Ai thắp lại ngọn lửa cho bạn?

Mẹ tôi là người rất sâu sắc. Mẹ đã trải qua vô số những ngày và đêm tăm tối. Có lần, mẹ dạy tôi về việc vượt qua những thời điểm khó khăn. Hồi đó, tôi gần 20 tuổi còn mẹ hơn tôi gần 40 tuổi. Khi đó, tôi đã biết rằng mẹ là cô giáo quan trọng nhất cuộc đời tôi. Tôi học hỏi được nhiều từ thái độ điềm tĩnh đến kỳ lạ cũng như sức mạnh tính cách không thể lay chuyển của mẹ. Cả hai điều đó rõ ràng đã giúp mẹ vượt qua những vùng nước dữ dội nhất.

– Mẹ đã trải qua rất nhiều thời điểm khó khăn – mẹ kể – Thực tế, đôi khi, cuộc sống khó khăn kinh khủng đối với mẹ và bố con. Không phải lúc nào bố cũng có việc làm. Có một số ngày, bố con trở về nhà, buồn nản trầm trọng và bảo: “Mọi chuyện quá tệ, anh không biết anh có thể chịu được nữa không”. Mẹ nói với bố: “Anh biết không, mọi chuyện còn có thể tệ hơn ấy chứ”. Rồi một lần, bố bảo: “Anh nghe như thế quá nhiều lần rồi. Anh nghĩ anh chết mất!”. Mẹ cảm thấy rất tổn thương. Nhưng mẹ cũng rất buồn khi thấy bố trầm cảm như vậy. Mẹ không biết phải nói gì. Mẹ chỉ ngồi cạnh bố và nắm tay bố. Sau này, bố thừa nhận rằng, nếu lúc ấy mẹ cũng òa khóc trong tuyệt vọng thì có lẽ bố sẽ không thể vượt qua được. Những lúc như thế, bố cần mẹ ở bên.

“và mẹ sẽ nắm tay bố để kéo bố dậy khi bố ngã, hoặc nói những lời xoa dịu những nỗi đau của bố. Bố cần mẹ. Và vì những lý do tương tự, mẹ cũng cần bố”

Mẹ tôi giải thích rằng cách mẹ phản ứng trước nỗi đau của bố có thể không quan trọng bằng thực tế rằng mẹ ở bên cạnh, dù chỉ im lặng, nhưng quan tâm đến bố. Bố biết rằng bố luôn có thể tin tưởng ở mẹ, rằng mẹ sẽ là tia sáng vào những ngày tối tăm, và mẹ sẽ nắm tay bố để kéo bố dậy khi bố ngã, hoặc nói những lời xoa dịu những nỗi đau của bố. Bố cần mẹ. Và vì những lý do tương tự, mẹ cũng cần bố.

Albert Schweitzer đã nói rất hay: “Đôi khi ánh sáng của chúng ta bị tắt đi nhưng rồi lại được thổi bùng lên thành ngọn lửa bởi một người khác. Mỗi chúng ta đều nợ lời cảm ơn sâu sắc nhất tới những người đã thắp lại cho chúng ta ánh sáng này”. Trong những thời điểm khó khăn, họ là những người thắp lại ánh sáng cho nhau.

Ai là người thắp lại ánh sáng cho bạn? Ai thổi bùng ánh sáng của bạn thành ngọn lửa khi ánh sáng đó yếu đi? Đôi khi người này là một người họ hàng, hay một người thầy, hay một người bạn thân… Tôi đã học được rằng nếu tôi cần ánh sáng tinh thần của mình được thắp sáng lại vào một thời điểm tăm tối, thì luôn có một vài người đặc biệt có thể làm được điều đó.

“Tôi đã học được rằng nếu tôi cần ánh sáng tinh thần của mình được thắp sáng lại vào một thời điểm tăm tối, thì luôn có một vài người đặc biệt có thể làm được điều đó”

Tôi ngưỡng mộ một số người vì sự thông minh của họ. Tôi tôn trọng một số người vì sự mạnh mẽ của họ. Nhưng tôi nghĩ mình mắc nợ những người có thể thắp lại ngọn lửa tinh thần cho mình. Tôi hy vọng tôi có thể là một người như thế đối với những người khác nữa.

 

THỤC HÂN (Dịch)

Những đôi tất thủng

Nhận quà vào dịp Giáng Sinh quả là việc tuyệt nhất trong năm. Nhưng cuộc sống không dừng lại chỉ vì Giáng Sinh. Khi rất nhiều người thức dậy vào buổi sáng Giáng Sinh đầy hứng khởi thì một số người khác lại chỉ là phải đối diện với “thêm một ngày nữa”.

“Hồi nhỏ, hầu như Giáng Sinh nào tôi cũng khóc. Tôi không thể hiểu tại sao ông già Tuyết lại thiếu công bằng đến thế khi cho chúng tôi quá ít trong lúc bạn bè của tôi có rất nhiều. Tất nhiên, nguyên nhân là gia đình tôi rất nghèo, nhưng hồi đó, tôi chẳng hiểu việc nghèo thì có liên quan gì đến Giáng Sinh. Tôi cứ luôn tin rằng cứ Gíang sinh là sẽ có một ông già mập mạp đến tặng quà miễn phí cho tất cả trẻ ngoan. Tôi cũng ngoan, vậy mà ông ta chẳng tặng cho tôi cái gì cả.

“Mẹ bảo bít tất của chúng tôi bị thủng. Đó là lý do mà ông già Tuyết không thể để lại kẹo hoặc đồ chơi cho chúng tôi. Mọi thứ đều bị rơi ra qua những lỗ thủng ấy…”

“Nghèo như vậy nên quần áo của chúng tôi cũng là do những người khác đem cho. Tôi luôn mặc đồ quá rộng hoặc quá chật, nhưng tôi cũng không mấy khi nghĩ đến việc mặc đẹp làm gì.

“Bố tôi làm việc ở một hầm mỏ và là người rất khó gần. Nhưng tôi vẫn còn nhớ mẹ giải thích tại sao chúng tôi không có đồ chơi, không có kẹo vào Giáng Sinh. Mẹ bảo bít tất của chúng tôi bị thủng. Đó là lý do mà ông già Tuyết không thể để lại kẹo hoặc đồ chơi cho chúng tôi. Mọi thứ đều bị rơi ra qua những lỗ thủng ấy.

“Mà đó cũng là thực tế. Tôi không thể nhớ ra một đôi tất nào của tôi mà không bị thủng. Lời giải thích của mẹ làm tôi vừa lòng. Cho nên khi lập danh sách những thứ tôi xin ông già Tuyết vào mỗi Giáng Sinh, tôi lại xin thêm một đôi tất mới. Tôi cứ trông mong mãi một đôi tất mới, cho đến khi lớn lên và hiểu được hoàn cảnh thật sự của gia đình.

“Tôi hiểu ra rằng cuộc sống cũng có những lỗ thủng. Những thứ bạn muốn đôi khi bị rơi ra qua những lỗ thủng đó, làm cho bạn cứ tự hỏi tại sao bạn không nhận được chúng. Không phải bây giờ tôi vẫn khó khăn như ngày xưa. Nhưng tôi cũng bị mất rất nhiều thứ trong cuộc sống. Những thứ nho nhỏ ấy, cộng tất cả lại với nhau, làm cho cuộc sống của tôi trở nên mệt mỏi. Cho đến khi tôi hiểu được bản chất của những chiếc tất thủng.

“Như sức khoẻ, sự yêu thương của cha mẹ tôi, gia đình, bạn bè, cả bình minh và hoàng hôn… Chúng vẫn luôn có mặt. Chúng là những thứ lớn đấy!”

“Những lỗ thủng đó làm nhiều thứ rơi ra. Nhưng chỉ những thứ nhỏ mới rơi được qua những lỗ thủng, phải không nào? Bởi tôi nhìn thấy những thứ lớn thì vẫn còn lại. Những thứ lớn làm sao rơi được qua những lỗ thủng nhỏ?! Như sức khoẻ, sự yêu thương của cha mẹ tôi, gia đình, bạn bè, cả bình minh và hoàng hôn… Chúng vẫn luôn có mặt. Chúng là những thứ lớn đấy!

Bob Perks

 

Truyện ngắn: Nhớ một người ở xa

Quang – Một ngày tệ hại và “điểm sáng” bất ngờ

Cuối tuần, tôi quanh ra quẩn vào giữa những bức tường màu hồng phớt. Bố mẹ về quê ăn cỗ cưới, ông anh thì đang tung tăng bên nhà chị dâu tương lai. Điện thoại của tôi nằm chết dí một xó trên bàn vi tính. Đăng nhập FB, tôi thấy đứa bạn thân khoe ảnh nó làm bánh tặng sinh nhật cho gà bông. Chiếc bánh ga tô đẹp mắt, nụ cười rạng rỡ mãn nguyện. Ngán ngẩm, tôi tựa vào thành ghế nghĩ vu vơ.

“Giá mình yêu một người nào đó ở xa. Xong những lúc cô đơn thế này có thể nhảy lên tàu hay máy bay và tới bên người đó…”

Chưa đầy nửa tiếng, gần hai mươi cái “like” nhưng đa phần đến từ những người bạn tôi chưa một lần gặp mặt. Sự đồng điệu chăng? Nhưng cũng chẳng để làm gì khi tôi vẫn phải kết thúc ngày Chủ nhật của mình với vài bản nhạc của Sheryfa Luna, với cuốn truyện ngắn mua được ở hội chợ sách bữa trước, với nỗi cô đơn chỉ trực trào dâng thành nước mắt. Vậy đấy!

Tôi thả người xuống giường trong trạng thái hoàn toàn kiệt sức. Nỗi thất vọng và chán nản lớn đến mức tôi chẳng buồn nhắn tin trách mắng tất cả những thành viên thất hứa hay mở máy và  ban (xóa) nick của họ trên diễn đàn như đã nói ở buổi offline.

Tôi là admin của một diễn đàn về công nghệ, được các anh chị quản lý giao cho trọng trách tổ chức buổi offline lần này. Hô hào ghê lắm, nên chẳng ngạc nhiên khi có gần 50 “mạng” PM qua lại, để lại tên thật và tỉ cách liên hệ khác nhau, hứa hẹn sẽ có mặt. Trừ hao đi ½ có lẽ là giải pháp an toàn. Tôi ứng trước tiền ra đặt nguyên một tầng của quán cà phê ở vị trí trung tâm, để mọi người dễ tìm, lòng thấp thỏm sợ số người vượt quá ghế ngồi… Năm, mười, mười lăm, ba mươi phút trôi qua. Một “mem” đẩy cửa bước vào. Người thứ hai theo sau khoảng vài phút, thả mình vào chiếc ghế bành, ngơ ngác nhìn hai đứa tôi rồi hỏi mọi người đâu hết. Đứa thứ ba trễ giờ hẹn gần một tiếng, nói rằng tới muộn vì bận vài việc đột xuất. Cả bốn thằng ngồi chụm đầu vào chiếc bàn vuông, người phục vụ đứng sau quầy nhìn tôi ái ngại. Tôi mở điện thoại lấy số của mọi người, chia ra bốn thằng cùng toán loạn gọi. Những hồi chuông dài không ai nhấc máy, vài số đã tắt máy tự khi nào…

“Mọi người không đến đâu! Chúng ta về thôi!”

Tôi không cố giấu sự chán nản pha lẫn mệt mỏi, đẩy ghế về phía sau, đứng dậy ra về. Tôi không yếu đuối, càng chẳng dễ bị tổn thương, cũng không phải vì tiếc số tiền bỏ ra vô ích. Chỉ là tôi nghĩ đến những buổi nói chuyện thân tình giữa mọi người, những lời hứa chắc chắn. Hóa ra chẳng điều nào là tin được.

“Tôi và Quang gật đầu kí vô bản hợp đồng nho nhỏ, điều khoản duy nhất là sẵn sàng trao đổi thông tin, buồn vui đủ cả, để người kia lắng nghe và lắng nghe người đó..”

Ức chế!

Tôi cứ nằm ịch một chỗ, dùng điện thoại check FB. Không một tin nhắn nào được gửi tới như một thông báo vắng mặt. Có đáng buồn không? Ở dòng tin đầu tiên là trạng thái của Châu, cô bạn người Hà Nội tôi quen trong dịp cắm trại cùng tình nguyện viên quốc tế năm trước ở Đà Nẵng. Status nghe lãng đãng, có phần hơi sến sến, rất nhiều like nhưng không một người comment. Bỗng dưng trong tôi nãy ra suy nghĩ lạ kì. Liệu rằng cô bạn có đang rơi vào hoàn cảnh tệ hại như tôi. Khó khăn đổ ập xuống đầu nhưng chẳng có lấy một người ở bên để than thở. Sự cô độc, dẫu tồn tại ở người nào, cũng là một sự đáng thương đến xót lòng.

