Truyện ngắn: “Ẻm” đậu mùa đáng ghét

Tivi đưa tin “đậu mùa” đang “sốt” lên giữa tiết trời xuân hè. Tôi nhún vai: “Vụ đầu mùa này ghê gớm thật, thành cả một chiến dịch phá hoại!”. Mà tôi chẳng biết đậu mùa là cái quái chi, chỉ biết sẽ có những những nốt như hạt đậu bò khắp người và thông thường người ta chỉ bị một lần trong đời. Tôi rũ bỏ việc tìm hiểu về “ẻm” đậu mùa vì biết rằng ẻm í chẳng liên quan đến bữa ăn sáng của tôi. Nhắc đến bữa sáng mới nhớ. Tôi thường ăn một bữa đồ khô như bánh mì, xôi… xen kẽ với một bữa nước như: bún, phở, miến, vằn thắn…Và tôi không bao giờ ăn sáng ở nhà. Điều này làm mẹ tôi cằn nhằn và lo lắng. Mẹ sợ tôi bị những bệnh đường ruột hay tương tự thế.

Ẻm đậu mùa đi rong ngoài phố, đột ngột ghé lớp hỏi thăm Yên. Tin cậu ấy bị đậu mùa làm cả lớp choáng váng và hoảng sợ. Nghe đồn, đậu mùa lướt từ người này sang người khác nhanh như lướt web ý. Những đứa nào gần Yên mấy hôm trước đều hét toáng lên, ngoại trừ tôi. Tại tôi nghĩ, đậu mùa cũng như cảm sốt, đau bụng, cần gì phải hét toáng lên như thế. Mà cũng tội cho Yên, nghe nói cậu ấy phải nghỉ học ít nhất là một tuần…

daumua3

“Tôi liên tục nhắn tin cho cậu ấy và nói là rất muốn gặp cậu ấy, nhưng Yên nằng nặc bảo là không, khi đó tôi sẽ bị lây và Yên cũng không muốn gặp ai khi trên người nổi đầy mụn nước. Một cô gái xấu xí….”

Những ngày thiếu Yên là những ngày buồn vô tận. Tôi đặt quyển tập sang chỗ của Yên và tưởng tượng cậu ấy vừa đi xuống căn tin và sẽ vào lớp khi có chuông. Cậu ấy là một người bạn tuyệt vời. Tôi liên tục nhắn tin cho cậu ấy và nói là rất muốn gặp cậu ấy, nhưng Yên nằng nặc bảo là không, khi đó tôi sẽ bị lây và Yên cũng không muốn gặp ai khi trên người nổi đầy mụn nước. Một cô gái xấu xí….

Tôi có nhiều chuyện muốn nói với cậu ấy quá. Một đôi như tôi và Yên thì chuyện để nói là vô tận. Chuyện một hot boy đi yêu một đứa con gái mờ nhạt trong trường, chuyện chị căn tin nổi nóng vô cớ vì bịch đá lạnh bị lủng đáy. Chuyện thầy dạy toán rất là teen… Chúng tôi thân nhau và không thể thiếu nhau mỗi ngày. Hai đứa đều là dân tỉnh lên trọ trên thành phố học. Cùng cảnh nên hiểu và thông cảm với nhau cực nhanh. Với Yên, tôi có thể ba hoa cả ngày không chán. Chẳng cần ngại ngùng hay kiêng dè như với tụi bạn khá giả cùng lớp. Cả lớp và sau đó là cả trường đồn ầm ĩ, rằng tôi và Yên là một đôi. Chúng tôi không phủ nhận. Thật ra, chúng tôi là một đôi… ăn hàng, đôi… tám, đôi… ẩu đả nhau, đôi…làm ầm ĩ những nơi chúng tôi xuất hiện. Bây giờ, tôi ngồi trong lớp còn Yên nằm trong bệnh viện, không buồn lê thê mới lạ.

“Tớ ghét cái cảnh nằm chờ thế này rồi Tường ơi”- Yên lại nhắn tin kêu ca. Theo cậu ấy, một ngày trong bệnh viện gần bằng một năm ở ngoài. “Đáng đời Yên đanh đá, đậu mùa sẽ khiến cậu khỏi muốn đụng tới gương luôn”. Tôi nhắn tin lại và nghĩ cậu ấy sẽ phá lên cười và quên đi nỗi buồn phải nằm dài trong viện. Chúng tôi thường nhắn tin đốp chát như thế. Dù vậy, buồn ơi là buồn. Tôi ghét đầu mùa kinh khủng, vừa đanh đá, vừa lì lợm…

Ấy thế mà ai tin được, Yên xuất viện cũng là ngày tôi nhập viện.

Tôi đang đứng ban công trước cửa lớp, ngắm cây, ngắm cò và đợi tin nhắn của Yên từ bệnh viện. Cậu ấy nhắn tin sẽ xuất viện và vẫn xinh đẹp như xưa. Đêm qua tôi hơi sốt và muốn tìm một không gian yên lành cho khỏe khoắn.

– Á! – Một đứa hét toáng lên khi nhìn thấy tôi. Mắt tôi chớp liên tục vì ngạc nhiên. – coi chừng cậu bị thủy đậu đấy Tường, những mụn đỏ nổi khắp cổ cậu kìa.

Cái tin nghi vấn nhanh chóng lan đi và cũng ngần ấy người hét toáng lên rồi tránh xa tôi ít nhất là hai mét. Tôi đứng tần ngần. Chân run và tay lạnh ngắt.

– Cậu về nhà nghỉ đi!

– Đúng rồi đấy, hoặc vào viện khám luôn đi!

– Tớ sẽ xin phép cô chủ nhiệm cho cậu.

(Uhm, cậu tránh bọn tớ càng xa càng tốt – nên hiểu thế mới đúng chứ!). Tôi đứng im sững, như bị “bùa choáng”. Cảm giác bị kỳ thị, xa lạ giữa chốn đông người của một đứa tỉnh lẻ lại xâm chiếm…

– Chưa biết cậu ấy có bị đậu mùa hay không mà mấy cậu hét toáng lên thế – Một giọng nói xuất kích từ cuối lớp. Trong mớ âm thanh lùng bùng, tôi chẳng nhận ra là ai nhưng với tôi, bây giờ, người đấy là người tốt nhất quả đất này.

Tình thế vẫn không cứu vãn được. Tôi xếp sách vở, ôm cặp và ra khỏi lớp. Lòng tôi rối bù. Bị, không bị, bị, không bị… đậu mùa. Tôi ngồi xuống ghế đá sát cổng trường để chân tôi thôi run, tay tôi thôi lạnh và tim tôi thôi nhảy múa. Tôi nhìn vào tay, chẳng có gì cả. Tôi kéo ống quần, một mụn đỏ đã xuất hiện từ lúc nào. Trời đất, mới sáng nay còn chưa có gì mà???

daumua2

“Tôi muốn cảm giác đi học. Tôi muốn giơ tay phát biểu. Tôi muốn ăn sáng một bữa khô xen kẽ với một bữa nước. Tôi muốn đậu mùa biến khỏi mắt tôi, càng nhanh càng tốt”

Vừa may đúng dịp mẹ đưa cậu lên thành phố khám bệnh. Hay tin, mẹ chở tôi đi bác sĩ. Suốt đường, mẹ cứ ca cẩm: Lại ăn sáng ngoài đường, dị ứng chứ gì! Ngày mai, mẹ sẽ nấu cho con ăn. Tôi im thin thít, mọi khi đã gào lên đòi chở mẹ chứ không chịu ngồi đằng sau như… cún thế này. Nhưng việc bị đầu mùa hỏi thăm làm tôi không còn tí hơi sức nào để tranh luận.

Cổng bệnh viện. Tôi phát hoảng lên khi nhìn thấy nó. Tôi vốn ghét bệnh viện và bây giờ sự ghét ấy tăng lên hàng tỉ lần. Bác sĩ nhìn tôi. Nụ cười hiền. Chị bảo tôi xoay một vòng để chị xem. Tôi làm theo như một con rối.

– Đêm qua em có bị sốt không?

– Dạ có!

– Chị cũng nghĩ thế!

“Chỉ bị dị ứng thôi em à” – Tôi tưởng tượng chị bác sĩ nói thế – Vậy đúng là em đã bị đậu mùa rồi.

Nếu là một đứa con gái, tôi đã cho mình cái quyền ngất đi. Nhưng tôi là con trai, tôi phải vểnh tai nghe cái tin động trời này. Mẹ cuống quít về nhà xếp đồ, còn tôi ở lại bệnh viện, chuyển vô phòng cách ly. Tôi suýt ngất một lần nữa khi đặt chân vào phòng cách ly. Những bệnh nhân đang thời kì toàn phát, họ bôi thuốc xanh đầy người giống những chú báo trong sở thú. Một ngày sau, tôi cũng trở thành chú báo đốm. Mụn nước đã nổi khăp người. “Ẻm” đậu mùa hí hửng vây lấy tôi như thể tôi là người đẹp trai nhất quả đất này. Tôi nằm bất động, sợ nghiêng mình một chút, mụn nước sẽ vở ra để lại sẹo. Đó là hình phạt mà đậu mùa dành cho ai dám công nhiên đụng đến nó.

– “Ha ha, đáng đời tên Tường gian ác” – Yên nhắn tin trả thù – “Có gì thì hỏi tớ nhá, dù gì tớ cũng đã sống chung với đậu mùa hơn cả tuần mà”

– “Tớ muốn biến khỏi nơi đây càng nhanh càng tốt. Tớ không muốn biến thành con báo”

Những tin nhắn cứ nối tiếp nhau. Tôi chỉ có chiếc điện thoại làm bạn và đậu mùa là kẻ thù.

