp quản việc kinh doanh của cả chuỗi nhà hàng.

Tôi khá sốc. Tôi không bao giờ trông đợi một cái “job offer” được đưa ra trong bữa tối, ở nhà tôi, trước mọi người trong gia đình tôi – như thế này.

“Quá trẻ! Quá tuyệt!”. Ông chú vẫn hết sức đắc ý hoan hỉ. Rất tiếc, tôi đành phải dội nước vào ước mơ của ông.

– Cháu xin lỗi chú, cháu không làm đâu ạ!

Cả nhà đang ồn ào bỗng lặng phắc nhìn tôi.

– Đợt rồi cháu nhận lời vì cháu biết là tuyển người thì không khó nhưng tìm được người đáng tin thì không dễ. Nên cháu nhận làm một thời gian, để chú có thể thu xếp. Chứ về lâu dài thì cháu không muốn.

– Mày nói gì? – Ông chú nhấc chén rượu lên tợp một hơi rồi đặt cộp xuống bàn – Chú muốn mày thay chú quản lý nhà hàng này nên mới bảo mày đi làm dần cho quen, chứ còn, bằng này tuổi rồi, tao cần gì người giúp? Tao thiếu gì người! Không thích thì thôi cứ đi mà làm cái gì mày thích ấy!

Tôi có cảm giác bị bội phản. Tôi đã đốt cả mùa Hè của mình trong nhà hàng của chú, đổi lại chỉ là sự thản nhiên huỵch toẹt “không cần”. Và tôi thất vọng, khi chứng kiến cơn tự ái to đùng của ông. Tôi đã nghĩ chú điềm tĩnh hơn thế. Tôi cũng cứ nghĩ, rằng ông sẽ hiểu được những ước mơ trai trẻ. Ít nhất thì ông đã từng trai trẻ kia mà?

Bữa tiệc đang xôn xao rơi vào trạng thái ngượng ngập khó tả. Để không khí bớt gượng gạo, cô vợ của chú lên tiếng:

– Rốt cục cháu thích gì hả Kính?

“Duy có một điều, cô đảm bảo. Dù cháu có lựa chọn nghề nghiệp mà bố mẹ không ưng ý, thì họ vẫn tôn trọng quyết định của cháu. Và vẫn yêu cháu”

Tôi lưỡng lự không muốn trả lời. Aiz. Tôi biết, sẽ có ngày tôi phải nói về kế hoạch tương lai với bố mẹ, nhưng rõ ràng không phải theo cách này. Tôi thoái thác:

– Hiện giờ cháu chưa có ý tưởng nào rõ ràng.

– Có thể là con muốn làm lập trình chăng?

Mẹ tôi vẽ đường. Tôi đành vẽ tiếp, nhưng bằng một trong những ước mơ rất thật của mình.

– Và cũng rất có thể, con muốn làm nhiếp ảnh gia.

– Mày định làm gì với cuộc đời mày thế cháu? – Ông chú cười nửa miệng.

– Con với chả cái! – Bố, từ đầu đến giờ không lên tiếng, khẽ lẩm bẩm.

Và thế là tôi xô ghế đứng lên, ra khỏi nhà. *

 

Viển vông

Không rõ chúng tôi đã đi bao nhiêu chặng lòng vòng vèo quanh khu phố. Mẹ Kem chăm chú nghe và chẳng xen vào một lời nào. Nghe xong, cô mỉm cười một lúc, rồi mới lên tiếng.

– Cháu biết hồi xưa cô thi đại học trường gì không?

– Dạ… không ạ!

– Bình tĩnh, đừng ngất nhé! Cô thi Nhạc viện.

Hự. Tôi không ngất nhưng bị đóng băng đông cứng. Mẹ Kem phì cười.

– Thôi nào, đương nhiên là cô thi trượt rồi. Nếu không, chắc gì cô với cháu đã đi bộ loanh quanh và nói chuyện với nhau như này!

(“Mà cũng đúng thật, cái cách cô í hát như thế kia thì học Nhạc viện thế nào!”. Tôi trộm nghĩ).

– Thế là… cô không tiếc ư?

“Những giấc mơ cũ xưa đều là những giấc mơ đẹp. Cho dù chúng không thành hiện thực, thì tôi vẫn tự hào rằng tôi đã mơ như thế!”…

– Không. Cô không tiếc khi từ bỏ, nhưng cũng không tiếc như kiểu tiếc một lỗi lầm. Cô nhớ từng đọc hoặc xem đâu đó, người ta nói rằng: “Những giấc mơ cũ xưa đều là những giấc mơ đẹp. Cho dù chúng không thành hiện thực, thì tôi vẫn tự hào rằng tôi đã mơ như thế!”…

Một lát, mẹ Kem đổi giọng.