Những hình ảnh về Châu chợt ùa về, dễ dàng như tự nhiên phải thế. Hình ảnh cô gái năng động, hoạt bát trong những trò hoạt động tập thể, tíu tít nói cười cùng những người bạn ngoại quốc, hình ảnh cô gái phiêu cùng cây đàn guitar bên ánh lửa trại, hình ảnh cô bạn ngồi bên tôi trong một buổi sớm cả hai tình cờ bắt gặp nhau trên bãi biển vắng,… Chân thực lắm!

“Hãy cứ mỉm cười và vui vẻ, vì ít nhất cậu còn có tớ ở đây này!”

Tôi type bằng tiếng Việt trên điện thoại, rất chậm. Có lẽ ai đó sẽ nhảy vào trêu. Nhưng tôi biết comment đó của mình rất thật!

 

Châu – Hợp đồng trao đổi

Tôi phát hiện ra tin nhắn của Quang vào buổi tối muộn trong ngày. Hơi bất ngờ vì cũng khá lâu chúng tôi chưa nói chuyện, ngoại trừ vài cú like hay comment vô thưởng vô phạt trên FB. Tôi nghĩ Quang là một cậu bạn hơi hơi đặc biệt. Không có nguyên cớ nào hiện hình rõ nét. Chỉ là khoảnh khắc tôi thấy cậu ngồi bệt trên đất, gọt đẽo những mẩu gỗ để buộc dây dựng trại, khoảnh khắc cậu giúp tôi xách hành lý nặng trịch, khoảnh khắc cậu nở nụ cười và khen tôi chơi đàn rất tuyệt, khoảnh khắc cậu lắng nghe tôi kể về công việc buồn tẻ, về những cuốn sách, về dự định tương lai, đầy quan thiết… Có thể, với ai, cậu cũng nhiệt tình và thân thiện như thế. Tôi cũng không có ý định đòi hỏi hay làm rõ một điều gì đó chính mình cũng không tường tận. Chúng tôi ở quá xa nhau. Phải thừa nhận, đó là vấn đề lớn nhất.

Sau ngày hôm đó, tôi chủ động bắt chuyện với Quang qua ô cửa chat của nhà Phây. Sự cô đơn và khó khăn trùng lặp. Những vấn đề khác nhau nhưng cũng không quá khó khăn để thấu hiểu. Tôi và Quang gật đầu kí vô bản hợp đồng nho nhỏ, điều khoản duy nhất là sẵn sàng trao đổi thông tin, buồn vui đủ cả, để người kia lắng nghe và lắng nghe người đó.

Buổi đầu tiên, Quang kể với tôi về buổi offline diễn đàn bất thành khiến bạn ấy kiệt sức và chán ốm. Chẳng phải người trong cuộc nhưng nghe Quang nói, tôi chỉ muốn… đấm một cú thật đau vào những kẻ thất hứa đó. Cơ mà, nói vậy chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Thế là tôi bảo cậu đó sẽ là một kinh nghiệm hữu ích, để mình tổ chức những buổi offline lần sau được tốt hơn, cần quán triệt vấn đề chi phí trước khi bắt đầu tiến hành. Tiền không nên quá coi trọng nhưng cũng không thể xem nhẹ. Việc qua rồi thì hãy cứ xem đó là một khoản phí hơi… cắt cổ cho một bài học tổ chức sự kiện. Quang nói, những điều tôi chia sẻ khiến tâm trạng cậu trở nên dễ chịu hơn, mặc dù trước đó cậu chỉ muốn tặng mỗi người vắng mặt một cú đấm vào mũi. Tôi thỏ thẻ.

“Tớ cũng từng nghĩ vậy, cách đây vài phút.”

Thế là chúng tôi phá lên cười, rồi Quang bảo muốn nghe tôi kể chuyện. Tôi kể cậu ấy nghe về giấc mơ buổi trưa của tôi. Sắp tới, tôi sẽ sang Nhật tham dự một khóa học về kĩ năng lãnh đạo dành cho những thủ lĩnh trẻ của khu vực châu Á, chuyến bay dài ngất sẽ transit trong vài tiếng ở Hong Kong. Và lạ lùng làm sao, trong giấc mơ, tôi thấy mình… ngơ đến mức bay qua Hong Kong, sau đó tự hỏi tại sao mình lại ở đây và rồi rút hết tiền trong ví ra mua vé bay về! Tới sân bay Nội Bài, tôi bắt đầu tỉnh ra và òa khóc. Khóa học trở nên xa vời. Ra khỏi giấc mơ, tôi bật khóc ngon lành.

“Tới sân bay Nội Bài, tôi bắt đầu tỉnh ra và òa khóc. Khóa học trở nên xa vời. Ra khỏi giấc mơ, tôi bật khóc ngon lành…”

“Có thể do mấy bữa nay tớ hay lo lắng về chuyện sang đó tham dự khóa học. Tất cả đều là những thủ lĩnh trẻ tài năng và bảng thành tích của họ khiến tớ cảm thấy tự ti ít nhiều. Tớ nên làm gì đây?”

“Hmm, cậu có nghĩ những học viên còn lại đến từ các nước khác cũng đang cùng chung suy nghĩ ấy với cậu không. Nghĩa là ai cũng nghĩ mình kém cỏi nếu đem so sánh với người khác ấy?”

“Cậu nghĩ vậy sao?”

“Đương nhiên là không rồi. Chắc chắn họ đang sung sướng và háo hức chờ tới ngày bay. Chỉ riêng việc đá bay tất cả những ứng cử viên còn lại để giành được một tấm vé tham gia cũng đã là một điều cực kì nên tự hào rồi. Trừ khi cậu muốn tự ti vì sang đó hai mắt sưng húp do mất ngủ, căng thẳng trong khi ai cũng cười đùa, vui vẻ!”

Trước khi đi ngủ, Quang để cho tôi một lời nhắn trên điện thoại. Đọc quen quen. “Being the way that you are is enough”. Hình như trong bài “What makes you beautiful” đúng không?!

 

Quang – Nhớ một người ở xa

Còn một ngày nữa, khóa học Leadership của Châu sẽ kết thúc và cô bạn sẽ bay về. Chúng tôi liên lạc với nhau qua email và facebook. Bức ảnh đầu tiên Châu gửi về là hình ảnh những đám mây cô ấy chụp từ cửa sổ máy bay. Rồi những cuốn sách và món quà cô ấy được BTC tặng, vài câu chuyện ngăn ngắn, về bữa ăn và về sự khác biệt giữa Nhật Bản và Việt Nam. Tôi biết Châu vui. Thế là đủ.

Châu không ở Việt Nam. Tôi không biết phải nhắn tin để tâm sự với ai những câu chuyện ở trường, cũng chẳng biết sẻ chia với ai khó khăn gặp phải trong việc quản lý diễn đàn. Nhưng rồi, tôi tự đặt mình vào vị trí của Châu và tưởng tượng cô ấy sẽ nói những gì, sẽ đưa tôi lời khuyên như thế nào. Bỗng chốc, mọi thứ trở nên đơn giản, hệt như thời khắc cơn giông đi ngang cửa nhà, những đám mây đen đi khuất, để lại một bầu trời xanh trong và đầy sức sống.

Chênh lệch múi giờ không đáng kể nhưng vì chương trình học đòi hỏi học viên phải làm việc và trao đổi, thảo luận nhóm cũng như ngoại khóa tới khuya nên chúng tôi không có nhiều thời gian nói chuyện. Khi tôi thức giấc và rảnh rỗi đôi chút, cô ấy đã bắt đầu được phân nửa ngày mới. Khi tôi ngủ khì, email của Châu bay về, nhẹ nhàng như một cơn gió ấm áp, thổi bừng ngày hôm sau của tôi. Khoảng thời gian không chuyện trò với cô, tôi vào phần album ảnh trên FB Châu, tải về những bức ảnh của Châu và bè bạn, những khoảnh khắc bạn bè chụp hình Châu bất ngờ nhưng vẫn rất dễ thương. Tôi mở cả những bức ảnh chụp hồi tham gia hội trại năm ngoái. Bức ảnh duy nhất tôi và Châu chụp chung, lấy từ máy của chị phụ trách, tôi đặt làm ảnh nền laptop. Mỗi khi bật máy lại thấy hân hoan.

“Tôi mở cả những bức ảnh chụp hồi tham gia hội trại năm ngoái. Bức ảnh duy nhất tôi và Châu chụp chung, lấy từ máy của chị phụ trách, tôi đặt làm ảnh nền laptop. Mỗi khi bật máy lại thấy hân hoan….”

Cũng không biết tự lúc nào, tôi phát hiện ra mình luôn chờ đợi những tin nhắn, những cuộc gọi từ Châu. Cô bạn luôn khiến tôi bất ngờ bằng những tin nhắn rơi vào nhiều khung giờ khác nhau, chẳng bao giờ cố định. Có bữa, Châu nhắn tin dặn tôi mang áo mưa vì trời âm u như sắp khóc. Tôi cười, Sài Gòn đâu phải Hà Nội, nhưng vẫn nhét chiếc áo mưa mỏng trong người. Rồi ngày chủ nhật, cô ấy bất ngờ gọi điện, giục tôi rủ bạn đi chơi, ra phố chụp ảnh, ăn kem hay làm điều gì đó tương tự. Tôi hỏi tại sao hả Châu. “Tớ và hội bạn sẽ lên phố ăn nem chua rán rồi ngồi tô tượng trong siêu thị. Tớ lo cậu sẽ buồn khi ở nhà một mình mà không có tớ. Hehe”

Châu thật khờ. Nhưng sau cuộc điện thoại ấy, tôi cũng nhắn tin rủ mấy đứa bạn đi cà phê bệt, hay ngồi trà chanh chém gió, kể đủ thứ chuyện trên đời. Lại thấy vui vui. Mặc dù buổi tối, sau khi hoàn thành xong bài tập ở trường, tôi nhắn tin cho Châu nói Sài Gòn đang mưa tầm tã, Châu bảo cô đang ngồi ban công ngắm sao đầy trời. Ra là mưa đã ngừng rơi ở Hà Nội. Ý nghĩ về hai chữ khoảng cách bỗng hiển hiện rõ rệt.

 

Bay về để bay đi

Tôi đang ở Việt Nam. Những kỉ niệm về một khóa học thú vị, những người bạn dễ mến theo tôi lên máy bay và trở về mảnh đất thân thuộc. Tôi mở máy điện thoại, bố nói sẽ đón tôi trong 10 phút nữa. Tôi ngồi ở sảnh chờ trên tầng 2, bấm số Quang. Máy cậu ấy đang bận. Tôi chưa kịp đặt điện thoại vào túi xách để tìm chai nước khoáng thì điện thoại đã đổ chuông, bản nhạc “What makes you beautiful” vang lên sôi động, vô tình đánh thức cơn ngái ngủ và mệt mỏi của những người xung quanh. Số của Quang.

Cậu ấy lo lắng hỏi tôi đợi lâu chưa, và tại sao vừa rồi cậu không thể gọi cho tôi. Tôi len lén cười trước sự sốt sắng của cậu. Hóa ra số máy cậu bận là vì cậu đang cố gọi cho tôi. Tôi nghĩ bố sắp đến nơi và sẽ gọi để biết tôi đang đứng ở đâu nên nói với Quang rằng sẽ nhắn tin cho cậu khi về đến nhà. Quang nói không cần thiết, dặn tôi hãy ngủ một giấc thật say cho đỡ mệt. “Châu này, cảm ơn cậu vì đã trở về bình an!” Quang bảo thế trước khi chúng tôi nói lời tạm biệt. Tôi không hiểu lắm lý do vì sao cậu cảm ơn, nhưng trong lòng vẫn thấy bùi ngùi.