Sự vắng mặt của tôi đang là đề tài hot của cả lớp. Yên nhắn tin bảo thế. Chắc những đứa tôi ghét như Dung Mama, Á Hậu, Hà , Hương Chuối, Thu Bún bò… sẽ ăn mừng chẳng biết chừng. Thế mà, tôi nhận được hàng loạt tin nhắn của họ.

Tin nhắn của Mama: Tường ăn gì chưa, con? – Rồi, cảm ơn mama nha, mama xịn của Tường chu đáo lắm!

Tin nhắn của Á Hậu: Mình muốn vào thăm Tường, cho mình địa chỉ đi – Hứ, đậu mùa sẽ làm ấy bò không nổi lên ngôi hoa hậu đâu!

Tin nhắn của Hà : Tường đừng ra gió và đụng nước, để lại sẹo đó – Sai rồi bà ơi, bác sĩ nói không nên kiêng cữ gió và nước. Chỉ kiêng gặp bạn bè thôi, hihi.

Tin nhắn của Chuối: Tường đừng có lo lắng, thời gian sẽ đánh gục con bệnh đáng ghét – Tớ chỉ sợ thời gian sẽ đánh gục nỗi nhớ cậu đã thiếu tớ hũ sữa chua – Hứ, nhớ dai như đĩa…

Những tin nhắn làm tôi ngạc nhiên, rồi cười hoài. Tôi cười thầm và quên đi dịch đậu mùa đang lảng vảng quanh mình…

Những ngày buồn chán, dài lê thê. Bốn bức tường bệnh viện màu vàng nhạt lắp đầy tâm trí tôi. Tôi muốn hoạt động, chạy nhảy, tôi muốn nói chuyện với những người bạn hợp gu đến từng câu chữ. Tôi muốn cảm giác đi học. Tôi muốn giơ tay phát biểu. Tôi muốn ăn sáng một bữa khô xen kẽ với một bữa nước. Tôi muốn đậu mùa biến khỏi mắt tôi, càng nhanh càng tốt.

Những mụn nước xẹp dần, khô lại, màu đen. Ẻm đậu mùa đã hiện nguyên hình…hạt đậu. Ẻm sắp phải xa tôi rồi. Tôi hí hửng, lau sạch những mảng bám máu xanh trên cơ thể, bôi gel acyclovir mà Yên gửi tặng với lời nhắn: “Cái này sẽ biến cậu từ báo trở thành bạch công tử, cậu sẽ đẹp như xưa, giống tớ.”

daumua4

“Tôi soi gương hàng ngày và lo lắng cho khuôn mặt mình. Nó sẽ để lại sẹo suốt đời trên mặt tôi nếu tôi sơ suất. Khi đó chỉ số đẹp trai của tôi sẽ giảm đi rất nhiều. Vậy mà, một cái sẹo vẫn hiện hữu trên mắt trái…”

Ẻm đậu mùa cũng sắp tới ngày tận số. Nó đang ngoi ngóp và cố gây sẹo trên người tôi càng nhiều càng tốt. Tôi soi gương hàng ngày và lo lắng cho khuôn mặt mình. Nó sẽ để lại sẹo suốt đời trên mặt tôi nếu tôi sơ suất. Khi đó chỉ số đẹp trai của tôi sẽ giảm đi rất nhiều. Vậy mà, một cái sẹo vẫn hiện hữu trên mắt trái. Chị bác sĩ nhìn tôi cười, giống hệt lúc tôi đi khám bệnh: “Sắp xuất viện được rồi”.

Cuối cùng, ngày trọng đại cũng đến. Tôi xếp đồ và vứt bỏ những thứ như khăn mặt, ly uống nước, áo quần có dính líu đến dịch đậu mùa chứng tỏ một sự dứt khoát với ẻm và để ẻm í không lẽo đẽo theo tôi về nhà, đến lớp rồi làm khổ gia đình tôi, bạn bè tôi.

Nắng buổi sáng làm tôi choáng váng. Những ngày vui (lại) bắt đầu. Tôi biết rằng, rất hiếm hoi, hiếm hoi việc tôi bị ẻm đậu mùa quấy rối một lần nữa…

 

Trần Minh Hợp

Lớp D16A – ĐH An ninh Nhân dân – Thủ Đức – Tp.HCM

 

Một lỗ hổng trên thế giới

Bạn có nhớ bài hát “Lỗ hổng trên thế giới” của Eagle không? Nó bắt đầu thế này:

“Có một lỗ hổng trên thế giới đêm nay.

          “Có một đám mây của sự sợ hãi và buồn bã.

          “Có một lỗ hổng trên thế giới đêm nay.

          “Đừng để có một lỗ hổng trên thế giới vào ngày mai”.

(Nhạc và lời: Don Henley và Glenn Frey)

 

Tôi là một người lạc quan và tôi luôn tìm những điều tốt nhất trong mỗi hoàn cảnh. Nhưng có vẻ như, ít nhất là đôi khi, thực sự có một lỗ hổng trên thế giới.

Có những ngày bạn sẽ thấy dường như chúng ta đang sống giữa bạo lực không thể kiểm soát. Trẻ em gặp nạn ở nhà và ở trường. Tên lửa được phóng đi và bom nổ ở những nơi công cộng. Có chiến tranh và có không khí chiến tranh. Không có cộng đồng, chủng tộc hay quốc gia nào được bảo vệ hoàn toàn khỏi bạo lực ngày càng tăng. Như thể có một lỗ hổng trên thế giới. Bây giờ, hơn bao giờ hết, chúng ta cần học theo một cách khác, để tránh con đường của những lộn xộn và bạo lực.

“Thực tế đơn giản là hành tinh này không cần thêm nhiều người thành công. Nhưng nó thực sự đang quá cần thêm rất nhiều những người tạo lập hòa bình, những người hàn gắn, những người khôi phục, những người kể các câu chuyện, và những người biết yêu thương theo nhiều cách..”

Bạn đã bao giờ nghe nói đến Azim Khamisa và Ples Felix? Đó là hai người đàn ông từng nếm trải đám mây của sự sợ hãi và buồn bã. Vào một buổi tối khủng khiếp năm 1995, Tony Hicks, 14 tuổi, đã bắn chết một sinh viên đại học 20 tuổi giao pizza đến cho mình ở San Diego, California. Tony cùng vài người bạn trong nhóm của mình gọi pizza, và khi người giao pizza tới, “nhóm bạn” của Tony bảo cậu hãy bắn người giao bánh, tên là Tariq Khamisa.

Bố của Tariq là Azim đã rất giận dữ sau vụ giết người vô lý này. “Có điều gì đó thực sự không ổn với một xã hội mà trẻ em lại giết trẻ em” – Ông nói. Ông giận những đứa trẻ, nhưng ông thậm chí còn giận dữ hơn với nền văn hóa tạo nên quá nhiều bạo lực.

Không lâu sau cái chết của con trai, Azim nghe nói đến một người đàn ông tốt bụng tên là Ples Felix. Ples là ông, và là người giám hộ, của Tony Hicks. Azim mời Ples tới nhà mình và hai người đàn ông chia sẻ nỗi đau chung. Nhưng mọi việc không dừng lại đơn giản như vậy – họ quyết định rằng mình sẽ phải làm điều gì đó. “Tôi nhận ra rằng sự thay đổi phải bắt đầu với chính mình” – Azim nói. Do đó, mặc dù ông có thể rất muốn trả thù, nhưng người cha đau khổ này lại chọn một cách khác để trả lời cho cái chết của con trai mình.

Chuyện gì đã xảy ra? Cha của nạn nhân đã cùng với ông của thủ phạm đi khắp nơi trên nước Mỹ. Hai người đàn ông này tới thăm các trường học, mang theo các thông điệp về ngăn chặn bạo lực. Họ kể câu chuyện về Tariq và Tony – một người đã chết và một người đang ở trong tù. Và giữa nền văn hóa đầy bạo lực đang lan tràn khắp nơi trên thế giới, hai người đàn ông mang những lời nói hòa bình đi thay đổi nhiều cuộc sống. Họ sưởi ấm những trái tim và nuôi dưỡng ý thức của vô số người trẻ tuổi. Họ cho tất cả chúng ta thấy rằng, có một cách khác để sống, ngay cả giữa đau khổ.

“Họ sưởi ấm những trái tim và nuôi dưỡng ý thức của vô số người trẻ tuổi. Họ cho tất cả chúng ta thấy rằng, có một cách khác để sống, ngay cả giữa đau khổ”

David Orr, một tác giả và là giảng viên đại học, đã nói về “một cách khác để sống” như thế này: “Thực tế đơn giản là hành tinh này không cần thêm nhiều người thành công. Nhưng nó thực sự đang quá cần thêm rất nhiều những người tạo lập hòa bình, những người hàn gắn, những người khôi phục, những người kể các câu chuyện, và những người biết yêu thương theo nhiều cách. Nó cần những người sống tốt ở vị trí của mình”.

Tôi thích cách nói đó… thế giới cần thêm “những người sống tốt ở vị trí của mình”. Những người như Azim Khamisa và Ples Felix.

Tôi muốn là một trong những người đó. Nên tôi sẽ chọn một cách khác. Tôi sẽ chọn cách làm một người tạo dựng hòa bình, một người hàn gắn. Trong khả năng của tôi, tôi cũng sẽ cố gắng sống tốt ở vị trí của mình.