– Ầy nhưng, đứng từ phía bố mẹ mà nói, cô phải thừa nhận, khó có bố mẹ nào ủng hộ những ý tưởng kiểu vậy. Cháu biết đấy. Những nghề nghiệp ấy không có thu nhập ổn định. Giờ các cháu còn trẻ, thiếu thốn khó khăn có thể coi như không. Đến khi có gia đình xem. Cháu có thể nhịn ăn nhịn mặc đi một tí, nhưng con cái của cháu có nhịn được sữa bột bỉm, “nhịn” học phí, “nhịn” thuốc thang khi đau ốm?

– Nhưng ai cũng nghĩ thế thì làm gì còn ai theo đuổi ước mơ? Làm gì còn ai bán hoa hay là làm nhiếp ảnh gia?

– Cháu nói chẳng khác gì cô hồi trẻ! Thật lòng, cô cũng chỉ mong những người đã lựa chọn như thế, đủ can đảm và đam mê để sống chết với nghề. Còn có sống được bằng nghề không thì cô không dám chắc. Duy có một điều, cô đảm bảo. Dù cháu có lựa chọn nghề nghiệp mà bố mẹ không ưng ý, thì họ vẫn tôn trọng quyết định của cháu. Và vẫn yêu cháu.

Khi nói đến đó, dường như mẹ Kem đang nhớ mẹ của cô, tức là bà ngoại của Kem, và cũng có thể cùng lúc ấy, cô nghĩ đến Kem. Tôi thấy miệng cô cười và mắt sáng lên hân hoan.

Giờ thì tôi cũng có thể cười xòa, thoải mái và không vướng bận. Tôi chào mẹ của Kem, rảo bước về nhà. Hy vọng cả bố mẹ, cả ông chú nóng tính lẫn cô vợ của ông vẫn còn ở đó. Tôi sẽ hỏi xem hồi xưa họ từng mơ viển vông thế nào!

RIDDIKULUX

 

Chú thích:

(*): Tôi khá ngạc nhiên về hành vi của mình khi đó. Tôi bình thường không dễ cáu bẳn như thế, đằng này lại còn vùng vằng bỏ đi.

Comment của Kem: “Uầy, bạn thế là quá khá. Là tớ thì tớ đã khóc nhè chè thiu ra đấy rồi!”.

 

“Trở thành” nhiều hơn

Tôi đã tìm ra câu trả lời cho những dự định năm mới của mình.

Cô bạn thân của tôi – Violet – gọi điện cho tôi đều đặn mỗi tuần vài lần. Thường tôi không có nhà và cô ấy để lại những tin nhắn nho nhỏ.

– Xin chào, Violet đây! – Cô ấy luôn nói rất to như thế, rồi sau đó đọc cho tôi nghe đoạn gì đó rất hay mà cô ấy mới tìm thấy trong báo hoặc sách. Đôi khi, thậm chí cô ấy còn nói một đoạn dài về cảm nghĩ của mình vào máy nhắn.

Đến hôm qua, cô ấy đã để lại một tin nhắn quan trọng nhất mà tôi từng biết.

Những dự định năm mới thường là những gì chúng ta đặt kế hoạch làm. Đối với một số người, danh sách này rất dài, bao gồm cả giảm cân, tiết kiệm tiền, tập thể thao…

Đối với đa số mọi người thì ngay khi tuần đầu tiên của năm mới kết thúc, chính những dự định đó đã bị phá vỡ….

trothanh2

“Những dự định năm mới thường là những gì chúng ta đặt kế hoạch làm. Đối với một số người, danh sách này rất dài, bao gồm cả giảm cân, tiết kiệm tiền, tập thể thao…”

Violet đã giúp tôi có giải pháp.

– Đừng đặt kế hoạch làm nhiều hơn, mà hãy trở thành nhiều hơn! – Cô ấy nhắn như vậy.

Tôi không nói là danh sách những thứ cần “làm” là vô nghĩa. Nhưng có những điều còn quan trọng hơn thế:

– Trở thành một người nhiều yêu thương và quan tâm hơn.

– Trở thành một người khoẻ mạnh hơn cả về thể chất và tinh thần.

Đó không còn là những kế hoạch rỗng nữa, mà nó đòi hỏi sự đổi khác từ bên trong con người bạn. Nó bao gồm tất cả những gì nằm trong danh sách cần “làm” của bạn.

Đừng làm nhiều hơn, hãy trở thành nhiều hơn!

 

Bob Perks
(dịch)