“Tôi đã không nói Quang biết, rằng những ngày ở bên Nhật, tôi đã nhớ cậu biết bao. Tôi nhớ giọng cậu miền Nam thật ngọt, tôi nhớ những chuyện cậu kể, nhớ sự tin tưởng cậu dành cho tôi trong mỗi tin nhắn thở than…”

Tôi đã không nói Quang biết, rằng những ngày ở bên Nhật, tôi đã nhớ cậu biết bao. Tôi nhớ giọng cậu miền Nam thật ngọt, tôi nhớ những chuyện cậu kể, nhớ sự tin tưởng cậu dành cho tôi trong mỗi tin nhắn thở than, nhớ khi nào cậu cũng trả lời tin nhắn của tôi rất nhanh, nhớ khi cậu và tôi ngồi thảo luận về thời tiết và chợt nhận ra chúng tôi đang ở cách nhau cả nghìn cây số… Nhưng điều ấy có hề gì. Tôi về đây, và biết mình cần chuẩn bị cho một chuyến đi mới. Ngay cả khi khó khăn chưa chất chồng và nỗi cô độc không còn tìm đến, tôi vẫn muốn bỏ lại tất cả, lên máy bay và đi về nơi ấy, nhìn cậu ấy cười và có thêm động lực cố gắng. Tôi nhắn tin kể với Quang điều ấy. Tin nhắn trả lời dịu dàng đến sau đó vài giây. “Đang ở ngoài này rồi nè! Tớ và Hà Nội chờ cậu!”.

 

Dung Keil

Trắc nghiệm: Bạn có hài lòng không đấy?

Bạn hãy đọc mỗi câu sau đây (nghĩ một tí :-)) xem mình đồng ý với câu đó đến mức nào nhé. Hãy chấm cho mình

10đ nếu “hoàn toàn đồng ý”

8đ nếu “đồng ý”

5đ nếu “hừm, không chắc chắn lém”

3đ nếu “không đồng ý”

và 0đ nếu “hoàn toàn không đồng ý”, nhé!

 

1. Bạn không dễ bị stress và phát khùng đâu nhé lên. Bạn luôn giữ được bình tĩnh, ngay cả khi cả thế giới của bạn dường như đang sụp đổ.

10      8        5        3        0

 

2. Bạn không thích cãi vã. Các mối quan hệ của bạn đều có xu hướng hài hoà, ít xung đột.

10      8        5        3        0

hailong5

“Bạn biết rõ rằng không có cuộc sống của ai là hoàn hảo. Tuy nhiên, bạn có tầm nhìn rất lạc quan về thế giới – và vị trí của mình trong đó”

 

3. Bạn là người dễ tính. Bạn không quá nghiêm trọng hoá mọi việc.

10      8        5        3        0

 

4. Bạn rất hiếm khi phải uống càphê cho tỉnh táo vào ban ngày.

10      8        5        3        0

 

5. Bạn rất thích những gì mình được học ở trường, và cả công việc part-time của mình nữa.

10      8        5        3        0

hailong3

“Bạn là người rất hài lòng với cuộc sống của mình. Mọi thứ đều tốt đẹp trong thế giới của bạn, dù xung quanh có xảy ra chuyện gì xảy ra đi nữa”

 

6. Bạn dễ thông cảm và hiểu được cả những người có cá tính rất khác với mình.

10      8        5        3        0

 

7. Bạn không mấy khi lo lắng về những điều mà bạn ít có khả năng kiểm soát.

10      8        5        3        0

 

8. Bạn tin rằng mỗi người đều có một hướng đi và một con đường trong cuộc sống.

10      8        5        3        0

 

9. Hầu hết bạn bè của bạn là những người lạc quan, sôi nổi và nhiều cảm hứng.

10      8        5        3        0

hailong2

“Thỉnh thoảng, bạn cũng bị những vấn đề, những rắc rối làm mình phiền lòng, nhưng nhìn chung, bạn vẫn giữ được sự sáng suốt và nhiệt tình trong hầu hết các tình huống…”

 

10. Bạn cảm thấy rằng bạn cũng vẫn sẽ hạnh phúc nếu cuộc sống của mình thay đổi hẳn. Bởi bạn tin rằng mình có thể tìm được cách tốt nhất trong bất kỳ tình huống nào.

10      8        5        3        0

 

Điểm số hài lòng của bạn là:

 

Hơn 80-100 điểm: Bạn là hình ảnh hoàn hảo cho sự hài lòng, bình yên và điềm tĩnh. Bạn trưởng thành về cảm xúc, tính cách vững vàng và rất khôn ngoan, hiểu biết.

Bạn biết rõ rằng không có cuộc sống của ai là hoàn hảo. Tuy nhiên, bạn có tầm nhìn rất lạc quan về thế giới – và vị trí của mình trong đó. Chính tinh thần thoải mái, tích cực này lại giúp bạn có được nhiều may mắn trong cuộc sống.

hailong4

“Nhìn chung, bạn nghĩ rằng thế giới cũng là một nơi khá tốt đẹp – và bạn thấy mình may mắn vì được là một phần trong đó”

 

Hơn 60-80 điểm: Bạn là người rất hài lòng với cuộc sống của mình. Mọi thứ đều tốt đẹp trong thế giới của bạn, dù xung quanh có xảy ra chuyện gì xảy ra đi nữa.

Thỉnh thoảng, bạn cũng bị những vấn đề, những rắc rối làm mình phiền lòng, nhưng nhìn chung, bạn vẫn giữ được sự sáng suốt và nhiệt tình trong hầu hết các tình huống.

Sức mạnh nội tại của bạn là rất cao và còn có thể tạo cảm hứng cho người khác nữa – nhiều hơn cả mức bạn nhận thấy đấy!

 

Hơn 40-60đ: Nhìn chung, bạn nghĩ rằng thế giới cũng là một nơi khá tốt đẹp – và bạn thấy mình may mắn vì được là một phần trong đó. Đôi khi bạn cũng phải đấu tranh, và nỗ lực, nhưng bạn biết rằng có ai mà không thế? Vì sống là chiến đấu cơ mà.

Bạn thường tỏ ra khá bình thản, dù có thể phải dồn nén sự giận dữ vào bên trong. Như thế cũng không hẳn là tốt lắm. Bạn nên tìm các hoạt động giải trí hoặc thể thao để giúp mình lấy lại cân bằng trong cuộc sống nhé!

 

Hơn 20-40 điểm: Bạn không phải là người hài lòng lắm với cuộc sống của mình. Bạn dễ cáu, và cáu kỉnh với hầu hết mọi người.

Lời khuyên cho bạn là hãy thư giãn, và tin rằng không ai cố tình khiến cho bạn bực mình cả. Đôi khi mọi người có thể có sai lầm, nhưng chẳng lẽ bạn thì không bao giờ? Hãy học cách thông cảm với người khác nhé.

hailong

“Lời khuyên cho bạn là hãy thư giãn, và tin rằng không ai cố tình khiến cho bạn bực mình cả. Đôi khi mọi người có thể có sai lầm, nhưng chẳng lẽ bạn thì không bao giờ? Hãy học cách thông cảm với người khác nhé”

 

Dưới 20 điểm: Có vẻ bạn không thích cho mình một cơ hội được hài lòng với cuộc sống, được cảm thấy thoải mái và dễ chịu? Bạn giống như một chiến binh thực thụ, sẵn sàng đối đầu với tất cả, và bạn lại cứ cho rằng như thế là… cá tính mạnh.

Không phải như thế đâu nhé. Bạn cần học cách thư giãn, nói chuyện bình tĩnh và chia sẻ với mọi người. Trước khi chẳng còn người nào muốn ở bên cạnh bạn để mà chia sẻ bất kỳ điều gì luôn!

 

Thục Hân (dịch)

Đầu bếp giỏi nhất

Tôi rất thích bếp núc. Trong khi bạn bè lên mạng, tham gia các diễn đàn âm nhạc hay điện ảnh, tôi dành thời gian đọc các bài viết trên trang ẩm thực. Trên đó có tất cả mọi thứ tôi cần, từ các chỉ dẫn chọn thực phẩm tươi ngon, cách mua vật dụng làm bếp, và nhất là công thức chế biến các món mới cập nhật mỗi ngày. Mẹ không ủng hộ sở thích này của tôi lắm. Bà cho rằng tôi nên tập trung học hành thì hơn. Nhưng ba nói cứ để tôi thử sức vì niềm vui này chẳng có gì sai trái cả.

Năm tôi lên lớp Mười, mẹ cho phép tôi toàn quyền sử dụng khu vực bếp. Có lẽ trừ lúc ngủ, tất cả thời gian khác tôi đều ở chỗ này, từ học bài, tiếp đón bạn bè, cho tới nói chuyện điện thoại. Khi mua cho tôi máy vi tính, ba cũng tìm một chỗ thuận tiện trong phòng bếp, đặt bàn máy và nối mạng. Ông cũng không ngại chi tiền nếu tôi thích thú một vài vật dụng làm bếp hiện đại. Ba làm ở bộ phận nhập hàng của một công ty lớn nên công việc rất bận. Nhiều bữa tối khuya mới về, mệt đến mấy, ba vẫn để bụng ăn bữa tối mà tôi để phần. Bao giờ ông cũng đưa ra một nhận xét nào đó: có nên làm cho vỏ bánh xèo giòn hơn một chút hay không? Nếu thay xì dầu bằng nước mắm có làm nổi vị món cơm cuộn? Nhưng câu nói thường xuyên nhất của ba sẽ là: Ngon thiệt, đầu bếp à!

“Bao giờ ông cũng đưa ra một nhận xét nào đó: có nên làm cho vỏ bánh xèo giòn hơn một chút hay không? Nếu thay xì dầu bằng nước mắm có làm nổi vị món cơm cuộn? Nhưng câu nói thường xuyên nhất của ba sẽ là: Ngon thiệt, đầu bếp à!..”

Khó khăn bỗng ập đến. Công ty ba tôi phải thu hẹp sản xuất. Công việc của ba ít hẳn, thời gian ở nhà nhiều hơn. Thu nhập chỉ còn non nửa so với trước đây.  Ba nhận hồ sơ giấy tờ kế toán của công ty khác về làm, kiếm thêm thu nhập. Mẹ dặn tôi cứ bình thường, vì giai đoạn này sẽ phải qua thôi. Tuy nhiên, mọi thứ tác động ngay trước mắt: Số tiền dành cho thực phẩm thu hẹp lại. Mỗi khi tôi xin tiền đóng các khoản phí ở trường, ba mẹ vẫn cho, nhưng với đôi chút ngần ngừ. Đương nhiên tôi không còn thoải mái mua sắm nguyên liệu để thử nghiệm các món ăn hấp dẫn như trước nữa.

Một tháng nữa đến sinh nhật 17 tuổi của tôi. Tình cờ trùng ngày Trung Thu. Thay vì mời nhóm bạn thân đến nhà ăn một bữa hoành tráng do chính tay mình nấu, tôi nghĩ đến kế hoạch khiêm tốn hơn, chẳng hạn làm một ổ bánh, mang vào lớp mời mọi người. Trong khi tìm kiếm mẫu bánh trên mạng, bỗng tôi vào một trang ẩm thực hướng dẫn làm món bánh Trung Thu từ thạch rong biển, đậu xanh, hạt sen và trứng flan. Các công đoạn đều có clip ngắn đi kèm. Chỉ xem qua một lần, tôi đã nhớ công thức và cách làm cả bốn loại bánh khác nhau. Một ý tưởng nhỏ loé lên, lớn dần, rồi thành một kế hoạch không thể không thực hiện.

Khi ba mẹ hỏi tôi thích có món quà gì cho ngày sinh nhật, tôi thành thật cho biết rất muốn sở hữu vài bộ khuôn bánh Trung Thu, loại trong suốt, mới bày bán trên siêu thị gần nhà. Mẹ toan phản đối nhưng ba lại gạt đi, nói rằng tôi sẽ có bộ khuôn đó. Ngoài ra ba còn cho tôi một phong bì nhỏ, bên trong có hai trăm ngàn đồng, kèm mẩu giấy nhỏ: “Hãy mua những món cần thiết, đầu bếp nhé!”

Ngay buổi chiều đó, bàn bếp đã chật kín các loại nguyên liệu làm bánh Trung Thu kiểu mới. Sau khi xong các loại nhân bánh, tôi tiếp tục bật bếp, nấu rau câu theo bốn mùi vị khác nhau: Nước dừa, cà phê, lá dứa và ca cao sữa. Thế là có bốn loại vỏ bánh khác biệt. Buổi chiều đó, lấy ra từ tủ lạnh, những miếng bánh mềm mịn, thơm ngọt. Khi ba mẹ ăn thử và gật gù khen, tôi mạnh dạn trình bày kế hoạch của mình: Tôi sẽ kinh doanh bánh Trung Thu trong hai chục ngày sắp tới.