Bởi vì tôi tin rằng sẽ không cần phải có một lỗ hổng trên thế giới vào ngày mai.

 

Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Lời thú tội của trái dâu tây vàng

Vào giờ giải lao sau hai tiết học, tôi cùng Hương, Dung – hai cô bạn thân ăn sữa chua trong căng-tin. Tôi vừa được hai nàng ấy tặng một biệt danh mới: “Người cổ đại”. Chỉ vì tôi thừa nhận mình không biết trào lưu thú tội trên Facebook là cái gì. Đáng lẽ tôi cứ việc im lặng ăn sữa chua, không nói câu nào thì tôi vẫn là người văn minh rồi. Chả là khi nghe chúng nó hỏi nhau, có phải mày viết lời thú tội số 9 không, hay là số 10 thì tôi ngơ ngác hỏi “Chúng mày thú tội cái gì vậy?”. Hai đứa chúng nó lập tức bảo rằng ai ai cũng hứng thú với trào lưu này mà tôi thì chẳng biết cái gì là chuyện không thể chấp nhận được. Sau một hồi lên án cái sự lạc hậu của tôi, cũng như kể ra những bằng chứng để chứng minh “thú tội” hấp dẫn như thế nào, chúng nó nhất trí tôi phải lập một trang để nhận lời thú tội.

Tôi thành thật.

-Tao không biết cách làm. Chúng mày biết rồi đấy, tao không rành công nghệ lắm.

Hương vỗ vỗ vai tôi.

-Yên tâm, có tao ở đây để xóa mù cho mày. Trưa nay cứ ngồi đợi ở nhà để tao qua hướng dẫn cho. Nhớ chuẩn bị cái gì mát cho tao măm măm nhé!

-Tao thấy cái này chẳng có ý nghĩa gì hết. Thú tội mà ẩn danh, để người ta không biết là ai cả thì thú tội làm gì?

Dung khẳng định.

-Rồi mày sẽ thấy nó vui, tao đảm bảo.

Và cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của Hương, tôi đã có một trang thú tội của riêng mình, với nền là hoa anh đào hồng rực

*

Khi mới lập ra cái trang đó, tôi không mấy hứng thú, chỉ là để hai cô bạn thân không “vo ve” bên tai nữa mà thôi. Nhưng chỉ sau một ngày, tôi phải thú nhận là trào lưu “thú tội” này cũng vui. Tối nào tôi cũng đọc một lượt và tủm tỉm cười khi đọc được những dòng kiểu như “Tao xin thú tội là chính tao đã gấp đánh dấu trang cuốn Bắt trẻ đồng xanh của mày, vì tao cũng hay làm thế với sách của tao. Lúc đó cái bánh quy của con Hương ngon quá nên tao quên béng mất là mày cực ghét chuyện đó. Khi mày hỏi phải tao làm không, tao đã định nhận rồi, nhưng nhìn mày giận sợ quá nên tao quyết định im luôn”. Hoặc “Sao mày có thể so sánh tao với con bò chỉ vì tao nhầm lẫn Tom Cruise đã đóng Forrest Gump chứ? Hức hức”.

Vào ngày thứ ba kể từ khi tôi lập trang “thú tội”, tôi nhận được dòng số mười một. Nó không giống với những lời thú tội đùa nghịch của đám bạn. Tôi có cảm giác nó thật sự nghiêm túc và tôi không thể đoán ra được người viết là ai.

Lời thú tội số 11: Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một.

Bạn là ai? Tôi rất muốn hỏi thế nhưng không dám đăng lời thú tội này lên Facebook và hỏi. Hương và Dung sẽ không bỏ lỡ cơ hội mà trêu chọc tôi đến chết thì thôi. Thế là tôi quyết định lờ đi. Hai ngày sau, cậu ta gửi thêm một dòng khác.

Lời thú tội số 15: Bạn không nhận được lời thú tội tớ bảo “Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một” à? Tớ đợi cậu hỏi “Ai thế?” mà chưa thấy.

Vậy là cậu ta không có ý định “thú tội” rồi thôi, như tôi đã tưởng lúc đầu. Cậu ta thật sự muốn kéo dài cuộc trò chuyện. Tôi lục lại những tấm ảnh hiếm hoi thời cấp một, nhìn kĩ từng gương mặt nhưng vẫn không thể đoán ra được ai đã viết những dòng đó. Hơn một nửa gương mặt trong ảnh tôi đã quên mất tên và mất cả liên lạc rồi. Ngẫm nghĩ một lát, tôi viết lên Facebook “Người đợi mình hỏi “Ai thế?”, hãy trả lời bạn là ai đi”. Gần như ngay lập tức, Hương và Dung nhảy vào bình luận “Ai thế là ai?”. Nhưng tôi cứ lờ đi. Cứ không nói gì thì được một lúc chúng nó sẽ chán rồi thôi chứ tôi mà trả lời, dù chỉ là cho có thì thế nào cũng bị tra hỏi đến cùng.

Lời thú tội số 16: Tớ chưa có ý định tiết lộ danh tính của mình sớm thế đâu.

“Thế bạn đợi tớ hỏi trên Facebook để làm gì? Trêu nhau à?”, tôi bực mình gõ mấy chữ đấy. Thật khó chịu khi có cảm giác người khác đang giễu cợt mình từ trong bóng tối.

Lời thú tội số 17: Bạn giận à?

Tôi không viết gì trên Facebook nữa. Tôi quyết định cứ mặc kệ cậu ta. Tôi không có nhiều thời gian để tham gia trò chơi khăm của một kẻ giấu mặt. Khoảng nửa tiếng sau tôi nhận liên tiếp ba dòng thú tội khác.

Lời thú tội số 18: Bạn vẫn còn giận à? Xin lỗi nhé.

Lời thú tội số 19: Tớ xin lỗi thật lòng đấy.

Bạn không nhận được lời thú tội tớ bảo “Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một” à? Tớ đợi cậu hỏi “Ai thế?” mà chưa thấy.

Lời thú tội số 20: Tớ muốn cậu hỏi “Ai thế?” vì muốn biết cậu có đọc được dòng thú tội đầu tiên tớ gửi hay không thôi. Tớ không có ý định trêu chọc gì cậu đâu. Thật. Không phải là tớ định ra vẻ bí ẩn, chỉ là, nói thế nào nhỉ, tớ chưa có đủ dũng cảm để nói ra mình là ai. Cậu cho tớ một chút thời gian được chứ? Cậu có thể liên lạc với tớ bằng email strawberry.yellow@gmail.com thay vì viết trên Facebook nữa”.

Nghĩ một lúc, tôi thấy cậu ta cũng có thành ý nên tôi gửi vào địa chỉ email kì cục kia (dâu tây mà màu vàng thì kì cục chứ còn gì): “Tớ không thích những gì bí ẩn, giấu mặt và những trò chơi khăm đâu. Cho cậu nhiều nhất là một tháng nhé?”.

Lời thú tội số 21: Ừ, đồng ý, một tháng.

Và từ đó, tôi liên lạc với cậu ta qua email, còn cậu ta vẫn liên lạc với tôi bằng lời thú tội. Tôi dễ dàng nhận ra giọng điệu của cậu ta xen giữa những lời thú tội nghịch ngợm khác của bọn bạn. Hương và Dung thôi không thắc mắc về những status vô danh trên Facebook nữa. Và tôi cứ xem như chả biết gì. Có những sự việc bạn chỉ muốn giữ riêng cho bạn biết trước đã, trước khi thời điểm thích hợp đến để kể cho ai đó.

*

Mùa hè đã bắt đầu. Tôi biết thế khi cơn mưa đầu tiên của mùa rơi xuống. Khi những hạt đầu tiên chạm đất là lúc tôi đang cuống cuồng đạp xe trên đường đến lớp. Mưa đổ ào cũng là lúc tôi đã kịp chạy vào nhà để xe. Nhưng tôi cũng không có cách nào đến lớp vì chẳng có dù lẫn áo mưa. Tôi định lấy cặp che lên đầu, rồi sẽ cắm đầu cắm cổ chạy vô.

-Bạn cần đi nhờ không?

Một cậu con trai vừa hay cũng ở đó, với một chiếc dù màu xanh thẫm.

-Cảm ơn cậu. Cho tớ đi nhờ đến dãy hành lang bên kia sân nhé?

Cậu ta gật đầu. Tôi cười thay cho lời cảm ơn. May quá.

Khi vào được hành lang của dãy dành cho học sinh lớp mười một rồi, tôi mới để ý một bên vai áo cậu bạn bị ướt vì cậu ta nghiêng dù che hết cho tôi.

-Ôi, áo cậu bị ướt rồi. Xin lỗi.

Cậu ta nhìn nhanh xuống vai áo rồi cười. Một nụ cười sáng và dễ thương.

-Không sao đâu.

Cậu ta vẫn nhìn tôi, rồi hỏi.

-Cậu không nhận ra tớ à?

Tôi đứng ngẩn ra. Câu hỏi làm tôi nhìn kĩ cậu ta hơn. Đôi mắt màu nâu rất ấm. Mái tóc hơi xoăn và có màu nâu sậm, có lẽ là màu tóc thật chứ không phải nhuộm, vì trường tôi cấm chuyện này và thầy giám thị thì nghiêm khắc lắm. Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi nhớ ra là mình đã gặp cậu ta ở đâu.

-À, cậu là bạn của Hương phải không? Tớ có gặp cậu một lần khi đón Hương ở buổi họp của lớp trưởng các lớp?

Cậu ấy cười.

-Ừ. Tớ là lớp trưởng của 11A9.

Cậu ta định nói thêm gì đó nhưng tiếng chuông báo giờ vào lớp ngân lên. Tôi luống cuống chạy lên cầu thang, kịp gửi lại một lời cảm ơn và cái vẫy tay. Cậu ta đứng dưới cầu thang vẫy tay chào tạm biệt theo. Và lại cười. Cái ý nghĩ xẹt qua trong đầu tôi lúc đó là “Cậu ấy dễ thương thật”.

“Thỉnh thoảng, tôi hay bắt gặp lớp-trưởng-11A9 trên sân trường, trên hành lang, trong căng-tin. Lần nào cậu ta cũng cười vẫy tay chào tôi thân thiện. Tôi cũng cười chào lại. Chỉ có thế thôi mà Hương và Dung cứ tra hỏi tôi suốt về chuyện cậu ta và tôi là như thế nào”

*

Tôi vẫn liên lạc với cậu bạn cấp Một đó, qua email, không vì một lý do gì đặc biệt. Dần dần tôi chẳng còn nóng ruột muốn biết cậu ta là ai nữa. Là ai cũng được, không quan trọng. Tôi thích đọc những dòng thú tội của cậu ta. Chúng nhắc cho tôi nhớ về những chuyện xưa ơi là xưa mà tôi đã quên mất. Chuyện đó quả thật rất thú vị.

Lời thú tội số 25: Tớ sẽ thú tội tại sao ngày bé tớ lại thích cậu. Không phải vì cậu hay buộc tóc bằng dải nơ màu xanh thẫm rất xinh đâu. Mà vì có một lần, cậu đã bênh vực cho tớ trước những người bạn khác. Cậu cũng là người bạn đầu tiên ở trường tiểu học đã cho tớ một viên kẹo.

Tôi không có chút kí ức nào về chuyện đó. Nhưng khi tôi hỏi cậu ta kĩ hơn tôi đã bênh vực vì chuyện gì thì cậu ấy từ chối.

Lời thú tội số 26: Nếu tớ kể chi tiết ra, cậu sẽ biết mất. Mà thời gian thì đã hết một tháng đâu.

Lời thú tội số 27: Tớ học chung với cậu vào năm lớp ba.

Thỉnh thoảng, tôi hay bắt gặp lớp-trưởng-11A9 trên sân trường, trên hành lang, trong căng-tin. Lần nào cậu ta cũng cười vẫy tay chào tôi thân thiện. Tôi cũng cười chào lại. Chỉ có thế thôi mà Hương và Dung cứ tra hỏi tôi suốt về chuyện cậu ta và tôi là như thế nào. Tôi nhất mực im lặng. Tôi có biết tên cậu ấy đâu. Và tôi không thể kể rằng, thỉnh thoảng, nụ cười dễ thương của lớp-trưởng-11A9 len vào giấc mơ của mình được. Vì tất cả chỉ có thế, biết kể thế nào.

*

Lời thú tội số 33: Tớ đã từng làm hỏng cây dù màu vàng có hình những quả dâu tây màu đỏ của cậu.

Chi tiết đó khiến tôi nhớ ra vài thứ. Nhưng tất cả những gì tôi có thể nhớ chỉ là có một người như thế, một cây dù như thế và một câu chuyện đã xảy ra như thế. Ngoài ra, tôi không hồi tưởng lại được gương mặt của người đã làm hỏng cây dù đó như thế nào. Mọi thứ như đã bị làm mờ nét đi. Tôi chỉ nhớ đó là một cậu bạn rất đáng ghét. Cậu ta hay chôm đồ của tôi và giữ luôn như cây bút chì, cục tẩy, đất sét, bút màu… Thường xuyên giật tóc tôi đến bực cả mình. Có lần cậu ta còn xô tôi ngã trầy cả đầu gối nữa. Tôi nhớ, khi mùa mưa chuẩn bị đến, mẹ đã mua cho tôi một chiếc dù vàng in hình những quả dâu tây màu đỏ rất xinh. Hôm đó là ngày đầu tiên tôi mang cây dù đến lớp. Cậu ta, như mọi hôm, lại giật tóc tôi và rồi giật luôn cây dù bỏ chạy. Tôi chạy đuổi theo nhưng không tài nào lấy lại được. Cây dù trở thành vật đùa nghịch của bọn con trai. Rồi cây dù bị hỏng, tôi không nhớ là tại sao. Hôm đó tôi không về nhà được. Vì mưa to quá mà dù thì hỏng mất rồi. Tôi cứ đứng trước hiên lớp, đợi mẹ đến, vừa thấy mẹ là tôi tủi thân khóc òa lên. Thế là tôi quyết tâm thù cậu ta đến hết đời. Cũng từ đó cậu ta cũng không dám làm gì tôi nữa.

Mối thù ấy tưởng sâu nặng là vậy mà tôi lại quên béng đi. Tôi gửi cho cậu ta một email “Tớ không hiểu lắm. Cậu bảo cậu thích tớ? Và tớ cũng đã từng bênh vực cậu, lại còn cho kẹo, nhưng khi ấy cậu rất hay bắt nạt tớ, tại sao vậy?”.

Lời thú tội số 34: Cậu đừng cười khi tớ thú nhận điều này. Bọn con trai chúng tớ ở tuổi đó, thậm chí là bây giờ vẫn vậy, vẫn chỉ biết cách thu hút sự chú ý của một cô bạn đặc biệt đối với bọn tớ bằng những trò hết sức ngớ ngẩn.

Lời thú tội số 35: Cậu nhớ ra tớ là ai rồi à?

Tôi lại viết một email: “Tớ phải thú tội là tớ chỉ nhớ ra chuyện đó thôi. Tớ không còn nhớ ra gương mặt của bạn nữa, dù đã cố gắng. Xin lỗi nhé. Tớ đã quên chuyện chiếc dù vàng từ lâu rồi, cũng chẳng còn giận nữa rồi”.

*

Những ngày tiếp theo mưa vẫn đến, nhưng đỏng đảnh và dai dẳng hơn trước. Có lúc thì hẹn trước bằng một bầu trời xám xịt, có lúc đến đột ngột, có khi tạnh rất nhanh, nhưng cũng có khi kéo dài cả chiều. Hôm nay cũng mưa. Từ tiết cuối, nhìn qua cửa sổ, tôi đã thấy những cuộn mây xám dày kéo đến chen chúc nhau rất nhanh. Rồi mưa. Tan học, Hương và Dung vội vã đèo nhau đến lớp ngoại ngữ, để lại tôi đứng giữa hành lang dãy lớp Mười Một. Tôi đứng ngắm mưa một lúc và nhớ đến chiếc dù vàng in những quả dâu tây đỏ. Kỉ niệm ngày bé trong trẻo và đáng yêu quá chừng.

-Cậu lại cần đi nhờ nữa à?

Tôi quay đầu sang. Là lớp-trưởng-11A9. Cậu ta đang cầm cái ô màu xanh thẫm như hôm trước.

-Tớ có mang dù mà, để trong ba-lô này. Tớ chỉ định đứng chơi một lúc rồi về thôi. Cậu chưa về à?

-Sắp rồi.

Tôi lơ đãng nhìn ra bên ngoài sân trường. Lớp-trưởng-11A9 không nói thêm gì, cũng nhìn theo tôi. Mưa vẫn rơi nặng hạt bằng giai điệu của riêng mình, khiến không khí mát và trong. Đột nhiên, cậu ấy hỏi.

-Cậu vẫn không nhận ra tớ à?

Tôi không chú ý mấy nên hỏi lại.

-Cậu hỏi gì cơ?

Thay vì hỏi lại, cậu ta nhìn sâu vào mắt tôi và nói.

-Tớ vẫn giữ chiếc dù màu vàng đó, nếu cậu muốn lấy lại.

“Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một. Nhưng đó chỉ là chuyện của một thằng nhóc chín tuổi thôi. Bây giờ tớ “thú tội” là thích cậu, với tư cách một tên con trai mười bảy tuổi”

Những mảnh kí ức xưa cũ bỗng nhiên trở nên rõ ràng. Và tôi nhận ra mái tóc xoăn màu nâu đó. Nó đã luôn khiến cậu nổi bật giữa đám trẻ con tóc thẳng và đen. Mái tóc xoăn màu nâu thừa hưởng từ người mẹ nước ngoài đã khiến những ngày đầu cậu bị bạn bè, nhất là đám con trai trêu chọc. Chúng nó xúm lại vò mái tóc xoăn của cậu ấy. Và tôi đã kéo cậu ra khỏi vòng vây đó, dọa sẽ mách cô giáo nên từ đó bọn bạn thôi không trêu nữa. Dần dần theo thời gian, trẻ con quên những cách biệt và cậu ấy cũng hòa nhập nhanh chóng vào tập thể.

Mất một lúc tôi mới nói được, gần như thanh minh lý do không nhận ra cậu ấy:

-Tóc cậu sậm màu hơn hồi đó.

-Ừ. Nó cũng bớt xoăn hơn nữa.

Cậu ấy cười. Và tôi cũng nhận ra nét cười đó. Từ ngày bé cậu ấy đã cười dễ thương như thế rồi.

Đột nhiên tôi thấy bối rối đến nỗi chẳng biết nên nói gì nữa. Tôi chỉ thấy mình đứng ngẩn ngơ giữa cơn mưa…

*

Lời thú tội số 37: Tớ đã nhận ra cậu ngay khi nhìn thấy cậu đứng đợi Hương ở buổi họp của các lớp trưởng khối 11. Lúc đó, tớ thật sự rất ngạc nhiên vì đã nghĩ mình sẽ không gặp lại cô bé ngày xưa đấy nữa. Tớ soi gương và thấy mình cũng đâu khác ngày bé lắm, sao cậu không nhận ra tớ ngay nhỉ?