Ngày đầu tiên tiệm bánh trên mạng của tôi khai trương, có ngay hai đơn đặt hàng. Rút kinh nghiệm mẻ bánh đầu tiên, tôi làm hết sức cẩn thận, canh thạch vừa đủ độ nóng để gắn chặt vào đế bánh. Khi chạy xe đến giao bánh tận nhà, theo lời khuyên của ba, tôi tặng thêm cho mỗi vị khách một hộp. Bởi tôi hiểu rằng, những chiếc bánh tặng thêm này sẽ có người khác ăn, và họ sẽ là khách hàng mới cũng như giới thiệu những người mua kế tiếp.

Đúng như ba tiên đoán, ngay hôm sau, tôi tiếp tục nhận đơn đặt hàng, với số lượng tổng cộng hơn năm chục cái bánh. Sau giờ học, tôi vội vã chạy về nhà, tranh thủ làm bánh ngay trong buổi chiều, để kịp tối đi giao. Tuy nhiên, lúc xếp bánh vào các khay nhựa, tôi phát hiện nửa số bánh đã thiu. Đó là những chiếc bánh không được cho vào tủ lạnh. Mà trời thì đang nóng. Tôi ngồi lặng, mắt nhoà đi, mồ hôi đầm đìa trên trán. Thế là tất cả số tiền lời từ mấy ngày làm bánh đã mất sạch. Chưa kể biết nói sao đây với những vị khách, khi không có bánh để giao như đã hẹn.

“Chỉ một đầu bếp giỏi mới có thể tính toán, cân nhắc mọi thứ, để mỗi thành viên trong gia đình luôn nhận được kết quả ngọt ngào, ngay cả trong các tính huống khó khăn…”

Ba đi làm về thấy tôi ngồi im lìm trước những chiếc bánh hỏng thì hiểu ngay. Ba khuyên tôi cứ bình tĩnh, gọi điện cho mấy vị khách kia, xin giao trễ vài tiếng. Rồi ba lấy địa chỉ, đi giao giúp tôi những chiếc bánh đã vào khay, để tôi có thời gian làm lại số bánh hỏng. Không những vậy, ngày hôm sau, ba còn kiếm cho tôi một cái thùng xốp to chứa đá lạnh để trữ bánh. Một giải pháp không tốn kém nhưng vô cùng hiệu nghiệm, và chỉ có ba tôi mới có thể nghĩ ra.

Với tiệm bánh trên mạng, tôi đã có hơn ba triệu đồng, sau khi trừ tất cả chi phí. Tôi không thể ngờ số tiền đầu tiên mà mình kiếm được nhiều đến vậy. Tôi gửi hết số tiền ấy cho mẹ. Vì tôi hiểu gia đình tôi có rất nhiều việc cần phải chi tiêu.

Tôi đã có một ngày sinh nhật 17 tuổi không thể quên. Buổi sáng tôi mời các bạn trên lớp ăn món bánh do tôi làm. Còn chiều tối tôi về nhà, không đi đâu, cũng không nhận đơn đặt hàng nữa, để ăn cơm cùng ba mẹ. Một bữa cơm giản dị, nhưng cả nhà bên nhau, trong tối Trung Thu ấm áp. Khi tôi cắt chiếc bánh hình hoa cúc có nhân bánh flan tượng trưng cho mùa Thu và mặt trăng, ba gật gù nói với mẹ: “Con gái mình chắc là đầu bếp giỏi nhất rồi, em ha!” Tôi cười toe tự hào. Dù không nói, nhưng tôi biết thực ra ba tôi mới là đầu bếp giỏi nhất. Chỉ một đầu bếp giỏi mới có thể tính toán, cân nhắc mọi thứ, để mỗi thành viên trong gia đình luôn nhận được kết quả ngọt ngào, ngay cả trong các tình huống khó khăn.

 

                                                                          Trác Uyên

Những bài học thời thơ ấu

Tôi bắt đầu chơi bóng bầu dục một năm trước Larry. Larry thấp hơn và nhẹ cân hơn tôi. Cả hai chúng tôi đều nhanh nhẹn và táo bạo. Cả hai đều có năng khiếu, khỏe mạnh. Một trong hai chúng tôi đã chơi được giải chuyên nghiệp, còn một thì không.

Khi tôi 4 tuổi, anh trai tôi được tặng một chiếc xe đạp mới làm quà sinh nhật. Tôi vẫn phải đi cái xe đạp ba bánh cũ. Tất nhiên, tôi thích cái xe đạp mới. Bố mẹ tôi kiếm tiền chỉ đủ sống và không muốn mua xe mới cho một đứa trẻ 4 tuổi, nhưng vì tôi năn nỉ ghê quá, nên cuối cùng bố tôi bảo: “Con trai, khi nào con đi được xe đạp hai bánh, bố sẽ mua cho con một cái”. Chỉ trong vòng chưa đầy một tuần, tôi đã tập đi được xe hai bánh.

Có một lần, tôi đến bể bơi công cộng. Ở đó, tôi chú ý đến một gia đình với bốn đứa con nhỏ. Hai đứa lớn đã biết bơi. Đứa thứ ba tuy chưa thạo nhưng có vẻ rất tự tin khi xuống nước. Đứa út thì ngược lại. Nó chỉ cảm thấy thoải mái khi ngồi ở thành bể.

Tôi nghe thấy bố mẹ của mấy đứa trẻ gọi cậu con trai út là Skylar và thúc giục nó xuống nước, nhưng không được. Nó cứ nhúng người xuống nước nhưng tay vẫn bám chặt thành bể. Thỉnh thoảng, cậu bé thả tay ra khỏi thành bể nhưng rồi nhanh chóng bám trở lại. Dường như nó đang tự thử sức mình.

Buổi sau đến bể bơi, tôi lại gặp gia đình với bốn đứa con đó. Skylar lại mấp mé ở rìa nước. Tuy nhiên, rất đột ngột, tôi thấy thằng bé thả tay ra, ngụp xuống nước, rồi trong khi tôi chưa kịp định thần, thằng bé lại trồi lên, cười toe toét và la lớn: “BỐ MẸ ƠI! CON ĐÃ TỰ CHẠM XUỐNG ĐÁY BỂ ĐƯỢC MỘT LẦN RỒI!”.

Bố mẹ Skylar khen ngợi sự cố gắng của cậu con trai. Nhưng Skylar không dừng lại. Nó tiếp tục: thả tay, ngụp xuống, trồi lên. Rồi tôi nhận ra: cậu bé này có một mục tiêu! Cậu bé phấn khích như vậy vì đã đạt được mục tiêu của mình.

“Tôi đã phải mất rất nhiều năm mới nhận ra rằng để đạt được thành công nào đó, tôi vẫn cần giữ tinh thần của một chiến binh: bị đốn ngã thì đứng dậy và tiếp tục tiến lên. Những lúc như thế, tôi lại thấy mình giống như cậu bé 4 tuổi ngày xưa…”

Trong vòng vài ngày sau đó, tôi cứ suy nghĩ suốt, về việc đến khi nào thì chúng ta ngừng lớn lên và ngừng học hỏi. Vấn đề không phải ở việc chúng ta bao nhiêu tuổi. Hoặc là chúng ta sẽ trải qua đủ đau đớn để ngừng việc mình đang làm, hoặc là chúng ta trải qua đủ niềm vui để tiếp tục. Tuy nhiên, những đau đớn có thể khiến chúng ta ngừng chấp nhận rủi ro, thử thách. Thử những thứ mình chưa biết có thể khiến chúng ta rất đau đớn. Người lớn biết vậy nên nhiều khi không dám thử. Một đứa trẻ thì không có nhiều lựa chọn. Nó phải tiếp tục thử những gì nó chưa biết, vì nó còn chưa biết quá nhiều thứ! Cho nên, nhiều người lớn sẽ ngừng lớn lên, hoặc lớn chậm hơn cả những đứa trẻ, bởi vì không dám thử những gì mình chưa biết.

Suốt cả tuần sau đó, tôi rất hay nghĩ đến Skylar. Tôi nhận ra rằng thử những điều chưa biết là một quá trình mà cuộc sống muốn chúng ta phải chấp nhận. Đó là cách chúng ta lớn lên. Đôi khi chúng ta được khen ngợi vì thử một việc gì đó mới. Lại có những khi chúng ta bị tổn thương. Dù thế nào, thì mỗi lần thử và cố gắng, chúng ta đều lớn lên một chút và học hỏi được thêm một chút. Sự khác nhau giữa những nhà vô địch và những người thua cuộc là ở chỗ những nhà vô địch áp dụng những bài học mà họ đã học được.

Mấy năm trước, tôi đã gặp và nói chuyện lại với đồng đội cũ của tôi là Larry. Lúc này, Larry đã chơi chuyên nghiệp cho đội New England Patriots. Cậu ấy đã được ba giải thưởng. Cậu ấy không có kế hoạch gì khi học đại học, nhưng rồi cậu ấy được mời tham dự trại huấn luyện của Jimmy Johnson. Jimmy là một huấn luyện viên nổi tiếng nghiêm khắc. Sau mùa huấn luyện đầu tiên, ông nói rằng chỉ có hai cầu thủ được chọn để đưa vào đội. Một trong hai người đó là Larry. Cậu ấy không phải là người ghi được nhiều bàn thắng nhất hay tham gia nhiều trận đấu nhất. Nhưng cậu ấy dám lao vào một đối thủ đang xông tới cậu ấy. Nếu Larry ngã, cậu ấy sẽ đứng bật dậy và tiếp tục tiến tới. Trong thế giới của bóng bầu dục chuyên nghiệp, thì tinh thần của một chiến binh còn quan trọng hơn cả năng khiếu bẩm sinh.

Trong cuộc nói chuyện, Larry bảo với tôi rằng giá như tôi không bỏ chơi bóng bầu dục hồi học đại học, thì tôi cũng đã có thể chơi chuyên nghiệp. Tôi đã có tài năng và sự táo bạo cần thiết của một cầu thủ. Nhưng một phần trong tôi ước giá như cậu ấy bảo rằng tôi không đủ giỏi để chơi chuyên nghiệp, còn hơn là nhắc rằng tôi đã ngừng chơi chỉ vì không tìm được môi trường thích hợp. Vì bạn thấy đấy, ngừng chơi là lựa chọn của tôi. Tôi đã tự coi mình là một “người hùng không được trọng dụng”. Mặc dù lúc đó chẳng ai coi tôi là người hùng. Tôi đã ngừng cố gắng, bởi tôi sợ phải đặt ra rồi không đạt được một mục tiêu. Lúc đó tôi đã lớn và không còn là cậu bé 4 tuổi được hứa rằng: “Khi con đi được xe hai bánh, bố sẽ mua cho con một cái xe mới” để rồi tôi có một mục tiêu và tập đi xe chỉ trong chưa đầy một tuần. Tôi đã phải mất rất nhiều năm mới nhận ra rằng để đạt được thành công nào đó, tôi vẫn cần giữ tinh thần của một chiến binh: bị đốn ngã thì đứng dậy và tiếp tục tiến lên. Những lúc như thế, tôi lại thấy mình giống như cậu bé 4 tuổi ngày xưa.

“Nó phải tiếp tục thử những gì nó chưa biết, vì nó còn chưa biết quá nhiều thứ! Cho nên, nhiều người lớn sẽ ngừng lớn lên, hoặc lớn chậm hơn cả những đứa trẻ, bởi vì không dám thử những gì mình chưa biết”

Chúng ta đối mặt với những chướng ngại vật mỗi ngày. Nhưng đó chính là để chúng ta đứng dậy, hạ gục, vượt qua; rồi tiếp tục lặp lại quá trình đó. Bạn có một mục tiêu lớn là trở thành con người tốt nhất mà bạn có thể, trong mỗi việc bạn làm. Thế rồi những chướng ngại vật hay những đối thủ cứ cắt ngang đường đi của bạn. Hãy vượt qua từng thử thách một. Mà trong đó, đối thủ trước nhất bạn phải hạ gục chính là đối thủ ở ngay trong bạn, tên là Sợ Hãi. Và nhớ rằng hẳn là có lý do khi một cuốn sách bán chạy nhất trong một thời gian dài là cuốn sách có tên: “Đừng Sợ Hãi”.

Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Những kể cô đơn nghiệp dư

1. Cuối tuần, tôi bắt xe buýt lên nơi được mệnh danh là phố Sách của thành phố. Cầm lên và đặt xuống một vài quyển, lật đọc ké không biết bao nhiêu trang của một vài cuốn, tôi đặt bước xuống vỉa hè, cảm giác bay bay như vừa ra khỏi chuyến phi cơ tới vương quốc sách, học lỏm biết bao điều hay rồi lại trở về. Xốc lại chiếc ba lô trên lưng, tôi cắm tai nghe và chọn danh sách nhạc yêu thích nhất. Đầu hơi lắc lư, tôi mỉm cười với những người không quen di chuyển theo hướng ngược lại. Đa phần là những cặp đôi, tôi bắt đầu thấy chạnh lòng. Hồi nãy, trong hiệu sách cũng có vài anh bạn lăng xăng tìm cuốn này cuốn khác rồi giơ lên hỏi cô gái đi cùng “Cuốn này đúng không em?”, “Ấy đọc cuốn này chưa?”… Khi đã chọn được cuốn sách ưng ý, họ nắm tay nhau và bước ra khỏi quán.

Tất nhiên, tôi dư sức tự làm những điều ấy, bao gồm cả chuyện tự nắm tay mình… Thở dài, tôi đẩy mạnh cánh cửa kính của hàng bánh ngọt. Không gian bên trong dường như đã được ướp lạnh, xóa tan cảm giác oi nóng ngoài trời. Và, khỉ thật, cớ làm sao mà tất cả những nơi tôi đến đều “ngập ngụa” hình ảnh của những cặp đôi thế này? Họ nắm tay nhau trước quầy lựa bánh, họ nhìn nhau trước quầy thu ngân và họ tíu tít chuyện trò khi đã ngồi vào bàn, trước mắt tôi.

Khoản nhuận bút vừa lĩnh hôm qua cho phép tôi thoải mái kêu bất cứ loại bánh nào mình thích, thậm chí một suất gồm cả bánh sừng bò và túi bánh macaron cũng chẳng chút xi nhê. Bánh sừng bò thì thơm hết biết rồi, còn macaron thì xinh ơi là xinh với đủ màu sắc, ăn vừa giòn như bánh quy ở lớp vỏ bên ngoài, vừa thơm và dẻo như tart dâu ở lớp kem giữa. Nhưng có vẻ, chúng cũng không thể kéo tâm trạng đã xuống dốc thẳng tuột của tôi đi lên, dù chỉ một chút. Tôi hơi chu môi rồi di chuyển nó từ trái qua phải, thói quen hình thành từ những lần tôi nũng nịu bố mẹ khi nằng nặc đòi mua món đồ chơi gì đó nhưng không được. Rồi, tôi thở hắt ra, thanh toán tiền hai loại bánh, một hộp sữa tươi và trở ra tìm bàn để ngồi.

“…rồi lại ngước lên chờ tôi trả lời, chuỗi hành động diễn ra trong im lặng ấy mang đến một cảm giác rất lạ. Như thể tôi nghe thấy giọng nói của cô bạn, cũng trong sự lặng im”

Không gian quán khá rộng, với những chiếc bàn gỗ vuông tròn đặt xen kẽ, lộn xộn một cách trật tự. Những chiếc ghế đẩu bọc nhung mềm màu đỏ mang đến cảm giác ấm cúng lạ thường. Tôi đảo mắt một vòng và bất lực nhận ra chẳng còn chiếc bàn nào trống. Người ta thường đi theo nhóm hoặc theo cặp. Ngoại trừ một bàn, gần cửa sổ, nơi cô bạn tóc ngắn nâu đỏ và đeo kính gọng trắng đang ngồi. Khi tôi còn đang lóng ngóng chưa biết mở lời thế nào để phá vỡ tâm trạng thẩn thơ mơ mộng của cô bạn (thề có chiếc bánh sừng bò vừa mới ra lò, mặt cô nàng lúc ấy như thể đang “vận nội công” để sản xuất thơ vậy!), thì bạn ấy gấp lại cuốn sổ và bất ngờ ngước lên nhìn tôi.

“Bạn có muốn ngồi đây với tớ không?”

Tôi gật đầu, đương nhiên, đâu còn lựa chọn nào khác. Nhưng tin tôi đi, thề có túi macaron ngọt thơm như hoa hồng, khoảnh khắc cô nàng nhìn tôi, rồi cúi xuống thu gọn đống sách đang bày ra khắp bàn, rồi lại ngước lên chờ tôi trả lời, chuỗi hành động diễn ra trong im lặng ấy mang đến một cảm giác rất lạ. Như thể tôi nghe thấy giọng nói của cô bạn, cũng trong sự lặng im.

“Bạn ơi, ngồi xuống đây này! Tớ chẳng biết bạn là ai, nên nếu bây giờ bạn kể với tớ bao nhiêu bí mật thì tớ cũng chẳng biết khoe với ai để trêu chọc bạn cả đâu!”

Sự thật là sau đó, chúng tôi đã bắt chuyện. Tám về đủ thứ trên đời, và cả những “bí mật”.

 

2. Cô bạn tên Đan, học sinh trường X. Người ta nói hai người phụ nữ và một con vịt là thành một cái chợ. Tôi nghĩ người ta nên bổ sung vế sau, hai cô gái và một nỗi cô đơn sẽ hợp thành một rương niềm vui trộn lẫn nỗi buồn.

Hừm. Thế nào nhỉ? Như kiểu, một khi đầu óc bạn đã bị ám ảnh bởi hai chữ “cô đơn” hoặc tệ hơn, “buồn chết đi được” thì gặp bất cứ ai, lạ hay quen, bạn đều có xu hướng biến chúng trở thành chủ đề của cuộc nói chuyện. Và nếu người ngồi cạnh cũng đang gào thét (trong âm thầm) những điều tương tự thì xin chúc mừng, bạn đã tìm được đồng minh.

“Bọn tớ chia tay tuần trước” – Khi mẩu bánh sừng bò cuối cùng mất hút trong miệng tôi, cũng là lúc mạch chuyện được đẩy đi xa hơn. Chúng tôi kể cho nhau nghe vài mối quan hệ nho nhỏ trong cuộc sống, vài điểm cộng và điểm trừ của việc nhảy vào hoặc (bị đá) bay khỏi các mối quan hệ đó.

Giờ thì bạn biết rồi nhé! Chủ đề nói chuyện giữa những cô nàng đang yêu luôn là hẹn hò ra sao, trang phục thế nào, nên tặng quà gì… Trong khi ấy, những cô nàng đã-từng-yêu và vừa-ngừng-yêu thường ráo riết kể tội “người xấu” và kín đáo than phiền về nỗi cô đơn của mình. Tuy nhiên, không thể phủ nhận sự thật là các cô gái rất dễ kết thân với nhau từ điểm chung cực dễ gọi tên ấy.

“Rồi sẽ qua hết ấy mà!” – Tôi cố tìm ra một lời an ủi khả dĩ.

“Ừ, đương nhiên!” – Đan trả lời một cách rất hồn nhiên, không quên đưa nốt miếng bánh cuối cùng vào miệng – “Ai có thể buồn mãi được?”

Thế cơ đấy. Xem ra cô nàng này mạnh mẽ hơn cả tôi nữa.

Giờ thì đến lượt tôi thở than chuyện của mình. Từ ngày Phan tỏ tình và tôi kiễng chân đặt lên má cậu ấy một nụ hôn thay lời đồng ý, đến ngày cậu ấy hơi cúi mặt nói với tôi rằng có lẽ chúng tôi nên chia tay. Cậu ấy sẽ đi du học, con đường trở về mịt mù đến nỗi cậu ấy tin rằng rời xa cậu ấy là lựa chọn tốt nhất cho tôi ở thời điểm đó. Tôi hầu như không có một cơ hội nào để cố gắng, giải thích hoặc đơn giản chỉ là níu tay cậu ấy lại và bảo: “Nhất định tớ sẽ kiếm học bổng và sang đó với cậu”. Hai ngày sau đó, tôi gặp cậu ấy nắm tay một cô bạn khác, cười nói vui vẻ bước đi trên phố.

“Nhưng tôi vẫn phải nhắc đến cậu ta như một lý do chính đáng cho tình trạng cô đơn buồn chán của mình ở thì hiện tại”

Chuyện đó xảy ra cách đây khá lâu rồi, nghĩa là tôi đã quen với trạng thái cô đơn được chừng ấy thời gian. Nhưng tôi vẫn phải nhắc đến cậu ta như một lý do chính đáng cho tình trạng cô đơn buồn chán của mình ở thì hiện tại.

“Rồi bạn có bước tới và đấm cho cậu ta một cú không?” – Sau này, khi hai đứa trở thành bạn thân, chúng tôi cũng không đổi cách xưng hô. Đan bảo, “bạn – tớ”, xa vừa đủ, thân vừa đủ.

Còn tôi, ở thời điểm ấy, và cả bây giờ đều chẳng thể tìm ra lý do gì để phản bác.

“Không. Tớ về nhà và tự đấm vào mặt mình” – Tôi thành thật.

Đan đã không phá lên cười. Ơn trời.

“Ừ. Là tớ, chắc cũng phản ứng như vậy, và rồi tự hỏi tại sao mình có thể dành tình cảm cho một người như cậu ta nhỉ?”

Đó! Tôi và Đan có cả tá điểm chung như thế nên không khó để hai đứa kết thân với nhau. Cuối tháng, hai đứa cùng đăng ký học tiếng Pháp ở một trung tâm gần phố Đồng Xép. Kết quả bài kiểm tra đầu vào của tôi tốt hơn nên được xếp học trên Đan hai cấp. Nhưng thật may vì thời gian học của hai đứa trùng khít với nhau, ba buổi chiều tối trong tuần: Hai, Tư, Sáu. Sau giờ học, chúng tôi thường không về nhà ngay.

Có bữa, Đan rủ tôi tới một nhà sách lớn trong thành phố tham dự một buổi ra mắt sách mới của tác giả Y. Hai đứa con gái tìm hiểu về sách thì ít mà lân la… ăn vụng thì nhiều. Chẳng là công ty sách có tổ chức tiệc buffet nho nhỏ với bánh quy và nước ngọt cho khách tham dự. Đan đưa cốc về phía người phục vụ để xin thêm Coke, lần thứ hai.

“Bạn sẽ chẳng bao giờ dám làm những điều này, nếu người đang đi cùng bạn không phải tớ mà là một chàng người yêu bảnh trai và tài giỏi! Cực kì đáng để ăn mừng đúng không? Haha!”

Tệ là tôi thấy Đan nói đúng. Có những hành động rõ ràng bạn sẽ không thể hoặc không dám thực hiện khi có người yêu cạnh bên. Như là lén lút xí một chân trong buổi ra mắt sách chỉ bởi bữa tiệc buffet miễn phí, như là đảo mắt một (vài) lượt khắp căn phòng rộng lớn để tìm ra đâu có thể là gương mặt na ná hoàng tử tương lai của mình, như là ngủ gật trên xe buýt trong tư thế không thể xấu hơn và ăn ngấu ăn nghiến chẳng cần bận tâm ai đó đang nhìn và phán xét mình,…

Thảng hoặc, tôi đi chơi cùng nhóm bạn của Đan, hoặc Đan đi cùng nhóm của tôi. Một vài người trong số đó dẫn theo người yêu. Chúng tôi ra ngoại thành, picnic ở công viên xanh mướt ngoài ấy. Trong lúc đám “có đôi có cặp” bận nắm tay nắm chân và tâm sự đủ thứ chuyện trên trời dưới bể, chúng tôi, những đứa độc thân “quý hiếm” còn sót lại trong nhóm đi bộ băng qua công viên, tới gần bìa rừng. Đang độ thu, cánh rừng xào xạc lá vàng, lá đỏ. Những chiếc lá rụng xuống, biến thành thảm lá dày. Cả đám háo hức tung lên, tạo thành những cơn mưa bay màu vàng, màu đỏ. Về đến nhà, trưng ảnh lên Facebook, nhìn tụi “có đôi có cặp” ngấm ngầm ghen tị khiến tôi và Đan bật cười hả hê.

 

3. Không phải đến lúc Đan xuất hiện, tôi mới nhận ra cuộc sống còn nhiều niềm vui. Nhưng có lẽ, phải tới khi ấy, tôi mới chấp nhận nỗi cô đơn như một phần tất yếu của cuộc sống. Và càng lạ lùng hơn khi mỗi ngày đi qua, lại thấy mình dần trở nên vừa vặn với nó.