Lời thú tội số 38: Tao phải thú thật với mày một chuyện. Tao đã phát hiện ra Minh, lớp trưởng 11A9 nhìn mày rất lạ nên đã tra hỏi hắn và biết được sơ bộ câu chuyện “Ngày xửa ngày xưa”. Tao với con Dung quyết tâm phải giúp đỡ hắn. Vì thế tao đã rất nhiệt tình hướng dẫn mày làm cái trang thú tội này, haha.

Lời thú tội số 39: Tao đã nói với mày là cái trò “thú tội” này vui, phải không nào?

Lời thú tội số 40: Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một. Nhưng đó chỉ là chuyện của một thằng nhóc chín tuổi thôi. Bây giờ tớ “thú tội” là thích cậu, với tư cách một tên con trai mười bảy tuổi.

 

FUYU

Vệ sỹ mến thương

Năm tôi thi đậu vào lớp 10 trường chuyên của thành phố, bố đã tặng tôi món quà bất ngờ: Một chú chó trắng đen có đôi mắt màu nâu xám. Theo “lý lịch” thì chú ta vừa tròn ba tháng tuổi. Tôi đặt tên nó là Tôm. Với một tên con trai 15 tuổi, Tôm thực sự là món quà trên cả tuyệt vời.

Tôm ở chung phòng với tôi được vài tháng thì bố mẹ đề nghị tôi thả nó ra ngoài vườn. Tôm rụng lông nhiều lắm. Lông nó rải khắp nhà, trên nệm, bàn ghế, quần áo, cả đồ ăn cũng dính lông. Bố đóng cho Tôm một cái nhà nhỏ từ ván ép, đặt ngay ngắn dưới gốc cây xoài già. Mẹ khâu nệm mới, ấm và dày hơn để khi sương đêm xuống, Tôm không bị lạnh. Tôi móc tiền tiết kiệm mua đồ chơi, thêm một cái lốp xe ô tô cũ làm thành cái xích đu nhỏ. Tôi sợ Tôm tủi thân. Bố tôi bảo Tôm thuộc giống chó săn thông minh và nhạy cảm hơn các loài khác, vì thế tôi cần quan tâm đến nó nhiều hơn.

Nhưng có vẻ như Tôm lại thích ngôi nhà mới trong vườn hơn là cái nệm nhỏ sơ sài đặt ở góc phòng chật chội. Mất hai ngày đầu để làm quen, sang ngày thứ ba, Tôm bộc lộ rõ bản chất hiếu động. Tôm rất thích đào bới. Một buổi sáng, khu vườn nhỏ nhà tôi đã bị xới tung. Mấy bụi hoa đang chuẩn bị đơm bông ở góc vườn bị bật gốc. Sợ mẹ nổi trận lôi đình, bố con tôi lén lút dọn dẹp “hiện trường”, nhưng cũng chỉ được một chốc, quay đi quay lại đã thấy Tôm hí hửng ngậm trong miệng một bụi cúc chi. Mẹ bắt đầu nhận ra sự phiền toái của thành viên mới khi sàn nhà lúc nào cũng in đầy dấu chân Tôm cùng đất lẫn cát. Một lần bực quá, mẹ vớ lấy cây chổi lông gà quất nhẹ vào mông Tôm. Bị ăn đòn, nó lấm lét lùi về phía sau, vẻ sợ hãi. Không cần phải dùng biện pháp mạnh tới lần thứ hai, hễ mẹ lừ mắt, Tôm tự động lỉnh ra vườn, chui vào căn nhà nhỏ. Bữa nào có mẹ ở nhà, dù có ngứa ngáy chân tay lắm, nó cũng chỉ ngoan ngoãn ngồi vờn mấy trái banh da hay nghịch cây xích đu treo toòng teng trên tán xoài. Nhưng bóng mẹ vừa đi khuất, Tôm sẽ nhào bổ ra đám đất mềm ở góc vườn, hì hục đào bới như thể đang tìm kiếm báu vật.

“Tôi móc tiền tiết kiệm mua đồ chơi, thêm một cái lốp xe ô tô cũ làm thành cái xích đu nhỏ. Tôi sợ Tôm tủi thân. Bố tôi bảo Tôm thuộc giống chó săn thông minh và nhạy cảm hơn các loài khác, vì thế tôi cần quan tâm đến nó nhiều hơn…”

Sáng Chủ nhật, nhà tôi có khách. Chú Hưng, bạn cùng cơ quan mẹ tới chơi, ngỏ ý muốn xin Tôm về nuôi. Chú Hưng ở một mình buồn, nhà cửa vườn tược lại rộng rãi. Bố nhìn mẹ, mẹ nhìn tôi. Mẹ nhỏ nhẹ:

– Nhà mình hơi chật. Chú Hưng cũng ở cách đây không xa. Cuối tuần, con có thể đến thăm Tôm nếu thích.

– Không được đâu! – Mặt tôi đỏ lựng lên.

– Bố mẹ đã quyết rồi. Con có thể nuôi một con chó khác thuần tính hơn, không phải giống chó săn hiếu động.

– Mọi người cứ thử bắt Tôm xem! – Tôi gằn giọng, chạy thẳng ra vườn.

Tôm rất khôn. Nó nhất quyết không cho chú Hưng đụng tay. Mặc cho bố mẹ gọi rát, nó trốn tịt dưới gầm giường. Vài lần như thế, chú Hưng nản, bố mẹ tôi cũng nản. Vậy là Tôm chẳng phải đi đâu. Cuối tuần, tôi dắt Tôm đi công viên dạo chơi, để ăn mừng thoát nạn. Lúc băng qua một bãi cỏ rậm, Tôm giật mạnh dây xích, chạy ào về phía sau. Cách chỗ tôi đứng chừng mươi bước chân, có một con chó bẹc-giê đang gầm gừ định lao tới. Tôm vờn quanh con chó lạ như muốn cảnh cáo. Cuộc rượt đuổi chỉ thực sự bắt đầu khi con chó lạ cáu kỉnh giơ chân táp trúng mặt Tôm. Khoảng 15 phút sau, Tôm trở về, liếm láp bộ lông sũng nước.Tôi phạt Tôm hai ngày, không cho nó ra khỏi nhà. Tôi mong nó hiểu dùng bạo lực để trấn áp kẻ lạ là một điều đáng xấu hổ. Nhưng Tôm không nghe lời. Có vẻ nó cũng chẳng sợ bị nhốt phạt.

Hôm sau, khoảng 6 giờ tối, tôi dắt Tôm chạy bộ quanh khuôn viên khu chung cư mới xây. Lúc băng qua đường, dây xích trên tay tôi bất ngờ bị giật mạnh. Tôm gầm gừ nhìn một con chó giống Đức xa lạ, đang chuẩn bị nhao người về phía chúng tôi. “Tôm, đi nào!” – Tôi giật mạnh dây xích. Tôm ngoan cố níu lại, thủ thế. Con chó lạ hiếu chiến bất thình lình lao phầm phập tới. Kẻ nó tấn công không phải Tôm, mà là tôi. Tôi không kịp né nên lãnh ngay một vết ngoạm bên chân trái. Ngay sau đó là một hỗn chiến kinh hoàng. Tôm vất vả ra đòn vì vướng sợi xích to ở cổ. Mọi chuyện chỉ thực sự kết thúc khi người đàn ông cao lớn chạy tới, kéo con chó giống Đức hung hãn đi, xin lỗi rối rít. Tôm bị thương ở tai. Nhưng nó không kêu. Nó liếm liếm vết trầy trên chân tôi rồi lầm lũi trở về.

..Nó không hiếu chiến, mà chỉ muốn bảo vệ”. “Thế mà con không biết, bố ạ”, tôi xúc động. Bố trầm giọng: “Vì nó là người bạn rất thương bạn của mình. Nó biết con cũng vô cùng yêu thương nó”…

Mẹ đưa tôi đi chích ngừa còn bố đưa Tôm đến bác sĩ thú y lau rửa bôi thuốc cho vết thương trên tai. Khi về, mẹ cứ xoa đầu Tôm mãi, nói rằng thật may mắn khi Tôm vẫn ở đây cùng gia đình tôi. Nếu không có Tôm bảo vệ, tôi đã bị con chó lạ tấn công trầm trọng hơn nhiều. Bố bảo tôi: “Tôm ngửi thấy mùi nguy hiểm xung quanh con, sẵn sàng chiến đấu với bất cứ kẻ nào có ý định tấn công con. Nó không hiếu chiến, mà chỉ muốn bảo vệ”. “Thế mà con không biết, bố ạ”, tôi xúc động. Bố trầm giọng: “Vì nó là người bạn rất thương bạn của mình. Nó biết con cũng vô cùng yêu thương nó”.

Tôi dắt Tôm đi dạo mỗi ngày. Tôi cố gắng dạy cho nó cách giữ bình tĩnh trước những mối đe dọa. Khi có một con chó lạ gầm gừ tiến đến gần, Tôm không cuồng lên và gầm gừ đáp trả nữa. Nó quay lại nhìn chằm chằm vào “đối thủ”, đủ lâu để có thể coi như một lời cảnh cáo, chờ nghe mệnh lệnh của tôi rồi quay lưng. Tôm không chỉ là một con chó thông minh, nó còn rất biết cách lắng nghe và kiểm soát tốt hành vi của mình. Tôi tin vậy.