Rạp chiếu phim P tặng phiếu ưu đãi giảm 30% khi gọi một pizza cỡ nhỏ tại nhà hàng P2. Song mỗi phiếu chỉ được áp dụng cho một bàn. Khỉ thật, ở đâu ra cái luật quái quỉ này chứ? Hai phiếu của tôi và Đan sẽ hết hạn ngay ngày hôm sau nên điều duy nhất chúng tôi có thể làm và đã chọn làm trong ngày hôm ấy là bước vào P2, tự động tách ra ngồi ở hai bàn cách biệt, sung sướng thưởng thức món pizza hải sản ngon tuyệt hảo.

“Đôi khi, chúng tôi thử gạch đầu dòng những điều muốn làm với người yêu, rồi lại gạt đi. Thay vào đó là những điều muốn làm với đám bạn thân”

Ra về, Đan ngửa cổ cười và nói với tôi.

“Đấy, thấy chưa? Đi ăn với bạn rất là sướng ý. Sẽ chẳng còn gì tệ hơn đi với người yêu mà phải tách ra mỗi đứa một bàn”

“Và càng tệ hơn nữa nếu phải chấp nhận lãng phí phiếu khuyến mãi và trả theo đúng số tiền trên hóa đơn. Haha!”

Đôi khi, chúng tôi thử gạch đầu dòng những điều muốn làm với người yêu, rồi lại gạt đi. Thay vào đó là những điều muốn làm với đám bạn thân.

“Bao giờ có người yêu hẵng tính. Tới đâu hay tới đó. Càng bất ngờ càng vui, nhờ?”

Hôm ấy, hội bạn rủ tôi và Đan tới khu trượt băng trong trung tâm thương mại mới mở gần cầu Bấc. Thằng Bằng bất cẩn nên bị ngã, sứt một cái răng cửa. Nó la oái oái khi nghĩ đến khoản tiền phải bỏ ra để “chỉnh hình”. Chúng tôi không kìm được, ôm bụng cười ngặt nghẽo, bất kể thằng bạn rên la “Không thấy tao đang đau lắm đây hả?”. Đan, khi đó, đã bước đến chỗ thằng Bằng, nói rất nhỏ.

“Sẽ không đau lắm đâu. Hồi bảy tuổi, tớ từng ngã gãy một chiếc răng lúc chơi xích đu. Đến gặp bác sĩ nha khoa hai lần là khỏe ngay hà!”

Thề có sân băng và tụi bạn bắng nhắng, tôi thấy thằng Bằng đơ người phải đến mười giây trước khi lúng ba lúng búng.

“À ừ. Không phải tớ sợ đau…”

“Nó chỉ tiếc tiền thôi ấy mà. Cái thằng. Thôi cứ để vậy cho… duyên!” – Câu nói đùa của đứa nào đó khiến cả nhóm ôm bụng cười.

Rõ ràng, tôi thấy Bằng cứ nhìn Đan bằng ánh mắt rất lạ.

 

4. Chiều Chủ Nhật, chúng tôi ngồi làm bài tập trong quán ăn pizza. Những lúc giải lao, chúng tôi mạnh miệng phê phán “bọn trẻ con” giờ toàn viết truyện bắt chước văn phong Trung Quốc, đọc chỉ thấy mùi “Tàu ơi là Tàu”. Cơ mà, “bọn trẻ con” ấy là bọn nào cơ chứ. Chẳng phải mấy bạn nữ sinh bằng hoặc hơn kém chúng tôi một hai tuổi thôi sao. Ôi chao, chúng tôi đã già đến mức nghĩ đám bạn bằng tuổi là bọn trẻ con rồi cơ đấy. Bật cười, cảm giác có một đứa bạn thân để t8m thoải mái và chẳng ngại cái nhìn “Cái quái gì thế hả?” từ nó, thực sự dễ chịu vô cùng.

“Này, nếu không có bạn, hẳn tớ sẽ thấy buồn và cô đơn chết thôi!” – Tôi xoay xoay chiếc dĩa để những sợi mì Ý xoắn lại.

“Xời! Chẳng bao giờ nhé! Bạn mãi chỉ là kẻ cô đơn nghiệp dư thôi”

“Hả? Cô đơn đâu phải một nghề để mà nghiệp dư với cả chuyên nghiệp?” – Tôi thắc mắc.

“Cũng như nhau cả thôi. À mà, trên đời này chẳng ai cô đơn một cách chuyên nghiệp cả, kiểu gì chẳng có lúc chúng ta thôi một mình”

“Như là…”

“Có lẽ Đan đã đoán ra. Có lẽ Đan lờ mờ biết được những buổi hẹn hò bí mật của tôi và cậu bạn cùng lớp. Chỉ là có lẽ thôi. Nhưng tôi tin Đan hiểu. Vì Đan từng bảo, chẳng ai có thể cô đơn cả đời”

Có người đang đỏ mặt. Tôi biết mà. Haha.

“Bạn thấy Bằng… thế nào?” – Lần đầu tiên tôi thấy Đan ấp úng như thế.

“Tồi và tệ hơn cách bạn thấy” – tôi quyết định trêu Đan thêm một chút.

“Hả?” – cô bạn mở to mắt nhìn tôi.

“Tớ đùa thôi. Bằng tốt mà. Dù là tớ chẳng thích lắm nếu bạn bỏ lại tớ cô đơn một mình”.

“Ý là bạn không thích cái anh chàng kính gọng đen thường nhìn trộm bạn lúc ra khỏi lớp hả?”

“Có vụ đó hả?” – Tôi giả vờ như không biết, dù không ít lần bối rối trước ánh mắt và sự quan tâm lặng lẽ của cậu ấy.

“Sao cũng được” – Tôi đánh trống lảng – “Túm lại là giờ tớ chỉ muốn trở thành một kẻ độc thân chuyên nghiệp thôi. Vì một mình vẫn sướng hơn mà, kể cả khi có kẻ theo… Bằng bỏ cuộc chơi.”

Một tháng sau đó, Đan chính thức hẹn hò với thằng bạn quý hóa tên Bằng của tôi. Thế nhưng, Đan không vì thế mà xóa sổ thói quen “đánh lẻ” với tôi những buổi tối sau giờ tan học. Chúng tôi vẫn thường làm những trò chẳng bông-hoa-có-chủ nào dám làm lúc đi cạnh người yêu. Chúng tôi vẫn thường nở những tràng cười rộn rã khi nói về bài toán cô đơn. Tôi bảo với Đan, tớ vẫn đang trên con đường trở thành kẻ độc thân chuyên nghiệp bạn ạ. Đan chẳng nói gì, chỉ nhìn tôi và cười. Có lẽ Đan đã đoán ra. Có lẽ Đan lờ mờ biết được những buổi hẹn hò bí mật của tôi và cậu bạn cùng lớp. Chỉ là có lẽ thôi. Nhưng tôi tin Đan hiểu. Vì Đan từng bảo, chẳng ai có thể cô đơn cả đời.

 

Dung Keil

 

Truyện ngắn: Gió ngang lưng trời

Này, em có muốn ở cạnh tôi trong mỗi chuyến đi

Như đàn chim thiên di

Tìm nơi nào ấm áp

Chạm vào đời thô ráp

Yêu mến những miền xa…

 

Năm Mười Bảy tuổi, thế giới của tôi phân rõ thành hai màu trắng và đen. Rạch ròi khó tả. Màu trắng tựa như ánh sáng, như tất cả mọi thứ mà tôi vẫn thuộc về. Việc học hành hằng ngày ở trường, giao tiếp với đám đông, tham gia vài khóa học ngớ ngẩn hoặc làm giàu thêm danh sách các hoạt động ngoại khóa để làm đẹp hồ sơ du học. Tất cả chỉ vậy. Đôi lúc, nhìn mình trong gương, tôi tự nhủ, rồi sẽ qua hết. Mớ hỗn độn chết tiệt và thời gian đằng đẵng vô vị này.

Phong là màu đen. Màu đen của đêm. Tĩnh lặng như đêm và yên bình, đáng tin cậy cũng như đêm. Sự có mặt của cậu ấy gợi nên niềm vui hiếm hoi, hệt như được uống một cốc nước mát sau hành trình mỏi mệt. Đôi lúc tôi ví Phong như không khí, lúc nào cũng lặng lẽ nhưng cần thiết. Cậu chỉ cười. Tôi nhận ra mình có thể ví cậu là bất cứ thứ gì cũng được. Cậu ấy có thể là chốn ngả đầu nghe tôi kể những điều gì đâu, cũng có thể là chiếc máy hát biết bật đi bật lại những giai điệu Nirvana mà cả hai đứa cùng thích… Bọn bạn nhìn vào hai đứa, lắc đầu ngán ngẩm. Nếu tôi là hình thì Phong sẵn sàng là bóng, phải vậy không Phong?

Đôi lúc, khi ném mình vào không khí tĩnh lặng chỉ có riêng hai đứa, tôi luôn nhìn Phong và tự hỏi “Liệu có bao giờ cậu ấy sẽ ớn mình đến tận cổ? Hoặc Phong quá mệt mỏi với những sở thích kỳ quái của tôi?”. Suy nghĩ trong đầu bật ra thành câu hỏi hoài nghi. Cậu bạn nhìn tôi hơi ngạc nhiên, rồi cốc đầu tôi một cái rõ đau: “Đồ ngốc! Tớ bảo tớ sẽ là bóng của cậu cơ mà. Nhớ chưa, mà bóng thì không bao giờ rời xa vật chủ cả!”. Tôi bật cười trước vẻ thành thật của cậu ấy. Phong ạ, cậu không biết đâu, ngày trước tớ từng đọc truyện của Andersen. Rồi cũng có lúc bóng tự tìm kiếm một cuộc sống cho riêng mình…

“Phong ạ, cậu không biết đâu, ngày trước tớ từng đọc truyện của Andersen. Rồi cũng có lúc bóng tự tìm kiếm một cuộc sống cho riêng mình…”

Một ngày, sự trục trặc đầu tiên bắt đầu xảy đến. Như đã giao hẹn từ trước, Phong sẽ cùng làm hồ sơ và xin học bổng du học cùng tôi. Sức học của cậu không tệ, lại thêm khả năng ngoại ngữ cực ổn. Chúng tôi sẽ cùng nhau đi đúng theo lộ trình hai đứa đã vạch ra. Cùng nhau đi du học. Cùng nhau làm mọi việc, từ bé nhỏ như chia nhau nửa cốc cà phê tới to lớn như “chiến đấu” với cả thế giới… Vậy mà gần đến ngày nộp hồ sơ, Phong nhìn tôi, cười buồn: “Chắc tớ sẽ không nộp hồ sơ nữa đâu!”. Tôi nhìn cậu bạn thân, vẻ khó chịu và dò xét: “Lại có chuyện gì với cậu thế? Chẳng phải bọn mình đã lên kế hoạch này từ rất lâu rồi sao! Cho tớ xin một lời giải thích đi!”. “Chỉ đơn giản là tớ không còn hào hứng với kế hoạch này nữa Minh ạ. Tớ đã có một kế hoạch khác. Xin lỗi cậu!”. Chừng như thấy màn giải thích của mình chưa mấy thuyết phục, Phong say sưa kể cho tôi nghe về kế hoạch của cậu. Thực ra đó chẳng phải là một kế hoạch rõ ràng hay có mục đích gì lớn lao, theo tôi thấy là thế. Cậu ấy chỉ muốn có một năm không học hành, không lo lắng, đi lang thang cùng chiếc máy ảnh của cậu, tìm vài công việc đơn giản và nghĩ xem thực sự mình muốn gì trước khi đưa ra các quyết định tiếp theo. Tôi nhìn Phong ngán ngẩm: “Cậu quá tệ khi giờ mới nói cho tớ biết”. “Ý tưởng chỉ thực sự đến hôm bọn mình cùng xem bộ phim tốt nghiệp của các anh chị khóa trước. Nhớ không Minh, có đoạn cánh diều bị đứt dây biến mất vào khoảng trời xanh. Ai cũng nghĩ đó là sự tự do và nổi loạn. Còn tớ tò mò muốn biết xem nó đi về đâu… Chỉ cần biết xem là nó sẽ đi về đâu thôi…”.

Tôi không quen lắm khi nhìn cậu ấy như thế. Nhất là vẻ nghiêm túc khó tin như vậy. “Thôi được, dù sao tớ cũng biết được với cậu tớ quan trọng ở mức độ nào. Tớ mong cậu sớm như ý…”.

Những ngày cuối cùng của khóa học, tôi tránh mặt Phong. Không phải vì tôi còn giận cậu. Mà gần như tôi không còn biết nói điều gì với cậu nữa. Lòng kiêu hãnh trẻ con không cho phép tôi bảo rằng tôi thực sự chẳng yên tâm khi bước một mình mà không có cậu. Đôi khi, đứng giữa mảnh sân trường đầy nắng, tôi buồn bã nhìn chiếc bóng của mình in trên sân. Nắng mùa hè khiến nó đổ xiên, méo mó không rõ dạng thù. Có những người mình từng nghĩ thân thiết như hình bóng, hóa ra đến cuối cùng vẫn có thể trở nên xa lạ.

Rồi tất cả mọi thứ thuộc về thời phổ thông cũng đã khép lại. Tôi chuẩn bị nhập học ở trường bên Nhật sau hai tuần nữa. Phong không thi đại học. Giữ nguyên ý định của mình, có lẽ bây giờ cậu đã bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi xa của mình. Chúng tôi vẫn chào nhau khi đi qua, tham gia chụp ảnh niên khóa, cùng lũ bạn đập phá một trận chia tay…nhưng rất ít đi riêng với nhau. Nói chuyện cũng rất ít. “Cái bóng” của tôi đến một ngày cũng sẵn sàng rời xa tôi mà đi rồi.

Một tối, trước khi đi ngủ, có tiếng huýt sáo rất khẽ dưới nhà. Thứ ám hiệu quen thuộc. Mở cửa, tôi nhận ra Phong đang nhìn tôi cười rất thoải mái. “Đi cùng tớ không?”. “Đi đâu?”. “Đi về phương Bắc một chuyến. Vài ngày thôi. Cậu không thấy thành phố này ngột ngạt kinh khủng ư? Đi cùng tớ, giải khuây một chút, trước khi tiếp tục hành trình của cậu…”. “Nhưng, tớ chưa xin phép…”. “Sợ gì chứ! Chính cậu từng bảo đôi khi thói quen lập trình trước mọi thứ khiến cuộc sống bọn mình trở nên nhàm chán còn gì. Chuẩn bị đồ đi, tớ cho cậu 5 phút, gọn nhẹ hết sức có thể”.

Tôi đứng sững, như chưa kịp xử lý mớ thông tin vừa được tiếp nhận. Bản thân là người lý trí và luôn lo lắng về mọi thứ, có khi chẳng cần suy nghĩ để từ chối một đề nghị phi lý như vậy. Nhưng, đó là Phong. Là sự tự tin và đáng tin của cậu. Là mong ước được cùng cậu làm một điều gì đó thật đặc biệt trước khi rời khỏi đất nước này. Hít một hơi dài, tôi mang chiếc túi du lịch, vơ vội vài bộ quần áo và viết vài dòng cho bố mẹ. Phong là bạn thân nên tôi cũng hi vọng bố mẹ mình sẽ không quá lo lắng.

“Cậu ấy chỉ muốn có một năm không học hành, không lo lắng, đi lang thang cùng chiếc máy ảnh của cậu, tìm vài công việc đơn giản và nghĩ xem thực sự mình muốn gì trước khi đưa ra các quyết định tiếp theo”

Cả đến khi đã ngồi yên vị trên tàu rồi, tôi vẫn chưa tin lắm vào câu chuyện này. Tiếng va đập của bánh xe với đường ray, của những cơn gió va vào thành cửa sổ. Chúng tôi đang từ từ rời xa thành phố này để đi về phương Bắc, trong một toa tàu bình dân, với những khuôn mặt mệt mỏi hoặc nhìn cái vẻ háo hức của hai đứa trẻ đầy ái ngại. Phong quan sát tôi, hiểu hết. “Tớ nghĩ có lẽ chút nữa tớ nên gọi lại về nhà. Hoặc gọi khi đã đến nơi. Một mảnh giấy chắc chưa đủ để bố mẹ yên tâm”. Phong nhìn tôi, lém lỉnh: “Thực ra cũng không cần thiết lắm”. “Ý cậu là gì?”. “Chuyện xin phép bố mẹ ấy.” “Cái gì cơ, tớ là một tiểu thư được giáo dục tử tế và đây là lần đầu tiên cũng như duy nhất tớ bỏ nhà đi theo một tên con trai thế này đấy!”. “Haha, đầu óc cậu phong phú thật. Ý tớ là chuyến đi này đã được xin phép rồi. Bố mẹ cậu chỉ lo cậu bị trầm cảm vì quá trình chuẩn bị cho vụ du học, nên khi tớ ngỏ lời là được đồng ý ngay. Sợ cậu còn giận tớ nên tớ mới bày trò bí mật này đấy!”. “Cậu…!”. Trước vẻngạc nhiên của tôi, Phong không nói gì, lặng lẽ chìa một bên tai nghe cho tôi. Giai điệu quen thuộc của Nirvana. Đêm dài và lạnh. Tôi khẽ nắm chặt tay “chiếc bóng” của mình, trên chuyến tàu chầm chậm đi về phía bình minh.

Những ngày phương Bắc, trời trở lạnh, chúng tôi như hai đứa trẻ lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác, chỉ bước chân ra khỏi lằn ranh, đã thấy thế giới thật rộng trước mắt mình. Tham gia một tour trekking cùng vài khách du lịch nước ngoài, chúng tôi mò cả vào những bản làng xa xôi, đi xuyên rừng trên những cung đường lầy lội và vồ ếch bất cứ lúc nào. Gác lại sau những ngày mệt mỏi, cảm giác được tự do làm những điều mình thích thật tuyệt. Mang theo tấm thân bê bết bùn đất, chúng tôi bước đi trong tiếng cười trong trẻo của bọn nhóc ở các làng bản hai bên đường. Những lúc bị hụt lại với đoàn, Phong nắm tay tôi, tỏ ý động viên. Từ lúc những ngón tay gầy nhẳng của cậu chạm vào những ngón của mình, tôi hiểu được một điều, hóa ra mình chẳng mạnh mẽ như mình nghĩ. Vẫn luôn cần có ai đó nắm tay mình thật chặt và dắt đi khắp nơi như vậy. Ai đó là Phong.

Buổi tối, khi ngồi trên ban công, nhấm nháp ấm trà miền cao và lãng đãng nhìn ra màn sương đã giăng xuống khắp thị trấn, Phong nhìn sang phía tôi, nói rất khẽ:

– Vậy là cậu cũng sắp đi rồi. Nhanh thật!

– Ừ.

– Có điều này tớ chưa nói cho cậu biết. Lúc xem xong bộ phim có cánh diều ấy. Tớ đã định nói ngay với cậu về mơ ước của mình.

– Mơ ước gì cơ?

– Mơ ước được đi lang thang tới nhiều nơi và làm những gì mình thích ấy.

– Hồi đấy tớ đã nghĩ nó là một ước mơ nhảm nhí kinh khủng.

– Thật may, hồi đấy tớ đã định hỏi cậu một câu.

– Câu gì?

– Tớ đã định bảo cậu: Minh ạ, tớ có một mơ ước rất điên, tớ muốn đi khắp nơi cho đến khi mỏi chân phát chán thì thôi. Cậu có muốn đi cùng tớ không?

“Minh ạ, tớ có một mơ ước rất điên, tớ muốn đi khắp nơi cho đến khi mỏi chân phát chán thì thôi. Cậu có muốn đi cùng tớ không?”

– Haha, ngộ thế.

– Ừ, và bây giờ, tớ vẫn muốn hỏi lại cậu câu đấy…Cậu có muốn đồng hành với tớ không, trong mỗi chuyến đi ấy?

– Câu trả lời của tớ là…

Tối hôm ấy, bọn tôi còn nói với nhau nhiều điều khác nữa. Về những hành trình của tuổi trẻ, về mọi nơi mà hai đứa cần phải đến cùng nhau trước khi tròn hai lăm tuổi. Phong khoe với tôi những bức hình mà cậu chụp được từ đầu chuyến đi. Cảnh những đứa trẻ, bản làng, những người bạn đồng hành. Cả vạt gió làm tung chiếc khăn tôi quàng trong lúc đi bộ lên thác nước. Nhưng có lẽ tôi nhớ nhất bức ảnh cậu lén chụp lúc tôi ngủ say trên chuyến tàu đêm. Vẻ bình thản, nhưng vẫn gợi vài niềm bất an nho nhỏ, của một cô gái luôn cần ai đó nắm tay mình khi bước chân vào thế giới này…

Bạn đã bao giờ chợt nhận ra, trước tuổi hai mươi, mọi suy nghĩ của chúng ta đều trong trẻo và đều đẹp không? Hệt như lúc bạn nhận ra thế giới của mình không đơn thuần là hai sắc đen và trắng. Mà nó như lăng kính vạn hoa, mà mỗi ngày mở ra lại là một màu sắc khác. Tôi chớp được ý nghĩ ấy, từ lúc ngồi yên vị trên tàu điện ngầm, trở về từ giảng đường một buổi tối. Bên ngoài, tuyết trắng xóa. Hôm trước, Phong gửi cho tôi vài bức ảnh về tuyết ở Sa Pa. “Rồi một ngày tớ cũng sẽ đến Nhật để ngắm tuyết cùng cậu”. Đọc những dòng ấy, tôi bất giác mỉm cười. Và nghĩ lại câu trả lời của mình trong đêm hôm ấy. Đưa tay nắm lấy vài bông tuyết, trong tiếng gió thốc ở Tokyo những ngày lạnh nhất, tôi thấy mình ấm lòng lạ. Như thể vừa chạm tay vào cơn gió ở lưng chừng trời, mang hình hài của cậu bạn đã từng nắm tay tôi trong một đêm diệu kỳ…

 

VIÊT ANH

Những hiệp sĩ máy cắt

Brad Havrilla và John Flaherty là hai chàng thanh niên mới hơn 20 tuổi. Một lần, họ cùng ngồi uống cà-phê vào giờ nghỉ ở trạm cứu hỏa Delray, bang Florida và bắt đầu trò chuyện về những vụ tai nạn mà mình từng chứng kiến. Flaherty nhớ lại hồi anh mới vào thực tập, khoảng năm 1987. Khi đó, một chiếc xe 18 bánh, trên xe có tài xế, vợ và hai đứa con, đâm vào một thanh chắn đường tàu, lật và rơi xuống sông.

“Hồi đó, cả đội mình đều biết trong xe có trẻ em” – Flaherty kể lại. Tuy ngập trong bùn và xăng, đội cứu hộ vẫn cố mở bằng một chiếc kích thủy lực mà người ta vẫn gọi là “hàm của sự sống”. Nhưng người ta không thể đưa được đòn bầy xuống bùn, còn những chiếc cưa chạy bằng xăng dầu thì không hoạt động dưới nước. Chỉ khi một chiếc xe nâng lôi được chiếc xe tải từ dưới sông lên thì đội cứu hộ mới đưa được gia đình kia ra. “Bọn mình đã quá muộn” – Flaherty nói với Havrilla. Anh kể rằng anh vẫn bị ám ảnh bởi điều mà anh nhìn thấy dưới ánh đèn pin vào đêm hôm đó: Có cả một cô bé mới 3 tuổi. Cả gia đình đó đã chết đuối.

Còn đối với Havrilla, thì anh nhớ đến vụ lật xe trên một con đường vắng vào năm 1989. Tài xế mới ở tuổi vị thành niên, bị kẹt trong xe. Trần xe sập xuống ép đầu của cậu ta vào những mảnh kính vỡ, giữa hai đầu gối. Cậu ấy rên lên trong đau đớn.

Đội của Havrilla dùng “hàm của sự sống” mở được một cánh cửa xe. Nhưng họ không thể làm gì hơn bởi bước tiếp theo sẽ như là cố làm phồng một lon nước ngọt đã bị bẹp, và dụng cụ “hàm của sự sống” không thể làm được việc đó. Cậu bé tài xế cuối cùng cũng được cứu thoát, nhưng đối với Havrilla thì đó là 45 phút căng thẳng nhất mà anh từng gặp phải.

– Hẳn phải có một cách tốt hơn – Flaherty kết luận. Anh bắt đầu tưởng tượng ra một dụng cụ lý tưởng. Thay vì kích mở một thứ gì đó, thì dụng cụ mà anh tưởng tượng có thể cắt qua nó. Dụng cụ này sẽ đủ nhỏ nhẹ để hoạt động được ở cả những không gian chật hẹp. Và nó sẽ không cần xăng dầu hay điện thì mới chạy được.

“Anh kể rằng anh vẫn bị ám ảnh bởi điều mà anh nhìn thấy dưới ánh đèn pin vào đêm hôm đó: Có cả một cô bé mới 3 tuổi. Cả gia đình đó đã chết đuối..”