 

MINH ANH

Sky talkshow: Lựa chọn đúng, lựa chọn sai

Anh Sky ơi,

Tình hình là em đang học lớp 12 và điều khác biệt lớn nhất trong năm nay là em phải lựa chọn và quyết định quá nhiều. Ban đầu cũng vui vui, kiểu thấy mình có vẻ “người lớn”, nhưng càng ngày em càng sợ hãi mỗi khi phải lựa chọn. Em biết anh sẽ khuyên em kiểu đừng sợ hãi này nọ nhưng nhỡ em lựa chọn sai thì sao hả anh? Anh có bao giờ lựa chọn sai chưa, khi đấy anh đã làm gì?

Kem_bodega_matcha…@yahoo.com

Continue reading

Tất cả đều được sử dụng

Một bác sĩ phẫu thuật nổi tiếng tới dự bữa tiệc tối tại nhà một người bạn. Người bạn chủ nhà này khéo léo cắt một con gà nướng rất to ra thành từng miếng để mời khách.

Khi chủ nhà cắt xong, anh ta hỏi vị bác sĩ:

– Anh bạn bác sĩ của tôi, anh thấy tôi làm thế nào? Tôi nghĩ tôi cũng có thể là một bác sĩ phẫu thuật giỏi đấy, anh có nghĩ thế không?

– Có thể – Vị bác sĩ đáp – Nhưng bất kỳ ai cũng có thể cắt con gà ra thành từng miếng. Bây giờ hãy xem anh ghép và khâu nó trở lại như ban đầu ra sao.

Cũng giống như việc phẫu thuật, một số công việc đòi hỏi tài năng, kỹ năng hoặc sự tập luyện đặc biệt. Có những người có đủ phẩm chất cần thiết để làm việc trong một phòng phẫu thuật. Những người khác lại có tài năng hoặc kỹ năng cần thiết để dạy một lớp học hoặc sửa một chiếc ô tô. Lại có những người khác có thể nấu một số món ăn rất ngon, chơi một nhạc cụ rất hay khiến người khác muốn lắng nghe, đan lát rất khéo, vẽ rất đẹp, hoặc giải được những bài toán rất khó. Một số người có khả năng tự nhiên, có thể dễ dàng kết nối với người khác; một số người lại rất giỏi tìm ra giải pháp sáng tạo để giải quyết vấn đề; một số thì có thể sắp xếp, tổ chức gần như là bất kỳ việc gì; và những người khác thì có khả năng thông cảm với mọi hoàn cảnh… Thực tế, tôi chưa từng gặp người nào mà không có một tài năng hoặc một kỹ năng riêng biệt.

“…và những người khác thì có khả năng thông cảm với mọi hoàn cảnh… Thực tế, tôi chưa từng gặp người nào mà không có một tài năng hoặc một kỹ năng riêng biệt”

Nhưng nghệ sĩ chơi đàn cello người Tây Ban Nha là Pablo Casals đã nói rất hay: “Đừng tự đắc chỉ vì bạn tình cờ có năng khiếu gì đó. Bạn không phải là nguyên nhân và bạn không có trách nhiệm gì về việc đó cả; việc đó chẳng do bạn làm ra. Điều quan trọng là bạn làm những gì với tài năng của mình”.

Vậy điều tốt nhất để làm với những tài năng và kỹ năng của bạn là gì? Hãy sử dụng nó. Hãy sử dụng thật nhiều – sử dụng hết mức. Và sử dụng nó vào mục đích tốt.

Erma Bombeck vốn nổi tiếng về khả năng viết báo hài hước. Nhưng bà thường gài vào những bài viết của mình một chút thông thái rất sâu sắc. Cuối một bài báo vào ngày 10/3/1987, Bombeck viết thế này:

“Tôi đã luôn có một giấc mơ, rằng khi tôi đứng trước Thượng Đế và được bảo hãy đánh giá về cuộc sống của mình, thì mọi việc sẽ thế này: “Nào, con hãy dốc hết các túi của con ra. Con còn lại gì trong cuộc sống của mình? Còn giấc mơ nào chưa hoàn thành? Còn tài năng chưa được sử dụng nào mà ta đã cho con ngay khi con sinh ra nhưng bây giờ con vẫn còn lại? Có còn lời khen ngợi nào chưa nói, hoặc còn chút yêu thương nào mà con chưa chia sẻ ra xung quanh?”. Và tôi sẽ đáp: “Con chẳng còn gì để trả lại cả. Con đã dùng tất cả những gì Người cho con. Bây giờ con lại trơ trọi như ngày con sinh ra”.

Hẳn Bombeck cũng đồng ý rằng điều quan trọng là chúng ta làm gì với những tài năng mà mình được trao tặng.

“Tôi muốn đảm bảo rằng đến cuối ngày, trong túi tôi không còn lại gì mà lẽ ra tôi đã có thể sử dụng vào mục đích tốt đẹp trong ngày. Và rồi ngày mai, tôi lại sẽ xem mình có thể sử dụng những gì trong khả năng của mình”

Câu hỏi của tôi là thế này: Bạn sẽ tìm thấy gì nếu bạn dốc hết các túi của mình ra vào hôm nay? Còn tài năng nào chưa sử dụng? Còn điều gì nên được dùng đến, nên được chia sẻ hay trao tặng? Khi nói đến thời gian và những khả năng của bạn, bạn có đang sống hào phóng không?

Mỗi tối, trước khi đi ngủ, tôi đều cố gắng dốc hết các túi của mình để xem tôi còn giữ lại những gì. Tôi nghĩ đây là một việc quan trọng. Tôi muốn đảm bảo rằng đến cuối ngày, trong túi tôi không còn lại gì mà lẽ ra tôi đã có thể sử dụng vào mục đích tốt đẹp trong ngày. Và rồi ngày mai, tôi lại sẽ xem mình có thể sử dụng những gì trong khả năng của mình.

Thật khó mà nghĩ ra một cách sống nào hạnh phúc và đáng giá hơn thế.

Thục Hân (Dịch)

Sky talkshow: Đừng làm chú đà điểu!

Anh ơi! Sao cuộc sống lại quá bất công với em như vậy? Chẳng biết vì lý do gì mà em mắc phải tội “nhìn đểu” với một bạn nữ “sừng sỏ” trong lớp. Cứ giờ ra chơi em lại bị bắt nạt, bạn ấy “thế lực” tới nỗi mấy bạn nữ còn lại trong lớp chẳng ai dám chơi với em luôn. Còn về nhà, ba mẹ cứ la em suốt vì tính lơ đãng, nói gì quên nấy, bài kiểm tra thì điểm thấp lè tè. Em chẳng muốn đến trường hay về nhà, chỉ muốn chạy đi nơi nào đó thật xa…

(cho em ẩn tên nhé)

Cô bé ạ,

Không biết em còn nhớ hình ảnh con đà điểu trốn chạy đã từng được đăng trên báo Hoa trước đây không? Khi trận bão cát lớn sắp ập đến sa mạc, con đà điểu chui đầu xuống cát để đợi cơn bão đi qua. Nó tưởng mình có thể tránh được những khó khăn phía trước nhưng cuối cùng nó lại để chính bản thân lún sâu trong cát và không thể nào thoát ra được nữa.

Trên thế giới, luôn có những người phải hứng chịu những cơn bão như vậy.

“Tôi đã từng phục vụ ở tiệm trà để có tiền tập đá bóng”.

“Giáo viên của tôi từng gọi tôi là kẻ thất bại”.

“Tôi từng ngủ dưới sàn trong phòng của bạn bè, đổi vỏ lon nước ngọt lấy tiền, thức ăn và xin bữa ăn miễn phí từ một ngôi đền”.

“Anh chưa đưa ra lời khuyên cụ thể nào cho em vì trước tiên, anh mong em có thể tự tìm hiểu cách mà nhiều người đã vượt qua sóng gió của thử thách. Tựu trung đó là con người với ý chí KHÔNG TỪ BỎ”

“Tôi đã bị cưỡng bức lúc 9 tuổi”.

“Tôi đã ở tù trong 27 năm”.

Đó lần lượt là những khoảng thời gian đầy thử thách, gian khổ của cầu thủ Lionel Messi, cựu thủ tướng Anh Tony Blair, tỷ phú Steve Jobs, nữ hoàng truyền hình Oprah Winfrey và cựu tổng thống Nelson Mandela.

Anh chưa đưa ra lời khuyên cụ thể nào cho em vì trước tiên, anh mong em có thể tự tìm hiểu cách mà nhiều người đã vượt qua sóng gió của thử thách. Tựu trung đó là con người với ý chí KHÔNG TỪ BỎ.

Mỗi lần gặp khó khăn, với những vấn đề không tìm ra lời đáp, anh thường nhớ đến câu nói của Darwin: “Loài sống sót được không phải là loài mạnh nhất hay loài thông minh nhất. Mà đó là loài thích nghi được với sự thay đổi”. Khó khăn là cơ hội quí giá để chúng ta có thể thay đổi để thích ứng. Bằng cách này hay cách khác, em nên tìm cách chuyển hướng cho những vấn đề của mình. Vấn đề nào cũng có cách giải quyết nếu chúng ta thực sự suy nghĩ và hành động, như câu chuyện vui dưới đây mà anh thường kể cho bạn bè mình nghe.