– Cậu có nghĩ là rồi người ta sẽ chế ra thứ gì như thế không? – Havrilla hỏi Flaherty.

– Có lẽ tớ sẽ tự làm ra nó – Flaherty trầm ngâm.

Havrilla thấy bạn mình có vẻ nghiêm túc, và anh bảo:

– Nếu cậu làm, tớ sẽ giúp.

Cuộc nói chuyện bình thường vào năm 1991 đó lại là mở đầu cho một sứ mệnh. Cùng với một người bạn nữa là Fred Hampton, họ chế tạo được một chiếc cưa cầm tay với lưỡi cưa ngắn, chuyển động qua lại. Nó hoạt động nhờ vào khí nén từ bình khí để thở của một người lính cứu hỏa, nên nó có thể sử dụng được dưới nước. Và do lưỡi chuyển động ngắn, nên chiếc cưa này có thể cắt sát đến vị trí của nạn nhân bị mắc kẹt.

Vậy là ba chàng trai bắt đầu tạo ra một bản mẫu và thử các loại hợp kim để có được một lưỡi cưa thật khỏe. Mỗi lưỡi cưa đều có vẻ đầy hứa hẹn, nhưng rồi đều thất bại khi thử thực tế. Chưa lưỡi cưa nào hoàn thành được nhiệm vụ khi cắt qua những lớp vật liệu hiện đại của ô tô bao gồm cả nhựa và kính.

Sứ mệnh vẫn tiếp tục, trong khi các chàng trai bắt đầu hết sạch tiền tiết kiệm và kiệt sức vì luôn phải làm việc suốt ngày. Nhưng không một ai nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.

Cuối cùng, vào năm 1994, họ tìm ra một lưỡi cưa thép đôi rất có triển vọng. Những răng cưa siêu cứng được kết hợp với lưỡi cưa mềm hơn, hấp thu bớt hơi nóng, có thể cắt cả nhựa lẫn thép mà không kẹt.

Nhưng mỗi khi nhớ đến nỗi đau chịu bất lực và mất đi một nạn nhân trong các vụ tai nạn, Havrilla vẫn nói: “Đối với tôi, phần thưởng vẫn đến mỗi lần chiếc Excalibur cứu được một mạng người”.

Chiếc cưa này hoạt động rất thần kỳ. Nó được ba chàng trai đặt tên là Excalibur, theo tên của thanh kiếm thần thoại của Vua Arthur.

Một thời gian sau đó, Havrilla được gọi tới hiện trường một vụ tai nạn do xe đi tốc độ quá cao. Một cô gái tuổi teen bị kẹt trong chiếc xe thể thao méo mó. Havrilla nằm sấp, kê một nắm tay đeo găng vào giữa đống kim loại sắc, tạo lối cho dụng cụ cứu hộ mới của mình.

– Có vừa đủ không gian – Anh nói với cả đội – Cứ đưa tôi chiếc Excalibur.

Lưỡi cưa lia vào lớp kim loại bị uốn vặn, đang kẹt đúng vào cổ cô gái. Chỉ vài phút sau, cô đã được cứu thoát.

Eliminator Industries, công ty được thành lập bắt đầu từ ước mơ của Flaherty, sau đó nhanh chóng bán được hơn 1.000 chiếc Excalibur cho các đội cứu hỏa và quân đội ở khắp nơi. Không ai trong số ba chàng trai đó trở nên giàu có. Nhưng mỗi khi nhớ đến nỗi đau chịu bất lực và mất đi một nạn nhân trong các vụ tai nạn, Havrilla vẫn nói: “Đối với tôi, phần thưởng vẫn đến mỗi lần chiếc Excalibur cứu được một mạng người”.

 

THỤC HÂN (Dịch)

Đồng xu kỳ diệu

Thỉnh thoảng rảnh rỗi, tôi khoái nhứt nằm khoanh tay dưới gáy, nhìn ra ngoài trời, tự vẽ ra những chuyện kỳ diệu. Thế rồi trong một sự tình cờ nằm ngoài mọi tưởng tượng, điều lạ lùng đã xảy ra: Sa chuyển đến cùng chung cư nơi tôi đang sống. Điều đó có nghĩa cả hai sẽ ngắm nhìn chung phong cảnh công viên, cùng được nắng sáng chiếu qua cửa sổ đánh thức, nếu không thích quá giang theo ba mẹ thì có thể chung chuyến xe buýt lên trường, và còn rất nhiều điểm chung khác mà không cậu bạn nào trong lớp giành được lợi thế như tôi. Nói vậy, vì Sa không chỉ xinh nhất lớp A6, mà cả khối 11 cũng chẳng ai dễ thương bằng. Cô bạn mới chuyển từ Nha Trang vào, còn khá bỡ ngỡ và chưa thân với ai hết. Bọn con trai đều biết rõ thành viên mới là con gái cưng, được ba mẹ bao bọc kỹ, rất kiêu nên chả dại xớ rớ tới gần.

Ấy vậy mà lúc nhận ra tôi vào buổi sáng, khi đang dạo bộ trong công viên, chính Sa chạy đến trước. Cô bạn rất ngạc nhiên khi biết nhà tôi chỉ cách nhà cô ấy có hai dãy thôi. “Huy nhớ lên nhà Sa chơi nhé!” Trong bụng thích mê, tôi vẫn làm vẻ mặt khó khăn như chưa thể quyết định. Đôi mắt trong veo của Sa trở nên tha thiết: “Huy đừng ngại. Ba mẹ Sa chắc chắn cũng rất vui khi biết Sa có bạn học gần nhà. Tụi mình sẽ chia sẻ bài vở nữa nhé?”. “Hmm… Cũng được!”. Tôi nói nghiêm trang. Cô bạn mỉm cười vui sướng. Còn tôi phải kềm chế lắm mới bình thường bước đi, chứ không nhảy phốc lên, đấm tay vào không khí và “gầm” lên đầy phấn khích.

“Kẻ liên quan sẽ phải tự tìm ra lỗi của mình. Mà tôi ngán nhứt cảnh tượng đó. Cô bạn thông minh, học giỏi và duyên dáng khi đó sẽ biến mất. Giống như tôi đứng trước ngăn đá tủ lạnh…”

Không phải là kẻ giả tạo, tôi chỉ cố gắng thể hiện những mặt tốt nhất mà mình có khi qua chơi nhà Sa. Cô bạn khoe tôi bộ sưu tập hàng trăm đồng tiền một câu chuyện đặc biệt mà khi Sa kể, tôi nghe không biết chán. Ba mẹ Sa là những người nghiêm nghị, nhưng cuối cùng cả hai đã mỉm cười và mời tôi qua chơi thường xuyên. Ba của Sa còn tiễn tôi ra tận thang máy. Lúc chỉ có hai người, chú ấy nói: “Chú rất vui vì Sa đã có bạn mới ở đây. Chú cũng phải nói trước, con gái chú cứng đầu lắm. Tính cách nó với vẻ ngoài của nó trái ngược nhau đấy!” Tôi sửng sốt. Thế nhưng cửa thang máy đã mở và tôi sẽ phải tự giải đáp các thắc mắc của chính mình.

Ba của Sa đã nói đúng. Tôi chưa từng gặp ai bướng bỉnh như Sa. Ngay cả những tên con trai khó chịu nhất tôi cũng có thể xử lý được nếu có xung đột. Nhưng Sa thì không. Có việc gì trái ý, cô bạn tức khắc làm thinh. Kẻ liên quan sẽ phải tự tìm ra lỗi của mình. Mà tôi ngán nhứt cảnh tượng đó. Cô bạn thông minh, học giỏi và duyên dáng khi đó sẽ biến mất. Giống như tôi đứng trước ngăn đá tủ lạnh. Mà các sai lầm của tôi cứ xảy ra luôn. Lần gần đây nhất, tôi qua nhà Sa, giải mấy bài tập lượng giác khó nhằn. Tôi làm tắt nên sai ở một bước mà không nhận ra nên vẫn khẳng định mình đúng và Sa mới cần kiểm tra lại các bước giải. Cho đến khi mở phần đáp án có sẵn. Thay vì nhận sai, chẳng hiểu sao tôi lại khoặm mặt: “Được rồi, Sa cứ việc làm tủ lạnh đi. Tớ sẽ không xin lỗi. Cũng không qua nhà Sa nữa đâu!” Cô bạn mím môi quay về cửa sổ, không thèm ngó tôi nữa. Chộp lấy áo khoác, tôi lao ra hành lang. Ra khỏi thang máy, vẫn còn tức giận, tôi rút tay khỏi túi áo. Vang lên tiếng “keng” khẽ. Một đồng xu văng ra, lăn dọc theo viền lối đi, rơi xuống thảm cỏ bên dưới. Mất một lúc, tôi mới hiểu điều vừa xảy ra. Tôi chạy theo hướng lăn của đồng xu. Tuy nhiên, thật khó tin, đồng xu đã biến mất dù tôi tìm mãi, tìm mãi. Giống hệt như nó thực sự muốn chạy trốn khỏi tôi vậy. Một ngày tồi tệ. Tôi lủi thủi đi về nhà, vừa giận mình, vừa buồn Sa, vừa tiếc đồng xu.

Đó là đồng 1 lira bác Hai của tôi mang về từ Thổ Nhĩ Kỳ. Đồng xu Sa còn thiếu trong bộ sưu tập. Giá trị không lớn nhưng khá hiếm. Để có đồng xu ấy, tôi đã lau bụi tủ sách cho bác Hai cả buổi sáng. Vậy mà…

Sau đó là kỳ nghỉ Tết. Cả nhà Sa về đón năm mới ngoài Nha Trang. Không gặp cô bạn, tôi mới biết có những ngày dài thế nào và buồn thế nào. Tôi lấy hết các bài tập ra làm rồi dán mắt vào TV, không ngắm nhìn khung cảnh mưa phùn ngoài cửa sổ, không gối đầu lên cánh tay thả trí tưởng tượng lang thang nữa.

Rồi cả nhà Sa cũng quay về thành phố. Ô cửa tầng chín lại sáng đèn. Tôi chỉ muốn chạy lên gõ cửa, nói tất cả những câu đã nghĩ ngợi suốt thời gian qua. Thế nhưng cảm giác tự ái vẫn còn đeo bám. Tôi lòng vòng dưới công viên, tối mịt và bắt đầu gió lạnh thì mới quay trở về dãy nhà mình.

Chuẩn bị bước lên bậc thềm đá hoa cương, bỗng tôi nhìn thấy một đốm sáng. Rất nhỏ, loé lên rất nhanh. Nằm ngay giữa thềm đá và đất cỏ. Tôi cúi xuống. Đó chính là đồng xu đã mất. Mấy trận mưa phùn mùa Xuân đã đưa nó trôi theo khe thoát nước từ bên dãy nhà Sa qua đến bên đây.

Tôi nở nụ cười bí mật: “Đồng xu tìm đến với tớ. Nó bảo tớ rằng, hãy mang nó cho Sa và cả hai đừng có giận nhau!”. Cô bạn chống cằm, nghĩ ngợi gì đó rồi gật khẽ: “Ừ, tụi mình sẽ không tự ái và không giận nhau lâu nữa nhé!”

Tôi gõ cửa. Gần như ngay tức khắc, cánh cửa mở ra. Sa nhìn tôi, đôi môi vẫn mím chặt nhưng cặp mắt lấp lánh ánh sáng của nụ cười. Tôi nói: “Tụi mình huề nhé!” Cô bạn còn chưa kịp gật đầu thì ba của Sa đã kéo cửa rộng hơn: “Vào đi anh bạn. Sao lâu không thấy mặt. Sa có mua về cho cháu một chậu sen đá. Nó trông hoài mấy bữa nay mà không thấy cháu qua!”

Tựa như chưa từng có thời gian giận dỗi xa cách, hai đứa lại ngồi học bài, ăn bánh mẹ Sa làm và ngắm nghía chậu sen đá bé nhỏ. Lúc sắp về, tôi xoè bàn tay, đưa cho cô bạn đồng xu. Sa ôm má, mắt tròn xoe sung sướng và ngạc nhiên: “Ở đâu Huy có vậy?” Tôi nở nụ cười bí mật: “Đồng xu tìm đến với tớ. Nó bảo tớ rằng, hãy mang nó cho Sa và cả hai đừng có giận nhau!”. Cô bạn chống cằm, nghĩ ngợi gì đó rồi gật khẽ: “Ừ, tụi mình sẽ không tự ái và không giận nhau lâu nữa nhé!”.

 

HOÀNG HUY