Ở bang Minnesota, Mỹ, có một ông lão sống một mình. Ông muốn làm đất để trồng khoai tây, nhưng việc này quá sức. Người duy nhất có thể giúp ông là con trai lại đang ở trong tù. Ông viết thư và tâm sự với con trai mình rằng ông quá vất vả với việc làm vườn, nếu có con ở nhà thì mọi phiền muộn của ông sẽ trôi đi. Thế rồi, người con trả lời bức điện tín chỉ vỏn vẹn hai câu: “Bố ơi, đừng đào vườn khoai tây. Đó là chỗ con giấu súng!”. Bốn giờ sáng hôm sau, một đội đặc nhiệm FBI đến nhà và đào tung mảnh vườn, nhưng chẳng tìm thấy cây súng nào. Ông lão ngạc nhiên, viết thư cho con trai hỏi thăm sự tình và nên làm gì tiếp theo. Người con trai đáp lại: “Đó là điều tốt nhất con có thể làm cho bố khi ở trong tù. Bố hãy trồng khoai tây đi nhé!”.

“Bằng cách này hay cách khác, em nên tìm cách chuyển hướng cho những vấn đề của mình. Vấn đề nào cũng có cách giải quyết nếu chúng ta thực sự suy nghĩ và hành động”

Vậy đó, thay vì vật vã với khó khăn của mình, hãy thử nhìn vấn đề ở một khía cạnh tích cực hơn! Em càng sợ, càng “né” ra xa thì cô bạn kia càng nghĩ là em ghét bạn í, thế là càng hầm hè nhau! Một cuộc nói chuyện vui vẻ, một thái độ thân thiện từ chính em dành cho bạn í mới là cách giải quyết vấn đề, chứ không phải sự im lặng của “chú đà điểu chúc đầu xuống cát” đâu, cô bé ạ!

 

SKY

Thầy giáo chân đất

Ngày tôi mới vào trường Đại học, trong trường cũng có một thầy giáo mới. Trông thầy có vẻ khác biệt hẳn với những người khác: thầy luôn ăn mặc rất sang trọng, bóng bẩy, trong khi những thầy cô khác ở trường Đại học ở vùng nông thôn này thì ăn mặc giản dị hơn nhiều. Tuy nhiên, thầy vẫn rất dễ gần, hiền lành và có một trái tim ấm áp. Chỉ có điều, trông thầy luôn trang trọng đến mức mọi sinh viên mới đều nghĩ hẳn là thầy giáo cao lớn, đẹp trai này nên dạy tại một trường hạng ưu, chứ không phải ở một trường ở vùng nông thôn. Nhưng thầy không hề lạnh lùng hay xa cách. Thầy thực sự chân thành.

Tôi đăng ký làm trợ lý cho thầy giáo, tức là trong buổi giảng của thầy, tôi không ngồi dưới lớp mà kê một chiếc ghế nhỏ ngồi phía sau thầy trên bục giảng, chuẩn bị sẵn những giấy tờ và tài liệu cần thiết để đưa ngay cho thầy theo từng mục của bài giảng. Trường lớp ở vùng này được cái rất rộng, nên bục giảng cũng có một cái bàn lớn và cái ghế lớn. Hôm đó, tôi thấy thầy vào lớp, ngồi xuống – như mọi khi, thầy ăn mặc vẫn rất lịch sự: bộ complet màu xanh hải quân kẻ sọc, trông giống như dành cho doanh nhân, cravat lụa được thắt cẩn thận, sơ-mi trắng phẳng phiu, và chân thầy đi đôi giày được đánh bóng như gương. Đây không phải mẫu người sẽ đeo đồng hồ Rolex và lái xe Porsche đầy phô trương. Mà đây là mẫu người luôn cẩn thận để mặc thật chuẩn mực, từ cái ghim cài áo tới cái khăn tay trên túi ngực.

Thế rồi, ngay trước khi bắt đầu bài giảng, tôi thấy thầy với tay xuống, tháo dây đôi giày da đắt tiền. Thầy bỏ chân ra khỏi giày, cởi cả tất. Tôi vô cùng ngạc nhiên. Thế rồi thấy để gọn cả giày lẫn tất sang bên và bắt đầu đứng lên giảng bài. Không ai biết việc này, bởi thầy đứng đằng sau cái bàn lớn, và người thầy luôn lịch lãm của chúng tôi đang giảng bài mà đi chân đất – trong khi vẫn mặc bộ complete sang trọng và thắt cravat lụa.

“Thế rồi, ngay trước khi bắt đầu bài giảng, tôi thấy thầy với tay xuống, tháo dây đôi giày da đắt tiền. Thầy bỏ chân ra khỏi giày, cởi cả tất. Tôi vô cùng ngạc nhiên. Thế rồi thấy để gọn cả giày lẫn tất sang bên và bắt đầu đứng lên giảng bài..”

Khi hết giờ học, thầy lại đi cả giày lẫn tất vào và rời khỏi lớp.

Tôi nghĩ hẳn thầy có lý do riêng. Có lẽ đôi giày da kia đắt tiền nhưng mà gây đau chân chẳng hạn. Rồi tôi cũng quên béng việc này, bởi trong vài buổi giảng tiếp theo thì nó không lặp lại nữa.

Thế rồi, khoảng hai tháng sau đó, khi thầy đi một đôi giày đế mềm rất đẹp, thì tôi lại thầy thầy cởi giày, rồi cởi tất. Tôi lại rất ngạc nhiên và thấy thú vị trước sự tương phản giữa bộ đồ đắt tiền với đôi chân đất của thầy.

Sau khi giờ học kết thúc, tôi lại gần thầy và nhẹ nhàng hỏi tại sao thầy lại làm như vậy.

Thầy giáo trông có vẻ hơi ái ngại, rồi thầy kể cho tôi nghe câu chuyện từ hồi thầy là sinh viên:

“Thầy giáo của thầy nói rằng thầy là một sinh viên tốt, và rồi sẽ là một thầy giáo tốt, nhưng thầy có một nhược điểm: thầy luôn quá kiêu ngạo. Quá tự đắc. Thầy ấy bảo rằng thầy cần phải luôn nhớ gốc rễ của mình”.

Thế rồi thầy kể cho tôi nghe rằng cha của thầy chỉ là một người lao công ở trường học. Ở nhà, cha thầy vẫn giữ thói quen luôn lau nhà cửa hết sức sạch sẽ, nên khi tới thăm cha là thầy phải bỏ giày ra. Tuy công việc khó khăn nhưng cha thầy không bao giờ than phiền mà vẫn tạo điều kiện cho thầy học hành tới nơi tới chốn ở những trường tốt nhất. Và người cha giản dị đó mới là gốc rễ của thầy. Trong nhiều năm sau đó, thầy có được nhiều học bổng, nhiều bằng cấp, rồi thầy quyết định chuyển về dạy ở ngôi trường vùng nông thôn này, là nơi yên tĩnh, êm đềm như cha thầy vẫn yêu thích. Ở thành phố, thầy đã thành công và đã được ghi nhận, nhưng thầy không bao giờ muốn quên rằng mình đến từ đâu.

“rồi thầy quyết định chuyển về dạy ở ngôi trường vùng nông thôn này, là nơi yên tĩnh, êm đềm như cha thầy vẫn yêu thích. Ở thành phố, thầy đã thành công và đã được ghi nhận, nhưng thầy không bao giờ muốn quên rằng mình đến từ đâu…”

“Bất kỳ khi nào thầy nhận ra rằng mình có cảm giác quá kiêu căng, tự mãn, thầy lại nhìn xuống đôi giày đắt tiền của mình và nhận ra rằng đã đến lúc mình đi chân đất, để nhớ rằng mình là con trai của một người lao công. Điều này giúp thầy biết khiêm tốn hơn. Bởi vì rất khó mà tỏ ra tự mãn khi mình đi chân đất”.

Kể xong như vậy, thầy mỉm cười, đi tất, đi giày vào rồi rời khỏi bục giảng.

 

Thục Hân (dịch)

Trắc nghiệm: Bạn chọn sản phẩm nào của Apple?

Nếu bạn có thể có được một sản phẩm của hãng Apple – miễn phí :), thì bạn sẽ chọn:

a. iPod.

b. iPhone.

c. iPad.

d. Macbook.

 

Xem lựa chọn của bạn đã nói lên điều gì về tính cách nhé!

 

a. Nếu bạn chọn chiếc iPod: Bạn ngọt ngào và đơn giản, nhưng chính sự đơn giản của bạn lại là sức hút đối với mọi người. Bạn dễ thích nghi, và bạn thay đổi theo từng thời điểm trong cuộc sống. Tuy nhiên, bạn vẫn giữ cá tính của riêng mình, và không bao giờ thích khoa trương thái quá.

Bạn là một người bạn tốt, bất chấp thử thách về thời gian. Bạn không quan tâm quá nhiều đến vật chất, mà luôn sống thật với những người mình yêu quý, kể cả khi hoàn cảnh thay đổi.

“Bạn là một người bạn tốt, bất chấp thử thách về thời gian. Bạn không quan tâm quá nhiều đến vật chất, mà luôn sống thật với những người mình yêu quý, kể cả khi hoàn cảnh thay đổi”

b. Nếu bạn chọn chiếc iPhone: Bạn cuốn hút và đẹp đẽ, luôn thích giữ một ngoại hình không khiếm khuyết. Bạn thích thu hút sự chú ý, và bạn tỏa sáng ở mọi nơi bạn tới bằng phong cách của mình. Bạn có khả năng làm lãnh đạo, vì bạn biết làm sao để khiến mọi người cùng hướng về phía mình.

Trong một nhóm bạn, có lẽ bạn là nhân vật nổi bật nhất, theo nghĩa tốt, và cũng là một hình mẫu tốt để những người khác nhìn theo.

 

c. Nếu bạn chọn một chiếc iPad: Bạn không nghĩ mình là người hoàn hảo, nhưng bạn biết nhấn vào những điểm mạnh của mình, điều đó khiến bạn tỏa sáng. Tuy nhiên, điều quan trọng là bạn có tâm hồn nhạy cảm. Bạn mong muốn mọi người đối xử với mình như cách mình đối xử với họ. Nếu không được thế, bạn thà ở nhà một mình.

Tuy hơi “mong manh” một chút, nhưng bạn lại cũng đủ cứng rắn để bảo vệ những gì mình tin tưởng.

“Tuy hơi “mong manh” một chút, nhưng bạn lại cũng đủ cứng rắn để bảo vệ những gì mình tin tưởng”

d. Nếu bạn chọn một chiếc Macbook: Bạn có cá tính mạnh: Bạn ngọt ngào, nhưng không quá ngọt ngào. Đôi khi bạn cũng thể hiện sự góc cạnh rất riêng.

Bạn có thể đòi hỏi hơi cao và ít chịu thỏa hiệp. Bạn biết mình muốn gì, và nhất định phải đạt được.

Bạn bền bỉ và đầy nỗ lực, với sức mạnh của cả thể chất và tinh thần. Bạn tham công tiếc việc, và những khả năng của bạn luôn khiến người khác phải bất ngờ.

Đặng Mỹ Dung (dịch)

Những bài học cuộc sống: Ba cú đánh trong cuộc sống

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

BA CÚ ĐÁNH TRONG CUỘC SỐNG

    Đội bóng chày thiếu nhi “Chú Gấu Con” đang tập đánh bóng trước trận đấu. Những ngôi sao của đội đang nện cật lực. Rất nhiều cầu thủ đánh hụt bóng. Chẳng có ai hướng dẫn, chúng cứ ra sức đánh thật mạnh.
Được một lúc, có một người đàn ông lớn tuổi mặc bộ quần áo nâu đến đứng bên ngoài sân xem đội “Chú Gấu Con” luyện tập. Trông ông khoảng 60 tuổi, tóc đã bạc.
– Các cháu có muốn đánh bóng tốt hơn không? – Cuối cùng, ông ấy cất tiếng hỏi.
Những ngôi sao của đội bóng cười ầm. Một ông già như thế thì biết gì về đánh bóng kia chứ? Nhưng có khá nhiều những cầu thủ nhỏ con hơn thì ngập ngừng gật đầu và giơ tay. Chúng sẵn sàng thử bất kỳ cách nào mới để tập tốt hơn.
– Các cháu nghe này – Người đàn ông lớn tuổi bắt đầu nói. Tay ông hơi run run, cố gắng cầm chắc cây gậy bằng nhôm. Nhưng khi đã nắm chặt được gậy rồi, tay ông lại có vẻ như rất rắn chắc. Mắt ông tập trung và nghiêm nghị.
– Khi đánh bóng, có phải các cháu được đánh ba lần không nào? – Ông ấy nói – Mỗi lần là một khác biệt. Mỗi cú đánh đều thay đổi chính con người các cháu.
Bọn trẻ nheo nheo mắt ngạc nhiên.
– Cú đánh đầu tiên là cú đánh “tân binh”. Cầu thủ ném bóng của đội bên kia chưa biết các cháu. Điều gì cũng có thể xảy ra. Có thể các cháu muốn nhắm mắt lại, rồi may mắn và đánh trúng bóng.
– Nhưng thường thì các cháu không may mắn như thế. Các cháu có thể đánh trượt, và tất cả những điểm yếu của một “tân binh” sẽ dồn lên các cháu. Các cháu nghĩ đến thất bại, và trở nên sẵn sàng cho một thất bại. Các cháu đâm ra sợ tay ném bóng, sợ cả quả bóng. Các cháu bị cuống. Các cháu quên hết những gì huấn luyện viên đã nói và bắt đầu đập bừa cây gậy, hy vọng vào một may mắn nào đó. Hoặc cũng có thể các cháu đứng im như tượng khi trọng tài hô đánh.
– Đa số các cầu thủ mới chơi bóng sẽ bỏ cuộc vào lúc này. Họ đánh tiếp hai cú tiếp theo chỉ để cho xong lượt. Họ sẽ không thể trở thành một cầu thủ giỏi. Đối với họ, cây gậy là một lá cờ trắng, và họ vẫy nó để đầu hàng.
– Để có một cú đánh “tân binh” thật tốt, các cháu phải có một tâm trí vững vàng. Những cầu thủ giỏi sẽ vào vị trí với sự tôn trọng đối thủ và khiêm tốn về bản thân mình. Họ chỉ tập trung vào quả bóng, và “đóng” hết những “cánh cửa” khác lại.
– Các cháu cần sự can đảm khi đánh cú đầu tiên, vì lúc đó, các cháu là một người lạ ở một vùng đất lạ. Nhưng các cháu cần đứng đúng vị trí, đúng tư thế.
– Có thể các cháu sẽ bị bóng đập vào người. Sẽ đau đấy. Nhưng chỉmột chút thôi. Các cháu vẫn phải đứng vững đúng vị trí và đúng tư thế, vì những điều tốt đẹp sẽ đến khi các cháu sẵn sàng chấp nhận một chút rủi ro. Các cháu cần tin rằng nếu tinh thần của các cháu mà ổn, thì mọi thứ cũng sẽ ổn. Đó là cú đánh “tân binh”.
– Đến cú đánh thứ hai thì các cháu ở “thời hoàng kim”. Bây giờ các cháu chắc tay gậy rồi. Các cháu đã nhìn được cú ném của đối thủ. Các cháu biết mình phải làm gì. Cú đánh đầu tiên đã tiếp sức cho các cháu. Bây giờ các cháu rất mạnh. Các cháu cảm thấy phấn khích. Và các cháu nắm gậy rất chắc.
– Cú đánh “hoàng kim” là khi những điều tốt đẹp thường xảy ra. Nếu các cháu đánh trượt cú đánh “hoàng kim”, thì đó là có thể là do các cháu cảm thấy phấn khích quá. Những người đang ở thời hoàng kim thường tự tin quá mức, đến mức kiêu ngạo. Họ đánh quá mạnh. Và họ trượt. Đó là cú đánh “hoàng kim” – Người đàn ông lớn tuổi dừng lại một chút để nghỉ.
– Cú đánh thứ ba. Bây giờ các cháu là những tay “kỳ cựu”. Các cháu chỉ còn cơ hội cuối cùng. Nếu bây giờ các cháu đánh trượt, sẽ không còn cú đánh nào nữa. Đây là cú đánh sống còn. Các cháu giống như những người đang chiến đấu để giành giải nhất, và các cháu gần như đứng im, chờ đến khoảnh khắc của mình. Tay nắm gậy vừa chắc, mà vừa không chắc.
– Các cháu không dựa vào vận may, như cú đánh đầu tiên. Hay tài năng, như cú đánh thứ hai. Bây giờ cái các cháu cần gọi tên là chí khí quyết tâm của mình, và tất cả những gì các cháu từng học.
– Các cháu sẽ làm hỏng cú đánh “kỳ cựu” nếu các cháu tức giận với tay ném bóng của đối phương vì đã làm các cháu đánh trượt hai cú đầu tiên. Một tay “kỳ cựu” kém cỏi thì luôn tìm ra lý do để bào chữa. Một người như thế đã có sẵn lý do để bào chữa cho việc mình đánh trượt từ trước khi mình thật sự đánh trượt.
– Còn một tay “kỳ cựu” giỏi giang thì sẵn sàng cho cuộc chơi. Cậu ta sẽ coi cuộc chơi là nghiêm túc, nhưng cũng là niềm vui. Cậu ta biết rằng trong bóng chày, cũng như trong bất kỳ cuộc chơi nào khác, đều có những nỗi đâu, và cậu ta sẵn sàng chấp nhận. Cậu ta có thể thua, nhưng cậu ta lại mừng vì mình vẫn còn cơ hội đứng dậy.
– Ông ơi – Một cậu bé cầu thủ cất tiếng hỏi, lấy găng tay che mắt – Vậy nếu đánh trượt cả ba lần thì sao?
– Thì cháu hãy hy vọng vào một trận đấu khác, và chẳng bao lâu, cháu lại đã thấy mình đang chiến đấu – Người đàn ông nhìn Mặt Trời sắp lặn – Ông phải đi đây. Chúc các cháu may mắn.
Nói rồi, người đàn ông đi khuất khỏi sân bóng chày.
Bọn trẻ thắc mắc khi chúng cùng dọn những gậy, bóng và găng tay. Không biết người đàn ông đó là ai? Có thể là một vận động viên đã về hưu – một cậu bé phỏng đoán. Cũng có thể là một phóng viên thể thao. Hoặc thậm chí từng là một ngôi sao.
– Không, đó là bố tớ – Một cầu thủ nhỏ con nói – Bố tớ chưa bao giờ chơi bóng, nhưng trận nào chúng ta thi đấu, bố tớ cũng xem.
Ngày hôm sau, trong trận đấu của giải thiếu nhi, đội “Chú Gấu Con” đã nhấn chìm đội “Bánh Sandwich” với tỷ số 14-3. Và tất cả những cậu bé nghe theo lời của người đàn ông hôm trước đều đánh trúng ít nhất một lần.

Michael Finley
Thục Hân (dịch)